(Đã dịch) Phàm Dục Thành Tiên - Chương 102: Bạn học cũ
Diệp Phong từ bỏ ý định rời đi, chuyên tâm lắng nghe câu chuyện của mấy người trẻ tuổi kia. Trong lòng hắn đang cân nhắc xem cái tên Mã Minh mà họ nhắc đến có đúng là người hắn quen biết hay không. Nếu đúng, hắn e là sẽ phải tìm gặp người này.
“Các ngươi có biết vì sao thi ma đó lại vội vã nâng cao tu vi không?”
Người nói chuyện thấy những người ngồi cùng bàn đều tỏ vẻ khó hiểu, liền nói tiếp: “Theo ta được biết, thi ma này chính là thông qua cánh cổng ở Vọng Hải Thành của chúng ta để tiến vào một thế giới khác. Khoảng hơn bốn năm trước, hắn cùng nhiều người khác đã trở về từ thế giới đó. Nghe nói hắn đã gây ra rắc rối lớn ở thế giới kia, hơn nữa khi rời đi còn ra tay phá hủy không gian thông đạo.”
“Ý ngươi là thi ma này biết cánh cổng ở Vọng Hải Thành sắp mở lại, lo sợ kẻ thù tìm đến báo thù nên mới vội vã nâng cao tu vi sao?” Một người ngồi cùng bàn đón lời hỏi vặn lại.
“Ta đoán chắc không sai. Các ngươi có lẽ còn chưa biết, cánh cổng ở Vọng Hải Thành của chúng ta đã thực sự mở ra vào ban ngày rồi. Hơn nữa, còn có rất nhiều tu sĩ từ bên trong đi tới. E rằng trong số đó cũng có kẻ thù của thi ma.”
“Thật sao? Nếu vậy thì tốt quá rồi. Tên ma đầu đó tốt nhất nên chết sớm đi. Kẻo không người chết oan uổng lại càng nhiều.”
“Ngươi nói nhỏ thôi, cẩn thận kẻo bị người khác nghe thấy.”
Mấy người trẻ tuổi này thận trọng nhìn quanh một lượt, th��y không ai để ý đến họ thì lại tiếp tục thì thầm. Nhưng cũng chẳng nói được mấy câu đã chuyển sang cảm thán về việc vô duyên với con đường tu sĩ. Diệp Phong thì chẳng muốn nghe nữa.
“Mã Minh, bốn năm trời mà vẫn chỉ là Dựng Linh hậu kỳ? Tốc độ của ngươi chậm thật đấy.” Diệp Phong lẩm bẩm khẽ. Trong lòng hắn đã xác định thi ma mà mọi người nhắc đến chính là Mã Minh mà hắn quen. Nếu đã là hắn, Diệp Phong e là phải tìm hắn “tâm sự” một chút rồi.
Thấy ở đây cũng chẳng có việc gì làm, Diệp Phong định đứng dậy rời đi thì cảm giác một bóng đen hiện ra trước mặt. Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là một người phục vụ của quán bar đang đứng đó.
“Chào quý khách, không biết tôi có thể bàn bạc chút chuyện với ngài được không ạ?” Người phục vụ tươi cười nói với Diệp Phong.
“Chuyện gì?” Diệp Phong hơi khó hiểu hỏi. Hắn thầm nghĩ mình vừa mới về mà, hơn nữa dù là trước đây, ở những nơi như thế này hắn cũng đâu có quen ai.
Người phục vụ vẫn mỉm cười nói: “Là thế này, hiện tại người quá đông, nhiều người không còn chỗ ngồi. Tôi thấy quý khách ngồi một mình ở đây đã khá lâu rồi. Nếu ngài chỉ đi một mình, không biết có thể đổi sang chỗ khác được không ạ? Để bù đắp sự bất tiện, chúng tôi sẽ mời ngài một ít rượu. Đương nhiên, nếu ngài không muốn thì hoàn toàn có thể không đổi.”
Diệp Phong lúc này mới hiểu ra. Hắn nhìn quanh chỗ mình đang ngồi, quả thực là một mình chiếm hết cả một bàn lớn. Hiện tại đông khách, việc quán bar đến thương lượng thế này cũng rất bình thường. Diệp Phong cũng không nghĩ mình nhất định phải chiếm một vị trí lớn như vậy. Đến quầy bar ngồi cũng đâu có khác gì.
“Thật trùng hợp, tôi cũng đang định đi.” Diệp Phong vừa nói vừa đứng dậy.
“Vậy thì cảm ơn ngài rất nhiều ạ!” Người phục vụ vui vẻ nói.
Nếu là bình thường đổi chỗ ngồi thì người phục vụ cũng không nói gì đến việc mời rượu. Chỉ có điều, người phục vụ này thấy Diệp Phong mặc bộ vest hàng hiệu, lại một mình chiếm một bàn lớn, thầm nghĩ Diệp Phong chắc chắn là người có tiền. Người phục vụ cũng không muốn dễ dàng đắc tội những người như vậy.
Diệp Phong hòa mình vào dòng người tấp nập, bắt đầu đi về phía cửa. Người phục vụ lập tức chạy ngược hướng Diệp Phong. Ở đó có mấy nam nữ đang chờ, chắc hẳn là họ chưa có chỗ ngồi.
“Diệp Phong?”
Một giọng nói không mấy tự tin vang lên sau lưng Diệp Phong. Mặc dù trong quán rượu rất ồn ào, nhưng Diệp Phong dù sao cũng không phải người thường, nên hắn nghe rõ mồn một giọng nói ấy. Diệp Phong quay người lại nhìn, trong lòng còn nghĩ lẽ nào lại nhầm người khác chăng.
“Đúng là anh thật rồi!” Ngay khoảnh khắc Diệp Phong quay người, một giọng nữ có chút kinh ngạc vang lên. Đồng thời, từ chỗ vừa nãy người phục vụ cùng Diệp Phong thương lượng đổi chỗ, một người phụ nữ bước ra.
Diệp Phong chăm chú nhìn lên, người phụ nữ đang đi về phía hắn mặc một bộ đồ công sở. Trông có vẻ rất quen mặt, nhưng nhất thời hắn lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Sao mới mấy năm không gặp mà anh đã không nhận ra bạn học cũ rồi? Em là Hàn Nhụy đây.” Người phụ nữ cười nói với Diệp Phong.
“Là em sao, thảo nào anh thấy quen mặt thế.” Trên mặt Diệp Phong cũng nở nụ cười.
“Không chỉ có mình em đâu.” Hàn Nhụy nói rồi quay trở lại, rất nhanh kéo một người từ nhóm đang đứng ra.
“Xem ai đây này? Không ngờ lại có thể gặp anh ấy ở đây!” Hàn Nhụy vừa đỡ người phụ nữ bị cô kéo tới vừa nói.
Diệp Phong vốn dĩ cũng hơi vui khi gặp lại bạn học cũ. Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ mà Hàn Nhụy kéo tới, nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt âm trầm.
“Diệp Phong, chào anh, thật không ngờ có thể gặp anh ở đây.” Người phụ nữ bị Hàn Nhụy kéo tới nói.
“Tôi còn có việc, đi trước đây.”
“Khoan đã chứ. Đã gặp rồi thì cùng chơi một lát đi.” Hàn Nhụy vội vàng giữ Diệp Phong đang định quay người rời đi.
“Thật sự có việc mà. Nếu không thì anh để lại số điện thoại, hôm khác chúng ta hẹn thời gian gặp lại nhé.” Diệp Phong cố gắng giữ nụ cười nói với Hàn Nhụy.
“Giữa đêm hôm mà anh có việc thì còn một mình ở đây uống rượu sao? Trừ khi anh đi gặp tình nhân. Cứ ng��i lại nói chuyện một lát đi, có ai ăn thịt anh đâu. Anh sợ gì chứ?” Hàn Nhụy nắm lấy cánh tay Diệp Phong, vừa nói vừa kéo hắn về chỗ ngồi vừa rời đi. Nhưng bất kể cô có dùng sức thế nào cũng không thể kéo nổi Diệp Phong.
“Thật sự có việc…”
“Này, thằng nhóc kia đừng có không biết điều. Cho mày ngồi là nể mặt mày đấy, đừng có không biết ơn.” Lời của Diệp Phong còn chưa dứt đã bị một người đàn ông cắt ngang. Diệp Phong nhìn về phía chỗ ngồi trước kia của hắn. Hắn thấy mấy người đi cùng Hàn Nhụy đã ngồi ở đó. Trong đó, một người đàn ông đang gắt gỏng với Diệp Phong.
“Vị tiên sinh này, ngài đã nhường chỗ ngồi cho chúng tôi mà chúng tôi còn chưa kịp cảm ơn. Ngài lại quen biết Hàn Nhụy, ngại gì mà không cùng chúng tôi uống một chén?” Lại có một giọng nam khác vang lên.
Diệp Phong nhìn hai người đàn ông vừa nói chuyện, vừa định cất lời thì cánh tay lại bị Hàn Nhụy kéo mạnh một cái. Nghe Hàn Nhụy thì thầm vào tai Diệp Phong: “Người vừa nói chuyện sau là cháu trai của chủ tịch tập đoàn Phú Hành đấy, quen biết hắn có lợi cho anh. Cho dù không muốn làm quen thì cũng đừng đắc tội hắn. Cứ ngồi xuống một lát đi đã, rồi tìm cớ đi cũng được.”
“Không với tới được đâu.” Diệp Phong hất tay, quay người rời đi. Lời hắn nói tuy nhẹ nhưng rõ ràng lọt vào tai tất cả mọi người.
Rầm một tiếng, cháu trai của chủ tịch theo lời Hàn Nhụy, nặng nề đặt chén rượu trong tay xuống bàn. Vẻ mặt hắn trở nên tức giận. Người ngồi bên cạnh hắn, cũng là người đầu tiên nói Diệp Phong không biết điều, thấy sắc mặt của vị thiếu gia này liền ra hiệu cho người bên cạnh, muốn nhân cơ hội này nịnh bợ vị cháu trai chủ tịch kia.
Diệp Phong mới đi khuất vài bước, còn chưa kịp chờ người nói hắn không biết điều đứng dậy, thì đã có hai người đàn ông mặc vest đen chặn hắn lại.
“Ai mà không nể mặt Tôn đại thiếu vậy chứ?” Đằng sau hai người đàn ông mặc vest, một thanh niên ngậm xì gà hiện ra.
“Ối chao, hóa ra là Vương thiếu. Cũng lâu rồi không gặp. Hôm nay gió nào đưa ngài tới đây vậy?” Tôn đại thiếu vừa thấy thanh niên ngậm xì gà, lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Hắn nhanh chóng đứng dậy tiến lại đón.
“Thôi đừng nói nữa, bị cha tôi giam mấy ngày nay. Hôm nay mới tìm được cơ hội trốn ra ngoài. À mà, đây là ai vậy? Đến mặt mũi của cậu mà cũng dám không nể. Tôi nói cậu đúng là càng ngày càng tệ đi đấy.” Thanh niên họ Vương vừa bực bội vừa cười trộm nói.
Tôn đ���i thiếu đã đi tới bên cạnh Diệp Phong, nói với thanh niên họ Vương: “Một kẻ chẳng đáng nhắc tới, lát nữa tìm người ném ra ngoài đánh một trận là xong. Đừng để vì hắn mà làm hỏng hứng của Vương thiếu.”
Nói đến đây, Tôn đại thiếu trợn mắt nhìn về phía Diệp Phong, có chút hung dữ nói: “Còn đứng đây làm gì, mau cút đi chỗ khác.” Vừa nói hắn vừa định đưa tay đánh Diệp Phong.
Tát này của Tôn đại thiếu còn chưa kịp chạm vào má trái Diệp Phong. Lập tức có tiếng hét thảm truyền đến. Chỉ thấy hai người đàn ông mặc vest ngăn Diệp Phong đã ngã lăn trên đất, cả cánh tay phải của Tôn đại thiếu đẫm máu. Còn Diệp Phong thì đã lách qua thanh niên họ Vương, đi thẳng về phía trước.
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.