Phòng Thuật (Dịch) - Chương 624: Phòng nguyên (nguồn cung nhà) (1)
Cao ốc Lạc Thành bao gồm 38 tầng, nghiêm túc mà nói thì từ tầng 33 trở lên mới có view đẹp, ngoại trừ tầng 38 là tầng cao nhất ra, thì chỉ từ tầng 33 đến tầng 37 mới phù hợp, nhưng hai tòa nhà cộng hết lại cũng chưa đến mười phòng nguyên.
Trong đó, đã có đến bảy trong mười bộ phòng nguyên không có thông tin của chủ sở hữu, đương nhiên thân phận của bảy chủ sở hữu này chắc chắn không phải tầm thường, còn ba chủ sở hữu còn lại, thân phận lại vô cùng bình thường.
Một người là quản lý khu vực của công ty môi giới, một người là hoa kiều Mỹ, người còn lại là một thương nhân Thượng Hải, sau khi xem xong thông tin của ba chủ sở hữu này, Lữ Thành liền chuẩn bị gọi điện thoại đến từng chủ sở hữu.
Đầu tiên, Lữ Thành gọi điện thoại cho hoa kiều Mỹ, đối phương cũng không có mục đích muốn bán, nên sau khi thấy tín hiệu không tốt liền cúp điện thoại, người thứ hai hắn gọi chính là thương nhân Thượng Hải, đối phương cũng không trực tiếp từ chối Lữ Thành, và người thứ ba hắn gọi chính là Trương Vĩ.
..
Trương Vĩ sau khi nói chuyện xong với Lỗ Bình, liền xoay người đi đến chỗ đậu xe ô tô, nhưng chưa đi được hai bước, trên tay phải bỗng vang lên một tiếng “ca”, Trương Vĩ vội cuối xuống xem xét cổ tay bên phải.
Sau khi quan sát, liền phát hiện Thủ Liên ở cổ tay, có một hạt Cháu bị vỡ vụn, điều này khiến cho tâm trạng của Trương Vĩ bỗng chốc trầm xuống.
-Mẹ nó.
Trương Vĩ thầm mắng một tiếng, dùng sức dậm chân, đối với việc này hắn thật sự không biết phải làm gì, chỉ có thế buồn bã quay trở về ô tô.
Trương Vĩ ngồi vào ghế điều khiển, Vương Mẫn ngồi ghế bên cạnh tài xế, còn Vương Kiến Phát ngồi ở ghế sau, Trương Vĩ thở phào một cái, cũng không có tâm trạng lái xe.
- À, tôi dù gì cũng là ông chủ, hai người các người lại giống như đại gia, để tôi lái xe chở các người. Không biết xấu hổ sao?
- Trương tổng đã nói vậy, thì để tôi lái cho.
Vương Mẫn quay đầu nhìn Trương Vĩ.
- Cô biết lái ô tô sao?
Trương Vĩ với hai người không phải không thân thiết, chỉ là quá tức giận nên mới buộc miệng nói ra, không ngờ Vương Mẫn lại đề nghị muốn lái xe.
- Tôi đã từng lái “xe đụng”.
Vương Mẫn nháy mắt, cười duyên nói:
- Không sao chứ?
- Hừ.
Trương Vĩ hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn đối phương, thầm nghĩ trong lòng.
- Cô biết lái xe đụng, tôi thì không biết chắc!
- Trương Vĩ. Tôi cũng từng lái qua máy kéo, hay là để tôi thử xem.
Đối với xe ô tô sang trọng của Trương Vĩ, Vương Kiến Phát cũng rất thèm muốn, liền nhào về ghế trước của Trương Vĩ, gương mặt vô cùng kích động.
- Đi sang một bên. Hai người không đáng tin cậy.
Trương Vĩ phất tay áo, giận quá đến mức bật cười.
Nói đến chuyện lái xe, Trương Vĩ trong lúc bất chợt lại nghĩ tới Lưu Thành, Lưu Thành không chỉ xuất thân từ nhà binh, kỹ thuật lái xe cũng không tồi, lại là người hắn tin tưởng, nếu có có hội, Trương Vĩ nhất định sẽ mang hắn theo.
- Reng reng reng…
Khi Trương Vĩ sắp khởi động ô tô, điện thoại di động của hắn đột nhiên vang lên, Trương Vĩ cầm điện thoại di động của mình ra thì thấy, hiện trên màn hình điện thoại là một số lạ.
- A lô.
Trương Vĩ nhấn nút trả lời. Đáp một tiếng.
- Xin chào, xin hỏi anh có phải là Trương tiên sinh không?
Trong điện thoại truyền đến thanh âm của một nam nhân.
- Tôi là Trương Vĩ, anh là ai?
Trương Vĩ hỏi.
- Tôi là Lữ Thành ở công ty bất động sản Nghiệp Đạt. Muốn hỏi anh về căn nhà ở Cao ốc Lạc Thành xem anh có ý định bán ra hay không.
Lữ Thành vô cùng khách khí cất tiếng hỏi.
- Không cần.cảm ơn.
Trương Vĩ nói như đinh đóng cột.
- Trương tiên sinh, vị khách hàng này của tôi rất có thành ý, nhất định sẽ cho anh một mức giá hài lòng.
Lữ Thành nói.
- Khách hàng của anh có thế trả bao nhiêu?
Trương Vĩ dò hỏi.
- Một ngàn hai trăm vạn.
Lữ Thành thử dò xét.
- Giá tiền quá thấp, tôi không muốn bán,cảm ơn.
Trương Vĩ cự tuyệt lần nữa, hắn mua căn nhà này đã 1110 vạn, hơn nữa chi phí và thuế của căn nhà này, trên cơ bản cũng đã 1200 vạn, nếu không thu được lợi nhuận gì, Trương Vĩ nhất định sẽ không bán ra.
- Trương tiên sinh, vậy anh muốn bán bao nhiêu?
Lữ Thành hỏi.
- Thật xin lỗi, tôi còn có chuyện, cúp máy trước đây.
Trương Vĩ nói một câu lấy lệ, sau đó thuận tay ngắt máy điện thoại di động, vừa khởi động ô tô, vừa lầm bầm.
-Ta muốn bán nhà, còn phải cần đến ngươi sao, thật vô vị!
Sau khi biết được thân phận của Trương Vĩ, Lữ Thành cũng đã chuẩn bị tâm lý bị cự tuyệt, nhưng trong lòng vẫn ôm chút hy vọng, nên mới gọi điện thoại cho Trương Vĩ, không ngờ kết quả lại giống như suy đoán của hắn.
- Lữ tổng, ba chủ sở hữu kia đều đã liên lạc rồi, hiện tại họ cũng không muốn bán ra, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?
Thẩm Đông Bình ở trong phòng làm việc, cũng nghe được Lữ Thành gọi điện thoại.
-Nghĩ cách liên lạc với bảy chủ sở hữu còn lại.
- Làm thế nào để liên hệ? Khi chúng ta ngay cả cách thức liên lạc với chủ sở hữu cũng không có.
Thẩm Đông Bình giang tay than thở.
- Không có phương thức liên lạc với chủ sở hữu, thì chúng ta tự mình đến cửa hỏi thăm, xem đối phương có ý muốn bán ra hay không.
Lữ Thành nói.
- Được, tôi biết rồi.
Thẩm Đông Bình nói.
- Nhớ kỹ, bảy chủ sở hữu nhà có thân phận không bình thường, tìm mấy nghiệp vụ viên già dặn kinh nghiệm đi hỏi thăm, lúc nói chuyện nhất định phải khách khí, khi nhân được câu trả lời chắc chắn của đối phương, thì ngàn vạn lần đừng làm phiền đến họ nữa.
Lữ Thành cẩn thận dặn dò.
- Anh yên tâm, tôi nhớ kỹ rồi.
Thẩm Đông Bình đáp một tiếng.
- Ừ, nếu như bảy chủ sở hữu nhà không có ở nhà, thì có thế để ở cửa ra vào một tờ giấy, như vậy…
Ngay khi Lữ Thành đang dặn dò, điện thoại di động của hắn đột nhiên vang lên.