Nhân gian bất tu tiên - Chương 1596: Gánh Nặng Của Người Cố Kiểm Soát: Câu Chuyện Của Hùng
Mộ Dung Tuyết và Mai cùng nhau ngắm nhìn Thôn Vân Sơn đang hồi sinh mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai. Cảnh vật quen thuộc nhưng lại mang một vẻ đẹp mới, một vẻ đẹp của sự kiên cường và hy vọng. Dịch bệnh đã qua đi, nhưng những bài học và niềm tin mà nó mang lại sẽ còn mãi. Sự thành công trong việc kiểm soát dịch bệnh này chắc chắn sẽ trở thành một tiền lệ, một ví dụ điển hình cho việc cộng đồng phàm nhân tự lực giải quyết các vấn đề sức khỏe trong tương lai, thúc đẩy sự phát triển của y học phàm nhân. Mai, với sự trưởng thành và lòng nhân ái, có thể sẽ tiếp tục con đường giúp đỡ cộng đồng, trở thành một nhân vật quan trọng trong việc xây dựng kỷ nguyên Nhân Gian mới. Niềm tin vào khả năng tự lực của con người, không cần tiên đạo, sẽ ngày càng được củng cố và lan rộng, tạo nền tảng vững chắc cho triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang vun đắp.
Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Dung Tuyết chợt hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường." Đó không phải là sự yếu đuối hay từ bỏ, mà là một sự lựa chọn dũng cảm để đối mặt với thực tại, để tìm thấy sức mạnh trong chính những điều bình dị nhất, trong tình người, trong trí tuệ và sự đoàn kết. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Đạo vẫn sẽ trường tồn, vững vàng như chính ngọn núi, dòng suối của Thôn Vân Sơn này. Một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không cần thành tiên, mà vẫn trọn vẹn là chính mình, mạnh mẽ và đầy hy vọng.
***
Trong cái không khí hừng hực của Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, hơi nóng từ lò nung đỏ rực phả ra hầm hập, quyện lẫn mùi kim loại nung chảy nồng nặc và hương khói than đá khét lẹt, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và khắc nghiệt của sự lao động. Từng tiếng búa rèn vang lên đinh tai nhức óc, hoà cùng tiếng reo của lửa trong lò, tiếng máy móc xay xát ken két, tất cả như muốn nuốt chửng mọi âm thanh khác trong không gian. Ánh nắng gắt gao của buổi sáng sớm xuyên qua những khe hở trên mái nhà, rọi xuống nền đất đầy bụi than và vảy sắt, khiến không khí càng thêm oi bức, khó chịu.
Hùng, một thợ rèn tài ba với thân hình hơi gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, đứng sừng sững trước lò nung. Chiếc áo vải thô nhuộm đầy mồ hôi và bụi than bám chặt vào vóc dáng khắc khổ của hắn. Khuôn mặt Hùng nhăn nhó, những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt và vầng trán càng hằn rõ hơn dưới ánh lửa. Đôi mắt hắn luôn lộ vẻ mệt mỏi, dò xét, nhưng lúc này lại bừng lên một thứ ánh sáng căng thẳng đến tột cùng. Hắn tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết trên thanh kiếm vừa được tôi luyện, ngón tay thô ráp lướt dọc theo sống kiếm, tìm kiếm bất kỳ một tì vết nhỏ nào.
“Không phải thế này!” Giọng Hùng gằn lên, át cả tiếng búa máy. Hắn giơ cao thanh kiếm, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua đám thợ phụ đang cúi đầu rèn những chi tiết khác. “Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, góc này phải mài thật sắc, thật bén, không được lơi tay! Các ngươi nhìn xem, chỗ này còn gợn, chỗ kia còn thô. Làm ăn thế này thì bao giờ mới ra được một món đồ hoàn hảo?”
Một thợ phụ trẻ tuổi, mồ hôi nhễ nhại, khẽ rụt vai, lẩm bẩm đủ để những người xung quanh nghe thấy: “Lại thế nữa rồi…” Hắn không dám đối diện với ánh mắt Hùng, chỉ biết vội vàng cúi xuống công việc của mình, cố gắng làm cho nhanh, cho đúng ý.
Hùng dường như không nghe thấy những lời than vãn nhỏ nhặt đó. Hắn tin rằng chỉ có sự nghiêm khắc tột độ mới có thể đảm bảo chất lượng, mới có thể giữ vững danh tiếng của lò rèn. Hắn vươn tay giật lấy thanh kiếm từ tay một thợ phụ khác, tự mình đưa lên thớt rèn. Tiếng búa của hắn vang lên dồn dập, đều đặn, không ngừng nghỉ. Mỗi nhát búa đều mang theo sự tập trung cao độ và cả sự bực dọc tích tụ. Hắn muốn mọi thứ phải hoàn hảo, phải nằm trong tầm kiểm soát của mình. Từ chất lượng kim loại, nhiệt độ lò, lực búa, đến cả tâm trạng của từng thợ phụ, Hùng đều muốn kiểm soát. Nhưng càng muốn kiểm soát, hắn lại càng cảm thấy mọi thứ tuột khỏi tay.
Bữa trưa đến, mọi người trong xưởng vội vã nghỉ ngơi, tìm một góc mát mẻ để ăn vội vàng nắm cơm nguội. Nhưng Hùng thì không. Hắn vẫn đứng đó, trước lò nung đỏ lửa, tự tay sửa chữa một chi tiết nhỏ trên thanh kiếm. Hắn bỏ qua bữa trưa, ánh mắt vẫn không rời khỏi món đồ đang được hoàn thiện. Trong tâm trí Hùng, một thanh kiếm hoàn hảo không chỉ là một sản phẩm, mà còn là biểu tượng cho sự nỗ lực, sự kiểm soát tuyệt đối của hắn. Hắn không muốn bất kỳ sai sót nào, dù là nhỏ nhất, làm hoen ố đi cái “hoàn hảo” mà hắn đã đặt ra. Nhưng điều này lại khiến hắn kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Cảm giác mệt mỏi cứ đeo bám, đè nặng lên vai Hùng, nhưng hắn lại không dám buông bỏ, không dám lơi lỏng bất kỳ giây phút nào. Hắn sợ hãi sự hỗn loạn, sợ hãi những điều không theo ý mình, và cái sợ hãi đó đã biến thành một chấp niệm, một gánh nặng vô hình khiến hắn không thể thở phào nhẹ nhõm.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm vàng những mái nhà gỗ và đá nhỏ, hắt lên những con đường đất quanh co một màu vàng cam dịu mát, Hùng mới rời khỏi xưởng rèn. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bức tranh thôn quê yên bình, thanh tĩnh. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà ven đường bay vào không khí trong lành, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Hùng.
Hắn trở về ngôi nhà nhỏ của mình, một căn nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng. Mùi khói bếp thoang thoảng từ trong nhà bay ra, nhưng không khí bên trong lại nặng nề, khác hẳn vẻ yên bình bên ngoài. Vợ Hùng, một phụ nữ hiền lành với vẻ ngoài tiều tụy vì lo toan và áp lực, đang lúi húi dọn bữa tối. Cô khẽ ngẩng đầu khi nghe tiếng bước chân của chồng, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo. Con trai hắn, một cậu bé gầy gò khoảng bảy, tám tuổi, đang ngồi thu mình trong một góc nhà, cặm cụi vẽ vời trên một mảnh giấy cũ. Cậu bé thường cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, như một cái cây non yếu ớt bị vùi dập bởi cơn gió lớn.
Hùng vừa bước chân vào nhà, ánh mắt đã quét một lượt khắp căn phòng. Hắn lập tức kiểm tra mọi thứ, từ việc con trai hắn đang làm gì, đến cách vợ hắn sắp xếp mâm cơm.
“Sao con còn chưa học xong bài?” Hùng nhíu mày, giọng nói vang lên, không hề có chút ấm áp nào. “Mai thầy giáo lại trách phạt thì sao? Con phải tự giác hơn chứ! Cứ mãi vẽ vời như thế này thì bao giờ mới nên người? Ta đã bảo con phải học bài trước khi ăn mà!”
Cậu bé giật mình, vội vàng cất mảnh giấy và bút chì đi, cúi gằm mặt xuống. “Con… con vẽ một lát thôi ạ…”
Vợ Hùng khẽ đặt đĩa thức ăn xuống bàn, nhẹ nhàng lên tiếng: “Để con ăn xong đã, lát nữa con sẽ học tiếp. Mấy hôm nay con cũng đã học hành chăm chỉ rồi mà chàng.”
Hùng thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và bất lực. “Cứ thế này thì bao giờ mới khá được… Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, muốn làm được việc lớn, phải có kỷ luật, phải có kế hoạch. Con còn nhỏ, phải rèn giũa từ bây giờ. Nàng cũng vậy, sao cứ để mọi thứ lộn xộn thế này? Cái chén này sao lại đặt ở đây, cái đũa kia sao lại không ngay ngắn? Ta đã bảo nàng sắp xếp mọi thứ theo thứ tự rồi mà.”
Cô vợ chỉ biết cúi đầu im lặng, đôi vai gầy run nhẹ. Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng bát đũa va chạm nhẹ nhàng, cùng với tiếng thở dài của Hùng và tiếng nuốt khan của cậu bé. Mỗi món ăn đều có vẻ như đang chịu đựng sự kiểm soát vô hình của Hùng, không dám phát ra tiếng động. Hùng tiếp tục than phiền về cách vợ hắn làm mọi việc, về sự không ngăn nắp của căn nhà, về việc con trai hắn không đủ siêng năng. Hắn muốn kiểm soát từng hành động, từng lời nói, từng suy nghĩ của vợ con mình, với mong muốn mọi thứ đều tốt đẹp hơn, nhưng lại không nhận ra rằng chính sự kiểm soát đó đang dần bóp nghẹt đi sự sống động, sự tự nhiên trong gia đình hắn.
Sau bữa ăn, Hùng vẫn không ngừng nghỉ. Hắn kiểm tra sách vở của con, chỉ ra từng lỗi chính tả nhỏ, từng nét chữ không ngay ngắn. Sau đó, hắn giúp vợ rửa bát, nhưng lại than phiền về cách cô ấy làm, về việc cô ấy dùng quá nhiều nước, hay không rửa sạch một vết dầu mỡ nhỏ xíu. Hắn tin rằng mình đang làm điều tốt, đang giúp đỡ, đang vun đắp cho gia đình, nhưng trong mắt vợ và con hắn, đó chỉ là những lời chỉ trích không ngừng, những áp lực vô hình đè nặng lên tâm hồn vốn đã yếu ớt của họ. Hùng không thể chấp nhận bất kỳ điều gì nằm ngoài sự sắp đặt của hắn. Hắn sợ hãi sự tự do, sự hỗn loạn, và cái giá phải trả cho nỗi sợ đó là sự mệt mỏi triền miên, là những mối quan hệ rạn nứt không lời.
***
Khi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, và gió nhẹ khẽ thổi qua những con phố vắng vẻ của Thị Trấn An Bình, Hùng, với vẻ mặt mệt mỏi tột độ, bước vào quán sách của Tạ Trần. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của một vài khách quen, tiếng lật sách sột soạt, và tiếng gió xào xạc từ bên ngoài là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh trầm lắng của quán. Mùi giấy cũ, mực in, và đôi khi là mùi hương trầm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí vừa bình yên, vừa cổ kính, mang một chút bí ẩn khó tả.
Hùng không tìm mua sách cụ thể. Hắn chỉ lướt qua các kệ sách cao ngất, ánh mắt vô hồn lướt qua hàng ngàn cuốn sách, dường như chẳng hề thấy bất kỳ trang sách nào. Hắn không có vẻ gì là một người đọc sách, mà giống như một kẻ đang lạc lối, tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ trong mê cung tri thức. Thân hình gầy gò của hắn, cùng với bộ trang phục chỉnh tề nhưng có vẻ vội vã, không chăm chút, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy trên khuôn mặt khắc khổ.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn ngồi trầm tĩnh sau quầy. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, quan sát Hùng bằng một ánh mắt không phán xét, không định kiến. Tiểu An, thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi đọc sách ở góc quen thuộc của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn Hùng với vẻ hiếu kỳ, hơi bối rối trước sự căng thẳng toát ra từ người đàn ông này. Lão Gia Phủ, một khách quen béo tốt, ăn mặc sang trọng với bộ râu dài bạc trắng, đang đọc sách ở bàn gần đó, cũng khẽ ngẩng đầu, chú ý đến sự xuất hiện của Hùng. Ông ta vốn là một người thong dong, thoải mái, nhưng cũng không khỏi tò mò trước trạng thái bất thường của Hùng.
“Hùng huynh dạo này có vẻ bận rộn?” Tạ Trần cất giọng điềm đạm, pha một ấm trà mới, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không khí.
Hùng thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu bao nhiêu nỗi lo toan, mệt mỏi. Hắn bước đến gần quầy, ánh mắt vẫn vô định. “Bận rộn thì có, tiên sinh à, nhưng cái chính là… mọi thứ cứ rối tung lên, không theo ý mình. Càng muốn sắp đặt thì càng thêm hỗn loạn. Ta đã cố gắng kiểm soát mọi thứ, từ xưởng rèn đến gia đình, nhưng dường như càng cố gắng, ta lại càng cảm thấy bất lực. Ta không hiểu tại sao.”
Tạ Trần nhẹ nhàng rót một chén trà, đưa cho Hùng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một dòng sông triết lý. “Thế gian vạn vật, nào có điều gì tuyệt đối theo ý mình được? Phàm nhân chúng ta, dù có cố gắng đến đâu, cũng chỉ là một hạt cát giữa dòng chảy vô thường của vũ trụ. Như nước chảy, đôi khi cần phải thuận theo dòng chảy, hơn là cố gắng ngăn chặn nó. Càng cố gắng chống lại, càng dễ tạo ra những con sóng dữ dội hơn, phải không?”
Hùng nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà lan tỏa trong miệng, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong hắn. Hắn lẩm bẩm, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm lấy thị trấn. “Thuận theo dòng chảy… Nhưng nếu không cố gắng, thì mọi thứ sẽ đổ vỡ mất thôi. Nếu ta không kiểm soát, xưởng rèn sẽ không còn sản phẩm tinh xảo. Nếu ta không đốc thúc, con ta sẽ hư hỏng. Nếu ta không sắp đặt, nhà cửa sẽ lộn xộn. Ta sợ lắm, sợ sự hỗn loạn đó.”
Lời nói của Hùng mang theo sự sợ hãi sâu thẳm, một nỗi sợ hãi cố hữu về việc mất đi sự kiểm soát, về việc mọi thứ không còn theo quỹ đạo mà hắn đã định ra. Hắn tin rằng chỉ có sự kiểm soát tuyệt đối mới có thể mang lại sự an toàn và trật tự. Nhưng chính niềm tin đó lại đang bào mòn hắn, khiến hắn kiệt sức và xa lánh những người thân yêu.
Tạ Trần không nói thêm. Anh chỉ nhấp trà, ánh mắt vẫn dõi theo Hùng, một ánh mắt thấu hiểu nhưng không can thiệp. Anh biết rằng những lời anh nói chỉ là hạt mầm, cần thời gian để nảy nở trong tâm trí người khác. Hùng cầm một cuốn sách cũ trên kệ, lật vài trang rồi lại đặt xuống. Cuối cùng, hắn chỉ ngồi xuống một góc, tựa lưng vào tường, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy suy tư. Hắn đã quá mệt mỏi để đọc, quá mệt mỏi để nghĩ, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để giải tỏa những gánh nặng đang đè nặng lên vai mình. Sự mệt mỏi và căng thẳng của Hùng cho thấy phương pháp sống của anh không bền vững, gợi ý rằng anh sẽ phải đối mặt với một bước ngoặt lớn để thay đổi. Lời gợi mở của Tạ Trần về "thuận theo dòng chảy" là hạt mầm triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà Hùng có thể sẽ phải học hỏi. Sự quan sát của Tạ Trần và các nhân vật xung quanh cho thấy vấn đề của Hùng không chỉ là cá nhân mà còn là một bài học chung cho kỷ nguyên Nhân Gian.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.