Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phú Quý Không Thể Ngâm - Chương 544:

Bái thiếp đưa đến Tả phủ, Tả Thịnh đang cùng con trai trưởng Tả Dực đánh cờ.

Nghe nói Tô Phái Anh muốn tới yết kiến, Tả Thịnh liền mỉm cười nói: "Tô gia mặc dù suýt sụp đổ dưới tay Tô Sĩ Châm, nhưng không ngờ lại nhờ Tô Phái Anh mà đông sơn tái khởi. Hắn là tâm phúc trước mắt của thái tử, con ngày thường có thể cùng hắn qua lại nhiều hơn."

Tả Dực c��ời nói: "Cha là muốn con nịnh bợ vị tâm phúc này của Thái tử sao?"

"Cũng không phải." Tả Thịnh đỡ bàn đứng dậy, "Là để con học cái khí vận phong độ của người ta, hiếm thấy con em thế gia nào được như hắn, vừa thực tế lại không kiêu căng."

Tả Dực cười đáp ứng.

Tô Phái Anh vừa tới cửa Tả phủ, đại thiếu gia Tả Dực đã rạng rỡ ra đón, song phương hàn huyên đôi câu, liền vào khách sảnh.

Tả Thịnh đã an tọa, mười phần nhiệt tình hỏi han, rồi nói: "Thứ cát sĩ chưa đầy một năm đã thăng quan tiến chức, cháu hiền quả là nhân vật trăm người có một trong khóa này."

Tô Phái Anh nói: "Đâu dám, rể hiền của đại nhân, Tử Thiều huynh văn tài hơn người, thường khiến bái anh (cháu) khen ngợi không ngớt."

Tả Thịnh cảm thấy vô cùng hãnh diện, mở mày mở mặt, vuốt râu cười nói mấy câu.

Lại nói: "Lão phu cũng không nghĩ tới Tử Thiều cùng cháu lại hợp duyên đến vậy, sau này nhờ cháu tiến cử, nghe nói hắn còn được ra mắt Hoàng thượng, được Hoàng thượng khen ngợi.

Tử Thiều vào kinh thành không bao lâu, ở nhiều phương diện còn non nớt hơn cháu, xét vì cùng làm việc trong nha môn, mong rằng cháu chiếu cố hắn nhiều hơn một chút."

"Đại nhân nặng lời." Tô Phái Anh khiêm tốn đáp lời, lại nói: "Bất quá nói đến Tử Thiều huynh, gần đây cháu lại luôn cảm thấy hắn có chút tâm sự nặng nề, không biết hắn có phải gặp phải chuyện gì khó xử không?

Mấy ngày trước đây cùng mấy vị quan trẻ tuổi ở Thuận Thiên phủ dùng trà, lại nghe nói trước đây không lâu Tử Thiều huynh dường như từng có tranh chấp gì đó tại nha môn Thuận Thiên phủ, việc ấy đã được giải quyết chưa?"

Tả Thịnh nhìn gương mặt vô cùng bình thản không chút sơ hở của hắn, khẽ khựng lại.

Tô Phái Anh ở quan trường cũng đã lăn lộn hai năm rồi, cộng thêm những trải nghiệm trước khi nhậm chức của hắn, hắn tự nhiên không thể vì buồn chán mà buông ra những lời này.

Vậy hắn có ý gì đây? Đàm Tử Thiều có tâm sự nặng nề ư? Còn nhắc tới vụ án Thuận Thiên phủ? ... Chẳng lẽ chuyện đó thật ra vẫn chưa xong?

Thần sắc hắn giãn ra, cười nói: "Mấy ngày liên tiếp bận rộn, cũng không tới kịp tìm hắn nói chuyện, cháu có nghe được chuyện gì sao?"

"Đại nhân đừng lo, cho dù bên ngoài có tin đồn thổi cũng không dám để những lời đó làm vẩn đục tai ngài.

Chỉ là vãn bối mới từ Tĩnh Bình Tự đi qua, cũng dường như nhìn thấy Tử Thiều huynh vội vã đi vào mật đạo bên trái của chùa, hình như là cùng người có tranh chấp gì, lo lắng hắn có chuyện gì khó xử, cho nên mới dám nhiều lời."

Tô Phái Anh đặt ly trà xuống, vẫn giữ vẻ thanh thản, điềm đạm.

Mật đạo bên trái Tĩnh Bình Tự? Ánh mắt Tả Thịnh lóe lên, nhưng cũng không chút biến sắc, không muốn để lộ sự nghi ngờ về vị con rể tương lai này.

Cười nói: "Hiếm thấy các ngươi có mối giao tình tốt như vậy, lát nữa ta sẽ hỏi hắn. Nếu đã tới thì ở lại dùng cơm rồi hãy đi! Chúng ta đi thư phòng ngồi!"

"Vậy cháu xin không làm phiền đại nhân nữa, còn có hẹn với bạn ở ngã tư đường phía trước, ngày khác sẽ trở lại viếng thăm."

Tả Thịnh đưa mắt nhìn Tô Phái Anh lên ngựa, liền lập tức gọi người tới: "Lập tức cho người đi Tĩnh Bình Tự phụ cận tìm xem, T�� Thiều có ở đó không?"

...

Đàm Tử Thiều thư sinh yếu đuối, mặc dù hai cú đấm vào mặt nhưng cũng đau đến điếng người rồi.

Tiêu Hành vào lúc này lại không để ý tới hắn nữa, mà là đang nghe Tử Anh kể rành mạch những chuyện hắn đã làm.

Nhìn gương mặt sưng đỏ của nàng trước mặt, lưu loát kể tội hắn, sau đó lại nhớ đến việc hắn và Cố Tiểu Sương cùng xuất hiện, hắn mới chậm chạp nhận ra, có lẽ hắn đã bỏ sót điều gì, Tiêu Hành vì sao lại đúng lúc như vậy vừa vặn xuất hiện ở nơi này? Chẳng lẽ đây không phải là ngoài ý muốn?

Lại nghĩ tới thân phận của hắn, hắn lại một lần nữa bàng hoàng nhận ra.

Vị Sở vương này khác hẳn các hoàng tử khác, hắn không câu nệ tiểu tiết, cũng không thể bị lôi kéo, suốt ngày tự do tự tại, trên phố đều đồn rằng hắn không hề có chút kiêu căng nào.

Cho nên cũng thường khiến người ta quên mất hắn là vị hoàng tử con trai của chí tôn, là người em được thái tử tin cậy, cùng với Sở vương đã theo Định Bắc Vương lập được chiến công hiển hách ở phương Bắc cách đây không lâu!

Hắn điên rồi sao?

Mới vừa rồi lại còn nói muốn khiếu kiện hắn lên đến ngự tiền!

"Vương gia —— xin thứ tội ——" hắn mồ hôi túa ra, nói lắp bắp nhưng cũng hết sức ăn nói khép nép.

Tiêu Hành nghiêng đầu nhìn tới, mỉm cười hỏi: "Đàm đại nhân có tội gì?"

"Hạ quan, hạ quan cùng Lâm Tử Anh xác thực có chút tư oán, nhưng không như nàng nói, vừa nãy vì tức giận nên đã xúc phạm Vương gia, mời Vương gia thứ tội!"

"Ngươi chính là không xúc phạm ta, chuyện này cũng không xong đâu." Tiêu Hành cười nói, "Đàm đại nhân, ngươi mới vừa rồi lại dám ban ngày ban mặt cưỡng bức quan quyến đây.

Ngươi là tân khoa Tiến sĩ, thiên tử môn sinh, đường đường mệnh quan triều đình, ngươi cảm thấy chỉ với việc Lâm cô nương là người của phủ ta, ngươi lại có mặt ở đây, kết quả thì hoàng thượng sẽ tin ngươi hay tin ta?"

Đàm Tử Thiều mồ hôi như tắm, đảo mắt nhìn Lâm Tử Anh: "Ta không có cưỡng bức nàng!"

"Còn lâu ngươi mới làm được!" Cố Tiểu Sương một cước đá vào hạ bộ hắn.

Đàm Tử Thiều kêu thảm thiết ngã v��t xuống, khóe mắt Tiêu Hành cũng không nhịn được giật giật.

"Dám hỏi chủ nhà ở đây là vị nào?"

Nàng gần cửa nhất, thò đầu nhìn một cái, chỉ thấy một nhóm mười mấy người chợt nhận ra đã đứng sẵn trong nội viện, cầm đầu mấy người mặc cẩm y thêu thùa, sắc mặt ngưng trọng, nhìn từ dáng người, khí chất cho đến trang phục đều toát lên vẻ phi phàm, lai lịch hiển hách.

Nhất là người đứng đầu, ngoài bốn mươi, thoạt nhìn rất hiền lành, nhưng trên thực tế ánh mắt mơ hồ ẩn chứa uy nghiêm, khiến người khác phải kính sợ.

"Ngài tìm ai?" Nàng đi ra ngoài.

Đàm Tử Thiều từ dưới đất ngửa đầu cũng nhìn thấy người rồi, lập tức cổ họng thấy ngọt, không nhịn được một búng máu liền trào ra.

Tiêu Hành liếc nhìn người này, mỉm cười bước ra cửa: "Tả đại nhân tới thật là đúng dịp. Rể hiền của ngài cũng ở nơi này, mau tới mau tới!"

Cố Tiểu Sương cùng Tử Anh trao đổi ánh mắt, mãi lúc này mới hiểu ra người đến chính là Tả Thịnh!

Tả Thịnh đã ở trong sân nghe một hồi lâu, mặc dù không thể toàn bộ hiểu được, nhưng cũng đã biết Đàm Tử Thiều ở chỗ này phạm lỗi và bị Tiêu Hành bắt quả tang!

Liên tưởng đến lời Tô Phái Anh nói trước đó, những lời đồn đại trước đây tám chín phần mười là sự thật, còn cô gái họ Lâm kia căn bản không hề trở về!

Cứ như vậy tâm tình của hắn còn có thể tốt đi nơi nào? Hắn gượng cười, khom người hành lễ với Tiêu Hành, nói: "Không biết Vương gia ở chỗ này, hạ quan thất lễ, mong rằng Vương gia thứ tội!"

Nói xong liền bước lên thềm đá, đi vào trong phòng, quét mắt nhìn Đàm Tử Thiều đang chật vật bò dậy từ dưới đất, rồi sau đó giương mắt nhìn hai người Cố, Lâm, chắp tay nói: "Dám hỏi, vị nào là người quen của Đàm đại nhân?"

Vừa thốt ra tiếng "Đàm đại nhân" này, những người có mặt đều nghe ra ẩn ý, liền đưa mắt nhìn nhau.

Tả Dực đi đến bên cạnh Đàm Tử Thiều, trừng mắt nhìn hắn một cái thật hung, sau đó cũng hướng hai nữ nhìn tới.

Bản truyện đã qua biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự đón đọc của quý vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free