Nhân gian bất tu tiên - Chương 1661: Thiên Địch Tự Nhiên: Lời Giải Từ Cân Bằng
Ánh bình minh cuối cùng cũng hoàn toàn xua tan màn đêm, chiếu rọi khắp quán sách, hắt lên những gương mặt đã thấm mệt nhưng tràn đầy quyết tâm. Không khí không còn căng thẳng, mà thay vào đó là một sự đồng lòng, một tinh thần hợp tác mạnh mẽ. Việc cộng đồng tự mình tìm ra giải pháp, kết hợp khoa học và triết lý hài hòa, báo hiệu một kỷ nguyên mà nhân loại không còn phụ thuộc vào tiên đạo mà tự chủ xây dựng văn minh của mình. Lời nói của Tạ Trần về "nhân quả" và "sự hài hòa" đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của họ. Sự đồng thuận trong việc khôi phục cân bằng sinh thái gợi ý rằng các giải pháp không chỉ dừng lại ở việc ch���a trị bệnh mà còn hướng tới việc xây dựng một hệ sinh thái bền vững cho tương lai.
Đây không chỉ là một cuộc họp bàn về dịch bệnh. Đây là một minh chứng hùng hồn cho sự trỗi dậy của trí tuệ nhân gian, cho khả năng tự chủ và khả năng phục hồi của phàm nhân. Trong kỷ nguyên không còn tiên đạo, con người đang tự mình viết nên câu chuyện của mình, không bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng sự thấu hiểu, lòng kiên nhẫn và tinh thần đoàn kết. Những hạt mầm của một nền văn minh mới, bền vững và nhân văn, đang được gieo trồng ngay tại Thị Trấn An Bình nhỏ bé này, trên chính mảnh đất đã từng bị tổn thương.
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong một bầu không khí khác hẳn mọi ngày. Quảng trường trung tâm, vốn thường chỉ tấp nập với những gánh hàng rong và tiếng cười nói thường nhật, nay nhộn nhịp hơn bội phần. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân rộn ràng, tiếng xe ngựa lộc cộc chở đầy dụng cụ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự khởi đầu mới. Mùi bánh mì nướng thơm lừng từ các tiệm ăn sáng hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi gỗ mới từ những vật liệu được tập kết, và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người đã dậy sớm chuẩn bị.
Giữa quảng trường, Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng trong bộ giáp sắt thô sơ thường ngày, gương mặt cương nghị nhưng ánh lên vẻ quyết tâm, đang đứng cùng Lý Nghiên và Trần Khoa. Cả hai vị học giả trẻ tuổi này, dù còn mang nét thư sinh, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự nhiệt huyết và tập trung. Họ trải ra một tấm bản đồ vẽ tay khá chi tiết về cánh đồng, chỉ trỏ, giải thích không ngừng nghỉ. Xung quanh họ là hàng trăm người dân Thị Trấn An Bình, từ những thanh niên trai tráng đến những phụ nữ trung niên, và cả những cụ ông, cụ bà có kinh nghiệm đồng áng lâu năm. Ai nấy đều mang theo dụng cụ đơn giản: cuốc, xẻng, giỏ mây, hoặc những túi hạt giống nhỏ.
Thủ Lĩnh Dân Quân vung tay, giọng nói vang dội, đầy uy lực nhưng cũng chan chứa tình cảm: "Bà con cô bác! Như đêm qua chúng ta đã bàn bạc, hôm nay là ngày chúng ta bắt đầu gieo hạt cho tương lai của Thị Trấn An Bình! Dịch bệnh 'hắc diệp trùng' đã dạy chúng ta một bài học quý giá, rằng vạn vật tương sinh, tương khắc. Chúng ta không thể chỉ biết lấy đi mà không bồi đắp. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau khôi phục lại sự cân bằng mà Thiên Đạo đã ban tặng cho mảnh đất này!" Hắn dừng lại một chút, quét mắt nhìn khắp lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Bà con hãy nhớ, đây không phải là việc ngày một ngày hai. Chúng ta cần kiên trì, kiên trì! Như gieo một hạt giống, phải vun trồng, chăm sóc thì mới có ngày đơm hoa kết trái!"
Lý Nghiên bước lên, cô nàng với vẻ ngoài thanh tú nhưng trí tuệ sắc bén, chỉ vào bản đồ: "Theo kế hoạch đã thống nhất, chúng ta sẽ chia thành ba đội chính. Đội thứ nhất sẽ phụ trách trồng 'Tán Hương Thảo' và 'Ngân Nhẫn Hoa' ở rìa cánh đồng và xen kẽ giữa các luống lúa. Đây là những loài cây có khả năng xua đuổi 'hắc diệp trùng' một cách tự nhiên, không gây hại cho đất và các sinh vật khác. Chúng ta sẽ bắt đầu với cây 'Tán Hương Thảo' ở rìa cánh đồng, sau đó là các bụi 'Ngân Nh��n Hoa' xen kẽ theo sơ đồ này. Đội thứ hai sẽ chịu trách nhiệm lắp đặt các 'nhà chim' và gieo các loại hạt giống hoa dại thu hút chim ăn côn trùng. Chim chóc chính là những người bạn tốt nhất của chúng ta trong việc kiểm soát 'hắc diệp trùng'. Còn đội thứ ba sẽ tập trung vào việc chuẩn bị các loại bẫy sinh học đơn giản, sử dụng các loại nhựa cây và mật ong để dụ dỗ côn trùng, sau đó thu gom một cách thủ công."
Trần Khoa bổ sung thêm, giọng điệu trầm tĩnh nhưng không kém phần nhiệt huyết: "Chúng ta cũng cần chú ý đến việc cải tạo đất. Một số khu vực đất bị suy kiệt cần được bón thêm các loại phân hữu cơ tự nhiên do Lão Nông và các vị chuyên gia thảo dược hướng dẫn. Đây là một quy trình tổng thể, đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và kiên nhẫn của tất cả mọi người."
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, gật đầu liên tục. Ông đội chiếc nón lá quen thuộc, nhìn những cây con và túi hạt giống đã được chuẩn bị sẵn. "Đúng vậy! Cái cây này phải trồng ở đất ẩm, không được lấp sâu quá rễ non nó yếu! Nhớ cho kỹ đó! Mỗi loại cây có một tính nết riêng, phải thuận theo nó mà làm." Ông chủ tiệm thuốc, gầy gò đeo kính, vẻ mặt hiền lành, cùng Quán Chủ Dược Thảo trầm tính, tận tâm, cũng đang hướng dẫn chi tiết cách nhận biết và chăm sóc các loại thảo dược. Mùi thảo dược thoang thoảng từ những túi lá khô ông chủ tiệm thuốc mang theo.
Người dân hăng hái nhận nhiệm vụ và dụng cụ. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nói rộn ràng, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung. Họ không còn vẻ mặt lo lắng, hoang mang như những ngày đầu dịch bệnh bùng phát, mà thay vào đó là sự tin tưởng, hy vọng. Niềm tin không đến từ một vị tiên nhân nào giáng thế, mà từ chính trí tuệ của con người, từ sự đoàn kết của cộng đồng.
Từ góc quán sách của mình, Tạ Trần khẽ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống nhẹ nhàng. Hắn quan sát khung cảnh nhộn nhịp ngoài kia, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc phân công hay hướng dẫn, nhưng ánh mắt hắn dõi theo từng người, từng hành động. Hắn hiểu, đây chính là "nhân" mà họ đang gieo. Một cái nhân của sự tự chủ, của trí tuệ, của lòng kiên nhẫn. Sự nghiệp "phá cục" của Thiên Đạo không cần những trận chiến long trời lở đất, không cần những phép thuật hô mưa gọi gió. Nó chỉ cần những khoảnh khắc như thế này, nơi con người tự mình tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường", nơi họ tự mình tạo dựng nên một kỷ nguyên mới, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần nào. Tiểu An, thư đồng nhỏ của hắn, đang lau dọn bàn ghế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt toát lên vẻ tò mò, ngưỡng mộ. "Tiên sinh, hôm nay sao mọi người hăng hái thế ạ?" Tiểu An hỏi, giọng trong trẻo. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, "Họ đang gieo hy vọng đấy, Tiểu An. Hy vọng vào chính bản thân họ."
***
Giữa buổi sáng, cánh đồng lúa mênh mông trải dài đến tận chân trời, giờ đây không còn là một màu xanh đơn điệu. Thay vào đó, nó là một bức tranh sống động, điểm xuyết những mảng màu nâu của đất mới xới, những vệt xanh đậm c���a những cây thảo dược vừa được gieo trồng, và cả những chấm trắng, vàng của hoa dại mà người dân đang vun trồng. Tiếng người lao động nói chuyện râm ran, tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất, tiếng gió xào xạc qua những thân lúa, và xa xa, đôi khi có tiếng chim hót, tất cả tạo nên một bản nhạc của sự sống, của lao động. Mùi đất mới cày xới, mùi cỏ cây hăng nồng, và cả mùi mồ hôi mặn mòi, tất cả hòa quyện vào nhau, thấm đẫm không khí.
Hàng trăm người dân đang miệt mài làm việc dưới cái nắng ấm và làn gió nhẹ. Họ đào hố một cách cẩn trọng, đặt những cây 'Tán Hương Thảo' mảnh mai xuống đất, lấp đất, rồi tưới nước. Những người khác lại khéo léo giăng những chiếc 'nhà chim' đơn giản làm từ tre nứa và lá cọ lên những cọc tre cao, hy vọng sẽ thu hút được những đàn chim đến làm tổ và bắt sâu. Lý Nghiên và Trần Khoa đi lại khắp nơi, liên tục giám sát và ghi chép. Họ dùng những dụng cụ đo đạc thô sơ để kiểm tra độ ẩm của đất, hướng dẫn người dân cách nhận biết các loài côn trùng có ích và có hại, và ghi nhận những khu vực cần được ưu tiên xử lý.
"Chúng ta cần đảm bảo khoảng cách giữa các cây 'Ngân Nhẫn Hoa' phải đều đặn để chúng có thể phát huy tối đa tác dụng xua đuổi côn trùng," Lý Nghiên chỉ dẫn một nhóm phụ nữ đang cần mẫn gieo hạt. Trần Khoa thì đang kiểm tra một cái bẫy sinh học đơn giản được làm từ một cái chum đất sét chứa hỗn hợp mật ong và một loại nhựa cây đặc biệt. "Hắc diệp trùng vẫn còn nhiều, nhưng chúng ta phải kiên nhẫn. Sự thay đổi không thể đến ngay lập tức. Đây không phải là một loại thuốc tiên có thể chữa khỏi mọi bệnh tật chỉ sau một đêm." Hắn nói, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Lão Nông, với kinh nghiệm đồng áng ngàn đời, đi lại giữa các nhóm, đôi khi cúi xuống nhổ cỏ dại, đôi khi lại chỉnh lại thế đất cho một cây con. "Phải rồi, cái gì thuận theo tự nhiên thì cần có thời gian. Ngày xưa, ông cha ta cũng không thể mong một đêm là xong việc nông. Mảnh đất này đã nuôi sống chúng ta bao đời, nay nó bệnh, chúng ta phải kiên trì chữa trị cho nó, như chữa cho chính người thân của mình vậy." Ông nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự điềm tĩnh của người đã trải qua bao mùa mưa nắng.
Tuy nhiên, giữa sự hăng hái đó, vẫn có những con 'hắc diệp trùng' nhỏ bé, màu đen, bay lượn lờ giữa không trung, đậu lên những chiếc lá lúa non, như thách thức những nỗ lực của con người. Chúng vẫn còn đó, đông đúc và dai dẳng. Một vài người dân, sau khi làm việc cật lực dưới cái nắng gay gắt, ngẩng đầu lên nhìn những đàn côn trùng kia, thở dài một tiếng. Ánh mắt họ còn vương vấn sự nghi hoặc, sự nản lòng.
"Không biết cách này có thật sự hiệu quả không... Dù sao thì, cũng đã làm rồi, chẳng lẽ lại bỏ dở?" Một người dân trẻ tuổi, mồ hôi nhễ nhại, nói với người bên cạnh.
"Ta cũng không biết nữa. Ông bà ta xưa nay vẫn dùng thuốc diệt sâu, dù độc hại nhưng hiệu quả nhanh. Giờ lại làm cái kiểu này, không biết đến bao giờ mới hết sâu?" Một người phụ nữ khác phụ họa, tay vẫn thoăn thoắt gieo hạt nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm.
Trần Khoa nghe thấy những lời đó, hắn hiểu được sự băn khoăn của người dân. Hắn tiến lại gần hơn, giọng nói rõ ràng hơn một chút: "Tôi biết mọi người lo lắng. Nhưng hãy nhìn xem, chúng ta đang gieo mầm cho một tương lai khác. Một tương lai mà con người và tự nhiên chung sống hài hòa, không phải là cuộc chiến sinh tử. Các loài chim sẽ sớm quay lại, những loài bọ cánh cứng ăn sâu sẽ phát triển, và chính những loài cây chúng ta đang trồng sẽ tạo ra một lá chắn tự nhiên. Đây là một chuỗi nhân quả mà chúng ta đang nỗ lực bồi đắp."
Lý Nghiên cũng tiếp lời: "Khoa học đã chứng minh rằng việc lạm dụng thuốc trừ sâu hóa học chỉ giải quyết vấn đề tạm thời, nhưng lại phá hủy toàn bộ hệ sinh thái. Nó diệt côn trùng có hại, nhưng cũng diệt luôn côn trùng có ích, diệt luôn chim chóc, làm đất đai bạc màu. Chúng ta đang cố gắng khôi phục lại những gì đã mất, để tạo ra một vòng tuần hoàn tự nhiên, bền vững hơn."
Dù vậy, những lời giải thích khoa học và triết lý vẫn không thể xua tan hoàn toàn sự mệt mỏi và hoài nghi trong lòng một số người. Họ vẫn làm việc, vẫn nỗ lực, nhưng trong tâm trí vẫn còn đó câu hỏi về hiệu quả và thời gian. Con người, vốn dĩ, luôn khao khát những giải pháp nhanh chóng, những phép màu tức thời. Nhưng ở đây, không có phép màu. Chỉ có sự kiên trì, lòng tin vào quy luật tự nhiên, và sự hợp tác của chính những phàm nhân. Cánh đồng vẫn trải dài dưới nắng, những hạt giống hy vọng vẫn đang được gieo, chậm rãi, bền bỉ, như dòng chảy của thời gian, như sự luân hồi của vạn vật.
***
Khi ánh nắng chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, mang theo cả bóng tối đang dần len lỏi, không khí trong quán sách của Tạ Trần vẫn giữ được sự tĩnh lặng vốn có. Chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tiếng bút lông sột soạt của Tiểu An đang tập viết chữ Hán trên giấy, và tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ mang theo âm thanh lao động từ cánh đồng xa xa. Mùi giấy cũ, mực tàu, và hương trà thanh khiết vẫn vương vấn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng không hề xa rời thế sự.
Vài người dân, trên người còn vương bụi đất và mùi mồ hôi của một ngày dài lao động, tìm đến quán sách của Tạ Trần. Họ không đến để mua sách, mà đến để tìm kiếm một lời an ủi, một sự trấn an. Gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi, và trong đôi mắt họ, sự hoài nghi đã bắt đầu len lỏi. Hắc diệp trùng vẫn còn đó, dai dẳng như một lời nhắc nhở về sự bất lực.
"Tiên sinh Tạ Trần," một người dân trung niên, lưng còng xuống vì lao động, lên tiếng, giọng nói chất chứa sự nản lòng. "Chúng tôi đã làm việc cả ngày, đổ bao mồ hôi, nh��ng lũ sâu bọ vẫn còn nhiều quá, có lẽ nào... cách này không hiệu quả?" Hắn cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn của mình.
Một người khác tiếp lời, giọng đầy lo lắng: "Chúng tôi đã tin tưởng làm theo lời tiên sinh và các vị học giả. Nhưng nhìn kìa, cánh đồng vẫn còn đầy sâu. Phải chăng chúng ta đã sai lầm khi không dùng thuốc diệt sâu như trước đây? Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời! Nhưng trời thì không có, mà thuốc thì chúng ta lại không dùng."
Tạ Trần, vẫn an nhiên ngồi đọc một cuốn cổ thư đã ngả màu ố vàng, từ từ khép lại trang sách. Hắn đặt cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' xuống bàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn từng người một, không phán xét, không trách cứ, chỉ có sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Thư Đồng Tiểu An, đang luyện chữ 'nhẫn' (nhẫn nại), cũng ngẩng đầu lên nghe ngóng, đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng.
"Các vị huynh đệ, tỷ muội," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng trầm tĩnh, nhẹ nhàng như làn gió chiều, nhưng lại có sức nặng khiến mọi l���i than thở đều lắng xuống. "Hành động của chúng ta hôm nay, là gieo 'nhân' cho một 'quả' tốt đẹp. Nhưng cây chưa thể ra hoa kết trái ngay sau khi gieo hạt. Tự nhiên có quy luật của nó. Một hạt mầm cần trải qua mùa đông lạnh giá, mùa xuân ấm áp, rồi mới đâm chồi nảy lộc, trưởng thành. Mùa màng không thể chín trong một đêm, và bệnh tật cũng không thể biến mất chỉ sau một cái chớp mắt."
Hắn dừng lại một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng tà đang vẽ những vệt vàng cuối cùng lên bầu trời. "Các vị nói đúng, chúng ta đã từng dùng thuốc diệt sâu. Nhưng 'quả' của việc đó là gì? Là đất đai bị bạc màu, là chim chóc biến mất, là các loài cây dại có ích không còn sinh sôi, là sự mất cân bằng mà chúng ta đang phải gánh chịu hôm nay. Chúng ta đã cố gắng 'chiến thắng' tự nhiên, nhưng cuối cùng lại tự làm hại chính mình."
Tạ Trần quay lại nhìn những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Cái gọi là 'vô vi' không phải là buông xuôi, không làm gì cả. Nó là thấu hiểu quy luật, là thuận theo tự nhiên mà hành động. Giống như một ngư��i lái đò, không thể chống lại dòng nước lũ, nhưng có thể nương theo dòng chảy, dùng mái chèo để lái con thuyền về đúng hướng. Chúng ta đang làm điều đó. Chúng ta đang không cố gắng diệt trừ, mà đang cố gắng khôi phục. Khôi phục lại những người bạn của cánh đồng: những con chim, những loài côn trùng có ích, những loài cây thảo dược. Chúng ta đang tạo điều kiện để tự nhiên tự chữa lành vết thương của nó."
"Quá trình này cần sự kiên nhẫn," hắn nói tiếp, "cần lòng tin. Và quan trọng nhất, cần sự thấu hiểu rằng chúng ta là một phần của tự nhiên, không phải là kẻ cai trị nó. Mỗi một hành động của chúng ta đều tạo ra một mối liên hệ 'nhân quả' với vạn vật. Gieo nhân lành, ắt gặt quả ngọt. Nhưng 'quả ngọt' không phải lúc nào cũng đến ngay lập tức. Đôi khi, nó cần thời gian, cần sự vun đắp của nhiều thế hệ. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và chúng ta đang đặt nền móng cho hành trình đó."
Thư Đồng Tiểu An, tay vẫn cầm bút, thì thầm: "Anh Tạ Trần nói đúng, cây con cũng cần thời gian lớn lên." Lời nói ngây thơ của Tiểu An như một luồng gió mát, khiến những người dân mỉm cười nhẹ nhõm.
Lời của Tạ Trần như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi những lo lắng, những hoài nghi đang dấy lên trong lòng người dân. Họ hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến ngắn ngủi, mà là một hành trình dài hơi, đòi hỏi sự bền bỉ và lòng tin. Họ đến đây với sự nản lòng, nhưng ra về với một tia hy vọng mới, một sự kiên định mới. Bởi lẽ, Tạ Trần không chỉ đưa ra giải pháp, hắn còn đưa ra một triết lý sống, một niềm tin vào khả năng tự thân của con người và sự hài hòa của vạn vật. Những khó khăn ban đầu cho thấy việc khôi phục cân bằng sinh thái là phức tạp, không phải là một giải pháp 'thần kỳ', mà là một quá trình từng bước, thể hiện sự trưởng thành của nhân gian trong việc đối mặt với các vấn đề. Việc Tạ Trần nhắc nhở về 'nhân quả' trong tự nhiên sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho các quyết định và hành động của cộng đồng trong tương lai, không chỉ với d��ch bệnh mà còn nhiều vấn đề khác. Ánh trăng non bắt đầu lấp ló trên bầu trời đêm, chiếu rọi lên những gương mặt đã bớt đi vẻ mệt mỏi, và đôi mắt họ, dù còn vương chút lo toan, nhưng đã ánh lên một niềm tin bất diệt vào ngày mai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.