Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1727: Bí Mật Của Tàn Tích: Tiếng Vọng Thời Đại Đã Quên

Ánh nắng sớm tinh khôi, trong trẻo như sương mai, nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu đã ngả màu thời gian của quán sách Tạ Trần. Từng tia vàng mỏng manh nhảy nhót trên những chồng sách cổ, phủ một lớp bụi vàng óng lên những trang giấy úa màu, khiến không gian vốn đã trầm mặc lại càng thêm phần huyền ảo. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu, xen lẫn chút hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc bàn cổ, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa thanh thoát vừa đậm đà hoài niệm. Tiếng gió sớm lùa nhẹ qua khe cửa, như lời thì thầm của một câu chuyện cổ, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, và tiếng bút lông sột soạt đều đặn của Tiểu An đang chăm chú sao chép kinh thư ở góc bàn.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi sau quầy tính tiền, dáng vẻ an nhiên tự tại. Làn da trắng nhợt của hắn do ít tiếp xúc với nắng gió càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn đang đọc một cuốn sách cũ, bìa đã sờn rách, nội dung là những câu chuyện ngụ ngôn về sự vô thường của vạn vật và chấp niệm của con người. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như chính những bài học cuộc đời. Hắn lắng nghe tiếng bút của Tiểu An, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Dư vị của cuộc tranh luận hôm qua giữa Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn mỉm cười nhẹ, nhớ lại những ánh mắt vỡ lẽ, những cái gật đầu thấu hiểu. Hạt giống của triết lý cân bằng, của 'Vô Vi Chi Đạo' đã được gieo, và chúng đang nảy mầm trong lòng nhân gian.

"Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo phá vỡ sự tĩnh lặng. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngước lên nhìn Tạ Trần. "Bài học về triết gia Lý Minh hôm qua... con vẫn còn suy nghĩ rất nhiều." Cậu bé đặt bút xuống, đôi tay nhỏ nhắn xoa xoa bên thái dương. "Người vừa học cao hiểu rộng, lại vừa tự tay làm nông. Con tự hỏi, liệu có phải... tất cả những kiến thức uyên thâm kia, cuối cùng cũng chỉ để phục vụ cho một cuộc sống bình dị như thế sao?"

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn Tiểu An. "Ngươi nghĩ sao, Tiểu An?" Hắn không trực tiếp trả lời, mà luôn khuyến khích cậu bé tự suy ngẫm. "Tri thức, suy cho cùng, là để con người ta sống tốt hơn. Nhưng 'sống tốt' không phải là một định nghĩa duy nhất. Với kẻ tham vọng, sống tốt là quyền lực, là danh vọng. Với kẻ tu hành, sống tốt là trường sinh, là thành tiên. Nhưng với triết gia Lý Minh, sống tốt là sự trọn vẹn, là sự hòa hợp giữa thân và tâm, giữa trí tuệ và lao động. Ngươi thấy đó, không có một con đường duy nhất dẫn đến sự bình an."

Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, rồi lại ngẩng lên, đôi mắt sáng bừng. "Vậy thì, sự uyên bác của tiên sinh... cũng là để tìm kiếm sự bình an đó sao? Để giúp người khác tìm thấy sự bình an?"

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi nở nụ cười ý nhị. "Trí tuệ, nếu không thể giúp con người tìm thấy sự bình an trong chính cuộc đời mình, không thể giúp họ thấu hiểu nhân quả, thì đó chỉ là những lời lẽ sáo rỗng. Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn không còn, nhưng nhân gian vẫn tiếp diễn. Và trong cái nhân gian mới này, điều quan trọng nhất không phải là sức mạnh thần thông, mà là sự thấu hiểu chính mình, thấu hiểu vạn vật. Đó chính là ý nghĩa của 'sống một đời bình thường', nhưng lại trọn vẹn." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương còn đọng trên lá cây, lung linh như những hạt ngọc. "Sự luân hồi của vạn vật, và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bao giờ ngừng lại. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình này, mang theo những bài học từ quá khứ, và kiến tạo nên một tương lai mới, nơi nhân gian thực sự là một chốn đáng sống."

Tiểu An g���t đầu lia lịa, lại cầm bút lên, nhưng lần này không phải để sao chép kinh thư, mà là để ghi lại những lời của Tạ Trần vào một cuốn sổ tay nhỏ, cẩn thận như thể đó là những câu thần chú quý giá. Trong đôi mắt trong veo ấy, Tạ Trần thấy một tia sáng của tương lai, một tương lai không cần đến tiên đạo, mà chỉ cần sự thấu hiểu sâu sắc về nhân đạo và vô vi. Quán sách lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng lật sách nhẹ nhàng, cùng với sự bình yên len lỏi qua từng ngóc ngách của không gian.

***

Không khí yên bình của quán sách không kéo dài được bao lâu. Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao, rải vàng khắp con phố lát đá, một tiếng "két" nhẹ nhàng vang lên khi cánh cửa quán sách khẽ mở. Một bóng người to lớn lấp đầy khung cửa, theo sau là một làn gió nhẹ mang theo mùi bụi đường và chút hương thơm của vải vóc mới. Đó là Lão Khách Buôn, người quen của quán, với thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng có chút xộc xệch, dấu hiệu của một chuyến đi dài. Vẻ mặt ông ta thường ngày vốn đã khôn ngoan, giờ đây lại ánh lên vẻ hào hứng đến lạ.

"Chào tiên sinh Tạ Trần, chào Tiểu An! Lão già này lại đến làm phiền rồi đây!" Lão Khách Buôn cất giọng sang sảng, tiếng nói mang theo sự hồ hởi không che giấu. Ông ta bước vào, không quên vỗ vỗ mấy cuốn sách mới mua ở một tiệm khác, rồi đặt chúng lên quầy. "Chuyến này đi xa, gặp được vài món đồ hay ho, nhưng quan trọng hơn là nghe được vài chuyện lạ lùng, kỳ quái, khiến lão già này không thể không đến đây mà kể cho tiên sinh nghe!"

Tạ Trần khẽ gật đầu chào, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia hứng thú ẩn giấu. "Lão khách buôn lại có chuyến đi thuận lợi sao? Mời ngồi, lão khách buôn." Hắn rót một chén trà nóng đặt trước mặt ông ta. "Uống một chén trà cho tiêu bớt phong trần, rồi hãy kể."

Lão Khách Buôn không khách khí, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, thở phì phò. Ông ta nhấp một ngụm trà lớn, tiếng "ực" vang lên rõ rệt. "A! Trà của tiên sinh vẫn là tuyệt hảo nhất, giúp lão già này tỉnh táo hẳn ra." Ông ta lau miệng bằng tay áo, rồi quay sang T��� Trần, ánh mắt lấp lánh như phát hiện ra kho báu. "Tiên sinh Tạ Trần, chuyến này lão già này gặp phải chuyện lạ lùng lắm! Một tàn tích cổ xưa... của một tông môn đã sụp đổ! Người ta đồn, trong đó còn ẩn giấu bí mật kinh thiên động địa!"

Tiểu An, đang chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện, nghe đến đây thì không kìm được sự tò mò. Cậu bé ngừng viết, ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to nhìn Lão Khách Buôn. Tàn tích của tông môn tu tiên đã sụp đổ? Trong kỷ nguyên mới này, những câu chuyện về tiên giới, về tu hành đã dần chìm vào quên lãng, chỉ còn là những truyền thuyết xa vời. Việc phát hiện ra một tàn tích như vậy quả thực là một sự kiện hiếm thấy.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ nhướng mày. "Tông môn đã sụp đổ? Tên là gì? Và bí mật kinh thiên động địa đó là gì, mà lão khách buôn lại có vẻ hào hứng đến vậy?" Giọng điệu của hắn vẫn trầm ổn, không một chút biểu lộ sự vội vàng hay tham lam, hoàn toàn đối lập với vẻ kích động của Lão Khách Buôn. Hắn nhìn thấu sự hào hứng của ông ta không chỉ đến từ sự tò mò, mà còn từ một chút tính toán lợi lộc của một thương nhân.

Lão Khách Buôn hớp thêm một ngụm trà, rồi kể tiếp, giọng nói hạ thấp hơn một chút, như thể sợ có người nghe trộm. "Nghe đồn đó là tàn tích của Phù Vân Tông, một tông môn nhỏ ở vùng biên viễn, đã sụp đổ từ rất lâu rồi, trước cả khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt mạnh mẽ. Nó nằm ẩn sâu trong một khu rừng già, bị cây cối che phủ gần như hoàn toàn. Lão già này chỉ tình cờ phát hiện ra khi đang tìm kiếm một loại thảo dược quý hiếm." Ông ta lấy ra một mảnh vải lụa từ trong tay áo, cẩn thận mở ra. Bên trong là một vài viên đá nhỏ, màu sắc kỳ lạ, và một mảnh giấy phác họa. "Người ta đồn rằng Phù Vân Tông sụp đổ một cách bí ẩn, không phải do chiến tranh hay tranh giành quyền lực, mà là... tự diệt. Và bí mật của sự tự diệt đó, cùng với tất cả công pháp, linh dược, hay thậm chí là một kho báu khổng lồ, vẫn còn nằm trong đó!"

Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt dừng lại trên mảnh giấy phác họa của Lão Khách Buôn. Hắn không quan tâm đến kho báu hay công pháp, mà là từ "tự diệt". Một tông môn tu tiên, nơi mọi người đều hướng đến sức mạnh và trường sinh, lại có thể tự diệt? Điều này không khỏi gợi lên trong hắn những suy tư về bản chất của tu hành, về cái giá của quyền năng, và về sự "mất người" mà Thiên Đạo đã gây ra. Có lẽ, trong tàn tích của Phù Vân Tông, ẩn chứa một phần sự thật về sự suy kiệt của Thiên Đạo, về những sai lầm của một thời đại đã qua.

"Tiền bạc không mua được tất cả, nhưng có thể mua được rất nhiều thứ!" Lão Khách Buôn cười khà khà, đôi mắt lấp lánh tham lam. "Nếu những gì người ta đồn là thật, thì đây sẽ là một cơ duyên lớn. Nhưng lão già này không có khả năng đi sâu vào đó. Chỉ mong tiên sinh có thể giúp lão già này giải mã vài điều." Ông ta chỉ vào mảnh giấy phác họa, nơi có những ký hiệu kỳ lạ. "Những ký hiệu này, lão già này chưa từng thấy bao giờ. Chúng không giống chữ viết hiện tại, cũng không giống phù văn tu tiên mà ta từng nghe kể. Có lẽ nào, chúng chứa đựng bí mật thật sự?"

Tiểu An nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng, như thể tiên sinh của cậu có thể giải mã mọi bí ẩn trên đời. Tạ Trần khẽ gật đầu, nhận lấy mảnh giấy phác họa. Bề mặt giấy hơi thô ráp, nét vẽ nguệch ngoạc nhưng vẫn thể hiện rõ các ký hiệu cổ xưa. Hắn đưa mắt nhìn vào đó, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy.

***

Mảnh giấy phác họa trong tay Tạ Trần không chỉ là một tờ giấy thô sơ với những nét vẽ nguệch ngoạc. Đối với Lão Khách Buôn, nó có thể là chìa khóa mở ra kho báu vật chất hoặc công pháp thần thông. Nhưng với Tạ Trần, người có khả năng nhìn thấu nhân quả, nó là một cánh cửa hé mở về quá khứ, về những câu chuyện đã bị lãng quên của một thời đại mà Thiên Đạo vẫn còn hùng mạnh, nhưng con người lại dần "mất người". Hắn chăm chú nhìn vào các ký hiệu, chúng không giống bất kỳ văn tự hay phù văn nào hắn từng biết. Chúng phức tạp, đường nét uốn lượn, mang theo một vẻ cổ kính và xa lạ, nhưng lại có một sự hài hòa kỳ lạ, như một bức tranh trừu tượng ẩn chứa vô vàn ý nghĩa.

Lão Khách Buôn tiếp tục mô tả chi tiết tàn tích: những bức tường đá đổ nát phủ đầy rêu phong, cao vút chạm mây xanh, giờ đây chỉ còn là những khối đá khổng lồ bị thời gian và thiên nhiên bào mòn. Những cột trụ cao ngất, từng là biểu tượng của sự uy nghi, giờ vươn mình giữa cây dại um tùm, như những ngón tay gầy guộc của một người khổng lồ đang cố níu kéo bầu trời. Dưới chân các cột trụ, đâu đó còn sót lại những phiến đá bị nứt vỡ, trên đó khắc những hình thù kỳ dị, có thể là linh thú, có thể là thần linh, nhưng tất cả đều mang một vẻ bi tráng, u hoài. Ông ta kể về những câu chuyện dân gian về sự sụp đổ bí ẩn của Phù Vân Tông, những lời đồn thổi về một lời nguyền cổ xưa, về một thí nghiệm thất bại, hay một sự phản bội từ bên trong. "Người ta nói, cả tông môn đột nhiên biến mất, không để lại một dấu vết nào ngoài những tàn tích hoang phế này. Không một ai sống sót, không một lời giải thích. Giống như bị chính đất trời nuốt chửng vậy!"

Tạ Trần nhắm hờ mắt, không phải để ngủ, mà để tập trung tâm trí, kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình. Hắn không nhìn bằng đôi mắt thường, mà cảm nhận bằng tri giác, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ giữa vạn vật. Trong tâm trí hắn, những ký hiệu trên mảnh giấy bắt đầu sống động. Chúng không còn là những đường nét vô tri, mà là những sợi dây nhân quả đan xen, kết nối với vô số sự kiện, hành động và tư tưởng của một thời đại đã mất. Hắn không nhìn thấy sức mạnh ẩn chứa trong đó, mà thấy được một bức tranh lớn hơn: một chuỗi lựa chọn, một dòng chảy của sự phát triển và suy tàn, của những chấp niệm đã dẫn đến sự "mất người" và cuối cùng là sự diệt vong của Phù Vân Tông.

Hắn thấy được sự cuồng vọng của những kẻ khao khát thành tiên, sẵn sàng đánh đổi nhân tính, cảm xúc để đạt được sức mạnh. Hắn thấy được sự cô độc của những linh hồn bị mắc kẹt giữa ranh giới tiên và phàm, không còn tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống trần thế. Hắn thấy được sự yếu đuối của Thiên Đạo, vốn đã bắt đầu rạn nứt từ rất lâu trước khi nó bị công khai suy kiệt. Phù Vân Tông, có lẽ, chỉ là một trong vô số nạn nhân của sự hỗn loạn đó, một minh chứng cho cái giá phải trả khi con người đánh mất bản chất của mình.

Trong lúc đó, Lão Khách Buôn vẫn đang thao thao bất tuyệt. "Có người bảo, đó là kho báu của một vị tiên nhân ẩn cư, cất giấu công pháp vô thượng. Lại có người nói, đó là nơi giam giữ một ác ma thượng cổ, phong ấn bằng những phù văn cổ xưa. Nhưng lão già này thì nghĩ, chắc phải là linh thạch, bảo vật gì đó!" Ông ta xoa xoa tay, ánh mắt đầy vẻ mơ mộng. "Nếu giải mã được những ký hiệu này, có khi cả đời này không cần phải lo nghĩ nữa!"

Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Lão khách buôn à," hắn nói, giọng điệu trầm ấm, "những ký hiệu này... không phải là chìa khóa của kho báu vật chất, cũng không phải là câu thần chú giải thoát ác ma." Hắn nhẹ nhàng đặt mảnh giấy xuống bàn, đẩy về phía Lão Khách Buôn. "Chúng là những lời cảnh tỉnh. Những lời trăn trối của một tông môn đã từng tồn tại, về sự vô thường của quyền năng và sự nguy hiểm của chấp niệm."

Tiểu An, vẫn đứng cạnh, lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh của mình đang nhìn thấy điều gì đó sâu sắc hơn nhiều so với kho báu hay sức mạnh.

Lão Khách Buôn ngớ người ra, vẻ mặt đầy thất vọng. "Cảnh tỉnh? Trăn trối? Tiên sinh nói vậy là sao?" Ông ta không tin vào những lời triết lý đó, chỉ muốn một câu trả lời cụ thể, một hướng đi để tìm kiếm lợi ích.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Vô thường, lão khách buôn. Tất cả mọi thứ đều vô thường. Thiên Đạo rồi cũng sẽ suy kiệt, tiên môn rồi cũng sẽ sụp đổ. Ngay cả những thứ mà con người ta cho là vĩnh cửu, bất diệt, cuối cùng cũng sẽ trở về cát bụi. Phù Vân Tông sụp đổ không phải vì một lời nguyền, mà vì họ đã quên mất bản chất của nhân tính, quên mất giá trị của 'sống một đời bình thường'." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Khách Buôn, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. "Cái bí mật lớn nhất mà những ký hiệu này chứa đựng, không phải là cách để trở nên mạnh mẽ, m�� là bài học về sự 'mất người'."

Trong lòng Tạ Trần dấy lên một cuộc xung đột nội tại nhẹ nhàng. Hắn không muốn can thiệp vào những tàn dư của quá khứ tu tiên. Mục tiêu của hắn là kiến tạo một Nhân Gian mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhưng những tàn tích như Phù Vân Tông lại là những bài học sống động, những mảnh ghép lịch sử quan trọng để thế hệ sau không lặp lại sai lầm của tiền nhân. Liệu hắn có nên phớt lờ những lời cảnh tỉnh này? Hay nên dùng trí tuệ phàm nhân của mình để giải mã chúng, không phải để tìm kiếm quyền năng, mà để lưu giữ tri thức, để cho hậu thế hiểu rõ hơn về cái giá của sự chấp niệm?

Hắn biết, việc Tạ Trần tiếp xúc với tàn tích của một tông môn tu tiên đã sụp đổ có thể mở ra những câu chuyện về sự thật đằng sau việc 'mất người' hoặc những sai lầm của tiên đạo trong quá khứ. Các 'bí mật' được nhắc đến có thể không phải là kho báu vật chất mà là những tri thức, triết lý hoặc lịch sử bị lãng quên, sẽ củng cố triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần. Khả năng Tạ Trần sẽ giúp giải mã các ký hiệu hoặc câu chuyện, cho thấy trí tuệ phàm nhân có thể thấu hiểu những điều mà sức mạnh tu tiên không thể chạm tới.

Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn không muốn trở thành một nhà khảo cổ học, cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy của những bí ẩn quá khứ. Nhưng sự thật, chân lý, và những bài học từ sai lầm của người xưa... đó là những thứ hắn không thể bỏ qua. Hắn biết, dù có muốn hay không, thì với khả năng của mình, hắn đã trở thành một 'điểm neo nhân quả' không chỉ cho hiện tại, mà còn cho cả quá khứ và tương lai.

Hắn lại nhìn vào mảnh giấy, ánh mắt sâu thẳm. "Nếu lão khách buôn muốn biết thêm về những ký hiệu này, có thể để lại đây. Ta sẽ thử xem sao." Hắn nói, giọng điệu không hứa hẹn điều gì, chỉ là một sự chấp nhận. "Nhưng đừng mong đợi vàng bạc châu báu, lão khách buôn. Cái quý giá nhất mà Phù Vân Tông để lại, có lẽ là những bài học về cuộc đời."

Lão Khách Buôn tuy có chút thất vọng, nhưng vẫn gật đầu. Ông ta biết Tạ Trần không bao giờ nói dối, và trí tuệ của hắn thì không ai sánh kịp. Ông ta để lại mảnh giấy và vài viên đá kỳ lạ, rồi chào tạm biệt, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự tò mò về "bí mật" mà Tạ Trần đã nói.

Tạ Trần cầm mảnh giấy lên một lần nữa, ngón tay khẽ miết theo những đường nét cổ xưa. Mùi mực, mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương trong quán sách vẫn vậy, tĩnh lặng và bình yên. Nhưng trong không gian yên tĩnh ấy, dường như đã vang vọng thêm một tiếng vọng từ quá khứ, một tiếng vọng của một thời đại đã quên, mang theo những bài học mà nhân gian mới cần phải lắng nghe. Hắn biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, đôi khi, lại nằm trong chính những tàn tích của sự sụp đổ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free