Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1030: Tái cơ cấu Hội đồng quản tri (1)
- Không sai, chính là con trai của phó tổng tài Trương, Trương Vĩ.
Uông Thần Vũ cười nói.
- Hừm
Sau khi nghe thấy lời Uông Thần Vũ nói, Lưu Quảng Vĩ không nhịn được mà hừ một tiếng, mặt lộ ra vẻ bất mãn.
Đối với thân phận và quan hệ của Trương Vĩ, Lưu Quảng Vĩ thập phần rõ ràng, tuy rằng Trương Vĩ là con cháu của nhà Trương gia, nhưng mà, Lưu Quảng Vĩ không tin trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Trương Vĩ có thể khống chế được bộ phận công trình.
Theo như Lưu Quảng Vĩ thấy thì ban nãy Uông Thần Vũ thoái thác từ chối như vậy hoàn toàn là do hắn mượn cớ mà thôi. Điều này khiến cho trong lòng hắn vô cùng bất mãn, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm đối phương.
- Uông tổng, anh nhưng là tổng giám đốc của công ty Hoa Dương, lẽ nào đến một chút chuyện nhỏ này cũng không làm được hay sao, mà công ty xây dựng của bạn tôi đó cũng là một người rất có thân phận và địa vị , bố của anh ấy là phó thị trưởng thường vụ của thành phố.
Lưu Quảng Vĩ nghiêm giọng nói.
- Hít. . . .
Sau khi nghe thấy lời Lưu Quảng Vĩ, Uông Thần Vũ không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh, phó thị trưởng thường vụ của thành phố không phải là một người bình thường, đó là một chức quan to ở tỉnh, không phải là người mà Uông Thần Vũ có thể đắc tội được.
Nhưng mà, Uông Thần Vũ không chỉ là tổng – giám đốc của công ty địa sản Hoa Dương, mà còn là cổ đông lớn của địa sản Hoa Dương, lợi ích của hắn đã ràng buộc chặt chẽ với địa sản Hoa Dương a rồi. Để cho hắn đi làm việc tổn hại cho địa sản Hoa
- Dương, hắn cũng là vạn phần không tình nguyện.
Càng huống hồ, người bạn kia trong miệng của Lưu Quảng Vĩ, cho dù có thật sự giành được lợi ích từ địa sản Hoa Dương thì cũng chỉ đem phần ấn tình này ghi trên người Lưu Quảng Vĩ, đối với Uông Thần Vũ cũng chưa hẳn đã có cảm kích gì, đến cùng thì cũng chỉ là tổn hại cho lợi ích của địa sản Hoa Dương mà thôi.
- Tổng tài, bố của người bạn kia nếu đã là phó thị trường thường vụ của thành phố, muốn tranh lấy hạng mục từ công ty chúng tôi, cúng tôi cũng không phải là không thể suy nghĩ một hai, có điều mấy ngày trước ở khu tây có một miếng đất đang bỏ thầu, không biết có thể để anh ấy giúp giao thiệp một chút không?
Uông Thần Vũ đề nghị.
Thiên hạ này không có bữa tiệc nào là miễn phí, đối phương muốn giành lấy lợi ích của địa sản Hoa Dương, tự nhiên cũng phải có hồi báo nhất định cho địa sản Hoa Dương, nếu không thì cho dù đối phương là phó thị trưởng thường vụ của thành phố, Uông Thần Vũ cũng không cho đối phương chút lợi ích và lý do nào cả.
- Hừ, Uông tổng, anh đừng chỉ vì cái lợi trước mắt như thế chứ? Miếng đất ở khu tây kia đâu phải người bình thường có thể giành được. Cho dù là phó thị trưởng thường vụ của thành phố cũng chưa chắc có tư cách đi tranh giành quyền lợi đầu.
Lưu Quảng Vĩ lạnh giọng nói.
- Ha ha, ngài nói đúng lắm, tôi đúng là quá vội vã rồi.
Sau khi nghe thấy lời Lưu Quảng Vĩ nói, Uông
Thần Vũ trong lòng thập phần bất mãn, nhưng trên
mặt vẫn không biểu hiện ra chút nào.
Bach
Z Uông Thần Vũ không phải là người vì vì cái lợi ở trước mắt, nếu như có thể tạo mối quan hệ tốt với – phó thị trường thường vụ của thành phố vậy thì sợ 2 là có phải giao ra lợi ích nhất định hắn cũng bằng
lòng, cho nên hắn ban nãy mới thăm dò một chút, nhưng mà Uông Thần Vũ đã bị Lưu Quảng Vĩ một lời cự tuyệt luôn.
Trong lòng Uông Thần Vũ đã rõ ràng rồi, đối phương chính là chỉ muốn có lợi ích nhưng lại không muốn bỏ ra chút lợi nào cả, hoặc là nói Lưu Quảng Vĩ vì nịnh bợ phó thị trưởng thường vụ của thành phố nên mới muốn đem bán địa sản Hoa
Dương ra.
Quy mô của tập đoàn Hồng Đỉnh vô cùng lớn, từ trước đến nay phân thành mấy khu vực, Lưu Quảng Vĩ thân làm tổng tài của khu vực trung tâm, thứ hắn quan tâm là tình hình phát triển của công ty khu vực trung tâm, chứ không phải đơn giản chỉ là
một công ty địa sản Hoa Dương này.
Mà Uông Thần Vũ thì bất đồng to lớn, Uông Thần Vũ ở địa sản Hoa Dương có rất nhiều cổ phần, lại là tổng giám đốc của công ty điền sản Hoa Dương, lợi ích của hắn với địa sản Hoa Dương giàu nghèo tương quan, nhưng mà hắn với khu vực trung tâm lại chẳng có chút liên quan nào cả.
Cho nên, bản chất hai người có lợi ích khác biệt, cái này cũng là vì Lưu Quảng Vĩ muốn nịnh nọt phó thị trường thường vụ của thành phố là làm ra cái việc tổn hại cho địa sản Hoa Dương này.
Đương nhiên, Lưu Quảng Vĩ sở dĩ dám làm như vậy cũng là có chỗ nhờ cậy nhất định, phó thị trưởng thường vụ của thành phố tuy rằng chưa hẳn sẽ cho địa sản Hoa Dương lợi ích gì, nhưng có thể đem lại lợi ích cho tập đoàn Hồng Đỉnh ở khu vực trung tâm.
Công ty mà khu vực trung tâm quản lý, đầy đủ
9 có hơn mười công ty, có thể nói là liên quan đến
từng lĩnh vực một, phó thị trường thường vụ của 3 thành phố là nhân vật số hai trong chính phủ, trong 2 tình hình chính sách cho phép như vậy, tự nhiên có 5 thể cho công ty khác chút lợi ích, như thế mới có – thể tăng thêm công trạng ở khu vực trung tâm.
Không quan tâm là địa sản Hoa Dương hay là cả khu vực trung tâm này đều là một bộ phận của tập đoàn Hồng Đỉnh, cho nên chỉ cần công ty khác ở khu vực trung tâm có thể giành được lợi ích, vậy thì sợ gì làm tổn hại lợi ích của địa sản Hoa Dương, tập đoàn Hồng Đỉnh cũng sẽ nhắm một mắt mở một
mắt mà thôi.
Đương nhiên, như thế tất phải ảnh hưởng đến lợi ích của công ty địa sản Hoa Dương, như thế cũng vừa vặn chính là điều làm cho Uông Thần Vũ lo lắng nhất.
- Uông tổng, chuyện này anh vẫn là nên suy nghĩ kỹ thêm đi, có thể tạo mối quan hệ với bạn của tôi, đối với anh mà nói tính ra cũng là một chuyện tốt.
Lưu Quảng Vĩ nói.
- Ngài nói đúng lắm.
Uông Thần Vũ cười đáp một tiếng, tuy rằng trong lòng thập phần không tình nguyện, thậm chí âm thầm có chút chán ghét nhưng ngoài miệng vẫn không cứng rắn nữa, vẫn y như cũ đưa Trương Vĩ ra, nói:
- Tổng tài, chuyện này có dù sao cũng liên quan đến bộ phận công trình, mà Trương tổng cũng là người có thể lực, tôi vẫn là về thương lượng với anh ấy một chút, ngài cảm thấy thế nào?
- Haizz. . . Vậy được rồi, các anh cứ thương lượng đi.