Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1767: Ký Ức Đời Người: Bản Anh Hùng Ca Vô Danh

Ánh trăng rằm đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho vầng dương rạng rỡ, nhưng dư âm của đêm trước vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của quán sách. Những lời Tạ Trần thốt ra, rằng “Chỉ là hạt giống, nhân gian tự gieo, tự nảy mầm thôi. Ta chỉ là người gieo hạt. Còn việc chăm sóc, vun trồng để hạt giống ấy bén rễ, nảy mầm, và đơm hoa kết trái ngọt lành, lại là công việc của chính nhân gian,” vẫn như tiếng chuông chùa ngân vang trong tâm trí Cố Tiểu Ngư. Nàng khẽ mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng ban mai nhẹ nhàng len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đất. Tạ Trần của nàng, một phàm nhân không tu hành, lại đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm sâu sắc. Hắn không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần chứng kiến những mầm non của nhân gian lớn lên trong sự thấu hiểu và lòng bao dung này, là đủ mãn nguyện. Hắn chính là người quan sát bình yên, chiêm nghiệm sự phát triển không ngừng của nhân gian, không can thiệp, nhưng luôn hiện hữu như một nguồn cảm hứng thầm lặng. Đó là một kiểu phá cục không hề có tiếng vang, nhưng lại bền vững hơn bất kỳ thần thông diệu pháp nào.

Sáng muộn, không khí trong quán sách vẫn còn vương vấn mùi trà thảo mộc thoang thoảng và hương giấy cũ. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rải những đốm sáng vàng óng lên sàn nhà lát gạch. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh lặng. Tạ Trần, như thường lệ, ngồi sau quầy, chăm chú đọc một cuốn sách bìa đã cũ mòn, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ. Ngón tay thon dài của hắn khẽ vuốt ve trang giấy đã ngả màu thời gian, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương từng con chữ. Hắn mặc một bộ áo vải bố màu xanh xám, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh nhã của một thư sinh.

Bên cạnh, Cố Tiểu Ngư đang chuẩn bị trà. Nàng khéo léo dùng ấm đất nung, rót dòng nước sôi từ bình đồng vào chén trà men sứ, tạo nên một âm thanh réo rắt, êm tai. Mùi trà thanh khiết lập tức lan tỏa, hòa quyện với mùi gỗ mục và giấy cũ, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu chỉ có ở quán sách này. Nàng không nói nhiều, chỉ lẳng lặng thực hiện công việc của mình, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự yên bình và tỉ mỉ. Nàng biết Tạ Trần đang suy tư, và sự hiện diện lặng lẽ của nàng chính là sự hỗ trợ tốt nhất.

Ở một góc bàn gần đó, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi chép bài. Cây bút lông của em sột soạt trên giấy, nét chữ tuy còn non nớt nhưng đã ngay ngắn, cẩn thận. Khuôn mặt gầy gò của em hơi cúi xuống, đôi mắt to tròn lanh lợi dán chặt vào trang vở, thi thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Em mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng vẻ hiếu h���c và tinh thần tập trung của em lại khiến không gian trở nên sống động hơn. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng xa xăm từ con phố nhỏ thi thoảng vọng vào, nhưng dường như không làm xáo động sự tĩnh lặng bên trong quán.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ kẽo kẹt mở ra, mang theo một làn gió mát cùng mùi đất ẩm và cỏ dại. Một người đàn ông già nua, lưng hơi còng, rụt rè bước vào. Ông có mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt khắc khổ hằn lên dấu vết của thời gian và nắng gió, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền lành và có chút lo lắng. Ông mặc bộ quần áo vải nâu đã bạc màu, tay cầm một chiếc gậy tre mòn vẹt. Dáng vẻ của ông toát lên sự e dè, như một người xa lạ lạc bước vào chốn trang nghiêm. Lão Hồ, tên ông, chậm rãi dò xét quanh những giá sách cao ngút, ánh mắt ông lướt qua từng hàng chữ, từng cuốn sách dày cộp, xen lẫn sự tò mò và một nỗi niềm khó tả.

Lão Hồ dừng lại trước quầy, đôi mắt ông ngập ngừng nhìn Tạ Trần. Giọng nói của ông khàn đục, mang theo chút run rẩy của tuổi già, và một nỗi băn khoăn sâu sắc. "Xin hỏi, đây có phải là quán sách của tiên sinh Tạ Trần không?"

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Ánh mắt ấy không hề phán xét, mà tràn đầy sự lắng nghe và bao dung, khiến người đối diện cảm thấy được an ủi một cách kỳ lạ. "Phải, lão trượng có gì cần giúp đỡ?" Giọng hắn trầm ấm, dịu dàng, như tiếng suối chảy róc rách giữa núi rừng.

Lão Hồ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo cả gánh nặng của năm tháng. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt vẫn còn sự do dự. "Ta... ta muốn viết một cuốn sách, về cuộc đời ta." Ông nói, rồi lại ngập ngừng, nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn của mình. "Nhưng lại sợ... sợ rằng nó chẳng có gì đáng để viết." Sự tự ti hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ của ông, như thể ông đang đối mặt với một sự thật đau lòng đã chôn giấu bấy lâu. Ông tin rằng cuộc đời mình, không có những chiến công hiển hách, không có những cuộc phiêu lưu ly kỳ, thì làm sao có thể xứng đáng được lưu truyền qua trang giấy?

Tạ Trần không vội vàng trả lời. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn hiểu rằng, đằng sau câu nói tưởng chừng đơn giản ấy là cả một cuộc đấu tranh nội tâm, một nỗi niềm mà biết bao phàm nhân đã từng mang. Trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, khi các giá trị siêu nhiên dần phai nhạt, con người bắt đầu quay về tìm kiếm ý nghĩa trong chính cuộc sống của mình. Nhưng để chấp nhận rằng một cuộc đời bình thường cũng có giá trị "vĩ đại" không kém những anh hùng tiên hiệp, lại là một hành trình dài.

Hắn nhìn Cố Tiểu Ngư, trao đổi một ánh mắt hiểu ý. Nàng khẽ gật đầu, rồi đi đến bên cạnh Tạ Trần, nhẹ nhàng đặt chén trà vừa pha xong xuống trước mặt Lão Hồ. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương thanh nhã, như xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng ông. "Lão trượng đừng ngại, mời ngồi." Cố Tiểu Ngư nói, giọng nói dịu dàng, ấm áp, như một cơn gió mát thổi qua tâm hồn đang băn khoăn của Lão Hồ.

Lão Hồ ngước nhìn Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào sự rụt rè ban đầu. Ông khẽ gật đầu, thận trọng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện quầy, đôi tay vẫn nắm chặt chiếc gậy. Ông đặt một cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã sờn rách, và một cây bút lông đã mòn lên bàn. Cuốn sổ ấy trông nhỏ bé và đơn sơ, nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới mà ông đã cất giữ bấy lâu. Đó là những trang giấy trắng, đợi chờ được lấp đầy bằng những ký ức, những câu chuyện, những hơi thở của một cuộc đời.

Tiểu An, lúc này đã ngừng chép bài, đôi mắt to tròn lanh lợi của em tò mò nhìn Lão Hồ, rồi lại nhìn cuốn sổ cũ kỹ trên bàn. Em chưa từng thấy ai muốn viết sách về cuộc đời mình như vậy. Đối với em, sách là những câu chuyện về tiên nhân, về anh hùng, về những điều phi thường. Nhưng Lão Hồ này, trông ông rất đỗi bình thường. Sự tò mò của em, cũng chính là sự tò mò của thế hệ mới trước những giá trị mới mẻ đang dần hình thành trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn Lão Hồ, ánh mắt khuyến khích. Hắn biết, để một người đàn ông cả đời sống trong sự bình dị có thể mở lòng kể về mình, cần một sự tin tưởng rất lớn. Hắn không cần phải dùng lời lẽ hoa mỹ hay phép thuật để thuyết phục. Đôi khi, chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu, một cử chỉ quan tâm, và một không gian an toàn để con người có thể bộc lộ những điều sâu kín nhất trong lòng.

Lão Hồ ngập ngừng, đôi tay chai sạn vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ cũ. Ông nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận, sự cho phép. Ông đã sống hơn sáu mươi năm trên cõi đời này, chứng kiến biết bao đổi thay, trải qua đủ hỉ nộ ái ố. Nhưng ông luôn nghĩ rằng những điều đó là quá đỗi tầm thường, không xứng đáng để ghi lại. Trong tâm trí ông, và có lẽ là của rất nhiều người cùng thế hệ, chỉ những câu chuyện về thần tiên, về tu sĩ, về những kẻ có khả năng phi thường mới đáng được lưu danh. Cái bóng của "Thiên Đạo" dù đã suy yếu, nhưng những quan niệm cũ về "vĩ đại" vẫn còn ăn sâu vào tiềm thức nhân gian.

"Tiên sinh..." Lão Hồ lại bắt đầu, giọng nói nhỏ dần. "Ta cả đời làm nông, quanh quẩn với ruộng đồng, gà qué. Con cái lớn lên, rồi lập gia đình. Vợ ta mất sớm. Ta cũng đã từng trải qua trận lũ lụt tàn khốc năm xưa, mất đi cả một mảnh đất canh tác. Rồi ta lại phải gầy dựng lại từ đầu. Chừng ấy chuyện, có gì mà đáng để tiên sinh phải phí thì giờ nghe kể? Có gì mà đáng để ghi vào sách?" Nỗi sợ hãi lớn nhất của ông là sự vô nghĩa, sự lãng quên, rằng cuộc đời ông sẽ trôi qua như một hạt bụi, không để lại dấu vết gì.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Lão Hồ. Hương trà lại một lần nữa lan tỏa, như một lời an ủi thầm lặng. Hắn biết, để phá tan cái chấp niệm về "vĩ đại" và "tầm thường" trong lòng Lão Hồ, không thể dùng lời lẽ hùng hồn. Mà phải dùng chính những câu chuyện của ông, để ông tự mình nhìn thấy ánh sáng.

***

Buổi trưa trôi qua êm đềm, ánh nắng dịu dàng vẫn chiếu qua khung cửa sổ, nhưng đã chuyển sang một gam màu vàng cam ấm áp hơn. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những trang sách trên giá, và giọng nói khàn đục của Lão Hồ đang kể, lúc trầm lúc bổng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn không giục giã, không ngắt lời, chỉ để Lão Hồ tự do trút bỏ những gánh nặng chất chứa trong lòng.

Lão Hồ kể về những năm tháng làm nông vất vả, từ khi còn là một đứa trẻ đã phải theo cha ra đồng, học cách cày bừa, gieo hạt. Ông kể về những buổi sáng sương sớm, khi ông lầm lũi một mình trên cánh đồng, đôi tay chai sạn thoăn thoắt gieo những hạt mầm hy vọng. Ông kể về niềm vui khi nhìn thấy những mầm lúa non xanh mướt vươn mình đón nắng, về sự háo hức khi thu hoạch mùa màng bội thu. Đó là niềm vui giản dị, chân chất của một người nông dân gắn bó với đất đai. Hắn cũng kể về nỗi buồn khi mất đi người thân, về người vợ hiền thục đã cùng ông trải qua biết bao thăng trầm, rồi ra đi trong một đêm đông giá lạnh. Giọng ông nghẹn lại khi nhắc đến trận lũ lụt năm xưa, khi dòng nước hung dữ cuốn trôi tất cả những gì ông đã gầy dựng, cướ đi sinh mạng của người con trai cả. Đó là một vết sẹo lớn trong tâm hồn ông, một nỗi đau không thể xóa nhòa.

"Chỉ là những chuyện thường ngày, tiên sinh ạ," Lão Hồ nói, giọng ông lại mang chút tự ti. "Không có tiên nhân thần thông, không có anh hùng trượng nghĩa cưỡi mây đạp gió, làm sao có thể thành sách? Chẳng ai muốn đọc những chuyện tầm thường như vậy đâu." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hoài nghi, như thể ông đang t�� hỏi liệu mình có đang làm phiền vị tiên sinh uyên bác này hay không.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua đi phần nào sự u ám trong lòng Lão Hồ. Hắn không trực tiếp phản bác, mà nhẹ nhàng đặt một câu hỏi, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy. "Nhưng lão trượng đã sống, đã cảm nhận, đã vượt qua. Chẳng phải mỗi hơi thở, mỗi niềm vui, mỗi nỗi buồn đều là một kỳ tích của sự sống sao? Mỗi hạt giống lão trượng gieo xuống đất, mỗi giọt mồ hôi lão trượng đổ ra, mỗi lần lão trượng đứng dậy sau vấp ngã, đó há chẳng phải là một câu chuyện đáng để suy ngẫm?"

Lão Hồ ngập ngừng. Ông chưa bao giờ nhìn nhận cuộc đời mình theo cách đó. Ông luôn nghĩ rằng những điều mình trải qua là định mệnh, là số phận, là một phần tất yếu của kiếp người. Chưa bao giờ ông nghĩ rằng chúng lại có thể là "kỳ tích."

Tạ Trần thấy vậy, khẽ mở một cuốn sách cũ đặt trên bàn. Bìa sách đã ngả vàng, những trang giấy mỏng manh dường như chứa đựng cả một kho tàng tri thức. "Trong 'Thiên Đạo Vô Thường Luận' có nói: 'Đại đạo vô hình, đại âm hi thanh, đại tượng vô hình.' Những điều vĩ đại nhất, thường ẩn mình trong những điều bình dị nhất." Hắn ngẩng đầu nhìn Lão Hồ, ánh mắt chân thành. "Lão trượng đã từng nói, thiên đạo suy yếu, tu sĩ 'mất người'. Nhưng lão trượng, một phàm nhân, lại đang từng ngày kiến tạo nên những điều phi thường trong chính sự bình thường ấy. Nỗi đau, niềm vui, sự sinh tồn, tình yêu thương... đó há chẳng phải là những bản anh hùng ca chân thực nhất của nhân gian sao?"

Lão Hồ lắng nghe, đôi mắt ông dần mở rộng. Những lời nói của Tạ Trần không phải là lý lẽ khô khan, mà như những giọt nước mát thấm vào tâm hồn ông. Ông bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình, không phải với con mắt của sự tự ti, mà với một góc nhìn khác, sâu sắc hơn.

"Vậy... cái chết của con trai ta trong trận lũ lụt năm xưa... cũng có ý nghĩa sao?" Lão Hồ hỏi, giọng ông run rẩy, một nỗi đau cũ kỹ lại trỗi dậy. Đó là vết thương lòng sâu sắc nhất, là điều mà ông luôn dằn vặt mình, tự hỏi tại sao ông phải chịu đựng sự mất mát đó.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lão Hồ. Hắn không né tránh, không đưa ra những lời an ủi sáo rỗng. Hắn biết, nỗi đau không bao giờ biến mất, nhưng ý nghĩa của nỗi đau có thể thay đổi. "Nó không chỉ là mất mát, lão trượng ạ," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm hơn, nhưng vẫn giữ vẻ ấm áp. "Nó còn là nỗi đau đã giúp lão trượng trân trọng hơn những người còn lại, đã dạy lão trượng về sự vô thường của cuộc đời, và đã khắc sâu tình yêu thương vào tâm hồn lão trượng. Đó không phải là một chương bi tráng sao? Một chương bi tráng, nhưng cũng là một chương đầy dũng khí và tình người. Bởi lẽ, sau mất mát, lão trượng đã không gục ngã, mà đã đứng dậy, tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương những đứa con, những người cháu còn lại. Sự kiên cường ấy, chính là thứ quý giá nhất, đáng để ghi lại nhất."

Tạ Trần thỉnh thoảng liếc nhìn Cố Tiểu Ngư. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ đồng tình. Nàng hiểu rằng Tạ Trần đang không chỉ giúp Lão Hồ viết sách, mà đang giúp ông tìm lại ý nghĩa của chính cuộc đời mình. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc.

Tiểu An, ban đầu chỉ tò mò, giờ đây cũng hoàn toàn bị cuốn hút vào câu chuyện. Cây bút lông của em đã ngừng sột soạt từ lâu, đôi mắt to tròn dán chặt vào Lão Hồ và Tạ Trần. Em lắng nghe từng lời, từng câu, như thể đang khám phá một thế giới hoàn toàn mới. Thế giới đó không có phép thuật, không có tiên nhân, nhưng lại ẩn chứa những điều kỳ diệu của lòng người, của sự kiên cường và tình yêu thương. Em bắt đầu hiểu rằng, những câu chuyện đời thường của một lão nông cũng có thể sâu sắc và cảm động không kém gì những câu chuyện về anh hùng. Sự chú ý của Tiểu An đến câu chuyện của Lão Hồ gợi ý rằng thế hệ mới sẽ tiếp tục kế thừa và phát triển triết lý này, tìm kiếm ý nghĩa không phải từ quyền năng mà từ chính cuộc sống con người. Đây chính là mầm non của "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang bén rễ sâu sắc trong tâm hồn những đứa trẻ.

Lão Hồ im lặng một lúc lâu, đôi mắt ông nhìn xa xăm, như đang tua lại cả một cuốn phim cuộc đời. Những lời Tạ Trần nói, như những chiếc chìa khóa, đã mở ra những cánh cửa mới trong tâm trí ông, giúp ông nhìn nhận lại mọi chuyện dưới một góc độ khác. Ông bắt đầu thấy được những giá trị mà trước đây ông đã bỏ qua, những "kỳ tích" ẩn chứa trong từng ngày, từng giờ ông đã sống. Hắn nhớ lại những lúc ông tự hào nhìn con trai mình học hành thành tài, nhớ những lúc ông cùng con cái cười đùa dưới ánh trăng, nhớ những lúc ông cùng bà con chòm xóm giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn. Những ký ức ấy, trước đây ông cho là quá đỗi tầm thường, giờ đây lại hiện lên sống động, lấp lánh như những viên ngọc quý.

Ông đưa tay chạm vào cuốn sổ cũ kỹ trên bàn, lần này không còn là sự tự ti, mà là một niềm trân trọng sâu sắc. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông đã không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là sự biết ơn và một tia sáng mới.

"Tiên sinh nói chí phải," Lão Hồ khẽ nói, giọng ông vẫn khàn đục, nhưng đã vững vàng hơn, đầy cảm xúc. "Có lẽ, ta đã sai. Cuộc đời ta, tuy không có những chiến công hiển hách, nhưng cũng có nh��ng trận chiến riêng, những niềm vui, nỗi buồn riêng. Ta đã sống, đã yêu, đã mất, và đã vượt qua. Đó là câu chuyện của ta, là bản anh hùng ca của một phàm nhân."

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn Lão Hồ. Việc Tạ Trần giúp Lão Hồ nhận ra giá trị của câu chuyện đời mình báo hiệu rằng kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' sẽ là nơi mà mọi khía cạnh của cuộc sống con người, dù nhỏ bé nhất, cũng được trân trọng và trở thành di sản văn hóa, triết học phong phú. Cuốn sách mà Lão Hồ sẽ viết, dù chỉ là 'ký ức đời người', có thể trở thành một tác phẩm quan trọng, ảnh hưởng đến tư tưởng của những người khác trong Thị Trấn An Bình, chứng minh rằng sự vĩ đại không nằm ở quyền năng siêu nhiên, mà ở chính sự chân thực và ý nghĩa của cuộc đời con người.

Lão Hồ cầm lấy cây bút lông đã mòn, ngón tay ông khẽ run rẩy. Trên trang giấy trắng tinh, ông bắt đầu viết, từng nét chữ tuy chậm rãi nhưng đầy kiên quyết, như đang khắc họa lại từng khoảnh khắc, từng cảm xúc của một cuộc đời. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà còn là câu chuyện của biết bao phàm nhân khác, những người đã và đang sống, đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính và sự thấu hiểu được đề cao hơn bất kỳ quyền năng nào.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng. Hắn biết, đây chính là "phá cục" mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng, từng chút một, qua mỗi câu chuyện đời thường. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ luôn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới, không ngừng kiến tạo nên những điều kỳ diệu. Và những câu chuyện như của Lão Hồ, chính là những viên gạch đầu tiên, vững chắc cho nền móng của một tương lai vĩnh cửu, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" của nhân gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free