Nhân gian bất tu tiên - Chương 1652: Ký Ức Và Bình Minh: Tiếng Thở Dài Của Thời Gian
Ánh trăng vằng vặc trải bạc lên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình, xuyên qua kẽ lá xanh rì của Rừng Thanh Phong, soi rõ con đường mới đang dần thành hình. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa trôi trên mặt nước, ẩn chứa biết bao thấu hiểu và bình yên. Hắn biết, hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, sự luân hồi của vạn vật, sẽ không dừng lại ở đây. Nó sẽ tiếp tục được các thế hệ kế tiếp của "nhân gian" viết nên, mãi mãi về sau, như dòng sông không ngừng chảy, như cỏ cây không ngừng sinh sôi. Hắn không phải là kẻ kiến tạo, mà chỉ là người gieo mầm. Những hạt mầm của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của triết lý "vô thường" đã bén rễ, nảy nở thành những chồi non mạnh mẽ, vươn mình đón lấy bình minh của một kỷ nguyên mới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ dòng sông Vọng Giang và cả không gian Thị Trấn An Bình một sắc màu bi tráng nhưng cũng đầy hoài niệm. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra sông, giờ đây trở nên yên bình lạ thường. Tiếng nước sông chảy êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo gọi đàn về tổ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của buổi chiều tà. Mùi trà xanh dịu nhẹ, hòa quyện với mùi nước sông trong lành và thoang thoảng hương hoa dại bên bờ, đưa tâm hồn người lãng du vào cõi mộng mị. Bầu không khí trong lành và mát mẻ, như xoa dịu những lo toan, vướng bận của cuộc sống.
Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, nhâm nhi tách trà nóng hổi, đôi mắt sâu thẳm dõi theo dòng sông. Dòng nước kia không ngừng trôi, mang theo phù sa bồi đắp, nhưng cũng cuốn đi bao nhiêu thứ. Hắn cảm nhận được sự vô thường của vạn vật, sự biến đổi không ngừng của thời gian, của lòng người. Cái mát lạnh của tách trà men sứ truyền qua đầu ngón tay, như nhắc nhở hắn về sự hiện hữu của từng khoảnh khắc. Bên cạnh hắn, Tiểu An ngồi cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ tay đã sờn cũ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát tri thức. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, phản chiếu ánh sáng cuối ngày. Áo vải thô cũ của cậu bé đã bạc màu, nhưng tinh thần thì luôn tươi mới, đầy sức sống.
Ở một góc quán, tách biệt khỏi sự yên bình của Tạ Trần và Tiểu An, Lão Trưởng Thôn cùng vài người già khác đang trầm tư. Gương mặt họ khắc khổ, nhiều nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian, tóc và râu bạc phơ như sương tuyết. Dáng người ai nấy đều hơi còng, ánh mắt thường nhìn xa xăm, chứa đựng những ký ức về một thời đã qua. Quần áo vải bố đơn giản, đã sờn cũ, càng làm nổi bật vẻ mộc mạc, chân chất của những người đã dành cả đời gắn bó với đất đai, với làng xã. Tiếng thở dài trầm đục của họ cứ thi thoảng lại vang lên, xen lẫn những câu chuyện về "ngày xưa", về những giá trị đã dần phai nhạt, và cả tiếng làu bàu khe khẽ về "thanh niên bây giờ".
Bà Chủ Quán Trà, một người phụ nữ phúc hậu với vẻ mặt hiền từ, đang loay hoay lau dọn quầy. Thỉnh thoảng bà lại liếc nhìn về phía nhóm các cụ, lòng dấy lên chút lo lắng. Bà biết, những người già này đang cảm thấy lạc lõng giữa dòng chảy của thời đại mới.
"Trà của các cụ đây ạ," bà nhẹ nhàng đặt xuống mấy tách trà mới pha, hương thơm lan tỏa. "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!" Bà mỉm cười thân thiện, cố gắng xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.
Lão Trưởng Thôn khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy đưa lên nâng chén trà. Ánh mắt ông vẫn hướng về phía xa, nơi những công trình mới của con đường xuyên Rừng Thanh Phong đang dần thành hình, những cột mốc đầu tiên đã đứng sừng sững, báo hiệu một sự thay đổi không thể đảo ngược.
"Cái con đường mới đó," giọng ông trầm đục, mang theo chút buồn bã và hoài niệm, "đẹp thì đẹp thật, nhưng có cần phải vội vàng đến vậy không? Ngày xưa làm đường, mỗi hòn đá đều được lựa chọn cẩn thận, mỗi mét đường đều thấm đẫm mồ hôi. Giờ thì... máy móc hết cả. Người ta không còn cần đến đôi tay của chúng ta nữa rồi."
Một cụ già khác, tóc bạc trắng như cước, khẽ gật gù đồng tình. "Đúng vậy! Chúng ta giờ chỉ còn biết ngồi đây nhìn thôi, chẳng còn sức lực hay trí tuệ gì để đóng góp nữa rồi. Cứ như là... những cái cây già cỗi, chỉ chờ ngày khô héo mà thôi."
Tiểu An, đang chăm chú nghe ngóng, khẽ giật mình khi nghe những lời than thở ấy. Cậu bé đặt cây bút lông xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ băn khoăn.
"Tiên sinh, con thấy các cụ buồn quá. Có phải họ cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau không?" cậu bé thì thầm, giọng nói trầm thấp, sợ làm phiền những người lớn tuổi.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ tan ra nơi đầu lưỡi. Hắn hiểu nỗi lòng của những người già. Họ đã dành cả cuộc đời để xây dựng, để gìn giữ những giá trị mà họ tin là vĩnh cửu. Giờ đây, khi bánh xe thời gian quay nhanh hơn, khi những điều mới mẻ ồ ạt đổ bộ, họ cảm thấy mình như những con thuyền lạc lõng giữa biển khơi, không còn bến đỗ, không còn phương hướng. Nỗi sợ "mất người", mất đi giá trị của bản thân, mất đi ý nghĩa tồn tại, đang gặm nhấm tâm hồn họ. Nhưng Tạ Trần cũng biết, sự thay đổi là vô thường, là quy luật tất yếu của nhân quả. Vấn đề không phải là chống lại nó, mà là tìm cách hòa mình vào dòng chảy ấy, tìm thấy một vị trí mới, một ý nghĩa mới.
Tiếng làu bàu lại vang lên, lần này là từ một cụ bà đang se chỉ, đôi mắt mờ đục nhìn về phía công trường. "Cái nghề dệt của con Kiều Nương, không biết rồi sẽ ra sao. Ngày xưa, mỗi sợi tơ, mỗi tấm vải đều là cả một tấm lòng. Giờ thì người ta ch��� chuộng cái nhanh, cái rẻ..."
Những lời nói đó như một tiếng thở dài của thời gian, một lời than vãn cho một kỷ nguyên đang dần khép lại. Tạ Trần thấu hiểu, không có sự thay đổi nào mà không đi kèm với những mất mát, những nỗi buồn. Nhưng cũng chính trong những mất mát ấy, những cơ hội mới lại nảy sinh, những giá trị mới lại được định hình. Hắn nhìn Tiểu An, cậu bé đang chăm chú lắng nghe, gương mặt vẫn còn non nớt nhưng đã bắt đầu biết suy tư. Tạ Trần biết, những hạt mầm triết lý mà hắn gieo xuống sẽ cần thời gian để trưởng thành, để biến những băn khoăn thành những thấu hiểu, những hoài niệm thành những đóng góp có ý nghĩa. Hắn tin vào "nhân quả", tin rằng mọi hành động, dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ tạo ra những gợn sóng, lan tỏa và thay đổi thế giới theo một cách nào đó.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng mơn trớn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo hơi sương đêm và mùi đất mới từ công trường. Tạ Trần và Tiểu An bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc, hướng về phía công trường xây dựng con đường mới. Dọc đường, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng cười nói rộn ràng của những người dân bắt đầu một ngày làm việc hăng say. Khác hẳn với không khí trầm lắng của chiều hôm trước, nơi đây giờ đây tràn đầy sức sống và nhiệt huyết.
Khi đến gần công trường, một khung cảnh nhộn nhịp hiện ra trước mắt họ. Tiếng cuốc xẻng va chạm lạch cạch, tiếng xe đẩy đất đá lộc cộc, tiếng người nói chuyện rôm rả, tất cả hòa quyện thành một âm thanh của sự kiến tạo. Mùi đất mới, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi của những người thợ đang làm việc hăng say lan tỏa trong không khí.
Ở giữa công trường, Kiều Nương đang đứng giữa một nhóm kỹ sư và công nhân. Ngoại hình của cô vẫn giữ nét mộc mạc của cô gái dệt vải, mái tóc đen được búi gọn gàng, chiếc áo vải đơn giản nhưng sạch sẽ. Tuy nhiên, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ rụt rè, băn khoăn như ngày trước, mà thay vào đó là sự kiên định và tự tin. Cô toát lên vẻ đẹp của một người phụ nữ chủ động, đầy năng lượng. Cô hăng say chỉ trỏ vào một tấm bản vẽ đang trải trên một chiếc bàn gỗ thô, giải thích về cách cô sẽ dệt những tấm vải đặc biệt để gia cố bờ kè và tạo điểm nhấn cảnh quan cho con đường.
Lý Kiến, với dáng người nhanh nhẹn và trang phục gọn gàng, đứng cạnh Kiều Nương. Ánh mắt anh sắc sảo của một người làm công trình, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ tán thưởng và tin tưởng tuyệt đối vào những gì Kiều Nương đang trình bày. Anh không ngừng gật đầu, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài câu hỏi, nhưng rõ ràng là để làm rõ thêm, chứ không phải để nghi ngờ.
"…Những sợi tơ này tuy thô, nhưng khi được dệt theo kỹ thuật truyền thống của làng ta, nó sẽ tạo nên độ bền đáng kinh ngạc," Kiều Nương nhiệt tình giải thích, giọng nói rành rọt, vang rõ giữa tiếng ồn ào của công trường. Cô dùng tay chỉ vào một mẫu vật liệu. "Hơn nữa, chúng ta có thể kết hợp nó với các loại cây thân thảo có rễ bám sâu để giữ đất, tạo thành một 'tấm thảm sống' vừa đẹp mắt vừa chắc chắn, ngăn ngừa xói mòn hiệu quả. Khi mưa xuống, nước sẽ thấm qua lớp vải này, nuôi dưỡng cây cỏ, đồng thời giữ lại đất cát, giúp con đường bền vững hơn rất nhiều."
Lý Kiến gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khởi. "Đúng vậy! Ý tưởng của cô Kiều Nương thật sự rất độc đáo và hiệu quả. Vừa bảo vệ môi trường, vừa giữ được nét văn hóa truyền thống của làng. Đây đúng là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật hiện đại và trí tuệ dân gian." Anh quay sang những người công nhân, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng rất đỗi thuyết phục. "Các anh hãy nghe Kiều Nương giải thích kỹ hơn về kỹ thuật dệt này. Nó sẽ là một phần quan trọng của dự án chúng ta!"
Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt mở to nhìn Kiều Nương với vẻ ngưỡng mộ. Cậu bé cảm nhận được sự nhiệt huyết và niềm tin rực cháy trong từng lời nói của cô. Cái "bình thường vĩnh cửu" mà tiên sinh Tạ Trần thường nhắc đến, cậu bé chưa thể hình dung trọn vẹn, nhưng qua hình ảnh Kiều Nương hôm nay, cậu đã thấy được một phần của nó. Một cuộc sống mà mỗi người phàm nhân đều có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy cách đóng góp cho cộng đồng, không cần đến pháp lực hay tiên thuật.
"Cô Kiều Nương thật là tài tình!" Tiểu An thốt lên, giọng nói đầy phấn khích, "Con đường này sẽ đẹp lắm, tiên sinh nhỉ? Sẽ không chỉ là đường, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật, là một phần của làng mình!"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn Kiều Nương đầy khích lệ. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được luồng khí tức của sự sống, của sự sáng tạo đang bùng cháy trong Kiều Nương. Đó không phải là linh khí của Thiên Đạo đang suy tàn, mà là sức mạnh nội tại của con người, của nhân tính. Điều Kiều Nương đang làm không chỉ là xây dựng một con đường, mà còn là kiến tạo một cây cầu, nối liền truyền thống và hiện đại, nối liền quá khứ và tương lai. Hắn thấu hiểu rằng, đây chính là sự "phá cục" một cách âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất. Sự cởi mở và khả năng thích nghi của Kiều Nương sẽ không chỉ dừng lại ở đây, mà sẽ khuyến khích những người khác trong cộng đồng mạnh dạn hơn trong việc đổi mới và phát triển các lĩnh vực khác, từ nghệ thuật đến khoa học, từ kỹ thuật đến triết học. Thị Trấn An Bình đang dần trở thành một ví dụ điển hình cho sự hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, thiên nhiên và con người trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi mỗi người phàm nhân đều có thể tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn của cuộc sống mà không hề "mất người".
Hắn nhớ lại những lời than thở của Lão Trưởng Thôn chiều hôm qua. Những nỗi lo lắng về việc bị lãng quên, về sự mất đi những giá trị cũ. Nhưng Kiều Nương, chính là một minh chứng sống động cho việc cái cũ không hề mất đi, mà chỉ biến đổi, tìm thấy một hình hài mới để tiếp tục tồn tại và phát triển. Cái nghề dệt truyền thống, thay vì bị quên lãng, lại được nâng tầm, được thổi một luồng sinh khí mới, trở thành một phần không thể thiếu của một công trình hiện đại. Hắn tin rằng, sự hợp nhất giữa trí tuệ truyền thống và sự sáng tạo hiện đại sẽ là yếu tố then chốt cho sự phát triển bền vững của Nhân Gian trong kỷ nguyên mới. Và Tạ Trần, hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò là "người kết nối" và "người truyền đạt" triết lý, giúp các thế hệ tìm thấy tiếng nói chung, không chỉ trong cộng đồng nhỏ này mà còn trên phạm vi rộng hơn.
***
Chiều tối cùng ngày, Thị Trấn An Bình chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn dầu lung linh trong quán sách của Tạ Trần, hắt bóng hắn và Tiểu An lên bức tường gỗ. Mùi giấy cũ và mực, hòa quyện với mùi hương hoa thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một không gian ấm cúng, đầy tri thức. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, như một bản hòa tấu nhẹ nhàng cho cuộc sống yên bình.
Tạ Trần ngồi đọc sách dưới ánh đèn dầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách đã sờn cũ. Hắn cảm nhận được sự thô ráp của giấy, sự ấm áp của ngọn lửa đèn dầu. Cuốn sách là một kho tàng tri thức, nhưng tri thức không chỉ nằm trong sách vở. Nó còn nằm trong cuộc sống, trong những trải nghiệm, trong những lời nói, hành động của mỗi con người.
Tiểu An ngồi đối diện, tập trung vào bài học mà Tạ Trần giao cho. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và chậm rãi. Tuy nhiên, Tạ Trần cảm nhận được một sự dao động nhẹ trong lòng cậu học trò. Ánh mắt Tiểu An thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, như đang suy tư về điều gì đó. Cậu bé vẫn còn băn khoăn về những gì đã thấy và nghe được trong ngày. Sự đối lập giữa nỗi buồn của những người già và sự nhiệt huyết của Kiều Nương đã gieo vào lòng cậu những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo Tiểu An trở về thực tại. Hắn nhìn cậu học trò với ánh mắt bao dung và thấu hiểu.
"Tiểu An," giọng hắn trầm tĩnh, ấm áp như dòng suối đêm, "con vẫn còn băn khoăn điều gì sao?"
Tiểu An giật mình, vội vàng đặt bút xuống. Cậu bé ngẩng đầu, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ rối rắm. "Tiên sinh, con vẫn nghĩ mãi về lời của các cụ già chiều qua và sự hăng hái của cô Kiều Nương sáng nay. Một bên thì thấy mình vô dụng, bị bỏ lại phía sau, một bên thì tràn đầy sức sống, tạo ra những điều mới mẻ. Con không biết... thế nào mới là đúng đây ạ? Làm sao để dung hòa cả hai?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn biết, đây là một câu hỏi mà không ít người phàm nhân đang phải đối mặt trong kỷ nguyên mới này. Cái "vô thường" của vạn vật, sự biến đổi của nhân quả, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận và thấu hiểu.
"Tiểu An, con thấy cái cây muốn vươn cao, rễ phải bám sâu không?" Tạ Trần không trực tiếp trả lời, mà dùng một phép ẩn dụ quen thuộc.
Tiểu An gật đầu ngay lập tức. "Dạ, con thấy ạ. Rễ càng sâu, cây càng vững, càng có thể chống chọi với bão táp phong ba, càng có thể vươn những cành lá sum suê lên cao."
"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, giọng điệu ẩn chứa sự sâu sắc của triết lý. "Tri thức cũng vậy, nó không mất đi, chỉ là thay đổi hình thái để nuôi dưỡng những mầm non mới. Kỹ thuật dệt 'mới' của Kiều Nương, chẳng phải cũng là từ những sợi tơ và kỹ thuật dệt 'cũ' mà ra sao? Cô ấy không bỏ đi cái cũ, mà là tìm cách biến hóa nó, thổi hồn vào nó, để nó phù hợp với thời đại mới. Cái cũ là nền tảng, là gốc rễ, cái mới là sự phát triển, là cành lá. Thiếu đi cái cũ, cái mới sẽ không có gốc rễ vững chắc, dễ dàng bị lung lay, đổ vỡ."
Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn như muốn truyền tải tất cả những thấu hiểu của mình. "Vấn đề không phải là cái cũ hay cái mới, mà là cách chúng ta nhìn nhận v�� kết nối chúng. Con nghĩ xem, nếu những người trẻ như Kiều Nương, như Lý Kiến, biết hỏi han, học hỏi từ kinh nghiệm quý báu của các cụ, và các cụ biết cách chia sẻ, truyền lại kiến thức, những câu chuyện về 'ngày xưa' của mình theo cách mà người trẻ dễ tiếp nhận, dễ hình dung, thì điều gì sẽ xảy ra?"
Tiểu An lắng nghe chăm chú, đôi mắt cậu bé dần bừng sáng. Một cánh cửa mới dường như đã mở ra trong tâm trí cậu. Cậu bắt đầu hình dung ra viễn cảnh đó: những người già không còn cảm thấy bị bỏ rơi, mà thay vào đó, họ trở thành những người kể chuyện, những người thầy, những người truyền lửa cho thế hệ trẻ. Những kinh nghiệm, những câu chuyện, những kỹ thuật truyền thống của họ sẽ không biến mất, mà sẽ được sống lại, được phát triển trong những hình hài mới mẻ, do chính thế hệ trẻ sáng tạo ra.
"Con hiểu rồi, tiên sinh!" Tiểu An thốt lên, giọng nói đầy phấn khởi. Cậu bé vội vàng cầm bút lên, bắt đầu ghi chép điều gì đó vào cuốn sổ tay của mình. Lần này, không phải là ghi chép một bài học khô khan, mà là ghi lại một ý tưởng, một triết lý mà cậu vừa thấu hiểu. Cậu bé tin rằng, sự hợp nhất giữa trí tuệ truyền thống và sự sáng tạo hiện đại sẽ là yếu tố then chốt cho sự phát triển bền vững của Nhân Gian trong kỷ nguyên mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu, lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết, Tiểu An, với sự thấu hiểu mới mẻ này, có thể sẽ trở thành cầu nối quan trọng giữa các thế hệ trong tương lai. Cậu bé sẽ là người tiếp nối con đường của hắn, không phải bằng cách thành tiên hay sử dụng phép thuật, mà bằng cách gieo những hạt mầm của triết lý, của sự thấu hiểu và lòng nhân ái vào lòng người. Ý tưởng của Kiều Nương về "dệt cảnh quan" sẽ không chỉ là một dự án thành công, mà còn là một ví dụ điển hình cho sự kết hợp thành công giữa truyền thống và đổi mới, khuyến khích nhiều người khác trong Thị Trấn An Bình và các vùng lân cận noi theo. Tạ Trần sẽ tiếp tục đóng vai trò là "người kết nối" và "người truyền đạt" triết lý, giúp các thế hệ tìm thấy tiếng nói chung, không chỉ trong cộng đồng nh�� này mà còn trên phạm vi rộng hơn.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu sáng, và Thị Trấn An Bình chìm sâu vào giấc ngủ. Nhưng trong những ngôi nhà, trong những tâm hồn, những hạt mầm của sự thấu hiểu và hy vọng đã bắt đầu nảy nở, sẵn sàng đón lấy một bình minh mới, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của cuộc sống, mà không hề "mất người". Đây chính là khởi đầu của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, nối dài mãi mãi.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.