Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1569: Người Thợ Mộc Kiêu Hãnh và Cây Cầu Thời Gian

Ánh nắng ban mai như tơ vàng rải nhẹ trên con đường đất đã khô ráo sau một đêm sương, mơn man những hàng cây xanh mướt và những mái ngói rêu phong của Thôn Vân Sơn. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm lá cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt từ xa, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của buổi sớm. Mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại quyện lẫn mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà, gợi lên một cảm giác an lành, quen thuộc. Hôm qua, nơi quảng trường làng, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ sau "Hội Thao Hữu Nghị" vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một dư âm ngọt ngào của tình bằng hữu và sự gắn k���t.

Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, cùng Thư Đồng Tiểu An lanh lợi bên cạnh, đang tản bộ qua con đường làng quen thuộc. Đôi mắt sâu thẳm của y khẽ lướt qua những ngôi nhà nhỏ, những gương mặt phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới với bao công việc thường nhật. Y không mang theo vẻ uy nghiêm hay siêu phàm của một bậc tiên nhân, mà chỉ là một người quan sát tĩnh lặng, một nhà hiền triết giữa đời thường, lặng lẽ gieo mầm trí tuệ vào từng ngóc ngách của nhân gian. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, thông minh, không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh, dường như muốn ghi nhớ và lý giải từng chi tiết nhỏ nhất.

Họ đi ngang qua xưởng mộc của Cường Thợ Mộc. Tiếng đục đẽo gỗ "thịch... thịch..." vang lên đều đặn, mạnh mẽ như nhịp thở của người thợ, như khẳng định một sự kiên định đã ăn sâu vào cốt tủy. Cường Thợ Mộc, một người đàn ông trung niên, vóc dáng vạm vỡ, từng thớ thịt cuồn cuộn dưới lớp áo vải sờn màu, đang miệt mài với một khúc gỗ lớn. Đôi tay ông chai sạn, thô ráp, hằn lên bao vết sẹo và chai sạn của những năm tháng gắn bó với nghề, nhưng lại khéo léo và chính xác đến lạ lùng. Mỗi nhát đục của ông đều chứa đựng một sức mạnh và sự tự tin đáng kinh ngạc, như thể ông và khúc gỗ đã hòa làm một, thấu hiểu nhau đến tận cùng. Ánh mắt ông cương nghị, tập trung cao độ, đôi râu tóc đã điểm bạc nhưng khí chất vẫn hừng hực, kiêu hãnh.

Gần đó, một âm thanh khác, nhẹ hơn, nhanh hơn, thỉnh thoảng lại vút lên một tiếng "roẹt" khô khốc, phát ra từ một góc xưởng. Đó là Thanh Niên Thợ Mộc, một chàng trai trẻ tuổi, vóc dáng thanh mảnh hơn nhưng đôi tay lại cực kỳ nhanh nhẹn. Hắn đang thử nghiệm một kỹ thuật ghép gỗ mới, sử dụng những dụng cụ mà Cường Thợ Mộc có lẽ chưa từng thấy qua. Ánh mắt chàng trai sáng rực sự nhiệt huyết và niềm đam mê với cái mới, nhưng cũng không thiếu đi sự khiêm tốn.

Cường Thợ Mộc dừng tay, liếc nhìn sang góc xưởng, ánh mắt chợt lóe lên vẻ khinh khỉnh khó che giấu. Y không nói gì, chỉ khịt mũi một tiếng, rồi lại tiếp tục công việc của mình với một lực mạnh hơn, như muốn chứng minh rằng những gì mình đang làm mới là chân chính, mới là vững chãi.

Thanh Niên Thợ Mộc dường như đã quen với thái độ đó. Hắn khẽ mỉm cười, rồi tiến lại gần Cường Thợ Mộc, trên tay cầm một tấm ván gỗ được ghép nối tinh xảo, bề mặt phẳng lì, gần như không thấy vết ghép. "Cường bác," hắn nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng tràn đầy sự nhiệt tình, "Kỹ thuật ghép mộng này không dùng keo, chỉ dựa vào sự tính toán chính xác của các khớp nối, nhưng lại bền chắc hơn nhiều, đặc biệt là khi dùng cho các cấu trúc chịu lực lớn. Cháu thấy Cường bác đang làm cột nhà, hay là thử dùng cách này xem sao?"

Cường Thợ Mộc không thèm ngẩng đầu lên, tiếng đục vẫn vang lên đều đặn. "Hừm, trò mèo! Mấy cái thứ kỹ thuật mới lạ của các cậu, nhìn thì hoa mỹ đấy, nhưng qua mấy mùa mưa gió là biết ngay độ bền. Cổ nhân đã dạy, cái gì trải qua trăm năm mà vẫn đứng vững, đó mới là chân lý." Ông dừng tay, dùng mu bàn tay thô ráp quệt ngang mồ hôi trên trán, ánh mắt rực lên vẻ cố chấp. "Tôi làm nghề này cả đời rồi, cái cây cột, cái mái nhà, đều phải dùng cái tâm, cái ý của người thợ mà đẽo gọt. Ghép mộng kiểu đấy, thiếu đi cái hồn của gỗ, thiếu đi cái sức nặng của kinh nghiệm."

Thanh Niên Thợ Mộc vẫn giữ nụ cười trên môi, không hề tỏ ra khó chịu. "Cháu hiểu ý Cường bác. Đúng là kinh nghiệm là vô giá, và cái tâm của người thợ là thứ không thể thay thế. Nhưng kỹ thuật mới cũng là sự chắt lọc từ bao thế hệ, là cách để chúng ta nâng cao tay nghề, làm ra những sản phẩm tốt hơn, bền hơn. Cháu chỉ muốn chia sẻ thôi ạ."

Cường Thợ Mộc quay phắt lại, đôi mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào chàng trai trẻ. "Chia sẻ? Các cậu muốn dạy tôi cách làm nghề sao? Tôi từ khi còn là đứa trẻ đã theo cha học mộc, từng thanh gỗ, từng loại đục, tôi đều đã thuộc nằm lòng. Những thứ 'mới' của các cậu, tôi thấy chẳng qua là làm phức tạp thêm mà thôi. Cứ dùng những gì cha ông đã truyền lại, làm cho thật vững, thật chắc, đó mới là đạo của người thợ mộc!" Ông nói dứt khoát, rồi quay lưng lại, tiếp tục công việc đang dang dở, như muốn kết thúc câu chuyện tại đây.

Thư Đồng Tiểu An, đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, khẽ kéo vạt áo Tạ Trần. "Thưa tiên sinh, Cường bác đúng là tài nghệ cao siêu, từng nhát đục đều có lực, có hồn. Nhưng sao Cường bác lại không muốn học cái mới từ huynh ấy ạ? Cái cách ghép gỗ của huynh ấy nhìn cũng rất tinh xảo mà." Cậu bé hỏi, ánh mắt đầy sự băn khoăn.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Cường Thợ Mộc, nơi những hạt bụi gỗ lấm tấm bay lên trong nắng. "Tiểu An à, tài năng của Cường Thợ Mộc là điều không thể phủ nhận. Mỗi nhát đục của y đều chất chứa cả một đời người, cả một triết lý về sự vững chãi, về cái 'gốc' của một sự vật." Y dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Tuy nhiên, cái 'tâm' và cái 'ý' của người thợ không chỉ nằm ở việc giữ gìn những gì đã có, mà còn ở việc làm sao để những gì mình làm ra có thể trường tồn, có thể phục vụ tốt nhất cho cuộc sống đang không ngừng thay đổi. Cường Thợ Mộc có cái tâm kiên đ���nh, nhưng cái ý của y dường như đang bị vướng mắc bởi một 'chấp niệm' về sự 'cũ' và 'mới'."

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, mang theo chút suy tư. "Y tin rằng cái cũ là cái đã được kiểm chứng, là cái vĩnh cửu. Nhưng y lại quên mất rằng, ngay cả cái cũ cũng từng là cái mới của một thời đại nào đó. Vạn vật trên đời đều 'vô thường', không có gì là mãi mãi bất biến. Một nghề thủ công, nếu muốn 'sống', muốn tiếp tục 'nuôi dưỡng' cuộc sống, ắt phải biết thích nghi, biết dung hòa. Sự kiêu hãnh của Cường Thợ Mộc, tuy là một phần của tài năng, nhưng đôi khi lại trở thành bức tường vô hình ngăn cản y nhìn thấy những dòng chảy mới của thời đại." Y nói, giọng trầm ấm, không chút phán xét, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tâm và nhân quả. Tiểu An gật đầu, dù chưa hiểu hết, nhưng cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời của tiên sinh.

***

Sau khi rời xưởng mộc, Tạ Trần và Tiểu An tiếp tục hành trình, men theo con đường mòn dẫn đến Quán Trà Vọng Giang. Buổi chiều hôm ấy, nắng đã dịu hơn, trải một màu vàng mật ong lên khắp cảnh vật. Gió nhẹ nhàng thổi qua những rặng tre xanh rì, mang theo hơi ẩm mát lạnh từ dòng sông Vân Thủy đang cuộn chảy phía dưới. Tiếng nước sông chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản nhạc êm đềm, thanh bình. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nép mình bên sườn đồi, sở hữu một ban công nhỏ nhìn thẳng ra mặt sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi.

Bước vào quán, mùi trà thơm ngát quyện lẫn mùi gỗ mộc mạc và mùi hoa cỏ dại từ khu vườn nhỏ bên hiên, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu lạ thường. Không gian quán không quá ồn ào, chỉ có những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng chén trà va vào nhau lanh canh, tạo nên một bầu không khí yên bình, mặc dù không khí trong lành và mát mẻ của buổi chiều lại khiến lòng người thêm phần thanh tịnh.

Trên một chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc quán, Lão Tiệm Cầm đang ngồi đó, dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị nheo lại sau cặp kính, chăm chú lau chùi một cây đàn cổ. Ngón tay ông dài và khéo léo, di chuyển nhẹ nhàng trên từng thớ gỗ, từng sợi dây đàn. Từ người ông luôn phảng phất mùi gỗ thơm và mùi dây đàn cũ, một mùi hương đặc trưng của sự gắn bó cả đời với âm nhạc và nghề mộc. Nét mặt ông hôm nay có chút ưu tư, thỉnh thoảng lại khẽ thở dài.

Bên cạnh Lão Tiệm Cầm, Tiểu Hoa đang ngồi chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn lanh lợi của cô bé chớp chớp, đầy vẻ tò mò. Mái tóc tết hai bên của cô bé khẽ đung đưa mỗi khi cô bé nghiêng đầu.

"Ôi dào, Cường nhà ta đúng là một pho tượng đá vậy!" Lão Tiệm Cầm đặt cây đàn xuống, lắc đầu, giọng ông pha lẫn sự bất lực và lo lắng. "Cây cầu gỗ cũ của làng, ấy thế mà đã mục nát nhiều chỗ rồi. Mỗi mùa mưa bão đến, ai đi qua cũng nơm nớp lo sợ. Lẽ ra phải sửa chữa lớn, thậm chí là xây mới một phần cho vững chắc hơn. Thế mà Cường cứ khăng khăng phải giữ nguyên lối cũ, không chịu nghe theo lời của Thanh Niên Thợ Mộc."

Tiểu Hoa thắc mắc: "Cây cầu đó là do Cường bác làm sao ạ?"

Lão Tiệm Cầm gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Đúng vậy. Nó được xây từ thời cha của Cường, rồi sau này Cường cũng góp công sửa chữa nhiều lần. Nó là niềm tự hào của cả gia đình họ, là biểu tượng của nghề mộc trong làng. Nhưng mà, niềm tự hào đó lại biến thành một cái 'chấp niệm' mất rồi. Thanh Niên Thợ Mộc đã đưa ra một bản vẽ rất chi tiết, với những kỹ thuật ghép nối hiện đại, vừa tiết kiệm gỗ, vừa tăng độ bền, lại còn đảm bảo an toàn hơn. Thế mà Cường cứ gạt phắt đi, bảo là 'không đúng truyền thống', 'không có hồn'. Haiz, ta lo cho cái cầu lắm. Dân làng đi lại hàng ngày, lỡ có chuyện gì..." Ông thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu nỗi lo.

Tạ Trần và Tiểu An ngồi xuống một bàn gần đó, gọi hai chén trà nóng. Tiểu An lắng nghe câu chuyện, vẻ mặt cậu bé cũng dần trở nên băn khoăn. Cậu bé quay sang Tạ Trần, hỏi một câu mà Tiểu Hoa cũng đang thắc mắc: "Tiên sinh, tại sao Cường bác lại không muốn học cái mới ạ? Cái mới có phải là không tốt không? Con nhớ hôm qua tiên sinh nói, chúng ta nên học hỏi và gắn kết để cùng nhau tiến bộ mà."

Tạ Trần mỉm cười, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng. Y đặt chén trà xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn ra dòng sông đang lặng lẽ trôi. "Tiểu An, Tiểu Hoa, cái cũ và cái mới, suy cho cùng, cũng chỉ là tên gọi mà thôi. Cái tốt hay cái không tốt, đâu nằm ở cái tên đó?" Y khẽ ngừng lại, giọng nói trầm ấm như tiếng suối, khiến người nghe phải lắng đọng.

"Hãy nhìn dòng sông kia kìa." Tạ Trần chỉ tay ra con sông Vân Thủy đang lững lờ trôi, mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh nắng chiều. "Dòng sông không bao giờ ngừng chảy, nó luôn tìm cho mình những con đường mới, những nhánh rẽ mới để tiếp tục hành trình. Nhưng dù nó chảy qua bao ghềnh thác, bao khúc quanh, nó vẫn giữ được bản chất của mình là nuôi dưỡng vạn vật, là mang lại sự sống cho cây cỏ, cho muôn loài. Liệu có ai nói dòng sông đó không còn là chính nó chỉ vì nó đã thay đổi dòng chảy, thay đổi hình dạng qua thời gian không?"

Tiểu An và Tiểu Hoa ngơ ngác nhìn dòng sông, rồi lại nhìn Tạ Trần.

Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt y như nhìn thấu cả những tầng sâu nhất của nhân tâm. "Và hãy nhìn một cái cây vậy. Nó có một bộ 'gốc rễ' vững chắc, ăn sâu vào lòng đất, đó là cội nguồn, là truyền thống. Nhưng nếu cái cây chỉ mãi giữ lấy những cành lá cũ kỹ, không chịu vươn mình ra để mọc thêm những cành non mới, không chịu đón lấy ánh nắng và mưa gió để phát triển, thì liệu nó có thể sống sót qua bao mùa khắc nghiệt, liệu nó có thể tiếp tục đâm chồi nảy lộc, mang lại bóng mát và quả ngọt cho đời không?"

Y quay sang nhìn hai đứa trẻ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu. "Một nghề thủ công cũng vậy, nó có cái 'gốc rễ' của truyền thống, của kinh nghiệm cha ông truyền lại. Đó là điều quý giá, là nền tảng. Nhưng 'linh hồn' của một nghề thủ công không nằm ở hình thức cố định của nó, mà nằm ở sự 'sống còn' và 'khả năng phục vụ cuộc sống'. Nếu nó không thể thích nghi với dòng chảy của thời gian, không thể phục vụ tốt hơn cho nhu cầu của con người, thì liệu nó có còn 'sống' không? Liệu nó có còn ý nghĩa không?"

"Cây cầu của làng cũng vậy. Nó cần được vững chắc để phục vụ dân làng. Nếu sự 'cố chấp' vào cái cũ khiến cây cầu không còn an toàn, không còn bền vững, thì dù có 'hồn' đến mấy, nó cũng sẽ trở thành gánh nặng, thậm chí là mối hiểm nguy. Cái 'hồn' của người thợ, của nghề mộc, phải chăng chính là sự kiên cố, sự an toàn mà họ mang lại cho công trình của mình?"

Lời của Tạ Trần không quá trực tiếp, nhưng lại gieo vào lòng người nghe một hạt mầm suy nghĩ. Lão Tiệm Cầm vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại, như đang ngẫm nghĩ về những lời vừa nghe. Ông khẽ gật đầu, dường như đã hiểu ra điều gì đó sâu sắc hơn về sự "chấp niệm" của người bạn già. Tiểu An và Tiểu Hoa, dù vẫn còn nhỏ, nhưng cũng cảm nhận được sức nặng và ý nghĩa trong những lời của Tạ Trần, những lời không chỉ nói về nghề mộc, mà còn về đạo lý sống, về sự "vô thường" và sự cần thiết của "dung hòa" trong cuộc đời.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời Thôn Vân Sơn. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm từ dòng suối đang cuộn chảy xiết dưới chân. Cường Thợ Mộc, sau một ngày dài miệt mài với công việc, không về nhà ngay mà lặng lẽ đứng bên cây cầu gỗ cũ kỹ của làng. Cây cầu đã mục nát nhiều chỗ, những thanh gỗ lót sàn đã bạc màu thời gian, cong vênh và mục ruỗng, lộ ra những khe hở lớn nhìn thấy dòng nước xiết bên dưới. Tiếng nước chảy ào ạt như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn phá của tự nhiên, và cũng là tiếng vọng của những lời Tạ Trần đã nói.

Lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí ông, như một tiếng chuông cảnh tỉnh: "Dòng sông không bao giờ ngừng chảy, nhưng vẫn giữ được bản chất của nó là nuôi dưỡng vạn vật. Một nghề thủ công cũng vậy, liệu nó có còn 'sống' nếu không thể phục vụ cuộc sống đang thay đổi?". Đêm qua, ông đã trằn trọc không ngủ. Niềm kiêu hãnh của một người thợ đã cống hiến cả đời cho nghề, niềm tự hào về những kỹ thuật cha ông truyền lại, giờ đây đang bị lung lay bởi một thứ cảm giác bất an khó tả. Ông đã dùng cả đời để giữ vững cái "gốc", để truyền lại cái "tâm" và cái "ý" của nghề mộc, nhưng liệu ông có đang biến cái "gốc" ấy thành một "chấp niệm", ngăn cản sự "sống còn" của nó?

Ông nhìn đôi tay chai sạn của mình, những vết chai, vết sẹo là minh chứng cho biết bao công sức, bao mồ hôi đã đổ ra. Những đôi tay này đã dựng xây biết bao ngôi nhà, biết bao công trình cho dân làng. Nhưng liệu những đôi tay này, với kinh nghiệm dày dặn của mình, có đang từ chối học hỏi để làm tốt hơn, để làm an toàn hơn? Nỗi lo lắng cho sự an toàn của cây cầu, của những người dân trong làng, đặc biệt là lũ trẻ vẫn thường xuyên chạy nhảy trên đó, bắt đầu đè nặng lên trái tim ông. Ánh mắt cương nghị của ông giờ đây nhuốm màu ưu tư.

Một bóng người nhẹ nhàng tiến đến. Đó là Thanh Niên Thợ Mộc. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Cường Thợ Mộc, không một lời oán trách hay thúc giục. Hắn hiểu sự đấu tranh trong lòng người thợ già. Sau một lúc im lặng, hắn nhẹ nhàng đặt một bản vẽ kỹ thuật mới, được cuộn tròn gọn gàng, lên thành cầu gỗ cũ kỹ. Bản vẽ được vẽ tỉ mỉ, chi tiết, với những đường nét rõ ràng, chính xác. Trên đó có những ký hiệu và cấu trúc mà Cường Thợ Mộc chưa từng th��y, nhưng lại toát lên một vẻ logic và vững chắc đến lạ.

"Cường bác," Thanh Niên Thợ Mộc cất giọng, không quá lớn, nhưng đủ rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của hoàng hôn. "Cháu đã dành mấy đêm để phác thảo lại phương án sửa chữa cây cầu này. Vẫn sẽ giữ lại phần móng và các dầm chính còn tốt, nhưng sẽ gia cố và thay thế phần mặt cầu, lan can bằng kỹ thuật ghép mộng và dùng loại gỗ chịu lực tốt hơn. Những thanh gỗ mục này," hắn chỉ vào một phần của bản vẽ, "có thể được thay thế bằng những thanh gỗ mới được xử lý đặc biệt, chống mối mọt và chịu ẩm tốt hơn. Chúng ta cũng có thể làm thêm một hệ thống dầm phụ bên dưới để tăng khả năng chịu tải."

Hắn giải thích một cách cặn kẽ, khoa học, nhưng vẫn giữ thái độ khiêm tốn và tôn trọng. "Kỹ thuật này đã được thử nghiệm ở một số nơi, và đều cho thấy hiệu quả vượt trội. Nó không chỉ bền vững hơn, mà còn giảm thiểu được việc sử dụng kim loại, giúp công trình hòa mình vào thiên nhiên hơn." Hắn nói, giọng điệu không hề thúc ép, chỉ đơn thuần là chia sẻ kiến thức và giải pháp.

Cường Thợ Mộc vẫn đứng im, đôi mắt ông dán chặt vào bản vẽ. Ông nhìn những đường nét tinh xảo, những con số tính toán chính xác, và nhận ra rằng, đây không phải là "trò mèo" hay "thứ hoa mỹ" như ông từng nghĩ. Đây là sự kế thừa, là sự phát triển dựa trên nền tảng của cái cũ, nhưng lại được nâng cấp để phù hợp với yêu cầu của thời đại. Ông nhìn dòng suối đang chảy xiết, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, nơi hình ảnh của ông và cây cầu già nua đang in bóng. Dòng suối vẫn chảy, không ngừng đổi mới, nhưng vẫn là dòng suối. Liệu ông có nên là cây cầu, kiên cường đứng vững nhưng lại từ chối sự làm mới cần thiết?

Một tiếng thở dài thật khẽ thoát ra từ lồng ngực Cường Thợ Mộc, không phải là tiếng thở dài của sự bất lực, mà là tiếng thở của sự giải tỏa, của một tảng đá nặng nề vừa được gỡ bỏ khỏi trái tim. Ông đưa đôi tay chai sạn của mình ra, chạm nhẹ vào bản vẽ, rồi ngẩng đầu nhìn Thanh Niên Thợ Mộc, ánh mắt không còn vẻ tự phụ hay cố chấp, mà thay vào đó là sự khiêm tốn và khao khát học hỏi.

"Huynh à..." Cường Thợ Mộc cất tiếng, giọng ông hơi khàn, mang theo chút ngượng ngùng. "Ta... ta đã cố chấp quá rồi. Những gì huynh nói, ta đã suy nghĩ cả đêm. Dòng sông vẫn chảy, nhưng ta lại muốn giữ mãi một khúc sông cũ rích. Cái nghề này, nếu không biết học hỏi, không biết đổi mới, thì e rằng sẽ mai một mất thôi." Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Huynh... huynh có thể chỉ dạy cho ta kỹ thuật này được không? Dù ta đã già, nhưng ta vẫn muốn học, muốn làm cho cây cầu này vững chắc hơn nữa, để con cháu đời sau còn có thể đi lại an toàn."

Thanh Niên Thợ Mộc mỉm cười rạng rỡ, trong ánh hoàng hôn, nụ cười ấy như xua đi mọi sự lạnh lẽo. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu, rồi nhẹ nhàng mở bản vẽ ra rộng hơn, đặt xuống thành cầu. Cường Thợ Mộc không ngần ngại, cúi thấp người xuống, cùng Thanh Niên Thợ Mộc bắt đầu xem xét từng chi tiết trên bản vẽ. Hai thế hệ thợ mộc, một già một trẻ, cùng cúi đầu trên cùng một bản thiết kế, ánh mắt họ cùng hướng về một mục tiêu chung: làm cho cây cầu của làng trở nên vững chãi và an toàn hơn.

Tạ Trần, đứng từ xa, khuất sau một bụi cây, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi y, một nụ cười bình yên và thấu hiểu. Y biết rằng, sự dung hòa giữa truyền thống và đổi mới trong nghề thủ công này sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững của xã hội phàm nhân, nơi giá trị con người được đề cao hơn bất cứ điều gì. Tạ Trần sẽ tiếp tục gieo mầm trí tuệ vào những vấn đề đời thường, giúp cộng đồng tự điều chỉnh và phát triển theo hướng 'Nhân Đạo', nơi sự khiêm tốn và học hỏi là chìa khóa.

Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Hoa, có lẽ sẽ không bao giờ biết được Tạ Trần đã gián tiếp gieo những hạt mầm trí tuệ này vào lòng Cường Thợ Mộc. Nhưng chúng, chứng kiến những bài học này, sẽ trở thành những người kế thừa và phát triển 'Nhân Đạo' trong tương lai, mang theo những giá trị về sự gắn kết, về lòng nhân ái, và cả sự dung hòa giữa cái cũ và cái mới. Ánh hoàng hôn dần lụi tắt, nhưng trên cây cầu cũ kỹ, một khởi đầu mới, một sự kết nối giữa quá khứ và tương lai đang dần được kiến tạo, vững chắc như chính những thanh gỗ được ghép mộng tinh xảo.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free