Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1548: Nét Chấm Phá Của Nước Và Gió: Ý Nghĩa Thật Sự Của Tài Năng

Màn đêm buông xuống, phủ một lớp lụa đen huyền bí lên Thị Trấn An Bình. Trăng rằm treo cao vằng vặc, rải bạc khắp những mái ngói rêu phong, những con đường đất đã in hằn dấu chân thời gian và cả dòng sông uốn lượn lặng lẽ. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi mực, mùi giấy cũ và hương trầm thanh khiết thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa cổ kính vừa an yên, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong không gian này.

Tạ Trần không đọc sách. Ánh mắt sâu thẳm của hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rải bạc khắp con đường vắng vẻ. Trong tâm trí anh, hình ảnh Sương tự tin biểu diễn với những dòng nước uốn l��ợn, những cánh gió bay bổng, cùng những gương mặt rạng rỡ, tràn đầy niềm vui của người dân vẫn còn hiện rõ mồn một. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm vui lặng lẽ khi chứng kiến những giá trị của "Nhân Đạo" dần được chấp nhận, được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ chính lòng người.

"Một mầm mống đã nảy nở," Tạ Trần thầm nói với chính mình, giọng nói trầm tĩnh, hòa vào sự tĩnh mịch của màn đêm. "Con người, bản chất vẫn là hướng thiện. Dù trải qua bao nhiêu biến cố, dù Thiên Đạo có suy tàn, thì khao khát về cái đẹp, về sự kết nối, về một cuộc sống bình yên vẫn luôn tiềm ẩn sâu thẳm trong mỗi tâm hồn." Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi Sương còn e dè, sợ hãi, giấu giếm tài năng của mình. Giờ đây, cô bé đã tự tin đứng giữa đám đông, dùng khả năng đặc biệt của mình để vẽ nên những "phép màu" giữa đời thường, mang lại niềm vui và sự ngạc nhiên cho mọi người. Đó không phải là sức mạnh để thăng cấp, để tranh giành, mà là sức mạnh của nghệ thuật, của sự sẻ chia, của lòng nhân ái. Sương đã trở thành một biểu tượng của "phép màu đời thường" trong kỷ nguyên Nhân Gian, cho thấy tài năng đặc biệt có thể được sử dụng để làm phong phú cuộc sống con người, không nhất thiết phải tu luyện hay chiến đấu. Sự kiện này củng cố thông điệp rằng "Nhân Đạo" không phủ nhận tài năng hay sự khác biệt, mà là cách con người đối xử với chúng, hướng chúng đến giá trị nhân văn.

Tạ Trần khẽ thở dài nhẹ, ánh mắt thoáng qua một vẻ ưu tư khó nắm bắt. "Nhưng lòng người... vẫn còn nhiều thử thách." Hắn biết, sự chấp nhận và ngưỡng mộ hôm nay chỉ là một phần của câu chuyện. Những ánh mắt ghen tị, những lời thì thầm to nhỏ, những suy tính vụ lợi mà hắn vô tình bắt gặp trong ngày, dù nhỏ bé, vẫn là những mầm mống của sự phức tạp, của những "chấp niệm" cố hữu trong mỗi con người. Đó là bản chất của "nhân quả," không ngừng vận hành, không ngừng tạo ra những thử thách mới. Dù không còn "tiên môn" hay "Thiên Đạo" ngự trị, thì những xung đột nội tâm, những cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa lý trí và dục vọng, vẫn sẽ tồn tại.

Anh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên của màn đêm bao trùm. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc khi thấy những giá trị của "Nhân Đạo" dần được chấp nhận, được vun đắp từ những điều giản dị nhất. Tuy nhiên, hắn cũng không bỏ qua những ánh mắt, những lời thì thầm mà anh vô tình nghe được, nơi chứa đựng những mầm mống của sự đố kỵ, sự tính toán. Đó là bản chất của con người, không thể xóa bỏ hoàn toàn, chỉ có thể dẫn dắt. Anh biết, hành trình "Bình Thường Vĩnh Cửu" vẫn còn dài, và những câu chuyện về lòng người sẽ không dừng lại ở đây. Việc Tạ Trần nhận ra 'những ánh mắt ghen tị hoặc suy tính còn sót lại' sau màn trình diễn của Sương gieo mầm cho câu chuyện chính của Chương 1550, nơi một cá nhân sẽ phải đối mặt với tham vọng cá nhân hoặc sự ghen tị.

Tạ Trần mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Những vì sao xa xăm lấp lánh, tựa như những linh hồn vĩnh cửu, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Anh biết, dù thế giới có thay đổi đến đâu, dù con đường phía trước có gập ghềnh ra sao, hắn vẫn sẽ giữ vững "chấp niệm" của mình, tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và định hướng cho "nhân gian" đi đúng con đường mà hắn hằng mong muốn: một con đường mà mỗi "phàm nhân" đều có thể "sống một đời bình thường," trọn vẹn và an nhiên, dẫu cho cuộc đời có muôn vàn thử thách và cạm bẫy. Bởi lẽ, cái đẹp thực sự không nằm ở quyền năng siêu phàm hay sự trường sinh bất lão, mà nằm ở chính những khoảnh khắc đời thường, ở sự kết nối giữa người với người, và ở khả năng giữ trọn vẹn nhân tính của mình, giữa vòng xoáy "vô thường" của tạo hóa.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những trang sách trong quán của Tạ Trần, xua đi chút ẩm lạnh còn vương lại của đêm khuya. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần hòa cùng tiếng nói chuyện ríu rít từ một góc quán, nơi Sương, Mai và Linh đang quây quần. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thanh nhẹ tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, triết lý, nhưng vẫn ấm cúng của đời sống thường ngày. Từ bên ngoài, tiếng trẻ con nô đùa vọng vào, điểm xuyết thêm chút thanh âm tươi vui cho buổi sáng an lành. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, chỉ lẳng lặng quan sát, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

Sương, với vẻ mặt rạng rỡ và có chút tự hào, kể lại những màn trình diễn gần đây của mình. Giọng cô bé trong trẻo, pha chút phấn khích khi nhắc đến những tràng vỗ tay, những ánh mắt ngưỡng mộ mà cô nhận được. Mai và Linh, hai người bạn thân thiết, ngồi đối diện, đôi mắt lấp lánh vẻ hâm mộ và nhiệt tình.

"Sương, hay là lần tới chúng ta tạo ra một con rồng nước thật lớn bay lượn trên hồ đi! Chắc chắn cả thị trấn sẽ phải kinh ngạc!" Mai reo lên, bàn tay nhỏ bé khoa chân múa tay đầy hứng khởi. Nụ cười của cô bé hồn nhiên, không chút toan tính, chỉ đơn thuần muốn bạn mình được tỏa sáng hơn nữa.

Linh, với vẻ mặt còn phấn khích hơn, gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Hoặc làm một đài phun nước cao chót vót, ánh nắng chiếu vào sẽ tạo ra cầu vồng rực rỡ! Mọi người sẽ trầm trồ đến mấy ngày không thôi!" Linh đưa ra một ý tưởng khác, mang đậm tính phô trương và gây ấn tượng mạnh. Dường như, trong tâm trí các cô bé, tài năng của Sương là một món quà để trình diễn, để thu hút sự chú ý và nhận về những lời tán tụng. Họ vô tình, hoặc có lẽ là tiềm thức, đang hướng Sương đến một con đường của sự phô trương, của việc sử dụng tài năng để nổi bật giữa đám đông.

Sương nghe vậy, nụ cười trên môi chợt khựng lại. Đôi mắt trong veo của cô bé thoáng hiện lên vẻ bối rối, suy tư. "Nhưng liệu... có cần thiết phải vậy không?" Giọng cô bé nhỏ dần, như tự hỏi chính mình hơn là hỏi bạn bè. Những lời khen ngợi, những ánh mắt ngưỡng mộ mà cô nhận được trong những ngày qua, tuy mang lại niềm vui, nhưng cũng bắt đầu gieo vào lòng cô bé một hạt giống băn khoăn. Cô cảm thấy một áp lực vô hình, một kỳ vọng rằng mỗi màn trình diễn phải ấn tượng hơn, ngoạn mục hơn lần trước. Liệu đây có phải là ý nghĩa thực sự của tài năng mà cô đang sở hữu?

Tạ Trần, khẽ nhép môi, đặt cuốn sách đang cầm trên tay xuống bàn. Tiếng động nhỏ xíu ấy lại như một tiếng chuông vang vọng trong tâm trí Sương, kéo cô bé thoát khỏi những dòng suy nghĩ hỗn độn. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như đã thấu hiểu mọi điều. Tạ Trần biết, đó là "mầm mống của tham vọng," dù nhỏ bé, dù xuất phát từ sự hồn nhiên của những người bạn, nhưng nó vẫn có thể "biến đổi một tâm hồn thuần khiết." Trong kỷ nguyên mà hắn đang vun đắp, kỷ nguyên của "Nhân Đạo," tài năng không phải là công cụ để tranh giành danh vọng hay quyền lực. Nó là một phần của sự sống, một phương tiện để kết nối, để sẻ chia, để làm phong phú thêm cuộc đời bình dị.

Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ đêm qua, về "những ánh mắt ghen tị, những lời thì thầm to nhỏ, những suy tính vụ lợi." Giờ đây, hắn nhận ra, không phải lúc nào "mầm mống của sự phức tạp" cũng đến từ sự đố kỵ hay ác ý. Đôi khi, nó chỉ là sự ngây thơ, sự thiếu kinh nghiệm, hoặc đơn thuần là ham muốn được nhìn thấy điều kỳ diệu lớn hơn, mạnh mẽ hơn. Và chính những điều đó, nếu không được định hướng đúng đắn, có thể dẫn đến những "chấp niệm" không mong muốn. Tạ Trần không muốn Sương, một cô bé có tâm hồn trong sáng và tài năng độc đáo, lại đi vào vết xe đổ của những kẻ tu tiên xưa kia – những kẻ mải miết theo đuổi sức mạnh, sự phô trương, và cuối cùng đánh mất đi "nhân tính" của mình.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh. "Sương, Mai, Linh," giọng hắn trầm ấm, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của ba cô bé. "Tài năng, cũng như con nước, con gió vậy. Có thể mạnh mẽ cuồn cuộn, cũng có thể dịu dàng thoảng qua. Điều quan trọng không phải là nó lớn đến mức nào, mà là nó được dùng để làm gì." Hắn quay lại, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Sương. "Một dòng sông lớn có thể cuốn trôi vạn vật, nhưng một con suối nhỏ lại có thể tưới mát cả một cánh đồng."

Sương ngước nhìn Tạ Trần, những lời nói của hắn như một luồng gió mát lành thổi tan đi sự bối rối trong lòng cô bé. Cô bắt đầu hiểu rằng, những gợi ý của Mai và Linh, dù xuất phát từ ý tốt, lại đang đẩy cô vào một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ với chính bản thân, với những kỳ vọng ngày càng lớn của người khác. Đó không phải là con đường mà cô muốn đi. Tài năng của cô, những vũ điệu nước và gió, ban đầu chỉ là để thể hiện niềm vui, sự kết nối với thiên nhiên, một cách để làm đẹp thêm cuộc sống. Cô không muốn biến nó thành một màn xiếc, một công cụ để tìm kiếm danh vọng hão huyền.

Mai và Linh, tuy chưa hoàn toàn thấu hiểu chiều sâu lời nói của Tạ Trần, nhưng cũng cảm nhận được sự nghiêm túc trong ánh mắt và giọng điệu của hắn. Họ khẽ cúi đầu, nhận ra rằng những ý tưởng "độc đáo" của mình có lẽ chưa thực sự phù hợp. Tạ Trần không trách mắng, chỉ là gợi mở, nhưng những lời đó lại có sức nặng hơn bất cứ lời giáo huấn nào. Hắn đã gieo vào tâm trí Sương một hạt giống suy tư mới, về "ý nghĩa thật sự của tài năng," không phải là sự phô trương, mà là giá trị bền vững, là sự chân thành trong cống hiến. Và đây, chính là một trong những bài học đầu tiên trên con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà Tạ Trần đang lặng lẽ dẫn dắt thế hệ trẻ của Nhân Gian.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Thị Trấn An Bình, Sương một mình ra ven sông. Ánh nắng vàng dịu trải trên mặt nước lăn tăn gợn sóng, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi nước trong lành, mùi đất ẩm và hương hoa cỏ ven sông. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng chim hót lảnh lót điểm xuyết vào không gian thanh bình. Sương ngồi xuống một tảng đá phẳng lì, đôi chân trần chạm nhẹ vào làn nước mát. Cô bé bắt đầu nhẹ nhàng điều khiển một dòng nước nhỏ, tạo ra những hình thù đơn giản trên mặt sông. Một bông hoa sen bằng nước khẽ nở, rồi tan ra. Một chú cá bằng nước vẫy đuôi, rồi biến mất. Những động tác ấy không còn mang vẻ trình diễn, mà là một sự kết nối sâu sắc, gần gũi với yếu tố tự nhiên.

Vài người dân qua lại, ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ vẫn hướng về Sương, nhưng cô bé dường như không còn để tâm đến nữa. Cô chỉ tập trung vào dòng nước, vào làn gió, vào cảm nhận của chính mình. Sự tập trung ấy mang lại cho cô một vẻ đẹp thanh khiết, thoát tục, như một tiên tử đang hòa mình vào cảnh sắc nhân gian.

Một nhóm người dân, trong đó có Bà Chủ Quán Trà phúc hậu, vẻ mặt hiền từ, đang đi bộ dọc bờ sông. Bà Chủ Quán Trà luôn cười nói, mang theo một vẻ thân thiện, hiếu khách đặc trưng của người dân An Bình. Họ vừa đi vừa bàn tán xôn xao. "Aiya, mấy bữa nay nước vào ruộng yếu quá, không biết có phải đoạn kênh ngoài kia lại bị tắc không," một người phụ nữ than thở.

"Đúng đó, cái kênh dẫn nước vào khu vườn cộng đồng của chúng ta đó. Hình như có mấy cành cây lớn bị trôi dạt vào, lại thêm bùn đất bồi đắp, làm nước chảy cứ róc rách mãi mà không đủ cung cấp," một người đàn ông khác tiếp lời, vẻ mặt lo lắng. Khu vườn cộng đồng là nguồn rau quả chính cho nhiều gia đình trong thị trấn, nên việc kênh nước bị tắc nghẽn là một vấn đề nhỏ nhưng gây ra không ít phiền toái.

Bà Chủ Quán Trà, thấy Sương đang ngồi bên bờ sông, ánh mắt chợt sáng lên. Bà bước đến gần, nở nụ cười hiền hậu. "Aiya, Sương con gái! Con có thể giúp chúng ta thông cái kênh kia không? Mấy ngày nay nước chảy yếu quá, mấy luống rau ở vườn cộng đồng của chúng ta héo hết cả rồi." Giọng bà chất phác, không chút toan tính, chỉ đơn thuần là một lời nhờ vả xuất phát từ sự tin tưởng và lòng biết ơn đối với tài năng của Sương.

Một người đàn ông nọ, có chút thực dụng và thích sự nhanh chóng, liền lên tiếng. Hắn là một lái buôn nhỏ, thường xuyên qua lại các thị trấn, có lẽ đã quen với những màn biểu diễn phô trương để thu hút khách hàng. "Sương tiểu thư, cô chỉ cần dùng tài năng của mình, tạo một luồng nước mạnh như thác đổ, đảm bảo trong chốc lát là thông ngay! Vừa nhanh, vừa đẹp mắt! Mấy cành cây, bùn đất kia có là gì với tài năng của cô chứ!" Hắn nói với giọng đầy vẻ hào hứng, dường như đang hình dung ra một màn trình diễn ngoạn mục, đầy ấn tượng. Hắn coi đây là một cơ hội tốt để Sương thể hiện khả năng, cũng là để giải quyết vấn đề một cách nhanh gọn, phô trương.

Sương nghe vậy, đôi mắt cô bé lại thoáng hiện vẻ do dự. Những lời nói của Tạ Trần sáng nay như vẫn văng vẳng bên tai: "Một dòng sông lớn có thể cuốn trôi vạn vật, nhưng một con suối nhỏ lại có thể tưới mát cả một cánh đồng." Lời gợi ý của người đàn ông kia, dù xuất phát từ ý tốt, lại trùng khớp với những ý tưởng "độc đáo" của Mai và Linh, với mong muốn tạo ra một điều gì đó "lớn hơn, ấn tượng hơn." Cô bé cảm thấy một sự giằng xé nội tâm. Một mặt, cô muốn giúp đỡ người dân. Mặt khác, cô không muốn tài năng của mình bị biến thành một công cụ để phô trương, để gây sốc, hay để giải quyết vấn đề một cách hời hợt, chỉ vì muốn tạo ra "ấn tượng đẹp mắt."

"Nhưng... làm vậy có phải là cách tốt nhất không?" Sương khẽ hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng nước chảy. Cô bé nhìn về phía con kênh, nơi những luống rau đang héo úa trong khu vườn cộng đồng. Cô hình dung ra cảnh một dòng nước mạnh như thác đổ xối xả vào đó. Chắc chắn, nó sẽ nhanh chóng cuốn trôi vật cản. Nhưng liệu nó có xói mòn bờ đất? Liệu nó có làm hỏng những luống rau yếu ớt đang chờ nước? Liệu nó có thực sự giải quyết tận gốc vấn đề hay chỉ là một giải pháp tạm thời, để lại hậu quả về sau?

Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Sương. Cô bé cảm thấy một trọng trách vô hình đè nặng lên đôi vai non nớt. Tài năng của cô, giờ đây không chỉ là niềm vui cá nhân hay màn trình diễn nghệ thuật, mà còn là một phương tiện để phục vụ cộng đồng. Và cách cô sử dụng nó, sẽ định hình không chỉ cuộc sống của cô mà còn cả cách người dân An Bình nhìn nhận về "tài năng đặc biệt" trong kỷ nguyên mới này. T�� Trần, từ xa, lẳng lặng quan sát tất cả. Hắn không can thiệp, chỉ để Sương tự mình đối mặt với thử thách nội tâm, với "chấp niệm" về cách thức sử dụng sức mạnh. Hắn biết, đây chính là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình trưởng thành của cô bé, một bài học về "nhân quả" mà không một cuốn sách nào có thể dạy được trọn vẹn.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc như một tấm gương bạc treo trên bầu trời thăm thẳm, rải ánh sáng huyền ảo xuống một góc vắng vẻ bên bờ sông. Tiếng nước sông chảy đều đều, tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, và tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, thanh vắng, lý tưởng cho sự suy tư. Mùi nước trong lành và hương cỏ cây ven sông thấm đẫm không khí, mang theo chút se lạnh của đêm.

Sương ngồi một mình trên một tảng đá lớn, đôi chân co lại, hai tay ôm lấy đầu gối. Ánh trăng soi rọi bóng hình cô bé, khiến cô trông càng nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Trong tâm trí Sương, những lời nói của Mai, của Linh, của người đàn ông thực dụng, và cả những lời gợi mở đầy triết lý của Tạ Trần cứ đan xen, xoáy vào nhau như một vòng xoáy không ngừng.

"Vũ điệu nước gió của mình... là để mang lại niềm vui, là để hòa mình vào thiên nhiên, hay là để người khác phải kinh ngạc?" Sương thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức cô bé gần như không nghe thấy. Cô nhớ lại những cảm xúc ban đầu khi cô phát hiện ra tài năng của mình, khi cô lần đầu tiên điều khiển một dòng nước nhỏ, một làn gió nhẹ. Đó là sự ngạc nhiên, sự thích thú, một niềm vui thuần túy khi được kết nối với thế giới xung quanh. Cô không hề nghĩ đến việc phải tạo ra những màn trình diễn "thật lớn," "thật ấn tượng."

Tạ tiên sinh từng kể cho cô bé nghe câu chuyện về một người thợ mộc tài hoa bậc nhất. Người thợ đó có thể dùng những công cụ phức tạp nhất để tạo ra những kiệt tác cầu kỳ, nhưng ông luôn chọn dùng những chiếc đục, chiếc bào đơn giản nhất để tạo ra những sản phẩm bền đẹp, tiện dụng, phục vụ cuộc sống của người dân. Ông không chạy theo những chiêu trò phức tạp, không tìm kiếm sự trầm trồ, mà chỉ tập trung vào sự tinh xảo trong từng đường nét, vào chất lượng và ý nghĩa sử dụng của mỗi vật phẩm. "Tài năng thực sự không nằm ở sự phô trương, mà ở việc tạo ra giá trị bền vững và phục vụ cuộc sống một cách chân thành," Tạ Trần đã nói vậy, và những lời đó giờ đây vang vọng rõ ràng trong tâm trí Sương.

Cô nhận ra rằng, những ý tưởng "độc đáo" mà Mai và Linh gợi ý, hay lời đề nghị của người đàn ông kia, tuy không hề có ác ý, nhưng lại đang hướng cô bé đi chệch khỏi con đường chân chính của tài năng. Chúng đang cám dỗ cô bé vào một cuộc chạy đua với danh vọng, với sự chú ý, với việc phải ngày càng "làm lớn hơn," "làm hoành tráng hơn." Và nếu cô cứ tiếp tục chạy theo những điều đó, liệu cô có đánh mất đi niềm vui thuần túy, sự kết nối chân thành với tài năng của mình?

"Tạ tiên sinh từng nói, 'cái gì xuất phát từ sự chân thành, cái đó mới bền vững,'" Sương lẩm bẩm. Cô nhìn về phía con kênh bị tắc nghẽn, nơi những luống rau đang héo úa. "Một luồng nước mạnh có thể thông kênh nhanh, nhưng liệu nó có xói mòn bờ đất, liệu nó có thực sự giải quyết tận gốc vấn đề? Hay chỉ là một giải pháp nhất thời, rồi lại để lại những hậu quả khác?" Cô bé suy ngẫm về "nhân quả," về mối liên hệ sâu xa giữa hành động và hệ quả, một khái niệm mà Tạ Trần thường nhắc đến. Một hành động tưởng chừng nhanh gọn, ấn tượng, nhưng nếu không suy xét kỹ lưỡng hậu quả, có thể gây ra những vấn đề lớn hơn về sau.

Sương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương của dòng sông và cây cỏ. Cô cảm nhận làn gió mát lành lướt qua gò má, cảm nhận dòng nước chảy dưới chân mình. Cô không cần phải là một thần tiên, không cần phải thi triển những phép thuật kinh thiên động địa. Cô chỉ là Sương, một cô bé với khả năng đặc biệt, muốn dùng tài năng của mình để làm cho cuộc sống xung quanh tốt đẹp hơn, một cách chân thành và bền vững nhất. Cô không muốn "mất người" trong hành trình sử dụng tài năng của mình, không muốn đánh mất đi sự hồn nhiên, sự chân thật trong tâm hồn.

Một cảm giác thanh thản dần lan tỏa trong lòng Sương. Cô đã tìm thấy câu trả lời cho sự do dự của mình. Tài năng của cô không phải để phô trương, không phải để làm kinh ngạc. Nó là để phục vụ, để kết nối, để vun đắp. Cô sẽ không chọn con đường của sự hào nhoáng nhất thời, mà sẽ chọn con đường của sự bền vững, của giá trị thực. Cô biết, quyết định này không phải là dễ dàng, bởi nó có thể không mang lại những tràng vỗ tay lớn, những lời ca tụng hoa mỹ. Nhưng nó sẽ mang lại sự bình yên trong tâm hồn, và quan trọng hơn, nó sẽ mang lại lợi ích thực sự cho những người cô yêu quý, cho chính Thị Trấn An Bình này. Sương mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một quyết tâm vững vàng đã nảy nở trong lòng cô bé.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn vương trên những tán lá xanh và ánh nắng dịu dàng bắt đầu xuyên qua kẽ lá, khu vườn cộng đồng của Thị Trấn An Bình lại tràn đầy sức sống. Tiếng nước chảy róc rách đều đặn từ con kênh nhỏ, tiếng chim hót líu lo và tiếng người dân làm việc đồng áng tạo nên một bản hòa ca bình yên, cần mẫn. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ xanh tươi và mùi nước trong lành lan tỏa khắp không gian, mang đến một cảm giác tươi mới của một ngày mới.

Sương đã đến từ rất sớm. Không có Mai hay Linh bên cạnh để cổ vũ, cũng không có đám đông hiếu kỳ vây quanh. Cô bé chỉ một mình, đứng bên con kênh dẫn nước, nơi những cành cây và bùn đất đã gây tắc nghẽn. Sương không tạo ra một dòng nước dữ dội như thác đổ, không hề có ý định thể hiện một màn trình diễn ấn tượng. Thay vào đó, cô bé nhẹ nhàng dùng tài năng của mình, điều chỉnh dòng chảy của nước và hướng những làn gió nhỏ. Dòng nước không mạnh mẽ ào ạt, mà từ từ, nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ hở, cuốn đi từng chút bùn đất, từng cành cây nhỏ mắc kẹt. Gió thì thầm thổi, giúp đẩy những vật cản nhẹ hơn trôi đi, đồng thời làm khô ráo những nơi nước đọng.

Cô làm việc một cách thầm lặng, tỉ mỉ, không tìm kiếm ánh mắt ngưỡng mộ nào. Đôi mắt trong veo của cô bé đầy vẻ tập trung, đôi khi mỉm cười nhẹ khi thấy một tảng bùn l���n được dòng nước từ từ làm mềm, rồi tan ra. Dòng nước sau đó được cô bé khéo léo hướng chảy đều đặn, vừa phải, len lỏi qua từng luống rau đang khô hạn trong khu vườn cộng đồng. Nước thấm từ từ vào đất, mang theo sự sống cho những mầm cây yếu ớt.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An, cậu học trò nhỏ gầy gò với đôi mắt thông minh, đang trên đường từ quán sách đi ngang qua. Tạ Trần vẫn khoác trên mình chiếc áo vải bố nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vẻ mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm đầy suy tư. Tiểu An, với bộ áo vải thô cũ, ngẩng đầu nhìn Sương đang miệt mài làm việc.

"Tiên sinh, Sương tỷ tỷ không làm một dòng nước lớn sao?" Tiểu An tò mò hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Cậu bé có lẽ đã nghe được những lời bàn tán về việc Sương có thể tạo ra những màn trình diễn ngoạn mục, nên khá ngạc nhiên khi thấy cô bé chỉ điều khiển dòng nước một cách nhẹ nhàng như vậy.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. "Chỉ cần phù hợp, không cần lớn. Nước chảy từ từ mới thấm sâu, bồi đắp phù sa." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng lời nói lại mang theo một tầng ý nghĩa sâu sắc mà Tiểu An có lẽ chưa thể hiểu hết. Hắn không chỉ nói về dòng nước, mà còn nói về cách thức để tạo ra giá trị bền vững, về sự kiên nhẫn và sự chân thành. Cái đẹp thực sự không nằm ở sự phô trương, mà ở sự hiệu quả và ý nghĩa của hành động.

Bà Chủ Quán Trà, đang tưới rau trong vườn, thấy Sương đã thông xong kênh nước, liền vui vẻ bước đến gần. Vẻ mặt phúc hậu của bà rạng rỡ niềm vui. "Sương con gái, con làm tốt lắm! Nước chảy đều thế này, cây cối sẽ tươi tốt thôi. Cảm ơn con nhiều nhé!" Giọng bà chân thành, không chút giả dối, xuất phát từ lòng biết ơn sâu sắc đối với sự giúp đỡ thiết thực của Sương.

Sương ngước lên, đôi mắt lấp lánh nụ cười. "Dạ, không có gì ạ." Cô bé đáp lời, giọng nói khiêm tốn. Không có những tràng vỗ tay rầm rộ, không có những lời ca tụng hoa mỹ, nhưng nụ cười của Bà Chủ Quán Trà, ánh mắt biết ơn của những người dân đang làm việc trong vườn, và đặc biệt là sự bình yên trong tâm hồn cô bé, đã là phần thưởng lớn nhất.

Tạ Trần, đứng từ xa quan sát, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự trưởng thành trong Sương, sự lựa chọn đúng đắn của cô bé. "Nét chấm phá của nước và gió không cần phải rực rỡ như pháo hoa, đôi khi chỉ cần là dòng suối mát lành tưới tắm cho cuộc sống, đó mới là ý nghĩa thật sự của tài năng trong kỷ nguyên này." Hắn thầm nghĩ. Sương đã chọn con đường của sự cống hiến thầm lặng, của giá trị thực thay vì sự phô trương hào nhoáng. Cô bé đã vượt qua cám dỗ của danh vọng, của sự chú ý, để giữ trọn vẹn "nhân tính" của mình, để dùng tài năng phục vụ cho "nhân gian."

Việc Sương chọn sử dụng tài năng một cách khiêm tốn và thiết thực, đặt lợi ích chung lên trên sự phô trương, sẽ khiến cô trở thành một biểu tượng được yêu mến, một hình mẫu cho thế hệ trẻ trong kỷ nguyên không tiên đạo. Tuy nhiên, Tạ Trần cũng biết, sự trong sáng và lòng tốt đôi khi lại là mục tiêu của những cá nhân khác còn vướng bận "tham vọng" hoặc "ghen tị." Sự quan sát của Tạ Trần về bản chất của tài năng và sự cám dỗ của danh vọng cho thấy hành trình của "Nhân Đạo" vẫn sẽ đối mặt với những thử thách nội tâm, không phải từ thế lực bên ngoài mà từ chính bản tính con người. Hành trình "Bình Thường Vĩnh Cửu" vẫn còn dài, và những câu chuyện về lòng người, về "nhân quả," sẽ không ngừng tiếp diễn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free