Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1641: Màu Mỡ Nở Hoa: Tri Thức Từ Đất

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng, nhuộm một vệt vàng cam mỏng manh lên phía chân trời phía đông, xua đi màn sương đêm còn vương vấn trên những ngọn cây. Nắng nhẹ, như sợi tơ lụa mỏng, chạm khẽ vào từng giọt sương đọng trên lá cỏ, khiến chúng lấp lánh như vô vàn châu ngọc. Một làn gió mát rượi, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thanh khiết của cây dại, mơn man thổi qua Bãi Hoang Yêu Linh, giờ đã không còn vẻ hoang tàn, tiêu điều như trước. Những mầm xanh đầu tiên từ chương trước, giờ đây đã vươn lên mạnh mẽ hơn, tạo thành những thảm xanh non tơ rải rác trên nền đất nâu sẫm, như những nét chấm phá tươi mới trên bức tranh tĩnh lặng của buổi sớm.

Lão Nông, với chiếc nón lá đã sờn cũ và đôi tay chai sạn, là người đầu tiên có m���t trên bãi đất. Ông không còn vội vã với chiếc cuốc hay cái cày, mà thay vào đó, ông chậm rãi đi từng bước, ánh mắt tinh tường rà soát khắp nơi. Đôi khi, ông dừng lại, cúi người xuống, dùng tay bốc một nắm đất lên. Mùi đất ẩm ướt, xen lẫn một chút hương nồng của cỏ mục, xộc vào khứu giác, gợi lên trong ông một cảm giác thân thuộc và bình yên lạ thường. Ông nhấm nháp một chút đất giữa các ngón tay, cảm nhận độ tơi xốp, độ ẩm, và cả những hạt sạn li ti ẩn mình trong đó. Những nông dân khác cũng lần lượt kéo đến, mỗi người một góc, một công việc. Họ không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát, lắng nghe tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây dại, tiếng côn trùng rỉ rả thức giấc, và cả tiếng gió xào xạc mang theo những câu chuyện của đất.

Một nhóm nông dân trẻ hơn, với sức vóc còn dồi dào, đang tỉ mẩn dùng những chiếc que gỗ nhỏ để đào những hố thử nghiệm. Họ phân loại đất, ghi chép lại màu sắc, kết cấu, và cả những loài cây dại đang sinh trưởng tốt nhất ở từng khu vực. Những tấm ván gỗ được đẽo gọt thô sơ, được dùng làm ‘sổ sách’, trên đó chi chít những ký hiệu đơn giản mà chỉ họ mới hiểu: một vòng tròn gạch chéo có nghĩa là đất khô cằn, một hình sóng nước đại diện cho đất ẩm ướt, và những nét vẽ nguệch ngoạc của những loài cây quen thuộc.

Lão Nông đến bên một nhóm, ánh mắt đầy suy tư. “Đất này đỏ, đất kia đen, cứ như mỗi mảnh đất có một tính nết riêng vậy. Khu này ưa nắng, khu kia lại thích ẩm.” Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự chiêm nghiệm sau bao ngày tháng gắn bó với đồng ruộng. Ông đưa tay chỉ về một vạt đất màu mỡ hơn, nơi những mầm cây dại mọc xanh tốt. “Khu vực này, ta đã quan sát kỹ, đất có vẻ tơi xốp hơn, và giữ ẩm tốt hơn. Chắc chắn là có mạch nước ngầm gần đó, hoặc là do loại cây dại có rễ ăn sâu đã cải tạo nó qua bao năm tháng.”

Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ kỹ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy tò mò, đang say sưa vẽ lại những loại cây dại mà em thấy phát triển tươi tốt ở các khu vực khác nhau. Chiếc bút than trên tay em lướt thoăn thoắt trên cuốn sổ nhỏ, từng nét vẽ tuy còn non nớt nhưng đã phác họa rõ ràng hình dáng của từng loại cây, kèm theo những ghi chú cẩn thận về loại đất xung quanh. Em chạy đến bên Tạ Trần, người đang đứng lặng lẽ cách đó không xa, đôi mắt sâu thẳm dõi theo hoạt động của những người nông dân. Thân hình hắn gầy gò, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng sớm, nhưng khí chất lại thanh tao, thoát tục, tựa hồ không thuộc về chốn phàm trần này. Đôi mắt hắn, tuy không nói, nhưng dường như đã nhìn thấu mọi sự vận hành của vạn vật.

“Tiên sinh,” Tiểu An gọi khẽ, giọng đầy vẻ hiếu kỳ. “Tại sao cây này lại sống ở đây mà cây kia thì không ạ? Chúng có gì khác nhau?” Y chỉ vào một bụi cây gai góc đang vươn mình mạnh mẽ trên nền đất khô cằn, rồi lại chỉ vào một thảm cỏ xanh mướt mọc ở nơi ẩm ướt hơn.

Tạ Trần khẽ cúi người, bàn tay thon dài, trắng trẻo không chút tì vết của người thư sinh, nhẹ nhàng chạm vào một nắm đất. Hắn cảm nhận hơi ấm từ đất, sự sống đang cuộn chảy bên trong từng hạt phù sa. “Mỗi loài cây, mỗi cành cỏ, đ���u có một “tính” riêng, Tiểu An à. Giống như con người vậy, có người thích nơi ồn ào, có người lại ưa sự tĩnh lặng. Cây cũng vậy, có cây ưa khô hạn, rễ bám sâu để tìm nguồn nước ẩn mình. Có cây lại thích ẩm ướt, đâm chồi nảy lộc ở nơi đất mềm. Đất cũng vậy, mỗi loại đất mang trong mình một “tính nết” khác nhau, một “linh hồn” khác nhau.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, tựa như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, mang theo sự tĩnh lặng và chiều sâu của thời gian. Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiểu An, nhưng lại gợi mở một con đường để y tự mình khám phá.

Tiểu An suy nghĩ một lát, rồi đôi mắt y chợt bừng sáng như nhận ra điều gì đó. “Vậy là, mình phải tìm hiểu xem cây nào hợp với đất nào, và đất nào cần loại cây nào để nó khỏe mạnh hơn, đúng không ạ?”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang theo sự mãn nguyện sâu sắc. “Thông minh lắm, Tiểu An. Đó chính là cách để hòa hợp với tự nhiên, không phải cưỡng ép, mà là thuận theo. Con người chúng ta, thường chỉ muốn kiểm soát, muốn chinh phục. Nhưng đôi khi, chỉ cần lắng nghe, thấu hiểu, và nương theo, lại có thể tạo ra những điều kỳ diệu hơn cả sức mạnh thần thông.” Hắn đứng thẳng người, ánh mắt lướt qua những người nông dân đang hăng say làm việc. Hắn nhìn thấy sự kiên trì, sự hợp tác, và niềm vui trong lao động của họ. Những hạt mầm không chỉ là cây trồng, mà còn là niềm tin, là hy vọng, là sự kiên cường của phàm nhân đang nảy nở trên mảnh đất này. Đây chính là khởi nguồn của Nhân Đạo, một con đường mà không cần đến linh khí, không cần đến tiên pháp, vẫn có thể kiến tạo nên một thế giới tươi đẹp.

Những người nông dân, sau nhiều ngày miệt mài quan sát và ghi chép, đã bắt đầu nhận ra những quy luật tinh tế của vùng đất. Họ phát hiện ra rằng, những khu vực đất đã từng được đề cập trong câu chuyện của Lão Nông về 'Nguyệt Tuyết Hoa' thực sự có độ ẩm tốt hơn, và những tàn dư của loài cây đó vẫn còn ẩn mình dưới lòng đất, giúp đất tơi xốp một cách tự nhiên. Một số người bắt đầu thử nghiệm việc đào những kênh dẫn nước nhỏ từ một con suối cách đó không xa, tái tạo lại dòng chảy cổ xưa mà cụ Lý đã nhắc đến, hy vọng sẽ cung cấp đủ độ ẩm cho những vùng đất khô hạn. Tiếng cuốc xẻng lách cách, tiếng nước chảy nhẹ nhàng hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và lao động. Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một người lái đò đưa khách sang sông, rồi để họ tự mình khám phá con đường phía trước. Hắn tin vào trí tuệ tập thể, vào khả năng tự lực của con người. Sự thành công của việc cải tạo 'Bãi Hoang Yêu Linh' sẽ trở thành minh chứng sống động cho khả năng của con người trong việc thích nghi và biến đổi những tàn dư của kỷ nguyên tiên đạo thành điều có ích cho cuộc sống phàm nhân, mở ra những cách thức mới để tương tác với thế giới.

***

Vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng như mật, trải một lớp màu ấm áp lên những mái nhà tranh vách đất của Thị Trấn An Bình, Lão Nông cùng một vài nông dân đại diện bước vào quán sách của T�� Trần. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những tán cây cổ thụ trước cửa, mang theo mùi hương thoang thoảng của sách cũ và hoa dại. Quán sách vẫn giữ vẻ tĩnh mịch quen thuộc, với những kệ sách cao ngất chứa đầy những cuốn sách đủ mọi loại, từ kinh điển cổ xưa đến những ghi chép về thảo mộc, thiên văn. Không gian quán trầm mặc, phảng phất một vẻ uyên thâm, như chính con người Tạ Trần.

Tạ Trần, vẫn với bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, đang nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thanh tao lan tỏa trong không khí, xoa dịu cái mệt mỏi của một ngày dài. Thân hình hắn gầy gò, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng vàng nhạt từ khung cửa sổ, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư thường trực. Tiểu An, vẫn lăng xăng bên cạnh, đang sắp xếp lại những chồng sách vừa được trả.

Lão Nông, với gương mặt rám nắng và đôi tay thô ráp, cẩn thận trải những tấm ván gỗ chi chít ký hiệu và bản vẽ lên chiếc bàn gỗ lim đã sờn màu thời gian. Những tấm ván ấy giờ đây không chỉ là bản đồ địa hình, mà còn là bản ghi chép chi tiết về từng loại đất, từng loài cây dại, từng mạch nước ngầm mà họ đã kiên trì khám phá. "Tiên sinh," Lão Nông bắt đầu, giọng ông có chút bối rối. "Chúng tôi đã tìm hiểu kỹ về đất, đã biết đất có 'tính', đã vẽ ra được những nơi đất ẩm, đất khô, đất đỏ, đất đen. Nhưng làm sao để mình biết 'chiều' nó đây, để nó cho mình quả ngọt?"

Những người nông dân khác gật đầu đồng tình, ánh mắt họ chứa đựng sự kỳ vọng và cả chút hoài nghi. Họ đã bỏ ra biết bao công sức, nhưng việc tổng hợp lượng thông tin khổng lồ ấy và biến nó thành một phương pháp canh tác cụ thể, hiệu quả vẫn là một thách thức lớn lao. Họ cảm thấy như mình đang đứng trước một biển lớn tri thức, nhưng lại thiếu một con thuyền để vượt qua.

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn lướt qua từng ký hiệu, từng nét vẽ trên những tấm ván gỗ. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống, rồi khẽ nhấp một ngụm. "Đất có linh hồn," hắn nói, giọng điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Khi ta hiểu nó, ta không cần 'chiều', mà là 'hòa hợp'. Hãy tìm cách trả lại cho đất những gì nó cần, giống như cách nó nuôi dưỡng chúng ta."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Xưa kia, có một người chăn cừu. Hắn có hàng trăm con cừu, mỗi con một tính nết, một sở thích. Con thì thích ăn cỏ non ở triền đồi, con thì lại mê lá cây ở khe suối. Có con thì yếu ớt, dễ bệnh tật, có con lại khỏe mạnh, kiên cường. Người chăn cừu không dùng roi vọt để bắt chúng đi theo ý mình, mà hắn dành cả đời để quan sát, để thấu hiểu từng con cừu. Hắn biết con nào cần gì, con nào muốn gì, và làm sao để cả đàn cùng sống an lành."

Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong không khí. "Hay như người thợ mộc, hắn không chỉ dùng búa, dùng đục để đẽo gọt. Hắn phải biết từng thớ gỗ, loại gỗ nào cứng, loại nào mềm, loại nào dễ cong vênh, loại nào giữ được dáng. Hắn phải nương theo vân gỗ, theo 'tính' của gỗ, mới có thể tạo ra những tác phẩm tinh xảo, bền vững."

"Đất cũng như vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần lụi tàn. "Không thể cưỡng ép, chỉ có thể nương theo và bồi đắp. Các vị đã dành thời gian để quan sát, để lắng nghe 'tiếng nói' của đất. Giờ đây, hãy quan sát cách thiên nhiên tự chữa lành. Một mảnh đất cằn cỗi, theo thời gian, sẽ có cỏ dại mọc lên, rồi cây bụi, rồi cây lớn. Chúng tự mình cải tạo đất, trả lại cho đất những dưỡng chất cần thiết. Hãy học theo chúng. Hãy trao đổi tri thức với nhau, thử nghiệm từng chút một. Đừng sợ sai, vì mỗi lần sai là một lần học được điều gì đó mới mẻ."

Tiểu An, vẫn đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đã hiểu ra điều gì đó. "Vậy là mình phải làm bạn với đất, đúng không ạ? Giống như tiên sinh làm bạn với sách vậy." Giọng y trong trẻo, mang theo sự ngây thơ nhưng lại chạm đến bản chất của vấn đề.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười ẩn hiện trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Làm bạn, là thấu hiểu, là cho đi và nhận lại. Đất sẽ không phụ lòng người, nếu người biết cách yêu thương và chăm sóc nó."

Lão Nông và các nông dân ngẩng đầu lên, ánh mắt họ không còn sự bối rối mà thay vào đó là một tia sáng của sự khai sáng. Họ đã bị mắc kẹt trong lối tư duy cũ, rằng phải dùng sức mạnh để chinh phục, để ép buộc tự nhiên. Nhưng Tạ Trần đã cho họ thấy một con đường khác, một con đường của sự hòa hợp, của trí tuệ và sự kiên nhẫn. Sự bối rối và hoài nghi ban đầu của các nông dân về khả năng cải tạo đất hoang bằng các phương pháp phàm nhân, giờ đây đã dần tan biến, thay vào đó là niềm tin và quyết tâm. Thách thức của Tạ Trần trong việc hướng dẫn mà không can thiệp trực tiếp, tin tưởng vào khả năng tự lực của con người, đã bắt đầu gặt hái được những thành quả đầu tiên. Họ đã tìm thấy con thuyền, và giờ đây, họ đã có la bàn để vượt qua biển lớn tri thức.

Tạ Trần biết, những lời hắn nói không phải là phép thuật hay tiên pháp. Đó chỉ là những triết lý đơn giản, những lẽ thường tình mà con người đã lãng quên trong khao khát sức mạnh siêu nhiên. Nhưng chính những điều đơn giản ấy, khi được gieo vào lòng người, lại có thể tạo nên những thay đổi vĩ đại. Triết lý 'hòa hợp với tự nhiên' và 'lắng nghe đất' sẽ không chỉ giới hạn trong nông nghiệp mà còn lan tỏa sang các lĩnh vực khác của đời sống phàm nhân, định hình nên văn minh của kỷ nguyên mới. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù vô vi, ngày càng sâu sắc, khi những triết lý của anh dần định hình cách con người kiến tạo và sống trong thế giới của mình.

***

Vài tháng sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn, Bãi Hoang Yêu Linh ngày nào đã biến đổi đến mức không thể nhận ra. Không còn là những mảng đất cằn cỗi với vài mầm xanh yếu ớt, nơi đây giờ đã trở thành một bức tranh sống động của sự sống và màu sắc. Những cánh đồng lúa xanh mướt, uốn lượn theo triền đất, reo vui trong gió, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Các luống rau xanh tươi, mượt mà trải dài tăm tắp, xen kẽ là những vườn cây ăn quả đang vào vụ thu hoạch, trĩu nặng những trái cây chín mọng, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp không gian. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ non, mùi phân hữu cơ nhẹ nhàng hòa quyện với mùi hoa dại thanh khiết, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, khiến lòng người sảng khoái lạ thường.

Người dân, với gương mặt rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh niềm vui, đang hăng say lao động. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hát hò ngẫu hứng hòa cùng tiếng cuốc xẻng lách cách, ti��ng nước chảy nhẹ nhàng từ những kênh mương nhỏ mà họ đã khéo léo tái tạo, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp, tràn đầy sức sống. Đây là thành quả của sự kiên trì, trí tuệ, và tinh thần hợp tác không ngừng nghỉ của cả cộng đồng.

Họ đã áp dụng thành công các kỹ thuật canh tác hữu cơ mà Tạ Trần đã gợi mở. Những ụ phân xanh được ủ cẩn thận từ cây dại và rơm rạ, trả lại cho đất những dưỡng chất mà nó cần. Các luống cây luân canh được sắp xếp hợp lý, giúp đất không bị bạc màu và ngăn ngừa sâu bệnh. Những loại cây bản địa như Nguyệt Tuyết Hoa được trồng xen kẽ, không chỉ làm đẹp thêm cho cánh đồng mà còn giúp thanh lọc đất, hút đi những tàn dư yêu khí còn vương vấn từ thời tiên đạo. Họ đã học cách "lắng nghe" đất, "hòa hợp" với đất, và đất đã đáp lại họ bằng những vụ mùa bội thu chưa từng có.

Tạ Trần và Tiểu An chậm rãi đi dạo giữa những luống cây. Ánh nắng vàng dịu cuối chiều mơn man trên làn da, làn gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười bình yên v�� mãn nguyện. Hắn cảm nhận sự bình yên và sức sống đang trỗi dậy mạnh mẽ từ mảnh đất này, từ chính những con người phàm trần này. Hắn không cần pháp lực cường đại, không cần hô mưa gọi gió, nhưng hắn đã chứng kiến một điều kỳ diệu hơn cả: sự hồi sinh của đất, và sự hồi sinh của chính niềm tin vào con người.

Tiểu An reo hò, chạy nhảy tung tăng giữa các luống rau, đôi mắt y sáng rực niềm vui. Y không ngừng chỉ trỏ những bông hoa đẹp, những quả cà chua chín mọng. Bỗng, y dừng lại bên một cây cà chua, hái một quả chín đỏ, căng mọng, rồi chạy đến đưa cho Tạ Trần.

"Ngon quá tiên sinh ơi! Đất mẹ cho chúng ta đấy!" Tiểu An nói, đôi mắt toát lên vẻ hân hoan, đưa quả cà chua thơm lừng cho hắn.

Tạ Trần khẽ nhận lấy quả cà chua, cảm nhận sự mát lạnh và căng mọng của nó. Hắn cắn một miếng nhỏ, vị chua ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu, ánh mắt đầy trìu mến nhìn Tiểu An. "Đúng vậy. Đất mẹ ban tặng."

Lão Nông, với gương mặt rạng rỡ, bước đến bên Tạ Trần, ánh mắt ch��a đựng sự kính phục sâu sắc. Chiếc nón lá ông đội giờ đây không còn vẻ cũ kỹ, mà như một biểu tượng của sự cần cù và trí tuệ. "Tiên sinh, nhìn xem! Đất đã đáp lại chúng tôi rồi! Quả ngọt này, không cần linh lực mà vẫn có được!" Giọng ông đầy tự hào, chỉ tay về phía cánh đồng trĩu quả.

Một nông dân khác, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, cũng nói chen vào: "Nhờ có tiên sinh gợi ý, chúng tôi mới biết cách 'nói chuyện' với đất! Giờ đây, đất không còn là kẻ thù, mà là một người bạn thân thiết của chúng tôi!"

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, công lao này không thuộc về riêng hắn, mà thuộc về sự kiên trì của những người nông dân, về trí tuệ tập thể của Nhân Gian. Sự thành công của mô hình nông nghiệp hữu cơ tại Bãi Hoang Yêu Linh sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ trở thành nền tảng và nguồn cảm hứng cho việc phát triển các phương pháp canh tác bền vững, tự chủ trên khắp Nhân Gian, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không c��n thành tiên. Những hạt mầm không chỉ là cây trồng, mà còn là niềm tin, là hy vọng, là sự kiên cường của phàm nhân. Và đó, chính là sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, kiến tạo nên một thế giới của riêng mình, bằng chính đôi tay và trí tuệ của con người.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free