Nhân gian bất tu tiên - Chương 1702: Mộc Khắc Cầm Âm: Đạo Hợp Tác Trong Cạnh Tranh
Sau khi Lý Cường cúi chào và rời đi, mang theo một nỗi niềm suy tư mới, Tạ Trần lại một mình ngồi bên bàn trà. Hắn khẽ lấy quyển Cổ Thư “Vô Vi Chi Đạo” ra, và đặt bút xuống, viết thêm vài dòng chữ thanh thoát. “Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Vấn đề không nằm ở việc ngăn cản tham vọng, mà ở việc dẫn dắt tham vọng ấy hòa mình vào dòng chảy của lợi ích chung, của sự kiên nhẫn và hài hòa. Khi một người trẻ nhận ra rằng, thành công thực sự không phải là vun vén cho riêng mình, mà là cùng nhau vun đắp cho một vườn hoa chung, ấy chính là lúc ‘Nhân Đạo’ thực sự được củng cố.” Hắn tin rằng, những vấn đề nhỏ, đời thường như thế này, được giải quyết bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, sẽ là nền tảng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân, nơi trí tuệ và lòng nhân ái được ưu tiên hơn sức mạnh siêu nhiên. Và vai trò của hắn, Tạ Trần, vẫn là một người dẫn dắt thầm lặng, một “điểm neo” triết lý, định hình sự phát triển của xã hội, không phải bằng quyền lực mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc dòng chảy của cuộc đời. Hắn khép sách lại, cất vào một góc trên giá gỗ cũ kỹ, tựa như cất giữ một hạt mầm triết lý đang dần nảy nở trong lòng Nhân Gian.
***
Buổi sáng nọ, khi ánh dương tháng ba vừa vặn rọi xiên qua những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo luồng gió nhẹ mơn man, mang theo chút hơi ẩm còn đọng lại từ sương đêm, Tạ Trần vẫn như thường lệ, ngồi bên án thư trong quán sách nhỏ của mình. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố màu xanh xám, tuy đã cũ kỹ nhưng vẫn được giặt giũ tinh tươm, phẳng phiu. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm trông càng thêm thanh thoát, đối lập với vẻ phong trần của những người lao động chân tay ngoài phố. Đôi mắt sâu thẳm, đen láy của Tạ Trần, như chứa đựng cả một đại dương tri thức và sự suy tư vô tận, đang lướt qua từng hàng chữ trên một cuốn cổ tịch không tên, bìa đã ngả màu úa vàng. Hắn không vội vã, mỗi lần lật trang đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến những linh hồn tri thức đang ngụ trong từng trang giấy. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng quyện vào không gian tĩnh lặng, hòa cùng chút hương trà đắng nhẹ mà hắn vừa pha.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cặm cụi sắp xếp lại những chồng sách trên kệ. Đôi tay nhỏ nhắn của cậu bé thoăn thoắt lau bụi, đặt từng cuốn sách ngay ngắn, tạo nên một trật tự hài hòa trong cái không gian đầy ắp tri thức ấy. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ vừa tò mò. Cậu bé luôn muốn hiểu những gì tiên sinh của mình đang đọc, đang nghĩ, nhưng biết rằng những điều đó thường vượt quá tầm hiểu biết của một đứa trẻ mười tuổi. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, tiếng sột soạt của Tiểu An khi di chuyển những chồng sách, cùng với tiếng rao hàng của người bán đậu phụ văng vẳng từ phố, tạo nên một bản hòa âm dịu dàng, đặc trưng của Thị Trấn An Bình.
Bỗng, từ phía ngoài cửa quán, vọng vào những âm thanh xôn xao, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là giọng nói quen thuộc của Bà Chủ Quán Trà, pha lẫn tiếng cười khúc khích trong trẻo của Tiểu Hoa.
“Tiểu An này,” Tiểu Hoa nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, “cháu vừa nghe bà chủ quán trà nói, Lão Tiệm Cầm lại đang gặp chuyện buồn nữa rồi đó.”
Tiểu An ngừng tay, đôi mắt chớp chớp nhìn ra cửa. “Chuyện gì vậy Tiểu Hoa tỷ tỷ?”
Giọng Bà Chủ Quán Trà tiếp lời, mang theo chút thở dài và vẻ tiếc nuối. “Than ôi, thời buổi này người ta chỉ chuộng cái rẻ, cái nhanh thôi. Đàn của Lão Tiệm Cầm tuy tinh xảo, thủ công mất thời gian, lại đắt hơn nên khó bán chạy bằng đàn của Thợ Đàn Trương. Ông ấy cứ giữ cái nết tỉ mỉ, chăm chút từng li từng tí, sao mà bì kịp với mấy người làm đại trà kia được?”
Tiểu Hoa thốt lên v�� thông cảm: “Con thấy đàn của Lão Tiệm Cầm đẹp lắm mà, tiếng đàn cũng trong trẻo hơn. Sao lại không được mọi người yêu thích ạ?”
Bà Chủ Quán Trà thở dài thêm lần nữa. “Giá tiền chứ sao nữa, con bé ngốc. Đàn của Thợ Đàn Trương tuy kém tinh xảo, nhưng rẻ hơn nhiều, lại có đủ loại mẫu mã bắt mắt. Người ta mua về chơi cho vui, chứ ai đâu mà bỏ tiền lớn ra mua một cây đàn cả đời không hỏng như của Lão Tiệm Cầm. Mấy ngày nay, tiệm của Thợ Đàn Trương đông nghịt khách, còn tiệm của Lão Tiệm Cầm thì vắng hoe, đến nỗi ông ấy cứ ngồi thơ thẩn mãi thôi.”
Tạ Trần, dù không nhìn ra ngoài, nhưng từng lời của Bà Chủ Quán Trà và Tiểu Hoa đều lọt vào tai hắn. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách, một thói quen mỗi khi hắn chìm vào suy tư. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe không chỉ những âm thanh bên ngoài, mà còn cả những dòng chảy vô hình của nhân quả đang xoay vần trong Thị Trấn An Bình này. Tiểu An quay lại nhìn tiên sinh, vẻ mặt đầy thắc mắc. “Tiên sinh, tiếng đàn của Lão Tiệm Cầm thật hay, con đã từng nghe ông ấy gảy thử rồi. Tiếng đàn ấy có một vẻ đẹp rất riêng, rất chân thật. Tại sao lại không bán chạy bằng đàn của Thợ Đàn Trương ạ? Chẳng lẽ cái hay, cái đẹp không còn được trân trọng nữa sao?”
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn vẫn xa xăm, nhưng sâu thẳm hơn. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu An, mà khẽ đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bìa. “Tiểu An à, con người thường bị thu hút bởi những thứ hào nhoáng bên ngoài, bởi cái tốc độ và sự tiện lợi. Nhưng những thứ ấy, liệu có thể tồn tại bền lâu, liệu có thể chạm đến tận cùng tâm hồn? Con đường của Lão Tiệm Cầm, đó là con đường của sự kiên nhẫn, của sự tinh tế, của một cái ‘Đạo’ mà không phải ai cũng thấu hiểu ngay được. Nó giống như dòng suối nhỏ chảy chậm rãi qua ghềnh đá, tuy không ồn ào như thác nước đổ, nhưng lại có thể khắc sâu dấu ấn vào lòng đất đá qua hàng ngàn năm. Cái vẻ ngoài rực rỡ kia, liệu có che giấu được sự rỗng tuếch bên trong? Và cái sự tinh xảo, cái chất lượng được tôi luyện qua thời gian, liệu có thể bị lu mờ bởi những phù phiếm nhất thời? Vấn đề không phải là cái hay, cái đẹp không còn được trân trọng, mà là cái hay, cái đẹp ấy cần một người biết trân trọng, một người biết lắng nghe, và quan trọng hơn, một người biết cách để cái hay, cái đẹp ấy tự mình vang vọng.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra con phố tấp nập. Những gánh hàng rong qua lại, tiếng người cười nói, tiếng chuông leng keng từ một xe kẹo mạch nha, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Nhưng sâu bên trong vẻ náo nhiệt ấy, ẩn chứa những dòng chảy âm thầm của cạnh tranh, của lợi ích, và của những giá trị đang được định hình lại. Tạ Trần biết, Lão Tiệm Cầm không chỉ đối mặt với một đối thủ kinh doanh, mà còn đối mặt với một triết lý sống đang dần thay đổi trong Nhân Gian. Cái “Đạo” của người thợ thủ công, cái “Đạo” của sự tinh xảo, đang bị thử thách bởi cái “Đạo” của sự nhanh chóng và số lượng. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, để những suy nghĩ ấy tự lắng đọng trong tâm trí. Tiểu An vẫn đứng đó, đôi mắt chớp chớp nhìn theo bóng lưng tiên sinh, cố gắng lý giải những lời nói ẩn ý của hắn. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh đang suy tư về một điều gì đó lớn lao hơn là chuyện buôn bán thông thường.
***
Chiều tà, những áng mây xám xịt bắt đầu vần vũ trên bầu trời Thị Trấn An Bình, mang theo một cơn gió nhẹ lành lạnh, báo hiệu một đêm mưa sắp tới. Trong con hẻm nhỏ khuất sâu phía sau chợ, tiệm đàn của Lão Tiệm Cầm chìm trong một bầu không khí trầm lắng đến nao lòng. Không gian vốn đã nhỏ hẹp lại càng thêm u ám bởi ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu treo trên tường. Mùi gỗ mới, mùi keo dán và đôi khi là mùi sơn vẫn vương vấn, nhưng không còn mang vẻ thơm tho, hăng hái của sự sáng tạo, mà thay vào đó là một thứ mùi ẩm mốc, nặng nề của sự chán nản.
Lão Tiệm Cầm, với dáng người gầy gò và đôi mắt cận thị ẩn sau cặp kính tròn, đang ngồi thụp xuống trên chiếc ghế mộc cũ kỹ. Trên đùi ông là một cây đàn tì bà đang dang dở, những đường nét chạm khắc tinh xảo vẫn còn chưa hoàn thiện. Đôi tay dài và khéo léo, vốn luôn thoăn thoắt với những dụng cụ mài dũa, giờ đây lại bất động, run rẩy trên thân đàn. Tiếng mài dũa gỗ lách cách rời rạc mà ông thường tạo ra mỗi ngày, nay chỉ còn là những tiếng gõ nhẹ vào thân đàn, như một lời than thở. Ông thở dài, tiếng thở nghe nặng trĩu, đầy vẻ thất thần. Ánh mắt ông xuyên qua cánh cửa gỗ hé mở, nhìn ra con phố nơi tiệm đàn của Thợ Đàn Trương đang tấp nập ánh đèn và tiếng cười nói ồn ào.
Tạ Trần, với bước chân nhẹ như không, xuất hiện trước ngưỡng cửa tiệm tự lúc nào. Hắn không gõ cửa, cũng không lên tiếng. Chỉ lặng lẽ đứng đó, để ánh mắt từ từ lướt qua từng chi tiết trong tiệm. Hắn nhìn những dụng cụ chạm khắc được sắp xếp tỉ mỉ trên giá, những mảnh gỗ quý được cất giữ cẩn thận, những cây đàn đã hoàn thiện được treo gọn gàng trên tường, mỗi cây đều mang một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng. Hắn cảm nhận được sự tâm huyết, sự tận tụy mà Lão Tiệm Cầm đã gửi gắm vào từng sản phẩm của mình. Mùi gỗ và dây đàn trên người Lão Tiệm Cầm, giờ đây dường như cũng mang theo một nỗi buồn thầm lặng, một sự mỏi mệt chất chồng.
Lão Tiệm Cầm ngẩng đầu, đôi mắt cận thị nheo lại, mãi mới nhận ra bóng dáng thư sinh của Tạ Trần. Ông khẽ giật mình, vội vàng đứng dậy, vẻ mặt thoáng chút bối rối. “Tiên sinh… ông đến hồi nào vậy? Xin lỗi đã không tiếp đón chu đáo.”
Tạ Trần nhẹ nhàng xua tay, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. “Ta chỉ là khách qua đường, thấy ánh đèn còn sáng nên ghé vào thăm. Lão Tiệm Cầm, ông không cần bận tâm.” Hắn bước vào, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn những cây đàn. Hắn cầm lấy một cây đàn nguyệt treo trên tường, đôi tay thon dài khẽ vuốt ve mặt đàn nhẵn mịn, cảm nhận từng thớ gỗ, từng đường vân. Rồi, hắn nhẹ nhàng gảy một nốt. Tiếng đàn trong trẻo, ngân vang trong không gian tĩnh mịch, mang theo một vẻ đẹp thuần khiết, thanh cao, khác hẳn với những âm thanh ồn ào, pha tạp mà người ta thường nghe thấy từ tiệm đàn của Thợ Đàn Trương. Tiếng đàn ấy như một lời tự sự, một tiếng lòng cất lên từ tận cùng của sự tinh xảo.
Lão Tiệm Cầm đứng nhìn Tạ Trần, ánh mắt từ bối rối chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần trở nên chua xót. Ông không ngờ một thư sinh lại có thể cảm thụ và gảy đàn một cách tinh tế đến vậy. “Tiên sinh… ông cũng thấy rồi đấy,” giọng ông trầm xuống, đầy vẻ nản lòng. “Cái ‘Đạo’ của tôi… có lẽ không còn chỗ đứng trong cái Nhân Gian này nữa. Người ta bây giờ chỉ thích cái nhanh, cái rẻ. Đàn của tôi, tốn biết bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết để chọn gỗ, để chạm khắc, để chỉnh âm… nhưng rồi cũng chỉ là những vật phẩm xa xỉ, không ai muốn mua. Tiệm của Thợ Đàn Trương, chỉ cần vài ngày là làm ra hàng chục cây đàn, tuy không tinh xảo bằng, nhưng giá rẻ, lại có nhiều mẫu mã. Khách hàng cứ ùn ùn kéo đến. Tôi… tôi cảm thấy mình đang đi ngược lại với dòng chảy của thời đại.”
Tạ Trần buông cây đàn xuống, tiếng dây đàn còn ngân nga khe khẽ trong không khí. Hắn quay sang Lão Tiệm Cầm, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của người thợ già. “Mỗi cây đàn đều có một linh hồn, Lão Tiệm Cầm. Linh hồn ấy được hình thành từ thớ gỗ, từ đôi tay tài hoa, từ tâm huyết của người chế tác. Nhưng linh hồn đó cần được ‘dẫn dắt’ để cất tiếng hát hay, hay cần một ‘khán giả’ biết lắng nghe? Vấn đề không phải là ‘Đạo’ của ông không có chỗ đứng, mà là ‘Đạo’ ấy cần được hiển lộ một cách khéo léo hơn, cần tìm được những người cùng tần số, cùng tấm lòng. Một cây đàn tốt, không chỉ để bán, mà còn để truyền cảm hứng, để gieo mầm cho những tâm hồn yêu âm nhạc.”
Hắn khẽ bước lại gần, đặt tay lên vai Lão Tiệm Cầm, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Lão Tiệm Cầm, ông đã từng nói, ‘Mỗi cây đàn là một câu chuyện’. Vậy, câu chuyện của ông, liệu có dừng lại ở đây? Hay ông sẽ tìm cách để câu chuyện ấy được kể, được lan tỏa đến nhiều người hơn, theo một cách khác? Cái tinh hoa của nghề thủ công, không phải là thứ có thể bị thay thế bởi sự đại trà. Nó là một giá trị trường tồn, một dòng chảy ngầm cần được khơi thông. Đừng chỉ nghĩ đến việc cạnh tranh, hãy nghĩ đến việc làm thế nào để cái ‘Đạo’ của ông, cái tinh hoa của nghề thủ công, có thể sống dậy và lan tỏa, không phải bằng sự đối đầu, mà bằng sự thu hút, bằng chính vẻ đẹp và giá trị vốn có của nó.”
Tạ Trần trả lại cây đàn, khẽ vỗ vai Lão Tiệm Cầm thêm lần nữa, rồi quay người rời đi. Hắn không đợi câu trả lời, không đưa ra giải pháp cụ thể. Hắn chỉ gieo một hạt mầm suy nghĩ, một gợi ý, để người thợ già tự mình gieo trồng và chăm sóc. Lão Tiệm Cầm đứng sững, nhìn theo bóng lưng thư sinh khuất dần trong màn đêm đang buông xuống. Những lời của Tạ Trần cứ vang vọng trong tâm trí ông, như tiếng đàn ngân nga không dứt. ‘Linh hồn ấy cần được dẫn dắt… cần tìm được những người cùng tần số… làm thế nào để câu chuyện ấy được kể, được lan tỏa… không phải bằng sự đối đầu, mà bằng sự thu hút…’ Ông nhìn lại cây đàn tì bà dang dở trên tay, rồi nhìn ra con phố ồn ào. Đôi mắt cận thị của ông, vốn dĩ đầy vẻ chán nản, nay lại ánh lên một tia sáng yếu ớt, một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Ông chợt nhận ra rằng, mình đã quá tập trung vào việc đối phó với sự cạnh tranh, mà quên đi mất cái “Đạo” vốn có của mình, quên đi việc làm thế nào để lan tỏa giá trị cốt lõi của nghề thủ công. Một ý tưởng mới, tuy còn mơ hồ, nhưng đã bắt đầu thành hình trong tâm trí người thợ già.
***
Một tháng trôi qua, Thị Trấn An Bình vẫn chìm đắm trong nhịp sống hối hả nhưng bình yên của mình. Thời tiết đã chuyển sang giữa hạ, nắng ấm áp rải đều khắp các ngõ phố, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Chợ Thị Trấn An Bình, như một trái tim hối hả của cả vùng, giờ đây càng thêm phần sầm uất và náo nhiệt. Tiếng rao hàng của những người bán rau củ quả, tiếng mặc cả của các bà các cô, tiếng cười nói rộn ràng của trẻ thơ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc bắc, cùng với mùi gỗ mới thoảng qua từ đâu đó, kích thích mọi giác quan của những người qua lại.
Tại một góc chợ ít ồn ào hơn, nơi ánh nắng có vẻ dịu dàng hơn một chút, một khung cảnh đặc biệt đang diễn ra, thu hút sự chú ý của nhiều người. Lão Tiệm Cầm, không còn vẻ chán nản của tháng trước, giờ đây lại ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế mộc, bên cạnh là một bàn trưng bày những cây đàn mới. Những cây đàn này không chỉ tinh xảo như trước, mà còn được trang trí thêm những hoa văn độc đáo, những chi tiết chạm khắc tỉ mỉ, khiến chúng trông như những tác phẩm nghệ thuật. Mỗi cây đàn đều tỏa ra một vẻ đẹp riêng, một sự thu hút khó cưỡng.
Bên cạnh Lão Tiệm Cầm, không phải là những khách hàng mua đàn, mà là vài đứa trẻ, đôi mắt chúng sáng rực lên vì tò mò và hứng thú. Lão Tiệm Cầm, với đôi mắt cận thị giờ đây lại ánh lên vẻ hiền từ và kiên nhẫn, đang hướng dẫn chúng cách cầm đục, cách chạm khắc những đường nét đơn giản lên một mảnh gỗ nhỏ. Tiếng đục chạm khe khẽ, tiếng cười khúc khích của lũ trẻ, tiếng nói dịu dàng của người thợ già, tạo nên một âm thanh thật ấm áp và trong trẻo. Từ một góc nhỏ này, tiếng đàn nguyệt được gảy lên một cách ngẫu hứng, du dương và trong trẻo đến lạ. Đó là tiếng đàn của Lão Tiệm Cầm, không phải để mời chào khách mua, mà là để minh họa cho lũ trẻ về vẻ đẹp của âm thanh, về linh hồn của cây đàn. Tiếng đàn ấy như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi ồn ào, mọi tạp âm của chợ búa, để lại một dư vị thanh tao, sâu lắng trong lòng người nghe. Nó khác hẳn với những âm thanh đại trà, khô khan và đôi khi chói tai từ những cây đàn được sản xuất hàng loạt của Thợ Đàn Trương.
Dần dần, người dân trong chợ bắt đầu tụ tập lại. Ban đầu là những người đi ngang qua vì tò mò, rồi đến những người bán hàng, và cả những người mua sắm. Họ không chỉ trầm trồ trước vẻ đẹp của những cây đàn mới, mà còn ngạc nhiên và thích thú khi chứng kiến Lão Tiệm Cầm truyền dạy nghề cho lũ trẻ. Ánh mắt họ không còn vẻ thương hại hay tiếc nuối, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ và trân trọng. Một vài người lớn tuổi còn khẽ gật gù, tán thưởng. “Đúng là tinh hoa nghề nghiệp, phải truyền lại cho đời sau như vậy!” Một bà cụ bán trầu cau thốt lên. “Tiếng đàn của lão ấy, nghe như rót mật vào tai, khác hẳn mấy cây đàn kia!” Một người bán cá cũng lên tiếng, tay vẫn thoăn thoắt gỡ lưới.
Từ xa, Thợ Đàn Trương, với vẻ ngoài sáng sủa và trang phục khá giả, cũng đang đứng quan sát. Ban đầu, ánh mắt hắn tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Lão Tiệm Cầm không còn chán nản mà lại đang dạy học. Rồi, khi tiếng đàn du dương kia vang lên, và thấy đám đông tụ tập ngày càng đông đảo, ánh mắt hắn dần chuyển sang bối rối, rồi suy tư. Hắn nhìn những đứa trẻ đang hăng say học hỏi, nhìn ánh mắt rạng rỡ của Lão Tiệm Cầm, rồi nhìn lại những cây đàn tinh xảo đang được trưng bày. Hắn chợt nhận ra rằng, những cây đàn của mình, tuy bán chạy, nhưng lại thiếu đi cái “hồn”, cái “tinh hoa” mà Lão Tiệm Cầm đã dành cả đời để hun đúc. Hắn nhớ lại những lời quảng cáo hào nhoáng của mình, những chiến thuật giảm giá để thu hút khách hàng, và bỗng cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đi ngang qua góc chợ ấy. Tiểu An reo lên sung sướng, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú. “Tiên sinh, tiếng đàn của Lão Tiệm Cầm lại vang vọng khắp chợ rồi! Xem kìa, nhiều người đến xem ông ấy dạy học quá! Lại còn có mấy bạn nhỏ đang học ông ấy chạm khắc nữa!” Cậu bé chỉ tay về phía đám đông, vẻ mặt rạng rỡ.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn đầy vẻ thấu hiểu và hài lòng. “Âm thanh của cái ‘chân’, cái ‘thiện’, cái ‘mỹ’ luôn có sức lay động lòng người, Tiểu An. Dù chậm, nhưng nó s�� vang xa hơn mọi tiếng ồn ào, vang xa hơn mọi sự khoa trương. Lão Tiệm Cầm đã tìm thấy ‘khán giả’ của mình, không phải là những người mua sắm vội vã, mà là những tâm hồn biết trân trọng cái đẹp, và quan trọng hơn, là những thế hệ kế cận sẽ tiếp nối cái ‘Đạo’ của ông ấy.”
Hắn khẽ gật đầu với Lão Tiệm Cầm, người thợ già cũng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ và ánh mắt biết ơn. Ánh mắt ấy không chỉ là sự cảm kích, mà còn là một sự tự tin mới, một niềm vui sướng khi tìm lại được giá trị của chính mình. Lão Tiệm Cầm đã không chọn cách đối đầu với Thợ Đàn Trương bằng cách hạ giá hay chạy theo số lượng. Ông đã chọn cách nâng cao chất lượng sản phẩm của mình đến mức tinh xảo hơn, và quan trọng hơn, ông đã mở lòng mình ra để truyền dạy, để chia sẻ cái tinh hoa của nghề thủ công cho thế hệ trẻ. Ông đã biến tiệm đàn của mình thành một nơi không chỉ bán đàn, mà còn gieo mầm tình yêu với âm nhạc và nghệ thuật. Cái “Đạo” của ông, giờ đây, không còn là một con đường đơn độc, mà đã trở thành một dòng chảy, một mạch nguồn nuôi dưỡng những tài năng mới.
Thợ Đàn Trương vẫn đứng đó, cau mày, ánh mắt đầy suy tư. Hắn nhìn những đứa trẻ, nhìn Lão Tiệm Cầm, rồi nhìn lại những cây đàn của chính mình. Hắn chợt nhận ra rằng, cái hắn đang thiếu, không phải là khách hàng, mà là một cái “Đạo”, một sự chân thành và tinh túy trong nghề. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu mình có nên thay đổi cách làm? Liệu cái việc chạy theo lợi nhuận có phải là con đường duy nhất?
Tạ Trần và Tiểu An tiếp tục dạo bước, hòa vào dòng người đông đúc của chợ. Hắn không can thiệp, không phán xét, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người chèo đò thầm lặng, đưa những hạt mầm triết lý từ bờ này sang bờ khác, để chúng tự bén rễ và nảy mầm trong lòng Nhân Gian. Hắn biết, những vấn đề nhỏ, đời thường như thế này, được giải quyết bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu và bằng lòng nhân ái, sẽ là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người và sự hài hòa được ưu tiên hơn sức mạnh siêu nhiên. Việc Lão Tiệm Cầm truyền dạy nghề cho thế hệ trẻ cho thấy tinh thần hợp tác và chia sẻ tri thức sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững của ‘Nhân Đạo’. Sự suy ngẫm của Thợ Đàn Trương gợi ý rằng ngay cả những người chạy theo lợi nhuận cũng có thể thay đổi và học hỏi từ những giá trị chân chính. Và Tạ Trần, vẫn là người 'dẫn dắt vô vi', chỉ ra rằng các vấn đề của kỷ nguyên Nhân Gian sẽ được giải quyết bằng trí tuệ và lòng nhân ái, không cần đến can thiệp siêu nhiên hay quyền lực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.