Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1602: Thôn Vân Sơn: Lời Nguyền Giữa Khô Cằn và Lòng Người

Hơi sương cuối đêm còn vấn vít trên những mái nhà tranh, lảng bảng như linh hồn cố chấp của một giấc mơ tàn phai, trước khi bị nuốt chửng bởi sự tàn bạo của nắng sớm. Trưởng Thôn Dương đã trở về Thôn Vân Sơn từ ba ngày trước, mang theo một tia hy vọng mong manh, một lời chỉ dẫn từ thư sinh Tạ Trần, tựa như con thuyền độc mộc giữa biển cả mênh mông, hứa hẹn một bến bờ nơi mạch nước ngầm có thể đang ẩn mình. Dân làng, với chút sức lực cuối cùng, đã dốc toàn tâm toàn ý vào cuộc tìm kiếm. Những chiếc cuốc, xẻng cũ kỹ gõ lạch cạch trên nền đất cứng như đá, tạo nên b���n giao hưởng khô khốc của sự mệt mỏi và cầu nguyện.

Ngày thứ năm kể từ khi Trưởng Thôn Dương trở về, giữa buổi sáng oi ả, Thôn Vân Sơn chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Mặt trời, như một con mắt rực lửa của Thiên Đạo đang giận dữ, đổ xuống từng dòng nhiệt lượng thiêu đốt, khiến không khí loãng đi, mang theo mùi của đất khô và cây cỏ cháy xém. Khắp nơi, những thửa ruộng lúa vốn xanh tốt giờ đây chỉ còn trơ lại những thân cây úa vàng, cong queo như những ngón tay gầy guộc đang cố níu kéo lấy sự sống đã cạn kiệt. Những con suối nhỏ, từng là huyết mạch của thôn làng, đã co rút lại thành những vệt bùn nứt nẻ, nơi dấu chân của các loài chim và côn trùng hoang dã hằn sâu, như những minh chứng cho sự tuyệt vọng.

Dưới cái nắng gay gắt, dân làng miệt mài làm việc. Một nhóm Lão Nông vạm vỡ, những người từng tự hào với đôi tay chai sạn đã nuôi sống cả gia đình qua bao mùa màng, giờ đây mồ hôi nhễ nhại, thấm đẫm tấm áo vải thô đã bạc màu. Họ đang đào sâu vào khe đá Phong Vân, nơi Tạ Trần đã gợi ý có một giếng cổ bị bỏ hoang. Từng nhát cuốc bổ xuống, đất đá văng tung tóe, nhưng thứ duy nhất họ tìm thấy vẫn chỉ là đất khô và những viên sỏi vô tri. Gương mặt của họ, vốn đã khắc khổ vì tuổi tác và nắng gió, giờ đây càng thêm hốc hác, nhợt nhạt, chỉ còn ánh lên vẻ mệt mỏi và một nỗi tuyệt vọng âm ỉ.

Lão Nông A, một người đàn ông với mái tóc đã bạc trắng như cước, đôi tay run rẩy vịn vào cán cuốc, thở dốc. Hơi thở của ông ta nặng nhọc, mỗi nhịp thở đều như kéo theo một gánh nặng vô hình. Ông ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, đôi mắt trũng sâu ánh lên vẻ hoang mang tột độ. "Khổ quá! Cứ thế này thì chết hết cả thôi!" Giọng ông ta khản đặc, lạc đi trong tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu. "Có phải làng mình đã làm gì phật ý thần linh không? Hay... hay là có ai đó đã gây ra tội lỗi gì đó, khiến trời phạt?" Lời nói của ông ta không chỉ là một câu hỏi mà còn là một tiếng than vãn, một sự tìm kiếm vô vọng về một nguyên nhân siêu nhiên cho tai ương đang giáng xuống. Nó gieo v��o không khí một hạt mầm của sự nghi kỵ.

Bên cạnh Lão Nông A, Lão Nông B, người có vẻ ngoài gắt gỏng hơn, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và làm việc quá sức, lập tức buông xẻng, ánh mắt đầy nghi ngờ liếc nhanh sang những người xung quanh. "Chắc là có kẻ đã gây ra tội lỗi gì đó, khiến trời phạt!" Giọng ông ta đầy vẻ khẳng định, như thể đã tìm ra chân tướng của vấn đề. "Chứ sao hạn hán lại kéo dài đến mức này? Nước giếng cổ chưa đầy một tấc, mấy con suối nhỏ cũng đã cạn khô! Thần linh chắc chắn đã nổi giận!" Lời nói của Lão Nông B, như một mũi tên tẩm độc, cắm thẳng vào sự đoàn kết đang lung lay của dân làng. Những cái nhìn nghi hoặc bắt đầu trao đổi giữa những người đang làm việc, từ những ánh mắt mệt mỏi đến những cái liếc xéo đầy dè chừng.

Trưởng Thôn Dương, với tấm áo vải thô đã ướt đẫm mồ hôi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Ông đứng giữa đám đông, vừa động viên họ tiếp tục đào, vừa cố gắng xoa dịu những lời than vãn và nghi kỵ. "Chư vị! Chớ nên nói lời hồ đồ! Hạn hán là thiên tai, chúng ta phải cùng nhau vượt qua!" Giọng ông vẫn còn kiên định, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Ông biết, niềm tin của dân làng vào những lời chỉ dẫn của Tạ Trần đang dần cạn kiệt, giống như mạch nước ngầm mà họ đang cố công tìm kiếm. Mỗi ngày trôi qua, hy vọng càng giảm sút, và nỗi sợ hãi về một "lời nguyền" hay "nghiệp chướng" lại càng lớn dần, như một đám mây đen che phủ tâm trí họ.

Cảnh tượng ấy thật bi thương: những thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn, mồ hôi tuôn như mưa, nhưng gương mặt lại chỉ còn một màu xám xịt của sự tuyệt vọng. Họ khuân từng tảng đá, đào từng xẻng đất, với mỗi cử động là một lần niềm tin bị bào mòn. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Giờ đây, những giọt mồ hôi này không còn là biểu tượng của sự cần cù, mà là biểu tượng của sự bất lực trước một thiên tai quá sức chịu đựng của phàm nhân. Những lời rỉ tai về oan nghiệt, về thần linh nổi giận, về những tội lỗi không tên bắt đầu lan truyền, như một thứ dịch bệnh vô hình, ăn mòn sức mạnh đoàn kết của cả thôn làng. Trưởng Thôn Dương nhìn thấy điều đó, và lòng ông quặn thắt. Tia sáng hy vọng mà Tạ Trần đã thắp lên, có lẽ nào sẽ tắt lịm giữa sự khô cằn của đất đai và cả lòng người?

***

Khi ánh tà dương bắt đầu đổ xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thôn Vân Sơn, biến những thân cây héo úa thành những bóng ma kỳ dị trên nền đất nứt nẻ, bầu không khí vốn đã căng thẳng lại càng trở nên ngột ngạt. Tiếng cuốc xẻng đã im bặt, thay vào đó là những tiếng than thở, tiếng càu nhàu, và những ánh mắt nghi kỵ vẫn còn vương vấn từ buổi sáng. Dân làng tụ tập lại, gương mặt ai nấy đều mệt mỏi, khắc khoải. Nỗi tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm, biến thành một cơn giận dữ âm ỉ, chực chờ bùng nổ. Chính vào khoảnh khắc yếu mềm nhất của lòng người ấy, một bóng hình kỳ dị xuất hiện ở rìa làng.

Đó là một Đạo Sĩ Lừa Đảo. Hắn ta mặc một bộ đạo bào cũ nát, rách rưới, màu sắc đã phai mờ, nhưng vẫn cố tình phô trương những họa tiết rồng phượng thêu lệch lạc. Mặt mày hắn lem luốc, râu ria xồm xoàm, nhưng đôi mắt lại láu lỉnh, đảo như rang lạc, ẩn chứa một vẻ xảo quyệt khó che giấu. Trên tay hắn cầm một cây phất trần đã rụng gần hết lông và một cái la bàn cũ kỹ, mặt kính đã ố vàng, kim chỉ lung lay vô định. Hắn ta bước đi chậm rãi, ra vẻ thần bí, thỉnh thoảng lại dừng lại, nhắm mắt lẩm bẩm, rồi giật mình mở ra, như thể vừa nhận được thiên cơ.

"Thiên ý khó dò, nhưng bần đạo đã nhìn thấy!" Giọng hắn the thé, cao vút, cố tình tạo ra một âm điệu kỳ bí, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thôn làng. "Oán khí ngút trời bao phủ thôn làng này, do một kẻ đã phạm tội tày trời! Nếu không tìm ra kẻ đó và tế lễ, hạn hán sẽ còn kéo dài đến khi làng này thành hoang phế!" Hắn ta vừa nói, vừa múa may quay cuồng với cây phất trần, thỉnh thoảng lại vung vẩy mấy lá bùa vẽ nguệch ngoạc lên không trung. Dù những trò 'phép thuật' giả mạo này thô sơ đến mức nực cười, nhưng trong cơn hoảng loạn và mê tín, dân làng lại bị cuốn hút một cách kỳ lạ.

Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đã làm lu mờ lý trí của họ. Tiếng than thở ngay lập tức biến thành những lời bàn tán xôn xao, sau đó là những tiếng chỉ trích gay gắt. Lão Nông C, một người phụ nữ gầy gò với khuôn mặt khắc khổ, đột nhiên chỉ thẳng tay vào Lão Nông D, một ông lão hiền lành đang đứng nép mình trong đám đông. "Chính là lão ta! Lão ta năm ngoái đã trộm con gà của nhà tôi, chắc chắn là do lão ta gây ra! Lão ta có tội với thần linh!" Lời buộc tội của Lão Nông C như một tia lửa châm vào đống rơm khô. Ngay lập tức, những lời đồn thổi, những mối bất hòa nhỏ nhặt từ bao lâu nay bùng nổ. Người ta bắt đầu lục lọi lại những lỗi lầm cũ, những va chạm nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày để đổ lỗi cho nhau.

"Không phải lão ta! Là con trai của cái lão kia kìa, nó đã bỏ vợ mà không chịu lo cho mẹ già, thần linh chắc chắn sẽ trừng phạt!"

"Nhà đó đã chặt cây cổ thụ trong rừng, không xin phép! Đó là cây thần, là nơi thần trú ngụ!"

"Con mụ bán cá kia đã gian lận cân đong, tích trữ của cải, khiến người nghèo đói! Hừm!"

Những lời chỉ trích, cãi vã bùng lên như một trận bão. Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, lời qua tiếng lại, chỉ trích gay gắt, khuôn mặt ai nấy đều đỏ gay vì giận dữ và bất mãn. Họ không còn nhớ đến lời khuyên của Tạ Trần, không còn tin vào sức mạnh của sự đoàn kết. Nỗi sợ hãi đã biến họ thành những kẻ tìm kiếm "kẻ có tội", để trút bỏ gánh nặng của tai ương lên vai người khác.

Trưởng Thôn Dương chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ấy, lòng ông đau như cắt. "Dừng lại đi! Dừng lại ngay! Đừng nghe lời kẻ lừa đảo đó! Chúng ta phải đoàn kết! Đây là lúc chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau!" Ông gào lên trong vô vọng, cố gắng ngăn cản đám đông đang mất kiểm soát. Ông xông vào giữa các nhóm người đang cãi vã, nhưng những lời nói của ông chẳng khác nào tiếng gió thổi qua tai. Ông bị đẩy ra, bị hất sang một bên bởi những con người đang bị mê muội bởi nỗi sợ hãi và sự căm ghét. Đạo Sĩ Lừa Đảo chỉ đứng đó, cười thầm đắc ý, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng khuôn mặt giận dữ, như thể đang thưởng thức một vở kịch do chính hắn đạo diễn. Sự hỗn loạn bao trùm Thôn Vân Sơn, m��t sự hỗn loạn đến từ lòng người, còn đáng sợ hơn cả cơn hạn hán đang hoành hành.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, thời gian dường như trôi chậm lại, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn và tuyệt vọng đang bao trùm Thôn Vân Sơn. Đêm khuya, không khí trở nên mát mẻ và trong lành hơn sau một ngày nắng gắt. Ánh đèn dầu ấm áp từ chiếc đèn lồng cổ treo trên xà nhà chiếu rọi một góc thư phòng, tạo ra một không gian an bình, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ thoang thoảng xen lẫn hương trà thanh mát từ chén trà xanh còn nghi ngút khói trên bàn, xoa dịu mọi giác quan. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần vang lên đều đặn, như nhịp đập của một trái tim trầm lắng, kiên nhẫn.

Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Trưởng Thôn Dương bước vào, thân hình ông lảo đảo, như một cái cây khô héo vừa trải qua một cơn bão. Gương mặt ông thất thần, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và nỗi đau, chứa đựng một sự tuyệt vọng còn lớn hơn cả lần đầu tiên ông đến đây. Quần áo ông dính đầy bụi đất, tóc tai rũ rượi, trông ông như một kẻ hành khất vừa lạc lối. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đôi vai gầy guộc run rẩy.

Tạ Trần ngẩng đầu lên từ trang sách, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ nhìn Trưởng Thôn Dương. Anh không hỏi, không phán xét. Anh chỉ nhẹ nhàng đẩy chén trà vừa mới pha đến trước mặt ông, hơi ấm của trà lan tỏa xoa dịu chút lạnh giá trong lòng người lữ khách. Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, ngồi yên lặng ở một góc, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại bối rối và lo lắng. Cậu bé cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự sụp đổ của một niềm hy vọng vừa được nhen nhóm.

Trưởng Thôn Dương nâng chén trà lên, đôi tay ông run rẩy đến mức nước trà sóng sánh. Một ngụm trà nóng không làm dịu đi cái khô khốc trong cổ họng ông, mà chỉ làm bật lên những tiếng nghẹn ngào. "Tiên sinh... họ đang tự hủy hoại mình!" Giọng ông khản đặc, nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. "Tôi... tôi không biết phải làm sao nữa! Chúng tôi đã đào bới cả ngày, theo đúng lời tiên sinh chỉ dẫn, nhưng mạch nước ngầm vẫn chưa thấy đâu. Đất đai vẫn khô cằn, cây trồng vẫn héo úa. Rồi một kẻ lừa đảo xuất hiện, hắn nói... nói rằng làng chúng tôi bị nguyền rủa, rằng có kẻ đã phạm tội tày trời. Dân làng... dân làng tin hắn! Họ quay ra đổ lỗi cho nhau, cãi vã, chỉ trích, như những kẻ thù! Tôi cố gắng ngăn cản, nhưng không ai nghe tôi cả!"

Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt. Đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, tựa hồ như một mặt hồ sâu không gợn sóng. Anh đặt cuốn sách xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách cũ kỹ. Anh không vội vàng đưa ra một giải pháp, cũng không thể hiện sự thương hại. Anh biết, những lúc như thế này, lời nói cần phải là những hạt mầm gieo vào tâm trí, chứ không phải là những viên thuốc an thần nhất thời.

"Nước giếng cạn kiệt, có thể do đất khô, nhưng cũng có thể do những sợi dây kéo nước bị đứt." Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa r��ng khuya. "Dây đứt... là do ai?" Anh nhìn thẳng vào Trưởng Thôn Dương, ánh mắt ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Người dân tin vào lời nguyền, họ tìm kẻ để đổ lỗi. Nhưng liệu việc đổ lỗi có giúp họ tìm thấy nước không? Hay nó chỉ làm khô cạn thêm những giọt nước cuối cùng trong lòng họ?"

Anh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói vẫn đều đều, không nhanh không chậm: "Xưa kia, có một cái giếng cổ trong một ngôi làng nhỏ. Nước giếng trong lành, ngọt mát, nuôi sống cả làng. Nhưng một ngày nọ, hạn hán kéo dài, mực nước giếng bắt đầu hạ xuống. Dân làng lo sợ, họ bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau. Người này nói người kia đã dùng quá nhiều nước, người kia nói người nọ đã làm ô uế nguồn nước. Thay vì cùng nhau tìm cách đào sâu giếng, hay đi tìm nguồn nước mới, họ lại cãi vã, thù hằn. Mỗi người đều giữ chặt lấy chút nước ít ỏi của mình, không tin tưởng ai khác. Cuối cùng, nước giếng cạn hẳn. Không phải vì đất khô, mà vì lòng người khô cằn. Cái giếng của sự nghi kỵ ấy, không có lời nguyền nào cả, chỉ có sự chia rẽ và chấp niệm vào những lỗi lầm nhỏ nhặt đã khiến nó cạn khô. Và khi nó cạn, nó không chỉ lấy đi nước, mà còn lấy đi cả niềm tin, cả sức sống của cả một cộng đồng."

Tạ Trần ngưng lại, để câu chuyện ngụ ngôn thấm sâu vào tâm trí Trưởng Thôn Dương. "Hạn hán là thiên tai, nó là quy luật vô thường của tự nhiên. Nhưng lòng người chia rẽ, nghi kỵ nhau... đó mới là nhân họa. Thiên tai có thể làm cạn dòng suối, làm khô héo cây trồng, nhưng nhân họa có thể làm cạn cả lòng tin, làm mục ruỗng sức sống của một cộng đồng. Nó có thể khiến con người 'mất người', đánh mất những giá trị nhân tính cốt lõi."

Trưởng Thôn Dương gục đầu xuống bàn, đôi vai ông vẫn run rẩy, nhưng không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự suy tư sâu sắc. Ông nhận ra rằng, Tạ Trần không chỉ nói về nước, mà còn nói về sự đoàn kết, về lòng tin. Tiểu An ngồi yên lặng ở một góc, chăm chú lắng nghe từng lời tiên sinh nói. Cậu bé cảm thấy như một bức màn che phủ tâm trí mình đang dần được vén lên. Cậu hiểu rằng, việc tìm nước chỉ là giải pháp cho cái hạn hán bề ngoài, còn cái hạn hán trong lòng người, cái khô cằn của niềm tin mới là thứ đáng sợ nhất. Tiên sinh không dùng phép thuật, không dùng uy quyền, mà chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, để soi rọi con đường cho những phàm nhân đang lạc lối.

***

Bình minh ló dạng, xua đi những bóng đêm nặng nề của Thôn Vân Sơn, mang theo một làn gió se lạnh thổi qua những thửa ruộng khô cằn. Không khí không còn ngột ngạt như chiều tối qua, nhưng vẫn mang theo dư vị của sự chia rẽ và nỗi sợ hãi. Trưởng Thôn Dương trở về làng khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm vào đỉnh núi. Khuôn mặt ông không còn vẻ thất thần như đêm qua, thay vào đó là một sự kiên nghị lạ thường. Ông đứng giữa làng, nơi chỉ vài giờ trước còn là một bãi chiến trường của lời qua tiếng lại, của sự chỉ trích và thù hằn.

Ông không la hét, không chỉ trích, mà chỉ cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp thôn làng: "Chư vị thôn dân! Hãy lắng nghe ta nói!" Giọng ông không còn run rẩy, mà mang theo một sự tĩnh lặng, kiên định đã được Tạ Trần hun đúc. "Đêm qua, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ta đã thấy sự đau khổ của các ngươi, ta cũng đã thấy sự yếu lòng của chính mình. Ta cũng đã nghĩ rằng thần linh đã nổi giận, rằng làng ta đã bị nguyền rủa."

Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi, hoài nghi, thậm chí là giận dữ của dân làng. Những người phụ nữ ôm con nhỏ, những người đàn ông với đôi vai nặng trĩu, và cả những Lão Nông đã từng chỉ trích lẫn nhau, giờ đây đều ngẩng đầu lên, lắng nghe ông. Đạo Sĩ Lừa Đảo, kẻ vẫn còn lảng vảng ở rìa làng, có vẻ bất ngờ trước sự thay đổi trong thái độ của Trưởng Thôn Dương.

"Nhưng ta đã sai rồi!" Trưởng Thôn Dương tiếp tục, giọng ông vang vọng, "Chúng ta không cần tìm lời nguyền ở đâu xa. Lời nguyền chính là sự nghi kỵ và chia rẽ trong lòng chúng ta! Hạn hán không phải là hình phạt của thần linh, mà là thách thức của tự nhiên. Nó là một phần của quy luật vô thường của vạn vật. Chúng ta có thể vượt qua nó, chỉ cần chúng ta tin tưởng lẫn nhau và cùng nhau hành động!"

Những lời nói chân thành, thấm thía từ Tạ Trần, được Trưởng Thôn Dương thuật lại bằng chính sự trải nghiệm của ông, như những giọt mưa rào thấm vào lòng đất khô cằn. Những gương mặt hoài nghi, giận dữ bắt đầu chùng xuống. Một số Lão Nông cúi đầu suy ngẫm, ánh mắt hiện lên vẻ hối lỗi. Họ chợt nhận ra sự mê muội của mình, sự dễ dàng bị cuốn vào nỗi sợ hãi và sự chỉ trích.

Lão Nông E, người từng là một trong những người đầu tiên nghi ngờ người khác, bước tới, ánh mắt hối lỗi nhìn Trưởng Thôn Dương. "Trưởng thôn nói đúng... Chúng ta đã sai rồi. Chúng ta đã quên đi lời dạy của tổ tiên, đã quên đi rằng một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, và chỉ có đoàn kết mới giúp chúng ta vượt qua khó khăn." Lời nói của ông ta, dù nhỏ nhẹ, nhưng như một tiếng chuông thức tỉnh.

Đám đông dần tập trung lại, không khí yên tĩnh hơn, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của tuyệt vọng, mà là của sự suy tư, của một niềm hy vọng mới đang nhen nhóm. Đạo Sĩ Lừa Đảo, thấy không còn đất diễn, không còn ai tin vào những lời lừa gạt của hắn, lẳng lặng quay lưng, lén lút rời đi, biến mất hút vào con đường đất bụi. Hắn biết, cơn bão mê tín đã qua, và giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ lừa bịp bị khinh rẻ.

Trưởng Thôn Dương nhìn theo bóng dáng hắn khuất dần, rồi quay lại với dân làng. "Hãy nhớ lời tiên sinh Tạ Trần đã nói, cái giếng cổ ở khe đá Phong Vân, và những mạch nước ngầm ẩn sâu. Tổ tiên chúng ta đã từng kể về chúng. Chúng ta đã có kinh nghiệm, chúng ta có trí tuệ. Hãy cùng nhau, với niềm tin và sự đoàn kết, đào sâu hơn nữa, tìm kiếm nguồn sống. Chúng ta sẽ chia sẻ mọi thứ, từng giọt nước, từng hạt thóc còn sót lại một cách công bằng. Chúng ta là Thôn Vân Sơn, chúng ta là một gia đình!"

Dân làng bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này không phải là tiếng cãi vã, mà là tiếng bàn bạc, tiếng động viên lẫn nhau. Trưởng Thôn Dương cùng một số Lão Nông bắt đầu bàn bạc về kế hoạch tìm nước mới, những người khác cũng dần tham gia, dù vẫn còn e dè. Ánh mắt họ không còn mang vẻ nghi kỵ, mà là sự kiên cường và một niềm tin thầm lặng vào chính sức mạnh của con người. Sự kiện này, dù đau đớn, nhưng đã trở thành một bài học quan trọng về tầm quan trọng của sự đoàn kết và lòng tin lẫn nhau trong cộng đồng, một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của văn minh phàm nhân mà không cần đến tiên đạo. Khả năng của Tạ Trần trong việc 'gợi mở' và 'thức tỉnh' thông qua lời nói và câu chuyện ngụ ngôn đã tiếp tục là công cụ chính để anh định hình nhận thức và hành động của mọi người, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Nó cũng cho thấy, sự nguy hiểm của mê tín dị đoan và các 'Đạo Sĩ Lừa Đảo' sẽ còn là một thách thức lớn đối với các cộng đồng phàm nhân trong kỷ nguyên mới, nhưng chỉ cần lòng người kiên định, trí tuệ soi sáng, mọi thách thức đều có thể được vượt qua. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách chạy theo sức mạnh hư ảo, mà bằng cách kiến tạo giá trị từ chính nhân gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free