Nhân gian bất tu tiên - Chương 1515: Con Đường Độc Hành: Cái Giá Của Sự Cô Lập
Dòng chảy của nhân gian, tựa như một khúc ca vô tận, cứ thế mà vận hành, mang theo cả những nốt trầm lẫn nốt bổng. Tạ Trần hiểu rằng, để tạo nên những tác phẩm bất hủ, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không cần thành tiên, con người phải học cách hòa mình vào dòng chảy ấy, đón nhận và sẻ chia, để dòng chảy của tài năng và nhân tính không bao giờ cạn. Thế nhưng, không phải ai cũng lĩnh hội được chân lý đơn giản mà sâu sắc ấy.
Sáng sớm, Quán Trà Vọng Giang đã bắt đầu đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, len lỏi qua tán lá bồ đề cổ thụ, đậu lại trên mái ngói cong cong. Tiếng nước sông Vọng Giang róc rách nhẹ nhàng, như một bản hòa tấu êm đềm cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Mùi trà thanh khiết từ những ấm trà mới pha thoang thoảng trong gió, hòa quyện với hương nước sông mát lành và mùi hoa cỏ dại ven đường, xua đi những ưu tư còn vương vấn từ giấc mộng đêm qua.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm ngâm bên bàn trà quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dìu dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Bên cạnh anh, Tiểu An ngồi thẳng thớm, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng đầy sự tò mò. Cậu bé chăm chú lắng nghe tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, trong tâm trí vẫn còn vương vấn những lời nói của tiên sinh hôm qua về "dòng sông". Cậu bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhìn xa xăm ra phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, mang theo những câu chuyện bình dị của cuộc sống.
“Tiên sinh, sáng nay con nghe nói, Lão Gia Phủ ở thành Đông đã chuẩn bị một dự án lớn, muốn mời rất nhiều nghệ nhân tài hoa cùng hợp tác, để tạo ra một Huyễn Ảnh Kịch tráng lệ chưa từng có, ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian trong kỷ nguyên mới này.” Tiểu An phá tan sự im lặng, giọng nói trong trẻo vang lên.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống một cách nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. “Đó là một điều tốt. Sự hợp tác luôn mang lại những giá trị lớn hơn tổng hòa của từng cá nhân. Mỗi người một vẻ, mỗi người một tài, khi hòa quyện vào nhau, sẽ tạo nên một bức tranh toàn cảnh rực rỡ.”
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát nhẹ nhàng bước vào quán trà. Nàng Thơ Mộng Dao, xinh đẹp trong bộ y phục truyền thống màu xanh nhạt, trên tay vẫn cầm theo bút và giấy vẽ, nhưng gương mặt nàng lại phảng phất nét ưu tư, buồn bã. Đôi mắt nàng, vốn thường long lanh như hồ thu, nay lại ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Nàng khẽ cúi chào Tạ Trần và Tiểu An, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Tiên sinh, Tiểu An, thiếp vừa nghe được một tin tức không mấy vui vẻ,” Mộng Dao mở lời, giọng nàng trầm thấp hơn m��i ngày, “Lão Gia Phủ đã đích thân gửi thư mời đến Minh công tử, đề nghị một vị trí quan trọng trong dự án Huyễn Ảnh Kịch mới. Họ thậm chí còn nói sẽ cung cấp tài nguyên vô hạn, cho Minh công tử toàn quyền sáng tạo, chỉ mong huynh ấy góp sức.”
Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ mong chờ. “Vậy Minh công tử đã đồng ý rồi sao? Chắc chắn với tài năng của huynh ấy, cộng thêm sự hỗ trợ của Lão Gia Phủ, kiệt tác lần này sẽ lay động lòng người!”
Mộng Dao khẽ lắc đầu, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ đôi môi xinh xắn của nàng. “Không, Minh công tử đã từ chối. Từ chối một cách thẳng thừng, không một chút do dự. Nghe nói, huynh ấy còn nói những lời lẽ có phần… kiêu ngạo.” Nàng ngừng lại, dường như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ khẽ nhướng mày. Anh chờ đợi Mộng Dao nói tiếp, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vạn suy nghĩ.
Mộng Dao tiếp tục, giọng nàng càng thêm buồn bã: “Minh nói rằng kiệt tác không thể được sinh ra từ sự thỏa hiệp, hay từ bàn tay của quá nhiều người. Anh ấy muốn tự mình tạo nên tất cả, không cần bất kỳ sự giúp đỡ hay can thiệp nào từ bên ngoài. Huynh ấy tin rằng, chỉ khi độc lập hoàn toàn, không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ý kiến hay phong cách nào khác, tác phẩm của huynh ấy mới thực sự đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật. Huynh ấy còn nói, sự hợp tác chỉ làm loãng đi bản chất thuần túy của sáng tạo, làm mất đi cái ‘tôi’ độc đáo của người nghệ sĩ.”
Tiểu An nghe xong, vẻ mặt lo lắng hiện rõ. Cậu bé ngập ngừng một lát, rồi nhìn sang Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên sự băn khoăn. “Nhưng thưa tiên sinh, liệu một dòng sông có thể chảy mãi nếu nó không nhận được nước từ các nguồn suối khác? Con nhớ lời tiên sinh đã nói, một dòng sông muốn thành biển cả, cần dung nạp trăm sông.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài của Tiểu An. “Lời ta nói không sai, Tiểu An. Một dòng sông tự nó có thể sâu, nhưng để trở thành biển cả, nó cần dung nạp trăm sông. Tài năng cũng vậy, nó có thể rực rỡ một mình, nhưng để vĩ đại, nó cần những sự cộng hưởng. Độc tôn, cô lập, có thể mang lại sự thuần khiết nhất định, nhưng đồng thời cũng giới hạn tầm nhìn, giới hạn khả năng vươn xa. Sáng tạo không chỉ là sự bùng nổ của một ý tưởng, mà còn là quá trình nuôi dưỡng, mài giũa, và đôi khi là sự chấp nhận những góc nhìn khác biệt để hoàn thiện. Một bông hoa dù đẹp đến mấy, nếu không có đất, không có nước, không có ánh nắng, thì làm sao có thể nở rộ?”
Mộng Dao trầm tư, đôi mắt nhìn xa xăm ra dòng sông. “Minh công tử có vẻ rất chấp niệm vào sự độc lập của mình. Thiếp hiểu rằng một nghệ sĩ cần có phong cách riêng, nhưng liệu sự độc lập ấy có phải là rào cản, hơn là một sức mạnh?”
Tạ Trần gật đầu, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của triết lý. “Cái rào cản lớn nhất của con người, đôi khi, lại chính là những chấp niệm do tự mình dựng nên. Minh công tử là một tài năng hiếm có, điều đó không ai phủ nhận. Nhưng tài năng, giống như ngọn lửa, cần có nhiên liệu để cháy sáng. Nhiên liệu ấy không chỉ đến từ bên trong, mà còn đến từ thế giới xung quanh, từ những câu chuyện, những cảm xúc, những mảnh ghép mà nhân gian mang lại. Nếu ngọn lửa ấy chỉ được nuôi dưỡng bởi sự kiêu ngạo và ý chí độc tôn, e rằng sẽ sớm trở thành ngọn lửa cô đơn, bùng cháy dữ dội một thời gian, rồi lụi tàn trong im lặng, không để lại tro tàn hay ấm áp.”
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ đặt tay lên ngực, dường như đang cảm nhận sâu sắc lời nói của Tạ Trần. “Vậy là, huynh ấy đang tự làm cạn kiệt dòng chảy của mình, tiên sinh? Huynh ấy đang tự nhốt mình trong một thế giới do chính mình tạo ra, mà quên mất rằng, vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự sẻ chia, ở những gì nó có thể mang lại cho nhân gian.”
“Chính xác,” Tạ Trần đáp, ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương sớm. “Văn minh phàm nhân, dù phát triển mạnh mẽ, vẫn sẽ đối mặt với những thử thách từ chính bản chất con người như kiêu ngạo, tham vọng, ghen tị, và cả sự cô đ��c. Để vượt qua, nó cần sự dẫn dắt từ ‘Nhân Đạo’, từ những giá trị mà chúng ta đang từng bước vun đắp. Một nghệ sĩ không thể tách rời khỏi nhân gian mà đòi hỏi tác phẩm của mình lay động nhân tâm. Bởi lẽ, kiệt tác không chỉ là sự hoàn hảo của kỹ thuật, mà còn là sự cộng hưởng của tâm hồn. Một tác phẩm không có hơi thở của cuộc sống, thiếu đi sự ấm áp của tình người, nó sẽ trở nên lạnh lẽo, vô tri, như những pho tượng đá dù đẹp đẽ đến mấy cũng không thể lay động lòng người.”
Lời nói của Tạ Trần gieo vào lòng Mộng Dao và Tiểu An những hạt mầm suy tư sâu sắc. Họ biết rằng, dù tài năng có rực rỡ đến đâu, nếu không biết cách hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, đón nhận và sẻ chia, thì dòng chảy của tài năng ấy cũng sẽ có ngày cạn kiệt. Minh công tử, với sự kiêu ngạo và chấp niệm vào độc tôn, có lẽ đang tự đặt mình vào một con đường đầy thử thách, một con đường mà cái giá của sự cô độc sẽ dần hiển hiện.
***
Buổi chiều muộn, một màn mưa phùn lất phất giăng mắc kh��p Thị Trấn An Bình, khiến không khí trở nên ẩm ướt và có phần u ám. Từng hạt mưa nhỏ li ti đọng trên mái ngói, trên những tán lá xanh, rồi từ từ trượt xuống, tạo nên một bản nhạc trầm buồn. Tại Khắc Thạch Phường, một tòa nhà gạch đơn giản nằm khuất sau những con phố nhộn nhịp, không khí lại càng thêm nặng nề và căng thẳng. Bên trong, mùi kim loại nồng, mùi đá bụi và một chút mùi linh lực nhẹ tỏa ra từ những dụng cụ chế tác, hòa quyện với mùi ẩm của đất và mưa, tạo nên một không gian đặc trưng của người thợ thủ công.
Minh, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm sâu hoắm vì thiếu ngủ, đang điên cuồng vật lộn với một tác phẩm Huyễn Ảnh Kịch mới. Quần áo anh ta lấm lem vết sơn, mực và bụi gỗ, cho thấy một sự mệt mỏi và kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh ta không còn vẻ hào nhoáng, tự mãn của một nghệ sĩ tài hoa trên sân khấu, mà thay vào đó là hình ảnh một người đàn ông bị giam cầm bởi chính những chấp niệm của mình.
Tiếng chạm khắc nhỏ, dồn dập và đầy giận dữ vang lên trong căn phòng vắng lặng. Minh muốn tự mình chế tác mọi thứ, từ những bộ phận cơ khí phức tạp để tạo hiệu ứng chuyển động, đến việc khắc họa cảnh vật tinh xảo, và thậm chí là thiết kế từng hình ảnh chiếu sáng. Anh ta tin rằng chỉ có mình mới có thể hiện thực hóa trọn vẹn tầm nhìn nghệ thuật của mình, không ai khác có thể hiểu được sự tinh túy trong ý tưởng của anh.
Nhưng sự phức tạp của dự án, cùng với sự thiếu hụt những ý tưởng mới mẻ để phá vỡ giới hạn của chính mình, và đặc biệt là sự cô độc đã đẩy anh ta vào một vực sâu bế tắc. Mỗi lần một chi tiết không đạt được sự hoàn hảo như trong tưởng tượng, Minh lại cảm thấy một sự thất vọng tột độ, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng. Anh ta liên tục đập phá những phần đã hoàn thành, những mô hình nhỏ, những bản vẽ chi tiết, gầm gừ những lời nói đầy phẫn uất.
“Không! Không phải thế này! Họ không hiểu, không ai hiểu được ý tưởng của ta!” Minh gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào một mô hình Huyễn Ảnh Kịch đang dang dở trên bàn. Đó là một thành phố cổ kính được thu nhỏ, với những chi tiết được khắc chạm tỉ mỉ, nhưng trong mắt Minh, nó vẫn thiếu đi cái hồn, cái uyển chuyển mà anh ta hằng mong muốn. Anh ta cảm thấy như mình đang mắc kẹt trong một mê cung của chính mình, nơi mọi con đường đều dẫn đến sự bế tắc.
Một tiếng “rầm” lớn vang lên khi Minh ném mạnh một công cụ chạm khắc bằng thép xuống sàn đá lạnh lẽo. Thanh thép va vào đá, tạo ra một tia lửa nhỏ rồi bật ngược trở lại, suýt trúng vào chân anh ta. Anh ta không thèm để ý, chỉ cúi xuống nhặt một mảnh vỡ của mô hình vừa bị đập nát, lẩm bẩm trong hơi thở hổn hển: “Sự trợ giúp? Ta không cần sự yếu kém của kẻ khác để làm hỏng kiệt tác của mình! Ta không cần những bàn tay thô kệch, những khối óc tầm thường can thiệp vào sự vĩ đại mà ta đang theo đuổi!”
Giọng nói của anh ta đầy sự khinh miệt, không chỉ với những người khác, mà dường như còn là với chính sự bất lực của bản thân. Anh ta tin rằng việc chấp nhận sự giúp đỡ từ người khác là một sự thừa nhận yếu kém, một sự bôi nhọ lên tài năng độc nhất vô nhị của mình. Sự kiêu ngạo đã biến thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh ta với thế giới bên ngoài, và giờ đây, nó đang dần trở thành một nhà tù giam hãm chính tâm hồn anh ta.
Minh lại lao vào công việc, bàn tay anh ta run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững cây bút lông, vẽ thêm những chi tiết mới lên bản thiết kế. Mồ hôi lấm tấm trên trán, hòa lẫn với bụi than và mực, tạo thành những vệt bẩn trên khuôn mặt hốc hác. Tiếng chạm khắc lại vang lên, nhưng lần này nó không còn là tiếng động của sự tập trung, mà là tiếng gõ dồn dập, đầy sự tuyệt vọng và giận dữ.
Anh ta nhìn xung quanh căn phòng. Nơi đây từng là thánh đường của sự sáng tạo, giờ đây lại giống như một chiến trường tan hoang. Các bản vẽ bị vò nát nằm vương vãi trên sàn, những dụng cụ chạm khắc nằm lung tung, một lò nung nhỏ đang cháy liu riu, tỏa ra hơi ấm nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh ta. Những kệ chứa vật phẩm, những mẫu vật được chế tác tinh xảo, giờ đây lại mang một vẻ đáng thương, như những nhân chứng câm lặng cho sự thất bại và bế tắc của người chủ.
Minh cảm thấy một sự trống rỗng xâm chiếm. Ý tưởng cạn kiệt, cảm hứng khô héo, và chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng cực. Anh ta nhớ lại những lời khen ngợi nồng nhiệt của công chúng, những ánh mắt ngưỡng mộ khi Huyễn Ảnh Kịch của anh ta lần đầu ra mắt. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ càng khiến anh ta cảm thấy áp lực hơn. Anh ta đã tự đặt ra một tiêu chuẩn quá cao, quá phi thực tế cho chính mình, và giờ đây, anh ta đang phải trả giá cho sự kiêu ngạo đó.
Anh ta ngả lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Tiếng mưa phùn bên ngoài vẫn tí tách, như những giọt nước mắt của bầu trời đang khóc than cho một tài năng đang tự làm tổn thương chính mình. Sự cô độc, mà trước đây anh ta coi là nguồn sức mạnh, giờ đây lại trở thành gánh nặng, một lưỡi dao sắc bén đang dần cắt lìa anh ta khỏi mọi mối liên hệ, mọi nguồn cảm hứng từ thế giới bên ngoài. Khuôn mặt anh ta hiện rõ sự kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, như một pho tượng đá đang dần bị bào mòn bởi thời gian và bởi chính những dục vọng của nó. Anh ta nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí, những hình ảnh hỗn độn của tác phẩm dang dở vẫn không ngừng hiện lên, xoáy vào nỗi bế tắc không lối thoát.
***
Đêm về, cơn mưa phùn đã tạnh, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt và se lạnh, mang theo một làn sương mỏng giăng mắc khắp Thị Trấn An Bình. Ánh đèn lồng dịu nhẹ từ quán sách của Tạ Trần, nằm yên bình trên con phố nhỏ, là một điểm sáng ấm áp giữa màn đêm. Mùi giấy cũ và mực in hòa quyện, tạo nên một không khí tĩnh lặng, triết lý, mời gọi những tâm hồn tìm kiếm sự an yên và tri thức. Tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, cùng với tiếng gió nhẹ xào xạc qua khe cửa sổ, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.
Tạ Trần ngồi trầm ngâm bên bàn sách, đôi mắt sâu thẳm đọc từng dòng chữ cổ. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò thư sinh toát lên vẻ thanh thoát. Đêm nay, anh không đọc một tác phẩm nào cụ thể, mà chỉ lật qua từng trang sách cũ, như đang tìm kiếm một câu trả lời, hay chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm về dòng chảy vô thường của nhân gian.
Tiểu An, với đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại pha lẫn chút lo lắng, bước vào quán. Cậu bé vừa đi nghe ngóng tin tức về Minh công tử từ những người dân trong thị trấn. Tiểu An đã cố gắng tìm hiểu, đã lắng nghe những lời bàn tán xì xào, và những gì cậu bé thu thập được càng khiến lòng cậu nặng trĩu.
“Tiên sinh,” Tiểu An cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, “Con vừa nghe nói… Minh ca ca trông thật đáng sợ. Người ta nói anh ấy đã nhốt mình trong xưởng mấy ngày nay, không chịu ăn uống, và ngày càng cáu kỉnh. Có người còn nói, anh ấy đã đập phá rất nhiều thứ trong xưởng, và từ chối mọi sự giúp đỡ, thậm chí còn đuổi những người tốt bụng muốn mang thức ăn đến.”
Tạ Trần khẽ vuốt ve trang sách cũ kỹ, ngón tay anh lướt nhẹ trên những nét chữ đã phai mờ của thời gian. Anh không ngạc nhiên trước tin tức này. Từ chối mọi lời đề nghị hợp tác, muốn tự mình tạo ra những kiệt tác, không cần sự giúp đỡ của ai – đó là con đường Minh đã chọn, và đây là cái giá đầu tiên mà hắn phải trả.
“Sự cô độc đôi khi là con dao hai lưỡi, Tiểu An,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng anh trầm tĩnh, sâu lắng, như tiếng suối chảy từ ngàn năm. “Nó mài sắc ý chí, tôi luyện một tâm hồn trở nên kiên cường, bất khuất. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể làm cùn đi cảm hứng và niềm tin. Một người nghệ sĩ cần lắng nghe cả tiếng lòng mình và tiếng lòng thế nhân. Bởi lẽ, nghệ thuật không phải là một bông hoa chỉ nở r��� trong không gian khép kín của người sáng tạo, mà nó cần được hít thở không khí của nhân gian, cần được tắm mình trong ánh nắng của sự sẻ chia, cần được tưới đẫm bằng những cảm xúc của vạn vật.”
Tiểu An bồn chồn đứng cạnh, đôi mắt hướng về Tạ Trần, chờ đợi một lời giải đáp cho những băn khoăn đang dày vò tâm trí cậu. “Nhưng thưa tiên sinh, Minh ca ca tài hoa đến vậy, không lẽ tài năng của anh ấy không thể tự tồn tại mà không cần đến sự ủng hộ, không cần đến những ý kiến khác sao?”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu hàng vạn kiếp nhân sinh. “Tài năng, tựa như một hạt giống quý giá, có thể ẩn chứa một tiềm năng vô hạn. Nhưng để hạt giống ấy nảy mầm, đâm chồi, ra hoa kết trái, nó cần đất đai màu mỡ, nước non trong lành, và ánh nắng mặt trời ấm áp. Đất đai chính là môi trường, nước non là sự nuôi dưỡng, và ánh nắng chính là sự kết nối, sự phản hồi từ thế giới bên ngoài. Nếu hạt giống bị chôn vùi trong một mảnh đất cằn cỗi, bị cô lập v��i ánh sáng và nước, dù có quý giá đến mấy, cũng sẽ dần héo úa và mục nát.”
Tạ Trần dừng lại một lát, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tiểu An. Cậu bé gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ suy ngẫm.
“Kiệt tác không chỉ là sự hoàn hảo của kỹ thuật, mà còn là sự cộng hưởng của tâm hồn,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh mang theo một chút trầm tư. “Một tác phẩm dù có tinh xảo đến đâu, nếu không ai thấu hiểu, không ai cảm nhận được hơi thở của nó, không ai nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong đó, liệu còn có thể gọi là kiệt tác? Liệu nó có còn ý nghĩa? Một nghệ sĩ có thể tự mãn với sự độc tôn của mình, có thể tin rằng mình là người duy nhất nắm giữ chân lý của cái đẹp. Nhưng nếu cái đẹp ấy không thể chạm đến trái tim người khác, không thể khơi gợi những cảm xúc sâu kín, thì nó chỉ là một cái vỏ rỗng, một ảo ảnh đơn độc.”
Ánh đèn lồng hắt bóng Tạ Trần lên tường, tạo nên một hình dáng cao gầy, tĩnh lặng. Anh nhìn Tiểu An, đôi mắt đầy vẻ thấu hiểu. ���Minh công tử đang đi trên một con đường đầy thử thách. Anh ấy đang đối diện với chính cái tôi kiêu ngạo của mình, và cả sự cô độc mà anh ấy tự mình tạo ra. Có lẽ, chỉ khi đối mặt với thất bại lớn hơn, hoặc khoảnh khắc nhận ra sâu sắc về giá trị của sự kết nối và khiêm tốn, anh ấy mới có thể tìm thấy con đường thực sự cho tài năng của mình.”
Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt đã vơi bớt sự lo lắng, thay vào đó là sự kiên định. Cậu bé đã hiểu. Dòng sông của tài năng, nếu muốn trở thành biển cả, cần dung nạp trăm sông. Và để dòng chảy ấy không bao giờ cạn, cần sự hòa mình vào nhân gian, đón nhận và sẻ chia. Triết lý "dòng sông" của Tạ Trần không chỉ là kim chỉ nam cho cậu bé, mà còn là một lời nhắc nhở cho toàn bộ văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, rằng những xung đột cá nhân như kiêu ngạo, tham vọng, và sự cô lập sẽ là những thử thách chính, đòi hỏi sự dẫn dắt bằng 'Nhân Đạo' để vượt qua. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và trên con đường ấy, sự kết nối và khiêm tốn sẽ là những ngọn hải đăng soi đường.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, con đường của Minh công tử còn rất dài, và có lẽ, sẽ rất đau đớn. Nhưng đó là con đường mà mỗi người phải tự mình bước đi, để tìm ra chân lý cho chính mình, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã dần tàn lụi, và nhân tính đang từng bước tìm lại vị thế vốn có của nó.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.