Nhân gian bất tu tiên - Chương 1705: Ký Ức Đã Mất: Cái Giá Của Tiên Đạo
Sau ánh hoàng hôn rực rỡ của ngày hôm trước, Thị Trấn An Bình đón chào một buổi sáng êm đềm, dịu nhẹ. Ánh nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua những tán lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây sau nhà vọng vào, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo hơi ẩm và mùi đất thoang thoảng sau màn sương đêm.
Trong quán sách, bầu không khí tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc vừa mới hoàn thành. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi sau quầy sách quen thuộc. Áo vải bố màu xanh xám đã bạc màu, nhưng lại càng tôn lên vẻ thanh đạm, thoát tục của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dán chặt vào trang sách cũ kỹ đang mở, từng chữ Hán Việt cổ kính dường như đang thì thầm những câu chuyện của ngàn xưa. Mùi giấy cũ và mực tàu nồng đượm, hòa lẫn với mùi trà ấm thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói đặt cạnh tay, tạo nên một hương vị đặc trưng, một hương vị của tri thức và sự bình yên. Hắn không hề vội vã, mỗi lần lật trang đều nhẹ nhàng như sợ làm xáo động cả không gian.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt tinh anh và vẻ mặt hiếu kỳ thường trực, đang cặm cụi quét dọn sàn nhà bằng cây chổi tre. Từng nhát chổi của cậu bé đều dứt khoát, gọn gàng, mang theo chút bụi mịn của thời gian mà không làm mất đi vẻ sạch sẽ vốn có của quán. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô màu nâu đã sờn, nhưng trông vẫn nhanh nhẹn và tràn đầy sức sống. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngước mắt nhìn Tạ Trần, dường như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, lẳng lặng tiếp tục công việc của mình. Cậu đã quá quen thuộc với sự trầm tĩnh của tiên sinh, và hiểu rằng những khoảnh khắc như thế này thường ẩn chứa những suy tư sâu sắc mà không phải lúc nào cũng cần lời nói để chia sẻ.
Ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rọi vào ấm áp nhất, Lý Thanh Dao đang ngồi. Bóng dáng nàng vẫn thanh thoát, nhưng không còn vẻ nặng nề của sự tuyệt vọng như những ngày đầu. Nàng cầm trên tay một cuốn sách cổ, bìa đã phai màu, những nét chữ trên trang giấy cũng đã mờ nhạt theo thời gian. Tuy nhiên, ánh mắt nàng không hoàn toàn tập trung vào nội dung cuốn sách. Thỉnh thoảng, đôi mắt nàng lại lướt qua Tạ Trần, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhặt của hắn, từng nét biểu cảm mơ hồ trên khuôn mặt hắn. Trong ánh nhìn đó, không còn là sự nghi ngờ hay hoang mang, mà là một sự tìm kiếm, một khát khao được lý giải những điều nàng đang dần cảm nhận. Nàng vẫn đang trong quá trình học cách "sống lại", học cách cảm nhận những điều bình dị của nhân gian mà trước đây nàng đã xem nhẹ. Cuộc sống phàm nhân đối với nàng vẫn là một cuốn sách bí ẩn, và Tạ Trần dường như là người duy nhất có thể giúp nàng đọc được những dòng chữ ẩn chứa bên trong. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách, của trà, và của một buổi sáng yên bình, thứ mùi hương mà trước đây nàng chưa bao giờ để tâm đến.
Tạ Trần khẽ khàng gập cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tiểu An đang miệt mài quét dọn, rồi dừng lại ở Lý Thanh Dao.
“Sáng nay, cô nương thấy thế nào?” Giọng hắn trầm ấm, nhẹ nhàng như làn gió sớm.
Lý Thanh Dao giật mình, vội vàng đặt cuốn sách xuống bàn. Nàng khẽ nở một nụ cười, nụ cười đầu tiên thực sự thoải mái và tự nhiên kể từ khi nàng đặt chân đến Thị Trấn An Bình. “Thưa tiên sinh, thật an bình. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng một buổi sáng lại có thể mang lại nhiều sự tĩnh lặng đến vậy.” Nàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương còn đọng trên lá cây đang lấp lánh dưới ánh nắng. “Trước đây, mỗi buổi sáng của ta đều bắt đầu bằng việc tu luyện, bằng việc chạy đua với thời gian, với những giới hạn của thân thể và linh khí. Giờ đây, ta chỉ đơn thuần là hít thở, là quan sát. Mọi thứ trở nên chậm rãi hơn, và ta cảm thấy mình ‘sống’ nhiều hơn.” Nàng quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt thoáng chút bối rối. “Tiên sinh, cuốn sách tiên sinh vừa đọc… có điều gì đặc biệt không?” Nàng muốn tìm hiểu thêm về thế giới tư tưởng của Tạ Trần, về những triết lý mà hắn đang theo đuổi, những điều đã thay đổi nhận thức của nàng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Đó là một cuốn cổ thư ghi chép về những câu chuyện dân gian từ ngàn xưa, những câu chuyện về con người, về tình yêu, về nỗi đau và sự mất mát. Chẳng có gì đặc biệt cả, cô nương, chỉ là những mảnh ghép nhỏ làm nên bức tranh lớn của nhân thế mà thôi.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng kệ sách chất đầy tri thức. “Chỉ là, đôi khi, những điều bình dị nhất lại chứa đựng những chân lý sâu sắc nhất. Những câu chuyện của phàm nhân, tuy không có sức mạnh thần thông, nhưng lại có thể chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn.”
Tiểu An lúc này đã quét dọn xong, cậu bé đứng dựa vào quầy, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa tiên sinh và cô nương Lý. Cậu bé cảm thấy những lời của Tạ Trần luôn có một sức hút kỳ lạ, khiến người ta phải suy ngẫm. “Tiên sinh, vậy cuốn sách đó có nhắc đến ‘nhân quả’ không ạ?” cậu bé tò mò hỏi, đôi mắt to tròn long lanh.
Tạ Trần khẽ gật đầu. “Tất nhiên rồi, Tiểu An. Nhân quả không chỉ là một khái niệm trong tu hành, nó còn hiện hữu trong từng hành động, từng suy nghĩ của mỗi con người. Mỗi lời nói, mỗi việc làm đều là một hạt mầm, và rồi sẽ có ngày nó kết trái. Cuộc sống này, suy cho cùng, cũng là một chuỗi nhân quả nối tiếp không ngừng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đã lên cao hơn, soi rõ từng hạt bụi nhảy múa trong không khí. “Giống như cô nương đây, hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống của nàng cũng là một loại nhân quả. Những gì nàng đã trải qua, đã học hỏi, sẽ định hình con người nàng trong tương lai. Và có lẽ, đây chính là một hành trình ‘trường sinh’ thật sự, không phải sự bất tử của thân xác, mà là sự trọn vẹn của tâm hồn.”
Lý Thanh Dao khẽ gật đầu, lời của Tạ Trần như một làn nước mát tưới tắm tâm hồn nàng. Nàng hiểu rằng, T��� Trần không chỉ nói về cuốn sách, mà còn đang nói về chính nàng, về con đường nàng đang đi. Nàng đã từng chỉ nhìn lên trời cao, khao khát sức mạnh và sự bất tử, mà quên mất rằng, giá trị thật sự của sự sống nằm ở chính những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết với nhân gian này. Nàng đã từng đánh mất rất nhiều điều trên con đường tu luyện khắc nghiệt, và giờ đây, nàng đang cố gắng tìm lại chúng, từng chút một. Sự tĩnh lặng của buổi sáng, mùi hương của sách, lời nói triết lý của Tạ Trần, tất cả đều là những mảnh ghép đầu tiên trong hành trình tái tạo lại tâm hồn nàng. Nàng thầm nhủ, con đường này tuy bình dị, nhưng lại là con đường chân thật nhất mà nàng từng biết.
***
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng ấm áp xuống con phố, một bóng dáng già nua, chậm rãi xuất hiện trước cửa quán sách. Đó là Hoàng lão tiên sinh, một lão già với mái tóc hoa râm như bông tuyết, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi ưu tư. Đôi mắt ông trũng sâu nhưng vẫn giữ được vẻ tinh anh của người từng trải, ánh lên một sự mệt mỏi khó tả. Ông mặc một bộ thường phục bằng vải thô màu xám, tuy đã cũ nhưng được giặt giũ sạch sẽ, toát lên vẻ hiền lành và chất phác của một phàm nhân. Bước chân ông chậm rãi, nặng nề, như mang theo gánh nặng của cả một đời người.
Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, báo hiệu có khách. Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt điềm tĩnh đón nhận vị khách lạ. Tiểu An vội vàng chạy ra mở cửa, cúi chào lễ phép.
“Lão tiên sinh, mời vào.”
Hoàng lão tiên sinh khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn quanh quán sách. Ánh mắt ông dừng lại ở những kệ sách cao ngất, chứa đầy tri thức. Ông hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương đặc trưng của sách cũ và trà nóng, một mùi hương mang lại cảm giác bình yên đến lạ. “Quán sách này… thật là một nơi thanh tịnh.” Giọng ông khàn khàn, nhưng đầy vẻ chân thành. Ông tiến vào, dưới sự hướng dẫn của Tiểu An, và tìm một chiếc ghế gỗ gần cửa sổ, nơi ánh nắng giữa trưa đang rói rọi.
Tạ Trần đứng dậy, đi đến quầy trà, chậm rãi pha một ấm trà nóng hổi, hương thơm thanh khiết của trà hoa cúc lan tỏa khắp không gian. Hắn đặt ấm trà và một chén sứ nhỏ trước mặt Hoàng lão tiên sinh. “Mời lão tiên sinh dùng trà. Không biết lão tiên sinh tìm kiếm điều gì ở quán sách nhỏ này?”
Hoàng lão tiên sinh cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, dường như làm dịu đi phần nào nỗi ưu tư trong lòng ông. “Cảm ơn công tử. Lão phu chỉ là một kẻ phàm trần, cũng không biết chữ nghĩa là bao. Nhưng nghe danh quán sách của công tử là nơi ẩn chứa nhiều chân lý, lại có thể giúp người ta giải tỏa những vướng mắc trong lòng. Lão phu… có một chuyện muốn được hỏi.” Ông ngập ngừng, đôi mắt trũng sâu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng, không hề thúc giục. Hắn biết rằng, những câu chuyện đau lòng thường cần thời gian và sự kiên nhẫn để được kể ra. Lý Thanh Dao, ngồi ở góc khuất, cũng lặng lẽ gấp cuốn sách lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía Hoàng lão tiên sinh. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với nỗi buồn toát ra từ ông lão, bởi vì nàng hiểu rằng, trong thế giới cũ, nỗi đau và sự mất mát là điều không thể tránh khỏi. Tiểu An đứng lắng nghe phía sau quầy, vẻ mặt hiếu kỳ dần chuyển sang nghiêm túc.
Hoàng lão tiên sinh thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo cả gánh nặng của năm tháng. “Lão phu có một người con gái, tên là Xuân Hoa. Con bé xinh đẹp, hiếu thảo, là niềm tự hào của cả gia đình. Khi còn trẻ, con bé được một tiên môn danh tiếng chọn trúng, nói rằng nó có ‘tiên cốt’, tương lai có thể thành tiên.” Ông lão kể, giọng nói nhuốm màu hoài niệm và chua xót. “Lúc đó, cả gia đình lão phu đều vui mừng khôn xiết. Con bé đi tu tiên, hứa hẹn một tương lai xán lạn, một con đường trường sinh bất lão. Chúng lão phu cứ nghĩ, đó là phúc phận trời ban.”
Ông lão dừng lại, đôi mắt nhắm nghi��n, như đang cố gắng xua đi một hình ảnh đau lòng nào đó. “Nhưng rồi, những năm tháng trôi qua, con bé trở về thăm nhà ngày một ít. Mỗi lần về, lại thấy con bé khác đi một chút. Ban đầu, là sự xa cách. Sau đó, là ánh mắt trống rỗng. Lão phu hỏi con bé có khỏe không, có nhớ nhà không, con bé chỉ đáp bằng những lời lẽ rập khuôn, vô hồn. Nó... nó quên mất những câu chuyện ngày thơ ấu, quên mất món bánh mà mẹ nó vẫn thường làm. Rồi đến một ngày, nó về nhà, ánh mắt vô cảm nhìn lão phu, như thể lão phu là một người xa lạ. Nó... nó quên mất tôi là ai, quên mất những lời thề non hẹn biển. Chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng và khát vọng sức mạnh vô biên.” Giọng Hoàng lão tiên sinh nghẹn lại, khóe mắt ông lão ươn ướt. “Nó không chết, nó vẫn sống. Nhưng nó không còn là Xuân Hoa của chúng lão phu nữa. Nó đã ‘mất người’ rồi, công tử ạ.”
Cả quán sách chìm vào im lặng. Tiếng chim hót bên ngoài cũng dường như ngừng lại. Câu chuyện của Hoàng lão tiên sinh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim của những người nghe. Tiểu An rụt rè nép v��o sau quầy, khuôn mặt cậu bé trắng bệch vì kinh hãi. Cậu bé chưa bao giờ nghe về một sự mất mát nào lại đau đớn đến vậy. Mất đi người thân vì cái chết là một lẽ, nhưng mất đi người thân khi họ vẫn còn sống, vẫn ở ngay trước mặt, lại là một nỗi bi thương không thể diễn tả bằng lời.
Lý Thanh Dao thì lại khác. Nàng vẫn ngồi bất động, nhưng ánh mắt nàng như xoáy sâu vào không gian, tái hiện lại những ký ức kinh hoàng từ thời nàng còn tu luyện. Nàng đã từng chứng kiến những trường hợp tương tự, những tu sĩ vì quá tập trung vào việc tu luyện, vì khao khát sức mạnh và sự trường sinh, mà dần dần đánh mất đi nhân tính, đánh mất đi cảm xúc, ký ức. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện vô hồn, chỉ biết theo đuổi sức mạnh. Nàng đã từng nghĩ đó là sự siêu thoát, là cái giá phải trả để đạt được cảnh giới cao hơn. Nhưng nghe lời kể của Hoàng lão tiên sinh, nàng mới nhận ra, cái giá đó thật sự quá đắt, nó còn kinh khủng hơn cả cái chết.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ khàng nói. “Lão tiên sinh, nỗi đau của người, Tạ Trần xin được chia sẻ. Nhưng Tạ Trần có một câu hỏi, mong lão tiên sinh có thể giải đáp.” Hoàng lão tiên sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ đục nhìn Tạ Trần. “Vậy, cái gì làm nên một con người, thưa tiên sinh? Nếu không có ký ức, không có cảm xúc, không có những mối liên kết với quá khứ, với những người thân yêu, thì liệu chúng ta còn có thể gọi đó là ‘sống’ không? Và cái gọi là ‘trường sinh’ ấy, liệu có phải là một cuộc sống thực sự?”
Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ là câu hỏi dành cho Hoàng lão tiên sinh, mà còn là câu hỏi dành cho Lý Thanh Dao, và cũng là câu hỏi mà hắn đã tự vấn bản thân mình từ rất lâu rồi. Nó xuyên thẳng vào bản chất của vấn đề, vào cái giá của con đường tu tiên đã khiến Thiên Đạo suy kiệt.
Hoàng lão tiên sinh lắc đầu, những nếp nhăn trên khuôn mặt ông càng hằn sâu thêm. “Lão phu không biết, công tử. Lão phu chỉ biết, con gái lão phu đã không còn là con gái lão phu nữa rồi. Nó đã ‘mất người’ rồi.�� Ông lão lặp lại, như một lời than vãn đầy đau khổ. Ông không có khả năng triết lý sâu xa, ông chỉ có thể cảm nhận nỗi đau bằng trái tim của một người cha.
***
Hoàng lão tiên sinh ở lại quán sách thêm một lúc, rồi cũng chậm rãi đứng dậy, cúi chào Tạ Trần và Tiểu An, sau đó khuất dạng trên con đường dưới ánh nắng chiều đã ngả vàng. Bóng dáng ông lão cô độc, nặng trĩu, như một minh chứng sống cho bi kịch của ‘mất người’ trong kỷ nguyên tu tiên đã qua.
Sau khi Hoàng lão tiên sinh rời đi, cả quán sách lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tạ Trần vẫn ngồi bất động sau quầy, đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa kính, in hình những cuốn sách cổ lên nền tường, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa u buồn. Hắn không nói gì, chỉ trầm ngâm suy nghĩ, như thể đang cân nhắc một vấn đề trọng đại của vũ trụ. Hắn lẩm nhẩm những triết lý về nhân tính và giá trị của cuộc sống bình th��ờng, những điều mà hắn luôn trân trọng hơn bất cứ sức mạnh thần thông nào.
“Nếu không còn ký ức, không còn cảm xúc, không còn những kết nối với nhân thế, thì trường sinh còn ý nghĩa gì?” Giọng Tạ Trần khẽ khàng, gần như là một lời độc thoại nội tâm, nhưng vẫn đủ để Lý Thanh Dao và Tiểu An nghe thấy. “Cái gọi là bất tử của thân xác, nếu phải đánh đổi bằng sự mục ruỗng của tâm hồn, bằng sự biến mất của bản ngã, thì đó không phải là sự sống, mà là một sự tồn tại trống rỗng, một ngục tù vĩnh cửu. Con người, suy cho cùng, được định nghĩa bởi những gì họ cảm nhận, những gì họ ghi nhớ, những gì họ yêu thương và đau khổ. Đó mới là những sợi dây vô hình kết nối chúng ta với nhau, với thế giới này.”
Hắn gập cuốn sách đang đọc dở lại, đặt tay lên bìa sách đã sờn, như thể đang vuốt ve một người bạn cũ. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Hắn biết, câu chuyện của Hoàng lão tiên sinh chỉ là một trong vô vàn bi kịch mà kỷ nguyên tu tiên đã gây ra. Nó củng cố th��m lý do Tạ Trần từ bỏ tiên đạo, và là lời cảnh tỉnh cho Lý Thanh Dao về con đường cô đã từng đi, gợi ý rằng sẽ có nhiều người từng tu luyện phải đối mặt với những vết sẹo tương tự. Sự thấu hiểu sâu sắc của Tạ Trần về ‘mất người’ sẽ là nền tảng cho những lời khuyên và hành động của anh trong việc định hình ‘Nhân Đạo’ sau này.
Lý Thanh Dao, sau một hồi trầm ngâm, chậm rãi bước đến gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng giờ đây đã nhuốm màu suy tư. Câu chuyện của Hoàng lão tiên sinh đã chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn nàng, khơi gợi lại những ký ức đau buồn mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Nàng đã từng thấy những tu sĩ cấp cao, những người mà nàng từng tôn kính, dần dần trở nên xa lạ, vô cảm, chỉ còn biết đến tu luyện và sức mạnh. Nàng từng nghĩ đó là sự tiến hóa, là sự thanh lọc tạp niệm. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó là sự hủy diệt, là cái giá phải trả cho một con đường sai lầm.
“Vậy, con người thực sự là gì?” Lý Thanh Dao khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự khát khao mãnh liệt được giải đáp. “Nếu không phải là sức mạnh, không phải là trường sinh, thì đâu là ý nghĩa của sự tồn tại? Đâu là bản chất của chúng ta?” Nàng quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ bối rối nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Nàng đã từng theo đuổi Thiên Đạo, nhưng giờ đây Thiên Đạo đã suy tàn, và nàng đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà Tạ Trần đang lặng lẽ kiến tạo.
Tiểu An, vẫn đứng nép sau quầy, lặng lẽ thu dọn những cuốn sách đã đọc xong. Cậu bé không hỏi, nhưng ánh mắt cậu bé cũng đầy vẻ suy tư. Cậu bé đã chứng kiến rất nhiều, từ chuyện tranh chấp đất đai ở Thôn Vân Sơn cho đến câu chuyện đau lòng của Hoàng lão tiên sinh. Cậu bé đang học hỏi, đang lớn lên, và những câu chuyện này đang định hình nhận thức của cậu về thế giới, về con người. Phản ứng của Tiểu An và Lý Thanh Dao cho thấy thế hệ mới và những người từng thuộc về tiên đạo đang dần nhận thức rõ hơn về bản chất của ‘mất người’, chuẩn bị cho một sự chuyển mình lớn hơn về tư tưởng.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Lý Thanh Dao. “Con người là tất cả những gì cô nương vừa nói. Là ký ức, là cảm xúc, là tình yêu, là nỗi đau, là sự hữu hạn, là sự trưởng thành từ những va vấp. Con người không cần phải là tiên nhân để trở nên vĩ đại. Con người vĩ đại bởi chính bản chất nhân tính của mình, bởi khả năng yêu thương, bởi khả năng tạo ra những điều ý nghĩa trong cuộc đời ngắn ngủi này. Cái giá của sự bất tử trong ‘tiên đạo’ là sự mất đi những điều đó, là sự đánh mất chính mình. Còn ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần tin tưởng, chính là con đường để giữ trọn vẹn những giá trị ấy, để sống một đời bình thường, nhưng trọn vẹn.”
Ánh nến leo lét trong quán sách bắt đầu được thắp lên, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Ngọn lửa nhỏ bé lung linh, soi sáng khuôn mặt trầm ngâm của Tạ Trần, ánh lên vẻ kiên định trong đôi mắt hắn. Bên ngoài, hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn dài, sẽ còn nhiều linh hồn lạc lối từ quá khứ tìm đến, mang theo những vết thương và câu hỏi. Nhưng hắn sẽ vẫn ở đây, như một ngọn hải đăng, lặng lẽ dẫn lối cho những con thuyền đang tìm kiếm bến bờ bình yên, bằng triết lý của sự sống, của lòng người, và của một cuộc đời trọn vẹn mà không cần đến Thiên Đạo. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, một sự kết thúc để mở ra một khởi đầu mới, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.