Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 10: Bờ Sông Ước Nguyện, Lấp Lánh Pháo Hoa

Hoàng hôn dần tắt, để lại một vệt sáng cam cuối cùng nơi chân trời, rồi cũng chìm vào bóng tối. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những bí mật và những ước mơ chưa thành lời. Lê An khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Cô bé vẫn tin tưởng Hạo, vẫn yêu mến cậu, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối khôn nguôi về những điều có thể đã khác. "Nếu như ngày đó," cô bé thầm nghĩ, "nếu như cậu nói ra, hoặc nếu như mình hiểu được những gì cậu đang nghĩ..." Nhưng tất cả chỉ là những "nếu như" không lời đáp, lơ lửng trong không gian tĩnh mịch của bờ sông cũ, nơi hai tâm hồn trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của những lựa chọn định mệnh, những lựa chọn sẽ đưa họ đi trên những con đường hoàn toàn khác biệt.

***

Đêm nay, cả thị trấn ven sông rộn ràng hơn bao giờ hết. Đó là đêm lễ hội làng, một sự kiện lớn nhất trong năm mà trẻ con mong chờ, người lớn háo hức. Khắp các ngả đường, đèn lồng giấy đủ màu sắc được treo cao, lung linh trong gió nhẹ. Tiếng trống hội thùng thình từ đình làng vọng lại, hòa cùng tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tạo nên một bản giao hưởng của niềm vui và sự sống động. Mùi hương của bánh trái, của nem nướng, của chè trôi nước tỏa ra từ các gian hàng, quyện lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ các ban thờ, phủ đầy không gian một cảm giác ấm cúng, thân thuộc.

Trần Hạo và Lê An, sau một ngày dài với những suy tư riêng, lại tìm thấy mình cùng bước đi giữa dòng người tấp nập. Bàn tay Trần Hạo vô thức tìm kiếm và siết nhẹ lấy tay Lê An, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để xua đi nỗi lo lắng mơ hồ trong lòng cô bé. Hạo mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần kaki, trông chững chạc hơn so với tuổi. Còn An, trong chiếc áo bà ba màu xanh ngọc, mái tóc xõa ngang vai, ánh mắt trong veo lấp lánh dưới ánh đèn lồng, như một bông sen vừa hé nở giữa đêm hội.

Đi bên cạnh họ là ba mẹ Hạo và ba mẹ An. Trần Văn Ba, Nguyễn Thị Tư, Lê Văn Năm, Phan Thị Sáu, tất cả đều rạng rỡ, trò chuyện rôm rả với bà con lối xóm. Bác Ba Hạo tuy nghiêm nghị nhưng đêm nay cũng cười nói thoải mái hơn. Cô Tư Hạo dịu dàng nắm tay An, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ mái tóc cô bé như con gái ruột. Bác Năm An hiền lành, chất phác, vui vẻ kể cho mọi người nghe chuyện đồng áng, còn cô Sáu An đảm đang thì luôn miệng mời mọi người nếm thử món bánh do chính tay cô làm.

Dòng người trôi đi chậm rãi, nhộn nhịp. Hạo và An cứ thế mà đi, tay nắm tay, thi thoảng lại dừng lại trước một gian hàng đồ chơi dân gian, hay một quầy bán kẹo kéo đủ màu.

"Hạo này, bánh trôi nước ở đây ngon quá! Cậu có muốn thử không?" Lê An khẽ kéo tay Hạo, chỉ vào một gánh hàng nhỏ đang nghi ngút khói. Cô bé nói, giọng nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai Hạo.

Trần Hạo quay sang nhìn cô bé, ánh mắt dịu dàng hơn lúc nào hết. Nụ cười mỏng manh nở trên môi anh, xua đi phần nào những suy tư còn vương vấn từ buổi chiều. "An thích thì mình mua... nhiều hơn một chút nhé?" Lời Hạo nói không chỉ là mua bánh, mà còn là một lời hứa thầm lặng, một sự quan tâm vô điều kiện dành cho cô bé. Anh biết An thích sự ngọt ngào, thích những điều nhỏ bé, giản dị.

Họ cùng nhau thưởng thức những viên bánh trôi nước trắng ngần, thơm mùi gừng, ngọt thanh của đường mật. An cười tít mắt, chấm thêm chút nước cốt dừa béo ngậy. Hạo nhìn nụ cười của An, lòng anh chợt ấm lại, những hình ảnh về thành phố hoa lệ, về những tham vọng lớn lao trong chốc lát bị đẩy lùi về phía sau.

Giữa lúc đó, một giọng nói vang quen thuộc cất lên. "Hạo với An năm nay lớn phổng lên rồi, lễ hội năm nào cũng thấy hai đứa như hình với bóng." Thầy Bình, người thầy giáo cũ nghiêm nghị nhưng tận tâm của cả hai, đẩy gọng kính lão, nở một nụ cười hiền hậu. Mái tóc thầy đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh.

Bà Mai, hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, lại tiếp lời: "Bà con mình ai cũng mong ngày hai đứa về chung một nhà đó nha!" Bà cười ý nhị, liếc nhìn Hạo và An. Những lời nói ấy, quen thuộc đến mức An không còn đỏ mặt nữa, nhưng trong lòng cô bé vẫn dấy lên một niềm hy vọng mong manh. Còn Hạo, anh chỉ gật đầu nhẹ, mỉm cười xã giao, không nói thêm lời nào. Cái "lời nói không thành" này, nó đã trở thành một phần của anh, một bức tường vô hình ngăn cách anh với những điều anh muốn bày tỏ. Anh chỉ biết siết nhẹ bàn tay An đang nằm trong tay mình, như một lời cam kết thầm lặng, nhưng lại không đủ rõ ràng.

Họ tiếp tục đi, chơi các trò chơi dân gian. Hạo luôn nhường An thắng trong trò ném vòng, hay bắn súng hơi. An giả vờ giận dỗi, nhưng rồi lại cười khúc khích khi thấy Hạo cố tình thua để cô bé vui. Giữa đám đông chen chúc, Hạo luôn để An đi phía trước, anh lặng lẽ che chắn cho cô bé khỏi những va chạm vô ý. Cái sự quan tâm thầm lặng ấy, cái bản năng bảo vệ ấy, đã ăn sâu vào máu thịt Hạo, trở thành một phần không thể thiếu trong mối quan hệ của họ. An cảm nhận được, và đó là thứ khiến cô bé tin tưởng tuyệt đối vào Hạo, tin rằng dù có bất cứ điều gì xảy ra, Hạo vẫn sẽ ở đó, như một bến đỗ bình yên.

Nhưng rồi, khi An quay lại nhìn Hạo, cô bé vẫn thấy trong ánh mắt anh một điều gì đó xa xăm, một nỗi niềm không thể gọi tên. Nó không phải là sự lạnh lùng, mà là sự phức tạp của một tâm hồn đang đứng giữa hai bờ của lựa chọn. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, dường như lại một lần nữa len lỏi vào giữa hai người, ngay cả trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất của lễ hội làng. An chỉ có thể khẽ thở dài, tự nhủ rằng có lẽ Hạo đang nghĩ về những điều lớn lao, những điều mà một cô bé như cô không thể nào hiểu hết được.

***

Đêm càng về khuya, không khí lễ hội vẫn còn náo nhiệt nhưng cũng dần dịu xuống. Tiếng trống hội vẫn đều đặn nhưng đã bớt dồn dập hơn. Hạo và An tách khỏi đám đông, tìm đến một góc yên tĩnh hơn bên bờ sông, nơi thường ngày họ vẫn ngồi trò chuyện. Ánh trăng sáng vằng vặc, trải một tấm lụa bạc lên mặt sông. Không khí se lạnh, hơi sương đêm bắt đầu giăng mắc, nhưng An cảm thấy ấm áp lạ thường khi ngồi cạnh Hạo, vai kề vai.

Rồi, từ phía xa, những chùm pháo hoa đầu tiên vụt lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Một tiếng nổ vang, và hàng trăm đốm sáng rực rỡ bung nở trên bầu trời, vẽ nên những bông hoa lấp lánh đủ màu sắc: đỏ, xanh, vàng, tím. Chúng phản chiếu lung linh trên mặt sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng.

"Đẹp quá, Hạo nhỉ?" Lê An khẽ tựa đầu vào vai Hạo, ánh mắt mơ màng, chất chứa tình cảm. Cô bé ngước nhìn những bông pháo hoa, rồi lại quay sang nhìn Hạo, muốn chia sẻ trọn vẹn khoảnh khắc này cùng anh. Giọng An thì thầm, nhẹ như gió, nhưng lại mang theo tất cả những rung động đầu đời, những hy vọng và khao khát về một tương lai tươi sáng bên người cô yêu.

Trần Hạo nắm nhẹ bàn tay An, cảm nhận hơi ấm từ cô bé. Anh cũng ngước nhìn lên bầu trời, nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ, như nhìn xuyên qua những đốm sáng rực rỡ ấy, về một nơi xa xăm. "Đẹp... nhưng rồi sẽ còn rực rỡ hơn nữa..." Anh thì thầm, nhưng lời nói như đang nói với chính mình, lẫn lộn giữa hiện tại và một 'vision' đang dần hiện rõ trong tâm trí anh. Đó là một lời hứa, một sự khẳng định cho chính bản thân anh, về một tương lai mà anh muốn chinh phục, một tương lai mà anh tin rằng sẽ còn "rực rỡ hơn nữa" những gì anh đang thấy.

Anh nhắm mắt lại, và thế giới xung quanh bỗng chìm vào im lặng. Tiếng pháo hoa, tiếng cười nói, tiếng gió sông, tất cả đều tan biến. Thay vào đó, một thế giới khác hiện ra, rõ ràng đến từng chi tiết.

***

Trần Hạo thấy mình đang đứng giữa một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, cao vút chạm mây. Đó là Tập Đoàn Trần Thịnh, nơi anh đã từng mơ ước được đặt chân đến. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, cà vạt chỉnh tề, dáng vẻ tự tin, chuyên nghiệp. Không còn là cậu bé ngây ngô của thị trấn ven sông, mà là một người đàn ông thành đạt, ánh mắt sắc bén, quyết đoán.

Anh bước đi trên hành lang lát đá cẩm thạch, tiếng giày da vang vọng. Anh Long, cấp trên đầy quyền lực, cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đang gọi anh từ phòng họp. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Anh Long vỗ vai Hạo, giọng nói dứt khoát, đầy khí thế. Hạo gật đầu, hiểu rằng mỗi giây phút ở đây đều là một cuộc đua, một cơ hội để khẳng định bản thân.

Sau đó, anh thấy Minh, đồng nghiệp trẻ trung, năng động, vẻ mặt lanh lợi, đang vẫy tay từ xa. "Anh Hạo, đi ăn trưa không?" Minh hỏi, giọng tràn đầy nhiệt huyết. Hạo mỉm cười, cái cảm giác thuộc về một tập thể, một guồng quay công việc hối hả khiến anh thấy mình sống động hơn bao giờ hết.

Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, xuất hiện với một tập tài liệu trên tay. "Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ." Chị nói, giọng chuyên nghiệp, hơi lạnh lùng nhưng hiệu quả. Cuộc sống ở thành phố là vậy, mọi thứ đều được sắp xếp chặt chẽ, không có chỗ cho sự chần chừ, mơ mộng.

Anh thấy mình ngồi trong một chiếc taxi, len lỏi qua dòng xe cộ tắc nghẽn. Bác Tài Xế Taxi, vóc người trung bình, vẻ mặt từng trải, quay lại nói: "Đường kẹt quá, anh ạ!" Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau, những biển hiệu đèn neon nhấp nháy, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những con đường làng quen thuộc.

Một lúc khác, anh ghé vào một quán trà đá vỉa hè. Chị Hàng Nước, năng động, nói nhanh, tươi cười mời: "Nóng thế này làm cốc trà đá không anh?" Hạo nhấp một ngụm trà mát lạnh, cảm nhận sự hối hả, nhưng cũng rất đời thường của thành phố.

Anh nhận gói hàng từ Anh Giao Hàng nhanh nhẹn, vội vã. Anh làm việc với Anh Nhân Viên Ngân Hàng chuyên nghiệp, nhanh nhẹn, áo sơ mi trắng lịch sự. Anh được Chị Tiếp Tân xinh đẹp, nhiệt tình chào đón ở sảnh một tòa nhà. Mọi thứ đều diễn ra nhanh chóng, hiệu quả, và đầy thách thức.

Trong dòng chảy hối hả đó, Hạo thoáng thấy mình đi qua Trường Đại Học Kiến Trúc Hà Nội, nơi anh đã từng mơ ước được học. Anh nhìn những sinh viên trẻ trung, năng động, mang theo những giấc mơ lớn lao. Anh thấy một góc Chung Cư Cũ Khu Tập Thể, nơi những con người nhỏ bé đang xây dựng cuộc sống của mình giữa lòng thành phố rộng lớn.

Và một lần, anh ghé vào một Quán Kem Cổ Điển nằm khuất trong một con phố nhỏ. Ở đó, anh thoáng thấy một hình bóng quen thuộc, một mái tóc dài buông xõa, một nụ cười dịu dàng... nhưng nó mờ nhạt, không rõ nét, như một ký ức xa xăm, một giấc mơ đã qua. An không có mặt trong những cảnh tượng rực rỡ của thành công, của sự nghiệp. Cô bé chỉ xuất hiện như một dấu vết mờ nhạt, một nỗi nhớ thẳm sâu, nhưng không phải là một phần của con đường mà anh đang bước đi.

Cái "lời nói không thành" từ bấy lâu nay của anh, dường như đã biến thành một bức tường vô hình, chia cắt anh và An trong cả những giấc mơ. "Khoảng cách vô hình" ấy, không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách giữa hai con đường, hai số phận. Nó rõ ràng hơn bao giờ hết trong cái 'vision' này.

***

Một tiếng pháo hoa cuối cùng nổ vang trên bầu trời, kéo Trần Hạo thoát ra khỏi thế giới của những tham vọng. Anh giật mình, quay trở lại thực tại bên bờ sông, nơi không khí đêm se lạnh và mùi khói pháo hoa vẫn còn vương vấn. Lê An vẫn đang tựa đầu vào vai anh, ánh mắt trong veo ngắm nhìn những đốm sáng cuối cùng đang tan dần trên bầu trời đêm. Cô bé quay sang nhìn Hạo, đôi mắt lấp lánh và hồn nhiên, như thể chưa từng có bất cứ sự phân tâm nào từ phía anh.

"Hạo này, mình ước gì nhỉ?" An hỏi, giọng nhẹ nhàng, trong trẻo. "Em ước mình sẽ luôn được ở bên cạnh nhau như thế này, mãi mãi." Lời ước của An giản dị đến nao lòng, nó gói gọn tất cả những gì cô bé mong muốn: sự bình yên, sự gắn bó và tình yêu. Cô bé không cần những điều xa hoa, chỉ cần có Hạo bên cạnh.

Trần Hạo nhìn vào đôi mắt An, cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Anh muốn nói ra những lời yêu thương, muốn hứa hẹn một tương lai trọn vẹn cùng cô bé. Nhưng những hình ảnh về thành phố, về những tham vọng vừa hiện rõ mồn một trong tâm trí anh lại ập đến, đè nặng lên trái tim. Anh biết con đường anh chọn sẽ không thể cùng An "mãi mãi" bên bờ sông này được. Cái "lời nói không thành" lại một lần nữa khiến anh nghẹn lại.

Anh khẽ siết nhẹ tay An, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông đang chảy. Giọng anh trầm xuống, như đang tự nói với chính mình, lẫn lộn giữa tình cảm dành cho An và những khát khao lớn lao kia. "Anh ước... anh có thể bảo vệ An, và mang lại cho An một cuộc sống tốt đẹp nhất." Đó là tất cả những gì anh có thể nói. Một lời ước chung chung, một lời hứa không định hình, nhưng lại bao hàm tất cả những gì anh muốn làm cho cô bé. Anh muốn cô được hạnh phúc, được bình yên, nhưng anh lại không chắc liệu sự bình yên đó có thể tồn tại trên con đường anh sắp đi.

An nghe Hạo nói, cô bé không hiểu hết được sự phức tạp trong lời nói của anh. Với An, chỉ cần Hạo muốn bảo vệ cô, muốn mang lại điều tốt đẹp cho cô, thế là đủ. "Thế là đủ rồi Hạo à..." An khẽ nói, giọng nhẹ nhàng, tràn đầy tin tưởng. "Chỉ cần có Hạo bên cạnh." Cô bé ngước nhìn anh, nụ cười hồn nhiên, không chút toan tính. An vẫn tin rằng "bên cạnh" Hạo có nghĩa là ở đây, bên bờ sông này, trong thị trấn quen thuộc này, mãi mãi.

Trần Hạo chỉ gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy trìu mến nhưng cũng chất chứa sự phức tạp từ 'vision' vừa rồi. Anh không nói thêm lời nào, bởi anh biết, những gì anh nghĩ, những gì anh muốn, quá lớn lao so với lời ước giản dị của An. Cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, giữa hai ước mơ, giữa hai con đường, dường như đang được định hình rõ nét hơn bao giờ hết.

Họ cùng đứng dậy, bước đi trên con đường mòn về nhà, bóng hai người in trên nền trăng, như một bức tranh đẹp đẽ nhưng cũng phảng phất nỗi niềm. Tiếng trống hội đã dứt, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng sông đêm rì rầm. An vẫn nắm chặt tay Hạo, tin tưởng tuyệt đối vào người con trai thanh mai trúc mã của mình. Còn Hạo, anh bước đi, mang theo trong lòng cả tình yêu dành cho An và những giấc mơ thành phố đang rực cháy. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và rằng, có lẽ, anh sẽ phải đánh đổi nhiều thứ, kể cả cái bình yên bên bờ sông cũ này. Anh tự hỏi, "Nếu như ngày đó," anh đã nói ra tất cả, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng câu hỏi ấy cứ lơ lửng, không lời đáp, chìm vào màn đêm tĩnh mịch, cùng với những ước nguyện chưa thành lời.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free