Nhân gian bất tu tiên - Chương 1729: Hội Kể Chuyện: Âm Vang Nhân Tình
Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương lại trên những trang sách, như một lời thì thầm về một tương lai đang dần hé mở, nơi con người sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc đời mình. Đêm dần buông, mang theo sự tĩnh mịch của những suy tư còn dang dở. Tạ Trần khép mắt, cảm nhận sự giao thoa giữa ánh sáng cuối ngày và bóng tối sắp bao trùm, một khoảnh khắc giao thời đầy ý nghĩa, tựa như sự chuyển giao của kỷ nguyên.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mỏng manh như tơ lụa, khẽ luồn qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, nhảy nhót trên kệ sách cũ kỹ, đậu xuống trang sách đang mở dở trên bàn. Không khí trong quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình mang một vẻ trong lành đến lạ, không vương chút bụi trần của thế sự bên ngoài, chỉ có mùi giấy cũ, mực và chút thoang thoảng hương trầm còn sót lại từ đêm qua. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi tựa vào chiếc ghế gỗ cũ, nhấp một ngụm trà nóng. Chén trà sứ trắng ngà còn hơi ấm, tỏa ra làn khói mỏng, hòa lẫn với làn sương mai còn vương trên mái ngói. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như những lời luận giải về "nhân quả" và "nhân tính" ngày hôm qua vẫn còn vang vọng trong tâm trí, không ngừng chiêm nghiệm. Anh cảm nhận rõ sự thay đổi vi tế trong không khí của thị trấn, một sự chuyển mình chậm rãi nhưng chắc chắn, như dòng sông ngầm đang dần thay đổi dòng chảy.
Tiểu An, với đôi mắt thông minh lanh lợi, đang ngồi đối diện Tạ Trần, cẩn thận sao chép một cuốn sách cổ. Cậu bé chăm chú từng nét bút, nét chữ ngay ngắn, sạch đẹp, thể hiện sự kính trọng và say mê với tri thức. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt l�� rõ vẻ ngưỡng mộ và tò mò, như muốn thấu hiểu sâu hơn những điều tiên sinh đã nói. Cậu bé ghi nhớ từng lời Tạ Trần đã luận giải, coi đó như những viên ngọc quý mà cậu may mắn được nhặt nhạnh trên con đường trưởng thành. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng, và tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, an yên đến lạ.
Đúng lúc đó, một bóng người to lớn, béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng không kém phần gọn gàng, bước vào quán. Đó chính là Lão Khách Buôn. Trái ngược với vẻ xô bồ, hối hả thường thấy, hôm nay trên gương mặt khôn ngoan của ông lại ánh lên một sự rạng rỡ, pha lẫn chút suy tư, như thể ông vừa trải qua một cuộc lột xác trong tâm hồn. Ông không còn vẻ háo hức tìm kiếm "kho báu" hay "cơ duyên" như mọi khi, mà thay vào đó là một vẻ nhiệt thành, một sự thôi thúc muốn chia sẻ. Mùi trà thanh khiết và mùi giấy cũ trong quán dường như làm dịu đi cái mùi tiền bạc thường vương vấn quanh ông.
"Tiên sinh! Tiểu An!" Lão Khách Buôn cất tiếng chào, giọng vẫn sang sảng nhưng không còn mang nặng vẻ tính toán. "Sáng sớm đã quấy rầy hai vị rồi. Nhưng hôm nay, lão phu có một tin tức, à không, một ý tưởng muốn chia sẻ với tiên sinh." Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, không đợi mời, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, ánh mắt như xuyên thấu tâm can Lão Khách Buôn. "Lão trượng hôm nay thần thái khác lạ. Chắc hẳn đã có điều gì đó khiến ngài suy nghĩ?" Giọng anh trầm bổng, điềm tĩnh, như dòng nước ngầm chảy qua những tảng đá.
Lão Khách Buôn cười ha hả, nhưng nụ cười không còn mang vẻ tự mãn mà có chút chân thành hiếm thấy. "Thật không giấu gì tiên sinh, những lời tiên sinh nói hôm qua đã khiến lão phu trằn trọc cả đêm. Vốn dĩ, lão phu vẫn nghĩ 'bí mật' là thứ gì đó phải được giấu kín, được cất giữ cẩn thận, như kho báu vậy. Nhưng tiên sinh lại nói, 'bí mật' chân chính không phải là gì được giấu kín, mà là cái được quên lãng. Không phải là thứ cần tìm kiếm bên ngoài, mà là cái cần được khai quật từ sâu thẳm bên trong mỗi con người." Ông dừng lại, hớp một ngụm trà mà Tiểu An vừa rót, cảm nhận vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Lời tiên sinh nói, quả thật đã mở ra một con đường mới cho lão phu, không chỉ trong việc làm ăn, mà còn trong cách nhìn nhận cuộc đời này."
Tiểu An, sau khi rót trà, lại tiếp tục công việc sao chép, nhưng đôi tai cậu bé vẫn dỏng lên, lắng nghe từng lời. Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi nơi Lão Khách Buôn, một sự thay đổi mà Tạ Trần đã dự đoán.
"Vậy ý tưởng của lão trượng là gì?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu khuyến khích.
Lão Khách Buôn phấn khởi nói: "Ấy, tiên sinh, sau khi lão phu suy nghĩ thấu đáo, lão phu nhận ra, cái 'bí mật' về nhân quả, về giá trị của cuộc sống bình thường mà tiên sinh đã nói, không thể chỉ giữ riêng cho mình. Nó cần được lan tỏa! Và hôm qua, lão phu có gặp gỡ vài thanh niên trong thị trấn, những người cũng đang trăn trở về ý nghĩa cuộc sống, về con đường 'nhân gian' mà chúng ta đang bước đi. Họ có một ý tưởng rất hay, và lão phu đã góp thêm chút vốn liếng của mình để biến nó thành hiện th���c."
Ông nói tiếp, vẻ mặt hào hứng: "Họ muốn tổ chức một 'Hội Kể Chuyện' ở Quán Trà Vọng Giang. Không phải là những câu chuyện về tiên nhân, thần thông, hay những cuộc chiến tranh long trời lở đất. Mà là những câu chuyện của chính chúng ta, những câu chuyện về cuộc sống đời thường, về những thăng trầm đã trải qua, những bài học đã học được. 'Để mọi người cùng chia sẻ những gì mình đã trải nghiệm, những bài học đã học được', họ nói vậy. Tiên sinh thấy sao?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt lộ vẻ tán thành. "Mỗi câu chuyện đều có giá trị riêng, lão trượng. Không cần phải là chuyện lớn lao, chỉ cần là chuyện thật, chuyện người. Bởi lẽ, cái 'đạo' chân chính không nằm ở những điều cao siêu, khó hiểu, mà nằm ở chính những điều giản dị nhất, những kinh nghiệm sống mà mỗi con người tích lũy được." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi, như vị đời vậy. "Người phàm chúng ta không thể thành tiên, nhưng chúng ta có thể sống một đời trọn vẹn, không 'mất người'. Và cách tốt nhất để giữ gìn nhân tính, là chia sẻ, là thấu hiểu lẫn nhau."
Lão Khách Buôn gật đầu lia lịa, như thể những lời của Tạ Trần đã hoàn thiện ý tưởng còn dang dở của ông. "Đúng vậy! Đúng vậy! Tiên sinh nói chí phải! Chúng ta đã quá quen với việc nghe những câu chuyện về sự vĩ đại của tiên nhân, đến nỗi quên mất sự vĩ đại của chính mình, của những người phàm." Ông nhìn Tạ Trần với một sự kính trọng sâu sắc, không còn pha lẫn chút tính toán nào. "Lão phu tin rằng, những câu chuyện này sẽ gieo mầm triết lý 'Nhân Đạo' vào tâm hồn thế hệ trẻ, tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của xã hội, không cần dựa vào tiên đạo hay những lời hứa hão huyền về sự bất tử."
Tạ Trần trầm mặc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình. Anh biết, đây chính là cách "phá cục" của anh, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn như một con người. Những hạt giống triết lý anh gieo xuống, dù nhỏ bé, nhưng đang dần nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Tiểu An, mà còn trong những người như Lão Khách Buôn, và giờ đây, là cả một thế hệ thanh niên đang khao khát tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Anh tin rằng, qua những câu chuyện được chia sẻ, con người sẽ dần thấu hiểu 'nhân quả', nhận ra giá trị của sự 'sống một đời bình thường', và thoát khỏi 'chấp niệm' về 'thành tiên' đã ám ảnh họ bấy lâu.
Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng dòng sông Giang Vọng chảy qua thị trấn, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với ban công rộng rãi nhìn thẳng ra dòng sông, đã được chuẩn bị cho sự kiện đặc biệt tối nay. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót vang vọng từ những lùm cây ven sông, tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi trà thơm dịu, mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Những chiếc b��n ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, trang trí thêm vài ngọn đèn lồng giấy, tạo cảm giác ấm cúng, gần gũi.
Nhóm thanh niên, tràn đầy nhiệt huyết và năng động, đang hối hả hoàn tất những công đoạn cuối cùng. Vẻ mặt họ rạng rỡ, ánh mắt long lanh niềm tin vào ý tưởng của mình. Họ đại diện cho một thế hệ mới, không còn bị ám ảnh bởi những lời hứa hão huyền của tiên đạo, mà khao khát khẳng định giá trị bản thân và cộng đồng bằng những cách thức bình dị hơn. Họ muốn xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người là trung tâm, nơi những giá trị nhân văn được đề cao.
Bà Chủ Quán Trà, một người phụ nữ phúc hậu với vẻ mặt hiền từ, luôn cười nói tươi tắn, niềm nở đón tiếp khách đến. Bà là một người ủng hộ nhiệt tình cho mọi hoạt động của cộng đồng, đặc biệt là những hoạt động mang lại niềm vui và sự gắn kết cho mọi người. "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!" bà cất tiếng chào, giọng nói ấm áp, vang vọng khắp quán trà, như một lời mời gọi chân thành. Bà đích thân pha những ấm trà ngon nhất, hương trà lan tỏa khắp không gian, làm dịu đi sự hồi hộp và háo hức của mọi người.
Tạ Trần, được Lão Khách Buôn mời, cũng có mặt. Anh vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, suy tư thường thấy. Anh chọn một góc khuất trên ban công, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian quán trà và ngắm nhìn dòng sông Giang Vọng hiền hòa. Anh không muốn trở thành trung tâm của sự chú ý, mà chỉ muốn lặng lẽ quan sát, cảm nhận sự chuyển mình của nhân gian. Tiểu An ngồi bên cạnh anh, ánh mắt hiếu kỳ nhìn ngắm khung cảnh nhộn nhịp, không ngừng ghi nhớ những chi tiết thú vị. Lão Khách Buôn, sau khi hoàn tất việc chuẩn bị cùng nhóm thanh niên, cũng tiến đến bên Tạ Trần, vẻ mặt đầy phấn khởi.
Người Kể Chuyện, một dáng người gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đóng vai trò dẫn dắt cuộc thảo luận. Ông là một gương mặt quen thuộc trong thị trấn, nổi tiếng với những câu chuyện hấp dẫn và khả năng khuấy động không khí. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Ông thường mở đầu bằng câu nói đó, và hôm nay, câu nói ấy mang một ý nghĩa mới.
Một thanh niên trẻ, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt kiên định, đứng lên, cất tiếng: "Thưa các vị, chúng cháu, những người trẻ của Thị Trấn An Bình, đã trăn trở rất nhiều về ý nghĩa của cuộc sống. Chúng cháu nhận thấy, thế giới này đã thay đổi. Tiên nhân không còn là mục tiêu, sức mạnh không còn là tất cả. Chúng cháu muốn tìm kiếm những giá trị thực sự, những điều khiến chúng ta trở thành con người." Anh ta hít một hơi thật sâu, giọng nói vang dội, truyền cảm hứng. "Vì vậy, chúng cháu quyết định tổ chức 'Hội Kể Chuyện' này. Chúng cháu muốn mọi người kể về những điều đã khiến họ trưởng thành, những bài học mà họ không thể tìm thấy trong sách vở hay từ tiên nhân. Những câu chuyện về 'nhân tình', về 'nhân quả' trong cuộc sống đời thường của chúng ta."
Cả quán trà im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía người thanh niên. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Anh cảm thấy những hạt giống triết lý của mình đang dần nảy mầm trong tâm hồn những người trẻ này.
Người Kể Chuyện phe phẩy quạt, nói thêm: "Ý tưởng này rất hay! Chúng ta đã quá quen với những huyền thoại xa vời, mà quên đi những huyền thoại đang diễn ra ngay trong cuộc sống của chúng ta. Vậy, có ai có ý kiến gì về chủ đề không?"
Một vài người dân còn có vẻ ngần ngại, chưa hiểu rõ mục đích của cuộc thi. Có người còn băn khoăn liệu câu chuyện của mình có đủ "ấn tượng" hay "quan trọng" để kể. Lão Khách Buôn, thấy vậy, liền quay sang Tạ Trần, khẽ hỏi: "Tiên sinh, ngài có lời nào muốn nhắn nhủ không?"
Tạ Trần, sau một thoáng trầm tư, khẽ đặt chén trà xuống. Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp quán trà, làm dịu đi những băn khoăn còn vương vấn. "Nếu các vị muốn kể chuyện, hãy kể về những 'kho báu' không nhìn thấy được, những 'pháp bảo' không thể chạm vào, nhưng lại định hình nên con người các vị. Kể về những lựa chọn, những hy sinh, những lần vấp ngã rồi đứng dậy. Kể về những điều tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Kể về 'nhân tình' và 'nhân quả' mà các vị đã trải nghiệm. Bởi lẽ, cái 'bí mật' chân chính của vũ trụ, không nằm ở đâu xa, mà nằm ở chính những kinh nghiệm sống, những cảm xúc chân thật của mỗi chúng ta."
Những lời của Tạ Trần như một làn gió mát, xua tan đi sự ngần ngại. Mọi người đều trầm ngâm suy nghĩ. Bà Chủ Quán Trà vỗ tay cái bốp, phá vỡ sự im lặng. "Ý hay! Vậy thì đêm nay chúng ta thử tổ chức xem sao! Hãy biến Quán Trà Vọng Giang thành nơi hội tụ của những câu chuyện, của những 'nhân tình' ấm áp!"
Nhóm thanh niên reo hò phấn khích. Người Kể Chuyện cũng cười tủm tỉm, vẻ mặt hóm hỉnh. "Vậy là quyết định rồi! Chủ đề của chúng ta sẽ là 'Âm Vang Nhân Tình – Những Bài Học Từ Cuộc Sống Bình Thường'. Ai có câu chuyện nào muốn chia sẻ, xin hãy chuẩn bị. Đêm nay, tại đây, chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe và chiêm nghiệm!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Anh cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra, không phải bằng sức mạnh hay thần thông, mà bằng chính sự chân thành và khao khát thấu hiểu của con người. Anh biết, cuộc thi kể chuyện này, dẫu chỉ là một sự kiện nhỏ bé, nhưng nó sẽ gieo mầm triết lý 'Nhân Đạo' vào tâm hồn thế hệ trẻ, tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của xã hội, một xã hội không dựa vào tiên đạo, mà dựa vào giá trị của con người. Những câu chuyện được kể, sẽ không chỉ là những lời kể, mà còn là những bài học, những ngọn lửa nhỏ thắp sáng con đường phía trước cho kỷ nguyên Nhân Gian. Tiểu An, chăm chú quan sát mọi thứ, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ, như thể cậu bé đang ghi lại những trang sử đầu tiên của một kỷ nguyên mới.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, soi rọi dòng sông Giang Vọng lấp lánh như dát bạc. Một cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi sương từ sông, nhưng không khí trong Quán Trà Vọng Giang lại ấm cúng lạ thường. Những chiếc đèn lồng giấy màu sắc dịu nhẹ tỏa ra ánh sáng huyền ảo, hòa quyện với mùi trà thơm nồng và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa gần gũi. Quán trà giờ đây chật kín người, từ những thanh niên hăng hái đến những bà lão tóc bạc phơ, những người nông dân chất phác, và cả những tiểu thương buôn bán. Tất cả đều có chung một ánh mắt mong chờ, một niềm háo hức được lắng nghe và chia sẻ.
Tạ Trần và Tiểu An vẫn ngồi ở vị trí khuất trên ban công, nơi có thể quan sát toàn bộ khung cảnh mà không gây chú ý. Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, hòa cùng sự ấm áp của không khí nhân tình đang bao trùm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng mới. Tiểu An, vẻ mặt nghiêm túc, đã chuẩn bị sẵn bút và giấy, sẵn sàng ghi chép những câu chuyện sẽ được kể.
Người Kể Chuyện, cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đứng ở trung tâm quán, vẻ mặt hóm hỉnh nhưng đầy trang trọng. "Này các vị, đêm nay, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên những trang sử mới, không phải bằng mực tàu giấy bản, mà bằng chính những câu chuyện của cuộc đời mình. Không có giải thưởng lớn lao, chỉ có sự sẻ chia và thấu hiểu. Vậy, ai sẽ là người mở màn cho 'Hội Kể Chuyện: Âm Vang Nhân Tình' của chúng ta?"
Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm. Mọi người đều có vẻ ngần ngại. Rồi, từ một góc, Lão Khách Buôn chậm rãi đứng dậy. Vẻ mặt ông hôm nay không còn vẻ xô bồ của một kẻ buôn bán, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, pha lẫn chút xúc động. Ánh đèn lồng chiếu lên gương mặt béo tốt của ông, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hiện rõ, như thể mỗi nếp nhăn đều chứa đựng một câu chuyện dài.
"Để lão phu xin phép được mở màn." Lão Khách Buôn cất giọng, không còn vẻ sang sảng, mà trầm ấm, đầy chiêm nghiệm. "Lão phu, cả đời chỉ biết chạy theo tiền bạc, vật chất. Luôn nghĩ rằng, 'tiền bạc không mua được tất cả, nhưng có thể mua được rất nhiều thứ!', và 'bí mật' của cuộc đời nằm ở những thứ quý giá, những 'cơ duyên' hiếm có. Cách đây không lâu, lão phu còn hào hứng tìm kiếm 'kho báu' trong một tàn tích cổ xưa, hy vọng tìm thấy công pháp tu tiên hay những vật phẩm thần kỳ."
Ông dừng lại, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần, mặc dù Tạ Trần ngồi khuất, nhưng ông biết Tạ Trần đang lắng nghe. "Nhưng rồi, một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, đã cho lão phu thấy, 'bí mật' chân chính không phải là sức mạnh bên ngoài, không phải là những thứ phù phiếm ta có thể đoạt được, mà là sự thấu hiểu chính mình và những giá trị 'nhân quả' trong cuộc sống. Ông ấy nói, những tu sĩ Phù Vân Tông, họ đã cố gắng phá vỡ luân hồi, vượt lên nhân quả, nhưng cuối cùng lại bị chính nó nuốt chửng. Cái giá của việc 'thành tiên' mà 'mất người' là quá đắt."
Quán trà im lặng như tờ, mọi người đều chăm chú lắng nghe. Lời kể của Lão Khách Buôn không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại chạm đến tận đáy lòng người.
"Lão phu đã từng nghĩ, 'nhân quả' là th��� gì đó xa vời, chỉ dành cho tiên nhân. Nhưng ông ấy đã chỉ cho lão phu thấy, một hạt giống được gieo xuống, trải qua nắng mưa, lớn lên thành cây, đơm hoa kết trái – đó là nhân quả. Một hành động thiện lương, dù nhỏ bé, cũng sẽ gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp. Một hành động ác độc, dù có thể mang lại lợi ích nhất thời, cuối cùng cũng sẽ gặt hái quả đắng. Đó cũng là nhân quả. 'Nhân Quả Luân Bàn' không phải là một pháp bảo thần kỳ, mà là quy luật vận hành của vũ trụ, của cuộc đời con người. Cái 'bí mật' lớn nhất của vũ trụ, không phải là cách để 'thành tiên', mà là cách để trở thành một con người trọn vẹn. Để hiểu rõ bản thân mình, để thấu triệt quy luật nhân quả, để 'sống một đời bình thường' nhưng đầy ý nghĩa. Đó là cái 'đạo' mà tiên đạo đã bỏ quên, nhưng nhân gian này lại đang từng bước tìm lại."
Giọng Lão Khách Buôn khàn đi, nhưng ánh mắt ông lại sáng rực, đầy sự ngộ ra. "Từ ngày đó, lão phu đã thay đổi. Không còn chạy theo những món lợi tức thời, mà bắt đầu nhìn vào giá trị thực sự của những gì mình làm. Lão phu nhận ra, sự giàu có không chỉ nằm ở số bạc trong túi, mà còn ở sự thanh thản trong tâm hồn, ở những mối 'nhân tình' mà mình vun đắp. Câu chuyện của lão phu, không phải là một câu chuyện vĩ đại, nhưng nó là câu chuyện về một kẻ buôn bán đã tìm thấy 'bí mật' của cuộc đời mình, nhờ lời chỉ dẫn của một phàm nhân."
Tiếng vỗ tay vang lên khắp quán trà, không dồn dập, mà trầm ấm, đầy sự đồng cảm và ngưỡng mộ. Lão Khách Buôn cúi đầu, rồi ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự chiêm nghiệm.
Sau Lão Khách Buôn, nhiều người khác cũng lần lượt đứng lên, chia sẻ câu chuyện của mình. Một thanh niên trẻ kể về việc anh ta đã giúp đỡ một người xa lạ bị lạc đường trong cơn mưa tầm tã, và nhận lại được không phải là tiền bạc, mà là một nụ cười ấm áp và sự thanh thản trong tâm hồn. Anh nói: "Đó là 'kho báu' không nhìn thấy được, là 'pháp bảo' của lòng nhân ái." Một bà lão tóc bạc kể về tình yêu thương gia đình, về cách bà đã cùng chồng vượt qua bao khó khăn, thiếu thốn, chỉ bằng niềm tin và sự sẻ chia. "Tình yêu thương, đó chính là nguồn sức mạnh vĩ đại nhất, hơn cả mọi thần thông phép thuật," bà móm mém nói, và những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn.
Những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau, từ những điều giản dị nhất đến những sự kiện trọng đại trong cuộc đời mỗi người, nhưng tất cả đều xoay quanh giá trị con người, về 'nhân tình', 'nhân quả', và ý nghĩa của việc 'sống một đời bình thường'. Không có sự tranh giành, không có sự cao ngạo, chỉ có sự lắng nghe và thấu hiểu. Mọi người đều nhận ra rằng, mỗi người trong số họ, dù không phải tiên nhân, nhưng đều là những người kể chuyện vĩ đại, những người nắm giữ những 'bí mật' chân chính của cuộc sống.
Tạ Trần, trong góc khuất, khẽ mỉm cười. Anh biết, đây chính là "phá cục" của anh. Không phải một cuộc chiến tranh long trời lở đất, mà là một sự thức tỉnh âm thầm trong lòng người. Những câu chuyện này sẽ trở thành một dòng chảy, một ngọn lửa, lan tỏa khắp nhân gian, định hình nên bản sắc của kỷ nguyên mới. Tiểu An, bên cạnh anh, miệt mài ghi chép, từng nét chữ của cậu bé chứa đựng tất cả sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. Cậu bé biết, mình đang chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử, nơi những giá trị thực sự của con người được khẳng định, nơi "Thiên Đạo" suy kiệt nhường chỗ cho "Nhân Đạo" trỗi dậy. Cậu bé sẽ là người kế thừa, người tiếp nối, mang theo những câu chuyện, những triết lý này đến những thế hệ mai sau, để sự luân hồi của vạn vật tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải để 'thành tiên', mà để 'sống trọn vẹn' như một con người.
Ánh trăng tiếp tục soi sáng dòng sông, chiếu rọi những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Quán Trà Vọng Giang đêm nay, không chỉ là nơi kể chuyện, mà còn là một đền thờ của nhân tình, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị của chính mình, trong một kỷ nguyên mới đang dần hé mở.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.