(Đã dịch) Quỷ Tam Quốc - Chương 1495: Ai bày cái bẫy cho ai (Thùy bố thùy đích quyển sáo)
Bóng đêm chậm rãi bao phủ, khắp nơi thỉnh thoảng vang lên tiếng chim thú săn mồi đêm, vừa quấy nhiễu con mồi, vừa tuyên cáo chủ quyền với láng giềng: "Lão tử đi săn ở đây, kẻ khác đừng bén mảng!"
Ngay cả chim thú còn có ý thức lãnh địa mạnh mẽ, huống chi là con người.
Ngũ Lý giản, hay cả Xuyên Thục, vốn dĩ không phải nơi quá rộng lớn, thật sự không dung nạp được nhiều người. Vì vậy, tranh đoạt địa bàn là điều không thể tránh khỏi.
Thời đại này, hễ động chút là xưng mười vạn trăm vạn quân, ngay cả người Hồ cũng học trò này, hễ mở miệng là khoe có bao nhiêu quân mã. Dù sao, nhân số chỉ cần vượt vạn, khi dàn trận sẽ thấy phô thiên cái địa. Cứ nghĩ đến sinh viên năm nhất huấn luyện quân sự, ba bốn ngàn người đã chiếm gần hết thao trường, nếu gấp hai ba, thậm chí mười lần, người Hán bình thường, đếm ngón tay ngón chân còn chưa xong, nghe đến mười vạn, một trăm vạn, cũng tin sái cổ.
Bởi vì hoàn toàn không có khái niệm...
Mà ở Xuyên Thục, vùng núi non hiểm trở, ai mà khoe khoang mười vạn trăm vạn, cơ bản là trò cười. Trừ phi muốn hù dọa người, chứ hai bên mà thật sự xuất động trên vạn người quyết chiến, e rằng "card màn hình" nổ tung... Khụ khụ, là sơn cốc chật cứng mất.
Xuyên Thục lắm núi, quân số lớn vậy, núi nào chứa nổi? Chẳng lẽ chia quân thành mấy bộ phận, bên đỉnh núi một ít, bên sơn cốc một ít?
Cho nên, tác chiến vùng núi, quân số thường ở mức ngàn người, nhiều lắm ba bốn ngàn là kịch. Hơn nữa thì không triển khai được đội hình, quân tốt không tham chiến cũng chỉ đứng nhìn cho đủ số.
Lưu Bị xưng có ba vạn quân, rồi tuyên bố ở Ngũ Lý giản có một vạn, thực tế chỉ hai ngàn, cộng thêm một ngàn quân sơn cước Trương Phi dẫn theo. Dù quân số không nhiều, nhưng phần lớn là quân tốt Lưu Bị chiêu mộ huấn luyện ở Tân Dã, đã trải qua gần nửa năm huấn luyện, có thể xem là tinh binh, hoặc tinh nhuệ sơ cấp, cũng không quá lời.
Thời đại này, những tinh nhuệ này gánh vác nhiệm vụ chiến đấu quan trọng nhất: đột kích trong dã chiến, làm tử sĩ khi công thành, đãi ngộ tốt, trang bị tinh lương.
Còn lại, thường gánh vác nhiệm vụ phụ trợ như phòng giữ, cảnh giới, tuần tra, giữ gìn lương đạo. Khi không giao chiến, tác dụng của họ là duy trì chiến tuyến, bảo trì trận hình, yểm hộ cánh, để tinh nhuệ yên tâm xông pha.
Đừng nói Hán triều, ngay cả đến Đường Tống kinh tế phát triển hơn, cũng không thể cùng lúc trang bị mười mấy vạn quân tốt, rồi để họ thoát ly sản xuất, huấn luyện cường độ cao, thành quân nhân chuyên nghiệp do chính quyền nuôi. Vì làm vậy quá tốn kém, các triều đại đổi thay, văn võ tranh giành, thường cũng chỉ vì tiền tài.
Vậy nên, làm sao vận dụng tốt nhất tinh nhuệ binh sĩ, hữu hiệu đả kích đối phương, giảm thiểu thương vong cho mình, trở thành vấn đề sống còn với tướng lĩnh Xuyên Thục.
Trương Phi co ro trong áo khoác, ngồi bên đống lửa, nhìn con chim sẻ nướng cháy trong tay mà lòng bực bội...
Vừa nghĩ ngợi chút thôi, không ngờ nướng khét mất rồi.
Hộ vệ bên cạnh phì cười.
Trương Phi liếc xéo, hừ một tiếng, không so đo, há miệng cắn. Chim sẻ bé tẹo, Trương Phi nuốt cả xương, răng rắc răng rắc nhai nát. Những ngày ở trong núi, có bát canh nóng, miếng huyết thực là tốt rồi, ai rảnh mà nhăn nhó nhai kỹ nuốt chậm?
Ngũ Lý giản tuy không dài, nhưng muốn vòng qua, đâu chỉ năm dặm đường. Thêm nữa là vùng núi, lên xuống quanh co, thỉnh thoảng phải dừng lại để dẫn đường xác định phương hướng, tốc độ tiến quân chẳng thể nhanh được.
Doanh địa Chinh Tây ở Ngũ Lý giản, trinh sát đã dò xét rõ. Quan Vũ những ngày qua liên tục quấy rối, vừa gây áp lực cho quân Chinh Tây, vừa làm họ mệt mỏi, vừa thu hút sự chú ý của quân Chinh Tây ở Ngũ Lý giản, tạo cơ hội cho Trương Phi.
Đánh chính diện, hao tổn quá lớn.
Miệng Ngũ Lý giản còn tương đối rộng, nhưng dù sao cũng chỉ có một lối ra, triển khai được nhiều nhất cũng chỉ không đủ ngàn người. Nếu bị quân Chinh Tây bày trận hình cung ngoài khe...
Cho nên Quan Vũ chỉ mang quân lôi kéo, ép tướng lĩnh Chinh Tây ở Ngũ Lý giản ngày ngày bày trận ngoài khe, phòng doanh trại bị xung kích. Đồng thời, quân Chinh Tây cũng không dám tùy tiện truy kích quân Quan Vũ, khiến việc lập trại của tướng Chinh Tây bị trì hoãn.
Còn Trương Phi, là con cờ phá vỡ bế tắc.
Trương Phi gặm xong chim sẻ cháy, lại ăn một cái bánh ngô đen sì, tu ừng ực nửa bầu nước, mới thấy bụng đỡ đói, liền gọi dẫn đường, hỏi kỹ lộ trình, rồi truyền lệnh: "Hôm nay nghỉ sớm! Mai giờ Dần nấu cơm, giờ Mão xuất phát!"
Quân tốt nhao nhao đáp lời. Trương Phi nhìn đống lửa, trong mắt như có ngọn lửa nhấp nháy. Qua hai đỉnh núi nữa là vòng ra, và ngày mai, là thời khắc thắng bại!
... ... ... ... ... ...
Ngụy Diên giận dữ ném mũ giáp sang một bên.
Hôm nay lại đứng gác cả ngày.
Nếu không có Từ Thứ dặn dò trước, Ngụy Diên đã dẫn quân giết vào Ngũ Lý giản rồi!
Ngày ngày thấy gã mắt nhỏ râu dài đối diện diễu võ dương oai, Ngụy Diên không hiểu sao cứ thấy ngứa mắt, chỉ muốn sớm chém hắn một đao, chặt cái đầu râu dài kia xuống.
(CVT: Ngụy Diên với Quan Vũ có vướng mắc gì à??? Gúc thấy Quan Vũ là người chiêu hàng Diên ở Trường Sa thôi....Cầu bàn luận...Anh em cho hỏi vì sao Diên nhìn Vũ cảm thấy ngứa mắt....^^)
Hộ vệ đi theo Ngụy Diên cũng nóng ruột:
"Tướng quân," hộ vệ đưa bầu nước cho Ngụy Diên, "doanh trại cứ bị trì hoãn thế này, không phải là cách..."
Ngụy Diên nhận bầu nước, ừng ực uống một hơi, rồi ném cho hộ vệ, tựa lưng vào cột trại, duỗi thẳng chân, thở dài sảng khoái: "Ha... Yên tâm đi, tính thời gian, cũng sắp đến rồi..."
Hộ vệ nhận bầu nước, ngớ người: "Tướng quân, ý ngài là..."
"Lão tử không có ý gì," Ngụy Diên trừng mắt, "dặn anh em lặng lẽ, không muốn chết thì căng da ra mà giữ, đừng để nửa đêm bị đánh úp doanh trại mà không biết! Còn những người khác... kệ họ!"
Địa hình này, chỉ cần giữ vững trạm gác trên đỉnh núi, xác suất bị đánh lén sẽ giảm đáng kể. Nhưng Ngụy Diên vẫn phải phòng, vì biết mình là mồi nhử, và món mồi ngon nhất với quân Kinh Châu, chính là đám quân Quảng Hán cũ từ chỗ Triệu Vĩ chia ra.
Đám này vốn dĩ bị bỏ rơi...
Dù sao, Triệu Vĩ vẫn là một phần của liên minh. Nếu Triệu Vĩ giữ quá nhiều quân tốt, cũng bất lợi cho việc ổn định Quảng Hán. Triệu Vĩ hiểu rõ điều này, nên cắt ra cho Ngụy Diên, toàn là già yếu bệnh tật, dĩ nhiên trở thành đối tượng bị hy sinh.
Hộ vệ hiểu ý, liền quay đi truyền lệnh. Xưa nay, kẻ yếu luôn là những người đầu tiên bị vứt bỏ. Muốn không bị vứt bỏ, van xin khóc lóc vô ích, chỉ có thể mạnh lên, mạnh đến mức người khác không dám coi thường.
Ngụy Diên cũng chờ đợi cơ hội như vậy.
Trời vừa sáng, Quan Vũ lại dẫn quân đến, dù sao chỉ cách năm dặm, đi đi lại lại không khó. Ngay khi hai bên bày trận giằng co, Trương Phi dẫn quân xông ra từ cánh quân Ngụy Diên, vừa bọc đánh đường lui của Ngụy Diên, vừa xông lên giết!
"Tiểu tặc! Đền mạng!"
Trương Phi rống một tiếng, chấn động cả sơn cốc, vung trường sóc xông đến chỗ Ngụy Diên. Hơn mười quân Quảng Hán của Triệu Vĩ ở bên cánh, lập tức bị Trương Phi càn quét sạch!
Thấy vậy, con ngươi Ngụy Diên co lại!
Dù đã chuẩn bị, nhưng sự dũng mãnh của Trương Phi vẫn vượt quá dự kiến. Nhìn trường sóc dị hình của Trương Phi tung bay, không chỉ sát phạt lăng lệ, khiến người tan tác, mà Ngụy Diên còn thấy, Trương Phi vẫn giữ lại chút sức, có thể tùy thời điều chỉnh theo tình hình chiến trường...
"Đi!" Ngụy Diên không nói hai lời, dẫn quân rút lui. Quan Vũ đang chém giết ở khe Ngũ Lý giản, bị quân Triệu Vĩ cản trở, nhất thời không ra được. Nếu Ngụy Diên chần chừ, bị Quan Vũ Trương Phi hợp kích, chắc chắn không có lợi.
"Ngao ngao ngao, chạy đâu!"
Quan Vũ bị cản trở, chưa thấy động tĩnh của Ngụy Diên ở phía sau, nhưng Trương Phi từ cánh xông ra lại thấy rõ, vội hô hoán dẫn trường sóc đuổi theo.
Quân Quảng Hán của Triệu Vĩ nghe tiếng Trương Phi, lại thấy Ngụy Diên rút lui, lập tức sĩ khí dao động, lòng người tan rã, nhao nhao bỏ chạy. Trương Phi không dây dưa với đám quân bỏ chạy, mà xông thẳng đến chỗ Ngụy Diên.
Ngụy Diên nhíu mày, nói với một quân hầu bên cạnh: "Dẫn anh em lên trước, ta cản hắn một trận!" Nói xong, liền dẫn hộ vệ nghênh đón Trương Phi.
"Oa rắc rắc rắc! Đến hay lắm!"
Chiến trường ồn ào vẫn không át được tiếng Trương Phi. Thấy Ngụy Diên nghênh chiến, Trương Phi cười quái dị, xông lên mấy bước, rồi đâm thẳng trường sóc vào ngực Ngụy Diên!
Đường sóc này tuy hướng ngực Ngụy Diên, thế đi lăng lệ, nhưng thực tế cán giáo hơi rung, vẫn giữ ba phần lực, sẵn sàng biến hóa theo phản ứng của Ngụy Diên, có thể lên xuống trái phải, thậm chí đổi thành rút kích và đập, biến hóa khôn lường!
Ngụy Diên nheo mắt, nhìn chằm chằm trường sóc dị hình của Trương Phi, chờ thấy hai tay Trương Phi từ cong thành thẳng, đột nhiên nghiêng người tránh né, vung trường đao từ dưới lên!
Vì trọng tâm, trường đao nặng hơn trường sóc một chút. Dù trường sóc dị hình của Trương Phi dài hơn, vặn vẹo như rắn, nhưng so về trọng lượng vẫn thua trường đao. Ngụy Diên mượn lực xoay người vung đao, không chỉ có lực của bản thân, mà còn có trọng lượng của đao, phát sau mà đến trước, nhanh như chớp giật, "Keng" một tiếng chém vào cán trường sóc của Trương Phi!
Nếu là gỗ thường, dưới đòn này đã sớm vỡ vụn. Nếu là người thường, chắc chỉ biết nắm chặt cán gỗ, rồi bị chấn đến rách cả kẽ tay!
Trương Phi và Ngụy Diên gần như cùng lúc buông lỏng tay, hóa giải lực va chạm, rồi nắm chặt binh khí, điều chỉnh khống chế, lại gần như đồng thời, một đao một giáo, va vào nhau, phát ra tiếng va chạm lớn hơn, tia lửa tung tóe, cả hai đều giật lùi nửa bước!
"Oa ca ca ca ca! Thống khoái! Lại đến!" Trương Phi quái khiếu, run cánh tay tê rần, không giận mà mừng, kêu to khiêu chiến, vung trường sóc đâm tới.
Ngụy Diên mượn thế, thu đao, lùi một bước, quát: "Chờ gì nữa? Bắn!"
Ngụy Diên ra lệnh, mấy hộ vệ sau tấm chắn xông lên, giương nỏ đã căng dây, không kịp nhắm chuẩn, cứ đại khái nhắm vào Trương Phi mà bóp cò!
Trước khi nghênh chiến Trương Phi, Ngụy Diên đã dặn hộ vệ chuẩn bị cường nỗ, lúc này dùng chiêu này, khiến Trương Phi trở tay không kịp!
Trương Phi "Ngao" một tiếng, dựng tóc gáy. Lúc này, muốn tìm vật che chắn cũng không kịp, mà Trương Phi đang vung trường sóc xông lên, cũng không kịp vung vẩy trường sóc để đỡ. Trong điện quang hỏa thạch, Trương Phi hai tay mạnh mẽ ấn xuống, như sào nhảy, nện giáo xuống đất, mượn lực bật người lên!
Bảy tám mũi tên nỏ rít lên từ dưới chân Trương Phi bay qua, bắn ngã mấy hộ vệ đi theo Trương Phi.
"Cường nỗ!"
"Cẩn thận!"
"Tam tướng quân!"
Hộ vệ Trương Phi vội xông lên, dùng tấm chắn che kín Trương Phi.
Trước cường nỗ ở cự ly gần, thật là chúng sinh bình đẳng. Bị bắn trúng, dù có áo giáp cũng chỉ thêm một lỗ thủng!
"Đáng tiếc..." Ngụy Diên liếc Quan Vũ đang đánh tới, chỉ tay vào Trương Phi, rồi quay đầu bỏ chạy: "Nhanh! Rút lui!"
"Oa nha nha!" Trương Phi đẩy hộ vệ ra, nổi trận lôi đình rống: "Ám tiễn đả thương người! Có gan đừng chạy!" Cái kiểu "tính tiểu tử ngươi mạng lớn" của Ngụy Diên chọc giận Trương Phi, lập tức mặc kệ, dẫn quân đuổi theo Ngụy Diên...
Bản dịch thuộc quyền phát hành duy nhất của truyen.free.