Nhân gian bất tu tiên - Chương 1598: Hạt Mầm Tin Tưởng: Gánh Nặng Được Chia Sẻ
Tiếng búa đập chan chát, tiếng lửa reo ầm ĩ từ những lò nung đỏ rực, cùng với mùi kim loại nung chảy nồng nặc và hơi nóng hầm hập phả vào mặt, đó là bản giao hưởng thường nhật của Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc. Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt đầu tiên đã len lỏi qua những kẽ hở trên mái ngói, chiếu xuống sàn nhà lấm lem bụi than và dầu mỡ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Hùng, với vóc dáng vạm vỡ nhưng thân hình gầy gò hơn trước, đứng giữa xưởng, đôi mắt thâm quầng vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi. Vài ngày trôi qua kể từ đêm hắn trò chuyện cùng Tạ Trần, những lời về "vết rạn" và "buông bỏ" vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn, như một hạt mầm vừa được gieo xuống mảnh đất khô cằn. Hắn đã cố gắng thay đổi. Khi một thợ phụ lóng ngóng làm rơi một thanh sắt non, tạo ra một vết lõm nhỏ không đáng kể, Hùng đã kìm nén cơn giận, chỉ khẽ gật đầu, thay vì buông lời quở trách gay gắt như thường lệ. "Cẩn thận hơn một chút," hắn nói, giọng khàn khàn, cố gắng giữ sự bình tĩnh, "nhưng vết lõm này... không sao. Sửa lại được."
Tuy nhiên, sự thay đổi đó vẫn còn mong manh, nh�� một sợi chỉ mỏng manh dễ đứt. Đôi tay Hùng vẫn chai sạn, nhưng cánh tay phải của hắn lại đau nhức âm ỉ, hậu quả của những tháng ngày gồng mình làm việc quá sức, ôm đồm mọi việc vào mình. Mỗi lần hắn nhấc búa, một cơn đau buốt lại chạy dọc lên vai, khiến hắn phải khẽ nhíu mày. Hắn xoa bóp bắp tay một cách vô thức, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Hắn đã cố gắng để không còn kiểm soát mọi thứ, đã cố chấp nhận những điều không hoàn hảo, nhưng thói quen cũ vẫn đeo bám, và nỗi sợ hãi về sự thất bại vẫn thường trực.
Đúng lúc đó, cánh cửa xưởng chợt mở ra, một khách hàng quen thuộc, một lão gia phú hộ với vẻ mặt cau có, bước vào, theo sau là hai người tùy tùng đang vác một kiện hàng lớn. "Hùng đại sư!" Lão gia hô to, giọng đầy vẻ hối thúc, "Đơn hàng này, ta cần ngươi hoàn thành trong ba ngày. Đây là một bộ giáp trụ cho con trai ta đi săn thú lớn ở phương Bắc, cần phải vững chắc và tinh xảo hơn bất kỳ món nào ngươi từng làm! Ta đã nghe danh ngươi là người duy nhất có thể làm ra những thứ tốt nhất, không sai sót."
Hùng nhìn kiện hàng, một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực. Ba ngày! Đó là một khoảng thời gian quá ngắn cho một bộ giáp trụ phức tạp đến vậy, đặc biệt là khi cánh tay hắn đang hành hạ hắn. Hắn liếc nhìn những người thợ phụ đang đứng phía sau, ánh mắt họ e dè, hơi cúi đầu. Họ là những người thợ giỏi, nhưng kinh nghiệm của họ vẫn chưa thể sánh bằng hắn. Niềm tin mà Tạ Trần gieo vào hắn về "vết rạn" và sự chấp nhận bỗng trở nên lung lay trước áp lực của thực tại.
"Đơn hàng này... gấp quá," Hùng thở dài, quay lại nhìn lão gia phú hộ, vẻ mặt khắc khổ càng thêm rõ nét. "Mà tay ta lại..." Hắn không nói hết câu, nhưng cái nhăn mặt và động tác xoa bóp cánh tay đã nói lên tất cả.
Lão gia phú hộ nhíu mày. "Hùng đại sư không thể sao? Ta đã tin tưởng danh tiếng của ngươi. Đây là đơn hàng quan trọng, Hùng đại sư phải đảm bảo chất lượng và tiến độ!" Giọng nói của ông ta đầy vẻ nghi ngờ, như một lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng của Hùng.
"Không... ta sẽ làm," Hùng vội vàng đáp, nhưng giọng nói thiếu đi sự tự tin thường ngày. Hắn biết mình không nên nhận, nhưng danh tiếng và áp lực từ khách hàng khiến hắn không thể từ chối. Hắn liếc nhìn các thợ phụ, trong đầu ngổn ngang những suy nghĩ. Giao việc cho họ ư? Liệu họ có thể làm được không? Nếu lỡ xảy ra sai sót, danh tiếng bao năm của hắn sẽ bị hủy hoại. Cơn đau nhức ở cánh tay lại nhắc nhở hắn rằng hắn không thể tự mình hoàn thành tất cả.
Một thợ phụ tên Lâm, người đã bị Hùng quở trách vài ngày trước, khẽ rụt vai lại, ánh mắt tránh né. Hùng cảm nhận được sự e dè đó. "Chỉ có mình ta mới làm tốt nhất," một giọng nói cũ kỹ thì thầm trong đầu hắn, "chỉ có mình ta mới đáng tin cậy." Hắn đã cố gắng buông bỏ sự chấp niệm về sự hoàn hảo, nhưng buông bỏ niềm tin vào chính mình, và đặt niềm tin vào người khác, lại là một thử thách khó khăn hơn gấp bội.
Hùng nhìn chằm chằm vào khối kim loại thô nặng nề, hình dung ra quá trình phức tạp để biến nó thành bộ giáp trụ tinh xảo. Mỗi chi tiết, mỗi mối hàn, mỗi đường chạm khắc đều đòi hỏi sự tỉ mỉ đến tuyệt đối. Hắn thở dài nặng nề. Áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến hắn cảm thấy như đang gánh cả một ngọn núi. Hắn đã trải qua quá nhiều ngày tháng sống trong sự căng thẳng, kiểm soát mọi thứ, nhưng bây giờ, hắn nhận ra rằng phương pháp đó đang hủy hoại cả thể xác lẫn tinh thần của hắn. Hắn cần một lối thoát, cần một lời giải đáp. Và trong tâm trí hắn, hình ảnh quán sách yên bình của Tạ Trần chợt hiện lên. Có lẽ, ở đó, hắn sẽ tìm thấy sự tĩnh lặng, và một câu chuyện nào đó có thể soi sáng con đường bế tắc này.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang cố gắng níu giữ trên những mái nhà cong cong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn đến quán sách của Tạ Trần, Hùng chậm rãi bước đi, bóng lưng đổ dài, nặng trĩu. Sự ồn ào của lò rèn đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng gió nhẹ thoảng qua những tán cây cổ thụ, tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Mùi kim loại và khói đặc trưng của xưởng đã được thay thế bằng mùi hương của đất ẩm sau một cơn mưa nhẹ buổi trưa, và một chút hương thảo mộc thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ ven đường.
Quán sách của Tạ Trần vẫn vậy, yên tĩnh và khiêm nhường giữa dòng đời hối hả. Bên trong, ánh sáng hoàng hôn dịu nhẹ lọt qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những kệ sách gỗ cũ kỹ, làm nổi bật những cuốn sách được sắp xếp ngay ngắn. Tạ Trần đang ngồi phía sau quầy, thân hình gầy gò, thư sinh của hắn tựa vào ghế, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau những trang sách cũ. Hắn lật từng trang một cách nhẹ nhàng, tiếng giấy xào xạc là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò và nhanh nhẹn, đang cặm cụi quét dọn góc phòng, đôi mắt thông minh thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, như muốn học hỏi từng cử chỉ của tiên sinh.
Hùng bước vào, tiếng bước chân nặng nề của hắn như phá vỡ bức màn yên bình của quán sách. Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn không chút ngạc nhiên, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của Hùng. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười ấm áp nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu. "Hùng huynh đến rồi," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm.
Hùng chỉ gật đầu, vẻ mặt khắc khổ. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc đối diện Tạ Trần, đôi tay chai sạn siết chặt vào nhau. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Mệt mỏi, băn khoăn, và một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn còn đeo bám hắn.
"Có vẻ như Hùng huynh đang gặp phải một khúc mắc lớn," Tạ Trần lên tiếng, không cần Hùng phải giải thích. "Cánh tay huynh dường như đang chống lại ý chí của huynh."
Hùng giật mình, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh... ta lại gặp chuyện khó xử. Đơn hàng lớn, thời gian gấp, mà tay ta lại không ổn." Hắn ngừng lại, nuốt khan. "Lòng ta cứ bất an, sợ giao việc cho người khác lại hỏng hết. Ta không tin tưởng họ có thể làm tốt như ta được. Ta sợ, sợ rằng nếu không phải tự tay ta kiểm soát từng chi tiết, mọi thứ sẽ sụp đổ. Danh tiếng của ta, công sức của ta... tất cả sẽ tan thành mây khói." Giọng hắn chứa đựng sự tuyệt vọng và lo lắng tột độ, như một con thuyền đang chao đảo giữa biển lớn. Nỗi sợ hãi về việc buông bỏ kiểm soát lại dâng lên mạnh mẽ, nhấn chìm đi những tia hy vọng le lói mà Tạ Trần đã gieo vào h���n.
Tạ Trần vẫn giữ nụ cười nhẹ, đặt cuốn sách đang đọc xuống. Hắn rót một chén trà nóng, hương trà thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. "Hùng huynh à, ngươi có biết câu chuyện về vị kiến trúc sư nọ không?" Hắn hỏi, giọng điệu trầm ấm, như đang kể một câu chuyện cổ tích cho một đứa trẻ. Tiểu An, đang quét dọn ở góc phòng, cũng dừng tay, đôi mắt lanh lợi chăm chú lắng nghe.
"Ngày xưa, có một vị kiến trúc sư tài ba, ông ấy nổi tiếng khắp thiên hạ với những công trình vĩ đại, những tòa tháp chọc trời, những cung điện nguy nga. Nhưng vị kiến trúc sư này lại có một thói quen kỳ lạ: ông ấy muốn tự tay làm mọi thứ. Từ việc chọn từng viên đá, pha từng vữa hồ, đến việc đặt từng viên gạch. Ông ấy tin rằng chỉ có đôi tay của mình mới có thể đảm bảo sự hoàn hảo tuyệt đối cho công trình. Ông ấy không tin tưởng bất kỳ ai khác."
Hùng lặng lẽ lắng nghe, cảm thấy như Tạ Trần đang nói về chính hắn.
"Nhưng rồi," Tạ Trần tiếp tục, "số lượng công trình ngày càng nhiều, danh tiếng của ông ấy càng lúc càng vang xa. Dù tài năng đến mấy, một người cũng không thể có ba đầu sáu tay. Ông ấy bắt đầu cảm thấy kiệt sức, cơ thể suy nhược. Các công trình của ông ấy bị đình trệ, chất lượng đôi khi cũng bị ảnh hưởng vì ông ấy không thể quán xuyến mọi thứ. Mặc dù ông ấy có hàng trăm người thợ lành nghề dưới trướng, nhưng ông ấy vẫn không dám giao phó, vẫn ôm đồm từng chi tiết nhỏ nhất. Ông ấy sợ, sợ rằng những người thợ sẽ không làm được như ông ấy mong muốn, sợ rằng một sai sót nhỏ sẽ hủy hoại cả công trình vĩ đại của mình."
Hùng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Từng lời Tạ Trần nói như đang chạm vào những góc khuất trong tâm hồn hắn. Đúng vậy, hắn cũng đang như vậy, ôm đồm mọi thứ, gánh vác mọi gánh nặng một mình, và đang dần kiệt sức.
"Một ngày nọ, khi đang đứng trên đỉnh một tòa tháp chưa hoàn thành, vị kiến trúc sư nhìn xuống hàng trăm người thợ đang làm việc phía dưới. Ông ấy thấy họ đều là những người tài năng, tận tụy, nhưng họ lại thiếu đi sự tự tin, thiếu đi cơ hội để phát huy hết khả năng của mình, vì ông ấy đã tước đi quyền được tin tưởng của họ. Ông ấy nhận ra rằng, mình không thể xây dựng một tòa tháp vĩ đại chỉ bằng đôi tay của một người, mà cần hàng ngàn đôi tay, hàng ngàn khối óc cùng chung sức. Ông ấy nhận ra rằng, sự vĩ đại không nằm ở việc một người kiểm soát mọi thứ, mà nằm ở việc một người có thể truyền cảm hứng, có thể tin tưởng và giao phó cho người khác."
Tạ Trần dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà. "Từ ngày đó, vị kiến trúc sư đã thay đổi. Ông ấy vẫn là người đưa ra tầm nhìn, vẫn là người phác thảo bản vẽ. Nhưng ông ấy không còn tự tay đặt từng viên gạch nữa. Thay vào đó, ông ấy bắt đầu tin tưởng vào những người thợ của mình. Ông ấy hướng dẫn họ tỉ mỉ, chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm của mình, nhưng rồi ông ấy buông tay, để họ tự do sáng tạo, tự do thể hiện tài năng của mình. Ông ấy học cách chấp nhận rằng sẽ có những 'vết rạn' nhỏ, những điều không hoàn hảo trong quá trình, nhưng chính những điều đó lại là dấu ấn của bàn tay con người, là linh hồn của tập thể."
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ. Một ngọn nến nhỏ được Tiểu An châm lên, soi sáng gương mặt trầm tư của Hùng và vẻ điềm tĩnh của Tạ Trần.
"Và kết quả là gì, Hùng huynh?" Tạ Trần hỏi, giọng nói đầy sức gợi mở. "Những công trình của vị kiến trúc sư đó không chỉ hoàn thành nhanh chóng hơn, mà còn trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết. Chúng không chỉ là những khối kiến trúc khô khan, mà là những tác phẩm nghệ thuật có hồn, được tạo nên từ trí tuệ và sự đồng lòng của hàng ngàn con người. Danh tiếng của ông ấy không chỉ vì tài năng cá nhân, mà còn vì khả năng truyền cảm hứng và tin tưởng vào người khác. Ông ấy tìm thấy sự bình yên thật sự, không phải khi ông ấy kiểm soát mọi thứ, mà khi ông ấy học cách giao phó, học cách tin tưởng, và học cách chia sẻ gánh nặng."
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nhìn Hùng với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Hùng huynh, đôi khi, sức mạnh lớn nhất của chúng ta không nằm ở khả năng tự mình làm mọi thứ, mà nằm ở khả năng nhìn thấy tiềm năng của người khác, và đặt niềm tin vào họ. Buông bỏ sự chấp niệm về sự kiểm soát tuyệt đối, chấp nhận rằng mỗi người đều có những 'vết rạn' riêng, và tin tưởng vào sự đồng lòng của tập thể, đó có lẽ là cách để ngươi không chỉ hoàn thành được đơn hàng này, mà còn tìm thấy một sự bình yên khác, một sự trọn vẹn khác trong cuộc sống."
Hùng nhắm mắt lại, câu chuyện của vị kiến trúc sư vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn hình dung lại cảnh mình đứng giữa xưởng, cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, và rồi hình dung ra cảnh vị kiến trúc sư đứng giữa những người thợ, cùng nhau xây dựng một tòa tháp. Một hạt mầm mới, hạt mầm của sự tin tưởng, đã được gieo vào tâm hồn hắn. Hắn vẫn còn chút e ngại, nhưng tia hy vọng đã bừng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có lẽ, hắn không cần phải là một người hùng đơn độc. Có lẽ, sức mạnh thật sự nằm ở sự kết nối, ở niềm tin vào những người xung quanh.
Hùng mở mắt ra. Ánh nến lay động, hắt lên gương mặt hắn một vẻ kiên định mới. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. "Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo." Giọng hắn trầm hơn, nhưng không còn sự nặng nề, mà thay vào đó là một sự quyết tâm. "Ta đã hiểu." Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, một triết lý mới để dẫn lối cho cuộc đời mình. Hắn rời quán sách, mang theo không chỉ câu chuyện của vị kiến trúc sư, mà còn cả một niềm tin mới mẻ, một niềm tin vào chính mình và vào những người xung quanh.
***
Sáng hôm sau, mặt trời mọc cao, những tia nắng vàng óng ả chiếu rọi khắp Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc. Không khí trong xưởng vẫn nóng bức và ồn ào như thường lệ, với tiếng búa rèn va chạm thình thịch và tiếng lửa reo từ lò nung. Tuy nhiên, có một điều gì đó khác biệt đã hiện diện, một sự thay đổi tinh tế nhưng rõ rệt.
Hùng bước vào xưởng, không còn vẻ mặt căng thẳng và cau có thường thấy. Thân hình hắn vẫn gầy gò, đôi mắt vẫn thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng trên khuôn mặt khắc khổ của hắn, một vẻ điềm tĩnh lạ thường đã thay thế sự lo lắng. Hắn triệu tập tất cả các thợ phụ lại. Họ đứng đó, ánh mắt e dè, chuẩn bị đón nhận những lời quở trách hoặc mệnh lệnh gay gắt như mọi khi.
"Các ngươi," Hùng lên tiếng, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, không còn sự gay gắt hay quát tháo. "Đơn hàng giáp trụ này, chúng ta sẽ cùng nhau làm." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở thợ phụ Lâm. "Ta tin tưởng vào tay nghề của các ngươi. Mỗi người đều có sở trường riêng, và chúng ta sẽ kết hợp những sở trường đó lại để tạo ra một tác phẩm tốt nhất."
Các thợ phụ nhìn nhau, ngạc nhiên. Đây không phải là Hùng mà họ vẫn biết. Hùng tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự chân thành hiếm có. "Ta sẽ hướng dẫn, sẽ chỉ bảo từng chi tiết kỹ thuật. Nhưng ta muốn các ngươi hãy dùng hết khả năng của mình, hãy đóng góp ý tưởng của mình. Đừng giấu dốt. Có vấn đề gì, cứ hỏi ta. Có cách làm nào tốt hơn, cứ mạnh dạn đề xuất. Chúng ta là một tập thể, và đây là công trình của tất cả chúng ta."
Thợ phụ Lâm, người thường bị Hùng chỉ trích, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn e dè nữa. "Vâng, ông chủ!" hắn đáp, giọng nói đầy nhiệt huyết. "Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của ông!"
Các thợ phụ khác cũng đồng loạt lên tiếng hưởng ứng. Một tinh thần mới đã được thổi vào xưởng rèn. Hùng bắt đầu phân công công việc. Hắn không còn ôm đồm mọi thứ, mà chia nhỏ các công đoạn, giao cho từng người thợ phụ những phần việc phù hợp với kỹ năng của họ. Hắn giải thích tỉ mỉ từng chi tiết, hướng dẫn cách sử dụng công cụ, cách xử lý vật liệu, nhưng không còn đứng kè kè giám sát từng li từng tí.
Hùng đi quanh xưởng, quan sát công việc. Khi thợ phụ Lâm lúng túng ở một chi tiết nhỏ, Hùng không quát mắng. Hắn nhẹ nhàng lại gần, cầm tay Lâm, chỉ dẫn cách điều chỉnh lực búa, cách kiểm soát nhiệt độ. "Chỗ này cần lực đều hơn một chút, Lâm à. Cứ từ từ, đừng vội." Giọng hắn ôn hòa, khiến Lâm cảm thấy được động viên, không còn sợ hãi.
Một thợ phụ khác tên Sơn, người có kinh nghiệm về rèn đúc, chợt lên tiếng: "Này, ông chủ! Chỗ này có thể rèn theo cách này nhanh hơn đó, mà vẫn đảm bảo độ bền." Sơn chỉ vào một mối nối phức tạp trên bản vẽ.
Hùng lắng nghe chăm chú. Thay vì gạt bỏ ý kiến của Sơn như mọi khi, hắn suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. "Được, cứ thử xem! Nếu hiệu quả, chúng ta sẽ áp dụng."
Cả xưởng rèn bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng búa rèn vang vọng dứt khoát, nhưng không còn mang theo sự căng thẳng. Tiếng lửa reo từ lò nung như một bản nhạc nền, hòa cùng tiếng trao đổi, tiếng cười nói của những người thợ. Họ làm việc hăng say, nhiệt huyết, bởi vì lần đầu tiên, họ cảm thấy mình được tin tưởng, được tôn trọng, và được là một phần quan trọng của công trình. Mùi kim loại nung chảy, mùi khói, mùi mồ hôi vẫn còn đó, nhưng không khí đã trở nên dễ chịu hơn, tràn đầy sự hợp tác.
Hùng quan sát cảnh tượng đó, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng hắn. Một sự nhẹ nhõm. Một gánh nặng vô hình đã được cởi bỏ. Hắn không còn phải gồng mình gánh vác mọi thứ một mình nữa. Hắn vẫn hướng dẫn, vẫn kiểm tra, nhưng với một tâm thế khác: tâm thế của một người chỉ huy tin tưởng vào quân lính của mình, chứ không phải một người lính đơn độc chiến đấu trên chiến trường. Hắn nhận ra rằng, khi hắn buông bỏ sự kiểm soát tuyệt đối, và đặt niềm tin vào người khác, thì không chỉ công việc được trôi chảy hơn, mà còn có một điều quý giá hơn thế: sự kết nối giữa những con người, sự đồng lòng, và một nguồn năng lượng sáng tạo mạnh mẽ hơn bất kỳ sức lực cá nhân nào.
Bộ giáp trụ dần thành hình, tinh xảo và vững chắc hơn cả mong đợi. Mỗi chi tiết đều mang dấu ấn của sự tỉ mỉ, nhưng tổng thể lại là một minh chứng cho sự hợp tác ăn ý của cả tập thể. Ba ngày trôi qua, đơn hàng đã được hoàn thành xuất sắc, chất lượng vượt trội so với yêu cầu của lão gia phú hộ. Hùng nhìn thành quả của cả nhóm, một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện nở trên môi. Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cảm thấy niềm vui thực sự từ công việc của mình, không phải chỉ vì thành công, mà vì cách thành công đó được tạo ra.
***
Đêm đó, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm trong vắt, chiếu rọi những ánh bạc huyền ảo xuống Thị Trấn An Bình. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió nhẹ, tạo nên một bản nhạc êm đềm. Hùng trở về nhà, bước chân hắn nhẹ nhõm lạ thường. Trên gương mặt khắc khổ của hắn, nụ cười nhẹ nhàng và bình yên đã thay thế hoàn toàn những nét căng thẳng, lo âu trước đây.
Khi hắn bước vào nhà, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp tỏa ra, đánh thức dạ dày đang đói meo của hắn. Tiếng cười nói vui vẻ của vợ hắn và Tiểu Minh vang lên từ phòng ăn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng mà từ lâu hắn đã không cảm nhận được. Vợ Hùng, với gương mặt hiền hậu và đôi mắt vẫn còn ẩn chứa chút mệt mỏi nhưng cũng đầy tình yêu thương, ngước lên nhìn hắn. Nàng ngạc nhiên khi thấy nụ cười rạng rỡ trên môi hắn. "Hôm nay trông chàng vui vẻ quá, có chuyện gì sao?" nàng hỏi, giọng nói dịu dàng, ánh mắt đầy vẻ tò mò.
Tiểu Minh, cậu bé khoảng 7-8 tuổi, đôi mắt sáng lanh lợi, đang ngồi nghịch ngợm bên cạnh bàn ăn, lập tức chạy đến ôm chầm lấy chân hắn. "Cha ơi, cha về rồi! Cha kể chuyện cho con nghe đi!" cậu bé reo lên, giọng nói hồn nhiên và trong trẻo như tiếng chuông gió.
Hùng cúi xuống, xoa đầu con trai, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực hắn. Hắn ôm vợ con, cùng nhau ngồi vào bàn ăn. Bữa tối hôm nay dường như ngon hơn bao giờ hết, không phải vì món ăn đặc biệt, mà vì không khí ấm cúng, tràn ngập tiếng cười và sự kết nối. Hùng kể cho vợ và con nghe về công việc ở xưởng rèn, về cách hắn và những người thợ phụ đã cùng nhau hoàn thành bộ giáp trụ. Hắn không chỉ kể về thành quả, mà còn kể về quá trình, về sự hợp tác, về niềm tin mà hắn đã đặt vào họ, và về cách họ đã không phụ lòng tin của hắn.
"Ta kể con nghe chuyện về một người thợ rèn và những người đồng đội của mình..." Hùng bắt đầu câu chuyện, giọng nói trầm ấm và đầy sức cuốn hút. Hắn kể về những khó khăn ban đầu, về nỗi lo sợ của hắn, rồi về bài học mà hắn đã nhận được từ một vị tiên sinh hiền triết, về giá trị của sự tin tưởng và giao phó. Hắn nhìn vợ và con, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương. Nụ cười trên môi hắn là nụ cười của sự tự tại, của một người đã tìm thấy bình yên thực sự.
Vợ Hùng lắng nghe, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng đã chứng kiến sự căng thẳng, sự kiểm soát ám ảnh chồng mình trong suốt bao năm qua. Giờ đây, nhìn thấy hắn bình yên và hạnh phúc như vậy, nàng cảm thấy một niềm vui sướng khôn tả. Hắn không còn ôm đồm mọi thứ, không còn gồng mình chống chọi với cuộc đời một mình nữa. Gánh nặng đã được chia sẻ, và chính niềm tin vào người khác đã mang lại sự trọn vẹn cho hắn.
Sau bữa ăn, Hùng cùng Tiểu Minh chơi trò chơi xếp hình, rồi kể chuyện cổ tích cho con nghe đến khi cậu bé chìm vào giấc ngủ say. Hắn ra ngồi ở hiên nhà, ngắm nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời. Gió đêm mát lành mơn man trên da, xua đi mọi mệt mỏi. Trong lòng hắn, một cảm giác nhẹ nhõm, bình yên chưa từng có đang ngự trị.
Hắn đã từng nghĩ rằng sự hoàn hảo và sự kiểm soát tuyệt đối là chìa khóa để đạt được thành công và bình yên. Nhưng rồi, hắn nhận ra rằng, chính việc buông bỏ những chấp niệm đó, chấp nhận những "vết rạn" của cuộc đời, và đặt niềm tin vào những người xung quanh, mới là con đường dẫn đến sự trọn vẹn thật sự. Hắn không cần phải là một mình. Hắn có gia đình, có những người thợ phụ đáng tin cậy. Hắn là một phần của một tập thể, và chính điều đó đã mang lại cho hắn sức mạnh lớn hơn bất kỳ sức mạnh cá nhân nào.
Hùng mỉm cười tự tại. Hắn không còn khao khát quyền năng hay sự hoàn hảo tuyệt đối như những tu sĩ. Hắn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và tìm thấy hạnh phúc trong những điều nhỏ bé, trong sự kết nối với những người xung quanh. Dưới ánh trăng vàng vọt, Hùng biết rằng, sự thay đổi trong cách hắn quản lý và tương tác sẽ không chỉ cải thiện cuộc sống cá nhân anh mà còn có thể lan tỏa, ảnh hưởng tích cực đến cộng đồng Thị Trấn An Bình, đặt nền móng cho những giá trị "Nhân Đạo" trong tương lai. Bài học về "giao phó và tin tưởng" mà Hùng học được sẽ trở thành một triết lý quan trọng trong việc xây dựng một xã hội phàm nhân đoàn kết, nơi mỗi cá nhân đều có giá trị và vai trò, dẫn dắt đến một kỷ nguyên không cần đến tiên đạo. Tiếng gió đêm vẫn rì rào, như một lời thì thầm của vũ trụ, về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến một Thiên Đạo suy tàn, mà chỉ cần một trái tim biết chấp nhận và yêu thương, biết tin tưởng và sẻ chia. Hùng ngồi đó, trầm tư, nhưng lòng hắn tràn đầy hy vọng. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, con đường dẫn đến một cuộc sống trọn vẹn, bình yên trong kỷ nguyên Nhân Gian mới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.