Nhân gian bất tu tiên - Chương 1704: Vị Khách Từ Phế Tích: Hỏi Đạo Giữa Nhân Gian
Ánh hoàng hôn vàng cam như một dòng mật ngọt, chảy tràn trên những mái ngói rêu phong của Thôn Vân Sơn, nhuộm đỏ cả hàng cây ăn quả mới trồng. Tiếng cười nói của Ông Hai, Ông Ba và lũ trẻ vẫn còn văng vẳng trong gió chiều, một âm thanh của sự hàn gắn, của niềm vui giản dị mà sâu sắc. Tạ Trần, nắm tay Tiểu An, khẽ khàng rời đi, để lại phía sau một bức tranh sống động về sự phục hồi của lòng người. Hắn biết, khoảnh khắc ấy không chỉ là kết thúc của một cuộc tranh chấp, mà là sự khởi đầu của một điều lớn lao hơn, một hạt mầm thiện lương đã nảy nở trên mảnh đất Nhân Gian khô cằn.
“Chúng ta về thôi, Tiểu An.” Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy qua khe đá, mang theo sự tĩnh lặng của vạn vật.
Cậu bé gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi hàng cây và những người nông dân đang vui vẻ bên nhau. Nét thơ ngây hiện rõ trên khuôn mặt Tiểu An, pha lẫn một chút suy tư mà tuổi tác cậu chưa hẳn đã thấu hiểu hết. “Tiên sinh, con thấy, cái cây này không chỉ cho quả, mà còn cho cả tình nghĩa nữa.” Lời nói của cậu bé, dù đơn sơ, lại chạm đến một chân lý sâu xa, khiến Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu vô biên.
“Đúng vậy,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc, nhìn về phía xa xăm nơi hoàng hôn đang dần buông. “Mỗi hành động thiện lương đều là một cái cây, cho ra những quả ngọt không chỉ cho người gieo, mà còn cho cả thế hệ mai sau. Cái ‘Đạo’ của Nhân Gian, không phải là con đường dẫn đến sức mạnh tối thượng, mà là con đường dẫn đến sự trọn vẹn của lòng người.” Hắn biết, sự thành công của việc hòa giải thông qua trí tuệ và lòng nhân ái này đã củng cố niềm tin vào ‘Nhân Đạo’, báo hiệu rằng các vấn đề cộng đồng trong kỷ nguyên mới sẽ tiếp tục được giải quyết bằng phương pháp này. Việc các thế hệ mới như Tiểu An được chứng kiến và học hỏi từ những bài học về sự thấu hiểu và hợp tác sẽ định hình tương lai của Nhân Gian, nơi giá trị con người được đề cao hơn vật chất. Và vai trò ‘vô vi’ của Tạ Trần, chỉ là người quan sát và gieo mầm ý tưởng, sẽ tiếp tục lan tỏa một cách tự nhiên và sâu sắc, không cần sự can thiệp trực tiếp hay phô trương, như một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng vạn vật. Hắn cảm nhận được một sự luân hồi vĩ đại đang diễn ra, nơi những giá trị cũ đang tan rã để nhường chỗ cho những giá trị mới, bền vững hơn, và chính những khoảnh khắc như thế này đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn bước đi chậm rãi, nhịp chân đều đều trên con đường đất đã mòn vẹt, để lại phía sau những hình bóng hạnh phúc đang dần chìm vào màn đêm. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại, hòa quyện vào tâm hồn tĩnh lặng của hắn, như một bản hòa ca không lời của Nhân Gian.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng như tơ lụa giăng mắc qua những ô cửa sổ gỗ, nhảy múa trên nền gạch xanh cổ kính của quán sách Tạ Trần. Thị Trấn An Bình thức giấc trong sự yên bình thường nhật, tiếng rao hàng xa xa, tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây cổ thụ trước hiên, tất cả tạo nên một bức tranh thanh tao, không vướng bụi trần. Trong quán, mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một không khí tĩnh mịch, trầm lắng, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đôi mắt sâu thẳm của hắn chăm chú dõi theo từng dòng chữ Hán cổ trên trang sách đã ngả màu úa vàng. Ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng lật trang, không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, như thể sợ làm kinh động đến sự yên tĩnh thiêng liêng của không gian.
Bên cạnh hắn, Tiểu An ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ thấp hơn, lưng thẳng, đôi mắt toát lên vẻ thông minh tập trung vào từng nét bút. Cậu bé đang nắn nót luyện chữ, chiếc bút lông được giữ cẩn thận giữa những ngón tay nhỏ nhắn, di chuyển uyển chuyển trên tấm giấy xuyến chỉ trắng tinh. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của bút lông cọ vào giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong quán sách, một âm thanh đều đặn, nhịp nhàng như hơi thở của cuộc sống. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngẩng đầu lên, đôi mắt ngưỡng mộ nhìn về phía Tạ Trần, như muốn hỏi, muốn học hỏi, nhưng rồi lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, tựa như đang chắt lọc từng chút tri thức từ không gian bao quanh. Cậu bé vẫn còn đang suy tư về câu chuyện hòa giải ở Thôn Vân Sơn ngày hôm qua, về những lời của tiên sinh Tạ Trần, về ý nghĩa của “tình nghĩa” và “ranh giới”.
Tạ Trần cảm nhận được sự hiện diện của Tiểu An, cảm nhận được luồng tư duy non nớt nhưng chân thành của cậu bé. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn hiện dưới khóe môi, không phải vì điều gì cụ thể, mà là sự mãn nguyện khi nhìn thấy một mầm non đang từ từ vươn mình, hấp thụ những giá trị cốt lõi của Nhân Gian. Hắn nhớ lại cảnh tượng Ông Hai và Ông Ba cùng nhau vun đất, trồng cây trên ranh giới cũ, biến sự đối đầu thành hợp tác, sự chia rẽ thành đoàn kết. Đó chính là cái Đạo mà hắn hằng theo đuổi – Đạo của lòng người, của sự thấu hiểu, của tình liên kết.
“Tiên sinh,” Tiểu An đột nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, phá tan sự tĩnh lặng. Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Tạ Trần đầy vẻ suy tư. “Con vẫn còn suy nghĩ về câu chuyện hòa giải ở Thôn Vân Sơn. Sao một mảnh đất nhỏ lại có thể khiến tình làng nghĩa xóm rạn nứt được ạ?” Cậu bé đặt bút xuống, hai bàn tay nhỏ xíu đặt trên đùi, chờ đợi câu trả lời. Sự tò mò trong mắt cậu không phải là sự hiếu kỳ nông cạn, mà là một khao khát thực sự muốn hiểu về bản chất của con người và thế giới xung quanh.
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt ngón tay cái vào giữa trang sách để đánh dấu, rồi ngước nhìn Tiểu An. Ánh mắt hắn ôn hòa, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu hình ảnh cậu bé. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách cổ quyện với không khí trong lành của buổi sáng. “Tiểu An à,” hắn bắt đầu, giọng nói trầm bổng như tiếng tơ đàn, “Đất chỉ là vật vô tri. Nó không có ý chí, không có cảm xúc. Rạn nứt là do ranh giới trong lòng người.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo của cậu bé, như muốn gieo vào đó một hạt mầm của sự thấu hiểu. “Khi con người ta chấp niệm vào những cái tôi nhỏ bé, vào quyền lợi cá nhân, vào những gì mình cho là đúng mà không chịu nhìn nhận từ góc độ của người khác, thì bất kỳ thứ gì, dù nhỏ bé như một tấc đất, cũng có thể trở thành vực thẳm chia cắt.”
Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời nói đó thấm vào tâm trí non nớt của Tiểu An. “Nhưng,” Tạ Trần tiếp tục, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, “khi lòng người mở rộng, khi con người biết đặt mình vào vị trí của người khác, biết thấu hiểu và sẻ chia, thì ranh giới ấy cũng tự nhiên mà mờ đi, thậm chí biến mất.” Hắn đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi ánh nắng vàng óng đang đổ xuống những cành cây xanh mướt. “Con nhìn xem, bầu trời không có ranh giới, dòng sông không có ranh giới, gió cũng không có ranh giới. Vạn vật tự nhiên đều hòa hợp. Chỉ có con người, bởi vì những chấp niệm của mình, mà tự tạo ra ranh giới, tự tạo ra khổ đau. Cái ‘phá cục’ mà ta thường nói, không phải là phá vỡ một thứ gì đó bên ngoài, mà là phá vỡ những rào cản, những ‘ranh giới’ cố hữu trong chính tâm hồn mình.”
Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to, cố gắng nắm bắt từng ý nghĩa sâu xa. Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn vào Tạ Trần, như thể đang cố gắng hình dung ra những “ranh giới trong lòng người” mà tiên sinh vừa nhắc đến. “Con hiểu rồi, tiên sinh,” cậu bé thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi ngập ngừng, nhưng ánh mắt đã sáng lên một tia hiểu biết mới. “Vậy thì, việc Ông Hai và Ông Ba trồng cây trên ranh giới cũ không chỉ là trồng cây, mà là đang trồng lại ‘tình nghĩa’ trong lòng mình và lòng nhau, phải không ạ?”
Tạ Trần gật đầu, sự hài lòng hiện rõ tr��n khuôn mặt. “Chính xác. Đó là một cách để xóa bỏ ranh giới, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách vun đắp. Bằng cách biến cái chia cắt thành cái kết nối, biến cái đối lập thành cái sẻ chia.” Hắn lại lật trang sách, ánh mắt quay về những dòng chữ cổ, nhưng tâm trí vẫn bao trùm lấy những suy tư về Nhân Gian, về những bài học mà cuộc sống bình thường đang dạy dỗ con người. Hắn biết, chính những cuộc trò chuyện như thế này, những bài học từ đời thường này, đang dần định hình một thế hệ mới, một thế hệ không còn bị ám ảnh bởi việc "thành tiên" hay "trường sinh", mà hướng tới "sống một đời bình thường" một cách trọn vẹn nhất. Đây chính là cách để chống lại sự "mất người," để duy trì nhân tính trong một thế giới đang dần trở lại với bản chất phàm trần của nó. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự kết thúc, mà còn là một khởi đầu mới, nơi con người có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Không khí trong quán sách lại trở về với sự bình dị, tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng bút lông sột soạt, như hai nốt nhạc trầm bổng trong bản giao hưởng của cuộc sống.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, ánh nắng giữa trưa trở nên gắt gao hơn, đổ rực xuống con đường đất trước quán sách, khiến không khí như bốc hơi, mang theo hơi nóng hầm hập. Bóng cây đa cổ thụ trước cửa quán chỉ còn là một vệt đen ngắn ngủi, không đủ che chắn cho những lữ khách qua đường. Bỗng nhiên, một bóng người mảnh mai, khoác trên mình bộ đạo bào màu tro tàn đã cũ kỹ, bước qua ngưỡng cửa quán sách. Tiếng chuông gió treo trên xà nhà khẽ leng keng, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm.
Đó là Lý Thanh Dao. Nàng có vẻ ngoài mệt mỏi đến cực độ, dường như đã trải qua một hành trình dài đằng đẵng, mang theo gánh nặng của thời gian và những biến cố. Bộ đạo bào từng thêu hoa văn tinh xảo giờ đã phai mờ, những đường chỉ bạc đã sờn rách, không còn chút khí chất tiên môn thuở nào. Khuôn mặt thanh tú của nàng hốc hác, gầy guộc, đôi gò má nhô cao. Đôi mắt nàng, một thời có lẽ từng rạng rỡ ánh sáng của sự tuệ giác, giờ đây sâu thẳm ẩn chứa nỗi bi thương và sự trống rỗng vô hạn, như hai hố đen nuốt chửng mọi hy vọng. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt ấy, vẫn le lói một tia khát khao tìm kiếm, một ngọn lửa nhỏ nhoi chưa hoàn toàn vụt tắt, như sợi tơ mong manh níu giữ nàng lại với thế gian. Dáng người nàng mảnh mai, cử chỉ vẫn giữ được chút phong thái của người tu hành, nhưng bước đi lại nặng nề, chậm chạp, như thể mỗi bước đều phải dùng hết sức lực cuối cùng.
Nàng đảo mắt nhìn quanh quán sách, ánh mắt quét qua những kệ sách cao ngất, những chồng sách cũ kỹ, những bức tranh thủy mặc treo tường, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã đánh mất. Mùi giấy cũ và mực tàu trong không khí khiến nàng khẽ nhíu mày, có lẽ vì quá khác biệt với mùi hương linh dược và sương sớm trên đỉnh núi mà nàng từng quen thuộc. Ánh mắt nàng dừng lại ở Tạ Trần, người đang ngồi sau quầy, bình thản như một pho tượng cổ. Trong khoảnh khắc ấy, dường như có một tia điện vô hình chạy qua, kết nối hai con người từ hai thế giới khác nhau. Lý Thanh Dao cảm thấy một sự bình yên lạ lùng từ Tạ Trần, một sự tĩnh tại không bị lay chuyển bởi bất cứ điều gì, khác hẳn với sự xáo động, hỗn loạn trong tâm hồn nàng. Tia hy vọng mong manh trong lòng nàng chợt bùng lên một chút, như ngọn nến gặp cơn gió nhẹ.
Tạ Trần, dẫu đang đọc sách, đã sớm cảm nhận được sự xuất hiện của nàng. Hắn không ngẩng đầu ngay, mà từ từ hoàn thành một dòng chữ đang đọc dở, rồi nhẹ nhàng gấp sách lại. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối trước sự xuất hiện của một người mang phong thái tu hành giữa chốn phàm trần này. Hắn đã thấy quá nhiều những người như vậy, những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đang tàn lụi, những linh hồn lạc lối tìm kiếm bến đỗ mới. Hắn cảm nhận được luồng khí tức thanh lạnh còn vương vấn trên người nàng, một dấu vết của linh khí đã cạn kiệt, cùng với sự mỏi mệt chất chứa từ sâu thẳm tâm can. Hắn nhận ra ngay cái "chấp niệm" cũ kỹ đang giằng xé nàng, sự trống rỗng của một con đường "thành tiên" đã trở thành vô nghĩa. Nhưng hắn cũng nhìn thấy "tia khát khao tìm kiếm" trong đôi mắt nàng, một dấu hiệu cho thấy nàng chưa hoàn toàn "mất người."
Lý Thanh Dao hít một hơi thật sâu, dường như để lấy lại chút sức lực và sự tự tin còn sót lại. Giọng nàng khẽ khàng, mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được chút thanh âm trong trẻo của người từng tu luyện. “Xin hỏi, đây có phải là quán sách của tiên sinh Tạ Trần không?” Nàng nói, đôi mắt vẫn không rời khỏi hắn, như thể hắn là chiếc phao cứu sinh cuối cùng trong biển đời vô định.
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh như nước hồ thu. Hắn không vội vàng trả lời, mà để cho khoảng lặng nhỏ bé ấy thấm đẫm không khí. Hắn thấy được sự tuyệt vọng ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh gượng gạo của nàng, thấy được sự hoang mang của một người đã mất đi phương hướng. “Là ta,” hắn đáp, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, không quá nhanh cũng không quá chậm, mang theo một sự điềm nhiên cố hữu. “Cô nương tìm gì?” Câu hỏi của hắn không mang ý dò xét, mà chỉ đơn thuần là sự mở lời, một cánh cửa để nàng có thể bước vào.
Lý Thanh Dao khẽ nuốt khan, sự căng thẳng dường như khiến cổ họng nàng khô khốc. Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc rối bời, một cử chỉ vô thức. “Ta… ta đến từ rất xa, từ một nơi mà giờ đây chỉ còn là phế tích.” Nàng thốt ra những lời đó, dường như mỗi từ đều mang theo một gánh nặng. Khuôn mặt nàng thoáng nét đau đớn khi nhắc đến "phế tích" của quá khứ huy hoàng. “Ta nghe nói ở đây có người có thể giúp ta tìm lại ý nghĩa của cuộc sống.” Nàng không nói rõ là ai, nhưng ánh mắt nàng đã khóa chặt vào Tạ Trần, một sự tin tưởng vô điều kiện, một hy vọng cuối cùng được đặt vào một người phàm nhân. N��ng không biết Tạ Trần có thực sự giúp được nàng không, nhưng linh tính của một người từng tu luyện mách bảo nàng rằng, nơi đây, người đàn ông này, có thể nắm giữ chìa khóa cho sự bình yên mà nàng hằng khao khát. Hơi thở nàng run rẩy, cả cơ thể nàng dường như đang chờ đợi một phán quyết. Tạ Trần im lặng, hắn chỉ nhìn, lắng nghe, và cảm nhận. Hắn biết, đây không chỉ là một vị khách tìm sách, mà là một linh hồn đang tìm kiếm ánh sáng giữa tăm tối của một kỷ nguyên đã qua.
***
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu mời Lý Thanh Dao vào sâu hơn trong quán. Hắn dẫn nàng đến một góc nhỏ yên tĩnh, nơi có một bàn trà thấp và hai chiếc nệm ngồi làm bằng đay thô. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, không còn gay gắt như giữa trưa, mà chuyển sang một gam màu vàng ấm áp, xuyên qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà gỗ. Mùi hương của sách cũ và trà khô trở nên đậm đà hơn, hòa quyện vào không gian tĩnh mịch, mang lại một cảm giác an yên lạ lùng. Tạ Trần nhẹ nhàng đặt ấm trà lên bếp lửa than nhỏ, tiếng nước reo sôi khe khẽ như một bản nhạc thiền định. Hắn rót trà, động tác chậm rãi, ung dung, từng cử chỉ đều toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ.
Lý Thanh Dao ngồi đối diện Tạ Trần, hai tay đặt trên đầu gối, dáng vẻ vẫn còn căng thẳng. Nàng nhìn làn hơi nước bốc lên từ chén trà, đôi mắt sâu thẳm dường như đang nhìn xuyên qua làn khói mờ ảo, về một quá khứ xa xăm. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu câu chuyện của mình, giọng nói vẫn còn mang chút khàn đặc của sự mệt mỏi và nỗi đau, nhưng cũng dần trở nên rõ ràng hơn khi nàng trút bỏ gánh nặng trong lòng.
“Môn phái của ta là Huyễn Nguyệt Cung,” nàng bắt đầu, giọng nói run rẩy. “Từng là một trong những tiên môn hùng mạnh nhất phương Bắc. Chúng ta tu luyện Huyễn Nguyệt Chân Kinh, truy cầu cảnh giới trường sinh bất tử, mong muốn một ngày nào đó có thể siêu thoát khỏi lục đạo luân hồi, trở thành chân tiên.” Nàng ngừng lại, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Cả đời ta, từ khi còn là một cô bé ngây thơ, đã được dạy rằng con đường tu luyện là con đường duy nhất để đạt được sự vĩnh hằng, để thoát khỏi khổ đau của nhân thế. Chúng ta từ bỏ tình cảm phàm tục, từ bỏ dục vọng trần thế, để chuyên tâm vào việc hấp thụ linh khí, rèn luyện thần thông.”
Nàng nhắm mắt lại, dường như đang sống lại những ký ức đau buồn. “Nhưng rồi… tất cả đều sụp đổ. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí cạn kiệt nhanh hơn ta tưởng. Những sư huynh, sư tỷ từng được coi là thiên tài, từng đạt đến những cảnh giới cao siêu, bắt đầu ‘mất người’. Họ quên đi quá khứ, quên đi bằng hữu, quên đi chính bản thân mình, chỉ còn là những cái xác không hồn, chỉ biết điên cuồng hấp thụ linh khí còn sót lại, hoặc chìm vào sự trống rỗng vô tận. Môn phái chúng ta, dưới sự ảnh hưởng của sự suy tàn ấy, cũng dần lụi tàn. Cuối cùng, một trận đại chiến tranh giành linh mạch cuối cùng đã xảy ra. Môn phái ta bị hủy diệt hoàn toàn, hóa thành phế tích chỉ trong một đêm. Ta may mắn sống sót, nhưng sức mạnh đã mất, trường sinh không còn là mục tiêu. Ta đã tu luyện cả đời, hơn ba trăm năm, nhưng giờ đây, ta không biết mình còn ý nghĩa gì để sống nữa.”
Giọng nàng nghẹn lại, đôi mắt mở ra, chứa đầy nước mắt nhưng nàng kiên quyết không để chúng rơi. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt cầu khẩn, như một người sắp chết đuối đang bám víu vào cọng rơm cuối cùng. “Tất cả những gì ta từng tin tưởng, từng theo đuổi, đều tan biến như mây khói. Ta lang thang khắp nơi, thấy những nơi từng là thánh địa tu luyện giờ chỉ còn là hoang tàn đổ nát. Những tu sĩ từng ngạo nghễ, giờ cũng chỉ là những kẻ phàm nhân tuyệt vọng, hoặc đã hoàn toàn mất đi nhân tính. Ta thấy cuộc đời mình, hàng trăm năm tu luyện, trở nên vô nghĩa. Ta trống rỗng, tiên sinh ạ. Ta không biết phải sống tiếp như thế nào, tìm thấy ý nghĩa gì trong một cuộc đời mà không còn con đường ‘thành tiên’ nữa.”
Tạ Trần im lặng lắng nghe. Hắn không cắt lời nàng, không đưa ra bất kỳ phán xét nào. Hắn chỉ rót thêm trà, đưa chén trà nóng ấm cho nàng. Hương trà dịu nhẹ tỏa ra, như xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của Lý Thanh Dao. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, thấu hiểu nỗi đau, sự trống rỗng và chấp niệm mà nàng đang mang. Hắn biết, đây là một vết thương sâu sắc, không phải do ngoại lực, mà là sự sụp đổ của toàn bộ thế giới quan, của mục đích sống. Nhiều người đã "mất người" theo nghĩa đen, nhưng nàng, dù còn giữ được nhân tính, lại đang "mất người" theo một nghĩa khác: mất đi bản ngã, mất đi ý nghĩa tồn tại.
“Vậy, ý nghĩa của một dòng sông có phải chỉ nằm ở nơi nó đổ ra biển, hay còn ở từng giọt nước mát lành nó mang lại cho đất đai, cho cây cỏ trên hành trình của mình, cô nương?” Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của nàng, mà đặt ra một câu hỏi khác, một ẩn dụ sâu sắc, buộc nàng phải suy ngẫm. “Một cái cây, nó lớn lên, đâm chồi nảy lộc, cho ra hoa trái. Ý nghĩa của nó có phải chỉ nằm ở việc nó cho quả, hay còn ở cái bóng mát nó tạo ra, cái không khí trong lành nó mang lại, và chính sự hiện hữu của nó đã làm đẹp cho thế gian?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Dao, ánh mắt ��n hòa nhưng đầy sức mạnh triết lý. “Nếu không phải để trường sinh, vậy có phải mỗi ngày sống đã là một món quà, cô nương? Một cơ hội để cảm nhận những điều nhỏ bé nhất của Nhân Gian: ánh nắng ban mai, tiếng chim hót, hương hoa nở, vị trà ấm, hay chỉ đơn giản là hơi thở của chính mình? Chúng ta thường chấp niệm vào những mục tiêu vĩ đại, những cái đích xa vời, mà quên đi chính hành trình, quên đi những giá trị bình dị, chân thật đang hiện hữu ngay trong khoảnh khắc này.” Hắn muốn nàng hiểu rằng, cái “Đạo” của Nhân Gian không nằm ở việc “thành tiên” hay “trường sinh”, mà nằm ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc sống, của tình người, của những giá trị nhân sinh tưởng chừng như nhỏ bé nhưng lại vô cùng bền vững. Hắn đang gieo một hạt mầm mới vào tâm hồn nàng, hạt mầm của sự bình dị, của cuộc sống phàm nhân.
Lý Thanh Dao lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như người bị lạc trong sa mạc gặp được ốc đảo. Nàng chưa bao giờ nghe ai nói những điều như vậy. Cả đời nàng chỉ biết đuổi theo hư ảo của Thiên Đ��o, của sức mạnh, của sự bất tử. Những câu hỏi của Tạ Trần như những viên đá nhỏ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng trong tâm trí nàng, tạo ra những gợn sóng suy tư. Nàng nhìn chén trà trên tay, nhìn làn hơi ấm áp bốc lên, nhìn những vân gỗ trên bàn trà, những thứ mà trước đây nàng chưa bao giờ để ý.
“Ta… ta chưa từng nghĩ tới những điều ấy,” nàng thì thầm, giọng nói mang theo một sự ngạc nhiên sâu sắc, như thể vừa khám phá ra một thế giới hoàn toàn mới. “Cả đời ta chỉ biết đuổi theo hư ảo của Thiên Đạo. Ta sợ hãi cái chết, sợ hãi sự hữu hạn của đời người, nên ta tìm đến tu luyện, tìm đến trường sinh. Nhưng giờ đây, cái sợ hãi đó vẫn còn đó, và ta còn mất đi cả mục đích để sống.” Nàng nhận ra cái “chấp niệm” của mình đã dẫn nàng đến một ngõ cụt, biến nàng thành một cái bóng của chính mình. Sự “mất người” không chỉ là mất đi trí nhớ, mà còn là mất đi khả năng cảm nhận ý nghĩa của cuộc sống phàm trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Cái chết và sự sống, cũng như ngày và đêm, đều là m��t phần của Vô Thường, của luân hồi vạn vật. Chúng ta không thể tránh khỏi một mà chỉ có thể đón nhận cả hai. Ý nghĩa của cuộc sống không nằm ở việc nó kéo dài bao lâu, mà nằm ở việc chúng ta đã sống như thế nào, đã cảm nhận được bao nhiêu, đã cho đi bao nhiêu. Cô nương, có lẽ, đã đến lúc cô nên học cách sống một đời bình thường, học cách làm một phàm nhân.” Hắn biết, lời khuyên này có thể rất khó chấp nhận đối với một người từng là tu sĩ, từng đứng trên vạn người. Nhưng đó là con đường duy nhất để nàng tìm lại sự trọn vẹn, tìm lại chính mình. Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt hắn như chứa đựng cả ngàn năm triết lý, nhẹ nhàng dẫn dắt nàng thoát khỏi những trói buộc của quá khứ. Hắn tin rằng, qua những cuộc trò chuyện như thế này, những vết thương tinh thần từ kỷ nguyên cũ sẽ dần được chữa lành, và một tương lai khác, bình yên hơn, sẽ mở ra cho những linh hồn lạc lối.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán sách bằng một màu sắc ấm áp, tĩnh mịch. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua các khe cửa, tạo thành những dải sáng mỏng manh trên sàn nhà, như những dấu vết của thời gian đang trôi đi. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút hương đất ẩm và mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau quán. Tạ Trần và Lý Thanh Dao vẫn ngồi đối diện nhau, nhưng giờ đây, sự căng thẳng ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một bầu không khí của sự thấu hiểu và thanh thản.
Lý Thanh Dao đứng dậy, thân hình nàng vẫn mảnh mai, nhưng đôi vai không còn vẻ nặng trĩu như khi nàng mới bước vào. Khuôn mặt hốc hác của nàng giờ đây đã dịu đi nhiều, không còn nét bi thương và trống rỗng tuyệt vọng. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một tia sáng của sự hy vọng đã thực sự nhóm lên, không còn là tia mong manh như ngọn nến trước gió, mà là một đốm lửa nhỏ, kiên cường và đầy hứa hẹn. Nàng cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cử chỉ không chỉ là sự cảm ơn thông thường, mà là lòng biết ơn sâu sắc từ tận đáy lòng, một sự tôn kính dành cho người đã khai mở cho nàng một con đường mới.
“Cảm ơn tiên sinh,” giọng nàng khẽ khàng, nhưng rõ ràng và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với khi nàng mới đến. “Lời của tiên sinh đã thức tỉnh ta. Có lẽ, ta cần học cách sống lại, từ những điều nhỏ bé nhất của nhân gian này. Ta đã quá lâu chỉ nhìn lên trời cao, mà quên mất vẻ đẹp của mặt đất, quên mất giá trị của chính cuộc sống này.” Nàng nhìn quanh quán sách, ánh mắt dừng lại ở những kệ sách, những bức tranh, những vật dụng đơn sơ nhưng lại chứa đựng một vẻ đẹp bình dị, chân thật mà trước đây nàng chưa bao giờ cảm nhận được. Một quyết định dường như đã hình thành trong tâm trí nàng. “Ta sẽ ở lại Thị Trấn An Bình một thời gian. Ta muốn tìm hiểu về cuộc sống của người phàm, muốn học cách cảm nhận lại những điều mà ta từng bỏ quên. Có lẽ, đây chính là con đường ‘trường sinh’ thật sự mà ta hằng tìm kiếm, không phải sự bất tử của thân xác, mà là sự trọn vẹn của tâm hồn.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. Hắn nhìn thấy sự chuyển hóa trong Lý Thanh Dao, một sự thay đổi từ bên trong, không phải do bất kỳ phép thuật hay sức mạnh nào, mà là do sự giác ngộ của chính bản thân nàng. Hắn biết, con đường phía trước của nàng vẫn còn dài và đầy thử thách, nhưng hạt mầm đã được gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm. Đây chính là một ví dụ điển hình cho việc ‘Nhân Đạo’ có thể chữa lành những vết thương tinh thần từ ‘tiên đạo’ và mở ra một tương lai khác cho những người từng bị mắc kẹt.
“Mỗi bước chân đều là một con đường mới, cô nương,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa giữa đêm. “Chúc cô một hành trình bình yên, một cuộc sống trọn vẹn.” Hắn không nói thêm điều gì hoa mỹ, bởi vì những lời đơn giản nhất đôi khi lại mang ý nghĩa sâu sắc nhất. Hắn không cần phải can thiệp trực tiếp hay phô trương, chỉ cần gieo mầm ý tưởng, và để vạn vật tự sinh trưởng, tự phát triển.
Lý Thanh Dao lại cúi chào một lần nữa, rồi quay người bước ra khỏi quán sách. Bóng dáng nàng in trên nền ánh hoàng hôn, không còn vẻ nặng nề của sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một khởi đầu mới. Bước chân nàng vẫn chưa hoàn toàn vững vàng, nhưng đã có một phương hướng rõ ràng. Tạ Trần nhìn theo bóng nàng khuất dần trên con đường, rồi hắn quay lại quầy sách của mình. Hắn biết, sự xuất hiện của Lý Thanh Dao không phải là cá biệt. Di sản của thế giới tu tiên cũ vẫn còn ảnh hưởng đến nhiều cá nhân, và họ sẽ dần tìm kiếm lời giải đáp ở ‘Nhân Đạo’ do Tạ Trần đại diện. Việc nàng quyết định ở lại Thị Trấn An Bình gợi ý rằng sẽ có thêm nhiều nhân vật từ thế giới cũ hoặc những người bị ảnh hưởng bởi nó sẽ tìm đến các trung tâm phàm nhân để tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa mới.
Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là vì sự nhận thức sâu sắc về gánh nặng và trách nhiệm của mình, dù hắn luôn giữ thái độ 'vô vi'. Hắn lật lại cuốn sách đang đọc dở, ánh mắt lại chìm vào những dòng chữ cổ, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh Lý Thanh Dao và những lời nàng nói. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Nhân Gian đang dần hồi sinh, và trong sự hồi sinh ấy, không phải tất cả đều là những câu chuyện bình dị, mà còn có những linh hồn lạc lối từ quá khứ, đang tìm đường trở về với bản chất con người của mình. Và hắn, Tạ Trần, một phàm nhân giữa Nhân Gian, sẽ lặng lẽ ở đó, như một ngọn hải đăng, dẫn lối cho những con thuyền đang tìm kiếm bến bờ bình yên, bằng triết lý của sự sống, của lòng người, và của một cuộc đời trọn vẹn mà không cần đến Thiên Đạo. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, một sự kết thúc để mở ra một khởi đầu mới, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.