Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 246: Lựa chọn của Tiffia

"Bình tĩnh, Tiffia." Tiffia lẩm bẩm. Cô bước tới một bước, hơi ngẩng đầu lên, cất tiếng: – Tôi có thể đề xuất một cuộc trao đổi. Tôi chỉ cần một cơ hội duy nhất. Tôi muốn tham gia Thử thách Thần thánh.

Các vị trưởng lão không biểu lộ quá nhiều cảm xúc trên sắc mặt, chỉ là nhịp thở trở nên gấp gáp hơn một chút.

– Hỗn xược! Thử thách Thần thánh không phải là thứ mà điềm xấu như cô có thể nhuốm bẩn!

Người lên tiếng là vị trưởng lão ngồi ngoài cùng bên phải. Ông ta nổi tiếng nóng tính nhất trong số các trưởng lão, nhưng kỳ thực chỉ là người được giao nhiệm vụ thể hiện thái độ thay cho những người khác. Nói cách khác, lời của ông ta cũng chính là thái độ đồng nhất của toàn bộ bảy vị trưởng lão ở đây.

Tiffia thật sự không hiểu Thử thách Thần thánh có ý nghĩa gì, càng không thể lý giải vì sao các trưởng lão lại nổi giận đến vậy. Có lẽ, để chuẩn bị một Thử thách Thần thánh sẽ tiêu tốn không ít tài nguyên.

– Các trưởng lão, tôi thật sự có thể bù đắp lại tổn thất. Tôi vẫn mong nguyện vọng duy nhất này của tôi sẽ được chấp thuận.

Tiffia nói rồi quay người, ra hiệu cho nam yêu tinh đi cùng cô cởi trói, để cô có thể lấy đồ từ túi trữ vật. Nam yêu tinh nhìn các vị trưởng lão một chút, chỉ khi nhận được sự đồng ý, anh ta mới tiến đến cởi trói cho cô.

Ngay sau đó, Tiffia lấy ra một bộ cung tên, đặt xuống mặt đất. Đây chính là bộ cung tên mà Alique đưa cho cô, sau khi được giám định thì phát hiện có giá trị không hề nhỏ, tổng giá trị ít nhất lên tới sáu mươi nghìn xen.

Nam yêu tinh cúi xuống nhặt bộ cung tên, kiểm tra, xác định không có vấn đề gì thì mới mang tới đưa cho trưởng lão ngồi chính giữa. Ông ta nhận lấy bộ cung tên, ngắm nghía một hồi, nhưng không biểu lộ phản ứng gì đặc biệt, rồi đưa lại cho nam yêu tinh và bảo:

– Chỉ có mỗi thứ cỏn con này mà cô muốn đổi lấy một lần tham gia Thử thách Thần thánh sao?

“Vậy mà không đủ?!” Tiffia thầm nghĩ. Sáu mươi nghìn xen là một con số quá lớn đối với cô, nếu so sánh thì còn hơn cả ba năm làm việc cật lực ở quán rượu bà Lylat. Cô cũng biết đối với du hành giả, số tiền này không quá nhiều, nhưng lại không đủ để tham gia Thử thách Thần thánh, điều này nằm ngoài dự đoán của cô.

Tuy nhiên, Tiffia lúc này không ở vị thế có thể mặc cả, liền lấy ra một chiếc hộp gỗ lớn, mở ngay tại chỗ. Bên trong là hàng đống các loại bùa cô tích góp được suốt thời gian qua, vốn định dùng trong lúc du hành, giờ đành phải đem ra đổi hết.

Giá trị của đống bùa không lớn, tổng cộng chỉ khoảng hai mươi nghìn xen. Thế nhưng đây đã là toàn bộ tài sản mà Tiffia có rồi. Những món đồ khác, cô không đành lòng bỏ ra.

Vị trưởng lão đưa mắt nhìn lên đống bùa của Tiffia, hồi lâu thì thở dài ngán ngẩm một tiếng. Nhưng lúc ông ta vừa mở miệng định nói, một giọng nói trong trẻo đầy uy nghiêm đã vang lên:

– Đừng làm mất thời gian nữa.

Tiffia giật mình. Cô nhận ra giọng nói này. Chủ nhân của giọng nói vẫn luôn có mặt, vậy mà lại không chịu lộ diện.

Tiffia hốt hoảng đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng thật thất vọng khi không tìm thấy điều mình mong muốn.

– Geralth.

Vị trưởng lão cất tiếng. Nam yêu tinh nghe xong liền lao đến Tiffia, dễ dàng khống chế cô, trói lại rồi kéo đi.

– Không! – Tiffia thốt lên – Tôi vẫn còn có thể đưa ra nhiều hơn thế nữa. Tôi…

Nhưng mặc cho những lời Tiffia nói, nam yêu tinh tên Geralth không hề dừng lại động tác của mình. Bị một du hành giả cấp Thần lôi đi, cô hoàn toàn không có chút khả năng kháng cự nào. Thậm chí, âm thanh đáng thương phát ra từ miệng cô cũng bị một loại bùa phép hoặc kỹ năng nào đó đè ép, khiến nó biến mất không dấu vết.

Trời gần sáng. Tiffia lúc này rất mệt mỏi, cả người đau âm ỉ. Cô biết đây là do vết thương ngày hôm qua, kết hợp với việc thức trắng đêm mà ra. Hiện tại, hơn lúc nào hết, cô cần một giấc ngủ.

Nhưng Tiffia không định ngủ, cũng không thể ép mình ngủ được. Cô vốn tưởng rằng có thể thuyết phục các trưởng lão cho mình tham gia Thử thách Thần thánh, từ đó tìm kiếm cơ hội đột phá Nihr, giờ lại trở thành ảo vọng hão huyền.

– Sai ở đâu chứ…?

Tiffia nói nhỏ, giọng như rên rỉ. Cô thật khó mà tin được sự thật rằng họ không hề quan tâm tới mình, thậm chí cả cha cô cũng như vậy. Sự hiện diện duy nhất của ông ta, thế mà chỉ để chấm dứt mọi chuyện rắc rối giữa cô và các trưởng lão.

Đang lúc Tiffia suy nghĩ vẩn vơ về những gì đã xảy ra, từng bước chân vội vã tiến gần tới đây vang lên.

Tiffia thoáng hốt hoảng, chợt bình tĩnh lại. Cô không đoán ra được người đến là ai.

Đây là ngục giam của tộc yêu tinh, được đắp nên từ đất, nước và xác cây, sau đó hong khô rồi phù phép thêm, khiến nó không thể dễ dàng phá vỡ. Đồng thời, nó nằm tách biệt với khu vực sinh sống của bộ tộc. Ngoại trừ quản ngục hoặc một vài nhân vật quan trọng nhất định, sẽ không có ai khác có khả năng mở cửa phòng giam này.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nơi đây cho phép người không phận sự đến gần đâu. Bất kỳ ai dại dột tiếp cận đều sẽ bị xem là kẻ địch, là tội phạm và bị bắt đi xét xử.

Bước chân kia không để Tiffia chờ đợi lâu, chốc lát đã đến trước cửa phòng giam của cô. Nhưng vì ô cửa sổ duy nhất thông với bên ngoài nhỏ và nằm trên cao, Tiffia không thể nhìn ra được đó là ai.

– Tiffia! Cô ở trong đúng không?

Giọng nói hớt hải vang lên, vẻ vừa sợ vừa gấp, cũng chứa đựng sự nghi ngờ, khó mà tin nổi.

Tiffia nhận ra giọng nói này, nhưng không vội trả lời. Nghĩ ngợi một hồi, cô mới bảo: – Natalie, đúng là tôi. Tiffia đây.

Người tên Natalie cất tiếng thở phào nhẹ nhõm, chợt lại cất tiếng, vẫn với vẻ gấp gáp như vừa nãy: – Sao-sao cậu lại quay về? Tôi… Mình… cũng không biết phải làm thế nào nữa…

Tiffia mỉm cười. Cô biết tình huống này thật sự khó xử đối với Natalie. Tiffia bị xem là điềm xấu, nếu Natalie gần gũi, tiếp xúc với cô sẽ khiến cô ấy trở thành kẻ bị nhuốm bẩn. Hơn nữa, đâu phải Natalie không e ngại việc Tiffia là điềm xấu. Việc thấy cô ấy xuất hiện ở đây đã là một sự an ủi vô cùng lớn đối với cô rồi.

– Natalie, đừng lo cho tôi. – Tiffia bảo – Chúng ta… cũng không nên nói chuyện với nhau nữa.

Giọng Tiffia hơi nghẹn lại. Cô dù là người chủ động thốt ra lời vừa rồi, vẫn không tránh khỏi cảm giác chua xót. Natalie đã luôn là một người bạn thân thiết với cô, nhất là trước Đại Thánh Thế. Tiffia chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình phải đuổi cô bạn thân của mình đi. Ngay cả lúc cô bị trục xuất khỏi tộc, chuyện này cũng chưa hề xảy ra.

Nhưng giờ đây, tình huống đã không còn giống với ba năm trước nữa. Khi đó, Tiffia vẫn còn cơ hội, và Natalie cũng tin vào điều đó. Hiện tại, sự trừng phạt dành cho cô đã rất gần, chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu.

– Đ-đừng nói vậy mà… Tiffia…

Giọng Natalie nghe như mếu máo. Cô nàng hẳn đang cố gắng kiềm nén cảm xúc.

Tiffia không đáp lời. Cô lúc này cũng không biết nên nói gì cho phải. Đây nên là sự lựa chọn của Natalie, còn cô, cứ xuôi theo dòng số phận thôi.

– Cậu đúng thật là ngu ngốc mà.

Natalie cất tiếng, ngừng một chút như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nói tiếp: – Mình có thể làm được gì cho cậu không? Cứ nói đi, Tiffia.

Về cơ bản, Tiffia không muốn liên lụy Natalie, mặt khác cô cũng không tìm ra cách nào hóa giải tình thế khó khăn của mình. Vốn dĩ, cô còn có chút trông chờ vào cha mình, giờ nghĩ lại thì thấy đó quả là một mơ mộng viển vông.

Tuy nhiên, Tiffia không thể nào cứ thế ngồi yên chờ đợi sự trừng phạt. Sự xuất hiện của Natalie phần nào giúp cô lấy lại tinh thần, cũng nhớ lại mục đích mình đến đây. Cô nhất định phải lần mò được một lối thoát nào đó.

Hoảng loạn vốn không phải là thứ cô nên mắc phải ngay từ đầu.

“Nếu là Turan, cậu ta sẽ làm gì?” Tiffia nghĩ thầm. Cô tất nhiên vẫn nhớ rằng mình còn giữ viên đá truyền âm tới Turan, nhưng tạm thời chưa muốn dùng đến. Hiện tại, cô cũng không phải là hoàn toàn không thể làm gì.

Trước mắt, Tiffia đã xác định rằng Thử thách Thần thánh không dễ dàng có được quyền tham gia chút nào. Suốt mấy mươi năm liền trước Đại Thánh Thế, với địa vị cùng thân phận của cô, vậy mà lại không thể nhận ra điều đó. Có vẻ như tai nạn xảy đến với người thân yêu nhất của cô còn có rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Thậm chí, có khả năng chính người ấy đã chủ động tham gia thử thách, giống như hiện tại cô đang mong muốn thực hiện.

Tình thế lại trở nên khó khăn. Mấu chốt đơn giản là Tiffia phải giành lấy quyền tham gia Thử thách Thần thánh, nhưng rõ ràng không dễ dàng đạt được. Tuy nhiên, ít nhất thì qua phản ứng của các trưởng lão, việc trao đổi là hoàn toàn có thể thực hiện.

“Bao nhiêu thì mới đủ?” Tiffia nói thầm. Cô bỗng nhiên có cảm giác rằng thứ họ mong muốn trao đổi với cô không phải là những thứ cô đã đưa ra. Đồng thời, họ chắc chắn biết rằng cô sở hữu vật phẩm nào đó tương đương với quyền tham gia thử thách, nếu không đã chẳng kiên nhẫn đợi cô lôi từng món đồ ra.

– Chẳng lẽ…

Tiffia lấy ra một vật hình tròn màu bạc. Là một chiếc lắc tay, trên đó đính hai chiếc lục lạc nhỏ.

Chiếc lắc tay này là kỷ vật mẹ đã để lại cho Tiffia, ngay trước ngày bà tham gia vào thử thách đáng nguyền rủa kia. Cô vẫn còn nhớ rất rõ lời bà nói lúc đó, rằng hai người sẽ sớm gặp lại nhau.

Đáng buồn thay, đó lại là một lời nói dối. Khi thử thách kết thúc, Tiffia thậm chí chỉ có thể trông thấy một bóng dáng khác thường từ xa, thậm chí còn chẳng kịp có hành động nào tiếp theo thì bóng dáng ấy đã trốn đi mất.

Không bao giờ gặp lại. Khu vườn cây Lula mà mẹ cô yêu thích và dành nhiều thời gian chăm sóc, sau lần đó cũng nhanh chóng lụi tàn, trở thành một vùng đất chết.

– Natalie. Tiffia lên tiếng.

– Mình đây, Tiffia! – Natalie đáp ngay – Cậu cứ nói đi.

Tiffia do dự một lát, bảo: – Phiền cô chuyển lời tới các trưởng lão, rằng tôi đồng ý trao đổi chiếc lắc tay bạc.

– Được. Để mình đi ngay. Natalie nói rồi lập tức rời đi. Cô nàng dù sao cũng chẳng biết về sự tồn tại của chiếc lắc tay này, nên không có bất kỳ thắc mắc nào. Nếu cô ấy biết vật Tiffia định trao đổi là kỷ vật từ mẹ của cô, hẳn sẽ làm ầm lên một trận và cố sức ngăn cản.

– Đây cũng là ý muốn của ông phải không… Cha?

Tiffia lẩm bẩm, trong giọng nói ẩn chứa hận thù. Cô trước đó chỉ là nghi ngờ cha mình đóng vai trò không nhỏ trong tai nạn của mẹ, hoặc ít nhất là nhân tố thúc đẩy mẹ cô tham gia thử thách. Hiện tại xem ra, ông ta có ý đồ rõ rệt, và giờ không định buông tha cô. Cũng có thể, thứ ông ta cần chỉ là chiếc lắc tay mà cô đang sở hữu.

Tiffia có chút hoang mang. Cô càng nghĩ càng không biết mình nên làm gì cho phải. Có lẽ nếu được tham gia Thử thách Thần thánh, rồi thuận lợi hoàn thành, cô mới có thể gỡ được mớ rối rắm, tìm đến đầu mối của chuyện đó. Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, một bản chuyển ngữ mượt mà và tinh tế, được tạo ra để phục vụ bạn đọc một cách trọn vẹn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free