Nhân gian bất tu tiên - Chương 1565: Vụ Mùa Của Lòng Tin
Dưới ánh trăng mờ nhạt, hình ảnh Lão Hổ trầm ngâm nhìn con gái, cùng với tiếng cuốc đất lạch cạch của Tiểu Hoa, trở thành một bức tranh đầy cảm xúc, đánh dấu sự khởi đầu của một hạt giống niềm tin mới, đang nảy mầm trong lòng đất khô cằn của Thôn Vân Sơn. Màn đêm bao trùm, nhưng trong lòng Lão Hổ, một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm, khẽ lay động sự cố chấp ngự trị bấy lâu nay. Ông không thể ngủ yên. Suốt đêm, tiếng cuốc của Tiểu Hoa, dù đã ngừng từ lâu, vẫn văng vẳng trong tâm trí ông, và hình ảnh đôi mắt sáng rực của con bé cứ hiện hữu, ám ảnh ông với một thứ cảm xúc vừa xa lạ, vừa thân thuộc.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè hé qua rặng tre xanh biếc, phủ một lớp vàng nhạt lên những mái nhà gỗ đơn sơ của Thôn Vân Sơn, Tiểu Hoa đã thức dậy. Cô bé không cần ai thúc giục, tự mình vơ vội chiếc áo vải vá víu, cũ kỹ nhưng sạch sẽ, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà, hướng về mảnh đất nhỏ mà cha đã "ban phát" tối qua. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non và cả mùi khói bếp vương vất từ những ngôi nhà đã sớm nổi lửa. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây cổ thụ ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một bản hòa ca bình yên, sâu lắng.
Tiểu Hoa, với thân hình nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên lúc lắc theo từng bước chân, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ kiên định, bắt đầu công việc của mình. Trên tay cô bé là chiếc cuốc gỗ nhỏ, mà cha đã mài lại cho nó từ mấy hôm trước, giờ đây trở thành một vật phẩm quý giá, biểu tượng cho niềm tin và hy vọng của cô bé. Từng nhát cuốc xuống đất, dù còn vụng về, chưa dứt khoát, nhưng lại chất chứa một sức mạnh lạ thường. Cô bé xới đất, vun thành luống nhỏ, rồi cẩn thận gieo từng hạt lúa đã xin được từ nhà Lão Nông. Những hạt lúa ấy, đối với Tiểu Hoa, không chỉ là lương thực, mà còn là những hạt mầm của sự thay đổi, của một tương lai tươi sáng hơn cho gia đình.
Từ xa, trên bậc hiên nhà, Lão Hổ vẫn đứng đó. Dáng người ông gầy gò, lưng còng, ánh mắt tinh anh nhưng đầy phức tạp, dõi theo từng cử chỉ của con gái. Râu tóc bạc phơ của ông khẽ lay động trong làn gió sớm. Ông đã thức giấc từ lúc gà gáy canh ba, nhưng không thể nằm yên trên giường. Một phần trong ông vẫn còn hoài nghi, thậm chí là phẫn nộ với chính mình vì đã mềm lòng cho con bé "làm càn". Cái kinh nghiệm mấy chục năm gắn bó với đồng ruộng, cái lời răn dạy của tổ tiên về cách canh tác, tất cả đều đang gào thét trong tâm trí ông rằng những gì Tiểu Hoa đang làm là vô ích, là phí công, phí sức. "Liệu có ích gì không... hay lại phí công con bé?", ông lầm bầm, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng gió. Sự lo lắng cho con, nỗi sợ hãi về một thất bại nữa, xen lẫn với niềm kiêu hãnh đã bị tổn thương, tạo nên một mớ bòng bong trong lòng ông.
Nhưng rồi, ánh mắt ông lại lướt sang mảnh ruộng của Lão Nông ở kế bên. Đó là một bức tranh hoàn toàn khác biệt. Những cây lúa non mơn mởn, xanh rì, vươn mình đón nắng, như những mũi tên xanh đâm thẳng vào bầu trời bu���i sớm. Từng luống lúa thẳng tắp, đều tăm tắp, hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Khuôn mặt đen sạm, tay chân chai sạn của Lão Nông, cùng với nụ cười hiền hậu, thường xuyên xuất hiện trên đồng, chăm sóc từng cây lúa như chăm sóc con mình. Sự đối lập quá rõ ràng giữa mảnh ruộng xanh tươi của Lão Nông và mảnh đất khô cằn, chết chóc của chính ông, khiến Lão Hổ không khỏi đau lòng. Ông thở dài một tiếng, tiếng thở dài lần này không còn mang vẻ bất đắc dĩ, mà là sự chấp nhận một thực tại cay đắng.
Tiểu Hoa vẫn miệt mài, không biết rằng mình đang bị cha quan sát. Cô bé tưới nước bằng chiếc gáo dừa nhỏ, vun xới cho cây bằng đôi tay non nớt. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, mỗi lần đất vương trên gương mặt lấm lem, đều là minh chứng cho sự cần cù, cho niềm tin không lay chuyển. Rồi một ngày, khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng ấm áp xuống mảnh đất nhỏ, Tiểu Hoa reo lên một tiếng đầy vui mừng, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. "Cha xem này! Mầm đã nhú rồi!"
Lão Hổ giật mình. Ông bước vội đến, đôi mắt già nua cố gắng nhìn rõ. Quả thật, trên những luống đất nhỏ, từng mầm xanh non tơ, bé xíu, đang cố gắng vươn mình lên khỏi mặt đất. Chúng yếu ớt, mỏng manh, nhưng lại tràn đầy sức sống, như một lời khẳng định hùng hồn về sự sống bất diệt. Lão Hổ quỳ xuống, đôi tay chai sạn khẽ chạm vào những mầm xanh. Một cảm giác lạ lẫm chạy khắp cơ thể ông. Đó không phải là mầm lúa ông đã trồng bao nhiêu năm qua, mà là mầm của một niềm hy vọng mới, mầm của sự thay đổi, của một tương lai mà ông chưa từng dám nghĩ tới. Khuôn mặt ông giãn ra, khóe mắt chợt hoe đỏ. Nụ cười hiền hậu, đã lâu lắm rồi không xuất hiện trên môi ông, giờ đây lại nở rộ. Tiểu Hoa nhìn cha, đôi mắt cô bé cũng lấp lánh niềm vui. Cô bé không cần nói gì, chỉ cần nụ cười và những mầm xanh kia đã đủ để nói lên tất cả. Lão Hổ đứng dậy, nhìn con gái, rồi lại nhìn những mầm xanh. Ông gãi râu, thở dài, nhưng lần này, tiếng thở dài mang theo sự nhẹ nhõm, sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự cố chấp. Hạt giống của niềm tin mới đã thực sự nảy mầm trên mảnh ��ất khô cằn của Thôn Vân Sơn.
***
Vài tuần trôi qua, mảnh ruộng nhỏ của Tiểu Hoa đã trở thành một điểm nhấn đặc biệt trong Thôn Vân Sơn. Màu xanh non mơn mởn của những cây lúa con, được chăm sóc tỉ mỉ bằng đôi tay bé nhỏ của cô bé, nổi bật giữa những cánh đồng khác vẫn còn đang vật lộn với những dấu vết của vụ mùa thất bát. Câu chuyện về mảnh ruộng "thí nghiệm" của Lão Hổ và Tiểu Hoa nhanh chóng lan truyền khắp thôn, rồi theo những người buôn bán, những lữ khách, mà lan đến cả những thị trấn lân cận, thậm chí là đến tai những người hay lui tới Quán Trà Vọng Giang.
Chiều tà, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải một tấm thảm lụa lên mặt sông uốn lượn quanh thị trấn. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với ban công nhìn ra sông, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An vẫn giữ thói quen ghé thăm. Tiếng nước sông chảy rì rầm, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách khứa, tiếng pha trà lách cách tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm thoang thoảng hòa quyện với mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven đường, khiến tâm hồn người ta dễ dàng tìm thấy sự tĩnh tại.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhấp một ngụm trà nóng. Y vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Bên cạnh y, Tiểu An, thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình. Cậu bé không chỉ ghi lại những lời dạy của tiên sinh, mà còn ghi lại những điều mắt thấy tai nghe, những câu chuyện đời thường mà Tạ Trần thường dùng để minh họa cho những triết lý sâu xa.
"Mấy nay ruộng nhà Lão Hổ lạ lắm, con bé Tiểu Hoa chăm sóc, cây cối xanh tốt hẳn," một người dân làng ngồi bàn bên cạnh cất tiếng, giọng đầy vẻ kinh ngạc. Y đang cùng vài người bạn nhâm nhi chén trà, bàn tán rôm rả về những câu chuyện mới nổi.
"Phải đó! Tôi qua xem thử, nhìn không khác gì ruộng nhà Lão Nông lúc vụ mùa đầu tiên," một người khác tiếp lời, "Lão Hổ thì cứ đứng đó, gãi râu hoài, mặt mày vừa mừng vừa ngượng."
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là một thương nhân thường xuyên qua lại các thôn làng, uống cạn chén trà, rồi đặt mạnh xuống bàn, cười khà khà: "Chắc là làm theo lời Lão Nông chỉ đó. Ai bảo cứ khư khư giữ cái cũ mà không chịu đổi mới. Giờ thì biết tay rồi!"
Lời nói của họ, dù có vẻ bông đùa, nhưng lại ẩn chứa một bài học sâu sắc. Nó không chỉ là câu chuyện về một vụ mùa, mà còn là câu chuyện về sự thay đổi tư duy, về việc chấp nhận cái mới. Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt y hướng về phía xa xăm, nơi những rặng núi xanh biếc bao bọc lấy Thôn Vân Sơn. Y nhấp thêm một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi.
"Thế gian vạn vật, đều có lúc mới, lúc cũ," Tạ Trần trầm tĩnh cất tiếng, giọng nói không cao, không thấp, vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng triết lý lạ thường. Y không nhìn trực tiếp vào ai, nhưng lời nói của y như một làn gió nhẹ, chạm đến tâm khảm mọi ngư���i. "Cái mới nếu không thử, sao biết nó tốt hơn cái cũ? Cái cũ nếu không nhìn lại, sao biết nó đã lỗi thời?"
Mọi người xung quanh chợt im lặng, ngẫm nghĩ. Lời của Tạ Trần không phải là một lời phán xét, mà là một lời gợi mở, một câu hỏi buộc người ta phải suy ngẫm về những chấp niệm của chính mình. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, người thư sinh gầy gò nhưng lại có một khí chất thanh thoát lạ thường.
Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần. Cậu bé đã quen với những lời nói sâu sắc của tiên sinh. Đối với cậu, những câu chuyện như của Lão Hổ không chỉ là chuyện của một người nông dân, mà là những bài học lớn về nhân sinh, về sự thích nghi trong một thế giới đang đổi thay. Cậu ghi lại câu nói của Tạ Trần, cảm thấy nó như một lời giải thích hoàn hảo cho câu chuyện của Lão Hổ. Tạ Trần không trực tiếp dạy dỗ hay can thiệp, nhưng mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười của y đều là một hạt mầm triết lý, gieo vào lòng người những suy nghĩ sâu xa. Y quan sát xa xăm về phía thôn làng, nơi những hạt mầm ấy đang dần nảy nở, tự mình tìm thấy con đường phát triển. Đó chính là "vô vi", là để vạn vật tự nhiên, tự mình tìm thấy chân lý, mà không cần sự can thiệp thô bạo.
***
Thời gian trôi đi tựa con thoi, những mầm xanh non tơ của Tiểu Hoa ngày nào giờ đã vươn mình thành những cây lúa cứng cáp, rồi trổ đòng, và cuối cùng, dưới ánh nắng vàng rực rỡ của một buổi trưa cuối thu, chúng đã ngả màu vàng óng, trĩu hạt, báo hiệu một vụ mùa bội thu không thể chối cãi.
Cả Thôn Vân Sơn, từ trẻ nhỏ đến người già, đều tập trung trên mảnh ruộng nhỏ của Lão Hổ. Không khí rộn ràng, háo hức, khác hẳn với vẻ u ám của những vụ mùa thất bát trước đây. Tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây, tiếng suối chảy róc rách, và cả tiếng hò reo vui vẻ của dân làng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của niềm vui và hy vọng. Mùi lúa chín thơm thoang thoảng, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi hoa dại ven đường, tạo nên một cảm giác ấm áp, bình yên đến lạ.
Lão Hổ đứng giữa ruộng, dáng ngư��i gầy gò của ông giờ đây không còn vẻ u sầu, mà thay vào đó là sự kinh ngạc, xúc động đến tột độ. Hai tay ông run run chạm vào những bông lúa vàng óng, nặng trĩu. Từng hạt gạo mẩy căng, chắc nịch, là minh chứng sống động nhất cho một phương pháp canh tác mới, một tư duy mới. Nước mắt rưng rưng chảy dài trên gò má khắc khổ của ông, không phải vì nỗi buồn, mà vì sự giải thoát, vì niềm hạnh phúc vỡ òa. Tất cả những hoài nghi, những cố chấp bấy lâu nay, giờ đây đều tan biến như sương khói trước hiện thực không thể chối cãi này.
Bên cạnh ông, Tiểu Hoa rạng rỡ. Gương mặt cô bé lấm lem bùn đất, mái tóc tết hai bên có vài cọng lúa vương vấn, nhưng đôi mắt to tròn của cô bé lại sáng ngời hạnh phúc. Nụ cười tươi tắn nở trên môi, hồn nhiên và trong trẻo, tựa như một đóa hoa sen vừa hé nở trong đầm lầy. Cô bé không nói gì, chỉ nắm chặt bàn tay chai sạn của cha, như muốn chia sẻ niềm vui và sự tự hào.
Lão Nông, với làn da đen sạm và nụ cười hiền hậu, tiến đến, vỗ nhẹ vai Lão Hổ. "Cứu được một vụ mùa, là c���u được cả một gia đình, Lão Hổ à. Giờ thì ông tin rồi chứ?" Giọng Lão Nông đầy sự thông cảm và chúc mừng. Không có chút mỉa mai, không có chút hơn thua, chỉ có niềm vui chân thành khi thấy một người bạn, một người hàng xóm đã tìm thấy con đường đúng đắn.
Lão Hổ khẽ gật đầu, không nói nên lời. Ông cúi đầu xuống, đôi tay vẫn run rẩy chạm vào những bông lúa như thể chúng là báu vật quý giá nhất. Rồi ông chợt quỳ xuống, đôi bàn tay chai sạn từ từ đặt lên mặt đất, cảm nhận hơi ấm của thổ nhưỡng, cảm nhận sự sống đang dâng trào. Đó là một hành động vừa tạ lỗi, vừa biết ơn, vừa là sự chấp nhận hoàn toàn. Ông đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tiểu Hoa, rồi ôm chầm lấy con gái. Cái ôm thật chặt, thật lâu, chứa đựng tất cả tình yêu thương, sự hối lỗi và niềm tự hào của một người cha. Dân làng xung quanh vỗ tay reo hò, chúc mừng Lão Hổ và Tiểu Hoa. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hò reo vang vọng khắp cánh đồng, mang theo thông điệp về sự thay đổi, về niềm tin vào những điều mới mẻ. Vụ mùa này không chỉ là m���t vụ mùa bội thu, mà còn là một vụ mùa của lòng tin, của sự cởi mở, của trí tuệ phàm nhân đã chiến thắng những giáo điều cũ kỹ.
***
Khi ánh nắng chiều vàng rực bắt đầu dịu mát, trải dài những bóng cây lên con đường đất của Thôn Vân Sơn, Lão Hổ đứng trước dân làng. Khuôn mặt ông vẫn còn hằn nét sương gió, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự chân thành và một niềm tin mãnh liệt. Dân làng tụ tập đông đủ, lắng nghe ông. Tiếng suối chảy vẫn róc rách, tiếng chim hót vẫn líu lo, nhưng không khí xung quanh lại tĩnh lặng, trang nghiêm hơn. Mọi người đều biết, Lão Hổ sắp nói lên những điều quan trọng.
"Ta cứ nghĩ kinh nghiệm của tổ tiên là bất di bất dịch, là chân lý vĩnh cửu," Lão Hổ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự chân thành. Ông không nói to, nhưng mỗi lời nói đều như thấm vào lòng người nghe. "Ta cứ khư khư giữ lấy cái cũ, không chịu nhìn nhận sự đổi thay của trời đất, của thời cuộc. Ta sợ hãi cái mới, ta xem thường những điều khác lạ. Kết quả là, ta đã đẩy gia đình mình vào cảnh khó khăn, ta đã làm lãng phí công sức, ta đã bỏ lỡ biết bao cơ hội."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. "Nhưng rồi, con gái ta, Tiểu Hoa, nó đã cho ta một bài học quý giá. Nó không sợ hãi, nó không cố chấp. Nó tin vào những điều mới mẻ, nó dám thử nghiệm. Và kết quả, như mọi người đã thấy," ông chỉ tay về phía cánh đồng lúa vàng óng, "là một vụ mùa bội thu."
Lão Hổ cúi đầu thật sâu trước dân làng. "Bài học này, ta sẽ nhớ mãi. Đừng ai giống ta, đừng vì cố chấp mà bỏ lỡ cơ hội tốt đẹp. Đất cũng biết đổi thay, người cũng phải học cách đổi thay. Cái cũ có thể là nền tảng, nhưng cái mới mới là con đường dẫn đến tương lai." Lời nói của ông không chỉ là lời sám hối, mà còn là lời kêu gọi, lời thức tỉnh cho cả cộng đồng. Những người dân làng, ai nấy đều lặng lẽ gật đầu, trong lòng dấy lên những suy nghĩ riêng. Bài học của Lão Hổ không chỉ dành cho ông, mà là cho tất cả mọi người trong một kỷ nguyên Nhân Gian đang dần tìm thấy con đường của riêng m��nh, tách rời khỏi những giáo điều cũ của Thiên Đạo.
Từ xa, trên con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát. Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt y ánh lên vẻ hài lòng. Y không trực tiếp can thiệp, nhưng những hạt mầm triết lý y gieo đã nảy nở theo cách tự nhiên nhất, hiệu quả nhất. "Nhân gian, rồi sẽ tìm thấy con đường của mình," y thầm nhủ, giọng nói như hòa vào làn gió chiều. Con đường đó không phải là con đường tu tiên, không phải là sự tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, mà là con đường của trí tuệ, của sự thích nghi, của lòng nhân ái, của việc "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn "nhân tính".
Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn về phía Thôn Vân Sơn, nơi những tiếng cười nói, những lời chúc tụng vẫn còn vang vọng. Cậu bé hiểu rằng, bài học của Lão Hổ và Tiểu Hoa không chỉ là về nông nghiệp, mà là về một tinh thần cởi mở, về sự dũng cảm dám thay đổi. Nó là một dấu hiệu cho thấy, thế hệ của cậu bé, thế hệ kế tiếp, sẽ là những người tiên phong trong việc tiếp thu và áp dụng những điều mới mẻ, định hình tương lai của Nhân Gian. Họ sẽ không còn bị ràng buộc bởi những định kiến cũ, mà sẽ dùng kết quả thực tế để chứng minh, để xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Tạ Trần và Tiểu An quay lưng bước đi, bóng dáng họ dần khuất sau rặng tre. Phía sau họ, Thôn Vân Sơn vẫn ấm áp, bình yên, với những hạt giống niềm tin mới đang nảy mầm, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho những con người biết trân trọng giá trị của sự sống, của sự thay đổi, và của chính bản thân mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.