Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1754: Giai Điệu E Sợ: Tiếng Hát Giữa Phán Xét Nhân Gian

Sau buổi trà đàm tại quán sách của Tạ Trần, những lời triết lý sâu sắc về đạo đức của sáng tạo và bản chất của ký ức vẫn còn vương vấn trong không khí Thị Trấn An Bình. Lão Cương, người phát minh ra Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức, đã mang theo một trọng trách mới, một kim chỉ nam đạo đức để định hướng cho phát minh của mình. Mộ Dung Tuyết vẫn dịu dàng mà kiên định với "nhân đạo", còn Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong sâu thẳm tâm hồn, những hạt mầm suy tư đã nảy nở, khiến nàng tự hỏi về ý nghĩa của "người" trong dòng chảy kỷ nguyên mới. Đêm đó, khi ánh trăng dịu dàng ôm ấp v��n vật, dường như cả Nhân Gian cũng đang chìm vào một giấc mơ triết lý, nơi con người tự định nghĩa lại giá trị của mình, không còn chỉ dựa vào tiên đạo, mà bằng chính nhân tính.

***

Ánh nắng chiều muộn len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền gạch xanh cổ kính của quán sách Tạ Trần. Không gian nơi đây luôn mang một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt thường nhật của Thị Trấn An Bình. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút sột soạt trên giấy, và đôi khi là tiếng thì thầm của Tiểu An khi cậu thư đồng đang sắp xếp lại những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ xen lẫn với hương mực, gỗ mun và thoang thoảng mùi trà Phổ Nhĩ ủ lâu năm, tạo nên một không khí tri thức, ấm cúng, như một nơi trú ẩn an toàn cho những tâm hồn tìm kiếm sự tĩnh tại giữa dòng đời vạn biến.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ cổ. Làn da trắng nhợt của hắn do ít tiếp xúc với nắng gió, càng tôn lên vẻ thanh thoát, tĩnh tại. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất từ hắn toát ra lại khiến người ta phải nể trọng. Một dải lụa đơn giản vấn gọn mái tóc đen dài, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, hoàn toàn không chút phô trương, lại càng khiến hắn thêm phần hòa mình vào không gian cổ kính của quán sách.

Đột nhiên, một giai điệu trong trẻo, cao vút như tiếng chim oanh hót giữa rừng sâu, từ đâu đó vọng lại, phá vỡ sự yên bình của buổi chiều tà. Âm thanh ấy thánh thót, mang theo một nỗi niềm u hoài, một vẻ đẹp tinh khiết đến nao lòng, như lời thì thầm của một linh hồn thuần khiết nhất. Nó như dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, như tiếng gọi từ một thế giới khác, khiến người nghe ngỡ ngàng, sững sờ. Nhưng rồi, cũng nhanh như khi nó xuất hiện, giai điệu ấy đột ngột tắt lịm, như một nốt nhạc bị cắt ngang, để lại một khoảng trống hẫng hụt trong lòng người nghe. Sự im lặng trở lại, nhưng lần này, nó mang theo một chút tiếc nuối, một chút hụt hẫng.

Tiểu An, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thông minh, vội ngẩng đầu lên khỏi chồng sách, nhìn về phía Tạ Trần với vẻ hiếu kỳ không che giấu. Cậu bé, trong bộ áo vải thô cũ, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, luôn là người đầu tiên cảm nhận được những rung động nhỏ nhất trong không gian này.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói non nớt mang theo sự thắc mắc, "tiếng hát đó thật hay, nhưng sao lại tắt nhanh vậy ạ?"

Tạ Trần không lập tức trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, hơi nước còn vương vấn trên miệng chén. Đôi mắt hắn vẫn lướt qua trang sách, nhưng tâm trí hắn lại dường như đã vượt ra ngoài những con chữ, hướng về giai điệu vừa vang vọng rồi đột ngột im bặt kia. Hắn hiểu rằng, không phải ngẫu nhiên mà một giọng hát đẹp đến vậy lại không thể cất lên trọn vẹn. Trong cõi Nhân Gian này, có quá nhiều thứ có thể kìm hãm một tài năng, một tâm hồn, và nỗi sợ hãi chính là một trong số đó. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, nhưng lại chất chứa bao suy tư.

Vừa lúc đó, cửa quán sách khẽ mở, một dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, miệng nhoẻn cười bước vào. Đó là Người Kể Chuyện, một lão già có sở thích buôn chuyện và tường tận mọi ngóc ngách của Thị Trấn An Bình. Lão luôn mang theo một cây quạt giấy cũ kỹ, dù trời không nóng, và bộ quần áo vải thường ngày đã sờn rách, nhưng ánh mắt lão lại lấp lánh sự tinh ranh, tò mò. Lão bước vào, chưa kịp ngồi xuống đã vội vàng cất tiếng, như thể muốn trút bỏ ngay gánh nặng của câu chuyện vừa nghe được.

"Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Lão Kể Chuyện nói, giọng điệu đầy hứng khởi, nhưng rồi lại chuyển sang một chút tiếc nuối. "Haizz, lại là cô nương Linh Lan đó thôi. Giọng hát thì như tiên giáng trần, có thể khiến người nghe tan chảy, nhưng cứ đứng trước đông người là run cầm cập, sợ bị người ta chê cười, sợ không làm vừa lòng ai đó. Thành ra, cứ biểu diễn được vài câu lại tự mình cắt ngang, làm hỏng cả một khúc nhạc. Thật đáng tiếc cho một tài năng hiếm có của An Bình chúng ta!"

Tiểu An tròn mắt lắng nghe, vẻ mặt hiện rõ sự đồng cảm. Cậu bé vốn đơn thuần, chỉ cảm nhận được cái hay cái đẹp, và nỗi tiếc nuối khi cái đẹp ấy không thể trọn vẹn.

Tạ Trần, lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần phai nhạt. Hắn không nói lớn, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều như gieo một hạt mầm suy tư vào lòng người nghe.

"Sợ bị chê cười... hay sợ không được chấp nhận?" Hắn khẽ hỏi, câu hỏi không hướng về ai cụ thể, mà như một lời tự vấn, một lời gợi mở. Ánh mắt hắn xa xăm, dường như đang nhìn xuyên qua bức tường của quán sách, xuyên qua những con đường tấp nập của Thị Trấn, để chạm đến tận cùng tâm hồn của cô gái mang tên Linh Lan kia. Hắn biết, nỗi sợ hãi không chỉ đơn thuần là sự e dè trước lời đàm tiếu. Nó còn là một chấp niệm sâu xa hơn, một nỗi lo sợ bị phủ nhận, bị gạt bỏ, bị đánh mất giá trị của bản thân trong mắt người khác. Và chính cái nỗi sợ hãi vô hình ấy, đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời ch�� bai trực tiếp, bởi nó có thể âm thầm hủy hoại một tài năng, bóp nghẹt một khát vọng. Đây chính là một trong những biểu hiện của sự "mất người", khi một cá nhân đánh mất đi sự chân thật của mình vì áp lực xã hội.

Người Kể Chuyện gãi đầu, vẻ mặt hóm hỉnh thường ngày thoáng chút bối rối. Lão chưa bao giờ nghĩ sâu xa đến vậy. Với lão, nỗi sợ hãi chỉ đơn giản là nỗi sợ hãi, chứ không phải là hai tầng nghĩa phức tạp như lời Tạ Trần vừa nói. Lão im lặng, tự mình suy ngẫm về câu hỏi của Tạ Trần, và trong khoảnh khắc đó, lão nhận ra rằng, đằng sau những câu chuyện phiếm tưởng chừng đơn giản, luôn ẩn chứa những tầng lớp triết lý sâu xa mà Tạ Trần luôn tìm cách gợi mở.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đặt chén trà đã nguội xuống bàn. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ quay lại với trang sách. Nhưng trong tâm trí hắn, câu chuyện về Linh Lan, về giọng hát bị kìm hãm bởi nỗi sợ hãi, đã bắt đầu nảy mầm. Hắn biết rằng, trong một kỷ nguyên Nhân Gian mới đang dần hình thành, nơi con người không còn bị trói buộc bởi nh���ng quy tắc cứng nhắc của tiên giới, thì việc tìm lại và khẳng định giá trị bản thân, vượt qua những rào cản nội tâm, sẽ là một hành trình quan trọng. Mỗi con người, mỗi câu chuyện, đều là một "điểm neo nhân quả" nhỏ, góp phần định hình nên cái "đạo" mới của Nhân Gian. Và Linh Lan, với tài năng và nỗi sợ hãi của mình, chính là một minh chứng sống động cho những vấn đề mà con người sẽ phải đối mặt khi họ cố gắng "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là về sự sống chết, mà còn là về việc các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, xây dựng những ký ức mới của riêng mình, và quan trọng nhất là tìm thấy sự chân thật trong chính bản ngã.

***

Đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình bừng sáng trong ánh đèn lồng rực rỡ sắc màu, chuẩn bị cho đêm hội lớn. Quảng trường trung tâm, vốn là nơi diễn ra các cuộc tranh luận sôi nổi về Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức, giờ đây đã biến thành một sân khấu nhỏ tạm bợ, được trang hoàng lộng l��y bằng lụa là và hoa tươi. Âm thanh huyên náo của đám đông hòa cùng tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng, khi thì réo rắt của đàn tranh, lúc lại rộn ràng của sáo trúc, tạo nên một bản hòa âm sống động, đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các gánh hàng rong như bánh nướng, chè sen, kẹo mạch nha, quyện với mùi hương hoa từ những cô gái xúng xính trong áo xiêm đẹp đẽ đi xem lễ hội, lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan. Bầu không khí náo nhiệt, rộn ràng, nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò, một chút phán xét vô hình từ những cặp mắt dõi theo mọi diễn biến trên sân khấu.

Sau cánh gà, Linh Lan đứng đó, thân hình nhỏ nhắn run rẩy trong bộ áo biểu diễn thanh nhã, nhưng đôi tay thon dài của cô lại vô thức nắm chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt trong veo của cô giờ đây phủ một màn sương lo lắng, ánh lên vẻ e dè, sợ hãi. Cô đã được mời biểu diễn một bài hát mừng lễ hội, một vinh dự lớn đối với bất kỳ ca nương nào ở An Bình. Nhưng nỗi sợ hãi về ánh mắt dò xét của đám đông, về những lời bàn tán xì xào, về khả năng bị chê bai, bị không chấp nhận, đã khiến cô gần như tê liệt. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi nhịp đập đều mang theo một lời tự vấn, một nỗi bất an.

"Nếu họ không thích... nếu họ chê bai... mình sẽ không hát được nữa," Linh Lan tự nhủ trong tâm trí, giọng nói run rẩy, nhỏ đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí căng thẳng vẫn đè nặng lên lồng ngực, khiến cô khó thở. Những hình ảnh về những lần cô đã cố gắng cất tiếng hát trước đám đông nhưng rồi lại chùn bước, những ánh mắt đánh giá, những tiếng xì xào không rõ nghĩa, tất cả như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô, giày vò cô bằng nỗi sợ hãi. Cô yêu ca hát, hơn bất cứ điều gì trên đời. Tiếng hát là linh hồn cô, là hơi thở cô, là cách duy nhất cô cảm thấy mình thật sự sống. Nhưng cái giá phải trả cho niềm đam mê ấy, lại là việc đối mặt với ánh mắt của cả Nhân Gian, điều mà cô thấy mình quá đỗi yếu đuối để gánh vác.

Từ đám đông phía dưới, một tiếng xì xào nhỏ vang lên, đủ để Linh Lan cảm nhận được áp lực vô hình đang bao trùm lấy cô. "Liệu cô nương Linh Lan có dám lên không? Nghe nói cô ấy nhút nhát lắm, có giọng hát hay như vậy mà cứ e dè mãi." Một giọng khác tiếp lời, đầy vẻ tò mò và đôi chút phán xét, "Phí hoài một tài năng. Chẳng lẽ cứ mãi trốn tránh như vậy sao?" Những lời nói đó, dù không ác ý, nhưng lại như những mũi kim đâm thẳng vào trái tim vốn đã yếu mềm của Linh Lan, khiến nỗi sợ hãi trong cô càng thêm lớn.

Giữa dòng người tấp nập ấy, Tạ Trần đứng lặng lẽ, hòa mình vào đám đông như một bóng hình vô danh. Hắn vẫn vận bộ áo vải bố giản dị, không chút nổi bật, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Từng cử chỉ run rẩy của Linh Lan sau cánh gà, từng tiếng xì xào của đám đông, đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi đang giằng xé cô gái trẻ, nỗi sợ hãi mà không ít người phàm nhân phải đối mặt trong cuộc đời. Nó không phải là nỗi sợ hãi trước một loài yêu quỷ hung ác, hay một thế lực tiên môn cường đại, mà là nỗi sợ hãi trước chính đồng loại, trước những ánh mắt đánh giá, những lời phán xét.

"Âm thanh từ trái tim, hà cớ gì lại phải bị trói buộc bởi những đôi tai phàm tục?" Tạ Trần thầm nghĩ trong tâm trí, một câu hỏi triết lý vang vọng trong đầu hắn. Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy th��u hiểu. Hắn biết rằng, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Linh Lan, mà là câu chuyện của rất nhiều người trong Nhân Gian này, những người có tài năng, có khát vọng, nhưng lại bị xiềng xích bởi nỗi sợ hãi, bởi chấp niệm về sự hoàn hảo, về sự chấp nhận của xã hội. Trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy kiệt, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, con người không còn theo đuổi sức mạnh siêu phàm, thì việc tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong, chấp nhận bản thân mình, lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Đây là một phần của "phá cục", phá vỡ những rào cản vô hình mà con người tự tạo ra cho chính mình.

Tạ Trần nhắm mắt lại một khắc, rồi lại mở ra, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. Hắn không có ý định can thiệp trực tiếp, bởi hắn hiểu rằng, mỗi người phải tự mình vượt qua những thử thách của bản thân. Nhưng hắn sẽ là người gieo mầm triết lý, là người gợi mở con đường, để Linh Lan, và những người khác, có thể tự mình tìm thấy lời giải đáp, tự mình tìm thấy lòng dũng cảm để cất lên tiếng hát chân thật nhất của mình. Tiếng hát đó, không phải để làm vừa lòng ai, không phải để nhận lời khen ngợi, mà là để khẳng định sự tồn tại của chính mình, để sống trọn vẹn với niềm đam mê.

Linh Lan vẫn đứng đó, nuốt nước bọt, cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí căng thẳng vẫn đè nặng. Ánh đèn lồng rực rỡ hắt lên khuôn mặt tái nhợt của cô, làm nổi bật vẻ yếu đuối. Cô muốn hát, muốn cất lên tiếng lòng mình, nhưng nỗi sợ hãi cứ như một tảng đá đè nặng lên cổ họng. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chất chứa bao sự thấu hiểu. Hắn biết rằng, hành trình tìm lại bản thân của Linh Lan, cũng như của cả Nhân Gian, sẽ còn nhiều chông gai, nhiều nỗi sợ hãi phải đối mặt. Nhưng hắn tin vào "nhân tính", tin vào khả năng của con người để tự mình vươn lên, để tự mình định nghĩa lại giá trị của mình.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn giăng mắc trên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình, mang theo không khí se lạnh mơn man da thịt, Linh Lan đã đứng trước quán sách của Tạ Trần. Quán vẫn chưa mở cửa, cánh cửa gỗ lim khép hờ, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ ngoài cửa sổ, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng từ bên trong quán, hòa quyện với mùi ẩm ướt của sương sớm, tạo nên một bầu không khí thâm trầm, yên bình, một cảm giác an toàn và tin cậy mà Linh Lan khao khát lúc này. Đôi mắt cô sưng húp vì mất ngủ, cả đêm qua cô đã vật lộn với nỗi sợ hãi và sự thất vọng về chính mình. Cuối cùng, cô đã không thể cất lên trọn vẹn tiếng hát của mình trên sân khấu lễ hội. Nỗi sợ hãi đã chiến thắng niềm đam mê.

Linh Lan rụt rè gõ cửa, tiếng gõ yếu ớt như chính tâm trạng cô lúc này. Tạ Trần, đã thức dậy từ lâu và đang pha trà sáng, nghe tiếng gõ liền biết là ai. Hắn khẽ mở cửa, đôi mắt sâu thẳm nhìn Linh Lan không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu.

"Vào đi, cô nương Linh Lan," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh như mặt nước hồ thu. Hắn mời cô vào, rồi nhẹ nhàng rót cho cô một chén trà nóng hổi, hơi khói lượn lờ trong không khí se lạnh, mang theo hương vị thanh khiết. Linh Lan đón lấy chén trà, đôi tay cô vẫn còn run rẩy, nhưng hơi ấm từ chén trà như sưởi ấm phần nào tâm hồn lạnh giá của cô.

"Tiên sinh..." Linh Lan bắt đầu, giọng nói nghẹn ngào, đôi mắt long lanh nước. Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Tạ Trần, như thể đang che giấu một nỗi hổ thẹn nào đó. "Con... con yêu ca hát, hơn bất cứ điều gì trên đời. Mỗi khi con cất tiếng, con cảm thấy mình thật sự sống, thật sự là chính mình. Nhưng con sợ. Con sợ họ sẽ nhìn con, đánh giá con... sợ họ sẽ không thích. Con sợ những lời chê bai, sợ sự lạnh nhạt, sợ rằng họ sẽ coi thường tài năng của con. Đêm qua, con lại thất bại rồi. Con không thể hát trọn vẹn bài ca của mình..."

Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, rơi xuống chiếc áo mỏng. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật vô dụng. Giọng nói của cô như một dòng suối bị chặn đứng, đầy bi thương. Cô cứ thế thổ lộ hết nỗi lòng, những uất ức, những giằng xé nội tâm đã kìm hãm cô bấy lâu nay. C�� nói về những giấc mơ được tự do ca hát, về những lần cô đã cố gắng, nhưng rồi lại bị nỗi sợ hãi nuốt chửng. Cô nói về áp lực vô hình từ cộng đồng, từ những kỳ vọng, và cả những lời so sánh, khiến cô cảm thấy mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ.

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời, không phán xét. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại, nhưng sâu thẳm bên trong là sự thấu hiểu vô hạn. Hắn để cô giãi bày hết thảy, để những gánh nặng trong lòng cô được trút bỏ phần nào. Khi Linh Lan dần im lặng, chỉ còn tiếng nấc nhẹ, Tạ Trần mới khẽ đặt chén trà của mình xuống bàn, một âm thanh nhỏ nhưng đủ để kéo Linh Lan trở lại thực tại. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt không hề có sự thương hại, mà chỉ có sự chân thành và trí tuệ.

"Tiếng hát là của riêng con, hay là để người khác thưởng thức?" Tạ Trần chậm rãi hỏi, giọng nói trầm ấm, mỗi từ như gieo một hạt mầm suy tư vào lòng Linh Lan. "Niềm vui khi ca hát, là từ trong tâm con, hay từ lời khen của kẻ khác?" Hắn không đưa ra câu trả lời, mà chỉ đặt ra những câu hỏi gợi mở, buộc Linh Lan phải tự mình tìm kiếm.

Linh Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Trần. Cô chưa bao giờ nghĩ về điều đó theo cách này. Cô luôn nghĩ rằng, hát là để người khác nghe, để người khác khen ngợi, để nhận được sự công nhận.

Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc, như một dòng suối chảy qua những tảng đá xù xì, mài dũa chúng thành hình. "Vạn vật trên đời đều có tiếng nói riêng, chim hót vì vui, suối chảy vì tự nhiên. Chẳng có con chim nào ngừng hót vì sợ lá cây chê dở, chẳng có dòng suối nào ngừng chảy vì sợ đá tảng chế giễu. Chúng sống trọn vẹn với bản chất của mình, không bị ngoại cảnh chi phối."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, rồi lại nhìn Linh Lan, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Con người cũng vậy, giá trị của con nằm ở sự chân thật, không phải ở ánh mắt của người khác, không phải ở những lời khen chê vô thường của thế gian. Tiếng hát của con là một phần của con, là món quà mà trời đất ban tặng. Nếu con ngừng hát vì sợ hãi, thì con không chỉ đánh mất tiếng hát, mà còn đánh mất đi một phần quan trọng của chính mình, đánh mất cái 'người' trong con."

Những lời của Tạ Trần như những tia sáng xuyên qua màn đêm u tối trong tâm hồn Linh Lan. Cô cúi đầu, suy ngẫm từng lời. Cô nhớ lại những khoảnh khắc cô hát một mình, trong rừng sâu hay bên bờ suối vắng, khi không có ai lắng nghe, không có ai phán xét. Khi đó, cô hát một cách tự do, hồn nhiên, và niềm vui ấy là trọn vẹn nhất.

"Chỉ khi con dám đối diện với nỗi sợ của chính mình, hát lên tiếng lòng của mình mà không màng đến những phán xét bên ngoài, thì đó mới là giai điệu đẹp nhất, chân thật nhất của Nhân Đạo," Tạ Trần kết luận, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, như một lời sấm truyền. "Sự chấp nhận bản thân và lòng dũng cảm khi đối mặt với nỗi sợ hãi cá nhân là những yếu tố then chốt để phát triển 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới này. Con không cần phải trở thành tiên, không cần phải có sức mạnh vĩ đại. Con chỉ cần l�� chính con, sống trọn vẹn với niềm đam mê, với trái tim chân thật của mình."

Hắn không đưa ra một giải pháp cụ thể, không hứa hẹn rằng nỗi sợ hãi sẽ biến mất. Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà đã nguội xuống bàn, rồi quay lại với cuốn sách. Hắn biết rằng, hạt mầm triết lý đã được gieo. Nhiệm vụ của hắn là gieo mầm, còn việc nuôi dưỡng và để nó nảy nở thành cây là của Linh Lan. Hắn tin rằng, Linh Lan, giống như những người khác trong Nhân Gian, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Sự chấp nhận bản thân, lòng dũng cảm khi đối mặt với nỗi sợ hãi cá nhân là những yếu tố then chốt để phát triển 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới này, nơi Tạ Trần sẽ tiếp tục đóng vai trò là 'người gieo mầm triết lý', giúp các cá nhân vượt qua những rào cản nội tâm bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đây chỉ là một trong vô vàn câu chuyện nhỏ, nơi các nhân vật khác cũng sẽ đối mặt với những vấn đề cá nhân, củng cố thông điệp về sự trọn vẹn của cuộc sống bình thường. Linh Lan, với đôi mắt còn vương lệ nhưng đã ánh lên một tia sáng của sự hiểu biết, cúi đầu tạ ơn, rồi lặng lẽ rời khỏi quán sách. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, cô đã có một kim chỉ nam, một giai điệu chân thật hơn để cất lên từ chính trái tim mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free