Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1489: Lễ Tạ Ân: Khiêm Tốn Vươn Lên

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đêm đen thẳm, điểm xuyết những vì sao lấp lánh. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh cây đa cổ thụ, đổ một vệt sáng bạc xuống con đường lát đá. Từ nơi hắn ngồi, Tạ Trần vẫn có thể cảm nhận được dư âm của buổi lễ, tiếng cười còn vương vấn trong không khí, sự ấm áp của những trái tim đã cùng chung nhịp đập. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy tư đang trỗi dậy trong lòng.

Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy sự thấu hiểu và mãn nguyện. "Nhân gian... vốn dĩ là như vậy," hắn tự nhủ, giọng nói trầm bổng như tiếng nước chảy qua khe đá, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hắn không cần phải nói lớn, bởi lẽ sự thật đã hiển hiện rõ ràng trước mắt. Cái vẻ đẹp của sự hợp tác, của lòng nhân ái, của việc biến những vết nứt thành hoa văn, đã được chứng minh một cách sống động qua câu chuyện của Hùng và bức phù điêu.

Trong suy nghĩ của Tạ Trần, câu chuyện này không chỉ dừng lại ở một cánh cổng đình làng. Nó là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh vĩ đại hơn về sự chuyển mình của Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, và nỗi lo về việc "mất người" vẫn luôn hiện hữu. Nhưng chính trong bối cảnh bi tráng ấy, những câu chuyện như của Hùng lại bừng sáng, khẳng định giá trị vĩnh cửu của nhân tính. Con người không cần phải thành tiên, không cần phải chạy theo sức mạnh hư ảo của Tiên Đạo, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống ngay trong chính nhân gian này, thông qua sự gắn kết, sự sẻ chia và lòng nhân ái.

Tạ Trần tin rằng, sự thành công của dự án phù điêu này sẽ trở thành một câu chuyện truyền cảm hứng, một hạt mầm được gieo vào lòng đất màu mỡ của Thị Trấn An Bình. Từ đó, nó sẽ thúc đẩy thêm nhiều hoạt động hợp tác cộng đồng tương tự, không chỉ ở đây mà còn lan tỏa đến các khu vực lân cận. Hùng, người nghệ nhân từng kiêu ngạo, giờ đây đã trở thành một biểu tượng. Anh sẽ được kính trọng không chỉ vì tài năng chạm khắc tuyệt vời, mà còn vì tấm lòng khiêm tốn, vì khả năng gắn kết người khác, vì đã dám buông bỏ cái "tôi" cá nhân để đón nhận sức mạnh của tập thể.

Và Tạ Trần, hắn sẽ vẫn là người quan sát thầm lặng. Sự hiện diện tưởng chừng như vô hình của hắn, những lời nói tưởng chừng như vu vơ của hắn, nhưng lại như những giọt sương mai thấm đẫm vào lòng người, dần định hình "Nhân Đạo" của kỷ nguyên mới. Hắn không cần can thiệp trực tiếp, không cần dùng đến sức mạnh siêu phàm, mà chỉ cần chiêm nghiệm, thấu hiểu và gieo mầm những triết lý về sự trọn vẹn của con người.

Hắn khẽ lật một trang sách cũ, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong tĩnh mịch. Nhưng tâm trí hắn vẫn còn đắm chìm trong những gì vừa chứng kiến. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, về phía những vì sao xa xôi trên bầu trời đêm. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn. Và chính những câu chuyện về tình người, về sự hợp tác, về việc biến những khuyết điểm thành vẻ đẹp độc đáo, sẽ là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên nơi con người không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, một kỷ nguyên của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi mỗi thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, bình yên đến lạ.

***

Chiều tà, nắng vàng dịu nhẹ trải một tấm thảm lụa óng ánh lên những mái ngói rêu phong của đình làng Thị Trấn An Bình. Trời trong xanh không một gợn mây, chỉ có tiếng gió xào xạc nhẹ qua tán cây đa cổ thụ, như lời thì thầm của thời gian. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên hòa quyện với mùi gỗ cổ kính của đình làng, tạo nên một bầu không khí trang trọng, ấm cúng nhưng cũng phảng phất chút hồi hộp. Hùng, người nghệ nhân với thân hình cường tráng, đôi bàn tay thô ráp chai sạn vì những năm tháng cầm đục chạm khắc, giờ đây đứng một mình trước bức phù điêu đã hoàn thiện ở cổng đình. Ánh mắt y đã bớt đi sự cố chấp, thay vào đó là vẻ suy tư và lòng biết ơn sâu sắc.

Y vuốt nhẹ những đường chạm khắc mới, nơi vết nứt từng là nỗi ám ảnh, là lời nguyền ám ảnh tâm trí y, nay đã hoàn toàn hòa vào một hoa văn tinh xảo, kể câu chuyện về sự hàn gắn và hợp tác. Mỗi đường nét, mỗi mảng khối trên gỗ đều mang một ý nghĩa mới, không chỉ là sự tái sinh của một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là sự tái sinh của một con người. Y nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới và mùi sáp ong còn vương vấn trên bề mặt phù điêu. Trong lòng y là một sự tĩnh lặng hiếm có, một niềm bình yên mà y đã từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại được. Y nhớ về những ngày tháng kiêu ngạo, khi y tự cho rằng tài năng của mình là độc nhất vô nhị, rằng không ai có thể sánh bằng. Y nhớ về khoảnh khắc tuyệt vọng khi b��c phù điêu bị nứt, khi tất cả những gì y xây dựng bỗng chốc sụp đổ. Và y cũng nhớ về những bàn tay đã chìa ra giúp đỡ, những lời nói chân thành đã dẫn lối y ra khỏi bóng tối.

"Thì ra, cái tôi lớn nhất không phải là tự mình làm được mọi thứ, mà là dám cúi mình để nhận ra giá trị của người khác," y thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió. "Cái tôi đã từng vĩ đại đến mức che mờ đi tất cả những điều tốt đẹp xung quanh, đã từng biến ta thành kẻ mù quáng." Hùng chợt nhận ra rằng, sự kiêu ngạo không phải là sức mạnh, mà là một gông cùm vô hình trói buộc tâm hồn y, ngăn cản y nhìn thấy vẻ đẹp của sự gắn kết, của lòng nhân ái. Bức phù điêu này không chỉ là một kiệt tác của riêng y, mà là một biểu tượng của Thị Trấn An Bình, của sự đồng lòng, của trí tuệ tập thể.

Y lướt ngón tay qua từng vân gỗ, từng đường chạm trổ tỉ mỉ. Y nhận ra, những đường nét mới, dù không phải do một tay y tạo ra, lại mang một vẻ đẹp khác biệt, một vẻ đẹp của sự hòa hợp, của tình người. Những "vết nứt" tưởng chừng như không thể cứu vãn, dưới bàn tay khéo léo của Lão Tiệm Cầm, với sự tư vấn của Thư Đồng Tiểu An, và sự hỗ trợ của Bà Mối Mai cùng bao người khác, đã biến thành một phần không thể thiếu, thậm chí còn làm cho tác phẩm thêm phần độc đáo và có chiều sâu. Đó là một bài học đắt giá, một sự giác ngộ mà có lẽ cả đời y cũng không thể quên. Y cảm thấy một chút hồi hộp, một chút lo lắng cho điều sắp làm, nhưng đó không phải là nỗi sợ hãi của kẻ kiêu ngạo trước thất bại, mà là sự run rẩy của một người vừa tìm thấy chính mình, một người muốn công khai bày tỏ lòng mình trước cộng đồng.

Hùng hít sâu thêm lần nữa, mùi hương trầm và gỗ càng nồng nàn hơn trong lồng ngực y. Y điều chỉnh lại trang phục, bộ áo vải thô đã được chỉnh tề, thể hiện sự tôn kính của y đối với buổi lễ trọng đại này. Ánh mắt y dạo quanh khung cảnh xung quanh, từng chi tiết nhỏ đều trở nên ý nghĩa. Con đường lát đá sạch sẽ, những cây đèn lồng đã được thắp sáng lấp lánh, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ phía xa. Tất cả như đang chờ đợi y, chờ đợi khoảnh khắc y sẽ đứng lên, không chỉ với tư cách một nghệ nhân tài hoa, mà với tư cách một con người đã học được bài học về sự khiêm tốn. Y nhìn ngắm bức phù điêu lần cuối, hình ảnh những vết nứt đã biến thành hoa văn tinh xảo in sâu vào tâm trí y, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về sức mạnh của sự đoàn kết. Rồi, với một bước chân dứt khoát, y bước về phía nơi tập trung đông người, nơi những tiếng nói cười rộn ràng đang chờ đợi.

***

Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng chuyển dần sang màu tím cam dịu dàng, phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo. Cổng đình làng, được trang hoàng rực rỡ với những dải lụa đỏ và đèn lồng lung linh, trở thành trung tâm của sự chú ý. Người dân Thị Trấn An Bình tề tựu đông đủ, không khí hân hoan, tiếng nói cười rộn ràng hòa lẫn với tiếng nhạc cụ dân gian. Bà Mối Mai, với dáng người béo tròn, cặp kính lấp lánh trên sống mũi và mái tóc búi cao gọn gàng, đang tươi cười nói chuyện với vài phụ nữ lớn tuổi. Nụ cười của bà luôn ấm áp và tự hào, ánh mắt bà không ngừng tìm kiếm Hùng giữa đám đông. Bà vẫn vậy, luôn nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng, như một ngọn lửa nhỏ thắp sáng những góc khuất trong cộng đồng.

Bên cạnh bà là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây đang nép mình một cách ngượng ngùng giữa đám đông. Cậu mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng trên khuôn mặt cậu rạng rỡ một niềm vui khó tả. Cậu bé vẫn luôn khiêm tốn, chỉ thích học hỏi từ sách vở, từ Tạ Trần tiên sinh, và từ những người xung quanh. Cậu không ngờ rằng những lời góp ý nhỏ bé của mình lại có thể giúp ích nhiều đến vậy. Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo, đang trầm ngâm bên cạnh Lão Nông, người có làn da đen sạm, tay chân chai sạn. Thợ Rèn Mãnh, vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày còn dính nhọ, đứng chống búa, ánh mắt đầy sự phấn khởi. Tất cả họ, những con người bình dị của Thị Trấn An Bình, đều có mặt để chứng kiến khoảnh khắc đặc biệt này.

Sau lời phát biểu trang trọng của các vị trưởng lão làng, những người với dáng vẻ uy nghiêm, râu tóc bạc phơ và ánh mắt hiền từ, Hùng được mời lên. Y bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều chứa đựng sự quyết tâm và một chút bối rối. Ánh mắt y quét qua những gương mặt thân quen, từ Lão Tiệm Cầm đến Thợ Rèn Mãnh, từ Lão Nông đến những em bé đang reo hò. Cuối cùng, ánh mắt y dừng lại ở Bà Mối Mai và Thư Đồng Tiểu An đang đứng nép mình giữa đám đông, khuôn mặt họ phản chiếu sự mong chờ và niềm vui. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi y, không còn vẻ kiêu ngạo như trước, mà là một nụ cười chân thành, đầy sự biết ơn.

Y bước lên bục, đứng trước bức phù điêu đã hoàn thiện, mùi hương trầm và gỗ sực nức hòa quyện trong không khí. Y hít một hơi thật sâu, giọng nói y vang vọng, không còn là âm điệu tự mãn mà là sự trầm ổn của một người đã trải qua phong ba bão táp nội tâm. "Kính thưa các vị trưởng lão, thưa bà con lối xóm. Hôm nay, tôi Hùng, đứng đây không phải để nhận lời khen ngợi cho tài nghệ của mình, mà để tạ lỗi và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất."

Một làn sóng xì xào nhẹ lan đi trong đám đông. Một số người ngạc nhiên, một số khác gật gù đồng tình. Hùng cúi đầu nhẹ, một hành động mà y chưa từng làm trước đây, không phải vì áp lực, mà vì sự chân thành từ tận đáy lòng. "Nếu không có sự kiên nhẫn, lòng tốt và trí tuệ của Bà Mai, của Tiểu An, và của tất cả mọi người, thì bức phù điêu này, và cả con người Hùng này, đã mãi mãi chìm trong sự tuyệt vọng và mù quáng." Y nói, giọng y không cao, nhưng rõ ràng, từng từ từng chữ đều chất chứa cảm xúc. "Tôi đã từng quá tự phụ, quá cố chấp vào bản thân mình, cho rằng chỉ có tài năng của tôi mới là duy nhất, mới là đáng giá. Tôi đã bỏ qua những lời góp ý, đã khinh thường những bàn tay muốn giúp đỡ. Để rồi khi đối mặt với khó khăn, tôi nhận ra sự yếu đuối và giới hạn của bản thân."

Y ngước nhìn lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mọi người, đặc biệt là Bà Mối Mai và Tiểu An. "Bà Mai đã không ngừng động viên, đã kết nối tôi với mọi người, đã dạy tôi rằng sự gắn kết mới là sức mạnh thực sự. Tiểu An, với trí tuệ từ sách vở và sự tinh tế của một tâm hồn thuần khiết, đã chỉ ra những hướng đi mà tôi, trong sự cố chấp của mình, không thể nhìn thấy. Và tất cả bà con, những người đã chung tay góp sức, từ một câu nói, một ý tưởng nhỏ, đến những vật liệu, những giờ công. Mỗi người đều là một mảnh ghép quan trọng, đã cùng nhau biến những vết nứt thành hoa văn, biến sự đổ vỡ thành một kiệt tác mới, mang đậm dấu ấn của tình người."

Hùng cúi đầu thật sâu một lần nữa, lần này là trước Bà Mối Mai và Thư Đồng Tiểu An, một hành động đầy sự tôn kính và biết ơn từ tận đáy lòng. Y cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của cái tôi kiêu ngạo. Khi y ngẩng lên, ánh mắt y rạng ngời một niềm hạnh phúc giản dị, chân thật, niềm hạnh phúc của một người đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống trong sự sẻ chia và gắn kết. Đám đông im lặng lắng nghe, rồi một tràng vỗ tay vang dội, không ngừng nghỉ, như một tiếng reo hò của sự đồng cảm và tha thứ.

***

Lời nói của Hùng vang vọng trong không gian đình làng, không hoa mỹ nhưng chất chứa sự chân thành lay động lòng người. Bà Mối Mai đứng nép mình giữa đám đông, hai mắt rơm rớm nước, bà gật đầu lia lịa, nụ cười trên môi vừa mừng rỡ vừa xúc động. Bà vội vàng đưa tay lau khóe mắt, không giấu nổi niềm vui và sự tự hào khi thấy Hùng đã thay đổi đến vậy. Bà là người đã chứng kiến bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu số phận, nhưng sự chuyển mình của Hùng lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó không chỉ là sự sửa đổi của một cá nhân, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình người, của sự bao dung mà bà vẫn luôn tin tưởng. Mùi trà thơm nhẹ, mùi bánh ngọt mới ra lò từ các gian hàng nhỏ hòa quyện cùng mùi gió mát của buổi tối, tạo nên một bầu không khí ấm áp, tràn đầy cảm xúc.

Còn Tiểu An thì đỏ bừng mặt vì ngượng, cậu bé cúi gằm mặt xuống, đôi tay nhỏ bé siết chặt vào vạt áo. Nhưng ánh mắt cậu bé lại rạng ngời hạnh phúc, một niềm hạnh phúc thuần khiết, không chút tạp niệm. Cậu bé không nghĩ rằng lời nói của mình lại có sức nặng đến vậy, không ngờ rằng một người nghệ nhân tài năng như Hùng lại công khai cảm ơn mình trước toàn thể dân làng. Cậu nhớ lại những buổi chiều ngồi trong quán sách của Tạ Trần tiên sinh, tiên sinh đã dạy cậu về giá trị của sự khiêm tốn, về việc mỗi người, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể đóng góp vào một bức tranh chung. Những lời dạy đó đã in sâu vào tâm trí cậu, và giờ đây, cậu thấy chúng được hiện thực hóa một cách sống động.

Bà Mối Mai, không kìm được xúc động, tiến lên một bước, vỗ nhẹ vào vai Hùng, ánh mắt đầy trìu mến. "Ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm hả con? Quan trọng là mình biết nhận ra, biết sửa đổi. Con làm đư���c thế này là tốt rồi. Cả làng này ai cũng mừng cho con." Giọng bà ấm áp như nắng mùa xuân, xoa dịu đi chút bối rối còn vương vấn trên khuôn mặt Hùng. Bà ôm nhẹ Hùng, như một người mẹ ôm đứa con đã trưởng thành, một cái ôm chất chứa bao nhiêu yêu thương và tha thứ. Hùng cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, một cảm giác thanh thản chưa từng có.

Thư Đồng Tiểu An, sau lời động viên của Bà Mối Mai, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bé hướng về Hùng với một sự kính trọng đặc biệt. "Dạ... đó là điều con học được từ sách vở và từ Tiên sinh Tạ Trần ạ... Ai cũng có thể đóng góp, dù nhỏ bé." Cậu bé nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, làm cho Tạ Trần, dù đang đứng lặng lẽ ở một góc khuất trong đám đông, cũng khẽ mỉm cười. Lời nói của Tiểu An như một lời khẳng định cho triết lý mà Tạ Trần vẫn hằng theo đuổi: rằng trí tuệ và lòng nhân ái không cần phải đến từ sức mạnh siêu phàm, mà có thể nảy nở từ những điều bình dị nhất, từ những tâm hồn chân thành nhất.

Đám đông vỗ tay nồng nhiệt, tiếng vỗ tay rào rào vang vọng khắp đình làng, không dứt. Một số người dân tiến lên bắt tay Hùng, bày tỏ sự ủng hộ và niềm vui của họ. Lão Tiệm Cầm khẽ gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hài lòng. "Mỗi cây đàn là một câu chuyện," ông từng nói, và giờ đây, Hùng đã kể một câu chuyện đẹp về sự thay đổi và hàn gắn. Thợ Rèn Mãnh vỗ mạnh vào vai Hùng, khiến y loạng choạng một chút, nhưng y chỉ cười. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" Thợ Rèn Mãnh nói, giọng khàn khàn nhưng đầy phấn khởi. "Hùng đệ đã tôi luyện được linh hồn của mình rồi!" Lão Nông hiền lành, chất phác, nở nụ cười móm mém. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Một tấm lòng thay đổi, bao nhiêu ân tình được vun đắp."

Buổi tối càng trở nên ấm cúng. Tiếng nói cười, tiếng nhạc dân gian, tiếng gió mát thổi qua những tán cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị. Hùng, giờ đây không còn là người nghệ nhân kiêu ngạo, mà là một thành viên thực sự của cộng đồng, một con người đã tìm thấy sự trọn vẹn trong sự khiêm tốn và lòng biết ơn. Đây không chỉ là lễ khánh thành một bức phù điêu, mà là lễ khánh thành một trái tim, một kỷ nguyên mới của Thị Trấn An Bình, nơi những giá trị nhân văn đang dần được khẳng định. Ánh trăng non vừa ló dạng trên đỉnh cây đa, đổ một vệt sáng bạc xuống con đường, báo hiệu một đêm yên bình, một sự khởi đầu mới.

***

Đêm đã khuya, tiếng cười nói, tiếng nhạc từ đình làng đã dần nhỏ lại, chỉ còn vọng lại xa xăm như một dư âm ngọt ngào của buổi lễ. Trong quán sách của mình, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh nến lung linh trên trang sách mở. Dù không trực tiếp tham gia vào buổi lễ, hắn đã chứng kiến toàn bộ sự kiện diễn ra, từ sự bối rối ban đầu của Hùng cho đến lời tạ lỗi chân thành và sự đón nhận nồng nhiệt từ cộng đồng. Mùi giấy cũ, mực và trà thanh khiết vẫn là những hương vị quen thuộc trong quán sách, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình và suy tư. Ánh trăng sáng vằng vặc, treo lơ lửng trên bầu trời đêm, chiếu rọi vào căn phòng, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao của trà lan tỏa trong vòm miệng. Tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu lại những hình ảnh vừa chứng kiến. Hùng, người nghệ nhân từng có cái tôi cao ngất trời, giờ đây đã thực sự cúi mình, không phải vì sợ hãi hay bị ép buộc, mà vì đã thấu hiểu giá trị thực sự của sự gắn kết. Lời nói của Hùng, không hoa mỹ nhưng chất chứa sự chân thành, đã chạm đến trái tim của mọi người, xóa bỏ mọi định kiến, mọi rào cản. Đó là một sự chuyển hóa đáng kinh ngạc, một minh chứng sống động cho khả năng thay đổi và hoàn thiện của con người.

"Con người, khi bỏ đi lớp vỏ bọc kiêu ngạo, lại có thể tỏa sáng một cách chân thực đến vậy," Tạ Trần thầm nhủ, nội tâm hắn như một dòng suối chảy xiết những suy tư. "Vết nứt không thể vá, nhưng lòng người thì có thể hàn gắn. Đây chính là 'Nhân Đạo', là con đường của 'Vô Vi' mà ta từng chiêm nghiệm." Hắn nhớ lại những ngày tháng mà Thiên Đạo còn thịnh vượng, khi tu sĩ tranh giành cơ duyên thành tiên, khi con người khao khát sức mạnh để vượt lên trên phàm trần. Nhưng cái giá phải trả là sự "mất người", là sự đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Giờ đây, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, chính những câu chuyện như của Hùng lại bừng sáng, khẳng định rằng con người không cần phải thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn. Sự trọn vẹn nằm ngay trong chính nhân gian này, trong những mối quan hệ, trong sự sẻ chia, trong lòng nhân ái.

Lời nói của Thư Đồng Tiểu An, "Dạ... đó là điều con học được từ sách vở và từ Tiên sinh Tạ Trần ạ... Ai cũng có thể đóng góp, dù nhỏ bé," vang vọng trong tâm trí hắn. Tạ Trần không trực tiếp dạy dỗ hay chỉ bảo, hắn chỉ gieo những hạt mầm triết lý vào lòng người, để chúng tự nảy nở và phát triển. Sự thay đổi của Hùng, lời nói của Tiểu An, sự ấm áp của Bà Mối Mai, và sự đoàn kết của toàn thể Thị Trấn An Bình, tất cả đều là những bằng chứng sống động cho thấy "Nhân Đạo" đang dần định hình một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc của Thiên Đạo, mà được xây dựng trên nền tảng của tình người và trí tuệ.

Hắn khép nhẹ cuốn sách, đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu sáng con đường vắng vẻ của Thị Trấn An Bình. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng, như những người khổng lồ đang canh giữ giấc ngủ yên bình của thị trấn. Hắn biết rằng, câu chuyện của Hùng sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ trở thành một câu chuyện truyền cảm hứng, một tiền lệ cho những dự án hợp tác lớn hơn sẽ xuất hiện trong tương lai của Thị Trấn An Bình. Người dân sẽ cùng nhau giải quyết các vấn đề, không dựa vào quyền lực hay phép thuật, mà dựa vào trí tuệ tập thể và lòng nhân ái.

Hùng, người nghệ nhân từng kiêu ngạo, giờ đây đã trở thành một biểu tượng cho sự khiêm tốn và khả năng thay đổi. Y là một minh chứng sống động cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo' đang dần định hình kỷ nguyên mới. Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và bình yên. Hắn không cần phải là một vị cứu tinh, không cần phải can thiệp trực tiếp. Sự hiện diện thầm lặng của hắn, những triết lý hắn gieo mầm, đã đủ để định hình dòng chảy của nhân gian. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn. Và chính những câu chuyện về tình người, về sự hợp tác, về việc biến những khuyết điểm thành vẻ đẹp độc đáo, sẽ là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên nơi con người không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, một kỷ nguyên của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi mỗi thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn, biết rằng, con đường phía trước, dù còn nhiều thử thách, nhưng đã được thắp sáng bởi ánh nến của lòng người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free