Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 53: . Bình tĩnh phát triển.

Sau cái chết của Chế Bồng Nga, cùng với trận thua đau năm 1391, Nghệ Tông càng không màng triều chính, sa vào hưởng lạc. Đền đài cung điện mọc lên như nấm sau mưa, quốc khố thì cạn kiệt, thuế phú nặng nề, dân oán ngập trời, phản loạn xảy ra khắp cõi Đại Việt. Trong triều, Lê Quý Ly được lòng vua, dần nắm giữ quyền hành lớn. Từ cổ chí kim, hễ ngoại thích mà nắm nhiều quyền lực thì triều đình ắt loạn, triều Trần cũng không ngoại lệ. Họ Trần còn nhiều kẻ tài ba, nhận rõ thời thế, ra sức can gián Thượng hoàng, lập mưu diệt Quý Ly, chấn chỉnh triều đình nhưng đều thất bại, bị bắt giết cả. Vận mệnh của dòng dõi Đông A rồi sẽ đi về đâu đây?

Năm 1394, Thượng hoàng Nghệ Tông tuổi cao sức yếu, biết mình khó qua khỏi. Không biết có phải hoàn hồn hay không mà bỗng nhiên tỉnh táo đôi phần, ông tặng Quý Ly bức tranh Tứ phụ, ý muốn Quý Ly hết lòng phò tá vua Trần. Sau lại mơ thấy vua Duệ Tông về đọc cho một bài thơ, điềm xấu báo nhà Trần sẽ mất vào tay Quý Ly. Ông gọi Ly vào gặp, dặn dò mấy câu thử lòng nhưng cũng không làm gì hơn được. Giờ đây, Thượng hoàng đã già yếu, hùng tâm tráng chí không còn, đành buông xuôi mặc cho sự đời. Dường như ông không còn muốn hay cũng chẳng thể xoay chuyển được vận mệnh suy yếu của nhà Trần nữa.

Cuối năm đó, Thượng hoàng băng hà. Lê Quý Ly lên làm Nhập nội Phụ chính Thái sư Bình chương quân quốc trọng sự, Tuyên trung Vệ quốc Đại vương, đeo lân phù vàng. Toàn bộ quyền lực triều đình giờ đây đều quy về tay Ly, thế lực lớn mạnh hơn bao giờ hết. Giờ đây ở Thăng Long, y dưới một người mà trên vạn người, vua Thuận Tông cũng có phần e sợ. Lê Quý Ly đã tính đến việc dời đô về Thanh Hóa, nơi đất tổ của y, nơi thế lực của y mạnh nhất.

Thành Thăng Long đấu đá giữa các thế lực bất kể ngày đêm, quần ma loạn vũ. Mỗi ngày đều có vô số người bị nghiền nát trong cuộc tranh đấu này. Bên ngoài, giặc cướp, thổ phỉ hoành hành, trăm họ lầm than.

Thiên tai, nhân họa liên tiếp, dân chúng trôi dạt khắp nơi, tha hương cầu thực. Ấy vậy mà quanh thành Thăng Long, lạ thay, lại không có bóng dáng nạn dân. Quan lại cử người đi điều tra mới hay rằng Thuận Hóa đã âm thầm thu nạp nạn dân về khai hoang. Vì thế, họ chỉ đăng báo cáo qua loa rồi bỏ đấy, không hề tìm hiểu sâu xa. Dân thời loạn, mạng sống không bằng loài heo chó, ai hơi đâu mà quan tâm? Ít nạn dân thì càng tốt, vừa không lo hỗn loạn, lại dễ bề quản hạt. Họ cứ đinh ninh rằng dân đã đổ về Thuận Hóa khai hoang hết cả rồi, ước chừng chỉ cỡ chục vạn, nhưng nào biết rằng con số thực tế đã lên tới hàng chục vạn người.

Chính b���i vậy mà chỉ trong mấy năm, Tân Đảo tiếp thu thêm hàng chục vạn dân chúng, càng ngày càng đông đúc, giàu mạnh, trở thành một thế lực tương đối lớn ngoài biển Đông. Ấy vậy mà trong đất liền không hề hay biết, chỉ có dăm ba tên buôn lậu người Tàu hay những kẻ qua lại buôn bán mới biết được.

Loạn lạc đến đâu rồi cũng đến lúc kết thúc. Đến năm 1396, cuộc tranh giành quyền lực trên đất Đại Việt đã đến hồi kết. Quý Ly đã khống chế được triều đình, tiêu diệt hầu hết những kẻ ngoan cố chống lại, bắt đầu vươn tay về các địa phương. Cùng năm, Trần Tùng được phong làm Đại soái, mang quân sang dẹp Chiêm Thành, đòi cống nạp. Đại Hải được phong Phó soái theo quân. Cũng như trận năm 1391, trận này cũng diễn ra chóng vánh. Quân Chiêm không phản kháng gì nhiều do đang bận nội đấu. Quân Đại Việt tấn công nhanh mà rút lui cũng nhanh do thiếu lương thực, dẫu vậy, cũng chiếm được một dải đất gần biên giới.

Cứ vậy, đến khi Hồ Quý Ly cướp ngôi, phương Nam sẽ không có cuộc chiến lớn nào giữa Đại Việt và Chiêm Thành nữa. Đại Hải cũng có thể an ổn mà làm ruộng.

Năm năm thấm thoát thoi đưa, kể từ cuộc bình Chiêm năm 1391. Thuận Hóa không có quá nhiều thay đổi, so với sự phát triển bùng nổ khi Đại Hải mới nhậm chức thì giờ đây Thuận Hóa có phần bình tĩnh hơn. Âu cũng là lẽ thường tình, giờ đây trọng tâm của Đại Hải đã dời ra biển. Thuận Hóa giờ chỉ là căn cứ tiền tiêu của hắn trên đất Việt. Sự phát triển của Thuận Hóa mấy năm nay dù không mãnh liệt nhưng cũng đã đón lấy những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu từ kinh thành. Quá khác biệt ắt sẽ sinh chuyện, bởi vậy, Đại Hải cũng không dám làm rầm rộ ở Thuận Hóa.

Sau cuộc Nam tiến năm 1396, Thuận Hóa được biết đến nhiều hơn ở Đại Việt, một vùng đất biên cương yên bình, một trạm trung chuyển, nơi trao đổi hàng hóa giữa Đại Việt và Chiêm Thành cùng với các bộ tộc người miền núi. Dù không quá phồn hoa hay giàu mạnh đông đúc, điểm khác biệt duy nhất là nơi đây sạch sẽ, gọn gàng hơn hẳn các thành thị khác trên cõi Đại Việt, chỉ vậy mà thôi. Tướng trấn thủ - Trấn phủ sứ là Vũ Đại Hải nổi tiếng là người thương dân, lại có tài cầm quân. Chiến sự ở Hải Triều năm 1391 và 1396 đã chứng tỏ điều đó, một viên tướng giỏi, tương lai đầy triển vọng.

Cảng Trúc Lâm (Cao Hùng – Đài Loan hiện đại) là một cảng trấn mới được thành lập trên đảo Minh Châu (Đài Loan) bởi người Việt. Từ ngày đầu thành lập thế lực, khi Phú béo dong buồm lên phương Bắc buôn bán, Đại Hải đã bảo y lưu ý hòn đảo này. Một hòn đảo lớn chưa bị khai phá, giáp ngay Trung Quốc, không quá gần mà cũng chẳng quá xa, là một căn cứ tuyệt vời để buôn bán cũng như chuẩn bị cho đại nghiệp sau này.

Sau nhiều cuộc thăm dò, cuối cùng Đại Hải quyết định thành lập căn cứ trên đảo, làm nơi buôn bán, trao đổi chính với lái buôn người Tàu cũng như cướp biển Đông Doanh. Vì quanh cảng toàn rừng trúc nên đặt tên là Trúc Lâm. Trên đảo dù không có một chính quyền, nhà nước nào thống nhất cai trị nhưng cũng đầy rẫy các bộ lạc bản địa. Sau khi tiêu diệt kha khá bộ lạc, cuối cùng người Vạn Xuân có thể thành lập nên một điểm định cư an toàn, đứng vững gót chân trên hòn đảo Minh Châu này. Thổ dân bản địa tỏ ra hung hãn, thiện chiến hơn nhiều so với thổ dân Tân Đảo. May thay họ cũng như thổ dân Tân Đảo, thuộc nhiều nhóm bộ tộc khác nhau, ngôn ngữ không thống nhất, lại thích tranh đấu tàn bạo nên không thể tập trung lại hòng tiêu diệt những người Vạn Xuân mới đặt chân đến.

Khi điểm định cư được thành lập, cảng nhanh chóng được xây dựng, rồi sau đó là thành quách quân doanh. Chỉ thoáng qua vài năm, một khu định cư quy mô đã được xây dựng hoàn chỉnh. Nơi đây là địa điểm quen thuộc cho các nhóm cướp biển khắp vùng tẩu tán hàng hóa cướp được cũng như nghỉ ngơi lấy lại sức mà không sợ bị trả thù, tiêu diệt. Cảng Trúc Lâm cũng là chỗ mà bọn thương lái người Tàu ưa thích đến để thu mua hàng hóa của cướp biển, cũng như mua những món hàng hiếm lạ của người Vạn Xuân như gương, xà phòng thơm, gia vị,… những món hàng mang về đất liền có giá trị vô cùng lớn.

Khác với Tân Đảo, ở Minh Châu, Vạn Xuân không chủ trương tiêu diệt hay đồng hóa ngay lập tức các bộ lạc bản địa mà chọn cách từ từ, buôn bán thẩm thấu. Thứ nhất, bởi vì thổ dân trên đảo tàn nhẫn, thiện chiến, lại sống sâu trong rừng sâu núi lớn, rất khó để tìm diệt. Ngay cả việc tiêu diệt cũng rất tốn công, bởi mãi đến thời Thế chiến, quân Nhật cũng không thể dập tắt hoàn toàn sự phản kháng của người bản địa mà còn chịu tổn thất lớn.

Thứ hai, đảo Minh Châu này chưa thực sự quan trọng đối với Vạn Xuân; nơi đây không giàu có, đông đúc như Tân Đảo, nên không cần thiết phải chiếm lĩnh hoàn toàn. Thứ ba, Vạn Xuân cũng không đủ người, đủ lính để càn quét cả hòn đảo; Tân Đảo mới là căn cứ chính nên mọi nguồn lực đều tập trung xây dựng nơi đây. Và cuối cùng, Đại Hải muốn chiêu mộ thổ dân đảo Minh Châu làm lính chiến nên đã có cách thống trị rộng rãi hơn. Chính bởi vậy mà quan hệ giữa thổ dân Minh Châu với người Vạn Xuân không đến nỗi tình như anh em nhưng cũng không quá tệ.

Trấn Trúc Lâm, thủ phủ đảo Minh Châu, một trấn nhỏ trên dưới vạn dân, không là gì đối với các thành thị ở Đại Việt hay Minh Triều, nhưng lại là nơi phồn hoa nhất mà thổ dân từng gặp. Con đường sáu làn xe ngựa nối thẳng đến cảng được đổ bê tông, đặc biệt khô ráo, sạch sẽ. Đó là con đường rộng rãi, hoành tráng nhất trên đảo. Kể cả đám thương buôn người Tàu, Đông Doanh mỗi lần đi qua đều không khỏi xuýt xoa, càng không cần nói đến đám thổ dân chân đất, mắt toét.

Bao quanh trấn là bức tường thành cao bằng ba tầng lầu, cao lớn rắn chắc. Xung quanh là hào nước sâu bao quanh, cắm đầy cọc nhọn. Nhìn thôi cũng đã đủ thấy dễ thủ khó công, tạo một cảm giác an toàn cho những ai sống bên trong thành.

Bên trong thành, đường phố sạch sẽ, đều được đổ bê tông. Mưa không lo lầy lội, xe ngựa đi qua rất êm, không lo xóc nảy như đường lát đá. Hai bên là vỉa hè cùng hàng cây rợp bóng mát, tiếp đến là từng dãy cửa hiệu, nhà dân. Tuy quy mô chưa lớn nhưng lại rất phồn hoa, kẻ ra người vào tấp nập. Hễ ai là công dân Vạn Xuân thì đều ưỡn ngực ngẩng cao đầu, tự hào lắm, mang khí thế của dân cường quốc, dù cho Vạn Xuân bây giờ còn nhỏ bé, dân số chưa đủ trăm vạn.

Một đám thổ dân mặc áo trắng, mặt đầy hình xăm, mang vác nặng nề tiến vào. Nào là thịt khô, da lông, rồi còn vài thứ gỗ, sơn trân kỳ lạ. Họ là người của một bộ lạc cách đây bảy ngày đường, vượt rừng đến buôn bán. Bước đến dưới cổng thành, dù có qua lại bao lần vẫn bị cái khí thế to lớn, bàng bạc ập thẳng vào mặt, không khỏi choáng ngợp. Đúng là từ quê lên phố mà, chưa trải sự đời.

“Dẹp đường cho người ta còn đi. Nhanh! Đến đây đăng ký rồi mới được vào thành.” Một lính canh nói lớn, thu hút sự chú ý của đám thổ dân đang ngơ ngác trước cửa thành.

“Đến đây! Mày đăng ký cho bọn tao. Bọn tao đến từ bộ lạc Gấu Đen phía Bắc, cách đây bảy ngày đường, đến đổi chút đồ dùng.” Một tên thổ dân già nhưng rắn chắc, mặt cũng đầy hình xăm, dùng thứ tiếng Việt lơ lớ nói.

Người vệ binh Việt nhanh chóng điền mẫu đơn, rồi trao cho họ.

“Này, cầm tờ giấy này nếu bị kiểm tra thì đưa ra, người ta sẽ biết. Các ngươi cũng nên học chữ Vạn Xuân đi, nếu không làm sao biết ghi gì trên giấy, muốn tìm mua gì cũng khó, bảng hiệu cũng không đọc được.”

“Bọn tao già rồi sao mà học được mấy chữ của tụi mày.” Tên thổ dân đáp.

“Đưa bọn trẻ đến học, đưa vài đứa sáng dạ đến học, sau nó về sẽ dạy lại cho người tộc mày. Ở Trúc Lâm, trẻ nhỏ được dạy học miễn phí, các người chỉ cần lo đồ ăn cho chúng là được, chỗ ở cũng không cần lo. Bộ lạc Diều Hâu và Sói Xám đều đã gửi trẻ con đến học rồi đấy.”

“Thế à, để tao về bộ lạc bàn bạc lại đã.” Tên thủ lĩnh trầm ngâm.

“Ừ, nghĩ kỹ đi nhá. Đi học có nhiều thứ tốt lắm, lợi cho bộ lạc của các ngươi. Vào đi, qua bảng tin, có tin tuyển quân, nhận người từ các bộ lạc, xem có hợp ý không.”

“Được rồi, tao đi đây, cho mày mấy củ mài.” Tên thủ lĩnh đưa túi củ mài qua.

“Tao xin, biếu lại mày chút quả khô, ngon lắm, nhận đi, tâm ý của tao.”

Vệ binh đáp lễ bằng túi quả khô mới được phát. Có qua có lại mới toại lòng nhau. Làm tốt quan hệ với các bộ lạc, khiến họ chủ động học tập tiếng nói, chữ viết, văn hóa Vạn Xuân cũng là công việc hắn được giao. Một nhiệm vụ quan trọng trong công cuộc đồng hóa dân bản địa thông qua sự vượt trội về văn hóa, kinh tế, quân sự của Vạn Xuân, khiến cho việc gia nhập Vạn Xuân trở thành ước mơ và đích đến của người bản địa.

Tên thủ lĩnh nhận túi quả, cười cười rồi cùng đoàn người tiến vào thành.

“Chà chà, thứ hạt này ăn béo thật, giá mà có nhiều một chút mang về cho thằng nhỏ thì hay biết mấy.” Một tên thổ dân trẻ nói.

“Quả khô này cũng ngon, chua chua ngọt ngọt, không biết bọn này kiếm đâu ra, tao đi khắp rừng mà không sao kiếm được thứ này.” Tên khác đáp.

“Nghe nói mang từ phía bên kia biển đến, xa lắm.”

“Chúng mày chỉ biết ăn. Nhìn áo giáp với đao kiếm của tụi nó, sáng choang, chắc là sắc bén khỏi phải nói. Tao mà có được một bộ thì có gặp gấu mù cũng không ngán.” Một tên cao to đen hôi nói.

“Không chê nặng à, mặc thế sao chạy trong rừng được.”

“Khỏe thì lo gì. Có cái áo giáp sắt kia, bị tên bắn trúng cũng không lo chết.”

“Cứ mơ đi!”

Đám thổ dân vừa đi vừa nói vào thành, không khỏi xuýt xoa trước những thứ mới mẻ như đường bê tông như những phiến đá khổng lồ, nhà lầu, xe ngựa rồi đủ các hạng người với những phục sức khác nhau.

Đoạn văn này là một sản phẩm trí tuệ từ truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free