Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 66: Chiêm Thành suy vong.

Thành Đồ Bàn vẫn luôn tấp nập, đặc biệt là khi quân tướng từ các vùng, các tiểu quốc quy tụ về đây chuẩn bị xuất chinh chinh phạt Đại Ngu. Bên ngoài thành, hàng vạn lều bạt trải dài phủ kín mặt đất, binh lính đông nghịt. Thương buôn, gái bán hoa theo quân ra sức mời chào bán hàng, bán sắc. Khắp nơi rác rưởi, đồ ăn thừa vứt bừa bãi, ruồi nhặng bay tứ tung... Đó là cảnh tư���ng không quá xa lạ tại các doanh trại thời bấy giờ, dù ở phương Đông hay phương Tây.

Trong hoàng cung, vua Chiêm cùng các vương, tướng, đại thần đang say sưa yến tiệc, thưởng thức ca vũ thì bỗng một thám báo hớt hải chạy vào, quỳ xuống trước mặt nhà vua.

“Cấp báo! Cảng Virinu xuất hiện hạm đội lạ tấn công, thương vong vô số, quân địch đổ bộ đông đến hàng vạn, xin cấp cứu viện!”

“Cái gì? Ai có thể tấn công từ biển vào, lũ Chân Lạp ư? Thủy quân chết đâu hết rồi mà để giặc đánh vào?” Vua Chiêm thất kinh.

“Địch tấn công bằng vũ khí lạ, tiếng như sấm sét, thủy quân ta chưa kịp xuất cảng đã bị đánh tan!” Tên thám báo run rẩy đáp.

“Không, bệ hạ. Thủy quân Chân Lạp không đủ sức để tấn công Virinu, ngay cả khi không có thủy quân ta đóng giữ. Vũ khí hắn nói nghe như vũ khí của bọn người Việt… nhưng rõ ràng chúng đang đánh nhau với quân Minh, làm sao có sức, có lực mà tấn công chúng ta? Hơn nữa, đánh từ biển vào không phải phong cách của chúng, chúng thường sẽ đi theo đường bộ từ Thuận Hóa đến.” Một tên tướng già phân tích.

“Mặc kệ là ai! Giặc đến cửa là phải đánh, nếu không thể diện của Chiêm Thành biết đặt vào đâu? May mắn thay, đại quân đang tập hợp ở đây, ta có thừa lực lượng để nghiền nát bọn giặc biển này. Truyền lệnh! Đại quân chuẩn bị, ta đích thân cầm quân, dạy cho lũ giặc cỏ kia một bài học!” Vua Chiêm tức giận nói.

“RÕ!!!!” Chúng tướng vâng lệnh, xoay người rời đi.

Bị tấn công bất ngờ, vua quan Chiêm Thành có chút hoang mang rối loạn nhưng cũng không quá lo lắng. Giặc từ biển đánh vào, tàu thuyền làm sao chở được mấy vạn quân? Huống chi đại quân Chiêm Thành đang đóng ngay dưới chân thành Đồ Bàn, cần gì phải vội vàng lo lắng? Chính vì thế mà dù lệnh hành quân đã ban ra mấy tiếng đồng hồ, quân đội vẫn chưa chỉnh đốn xong. E rằng phải đến chập tối mới có thể khởi hành... Vậy thì đi được mấy tiếng đã phải nghỉ sao? Hành quân ban đêm rất khó, người thời ấy phần lớn bị quáng gà, làm sao mà đi đường đêm được, cũng không hợp với thói quen sinh hoạt của binh lính. Giặc mới đánh ở Virinu, cách đô thành hai ba ngày đường, chưa thể tới ngay được. Đợi giặc đi đến, mệt mỏi rồi xông ra đánh khéo lại hay.

Mãi đến chiều muộn, khi nắng đã dịu bớt, đại quân Chiêm Thành mới bắt đầu hành quân. Đi đầu là đội chiến tượng đông đến cả trăm con, theo sau là một nhúm nhỏ kỵ binh không đáng kể, chưa đến nghìn người, ngựa cũng thấp bé. Tiếp đến là bộ binh và cuối cùng là đám quân nhu, thương buôn, gái bán hoa… Quân Chiêm đông dễ đến cả chục vạn, phủ kín mặt đường, mạnh ai nấy đi, vừa đi vừa tán phét, hàng ngũ kéo dài cả dặm.

Xuất phát muộn nên đi không được bao xa thì trời dần tối. Quân Chiêm nghỉ lại đóng quân, chờ sáng mai đi tiếp. Trăng thanh gió mát cũng không cần lều bạt rườm rà làm gì, cứ ngả lưng ra đất, thêm cái chăn mỏng là ngủ được. Sau bữa tối đơn giản, binh lính bắt đầu tán phét, đánh bạc tìm việc vui. Doanh địa rộng lớn mà canh phòng lỏng lẻo, không rào cũng chẳng có hào, chỉ dăm ba cọc cản mã tượng trưng. Nơi vua tướng quân Chiêm đóng giữ thì nghiêm ngặt quy củ hơn được đôi chút.

Nửa đêm, doanh địa yên ắng, chỉ còn tiếng ngáy, tiếng ngủ mớ. Lính canh phòng đi đi lại lại chán muốn chết, ai nấy uể oải, chỉ muốn nằm vật ra mà ngủ. Đêm nay gió hiu hiu thổi, chỉ mong bắc cái chõng ra nằm ngủ cho sướng, tiếc thay chúng phải đi tuần. Vừa đi vừa nói chuyện, câu được câu không cho bớt buồn ngủ, bỗng một tên lính đứng khựng lại, cảnh giác nhìn tứ phía.

“Gì đấy?” Tên đi cùng hỏi, giọng gắt gỏng.

“Mày nghe tiếng gì không?” Người lính ban nãy đáp.

“Làm khỉ gì có tiếng gì, tiếng ngáy ngủ à, bố khỉ!”

“Nghe kĩ coi!” Tên kia sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, y nằm vật ngay ra đất, áp tai xuống. Đồng bạn cũng nằm ra theo, từng tiếng ầm ầm rất nhẹ rất xa… rồi gần hơn, gần hơn, thùng thùng như tiếng trống trận, điếc cả màng tai. Hai tên lính canh mặt xám ngoét nhìn nhau… “Chết tiệt, có khi nào quân địch tập kích?”

“ĐỊCH TẬP!… ĐỊCH TẬP!” Chúng chạy vào doanh địa, hét lên thất thanh. Chẳng mấy chốc cả doanh địa gà bay chó sủa, mấy tên lính lồm cồm bò dậy, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vương tướng Chiêm Thành nghe tiếng kêu la cũng choàng tỉnh giấc, vội vã mặc giáp mũ.

Phản ứng của quân Chiêm Thành rất nhanh nhưng làm sao nhanh bằng thiết kỵ Vạn Xuân? Chỉ vỏn vẹn trong chớp mắt, từ xa, dưới ánh trăng sáng, hàng ngàn kỵ binh thúc ngựa lao đến, thanh thế to lớn, tựa như vũ bão, không mất bao lâu đã ập đến doanh trại quân Chiêm.

Doanh địa đơn sơ không tường vây cũng chẳng có chiến hào làm sao cản được đợt xung phong của kỵ binh? Quân Vạn Xuân hò hét lao đến, tiếng hô giết vang tận trời. Kỵ sĩ trên lưng ngựa, qua lại như gió, từng mũi lao ngọn giáo sáng loáng cướp đi tính mạng của mấy tên lính Chiêm còn đang ngơ ngác… Ánh gươm đao sắc lạnh, mỗi lần vung lên hạ xuống lại mang theo một vong hồn.

Kỵ binh quân Việt không đông nhưng đánh bất ngờ, lại có đêm tối yểm trợ, như hổ thêm cánh, khiến quân Chiêm không thể xác định được có bao nhiêu kẻ địch, đánh từ hướng nào. Cả doanh địa như một mớ hỗn độn, quân không thấy tướng, tướng không có quân, khắp nơi là ánh lửa, máu tươi, tiếng kêu la, khóc la thảm thiết không ngớt. Kỵ binh quân Việt như u linh từ địa ngục, xuất hiện khắp nơi.

Quân Chiêm nháo nhác, không có người lãnh đạo không thể lập trận phòng thủ hiệu quả được. Nhiều tên còn không kịp cầm lấy vũ khí đã bị đám đông hỗn loạn kéo đi. Một tên lính Chiêm vừa mới nhặt được ngọn giáo, quay ra ngó nghiêng tìm kiếm đồng bạn thì có bóng đen to lớn lướt nhanh qua, cổ mát lạnh. Một cái đầu lâu bay lên trời kéo theo đường máu dài phun tung tóe, máu tươi phun xối xả ướt cả lều trại, thân hình không đầu loạng choạng ngã gục xuống. Cách đó không xa, một tên lính khác bị đẩy ngã, lồm cồm bò dậy thì bỗng đâu một cái đầu lâu lăn đến dưới chân y, khuôn mặt lấm lem, mắt trợn ngược như lệ quỷ. Y la toáng lên, gào thét đến đứt cả dây thanh quản… không để y hét lâu, một ngọn giáo bay tới cắm xuyên ngực, ghim y xuống đất. Nội tạng vỡ nát cùng máu tươi ồng ộc chảy ra từ miệng, y chỉ kịp ú ớ mấy câu rồi lịm vào đêm tối vô tận… Những cảnh như vậy diễn ra khắp doanh trại Chiêm Thành. Kỵ binh quân Việt hung mãnh như những cỗ máy thu hoạch đầu người, nơi đâu kỵ binh đi qua là xác quân Chiêm ngổn ngang.

Nửa giờ chém giết, quân Chiêm bị giết nhiều vô số, số bị dẫm đạp chết cũng không biết bao nhiêu mà kể. Số còn lại, những kẻ khôn ngoan hơn thì co cụm lại với nhau phòng thủ. Tên nào tên nấy mặt mũi bàng hoàng run rẩy nhưng tay vẫn cầm chắc vũ khí, lơ là chút thôi là toi ngay… Cuối cùng chúng cũng có thể ổn định, dù cho cái giá của sự ổn định này quá đắt.

Thấy Chiêm quân bắt đầu phòng thủ có hiệu quả, đồng thời hậu quân của Chiêm cũng đang chạy đến tiếp ứng, kỵ binh quân Vạn Xuân lập tức nổi kèn thu quân, mang theo đồng đội bị thương hoặc đã hy sinh, chỉ để lại cho Chiêm quân một doanh địa tan hoang. Khắp nơi là lửa cháy, tay chân cụt lủn, máu tươi chảy tí tách khiến mặt đất sình lầy.

Kỵ binh quân Vạn Xuân rút đi một lúc lâu quân Chiêm mới thở phào nhẹ nhõm. Đợi khi quân tiếp viện đến thì họ mới ngã quỵ xuống đất. Đám tân binh giờ đây mới hoàn hồn, thấy thảm cảnh tựa địa ngục trần gian, tay chân bủn rủn, nôn thốc nôn tháo, tiếng khóc rống thảm thiết không dứt. Vua Chiêm mặt tái mét, cắt không ra một giọt máu, người y run rẩy, không biết là sợ hay là giận… Vừa xuất quân đã bất lợi… Sao thám báo không hề báo cáo địch có kỵ binh?… Mẹ kiếp, hắn đã quá chủ quan rồi… Y mang theo cận vệ, im lặng quay người rời đi… Phải chăng nên rút về kinh thành, lợi dụng tường cao hào sâu để cố thủ?

Dù có nhiều ý kiến khuyên can nên rút quân về thành Đồ Bàn phòng thủ nhưng vua Chiêm không nghe. Trận tập kích khiến thanh danh của y suy giảm nghiêm trọng, bức thiết cần một chiến thắng để gỡ gạc thể diện. Đêm qua, phần lớn lính tử trận là quân của các chư vương, lực lượng thuộc quyền y cũng không bị tổn thất đáng kể… Thực ra thì cũng không có hại. Y biết rõ đám vương hầu quý tộc kia, dù miệng lưỡi phục tùng nhưng vẫn ngầm có ý đồ khác. Có cơ hội, bọn chúng không ngại kéo y xuống mà thay thế! Trận này nhất định phải đánh, phải đánh cho thật đẹp.

Quân Chiêm chỉnh đốn cả ngày, mãi đến ngày thứ hai mới có thể tiếp tục hành quân. Cả quân lẫn tướng đều mặt mày ủ ê. Trận tập kích đêm qua đã khiến họ bị chấn động tâm lý nghiêm trọng. Hiện tượng đào ngũ đã bắt đầu manh nha, nhiều nhóm túm năm tụm ba thì thầm bí mật gì đó.

Chưa gặp đại quân Vạn Xuân mà đã như vậy thì trận quyết chiến tới đây liệu quân Chiêm Thành có thể làm được gì? Đội quân 4 lần phá thành Thăng Long đã không còn dũng mãnh như xưa nữa rồi. Sau cái chết của Chế Bồng Nga, rồi trận nội chiến tranh ngai vàng, cuộc ám sát La Nga… Chiêm Thành luôn rơi vào hỗn loạn. Đấy là chưa kể thi thoảng lại phải chống đỡ các cuộc nam tiến của người Việt. Binh lính tinh nhuệ chết gần hết ở chiến trường rồi, tướng tài cũng vì những âm mưu tranh đấu chốn cung đình mà bỏ mạng… Khí số nhà Chiêm coi như đã hết.

Không bị diệt quốc ngay là do Đại Việt cũng đang phải oằn mình chống trả sự xâm lược từ phương Bắc, quả là trong cái rủi có cái may… Nhưng may mắn ấy chẳng kéo dài bao lâu. Sử sách chép lại, sau khi nhà Lê Sơ thành lập, đất nước dần ổn định, đến thời vua Lê Thánh Tông, chục vạn tinh binh Đại Việt đã vượt Hoành Sơn quan san bằng Đồ Bàn… Từ đó đến mãi về sau, Chiêm Thành không tài nào gượng dậy nổi.

Và ở thế giới này, với sự xuất hiện của Vạn Xuân, có lẽ thời gian Chiêm Thành diệt quốc sẽ diễn ra sớm hơn chăng?

Mọi bản quyền đối với nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép không có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free