Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1583: Hạt Mầm Báo Đáp: Vỡ Lẽ Giữa Dòng Đời

Đêm tối đã trôi qua, mang theo những bóng hình u uất và sự tĩnh lặng đầy ẩn ý của Thị Trấn An Bình. Khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ, rọi vào căn nhà ẩm thấp của Trung, chúng mang theo một luồng sinh khí mỏng manh, xua đi phần nào lớp bụi mờ và hơi lạnh còn vương vấn. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước sân, một âm thanh đã lâu rồi Trung không còn bận tâm đến, nay lại nghe như một lời gọi nhẹ nhàng từ cuộc đời. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng quyện với mùi thuốc bắc cũ kỹ, tạo nên một sự tương phản lạ lùng, vừa gợi nhớ bệnh tật, vừa hé mở sự tươi mới.

Trung khẽ cựa mình, cảm nhận cơ thể mình nhẹ nhõm hơn đôi chút so với những buổi sáng trước. Không phải là bệnh tình thuyên giảm, mà là gánh nặng vô hình đè nén tâm hồn y dường như đã được nới lỏng. Y mở mắt, đôi mắt vốn đã chai sạn, vô hồn, nay chợt dấy lên một tia nhìn hiếu kỳ. Ánh mắt y lướt qua căn phòng quen thuộc, dừng lại ở chiếc bàn nhỏ bên giường. Nơi đó, chén trà đã nguội lạnh từ đêm qua vẫn còn đó, làn hơi ấm đã tan biến, nhưng dấu vết của sự quan tâm, của một hành động vô ngôn vẫn in đậm. Kế bên chén trà, cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần nằm ngay ngắn, bìa sách màu nâu sẫm, chữ viết cổ kính, như một vật thể xa lạ trong không gian ảm đạm này.

Một cảm giác bối rối xen lẫn tò mò dấy lên trong lòng Trung. Y đã quen với việc bị người khác bỏ mặc, quen với sự quay lưng của thế giới, quen với nỗi tuyệt vọng mà y tự mình tạo ra. Nhưng chén trà này, cuốn sách này, chúng lại kể một câu chuyện khác. Chúng không đòi hỏi, không phán xét, không thương hại. Chúng chỉ đơn giản là ở đó, như một sự hiện diện tĩnh lặng, một lời mời gọi không lời. Trung chậm rãi vươn tay, những ngón tay gầy guộc, xương xẩu run rẩy chạm vào bìa sách. Cảm giác thô ráp của giấy, mùi mực và mùi thời gian mờ nhạt từ trang sách, tất cả đều xa lạ mà cũng thật gần gũi. Y đã từ bỏ sách vở từ rất lâu rồi, từ khi những con chữ trở nên vô nghĩa trước nỗi đau thể xác và tinh thần.

"Một chén trà... một cuốn sách... họ đã không bỏ rơi mình sao?" Trung thầm thì trong tâm tưởng, giọng nói khản đặc, yếu ớt đến mức chính y cũng khó nghe thấy. Đó không phải là một câu hỏi hướng ra bên ngoài, mà là một sự chất vấn sâu thẳm trong lòng. Bao nhiêu năm qua, y đã tự đóng chặt cửa lòng, tự mình xây nên bức tường cô độc, đẩy lùi mọi sự giúp đỡ, mọi thiện ý. Y cho rằng thế giới đã bỏ rơi mình, nhưng giờ đây, khi đối diện với sự im lặng đầy thấu hiểu của Tạ Trần, y chợt nhận ra, có lẽ chính y mới là người đã bỏ rơi thế giới.

Với một chút sức lực còn lại, Trung từ từ ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường gỗ mục. Mỗi cử động đều khiến xương cốt y đau nhức, nhưng lần này, y không còn chìm đắm trong sự rên rỉ, mà là một sự quyết tâm yếu ớt. Y đưa cuốn sách lên ngang tầm mắt, lật mở từng trang. Những con chữ, những dòng văn thanh thoát, không mang theo bất kỳ lời khuyên răn giáo điều nào, nhưng lại thấm đẫm triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về vòng tuần hoàn của vạn vật, về cái nhìn an nhiên trước biến động. Y đọc, không phải để tìm kiếm một phương thuốc chữa bệnh, mà để tìm kiếm một câu trả lời cho tâm hồn mình, cho nỗi tuyệt vọng đã bào mòn y suốt bao năm tháng.

Tiếng chim hót bên ngoài vẫn vang vọng, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp căn phòng, xua đi phần nào bóng tối góc khuất. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ như đang kể một câu chuyện cổ xưa nào đó. Trung say mê đọc cuốn sách, những con chữ giản dị nhưng sâu sắc về "Nhân Quả", về "Vô Vi", về ý nghĩa của từng hơi thở, từng khoảnh khắc trong cuộc sống phàm trần dần mở ra trong tâm trí anh. Mỗi câu, mỗi đoạn văn đều như một dòng suối mát lành tưới tắm vào tâm hồn khô cằn của y, gột rửa đi lớp bụi bẩn của oán hờn và tuyệt vọng. Anh đọc về cái duyên, cái nợ của kiếp người, về sự luân hồi của vạn vật, về việc mỗi con người đều là một phần của vũ trụ rộng lớn, mang trong mình một ý nghĩa riêng biệt.

Cuốn sách không nói về sự vĩ đại của tu tiên, không ca ngợi sức mạnh hay quyền năng, mà tập trung vào những giá trị cốt lõi của "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, ngay cả khi đối mặt với bệnh tật và khổ đau. Nó không khuyên y phải chiến đấu với cái chết, mà là chấp nhận sự vô thường, để rồi từ đó tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở còn lại. Tạ Trần, người đã để lại cuốn sách này, không hề nói một lời, nhưng thông điệp của y lại vang vọng rõ ràng hơn bất kỳ lời khuyên nhủ nào. Y không cố gắng cứu rỗi Trung, mà chỉ mở ra một con đường, một góc nhìn khác, để Trung tự mình tìm thấy sự cứu rỗi.

Trung nhận ra rằng, dù bệnh tật đã hành hạ thể xác anh đến mức gầy gò, khắc khổ, nhưng chính nỗi tuyệt vọng, sự chối bỏ và sự tự giam hãm mình trong ngục tù của tâm trí mới là căn bệnh trầm trọng nhất. Anh đã từ chối mọi ánh sáng, mọi tình yêu thương, mọi bàn tay giúp đỡ xung quanh, cho rằng mình không xứng đáng, hoặc rằng mọi sự đều vô nghĩa. Giờ đây, những câu chữ trong cuốn sách như những ngọn đèn nhỏ, thắp sáng dần từng góc tối trong tâm hồn anh, giúp anh nhìn rõ hơn bức màn u ám mà anh đã tự giăng lên. Anh chợt nhớ lại lời nói của Ông Chủ Tiệm Thuốc, của Tôn Đại Thúc, của Bà Lão Bán Trầu, những lời quan tâm, những cử chỉ giúp đỡ mà anh đã từng thẳng thừng từ chối. Họ đã không bỏ rơi anh, mà chính anh đã đẩy họ ra xa.

"Thì ra... đau khổ không phải là không có lối thoát, mà là mình đã tự khép chặt lối đi." Trung thầm thì, lần này giọng nói đã rõ ràng hơn, dù vẫn còn khản đặc. Đôi mắt y đỏ hoe, không phải vì bệnh tật hành hạ, mà vì những giọt nước mắt đã kìm nén bấy lâu nay. Đó là những giọt nước mắt của sự hối hận, của sự vỡ lẽ, và cả một chút hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Cuốn sách không ban cho y sức mạnh siêu phàm, nhưng nó đã ban cho y một thứ quý giá hơn – sức mạnh để đối diện với chính mình, sức mạnh để chấp nhận sự yếu đuối của bản thân, và sức mạnh để khao khát được sống.

Trung nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, đặt nó lên ngực, cảm nhận hơi ấm từ những trang giấy như đang sưởi ấm trái tim y. Đôi mắt y, dù vẫn còn quầng thâm và vẻ mệt mỏi, nhưng giờ đây đã có ánh sáng của sự quyết tâm, của một ý chí muốn thay đổi. Anh từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng vững vàng hơn bao giờ hết. Anh bước đến bên cửa sổ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, nhìn ra thế giới bên ngoài với một cái nhìn khác. Cảnh vật vẫn vậy, hàng cây xanh rì, con đường đất nhỏ dẫn ra phố, nhưng trong mắt anh, mọi thứ đều như được khoác lên một lớp áo mới, tươi sáng và đầy sức sống.

Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi của cỏ cây và hương vị của cuộc sống đời thường. Trung hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn dài và đầy khó khăn, bệnh tật vẫn còn đó, nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Anh có thể tự mình tìm thấy con đường, và quan trọng hơn, anh đã sẵn sàng mở lòng đón nhận những bàn tay giúp đỡ, những ánh mắt yêu thương mà anh đã từng chối bỏ. Hạt mầm của sự suy ngẫm, của lòng biết ơn và khao khát sống đã thực s�� nảy nở trong tâm hồn anh, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời khuyên nhủ nào.

Buổi chiều tại Thị Trấn An Bình tấp nập hơn bao giờ hết. Ánh nắng dịu dàng rải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm nổi bật sắc đỏ của những lồng đèn treo trước cửa. Con đường chính của thị trấn, tuy không rộng lớn nhưng luôn nhộn nhịp, vang vọng tiếng nói cười, tiếng rao hàng của những tiểu thương, tiếng bánh xe lạch cạch của những chuyến xe ngựa chở hàng, và tiếng bước chân vội vã của người dân qua lại. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện với mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống phàm trần, chân thật và đầy sức sống. Bầu không khí tuy ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ, một sự thân thiện ngầm chảy trong từng ánh mắt, từng nụ cười.

Trong cái không khí quen thuộc ấy, một bóng người gầy gò, lảo đảo bước ra từ một con hẻm nhỏ. Đó là Trung. Lần đầu tiên sau bao tháng ngày, anh không cúi gằm m���t, không vội vã lẩn tránh ánh nhìn của người khác. Dáng đi của anh vẫn còn yếu ớt, nhưng lưng anh đã thẳng hơn, ánh mắt anh đã không còn trống rỗng. Trên gương mặt khắc khổ, một tia sinh khí mong manh đã xuất hiện, như một ngọn nến vừa được thắp lên trong đêm tối.

Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn của một người nông dân quanh năm gắn bó với đồng ruộng, đang ngồi trước cửa nhà mình, cặm cụi sửa một chiếc cuốc. Ông lão ngẩng đầu lên, ánh mắt nheo lại vì nắng, rồi đột nhiên trợn tròn khi nhìn thấy Trung.

"Trung đấy ư? Hôm nay sao lại..." Lời nói của Tôn Đại Thúc nghẹn lại trong cổ họng, không phải vì bất ngờ, mà vì vui mừng đến khó tin. Ông không dám tin vào mắt mình.

Bà Lão Bán Trầu, với chiếc lưng còng, mái tóc bạc búi cao và miệng nhai trầu đỏ quạch, đang ngồi bên cạnh chiếc rổ trầu cau của mình, tai vểnh lên nghe ngóng. Bà lão cũng nhanh chóng nhận ra Trung. Đôi mắt tinh anh của bà ánh lên vẻ sửng sốt, rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười phúc hậu.

Trung không nói nhi��u. Anh chỉ dừng lại, khẽ gật đầu chào hai người hàng xóm thân thuộc. "Chào Đại Thúc, Bà Bán Trầu," anh nói, giọng nói còn yếu ớt và khàn đặc vì ít dùng, nhưng rõ ràng và không còn vẻ chán chường, tuyệt vọng như trước. Thậm chí, trên môi anh còn nở một nụ cười yếu ớt, một nụ cười chân thành mà đã từ rất lâu rồi không ai nhìn thấy. Đó là nụ cười của một người vừa thoát ra khỏi bóng tối, vừa tìm lại được một chút ánh sáng.

Nụ cười ấy như một làn gió mát lành, xoa dịu nỗi lo lắng của Tôn Đại Thúc và Bà Lão Bán Trầu. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi sự ngạc nhiên, vui mừng và cả một chút nhẹ nhõm. Trung không nán lại lâu. Anh biết mình phải làm gì. Anh đi thẳng đến Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, nơi Ông Chủ Tiệm Thuốc đang tỉ mẩn sắp xếp những dược liệu khô trên các ngăn kệ gỗ.

Ông Chủ Tiệm Thuốc, với thân hình gầy gò, cặp kính gọng tròn và vẻ mặt hiền lành, đang cân từng vị thuốc với sự cẩn trọng thường thấy. Ông ngước lên khi nghe tiếng bước chân khẽ khàng, rồi giật mình khi nhìn thấy Trung.

"Trung? Cậu... cậu cần gì sao?" Ông Chủ Tiệm Thuốc hỏi, giọng nói đầy bất ngờ, có chút bối rối nhưng cũng không giấu được sự vui mừng. Ông đã quen với việc Trung từ chối mọi sự giúp đỡ, mọi phương thuốc.

Trung đứng thẳng lưng, mặc dù thân hình vẫn còn gầy gò, nhưng ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Ông Chủ Tiệm Thuốc. "Ông chủ, tôi muốn lấy thuốc," anh nói, giọng nói tuy vẫn còn yếu ớt nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ, một ý chí đã được thức tỉnh. "Và... tôi muốn sống. Xin ông hãy chữa trị cho tôi."

Những lời nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai Ông Chủ Tiệm Thuốc. Ông lão đứng sững sờ một lúc, đôi mắt sau cặp kính chớp chớp liên hồi. Ông đã không nghĩ rằng sẽ có ngày mình nghe được những lời này từ Trung. Sự tuyệt vọng đã bám riết lấy người đàn ông này quá lâu, đến mức ông đã gần như từ bỏ hy vọng. Nhưng giờ đây, Trung đang đứng trước mặt ông, với một ý chí sống mãnh liệt.

Ông Chủ Tiệm Thuốc không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu một cách vội vàng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. ��ng quay người lại, bắt đầu bốc thuốc. Đôi bàn tay gầy guộc của ông thoăn thoắt lựa chọn từng vị thuốc, mỗi cử động đều chứa đựng sự cẩn trọng và lòng nhiệt thành của một người thầy thuốc. Ông biết, đây không chỉ là việc chữa bệnh thể xác, mà còn là việc chữa lành một tâm hồn.

Tại quán sách của Tạ Trần, nằm khuất trong một con phố nhỏ nhưng vẫn có thể quan sát được dòng người qua lại, không khí vẫn yên bình và tĩnh lặng như thường lệ. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một không gian tách biệt với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, thư sinh gầy gò với đôi mắt sâu thẳm, vẫn đang ngồi bên cửa sổ, lật giở từng trang sách cổ. Cạnh y, Thư Đồng Tiểu An cũng chăm chú đọc cuốn sách của mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài, đôi mắt thông minh lấp lánh sự tò mò.

Cả hai đều chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Trung bước ra khỏi nhà, chào hỏi hàng xóm, và cuối cùng là đứng trước tiệm thuốc của Ông Chủ Tiệm Thuốc. Khi Trung cất lên những lời dứt khoát về ý chí muốn sống, một nụ cười rạng rỡ bất chợt nở trên khuôn mặt Tiểu An.

"Tiên sinh! Trung ca ca! Anh ấy... anh ấy đã ra ngoài rồi! Anh ấy cười kìa!" Tiểu An reo lên khe khẽ, giọng nói đầy vẻ vui mừng và ngạc nhiên, cố gắng kìm nén sự phấn khích của mình để không phá vỡ sự tĩnh lặng của quán sách.

Tạ Trần không trả lời ngay. Y chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Trung đang dần khuất xa. Nụ cười của y không phải là sự tự mãn, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự hài lòng khi thấy hạt mầm đã được gieo trồng đúng cách. Y nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu Tiểu An, mái tóc mềm mại của cậu bé lướt qua những ngón tay thon dài của y.

"Phải. Hạt giống đã nảy mầm," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói ấm áp nhưng vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy.

Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy thắc mắc. "Nhưng tiên sinh không nói gì cả, chỉ để lại trà và sách... sao anh ấy lại thay đổi?" Câu hỏi của cậu bé vang lên, chất chứa sự bối rối và khao khát được thấu hiểu. Cậu đã quen với việc Tạ Trần giải quyết vấn đề bằng những lời nói sâu sắc, những câu chuyện triết lý, nhưng lần này, tiên sinh lại chọn cách im lặng.

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn gió thoảng qua. Y quay lại nhìn Tiểu An, đôi mắt y như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu sự thông tuệ của vũ trụ. "Đó là cái duyên, Tiểu An. Trà và sách chỉ là vật dẫn, cái cốt lõi là Trung đã tự mình tìm thấy con đường. Ta chỉ tạo ra một không gian cho anh ấy nhìn thấy nó."

Lời giải thích của Tạ Trần không trực tiếp, không đưa ra một câu trả lời cụ thể, nhưng lại mở ra một chân trời mới trong tâm trí Tiểu An. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng, không phải mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng lời nói hay hành động trực tiếp. Đôi khi, sự im lặng, sự kiên nhẫn, và việc tạo ra một không gian cho người khác tự mình khám phá mới là phương pháp hiệu quả nhất. Tạ Trần không can thiệp, không áp đặt, y chỉ gieo một hạt giống và để nó tự mình nảy nở theo quy luật tự nhiên. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" trong hành động, một triết lý mà Tiểu An ��ang từng bước học hỏi, không qua sách vở mà qua những bài học thực tế từ cuộc sống.

Tạ Trần đưa mắt nhìn theo bóng Trung đang dần khuất sau những mái nhà. Ánh mắt y ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy "nhân quả" đang vận hành trong cuộc đời mỗi con người. Y biết, hành trình của Trung chỉ mới bắt đầu. Sẽ có những ngày anh lại chìm vào đau khổ, sẽ có những lúc anh muốn buông xuôi, nhưng hạt mầm đã được gieo, và ý chí sống đã được thức tỉnh. Đó là một sự lan tỏa âm thầm nhưng mạnh mẽ của triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" của Tạ Trần, không qua lời nói mà qua hành động và sự sắp đặt tinh tế.

Tiểu An ngồi lặng lẽ bên cạnh Tạ Trần, không hỏi thêm nữa. Cậu bé cảm thấy như mình vừa được khai sáng một điều gì đó vô cùng quan trọng. Cậu hiểu rằng, cậu đang dần trở thành một "học trò" xuất sắc của Tạ Trần, không chỉ học chữ mà còn học cách thấu hiểu nhân tâm và đạo lý sống. Những vấn đề nội tâm sâu sắc, dù không có sức mạnh siêu nhiên hay tu vi cao cường, vẫn là những "xung đột" quan tr���ng nhất trong kỷ nguyên mới này. Cách giải quyết chúng, bằng sự kiên nhẫn, thấu hiểu và lòng nhân ái, chính là nền tảng cho sự "bình thường vĩnh cửu" mà Nhân Gian đang hướng tới.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trong quán sách yên bình, Tạ Trần và Tiểu An vẫn ngồi đó, như những người quan sát tĩnh lặng của dòng chảy cuộc đời. Họ biết, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, từng bước một, từng sự kiện một, không ngừng nghỉ. Và Tạ Trần, với "nhân quả chi nhãn" của mình, vẫn sẽ là người gợi mở, nhưng không phải là người ra tay trực tiếp, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free