Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1522: Hạt Mầm Khiêm Tốn: Bước Chân Miễn Cưỡng Của Người Nghệ Sĩ

Ánh nắng chiều đã hoàn toàn nhường chỗ cho ánh trăng non đầu tháng, treo lơ lửng trên bầu trời xanh thẫm. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương hoa dạ lý hương thoang thoảng. Hắn bước đi trên con đường đá lát quen thuộc, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ bẫng và kiên định hơn bao giờ hết. Cái "tôi độc tôn" trong hắn vẫn chưa hoàn toàn tan vỡ, nhưng nó đã không còn là một bức tường vững chắc. Những vết nứt đã xuất hiện, cho phép ánh sáng từ bên ngoài len lỏi vào, hé mở một con đường mới. Con đường đó không dẫn đến sự vĩnh hằng của Thiên Đạo, mà dẫn đến sự trọn vẹn của Nhân Đạo, nơi con người tìm thấy ý nghĩa không phải qua sức mạnh siêu phàm, mà qua sự kết nối và sẻ chia.

Minh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì tiếp theo. Có lẽ hắn sẽ tìm gặp Mai, có lẽ hắn sẽ tìm hiểu kỹ hơn về Linh, hoặc có lẽ hắn sẽ chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng gió, tiếng nước, nhìn ngắm nhân gian với một đôi mắt mới. Nhưng hắn biết chắc chắn một điều: hắn không còn muốn đi một mình nữa. Hắn muốn tìm lại sự kết nối, muốn phá vỡ chấp niệm cô độc, và muốn vẽ nên những bức tranh không chỉ bằng màu sắc của bản thân, mà còn bằng những gam màu rực rỡ của cả nhân gian, của những câu chuyện, những linh hồn mà hắn đã bỏ lỡ bấy lâu nay. Một kỷ nguyên mới của nghệ thuật, nơi giá trị nhân tính và sự kết nối được đề cao hơn sức mạnh cá nhân, dường như đang chờ đợi hắn. Và Tạ Trần, từ trong quán sách cũ, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, bởi hắn biết, vòng luân hồi của vạn vật vẫn tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo cách của riêng họ.

***

Minh đứng lặng lẽ bên ngoài quán sách của Tạ Trần, bóng hắn in dài trên nền đất đá ong đã mờ nhạt theo năm tháng, giống như vết tích của một quá khứ huy hoàng nhưng giờ đây chỉ còn là tàn dư. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm vàng cả thị trấn An Bình trong một sắc thái u hoài nhưng cũng đầy thi vị. Nắng cuối ngày mỏng manh, trải nhẹ như tơ lụa qua những mái ngói rêu phong, len lỏi qua kẽ lá cổ thụ mà dừng lại trên ngưỡng cửa quán sách. Mùi hương của sách cũ, của mực mài, và thoang thoảng hương trà Phổ Nhĩ từ bên trong quán, bay ra hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương dạ lý hương đang hé nở. Tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ xa xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió nhẹ lướt qua những rặng tre, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ.

Sự bình yên ấy đối lập hoàn toàn với cơn bão tố đang gào thét trong tâm trí Minh. Gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì những đêm dài trằn trọc không ngủ, giờ đây lại ẩn chứa một tia sáng bừng lên từ sự nhận thức mới mẻ. Bộ trang phục của hắn, vốn dĩ đã nhăn nhúm, nay lại càng thêm xộc xệch, thể hiện sự xao nhãng hoàn toàn khỏi vẻ bề ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tức, không phải vì mệt mỏi mà vì sự giằng xé dữ dội. Trong đầu hắn, những lời của Tạ Trần cứ văng vẳng, lặp đi lặp lại như một câu thần chú: "cái tôi độc tôn", "sự kết nối", "dòng sông và những suối nhỏ". Hắn nhìn vào bên trong quán, nơi Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, chậm rãi lật giở một cuốn sách cổ, bàn tay thon dài, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng trang giấy ố vàng. Bên cạnh là Thư Đồng Tiểu An, đôi mắt sáng ngời, chăm chú lắng nghe lời giảng giải của tiên sinh mình. Cảnh tượng ấy toát lên một vẻ tĩnh mịch, ấm cúng, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động, khiến Minh cảm thấy mình là một kẻ lạc loài, một bóng đen xám xịt giữa gam màu thanh nhã.

"Lẽ nào ta phải hạ mình đến mức này?" Minh tự vấn trong suy nghĩ, giọng nói nội tâm khàn đặc như có ai bóp nghẹt. "Một kẻ từng được coi là thiên tài, một nghệ sĩ lừng lẫy, giờ đây lại phải cầu xin lời khuyên từ một phàm nhân, một chủ quán sách nhỏ bé, người thậm chí không hề biết đến những đỉnh cao mà ta từng chạm tới trong nghệ thuật?" Lòng kiêu hãnh của hắn, cái "tôi độc tôn" mà hắn đã xây dựng và bảo vệ suốt bao năm qua, vẫn còn đó, âm ỉ cháy, cố gắng níu kéo hắn lại. Nó thì thầm vào tai hắn, rằng đây là sự sỉ nhục, là sự yếu đuối, là sự phản bội lại chính bản thân hắn. Nhưng những lời của Tạ Trần... chúng cứ văng vẳng trong đầu hắn, không ngừng khoét sâu vào những vết nứt đã hình thành. Hắn nhớ lại "lời nhắn" của Linh trên bức tranh cũ, một vết khắc đơn giản nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu xa về sự phá vỡ giới hạn. Hắn nhớ lại lời mời của Mai, về dự án nghệ thuật cộng đồng, về việc cùng nhau tạo nên một cái gì đó lớn lao hơn. Những mảnh ghép rời rạc ấy, giờ đây dưới ánh sáng triết lý của Tạ Trần, đang dần liên kết lại, tạo thành một bức tranh toàn cảnh mà hắn chưa từng thấy.

"Nhưng những lời của hắn... chúng cứ văng vẳng trong đầu ta. Cái tôi độc tôn... lẽ nào ta đã sai thật rồi?" Sự nghi ngờ lớn dần, lấn át cả lòng kiêu hãnh. Hắn nhận ra, sự bế tắc của hắn không phải đến từ việc thiếu tài năng, mà đến từ sự cô lập, từ cái chấp niệm chỉ muốn tự mình tạo ra tất cả, không muốn dung nạp, không muốn sẻ chia. Hắn đã "mất người" trong chấp niệm của chính mình, lạc l���i trong mê cung của cái tôi. Tay Minh nắm chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhẹ nhưng không bằng nỗi đau trong tâm hồn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền mắc cạn giữa dòng, không thể tiến lên, cũng không thể lùi lại. Chỉ có Tạ Trần, với những lời nói tưởng chừng như vô tình, đã ném cho hắn một sợi dây, một tia hy vọng mong manh.

Hắn hít một hơi thật sâu, hơi thở run rẩy. Lần này, hắn không còn do dự nữa. Sự bế tắc đã đẩy hắn đến bờ vực, và giờ đây, sự khai sáng từ Tạ Trần đã mang đến cho hắn một lối thoát. Dù miễn cưỡng, dù còn chút tự ái, hắn biết mình phải bước qua ngưỡng cửa này. Đó không chỉ là việc tìm kiếm lời khuyên, mà là một bước ngoặt, một sự thừa nhận bản thân đã sai lầm, một sự khởi đầu cho một con đường mới. Với một quyết tâm không hề nhỏ, Minh nắm chặt tay, rồi miễn cưỡng bước qua ngưỡng cửa, để lại sau lưng cái bóng dài của quá khứ và bước vào ánh sáng mờ ảo của tri thức, của sự khiêm tốn. Tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ leng keng, như một lời chào đón, hay một lời cảnh báo, về một hành trình mới sắp bắt đầu.

Minh bước vào bên trong quán sách, cảm thấy không khí ngột ngạt hơn sự căng thẳng nội tại của chính mình gấp bội. Mùi giấy cũ, mực và hương trà Phổ Nhĩ dịu nhẹ, thanh khiết lẽ ra phải làm hắn thư thái, nhưng lại càng khiến hắn cảm thấy mình lạc lõng, thô kệch. Tiếng lật sách xột xoạt của Tạ Trần, tiếng trà rót nhẹ nhàng vào chén sứ, và tiếng Tiểu An thỉnh thoảng hỏi một câu nhỏ, tất cả đều tạo nên một không gian thanh tịnh, học thuật, ấm áp mà hắn chưa bao giờ thuộc về. Ánh nắng chiều đã yếu dần, nhưng vẫn cố gắng xuyên qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ đánh bóng, như những con đường dẫn lối đến tri thức. Minh cảm thấy ánh sáng ấy như đang soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn, phơi bày mọi sự kiêu hãnh và bế tắc.

Hắn tìm một góc khuất gần kệ sách cổ, cố gắng làm cho mình trở nên vô hình, như thể muốn ẩn mình vào giữa những tri thức ngàn năm. Nhưng ánh mắt của Tạ Trần, dù không nhìn thẳng vào hắn, vẫn như có thể xuyên thấu mọi lớp mặt nạ, mọi sự che giấu. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, không phán xét. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngẩng đầu lên nhìn Minh với ánh mắt tò mò, một sự tò mò trong sáng, không chút ác ý, nhưng lại khiến Minh cảm thấy bị lộ tẩy hoàn toàn. Cái cảm giác bị quan sát, bị nhìn thấu mà không cần một lời nói, khiến hắn càng thêm hổ thẹn. Lòng tự trọng của một nghệ sĩ từng được tung hô đang bị bóc trần từng lớp một.

Minh biết mình không thể cứ đứng mãi ở đây. Sự hiện diện của hắn, dù cố gắng che giấu, cũng đã phá vỡ sự yên tĩnh của quán sách. Với một sự đấu tranh nội tâm dữ dội, hắn cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bước những bước chân nặng nề đến gần bàn trà của Tạ Trần. Mỗi bước đi là một sự hạ mình, một sự thừa nhận thất bại, và cũng là một sự giải thoát. Khi đến gần, hắn cảm nhận rõ hơn mùi hương của trà Phổ Nhĩ, một mùi hương cổ kính, trầm mặc, như thể nó đã chứng kiến biết bao câu chuyện, biết bao suy tư của những người khách đến đây.

"Tạ... Tạ tiên sinh." Giọng Minh khàn đặc, ngập ngừng, như thể cổ họng hắn bị nghẹn lại bởi một cục đá vô hình. Hắn cúi thấp đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần, chỉ dám nhìn xuống bàn trà sạch sẽ, nơi có hai chén trà đã được rót sẵn. "Ta... ta lại đến đây làm phiền ngài." Hắn cảm thấy từng lời thốt ra đều khó khăn, mang theo cả sự ngượng nghịu và một chút gì đó của sự van nài. Hắn, một Minh kiêu ngạo, giờ đây lại phải dùng những lời lẽ ấy.

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách đang đọc xuống, động tác nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt hắn bình thản, không một chút kinh ngạc hay phán xét, như thể hắn đã biết trước sự xuất hiện của Minh. Hắn nhìn Minh, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không có vẻ giễu cợt, cũng không có vẻ thông cảm quá mức, mà chỉ là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu vô ngôn. "Không phiền," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Minh. Hắn đưa tay chỉ vào chén trà còn lại, "Trà mới pha, có muốn một chén không?" Một lời mời đơn giản, nhưng lại chứa đựng sự bao dung và tôn trọng, khiến Minh cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút.

Minh ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt chạm vào Tạ Trần một khoảnh khắc, rồi lại cúi xuống. Hắn cảm thấy mình không xứng đáng với sự bình thản ấy. "Ta... ta vẫn bế tắc," Minh tiếp tục, giọng hắn vẫn còn run rẩy nhưng đã bớt ngập ngừng hơn. Hắn nâng bàn tay lên, nhìn vào lòng bàn tay đã hằn sâu vết móng, như thể đó là biểu tượng cho những vết thương trong tâm hồn. "Những lời ngài nói... ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ta đã nhận ra cái 'tôi độc tôn' của mình, đã nhận ra sự cô lập đã khiến ta 'mất người' như thế nào." Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút dũng khí cuối cùng. "Nhưng ta vẫn không biết phải làm sao để bắt đầu lại. Ta không biết làm thế nào để phá vỡ chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy, làm thế nào để dung nạp, để kết nối với 'những dòng suối nhỏ' mà ngài đã nói." Hắn cúi đầu thật sâu, một hành động không còn là miễn cưỡng mà là sự hổ thẹn chân thành, một lời cầu xin sự chỉ dẫn.

Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng rót đầy chén trà còn lại cho Minh. Hắn đưa chén trà cho Minh, động tác chậm rãi, ung dung. Minh khẽ run tay đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo trong tâm hồn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng, nhưng đã có một chút gì đó của sự mong chờ, của niềm hy vọng. Thư Đồng Tiểu An, sau một thoáng tò mò, lại quay trở lại với cuốn sách của mình, nhưng đôi tai cậu vẫn chăm chú lắng nghe, như thể mỗi lời Tạ Trần nói ra đều là một bài học quý giá. Không gian trong quán sách lại trở về với sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, tiếng chim hót xa xăm, và hơi thở đều đặn của ba con người đang cùng nhau chia sẻ một khoảnh khắc đặc biệt. Sự khiêm tốn của Minh, dù đến muộn, cuối cùng cũng đã được đặt đúng chỗ.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, ánh sáng trong quán sách dần mờ đi, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, nhưng không gian không hề trở nên u ám mà ngược lại, càng thêm lắng đọng và khai sáng. Ánh nến le lói trên bàn trà hắt lên khuôn mặt của Tạ Trần, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, như ẩn chứa cả một biển tri thức. Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Minh về cách "bắt đầu lại", cũng không đưa ra một lời khuyên giáo điều nào. Thay vào đó, Tạ Trần lại chậm rãi đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, rồi bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn khác, giọng hắn trầm ấm, từ tốn, như tiếng suối chảy róc rách giữa thung sâu.

"Dòng sông, vốn dĩ không tự mình tạo ra tất cả," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn lướt qua Minh, rồi hướng về phía cửa sổ, như thể đang nhìn thấy một dòng sông vô tận chảy qua những thung lũng xa xăm. "Nó chảy qua biết bao thung lũng, vượt qua biết bao ghềnh thác, nhưng bản thân nó không thể tự mình tạo ra nguồn nước vô tận. Nó phải đón nhận biết bao dòng suối nhỏ, từ những mạch nước ngầm âm thầm len lỏi qua lòng đất, đến những con suối róc rách từ đỉnh núi cao, hay những dòng chảy mạnh mẽ sau cơn mưa rào. Mỗi dòng suối nhỏ ấy, dù yếu ớt hay mạnh mẽ, dù trong veo hay đục ngầu, đều mang theo một phần linh hồn của vạn vật, một phần của đất trời. Có dòng suối mang theo trầm tích của đá núi, có dòng mang theo hương hoa dại bên bờ, có dòng lại mang theo tiếng thì thầm của gió ngàn."

Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Minh. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, hơi nóng của trà lan tỏa trong khoang miệng. Minh ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, quên đi mọi sự hổ thẹn ban đầu. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ đang lắng nghe một câu chuyện cổ tích, nhưng câu chuyện này lại mang trong mình một sức nặng triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng tâm hồn hắn. "Chính sự dung nạp đó, sự kết nối đó," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn nhấn mạnh từng từ, "sự chấp nhận không phân biệt nguồn gốc, không kỳ thị lớn nhỏ, mới tạo nên chiều sâu và sức sống của dòng sông. Dòng sông không hề kiêu ngạo mà cho rằng mình là duy nhất, là vĩ đại nhất. Nó khiêm tốn đón nhận tất cả, để rồi từ đó, nó trở nên hùng vĩ, bao la, mang theo sự sống đi khắp muôn nơi. Nó không 'mất người' trong chấp niệm 'tôi độc tôn', mà 'tìm người' trong sự hòa hợp với vạn vật."

Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt hắn gặp ánh mắt Minh, đôi mắt của một phàm nhân nhìn thấu nhân gian. "Nghệ thuật cũng vậy, Minh công tử," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Nó cần sự dung nạp, sự va chạm, sự chia sẻ. Một nghệ sĩ, nếu chỉ biết thu mình vào cái 'tôi' của bản thân, chỉ vẽ những gì mình tưởng tượng, chỉ tạc những gì mình mơ ước, thì tác phẩm của người đó, dù có tinh xảo đến mấy, cũng chỉ là m���t cái vỏ rỗng. Nó thiếu đi hơi thở của cuộc sống, thiếu đi linh hồn của nhân gian. Nó sẽ rơi vào bế tắc, giống như một dòng suối bị chặn đứng, không thể chảy ra biển lớn."

Minh nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Từng lời Tạ Trần nói như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn, nhưng không phải là sự hủy diệt, mà là sự khai mở. Hắn chợt nghĩ đến Linh, đến bức tranh mà nàng đã khắc một vết, một sự va chạm bất ngờ nhưng lại mở ra một con đường mới. Hắn nghĩ đến Mai, đến những người thợ thủ công bình dị, đến những đứa trẻ hồn nhiên, tất cả đều là những "dòng suối nhỏ" mà hắn đã vô tình bỏ qua, đã khinh thường trong suốt những năm tháng chìm đắm trong sự kiêu hãnh của mình. Hắn đã "mất người" trong chấp niệm thành tiên của nghệ thuật, trong khi ý nghĩa thực sự của nghệ thuật, cũng như cuộc sống, lại nằm ở chính sự kết nối với nhân gian phàm tục.

"Đôi khi, chính những lời thì thầm từ những 'suối nhỏ' quanh ta lại là nguồn cảm hứng lớn nhất," Tạ Trần tiếp tục, "là chất liệu quý giá nhất để dòng sông nghệ thuật của chúng ta không ngừng chảy. Một lời góp ý chân thành từ một người bình thường, một nụ cười hồn nhiên của đứa trẻ, một câu chuyện dung dị của người lao động, tất cả đều có thể là những viên ngọc quý mà 'cái tôi độc tôn' của chúng ta đã bỏ lỡ. Nghệ thuật không phải là sự thể hiện cái 'tôi' vĩ đại, mà là sự phản chiếu cái 'chúng ta' chân thực. Nó không cần đến sự bất tử của Thiên Đạo, mà vĩnh cửu trong lòng Nhân Đạo, trong sự kết nối không ngừng nghỉ."

Minh cảm thấy ánh mắt mình dần sáng lên, như thể một màn sương dày đặc vừa tan biến, để lộ ra một bầu trời quang đãng. Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây đã không còn chút ngập ngừng hay hổ thẹn nào, mà chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc: "Sự dung nạp... sự kết nối... ta hiểu rồi." Hắn uống cạn chén trà, cảm nhận vị chát nhẹ của trà Phổ Nhĩ đọng lại trên đầu lưỡi, như vị đắng của những sai lầm trong quá khứ, nhưng cũng là vị ngọt của sự giác ngộ. Hắn đặt chén trà xuống bàn, một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Minh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu chân thành từ tận đáy lòng, không còn một chút miễn cưỡng hay tự ái nào. Đây không chỉ là sự biết ơn vì một lời khuyên, mà là sự tôn kính đối với một người đã khai sáng cho hắn, đã dẫn lối cho hắn ra khỏi mê cung của chính mình. Hắn không nói một lời nào, vì hắn biết, mọi lời cảm ơn đều trở nên thừa thãi trước sự thấu hiểu mà Tạ Trần đã mang lại. Hắn quay người, bước ra khỏi quán sách.

Bên ngoài, màn đêm đã hoàn toàn bao phủ thị trấn An Bình. Những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm, như những viên ngọc quý rải rác trên tấm thảm nhung. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương hoa dạ lý hương nồng nàn hơn. Hắn bước đi trên con đường đá lát quen thuộc, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ bẫng và kiên định hơn bao giờ hết. Cái "tôi độc tôn" trong hắn đã không còn là một bức tường vững chắc nữa, mà đã hoàn toàn sụp đổ, để lại một khoảng trống rộng lớn trong tâm hồn hắn. Khoảng trống ấy không phải là sự trống rỗng, mà là một không gian mới, sẵn sàng đón nhận những "dòng suối nhỏ" của cuộc sống, của nhân gian.

Minh không còn băn khoăn mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì tiếp theo. Hắn biết mình sẽ chủ động tìm gặp Mai, để thực sự tham gia vào dự án nghệ thuật cộng đồng của cô ấy, không phải với tư cách một thiên tài ban ơn, mà với tư cách một "dòng suối nhỏ" sẵn sàng hòa mình vào dòng chảy lớn. Hắn biết mình sẽ tìm hiểu kỹ hơn về Linh, về "lời nhắn" mà nàng đã gửi gắm, về sự kết nối ẩn chứa trong đó. Hắn sẽ lắng nghe tiếng gió, tiếng nước, nhìn ngắm nhân gian với một đôi mắt mới, một tâm hồn rộng mở. Sự chuyển mình của Minh, từ một nghệ sĩ cô độc sang một nghệ sĩ của cộng đồng, sẽ là một ví dụ điển hình cho cách mà con người trong kỷ nguyên Nhân Gian mới tìm thấy giá trị và sự phát triển thông qua trí tuệ, lòng nhân ái và sự kết nối, không cần đến sức mạnh tu tiên. Tạ Trần, từ trong quán sách cũ, vẫn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, bởi hắn biết, vòng luân hồi của vạn vật vẫn tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp, như Minh, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo cách của riêng họ, phá vỡ chấp niệm, tìm về với nhân tính, để nghệ thuật và cuộc sống trở thành một phần vĩnh cửu của Nhân Đạo. Hạt mầm khiêm tốn đã nảy mầm trong lòng người nghệ sĩ, báo hiệu một kỷ nguyên mới của nghệ thuật, nơi giá trị nhân tính và sự kết nối được đề cao hơn sức mạnh cá nhân.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free