Nhân gian bất tu tiên - Chương 1525: Nét Cọ Giao Hòa: Vượt Lên Danh Tiếng, Tìm Kiếm Kết Nối
Ánh nắng chiều đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn lồng được thắp sáng trong quán sách. Hương trà và mùi giấy cũ vẫn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Minh rời khỏi quán sách, bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự trăn trở hay bối rối, thay vào đó là một tia sáng của niềm tin và sự thanh thản. Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng hắn không còn sợ hãi nữa. Hắn sẽ bắt đầu tạo ra những tác phẩm nghệ thuật mới, không còn vì danh tiếng mà vì sự kết nối với cộng đồng và cuộc sống bình dị, thể hiện triết lý "Nhân Đạo" theo cách riêng của mình. Sự thay đổi của Minh, một người nghệ sĩ từng kiêu hãnh, sẽ là một ví dụ điển hình, truyền cảm hứng cho những người khác trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này, thúc đẩy sự phát triển của văn minh phàm nhân về mặt nghệ thuật và triết học, nơi giá trị nhân tính và sự chân thành được đề cao hơn mọi phép tắc hay sức mạnh của Thiên Đạo. Dòng chảy ấy, giờ đây, đã thực sự tìm thấy nguồn cội.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, đậu trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của đất, của cây cỏ, mơn man qua từng ngõ hẻm. Trong xưởng vẽ nhỏ của Minh, ánh sáng dịu dàng tràn vào qua ô cửa sổ gỗ, soi chiếu những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Minh, thư sinh nhưng dáng người rắn rỏi, đứng lặng lẽ giữa không gian quen thuộc của mình. Quần áo hắn giản dị, thoải mái, trên tay vẫn vương vãi vài vết màu vẽ từ đêm qua. Ánh mắt hắn, từng lấp lánh sự kiêu ngạo và tự mãn, giờ đây đã bớt đi vẻ ngông cuồng, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn mưa.
Hắn nhìn những bức tranh cũ treo trên tường, những tác phẩm từng mang lại cho hắn danh tiếng và sự ngưỡng mộ. Có bức vẽ ngọn núi hùng vĩ, mây cuộn sóng bạc; có bức khắc họa tiên nữ phiêu diêu giữa chốn bồng lai; lại có bức thể hiện một vị anh hùng tu sĩ oai phong lẫm liệt. Chúng đều tinh xảo, sống động, nhưng trong mắt Minh lúc này, chúng thiếu đi một điều gì đó. Chúng là những đỉnh cao của kỹ thuật, của trí tưởng tượng, nhưng lại trống rỗng về cảm xúc, về sự kết nối. Hắn đã từng tin rằng, chỉ có những tác phẩm như thế mới xứng đáng với một nghệ sĩ vĩ đại, mới có thể "thành tiên" trong giới hội họa. Nhưng giờ đây, những lời nói của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai hắn: "Dòng chảy không hỏi vì sao nó tồn tại, nó chỉ là dòng ch��y. Hạt cát không hỏi vì sao nó tồn tại, nó chỉ là hạt cát."
"Danh tiếng... chỉ là ảo ảnh," Minh khẽ thầm thì, giọng nói trầm ấm hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một bức tranh tiên cảnh. "Ta đã quá bận tâm đến việc được người đời tán dương, đến việc tạo ra một thứ gì đó 'bất tử' mà quên mất rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng đang suy kiệt. Hóa ra, niềm vui thực sự nằm ở đây... ở sự kết nối." Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi màu vẽ, mùi gỗ cũ, và cả mùi hương của sự giải thoát đang len lỏi trong tâm hồn. Hắn đã từng nghĩ rằng, sự vĩ đại nằm ở sự khác biệt, ở việc tách mình ra khỏi số đông. Nhưng Tạ Trần đã chỉ cho hắn thấy, giá trị chân chính lại nằm ở sự hòa mình, ở sự dung hợp.
Minh mở mắt, nhìn về phía tấm lụa trắng tinh khôi đặt trên giá vẽ, một tấm lụa mà hắn đã dự định dùng để vẽ một tác phẩm để đời, một kiệt tác cá nhân. Giờ đây, ý định ấy đã thay đổi. Hắn cầm lấy cây cọ, không còn là sự vội vã của một người muốn chinh phục thế giới, mà là sự chậm rãi, thận trọng của một người muốn thấu hiểu và sẻ chia. Từng nét cọ đầu tiên không còn là những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát để thể hiện cái tôi, mà là những mảng màu mềm mại, uyển chuyển, phác họa nên những hình ảnh bình dị.
Hắn bắt đầu phác thảo cảnh Thị Trấn An Bình, nơi hắn sinh ra và lớn lên. Không phải là những kiến trúc nguy nga hay những nhân vật anh hùng, mà là những con người bình dị, những hoạt động thường ngày mà hắn đã bỏ qua trong suốt những năm tháng theo đuổi danh vọng. Một bà lão bán hoa tươi cười bên gánh hàng. Một người đánh cờ chăm chú bên bàn cờ nghi ngút khói trà. Những đứa trẻ nô đùa trên con đường đá cuội. Một cô gái ngồi dệt lụa bên khung cửi. Một người tiều phu gánh củi qua phố. Hắn không vẽ họ một cách tách rời, mà kết nối họ lại bằng những đường nét uyển chuyển, bằng những mảng màu hòa quyện, tạo nên một bức tranh tổng thể, nơi mỗi cá thể đều là một phần không thể thiếu của "dòng chảy" cuộc sống.
"Một dòng sông... không thể là một hạt cát. Nhưng một dòng sông được tạo nên từ vô vàn hạt cát..." Minh lẩm bẩm, nụ cười thanh thản nở trên môi. Hắn nhận ra rằng, hắn không cần phải trở thành một ngọn núi cao chót vót để được chiêm ngưỡng. Hắn có thể là một dòng suối nhỏ, len lỏi qua từng khe đá, tưới mát cho những cành cây, hòa mình vào dòng sông lớn của cuộc đời, mang theo những câu chuyện, những cảm xúc của mình để bồi đắp cho sự sống. Những nét cọ của hắn giờ đây không còn là sự thể hiện kỹ thuật, mà là sự thấu cảm, sự sẻ chia, là một lời tri ân đối với cuộc sống bình dị này. Hương màu vẽ mới, hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất, tạo nên một bản hòa âm của sự sáng tạo và niềm vui. Hắn đã tìm thấy niềm vui trong việc vẽ, không phải vì kết quả, mà vì chính quá trình hòa mình vào nó.
***
Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm trải khắp Thị Trấn An Bình, khiến những mái ngói đỏ và tường gạch vàng thêm phần rực rỡ. Tiếng rao hàng, tiếng nói cười, tiếng bước chân nhộn nhịp hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng nhỏ bay ra, quyện với mùi gỗ mới, mùi đất ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng của thị trấn.
Minh bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc, trong lòng tràn đầy một niềm hân hoan và cả một chút hồi hộp. Hắn không còn là nghệ sĩ kiêu ngạo chỉ biết nhốt mình trong xưởng vẽ, mà là một người đang tìm kiếm sự kết nối, sự sẻ chia. Hắn đi đến khu chợ thủ công, nơi Nàng Thơ Mộng Dao và Cô Gái Dệt Lụa thường có gian hàng của mình.
Mộng Dao, xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống, đang tỉ mẩn vẽ những bông hoa sen trên một chiếc quạt lụa. Đôi mắt nàng mơ màng, lãng mạn, phản chiếu vẻ đẹp của những đường nét tinh xảo. Bên cạnh nàng là Cô Gái Dệt Lụa, đôi tay khéo léo thoăn thoắt đưa thoi trên khung cửi, từng sợi tơ mảnh mai được dệt thành những họa tiết tinh xảo, mang theo cả tâm hồn của người thợ. Nàng mặc bộ y phục đơn giản, vẻ mặt tập trung cao độ, nhưng vẫn toát lên sự dịu dàng.
"Mộng Dao, Linh..." Minh cất tiếng gọi, giọng hắn mang một sự nhiệt thành khác lạ. Cả hai nàng đều ngước lên, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy Minh, người nghệ sĩ vốn nổi tiếng là khó gần và ít khi giao thiệp.
Minh tiến lại gần, nhìn Mộng Dao và Cô Gái Dệt Lụa với ánh mắt đầy sự trân trọng. "Ta có một ý tưởng. Một ý tưởng mà ta tin rằng, nếu chúng ta cùng nhau thực hiện, nó sẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một trái tim của Thị Trấn An Bình này."
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ nhíu mày thanh tú. "Một ý tưởng? Minh công tử luôn có những ý tưởng độc đáo, nhưng thường thì chúng đều rất... cá nhân." Nàng mỉm cười nhẹ, không giấu vẻ châm chọc quen thuộc.
"Lần này thì khác, Mộng Dao," Minh đáp, giọng hắn chắc chắn. "Lần này, nó không phải là của riêng ta, mà là của tất cả chúng ta. Ta muốn tạo ra một tác phẩm nghệ thuật lớn, không chỉ là tranh vẽ của ta, mà còn kết hợp những bức tranh lãng mạn của nàng, những mảnh lụa thêu dệt câu chuyện của Linh, và cả những câu chuyện đời thường của người dân nơi đây. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một 'bản giao hưởng thị trấn', một bức tranh tường khổng lồ, nơi mỗi người dân đều có thể tìm thấy chính mình, tìm thấy câu chuyện của mình."
Cô Gái Dệt Lụa, Linh, buông thoi, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn Minh. "Một tác phẩm cộng đồng? Điều đó... thật mới lạ. Nhưng nó có ý nghĩa gì, Minh công tử?" Giọng nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự tò mò.
Minh hít một hơi sâu. "Nó có ý nghĩa của 'dòng chảy', Linh ạ. Mỗi chúng ta là một hạt cát, một giọt nước. Nếu chỉ đứng một mình, chúng ta có thể đẹp, có thể tinh xảo, nhưng sẽ không tạo nên được sự vĩ đại của một bãi biển mênh mông, của một dòng sông cuộn chảy. Ta đã từng nghĩ rằng, giá trị của ta nằm ở việc tạo ra những tác phẩm độc đáo, không giống ai. Nhưng ta đã lầm. Giá trị thật sự nằm ở sự hòa mình, ở sự kết nối, ở việc cùng nhau bồi đắp. Ta muốn chúng ta cùng nhau dệt nên những câu chuyện của họ, vẽ nên những gương mặt của họ, để nghệ thuật không chỉ là thứ để ngắm nhìn, mà là thứ để cảm nhận, để thuộc về. Nó sẽ không trưng bày trong cung điện, mà là dành cho chính những con người nơi đây. Nó sẽ là một 'điểm neo nhân quả', neo giữ những ký ức, những cảm xúc, những giá trị bình dị của chúng ta."
Mộng Dao nhìn Minh với ánh mắt khác lạ. "Nghe có vẻ... ấm áp." Nàng trầm ngâm một lát. "Một nghệ sĩ kiêu ngạo như công tử lại nói về sự kết nối và những điều bình dị. Có vẻ như công tử đã có một cuộc gặp gỡ đặc biệt chăng?" Nàng mỉm cười, đôi mắt lấp lánh vẻ tinh quái.
Minh cũng mỉm cười. "Có lẽ vậy. Ta đã nhận ra rằng, vẻ đẹp thực sự không nằm ở sự phô trương, mà ở sự chân thành, ở khả năng bồi đắp và nuôi dưỡng. Chúng ta sẽ dệt nên những câu chuyện của họ sao? Nghe có vẻ... ấm áp."
Linh, Cô Gái Dệt Lụa, gật đầu liên tục, ánh mắt nàng sáng bừng. "Mỗi sợi tơ là một ước mơ, Minh công tử. Nếu chúng ta có thể dệt nên ước mơ của cả thị trấn, đó sẽ là một tác phẩm vĩ đại hơn bất kỳ bức tranh tiên cảnh nào."
Minh cảm thấy một niềm vui sướng tr��o dâng trong lòng. Hắn đã thuyết phục được họ, không phải bằng sự uy quyền của một nghệ sĩ danh tiếng, mà bằng sự chân thành và khao khát kết nối. "Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau tạo nên bản giao hưởng này. Để nghệ thuật của chúng ta không chỉ là những nét vẽ, sợi tơ, mà là hơi thở của cuộc sống, là nhịp đập của trái tim nhân gian."
Mộng Dao và Linh nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Một tia nắng chiếu rọi vào gian hàng nhỏ, làm nổi bật lên ba con người, ba tâm hồn nghệ sĩ đang cùng nhau dệt nên một ước mơ chung, một ước mơ vượt lên trên danh tiếng và sự công nhận cá nhân, hướng tới một giá trị cao cả hơn: sự kết nối và niềm vui sáng tạo.
***
Chiều tà, ánh nắng vàng cam phủ một lớp màu ấm áp lên những mái nhà, những con đường của Thị Trấn An Bình. Một góc tường lớn, vốn dĩ xám xịt và vô vị, nay đã trở thành trung tâm của sự chú ý. Minh, Nàng Thơ Mộng Dao, và Cô Gái Dệt Lụa đang cùng nhau thực hiện dự án "Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình". Không khí nơi đây không còn vẻ nhộn nhịp thường ngày của chợ búa, mà thay vào đó là sự hăng say, tiếng cười nói rôm rả, và sự tập trung cao độ của những người tham gia.
Minh, với bộ quần áo đơn giản vương vãi đủ màu, đang tỉ mẩn vẽ những nét chính trên bức tường. Từng nét cọ của hắn giờ đây không còn mang theo sự kiêu ngạo của một nghệ sĩ tài danh, mà là sự thấu cảm, sự lắng nghe. Hắn vẽ hình ảnh dòng sông chảy qua thị trấn, những ngọn núi bao bọc, và những con đường uốn lượn kết nối các ngôi nhà.
Bên cạnh hắn, Nàng Thơ Mộng Dao đang bổ sung những chi tiết hoa văn mềm mại, những bông hoa khoe sắc, những đám mây bồng bềnh, mang theo vẻ lãng mạn và tinh tế của nàng. Đôi tay ngà ngọc của nàng nhẹ nhàng lướt trên tường, từng nét vẽ như thổi hồn vào bức tranh. "Mỗi người một nét, vậy mới là bản giao hưởng thực sự," nàng mỉm cười nói, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Cô Gái Dệt Lụa, Linh, với đôi tay khéo léo, đang gắn những mảnh lụa thêu dệt câu chuyện cuộc sống lên bức tường. Những mảnh lụa đủ màu sắc, với hình ảnh người nông dân cày ruộng, người ngư dân kéo lưới, người thợ rèn đập búa, được nàng sắp xếp một cách hài hòa, tạo thành những điểm nhấn độc đáo, mang đến sự sống động và chiều sâu cho tác phẩm. Tiếng kim chỉ lách cách của nàng hòa vào tiếng cọ vẽ sột soạt, tạo nên một âm thanh êm tai. "Mỗi sợi tơ là một ước mơ, Minh công tử. Và giờ đây, ước mơ của chúng ta đang dệt thành hiện thực," nàng nói, vẻ mặt rạng rỡ.
Không chỉ có ba nghệ sĩ chính, mà cả Thị Trấn An Bình dường như cũng sống dậy trong không khí sáng tạo chung. Người Đánh Cờ, một ông lão gầy gò với bộ râu dài và vẻ mặt tập trung, đang kể những câu chuyện cổ tích, những truyền thuyết về thị trấn cho những người xung quanh. Ông cầm quân cờ, vừa kể vừa mô tả những nước cờ định mệnh, khiến mọi người say sưa lắng nghe. "Ngày xưa, con sông này từng có một con cá chép hóa rồng... liệu có nên vẽ nó không?" ông hỏi Minh, ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Minh mỉm cười. "Tất nhiên rồi, lão bá. Mỗi câu chuyện đều là một phần của dòng chảy. Cứ kể đi, chúng ta sẽ tìm cách đưa nó vào đây."
Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt phúc hậu, đang sắp đặt những bông hoa tươi thắm mà bà mang đến. Bà cẩn thận cắm từng bông hoa vào những khe hở trên bức tường, hay đặt chúng vào những chiếc bình gốm nhỏ được cố định, tạo thành những điểm nhấn tự nhiên, mang đến hương thơm dịu nhẹ và vẻ đẹp tươi mới cho tác phẩm. "Hoa tươi đây! Mua một bó để lòng thêm vui!" Bà vẫn không quên rao hàng, nhưng tiếng rao của bà giờ đây mang theo cả niềm vui của sự đóng góp.
Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ tinh nghịch, hiếu động, cùng với những đứa trẻ khác, đang chạy nhảy khắp nơi, đôi mắt sáng lanh lợi. Chúng được Minh và Mộng Dao hướng dẫn vẽ những hình ngộ nghĩnh, những con vật dễ thương, những bông hoa đơn giản vào những khoảng trống nhỏ trên bức tường. "Chú Minh ơi, con vẽ con chó này được không ạ?" Tiểu Hoạt Bát hỏi, tay cầm cây cọ lem luốc màu.
Minh cúi xuống, xoa đầu cậu bé, nở một nụ cười ấm áp. "Được chứ, vẽ thật đẹp vào! Đây là tác phẩm của tất cả chúng ta mà."
Cả khu phố như một đại gia đ��nh, mỗi người một việc, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: tạo nên một tác phẩm nghệ thuật của riêng thị trấn. Tiếng cười nói, tiếng hát vu vơ, tiếng cọ vẽ, tiếng kim chỉ, tiếng gió nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo, tràn đầy sức sống. Minh không còn chỉ đạo, mà tham gia cùng mọi người, lắng nghe những câu chuyện, những ý tưởng, và cảm nhận sự kết nối sâu sắc. Hắn thấy một niềm vui mà hắn chưa từng cảm nhận được khi chỉ vẽ cho riêng mình. Đây không chỉ là một bức tranh, mà là một linh hồn, một hơi thở của Thị Trấn An Bình.
Hương màu vẽ mới, mùi lụa, mùi hương hoa, mùi đất, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian sống động, tràn đầy năng lượng tích cực. Minh cảm thấy trái tim mình nhẹ nhõm và thanh thản đến lạ. Hắn đã "buông bỏ" được cái tôi nghệ sĩ cá nhân, để hòa mình vào dòng chảy của cộng đồng, và tìm thấy niềm vui trong sự đóng góp chung. Ánh hoàng hôn phủ vàng lên bức tường đang dần thành hình, những màu sắc rực rỡ của tranh lụa, những nét cọ tinh tế, gương mặt rạng rỡ của người dân, tất cả tạo nên một cảnh tượng đẹp đẽ, hứa hẹn về một tương lai nơi nghệ thuật không còn xa vời, mà là một phần của cuộc sống, của "Nhân Đạo". Dự án "Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình" này, Minh biết, sẽ trở thành một biểu tượng, một điểm neo nhân quả, truyền cảm hứng cho nhiều người khác.
***
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng vàng cam cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí tĩnh lặng và êm đềm như thường lệ. Hương trà thoang thoảng, quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian khiến người ta dễ dàng tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi bên cửa sổ, tay cầm một quyển sách cũ đã sờn gáy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại hướng về phía Thị Trấn An Bình, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất. Ánh sáng dịu nhẹ của hoàng hôn hắt vào khung cửa, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo quanh hắn.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, đang ngồi đối diện Tạ Trần, chăm chú đọc một cuốn sách giáo khoa. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước lên, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn tiên sinh mình, như thể đang cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ sâu xa trong ánh mắt của Tạ Trần. Tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót, hòa vào tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách, tạo nên một bản nhạc êm đềm.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự hiếu kỳ. "Bức tranh của chú Minh đẹp quá ạ. Mọi người đều vui vẻ khi làm nó. Con chưa bao giờ thấy một bức tranh nào mà nhiều người cùng vẽ như vậy." Cậu bé chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi bức tường lớn vẫn còn lấp lánh những mảng màu dưới ánh đèn lồng, và tiếng cười nói vẫn còn vọng lại dù đã xa.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ chén trà lan tỏa, làm ấm đôi tay hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, ánh lên vẻ thấu hiểu và hài lòng sâu sắc. "Đúng vậy, Tiểu An. Cái đẹp chân chính không chỉ nằm ở kết quả, mà còn ở quá trình gieo hạt và gặt hái của nó. Minh đã tìm thấy con đường của mình."
Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt vẫn dõi về phía thị trấn. "Minh đã từng chỉ vẽ cho mình hắn, vì danh tiếng của hắn. Hắn đã 'mất người' trong chính cái tôi nghệ sĩ của mình. Nhưng giờ đây, hắn đã học được cách 'buông bỏ', cách hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống. Hắn đã nhận ra rằng, giá trị của một nghệ sĩ không nằm ở việc hắn vẽ được những gì vĩ đại nhất, mà là ở việc hắn có thể kết nối với bao nhiêu tâm hồn, hắn có thể gieo vào lòng người bao nhiêu hạt mầm của sự chân thành và niềm vui."
Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. "Vậy là, chú Minh đã 'sống một đời bình thường' hơn, phải không ạ? Không còn muốn 'thành tiên' trong hội họa nữa."
Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Hắn đã phá vỡ cái chấp niệm của mình. Hắn đã chọn một con đường khác, một con đường mà ở đ��, sức mạnh không nằm ở việc tạo ra thứ gì đó 'vô thường', mà nằm ở sự 'vĩnh cửu' trong lòng người. Nghệ thuật của hắn giờ đây là một 'điểm neo nhân quả', neo giữ những giá trị của tình người, của cộng đồng, của sự bình dị. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà ta vẫn thường nói. Nó không cần phép tắc, không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần sự chân thành và tình yêu thương."
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mãn nguyện. "Sự luân hồi của vạn vật là thế, Tiểu An. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo những cách riêng của họ. Và đôi khi, những hạt mầm triết lý được gieo từ những cuộc đối thoại tưởng chừng đơn giản, lại có thể nảy nở thành những khu vườn tươi tốt, thay đổi cả một kỷ nguyên."
Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, Tạ Trần tiếp tục nhấp trà, ánh mắt vẫn hướng về thị trấn đang dần chìm vào bóng tối. Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ cần nhìn thấy những thay đổi tích cực đang diễn ra xung quanh mình. Bức tranh tường của Minh, Mộng Dao, Linh và những người dân Thị Trấn An Bình sẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo". Nó sẽ trở thành một biểu tượng của sự kết nối, của niềm vui sáng tạo, và của giá trị cuộc sống bình dị, truyền cảm hứng cho nhiều người khác trong Thị Trấn An Bình và các vùng lân cận noi theo, thúc đẩy sự phát triển của nghệ thuật và văn hóa cộng đồng. Tạ Trần biết, đó chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, dù chỉ là một phàm nhân, nhưng thông qua những cuộc đối thoại sâu sắc, đã gián tiếp gieo mầm cho những thay đổi tích cực này, trở thành một "điểm neo" triết lý, ảnh hưởng sâu sắc đến sự hình thành của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.