Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1628: Lựa Chọn Của Cẩm: Hạnh Phúc Từ Tự Thân

Hơi nước ấm áp từ chén trà vẫn còn vương vấn trên không trung, mờ ảo như một tấm màn lụa che chắn giữa thực tại và những suy tư sâu thẳm. Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi đó, giữa không gian quen thuộc của quán sách nhỏ, nơi những trang giấy cũ kỹ chất chứa bao kiếp nhân sinh, nơi hương mực và trà hòa quyện thành một mùi vị của sự tĩnh tại. Hắn biết, lời của hắn, dù có sức lay động đến mấy, cũng chỉ là một hạt mầm. Để hạt mầm ấy nảy nở thành một "cái hoa" độc đáo, Cẩm sẽ còn phải trải qua một hành trình dài, đối mặt với những cơn gió dữ và ánh nắng gay gắt của thế tục.

Vài ngày sau, khi ánh chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Cẩm lại xuất hiện trước ngưỡng cửa quán sách. Nàng bước vào, mang theo một làn gió nhẹ, nhưng rõ ràng đã không còn sự thanh thản như lúc nàng rời đi lần trước. Nét mặt nàng lộ rõ vẻ trăn trở, mệt mỏi, đôi mắt phảng phất sự lo âu, tựa hồ vừa trải qua một trận bão táp trong lòng. Cái hy vọng vừa được nhen nhóm trong nàng sau câu chuyện về cái cây nở hoa, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một tầng mây mù của hiện thực. Nàng ngồi xuống chiếc ghế cũ đối diện Tạ Trần, tay vân vê mép sách, nhưng ánh mắt nàng lại thẫn thờ nhìn ra khoảng không vô định, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ hỗn độn trong tâm trí mình.

Quán sách lúc này vắng khách. Chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm xao động những trang sách cũ trên kệ, và tiếng ấm trà reo nhẹ trên bếp than hồng. Mùi giấy cũ, mực và chút hương thảo mộc khô quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa an yên, vừa nhuốm màu thời gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn vậy, tĩnh lặng như một pho tượng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của tâm hồn người đối diện. Hắn rót một chén trà nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt Cẩm, hơi nóng phả lên làm tan đi một phần khí lạnh đang bao trùm lấy nàng.

"Tiên sinh..." Cẩm khẽ cất lời, giọng nàng run run, yếu ớt hơn hẳn lần trước. "Con... con vẫn chưa biết phải làm sao. Những lời tiên sinh nói, con đã suy nghĩ rất nhiều. Con biết con muốn tìm 'cái hoa' của riêng mình, nhưng... con đường đó sao mà khó khăn quá." Nàng cúi đầu, ánh mắt tránh né cái nhìn thấu suốt của Tạ Trần. "Mẫu thân con... bà ấy lại vừa đến, nói rằng con đã lớn tuổi rồi, nếu không sớm yên bề gia thất, sẽ làm hổ thẹn gia phong. Bà ấy kể về những cô gái cùng tuổi con, giờ đã con bồng con bế, nhà cửa đầm ấm. Rồi hàng xóm láng giềng cũng bóng gió, nói rằng con kén cá chọn canh, hay là có khiếm khuyết gì đó mà không ai hay. Con cảm thấy... con cảm thấy mình đang là gánh nặng cho mọi người, đang làm cho cha mẹ phải phiền lòng."

Nàng siết chặt tay vào nhau, những ngón tay trắng bệch, biểu lộ rõ sự căng thẳng tột độ. "Con có nên... nghe lời mẫu thân không, tiên sinh? Có phải con đã quá cố chấp không? Liệu 'cái hoa' của con, có xứng đáng để con phải đánh đổi bằng sự bình yên của gia đình, bằng những lời dị nghị của thế nhân không?" Nỗi lo sợ, sự hoang mang lại một lần nữa bủa vây lấy Cẩm, khiến nàng cảm thấy lạc lõng giữa con đường mà nàng vừa mới tìm thấy một chút ánh sáng. Những định kiến xã hội, những kỳ vọng truyền thống đã ăn sâu vào tiềm thức, mạnh mẽ đến mức có thể dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn nhìn Cẩm, không một chút phán xét, không một lời an ủi sáo rỗng. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, như mặt hồ thu không gợn sóng. "Hạnh phúc của con, là của ai?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa ngân vang giữa không gian tĩnh mịch, khiến câu hỏi ấy không chỉ vang vọng trong tai Cẩm, mà còn lay động đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng.

Cẩm ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt nàng giao với Tạ Trần. Câu hỏi đơn giản ấy lại một lần nữa xoáy vào tâm can nàng, buộc nàng phải đối diện với sự thật. Là của cha mẹ? Của hàng xóm? Hay của chính nàng? Nàng chưa bao giờ thực sự tự hỏi mình điều đó một cách thẳng thắn đến vậy. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn cố gắng làm hài lòng mọi người, làm theo những gì được cho là đúng đắn, là "hạnh phúc" theo định nghĩa của xã hội. Nhưng càng cố gắng, nàng càng cảm thấy trống rỗng, càng cảm thấy mất đi chính mình. Tạ Trần không nói thêm lời nào, hắn chỉ lặng lẽ pha thêm trà, hơi nước ấm áp lại bốc lên, như một lời nhắc nhở rằng mọi vấn đề đều cần thời gian để lắng đọng, để tự mình tìm ra câu trả lời.

Cẩm lại cúi đầu, nhưng lần này không phải vì sự bế tắc, mà là để suy ngẫm. Những lời bóng gió, những ánh mắt dò xét từ bên ngoài cứ hiện lên trong tâm trí nàng, nặng trĩu như những tảng đá. Nàng nhớ đến lời cha mẹ, rằng con gái phải có chồng, có con mới là trọn vẹn. Nàng nhớ đến những lời khen ngợi dành cho những người bạn đã lập gia đình, đã sinh quý tử. Những hình ảnh ấy cứ bủa vây, khiến nàng cảm thấy mình là một cá thể lạc lõng, một bông hoa không chịu nở đúng mùa, không chịu khoe sắc đúng cách. Nhưng rồi, câu hỏi của Tạ Trần lại vang vọng: "Hạnh phúc của con, là của ai?" Phải, nàng muốn sống một đời trọn vẹn, nhưng trọn vẹn theo định nghĩa của ai? Càng nghĩ, nàng càng nhận ra rằng, nếu nàng chỉ sống để làm hài lòng người khác, thì cuối cùng, nàng sẽ chẳng còn lại gì cho chính mình. Sự bình yên mà nàng mong muốn cho gia đình, liệu có phải là sự bình yên thực sự, nếu đổi lại là sự bất an trong chính tâm hồn nàng? Cuộc đời nàng, liệu có trở thành một gánh nặng lớn hơn, nếu nàng sống một cuộc đời không phải của nàng?

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài. Hắn biết, Cẩm đang ở trong một cuộc chiến nội tâm cam go. Đó không phải là cuộc chiến chống lại ai khác, mà là cuộc chiến chống lại những xiềng xích vô hình của định kiến, của những kỳ vọng mà xã hội đã đặt lên vai nàng từ khi nàng còn chưa hiểu chuyện. Hắn hiểu rõ cái *nhân quả* của những áp lực này, nó không đến từ ác ý, mà đến từ một niềm tin đã ăn sâu vào nhiều thế hệ, một niềm tin về "hạnh phúc định nghĩa sẵn". Nhưng con người đâu phải những cỗ máy, đâu phải những bản sao. Mỗi người là một vũ trụ riêng, mỗi người có một con đường riêng để tìm thấy sự trọn vẹn. Và con đường của Cẩm, chắc chắn sẽ không dễ dàng, nhưng nó phải là con đường do nàng tự lựa chọn.

Khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua những ô cửa sổ của quán sách, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều muộn. Cẩm vẫn cúi đầu, nhưng hơi thở của nàng đã đều đặn hơn, nét mặt nàng cũng không còn vẻ hoang mang tột độ như lúc mới đến. Tựa như một mảnh đất khô cằn đang từ từ thấm nước, nàng đang từng chút một hấp thụ những hạt mầm triết lý mà Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng. Hắn biết, quyết định không thể đến trong một sớm một chiều, mà nó cần thời gian để lắng đọng, để những hạt mầm ấy bén rễ sâu vào tâm hồn. Bởi lẽ, sự thay đổi không thể bị ép buộc, nó phải đến từ sự giác ngộ tự thân.

Mặt trời dần nghiêng bóng, những tia nắng cuối cùng còn sót lại trên bầu trời đã chuyển sang một màu vàng ươm rực rỡ, như một lời từ biệt của một ngày dài. Quán sách của Tạ Trần, vốn đã tĩnh lặng, lại càng thêm phần trầm mặc, chỉ còn văng vẳng tiếng lật sách của một vài vị khách quen ẩn mình trong góc, và tiếng khẽ khàng của ấm trà đang sôi.

Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai đột ngột phá vỡ sự yên bình: "Ôi chao! Tạ Trần tiểu huynh, Cẩm con gái! Hai đứa ngồi đây tâm sự gì mà thân mật thế này?"

Bà Mối Mai, với dáng người béo tròn, chiếc kính gọng vàng lấp lánh trên mũi và mái tóc búi cao gọn gàng, xuất hiện ở ngưỡng cửa quán sách như một cơn lốc. Nàng ta phe phẩy chiếc quạt giấy, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại không ngừng đảo quanh, săm soi. Bà ta không đợi ai trả lời, đã nhanh chóng bước vào, mang theo một làn hương son phấn nồng nặc và một nguồn năng lượng ồn ào hoàn toàn đối lập với không khí tĩnh tại của quán. "Ta vừa hay đi ngang qua, thấy quán sách của Tạ Trần tiểu huynh vẫn sáng đèn, lại thấy Cẩm con gái cũng ở đây, liền nghĩ bụng chắc có chuyện gì hay ho muốn tâm sự cùng Tạ Trần tiểu huynh đây mà." Bà ta nói nhanh như gió, không cho ai cơ hội chen lời.

Cẩm giật mình, sắc mặt nàng tái mét. Nàng vội vàng gượng cười, cố gắng che giấu đi nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng. "Bà Mai... con... con chỉ đến đây mượn sách thôi ạ." Giọng nàng yếu ớt, đầy sự ngập ngừng, hoàn toàn không thuyết phục được Bà Mối Mai.

Bà Mối Mai phớt lờ lời giải thích của Cẩm, tự nhiên kéo một chiếc ghế cạnh bàn Tạ Trần và Cẩm, ngồi xuống một cách đường hoàng. Chiếc quạt giấy vẫn không ngừng phe phẩy, tạo ra những làn gió mang theo mùi hương đặc trưng của bà ta. "Mượn sách à? Haiz, sách vở thì có gì mà hay ho chứ! Con gái lớn rồi, cứ ở nhà mãi thế này thì phí hoài thanh xuân! Đáng lẽ ra giờ này con phải ở nhà chồng, chăm lo cho con cái, chứ ai lại tối ngày ru rú ở quán sách thế này!" Bà ta vừa nói, vừa liếc nhìn Cẩm với vẻ tiếc nuối, như thể nàng đang lãng phí một kho báu vô giá. "Nói thật chứ, mẹ con bé Cẩm cũng đã nhờ ta tìm mối cho nó mấy bận rồi. Ta cũng đã tìm được mấy chàng trai tài hoa, nhà cửa đàng hoàng, cha mẹ hiền lành, mà con bé cứ lắc đầu nguầy nguậy. Con xem, tuổi xuân con gái có bao nhiêu đâu, đợi đến lúc hết duyên rồi thì hối không kịp đâu con ạ!"

Cẩm siết chặt tay dưới gầm bàn, móng tay nàng bấm chặt vào lòng bàn tay. Ánh mắt nàng liếc nhìn Tạ Trần, như một lời cầu cứu vô vọng. Nàng cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường, bị bao vây bởi những lời lẽ "tốt bụng" nhưng đầy áp lực của Bà Mối Mai. Mỗi lời nói của bà ta như những mũi kim châm vào trái tim nàng, nhắc nhở nàng về những kỳ vọng, những định nghĩa "hạnh phúc" mà xã hội đang ép buộc nàng phải chấp nhận. Nàng muốn phản bác, muốn hét lên rằng nàng có quyền được lựa chọn cuộc đời mình, nhưng những lời đó lại nghẹn ứ nơi cổ họng.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại một chút, rồi lại mở ra. Hắn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng rót thêm trà cho Bà Mối Mai. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, cố gắng xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng do Bà Mối Mai mang đến. Hắn biết, đối với những người như Bà Mối Mai, việc tranh cãi là vô ích. Họ tin vào những giá trị truyền thống một cách tuyệt đối, và họ tin rằng mình đang làm điều tốt nhất cho người khác. Sự can thiệp trực tiếp của hắn sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm phần phức tạp, và có thể khiến Cẩm gặp thêm phiền phức. Hắn vẫn giữ vững triết lý "vô vi" của mình, chỉ là một người quan sát, một điểm tựa tinh thần, chứ không phải là người định đoạt cuộc đời của ai.

Bà Mối Mai uống một ngụm trà, rồi lại tiếp tục thao thao bất tuyệt. "Ôi chao Cẩm con gái, ta lại vừa tìm được một chàng trai rất tốt cho con đây! Nhà cửa đàng hoàng, cha mẹ hiền lành... Con trai trưởng đó con! Sau này sẽ là trụ cột gia đình, lại còn có chút tài sản do tổ tiên để lại. Con gái lớn rồi, cứ ở nhà mãi thế này thì phí hoài thanh xuân! Con cứ kén chọn mãi thế này, người ta lại nói con là 'gái già kén chồng', là 'quá lứa lỡ thì' thì khổ. Con thấy đó, giờ ai cũng muốn có con đàn cháu đống, có người lo hương hỏa. Con mà không nhanh chân, lỡ mất cơ hội thì lại hối tiếc cả đời." Bà ta nói với vẻ mặt nhiệt tình, nhưng mỗi lời nói lại là một gánh nặng đè lên vai Cẩm. "Mấy đứa con gái nhà bên cạnh, vừa mới mười tám đôi mươi đã có người hỏi cưới rồi. Con xem con, đã hai mươi ba cái xuân xanh rồi, mà vẫn cứ... Haiz!"

Cẩm cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, méo mó. Nàng chỉ biết cúi gằm mặt xuống, lắng nghe những lời lẽ đầy định kiến ấy. Trong lòng nàng, một cuộc chiến dữ dội đang diễn ra. Một bên là những lời khuyên sâu sắc, đầy triết lý của Tạ Trần về việc tìm kiếm "cái hoa" c���a riêng mình, về hạnh phúc tự thân. Một bên là áp lực nặng nề từ gia đình, từ xã hội, từ những lời nói của Bà Mối Mai, kéo nàng trở lại với con đường "an phận thủ thường" mà người đời đã vạch sẵn. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, như thể nàng đang phải vật lộn với một dòng nước xiết, cố gắng bơi ngược dòng nhưng lại bị kéo đi không ngừng.

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài trong lòng. Hắn hiểu rằng, những người như Bà Mối Mai không có ý xấu, họ chỉ đang sống theo những gì họ được dạy dỗ, những gì họ tin là đúng đắn và tốt đẹp. Cái *nhân quả* của những lời nói ấy, dù có thể gây ra đau khổ cho người khác, nhưng lại xuất phát từ một mong muốn giản đơn là thấy người khác "yên ổn" theo cái cách mà họ định nghĩa. Hắn nhìn Cẩm, đôi mắt nàng vẫn còn hoang mang, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn thấy một tia lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy. Đó là tia lửa của sự tự chủ, của khao khát được sống là chính mình. Hắn biết, thời điểm để Cẩm đưa ra quyết định của riêng nàng đã đến rất gần. Bà Mối Mai, vô tình, lại trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, đẩy Cẩm đến giới hạn, và từ đó, buộc nàng phải lựa chọn.

Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía chân trời, chỉ còn lại vệt sáng cam đỏ cuối cùng ở phía Tây. Không gian trong quán sách dần chìm vào bóng tối, Tạ Trần đã thắp lên vài ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng vọt hắt lên những giá sách cao ngất, tạo nên những bóng đổ dài, u tịch. Bà Mối Mai, sau một hồi thao thao bất tuyệt, cuối cùng cũng cảm thấy mỏi miệng. Bà ta đứng dậy, phe phẩy chiếc quạt giấy, vẫn không quên dặn dò Cẩm thêm vài câu về việc "suy nghĩ kỹ càng" và "đừng bỏ lỡ cơ hội".

"Thôi được rồi, ta cũng phải về nhà lo cơm nước đây. Cẩm con gái, con nhớ lời ta dặn đó! Nghĩ cho kỹ vào, đừng để đến lúc hối hận thì muộn rồi!" Bà ta nói xong, quay sang Tạ Trần gật đầu một cái xã giao, rồi nhanh chóng rời đi, để lại phía sau một khoảng không tĩnh lặng đến lạ lùng, và một làn hương son phấn vẫn còn vương vấn trong không khí.

Cẩm thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây đã không còn vẻ hoang mang tột độ, mà thay vào đó là một sự kiệt sức xen lẫn một tia sáng le lói. Nàng nhìn Tạ Trần, như tìm kiếm một lời động viên, một sự xác nhận.

Tạ Trần không nói lời nào, hắn chỉ lặng lẽ rót thêm trà vào chén của Cẩm. Hắn để nàng có thời gian để lắng đọng, để những dư âm ồn ào của Bà Mối Mai phai nhạt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của tâm hồn. Khi Cẩm đã bình tĩnh hơn một chút, hắn khẽ cất giọng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ tích xa xưa, cuốn nàng vào một thế giới khác, thoát ly khỏi những bộn bề của hiện thực.

"Có một dòng sông," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đã hé lộ một vầng sáng bạc mờ ảo trên nền trời đêm. "Nó chảy qua những cánh rừng, những thung lũng, mang theo những ước mơ của biết bao loài cây, loài hoa dọc đôi bờ. Từ thượng nguồn, nó đã được định hướng phải chảy xuôi về biển lớn, nơi tất cả những dòng sông khác đều hội tụ, nơi được cho là điểm đến cuối cùng của mọi dòng nước, nơi mà 'hạnh phúc' của một dòng sông được định nghĩa là sự hòa mình vào đại dương bao la, vô tận."

Cẩm lắng nghe, ánh mắt nàng dán chặt vào Tạ Trần, như bị cuốn hút vào từng lời hắn nói. Những câu chuyện của Tạ Trần luôn có một sức mạnh kỳ lạ, chúng không trực tiếp giải quyết vấn đề, nhưng lại mở ra một con đường mới trong tâm trí người nghe.

"Dòng sông ấy cứ thế chảy, tuân theo định mệnh được sắp đặt. Nhưng rồi, đến một khúc quanh, dòng chảy của nó gặp phải một vách đá sừng sững. Các dòng sông khác sẽ cố gắng tìm cách vượt qua, hoặc lách qua để tiếp tục hành trình ra biển. Nhưng dòng sông này, nó lại dừng lại. Nó không muốn lao mình vào biển lớn nữa. Nó cảm thấy rằng, sự hòa mình vào một cái gì đó quá lớn lao, quá rộng lớn, sẽ khiến nó mất đi chính bản ngã của mình, mất đi những giá trị riêng mà nó đã tích lũy trên hành trình của mình." Tạ Trần ngừng lại một chút, để những lời nói của hắn thấm sâu vào tâm hồn Cẩm.

"Thay vì tiếp tục đi theo con đường đã vạch sẵn, dòng sông ấy đã tự mình rẽ nhánh. Nó không chảy ra biển lớn nữa, mà rẽ vào một thung lũng nhỏ, hoang sơ, tạo nên một hồ nước trong xanh, yên bình. Ban đầu, mọi người đều chế giễu dòng sông ấy là 'ngu ngốc', là 'lạc loài', là 'không biết tận hưởng cái vĩ đại của biển cả'. Họ nói rằng nó sẽ khô cạn, sẽ trở thành một vũng lầy vô dụng. Nhưng dòng sông ấy không quan tâm. Nó cứ thế lắng đọng, cứ thế nuôi dưỡng sự sống. Từ cái hồ nước nhỏ ấy, những loài hoa hiếm có bắt đầu nở rộ, những cây cổ thụ xanh tốt vươn mình, chim chóc đến làm tổ, muôn loài vật nhỏ bé tìm thấy mái nhà của mình. Nước hồ trong lành tưới mát cả một vùng đất, biến thung lũng khô cằn thành một ốc đảo xanh tươi, tràn đầy sự sống."

Tạ Trần quay lại nhìn thẳng vào mắt Cẩm, đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một bầu trời sao. "Một dòng sông, liệu nó có 'hạnh phúc' hơn khi lao mình vào biển lớn, hay khi nó tự tạo ra một hồ nước yên bình, nuôi dưỡng cỏ cây và muôn loài? Giá trị của một dòng sông không nằm ở việc nó chảy đến đâu, hay nó hòa mình vào cái gì, mà ở cách nó nuôi dưỡng cuộc sống trên con đường của mình, ở cách nó tạo ra một giá trị độc đáo mà không một dòng sông nào khác có thể có được. Nó không cần phải trở thành biển lớn để chứng minh sự tồn tại của mình, nó chỉ cần là chính nó, một hồ nước trong lành, mang đến sự sống và vẻ đẹp theo cách riêng của mình."

Cẩm ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây đã hoàn toàn sáng rõ, một tia hy vọng không còn le lói mà đã bùng lên mạnh mẽ. Nàng cảm thấy như một bức màn dày đặc đã được vén lên, để lộ ra một con đường quang đãng, rõ ràng. Câu chuyện của dòng sông, kết nối với câu chuyện về cái hoa của lần trước, đã vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí nàng. Hạnh phúc không phải là một công thức, không phải là một điểm đến do người khác định sẵn, mà là một hành trình tự khám phá, tự kiến tạo.

"Tiên sinh... con hiểu rồi." Giọng Cẩm vang lên, không còn sự run rẩy hay yếu ớt, mà đầy sự kiên định. Nàng đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách sâu sắc, một sự tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng. "Hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là hành trình con tự chọn, và cách con sống trọn vẹn trên hành trình đó. Con sẽ không để mình bị cuốn theo dòng chảy của người khác. Con sẽ tìm ra con đường của riêng con, để nuôi dưỡng 'cái hoa' của mình, dù nó có khác biệt đến đâu." Nàng nói, đôi mắt lấp lánh một quyết tâm chưa từng có. Nỗi lo âu, sự hoang mang đã được thay thế bằng một sự bình thản lạ thường, một sức mạnh nội tại vừa được thức tỉnh. Nàng đã tìm thấy "cái hồ" của riêng mình.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Hắn gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, Cẩm đã thực sự hiểu. Quyết định của Cẩm, dù chỉ là một lựa chọn cá nhân nhỏ bé trong một thế giới rộng lớn, nhưng nó lại là một trong những "hạt mầm" đầu tiên cho sự thay đổi trong quan niệm xã hội về vai trò của phụ nữ và giá trị của lựa chọn cá nhân trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này. Hắn tin rằng, sự kiên định của Cẩm sẽ mở ra những thách thức mới, nhưng cũng là cơ hội để cô chứng minh giá trị của con đường mình đã chọn.

Cẩm quay người, bước chân nàng giờ đây vững vàng hơn bao giờ hết, không còn chút do dự hay hoang mang. Nàng bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, nơi ánh trăng non đang chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước. Dù con đường ấy có chông gai đến mấy, nàng biết mình sẽ không đơn độc, bởi nàng đã tìm thấy la bàn trong chính tâm hồn mình.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, chậm rãi nhấp chén trà đã nguội. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Cẩm đã khuất dạng. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước của Nhân Gian sẽ không ngừng sản sinh ra những "cái hoa" độc đáo, những dòng sông chọn lối đi riêng. Và hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn là điểm tựa tinh thần, người gieo mầm triết lý "vô vi" và "Nhân Đạo" thông qua những câu chuyện đời thường, ảnh hưởng đến nhiều cá nhân khác trong cộng đồng. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những phép thuật cao siêu hay những lời tiên tri huyền bí, mà chỉ bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu nhân quả.

Ngoài kia, tiếng rao hàng của người bán bánh đêm đã tắt hẳn. Tiếng gió vẫn thì thầm qua những tán lá, kể câu chuyện về một thế giới đang dần thay đổi, từng chút một, từ những lựa chọn nhỏ bé nhất của mỗi con người.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free