Nhân gian bất tu tiên - Chương 1518: Bức Tường Kiêu Ngạo: Khi Nghệ Thuật Gặp Gỡ Cộng Đồng
Trong xưởng vẽ tịch mịch, Minh vẫn đứng bất động, ngón tay vuốt nhẹ lên đường nét tinh tế mà ai đó đã thêm vào tác phẩm điêu khắc gỗ nhỏ. Sự tĩnh lặng của đêm dường như càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Cái kiêu ngạo cố hữu, bức tường “cái tôi độc tôn” mà anh đã dày công xây dựng suốt bao năm qua, giờ đây hiện rõ một vết nứt. Không phải là một vết nứt do sự công kích hay phê bình, mà là do một sự thấu hiểu, một sự đồng điệu đến bất ngờ. Anh đã quen với việc bị hiểu lầm, bị coi thường, hoặc bị tôn sùng một cách hời hợt, nhưng chưa bao giờ có ai chạm vào tác phẩm của anh một cách tinh tế đến vậy, như thể đã đọc được từng suy tư, từng nỗi niềm ẩn sâu trong từng thớ gỗ.
Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ những nguyên liệu anh dùng, hòa lẫn với mùi sơn dầu phảng phất từ những bức tranh dang dở, tạo nên một không gian đặc trưng của sự sáng tạo và cô độc. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc ấy, nhưng đêm nay, nó không còn mang lại sự an yên tuyệt đối như trước. Tia sáng nhỏ bé từ chi tiết được thêm vào tác phẩm cứ lấp lánh trong tâm trí anh, như một đốm lửa ma mị thu hút ánh nhìn. Ai? Ai đã làm điều này? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại, khuấy động sự yên tĩnh trong lòng anh. Anh đã tự nhủ rằng nghệ thuật là một hành trình đơn độc, một cuộc đối thoại giữa anh và bản thân, giữa anh và cái đẹp tuyệt đối mà anh theo đuổi. Nhưng giờ đây, một âm hưởng lạ lẫm đã xen vào bản giao hưởng ấy, không phá hỏng, mà lại làm nó trở nên phong phú hơn, phức tạp hơn.
Minh quay đầu nhìn lại bức tranh lớn đang treo trên giá vẽ. Những nét cọ mạnh mẽ, dứt khoát nhưng đầy sự giằng xé vẫn còn đó, là biểu hiện của s��� bế tắc trong chính tâm hồn anh. Anh đã vẽ, đã phá, đã lại vẽ, trong một vòng luẩn quẩn của sự tìm kiếm tuyệt vọng. Anh muốn đạt đến một cảnh giới mà không ai có thể chạm tới, một sự hoàn mỹ vô song, nhưng càng cố gắng, anh lại càng cảm thấy mình lún sâu hơn vào vực thẳm của sự bất mãn. Cái "tôi độc tôn" đã trở thành gánh nặng, buộc anh phải cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài, khỏi mọi sự ảnh hưởng, mọi lời đánh giá. Anh tin rằng chỉ trong sự cô độc tuyệt đối, nghệ thuật của anh mới có thể giữ được sự thuần khiết, không bị "pha loãng" bởi những giá trị tầm thường.
Thế nhưng, đường nét nhỏ bé kia lại chứng minh điều ngược lại. Nó không pha loãng, mà là làm sâu sắc. Nó không làm mất đi bản chất, mà là hoàn thiện. Điều này khiến Minh phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận: có lẽ, sự cô độc của anh không phải là con đường duy nhất, hay là con đường đúng đắn nhất. Có lẽ, có những giá trị tồn tại ngoài cái tôi của anh, những giá trị mà anh đã bỏ qua trong cuộc tìm kiếm mù quáng của mình. Anh đ��a tay lên xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ. Suốt hai mươi năm qua, anh đã sống với niềm tin vững chắc vào con đường mình chọn, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, niềm tin ấy đã bị lung lay bởi một nét vẽ tinh tế, một lời nhắn không lời từ một người xa lạ.
Anh bước lại gần bức điêu khắc, ánh mắt dừng lại ở chi tiết mới đó. Đó là một đường cong mềm mại, như một cánh hoa nhỏ xíu đang hé nở ở chân tượng, nơi trước đó chỉ là một khối gỗ thô ráp. Nó không phải là một chi tiết lớn, nhưng lại có sức mạnh làm thay đổi toàn bộ cảm giác của tác phẩm. Nó mang đến một chút dịu dàng, một chút hy vọng, một chút sinh khí cho bức điêu khắc vốn dĩ mang nặng vẻ u uẩn. “Lời đáp lại…” Anh thì thầm, câu nói này giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không còn là sự khó chịu, mà là một sự tò mò không thể kìm nén. Ai là người đã gửi lời đáp lại này? Và liệu lời đáp lại này có thể dẫn anh đến một con đường mới, một sự thay đổi mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới? Trong ánh đèn lồng leo lét, bóng của Minh đổ d��i trên sàn xưởng, trông cô độc và nhỏ bé hơn bao giờ hết, như một người đang đứng giữa ngã ba đường, không biết nên tiếp tục đi theo con đường cũ hay rẽ sang một hướng đi hoàn toàn mới. Sự dao động này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là một vết nứt đáng kể trên bức tường kiêu ngạo của anh, mở ra một khả năng mà anh chưa từng lường trước.
***
Sáng muộn, Thị Trấn An Bình thức giấc trong tiếng nói cười rộn ràng và sự hối hả của một ngày mới. Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả lên những mái ngói rêu phong, làm ấm áp những con đường lát đá. Mùi bánh mì nướng, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương ngai ngái của đất sau một đêm sương giáng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường nhật. Ở quảng trường trung tâm, nơi những gánh hàng rong đã bắt đầu bày bán, một nhóm nhỏ cư dân đang tụ tập quanh Mai, cô gái trẻ với ánh mắt lấp lánh sự sáng tạo và nhiệt huyết.
Mai mặc một bộ trang phục vải thô đơn giản nhưng gọn gàng, mái tóc búi cao để lộ vầng trán thanh tú. Mỗi cử chỉ của cô đều tràn đầy năng lượng, như muốn truyền tải trọn vẹn niềm đam mê của mình đến mọi người. Tay cô cầm một cuộn giấy vẽ lớn, trên đó phác họa những ý tưởng đầy màu sắc cho "Dự án Sắc màu An Bình". Cô đứng giữa quảng trường, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục vang lên, thu hút sự chú ý của những người qua đường.
“Thưa các vị huynh đệ, tỷ muội! Các vị cô bác, chú dì!” Mai cất tiếng, đôi mắt sáng rực nhìn khắp lượt những gương mặt đang lắng nghe. “Chúng ta sống ở Thị Trấn An Bình này đã bao đời. Mỗi góc phố, mỗi bức tường đều mang trong mình ký ức, câu chuyện của chúng ta. Nhưng liệu chúng ta có thể làm cho nó thêm phần tươi đẹp, thêm phần sống động không?”
Một vài người dân hiếu kỳ dừng lại lắng nghe. Một lão phu nhân bán trầu cau khẽ mỉm cười, một thư sinh trẻ tuổi đang vội vã lướt qua cũng nán lại.
Mai mở cuộn giấy ra, để lộ những bản phác thảo đầy màu sắc. “Đây là ý tưởng của ta, ‘Dự án Sắc màu An Bình’! Chúng ta sẽ cùng nhau, mỗi người một tay, biến những bức tường cũ kỹ, những góc phố hoang vắng thành những bức tranh sống động, những tác phẩm nghệ thuật của chính chúng ta! Không cần phải là họa sĩ tài ba, không cần phải là người có thiên phú. Chỉ cần có tấm lòng, có mong muốn làm đẹp cho quê hương mình, chúng ta đều có thể tham gia!”
Cô chỉ vào một bức tường trống trên bản vẽ. “Hãy tưởng tượng mà xem! Bức tường này, thay vì những vết thời gian bạc phếch, sẽ nở rộ những đóa hoa rực rỡ do chính tay chúng ta vẽ nên! Hay góc phố kia, sẽ có một bức tranh lớn kể về truyền thuyết của Thị Trấn An Bình, để con cháu chúng ta mãi về sau vẫn còn nhớ!”
Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Một vài người tỏ vẻ hoài nghi, một vài người khác lại ánh lên vẻ thích thú.
“Chúng ta có thể cùng nhau tạo nên một điều gì đó đẹp đẽ, không chỉ cho riêng mình mà cho cả thị trấn này!” Mai nhấn mạnh, giọng nói cô chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. “Nó không chỉ là những bức tranh, mà là sự kết nối, là tinh thần cộng đồng của chúng ta. Mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu đều là tình cảm của chúng ta dành cho An Bình!”
Từ xa, tại ngưỡng cửa quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đang lặng lẽ quan sát. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác lên mình bộ áo vải bố màu xám nhạt quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một chút phô trương. Tiểu An đứng cạnh hắn, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ, cứ chốc chốc lại quay sang nhìn tiên sinh của mình, như muốn tìm kiếm một lời giải thích.
“Tiên sinh, Mai tỷ tỷ nói hay quá!” Tiểu An thốt lên, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ. “Làm sao mà nàng ấy có thể nghĩ ra những điều hay ho như vậy được ạ?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu An, mà ánh mắt vẫn dõi theo Mai, người đang hăng say thuyết trình. “Một hạt mầm của sự kết nối… khác biệt biết bao với những lời nguyện ‘đạo’ cao siêu.” Hắn thầm nghĩ trong lòng. Trong thế giới mà hắn từng biết, thế giới của tu tiên, mọi sự theo đuổi đều hướng về “đạo”, về sức mạnh cá nhân, về sự siêu việt. Người ta tranh giành cơ duyên, tu luyện phép thuật, chỉ để đạt được cảnh giới cao hơn, thoát ly phàm trần, trở thành kẻ đứng trên vạn vật. Cái “đạo” ấy, dù cao cả đến mấy, cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong “cái tôi” của mỗi tu sĩ, một “cái tôi” cô độc, xa rời nhân thế.
Nhưng giờ đây, hắn nhìn thấy Mai, một phàm nhân bình thường, đang gieo mầm một thứ “đạo” khác. Đó là “đạo của sự kết nối”, “đạo của cộng đồng”, “đạo của nhân gian”. Nó không cần phép thuật cao siêu, không cần linh khí dồi dào, mà chỉ cần tấm lòng, cần sự sẻ chia. Nó không hướng đến sự bất tử hay siêu phàm, mà hướng đến sự trọn vẹn, sự tươi đẹp của cuộc sống ngay tại cõi trần này. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng tu tiên, thường là sự "mất người", sự đánh mất cảm xúc và nhân tính. Còn cái giá của "Sắc màu An Bình" này, lại là sự gắn kết, sự tái tạo, sự thăng hoa của chính nhân tính.
Tạ Trần nhớ lại 20 năm trước, khi hắn đối mặt với lựa chọn từ bỏ con đường tu tiên. Lúc đó, Liễu Thanh Phong, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, mỗi người một cách, đều cố gắng thuyết phục hắn rằng hắn có “thiên phú độc nhất vô nhị”, rằng hắn không thể lãng phí tài năng đó. Họ nói về “đại nghĩa”, về “trách nhiệm”, về việc hắn phải trở thành một “cứu tinh”. Nhưng tất cả những điều đó, trong mắt hắn, cũng chỉ là những biến thể của “cái tôi độc tôn” – một phiên bản lớn hơn, cao cả hơn, nhưng vẫn là sự cô lập của một cá nhân giữa vạn vật. Hắn đã chọn “vô vi”, không phải là sự thờ ơ, mà là sự từ bỏ gánh nặng của cái tôi, để trở về với cái bản nguyên nhất, cái bình thường nhất của cuộc sống.
Và giờ đây, hắn nhìn thấy những hạt mầm của một kỷ nguyên mới đang nảy nở. Một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị ám ảnh bởi quyền năng cá nhân, mà lại tìm thấy giá trị trong sự gắn kết, trong những điều bình dị nhất. Dự án của Mai, dù nhỏ bé, lại mang một ý nghĩa triết lý sâu sắc, phản ánh một sự chuyển mình lớn lao trong tâm thức của nhân gian. Nó là minh chứng cho thấy, Thiên Đạo có thể suy yếu, linh khí có thể mỏng đi, nhưng tinh thần của con người, khả năng tạo dựng cái đẹp và sự kết nối, thì vĩnh viễn không bao giờ suy tàn.
“Tiên sinh, người đang nghĩ gì vậy ạ?” Tiểu An thấy Tạ Trần im lặng quá lâu, bèn khẽ hỏi.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ dịu dàng. “Không có gì, Tiểu An. Ta chỉ đang nghĩ, nhân gian này vốn dĩ đã có rất nhiều điều tươi đẹp, chỉ là đôi khi chúng ta mãi chạy theo những thứ xa vời mà quên mất.” Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu An. “Dự án của Mai tỷ tỷ, đó chính là một cách để nhắc nhở mọi người về những điều tươi đẹp ấy.”
Tiểu An gật đầu, dù chưa hiểu hết lời của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được một sự ấm áp, một niềm hy vọng lan tỏa từ những lời nói của tiên sinh. Trong sự huyên náo của quảng trường, một hạt mầm mới đã được gieo, không phải là hạt mầm của tu đạo, mà là hạt mầm của tình người, của sự sống động mà Tạ Trần luôn trân trọng.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ lớn của xưởng vẽ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ và những tác phẩm dang dở. Mùi sơn dầu, mùi gỗ, và một chút mùi kim loại từ những dụng cụ điêu khắc vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Minh đang chăm chú vào một tác phẩm điêu khắc nhỏ, đôi tay gầy gò nhưng khéo léo lướt nhẹ trên bề mặt gỗ. Từng nét đục, từng đường chạm khắc đều tinh xảo, thể hiện một sự tập trung cao độ và tài năng phi thường. Tuy nhiên, vẻ u uất vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt anh, phản ánh sự giằng xé nội tâm từ đêm qua. Anh vẫn không thể quên được đường nét tinh tế được thêm vào bức điêu khắc cũ, một lời nhắn không lời đã khuấy động tâm hồn anh. Sự kiêu ngạo của anh vẫn còn đó, nhưng đã bị xen lẫn bởi một sự tò mò, một sự ngờ vực về chính con đường anh đã chọn.
Tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong xưởng vẽ. Ba tiếng gõ dứt khoát nhưng không quá mạnh, như một lời thăm dò. Minh cau mày, một tia khó chịu lướt qua đôi mắt thâm quầng. Anh không thích bị quấy rầy khi đang sáng tạo. Đối với anh, xưởng vẽ là lãnh địa thiêng liêng, nơi anh có thể hoàn toàn chìm đắm vào thế giới nội tâm của mình, tách biệt khỏi mọi ồn ào, m��i sự phán xét của thế tục.
“Vào đi,” anh lạnh lùng cất tiếng, không ngẩng đầu lên.
Cánh cửa gỗ khẽ mở, và Mai bước vào, mang theo sự tươi sáng và nhiệt huyết của thế giới bên ngoài. Cô mặc bộ y phục đơn giản lúc sáng, trên tay cầm một cuộn giấy vẽ khác, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Cô nhìn thấy Minh, người đang cúi mình bên tác phẩm, vẻ mặt tập trung đến độ dường như không hề nhận ra sự hiện diện của cô. Không khí trong xưởng vẽ nặng nề hơn cô tưởng, mang một vẻ cô độc đến lạ lùng.
“Minh công tử,” Mai lên tiếng, giọng nói có chút rụt rè. “Tôi mạo muội đến làm phiền.”
Minh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo lướt qua Mai, rồi dừng lại ở cuộn giấy trên tay cô. “Ngươi đến đây làm gì?” Giọng anh khô khốc, không chút thân thiện. Cái "tôi độc tôn" của anh như một lớp áo giáp, sẵn sàng đẩy lùi bất kỳ sự xâm nhập nào.
Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vững sự tự tin. “Minh công tử, tôi mang đến một lời mời… một cơ hội để tài năng của anh lan tỏa và chạm đến trái tim mọi người.” Cô tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt chân thành nhìn Minh. “Chúng tôi đang khởi xướng ‘Dự án Sắc màu An Bình’, một dự án nghệ thuật cộng đồng. Chúng tôi mong muốn cùng nhau làm đẹp cho thị trấn, tạo ra những bức tranh, những tác phẩm điêu khắc ở những nơi công cộng, để mọi người đều có thể thưởng thức, để nghệ thuật không còn là điều xa xỉ chỉ dành cho một số ít người.”
Minh nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi. “Nghệ thuật cộng đồng?” Anh lặp lại, giọng điệu đầy vẻ châm biếm. “Nghệ thuật là sự cô độc. Là sự giao tiếp giữa ta và bản thể. Là tiếng nói của một tâm hồn duy nhất, không thể lặp lại, không thể dung hòa. Sao có thể bị pha loãng bởi ý muốn của đám đông tầm thường?”
Anh đặt dụng cụ điêu khắc xuống, quay hẳn người lại đối mặt với Mai. Vẻ ngoài phong trần, mái tóc rối bù và đôi mắt sâu thẳm của anh càng làm nổi bật sự kiêu ngạo. “Nghệ thuật chân chính là sự tinh túy, là sự độc đáo, là sự vĩnh cửu. Nó không c��n sự công nhận của số đông, càng không cần sự ‘kết nối’ hay ‘lan tỏa’ như các ngươi nói. Nó tự thân đã là một thế giới, một vũ trụ riêng biệt.”
Mai không lùi bước. “Nhưng Minh công tử, nghệ thuật cũng có thể là cầu nối, là sự sẻ chia. Tài năng của anh, nếu được thể hiện ở những nơi công cộng, sẽ mang lại niềm vui, sự cảm hứng cho biết bao người. Nó sẽ không bị ‘pha loãng’, mà ngược lại, nó sẽ trở nên ý nghĩa hơn, sống động hơn khi được nhìn ngắm, được cảm nhận bởi nhiều trái tim.”
Minh cười nhạt. “Ý nghĩa? Sống động? Những thứ đó là gì so với sự hoàn mỹ mà ta theo đuổi? Các ngươi nghĩ rằng nghệ thuật là để mua vui cho thiên hạ sao? Là để trang trí cho những bức tường trống trải sao? Đó là sự sỉ nhục với nghệ thuật!” Anh gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt. “Cái tôi của ta không cần sự chứng nhận từ bất kỳ ai. Và càng không cần sự ‘pha loãng’ để trở thành ‘cộng đồng’. Nghệ thuật của ta là của ta, không phải của ai khác.”
Mai cúi đầu, bàn tay nắm chặt cuộn giấy. Cô cảm nhận được bức tường vô hình nhưng vững chắc mà Minh đang dựng lên giữa anh và thế giới. “Nhưng đó sẽ là một phần của anh, một dấu ấn mà anh để lại cho những người anh yêu quý, cho thị trấn này…” Cô cố gắng thuyết phục lần cuối, giọng nói nhỏ dần. “Nghệ thuật có thể là một món quà, Minh công tử. Một món quà từ tâm hồn anh đến với mọi người.”
Minh quay lưng lại với cô, trở về với tác phẩm điêu khắc đang dang dở của mình. Anh cầm lại dụng cụ, tiếp tục chạm khắc, như thể Mai và lời mời của cô chưa từng tồn tại. “Ta không cần tặng quà. Ta chỉ cần sáng tạo.” Giọng anh vang lên khô khốc, dứt khoát, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển. Cái "tôi độc tôn" của anh đã trỗi dậy mạnh mẽ, che lấp đi tia tò mò, sự dao động nhỏ bé từ đêm qua. Anh vẫn muốn duy trì bức tường cô lập của mình, tin rằng chỉ có trong sự đơn độc, anh mới có thể đạt đến cái "hoàn mỹ" mà anh hằng mơ ước.
Mai đứng đó một lúc, nhìn tấm lưng kiên quyết của Minh. Sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt cô, nhưng chỉ trong chốc lát. Sau đó, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lại ánh lên vẻ kiên định. Cô hiểu rằng việc thay đổi một tâm hồn cố chấp không phải là chuyện ngày một ngày hai. Cô không thể phá vỡ bức tường đó bằng lời nói, nhưng cô tin vào sức mạnh của sự kiên trì, vào sự lan tỏa của cái đẹp. “Vậy thì, Minh công tử, nếu một ngày nào đó anh thay đổi ý định, ‘Dự án Sắc màu An Bình’ vẫn luôn chào đón anh.” Cô nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Nói rồi, Mai lặng lẽ rời khỏi xưởng vẽ, cánh cửa gỗ khẽ đóng lại, trả lại sự tĩnh lặng cho không gian. Minh vẫn cúi mình bên tác phẩm, nhưng đôi tay anh đã chậm lại. Anh biết Mai đã đi, nhưng những lời nói của cô vẫn còn văng vẳng trong tai anh. “Một dấu ấn mà anh để lại cho những người anh yêu quý, cho thị trấn này…” Câu nói đó chạm vào một góc khuất trong trái tim anh, nơi ẩn chứa những cảm xúc mà anh luôn cố gắng chối bỏ. Mặc dù đã từ chối một cách kiêu ngạo, nhưng lời mời của Mai, cùng với “lời nhắn” của Linh, đã gieo vào lòng anh một hạt giống của sự ngờ vực, một sự dao động tiềm ẩn mà chính anh cũng không thể nào nhận ra hoàn toàn. Bức tường kiêu ngạo của anh vẫn còn đó, nhưng đã xuất hiện những vết nứt nhỏ, và qua những vết nứt ấy, một luồng gió mới đang dần thổi vào thế giới cô độc của anh.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt nắng cuối ngày qua ô cửa sổ quán sách nhỏ của Tạ Trần. Không gian trong quán lúc này tĩnh lặng đến lạ, chỉ có mùi giấy cũ, mực và một chút hương thảo dược thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí bình yên đến nao lòng. Tạ Trần ngồi sau quầy sách, ánh hoàng hôn đổ dài trên những trang sách cổ đang mở trên tay hắn. Hắn không đọc, chỉ khẽ vuốt ve bìa sách cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng đang dần tắt.
Tiểu An đang cẩn thận sắp xếp lại những cuộn sách cổ trên giá, động tác nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Cậu bé đã nghe được cuộc đối thoại giữa Mai và Minh từ xa, và cảm nhận được sự thất vọng của Mai khi cô rời khỏi xưởng vẽ.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ nói, giọng cậu bé có chút buồn bã. “Mai tỷ tỷ có vẻ buồn, chắc là Minh công tử lại từ chối rồi.”
Tạ Trần thở dài nhẹ. Hắn không cần phải trực tiếp chứng kiến, nhưng với khả năng nhìn thấu nhân quả và sự tinh tế trong việc nắm bắt tâm lý con người, hắn đã đoán được kết quả ngay từ khi Mai quyết định tìm gặp Minh. “Đúng vậy, Tiểu An.” Hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm. “Cái tôi, Tiểu An, là thứ khó buông bỏ nhất. Đặc biệt là với những người có tài năng kiệt xuất như Minh.”
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua về 20 năm trước hiện lên trong tâm trí. Hắn nhớ về Liễu Thanh Phong, với lý lẽ hùng hồn về sự “độc nhất vô nhị” của thiên phú. Nhớ về Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm nghị khi nói về “trách nhiệm” và “đại nghĩa” của kẻ có tài. Nhớ về Dương Quân, tuy có chút thấu hiểu, nhưng vẫn không khỏi tiếc nuối cho con đường tu đạo mà hắn đã từ bỏ. Tất cả, đều xuất phát từ một niềm tin mãnh liệt vào “cái tôi” – cái tôi của sức mạnh, của danh vọng, của sự vượt trội. Minh, trong một khía cạnh nào đó, cũng không khác biệt. Anh ta cũng có một “cái tôi độc tôn”, nhưng phiên bản của anh ta lại nằm trong lĩnh vực nghệ thuật, một sự ám ảnh với sự hoàn mỹ và cô độc tuyệt đối.
Tạ Trần mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng Mai đã khuất hẳn. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương lại, nhuộm đỏ cả những đám mây cuối chân trời. “Nhưng giá trị thực sự không nằm ở việc chứng minh mình ‘độc nhất vô nhị’, mà ở việc tìm thấy sự đồng điệu trong vạn vật.” Hắn tiếp lời, lời nói như thể dành cho Tiểu An, nhưng thực chất là một lời chiêm nghiệm sâu sắc cho chính mình. “Sự độc đáo, nếu chỉ để cô lập bản thân, thì rốt cuộc cũng chỉ là một nhà tù do chính mình tạo ra. Chỉ khi ta biết kết nối, biết sẻ chia, biết hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, thì khi ấy, cái giá trị mà ta mang lại mới thực sự trọn vẹn.”
Tiểu An ngừng tay sắp xếp sách, quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt cậu bé đầy vẻ suy nghĩ. ���Vậy thì Minh công tử sẽ không bao giờ tìm được sự trọn vẹn đó sao, tiên sinh?”
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không phải là không bao giờ. Con người là sinh linh phức tạp, Tiểu An. Cái tôi có thể kiên cố, nhưng cũng có thể bị lay chuyển bởi những yếu tố bất ngờ.” Hắn khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự mát lạnh của nó. “Minh đang đi trên con đường mà ta từng chiêm nghiệm, nhưng với một hình thái khác. Tuy nhiên, cậu ấy đã nhận được một ‘lời nhắn’ đặc biệt, một sự đồng điệu mà cậu ấy chưa từng trải qua.”
Hắn nhớ lại câu chuyện về Linh mà Tiểu An đã kể lại, về cô gái đã thấu hiểu và tinh tế thêm vào tác phẩm của Minh. “Liệu ‘lời nhắn’ của Linh có đủ sức lay chuyển bức tường đó không?” Tạ Trần tự hỏi trong thâm tâm. Hắn không thể can thiệp trực tiếp vào số mệnh hay lựa chọn của người khác, đó là nguyên tắc “vô vi” của hắn. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của nhân quả, tin vào những sợi dây liên kết vô hình giữa con người. Sự kiên trì của Mai, với tinh thần của dự án nghệ thuật cộng đồng, là một luồng gió mới, một sự khẳng định về giá trị của sự kết nối. Lời từ chối kiêu ngạo của Minh, tuy dứt khoát, nhưng không hoàn toàn kiên cố. Tia sáng tò mò trong mắt anh khi phát hiện ra chi tiết được thêm vào tác phẩm, là bằng chứng cho thấy hạt giống của sự thay đổi đã được gieo.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn biết, con đường phía trước của Minh sẽ không dễ dàng. Anh ta sẽ phải đối mặt với lựa chọn giữa việc tiếp tục cô lập trong cái “tôi độc tôn” của mình, hay đón nhận sự thấu hiểu và kết nối từ thế giới bên ngoài. Dù là con đường nào, đó cũng sẽ là một hành trình đầy cam go, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Nhưng Tạ Trần tin rằng, trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này, nơi Thiên Đạo đang suy yếu và con người không còn khao khát thành tiên, những giá trị của sự kết nối, của lòng nhân ái, của sự bình dị sẽ dần chiếm ưu thế.
“Dự án của Mai tỷ tỷ rồi sẽ tiếp tục phát triển, tiên sinh nhỉ?” Tiểu An hỏi, giọng nói đầy hy vọng.
“Chắc chắn rồi, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai mà ở đó, những hạt mầm của sự kết nối, sự sẻ chia, và nghệ thuật vì cộng đồng sẽ nở rộ khắp nơi. “Nó không chỉ là một dự án nghệ thuật, mà là một phần của sự luân hồi vạn vật, của những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những lời nguyện ‘đạo’ cao siêu, mà chỉ cần những điều giản dị nhất.”
Đêm đã về, ánh trăng bắt đầu ló dạng, rải ánh bạc lên những mái nhà. Quán sách chìm vào bóng tối, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn đèn triết lý vẫn sáng rõ, soi rọi con đường cho những giá trị mới đang dần định hình trong kỷ nguyên Nhân Gian. Minh, với vết nứt nhỏ trên bức tường kiêu ngạo, và Mai, với ngọn lửa nhiệt huyết không ngừng cháy, chỉ là hai trong số vô vàn mảnh ghép đang cùng nhau tạo nên bức tranh đầy màu sắc của một thế giới đang đổi thay.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.