Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 9: Bàn Tay Nắng Gió và Giấc Mơ Thành Phố
Lê An đứng đó, một mình trong màn đêm tĩnh lặng, vòng tay ôm lấy chính mình như thể đang tìm kiếm chút hơi ấm còn sót lại từ cái ôm vô hình vừa rồi. Bóng dáng Trần Hạo đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại con đường đất lầy lội in hằn những dấu chân của cậu, một minh chứng câm lặng cho sự hiện diện của cậu chỉ vài phút trước. Màn đêm bao trùm thị trấn nhỏ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt sau cơn mưa. Trái tim cô bé chập chờn những cảm xúc mới lạ, pha trộn giữa sự ấm áp của tình bạn, sự rung động đầu đời và một nỗi buồn mơ hồ, khó gọi tên. Tại sao Hạo không ở lại? Tại sao cậu luôn giữ một "khoảng cách vô hình" như thế? Câu hỏi cứ vẩn vơ trong tâm trí An, không lời đáp. Cô bé tin tưởng Hạo, tin tưởng vào sự quan tâm thầm lặng mà cậu dành cho mình, nhưng đồng thời cũng khao khát một lời nói rõ ràng hơn, một cử chỉ khẳng định tình cảm mà cô bé hằng mong muốn. Hạt mầm của sự "chờ đợi", một sự chờ đợi mỏi mòn, đã được gieo vào lòng cô bé từ chính đêm mưa ấy. Cô bé đứng hồi lâu, ngẩng nhìn bầu trời đêm đen đặc không một vì sao, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ vũ trụ bao la. Gió đêm thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi phù sa sông, lạnh buốt. Lê An khẽ rùng mình, cuối cùng cũng quay bước vào nhà, lòng nặng trĩu những suy tư. Chiếc áo trắng vẫn còn dính sát vào người, nhưng hơi ấm của Hạo đã tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mờ giăng mắc trên những mái nhà, thị trấn ven sông đã bắt đầu thức giấc. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, đánh thức những giấc mơ còn đang dở dang. Tại căn nhà nhỏ của Trần Hạo, một bầu không khí tất bật nhưng ấm áp đang bao trùm. Mùi đất ẩm sau đêm mưa vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn với mùi cơm gạo mới nấu từ gian bếp nhỏ, và thoang thoảng mùi mồ hôi của những người đang làm việc. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày nắng đẹp.
Trần Hạo đã có mặt ở vườn rau sau nhà từ sớm, tay thoăn thoắt nhổ cỏ dại. Cậu mặc một chiếc áo phông cũ đã bạc màu, quần kaki xắn gối, để lộ đôi chân rắn rỏi. Đất bùn dính đầy tay, nhưng ánh mắt cậu vẫn tập trung vào từng luống rau xanh mướt. Ông Trần Văn Ba, bố Hạo, vóc người trung bình nhưng đôi vai rộng và chắc khỏe, đang dùng cuốc xới đất. Khuôn mặt ông hằn rõ dấu vết của thời gian và nắng gió, nhưng ánh mắt lại luôn ánh lên vẻ kiên nghị và yêu thương khi nhìn con trai.
"Hạo, con phải biết quý trọng từng cọng rau này," ông Ba nói, giọng địa phương trầm ấm, đầy răn dạy. "Đây là mồ hôi của mình đấy. Từ hạt giống gieo xuống, chăm sóc từng li từng tí, mới có được thành quả như hôm nay."
Trần Hạo khẽ gật đầu, ngón tay miết nhẹ lên một chiếc lá cải xanh non. Trong lòng cậu, lời nói của bố vang vọng, nhưng một suy nghĩ khác lại chợt lóe lên: *'Mồ hôi... thành quả... liệu mình có thể tạo ra thành quả lớn hơn ở một nơi khác?'* Cậu nhìn xa xăm về phía những mái nhà lợp ngói đỏ tươi ẩn hiện sau rặng tre, nơi những ước mơ lớn hơn, xa hơn đang vẫy gọi.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cổng. Lê An xuất hiện, trên tay xách một giỏ tre nhỏ. Cô bé mặc chiếc áo bà ba màu xanh nhạt, mái tóc dài được búi gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú với nụ cười hiền. Dáng vẻ dịu dàng, thùy mị của cô bé như một nét chấm phá tươi sáng giữa khung cảnh đồng quê.
"Cháu chào bác Ba, chào bác Tư ạ," Lê An cất giọng nhẹ nhàng, ấm áp. "Cháu sang giúp bác thu hoạch rau ạ."
Bà Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, đang ngồi nhặt rau ở một góc vườn, ngẩng đầu lên mỉm cười hiền hậu. Bà là người phụ nữ tần tảo, có đôi mắt sâu và nụ cười nhân ái, luôn lo lắng cho gia đình. "Ôi, con An đấy à. Con sang sớm thế. Vừa đúng lúc, bác đang định ra gọi con đấy. Nhiều rau quá, một mình bác với bố con Hạo làm không xuể."
Lê An đặt giỏ xuống, nhanh nhẹn xắn tay áo. "Dạ, có gì đâu ạ. Cháu ở nhà cũng rảnh." Cô bé cúi xuống, đôi tay thoăn thoắt hái những luống rau cải xanh mướt, gói ghém cẩn thận thành từng bó nhỏ. Động tác của cô bé vừa nhanh nhẹn, vừa khéo léo, cho thấy sự quen thuộc với công việc đồng áng.
"Con An khéo tay quá, Hạo phải học tập đấy con," bà Tư cười, quay sang trêu Hạo.
Trần Hạo chỉ khẽ nhếch mép, không nói gì. Cậu liếc nhìn Lê An, thấy cô bé đang chăm chú hái rau, những sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, đậu trên mái tóc đen nhánh của cô bé, tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi có cô bé ở bên cạnh, cùng làm những công việc giản dị này. Đó là một cảm giác thân thuộc, như hơi thở, đã gắn bó với cậu từ thuở bé.
"Dạ, cháu thấy làm nông vất vả thật ạ, nhưng cũng vui khi thấy thành quả," Lê An nói, ngẩng đầu lên nhìn bà Tư, đôi mắt long lanh. "Mỗi khi nhìn những luống rau mình vun trồng lớn lên, thấy nó xanh tốt, cháu lại thấy lòng mình thật nhẹ nhõm."
Lời nói của Lê An chạm đến một phần sâu thẳm trong Trần Hạo. Cậu luôn coi trọng thành quả, nhưng đôi khi lại quên mất niềm vui trong quá trình, trong sự gắn bó với đất đai, với những giá trị giản dị của cuộc sống. Cậu vẫn nhớ như in cảm giác ấm áp khi cõng An trong đêm mưa, sự tin tưởng tuyệt đối của cô bé khi tựa vào vai cậu. Những khoảnh khắc ấy, cùng với cảnh An đang khéo léo hái rau, gieo vào lòng cậu một nỗi băn khoăn nhẹ. Liệu những 'thành quả lớn hơn ở một nơi khác' có mang lại cho cậu cảm giác bình yên và thân thuộc như thế này không?
Ông Ba lại tiếp lời, giọng ông đong đầy kinh nghiệm của người đã gắn bó cả đời với đồng ruộng. "Đúng vậy, An ạ. Làm nông cực khổ, nhưng cái tình cái nghĩa nó ở trong từng luống đất, từng hạt gạo. Cả xóm này, ai cũng giúp đỡ nhau, từ việc cấy cày đến việc dựng nhà. Tình làng nghĩa xóm quý hơn vàng."
Bà Tư gật đầu phụ họa. "Đúng rồi. Phải biết ơn đất trời, phải biết ơn cái tình của xóm làng. Hạo này, sau này con có đi đâu, làm gì, cũng đừng quên cái gốc gác của mình, đừng quên những điều đã nuôi lớn con."
Trần Hạo nghe lời bố mẹ, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu nhìn sang Lê An, cô bé đang khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh nắng mai. Có lẽ, những điều bố mẹ cậu nói, cô bé đã thấm nhuần từ lâu. Cô bé là hiện thân của sự bình yên, của cái gốc gác mà bố mẹ cậu nhắc đến. Cậu bỗng cảm thấy có lỗi vì những suy nghĩ về thành phố, về những tham vọng xa vời đã lấn át những giá trị giản dị này trong tâm trí mình.
Họ cùng nhau làm việc trong im lặng, tiếng cuốc xẻng lạch cạch, tiếng rau cải xào xạc trong giỏ, và tiếng cười nói nhỏ nhẹ của bà Tư, Lê An. Thỉnh thoảng, Hạo và An lại liếc nhìn nhau, một nụ cười hiền hiện trên môi. Đó là những khoảnh khắc giản dị, thân thuộc, nhưng lại chất chứa biết bao tình cảm. Cái cảm giác bàn tay Hạo chạm vào đất lạnh, cái nắm vạt áo nhẹ của An khi cô bé vô tình chạm vào tay cậu, tất cả đều tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả của tuổi thơ, của tình bạn chớm nở. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Trần Hạo, sự thôi thúc vươn ra khỏi lũy tre làng, tìm kiếm những chân trời mới vẫn âm ỉ cháy. Cậu biết rằng, con đường cậu chọn sẽ khác, và "khoảng cách vô hình" giữa cậu và An, có lẽ, sẽ ngày một lớn hơn.
***
Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và không khí trở nên ấm áp hơn, Trần Hạo và Lê An được giao nhiệm vụ đi chợ mua đồ. Chợ làng đã bắt đầu náo nhiệt, ồn ào. Tiếng rao hàng của các bà, các cô vang vọng khắp nơi, tiếng trả giá xôn xao, tiếng trẻ con cười đùa ríu rít, và cả tiếng dao thớt lạch cạch từ những hàng thịt, hàng cá. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi đất quen thuộc, và thoang thoảng đâu đó mùi hoa dại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống làng quê.
Hạo xách một chiếc làn to, An đi bên cạnh, đôi mắt tò mò lướt qua từng gian hàng. Họ đi qua hàng cá, nơi những con cá chép, cá rô còn giãy đành đạch. Rồi đến hàng rau, hàng củ quả tươi ngon.
Đến gần sạp bán trầu cau của bà Mai, một nụ cười hiền hậu, mái tóc bạc vấn cao, bà cất giọng thân thiện gọi: "Hai đứa đi chợ à? Lớn nhanh quá, chả mấy chốc mà thành đôi rồi đó!" Bà Mai nhìn Hạo và An với ánh mắt trìu mến, miệng nhai trầu bỏm bẻm. Lời nói của bà như một lời trêu chọc quen thuộc, nhưng cũng là một "mặc định" của cả làng về tương lai của hai đứa trẻ. Lê An nghe vậy thì khẽ đỏ mặt, cúi gằm xuống, ngón tay mân mê vạt áo. Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hơi lảng đi, nhưng trong lòng cậu, những lời nói ấy lại dấy lên một nỗi băn khoăn.
"Dạ, cháu chào bà Mai ạ," Lê An lí nhí đáp. "Chúng cháu đi mua ít đồ cho mẹ cháu ạ."
Đúng lúc đó, bé Lan Anh, con của Cô Hàng Xóm Thân Thiện, một cô bé má phúng phính, hay cười, đang chơi đùa gần đó, chạy đến ôm chầm lấy chân Lê An. "Chị An ơi, chơi với em đi!" Giọng bé Lan Anh trong trẻo, hồn nhiên.
Lê An cúi xuống, ân cần dỗ dành bé. "Lan Anh ngoan. Chị đi chợ xong sẽ chơi với em nhé. Em có muốn ăn kẹo không?" Cô bé lấy trong túi ra một viên kẹo bọc giấy bóng đưa cho bé Lan Anh. Bé Lan Anh reo lên thích thú, chạy đi khoe với bạn.
Cô Hàng Xóm Thân Thiện, một người phụ nữ tốt bụng, dịu dàng, đang chọn rau ở sạp bên cạnh, nghe tiếng con gái thì quay lại mỉm cười với An. "An ơi, về nhà ăn cơm nhé cháu! Lát nữa qua nhà cô chơi với Lan Anh nha." Lời mời gọi ấm áp của cô cho thấy sự gắn bó thân thiết giữa những người hàng xóm nơi đây.
Hạo và An tiếp tục đi sâu vào chợ. An chợt dừng lại trước một quầy hoa nhỏ, nơi những bó cúc dại, hoa mười giờ, hoa sen đang khoe sắc. Minh Anh, cô gái bán hoa, có mái tóc dài buông xõa, nụ cười tươi tắn, đang thoăn thoắt sắp xếp những bông hoa vào bình. Dáng vẻ của cô vừa dịu dàng, vừa tinh tế, như chính những bông hoa mà cô chăm sóc.
"Cháu chào cô Minh Anh," Lê An nói, ánh mắt say sưa ngắm nhìn những bông cúc dại trắng muốt. "Hoa hôm nay đẹp quá ạ."
Minh Anh ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hiện trên môi. "Cảm ơn cháu. Cháu muốn mua gì à?" Giọng cô nhẹ nhàng, dễ chịu.
"Dạ, cháu muốn mua một bó cúc dại ạ," An đáp, chỉ vào những bông hoa nhỏ xinh.
Minh Anh chọn một bó cúc dại tươi nhất, gói ghém cẩn thận bằng một tờ giấy báo cũ. "Đây, của cháu đây. Cúc dại tuy đơn sơ, mộc mạc nhưng lại rất kiên cường. Mà cháu biết không?" Minh Anh khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ tinh tế. "Mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng, giống như mỗi người vậy. Có bông nở rộ khoe sắc, có bông lại lặng lẽ e ấp. Nhưng bông nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng."
Lời nói của Minh Anh khiến Lê An suy ngẫm. Cô bé cầm bó cúc dại trên tay, ngón tay vuốt nhẹ những cánh hoa mềm mại. *'Mỗi bông hoa một câu chuyện sao? Vậy câu chuyện của mình là gì? Và câu chuyện của Hạo là gì?'* Cô bé quay sang nhìn Trần Hạo, cậu vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt trầm tư. Cậu không nói gì, nhưng dường như cũng đang lắng nghe và suy nghĩ về những lời của Minh Anh.
Lời nói của Minh Anh như một lời tiên tri mơ hồ, gieo vào lòng An một nỗi băn khoăn về những con đường khác biệt mà mỗi người sẽ phải đi. Hạo, với vẻ mặt suy tư, đã hiểu được phần nào ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Cậu biết rằng, con đường của cậu sẽ là một con đường khác, không phải là sự yên bình như bông cúc dại mà An đang nâng niu. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một sự thôi thúc phải tìm ra "câu chuyện riêng" của mình ở một nơi xa xôi hơn.
Sau khi mua sắm xong, Hạo và An rời khỏi chợ, mang theo chiếc làn đầy ắp đồ và bó cúc dại thơm dịu. Tiếng ồn ào của chợ dần lùi xa, nhường chỗ cho tiếng gió thổi xào xạc qua những hàng tre ven đường. Lê An vẫn ôm bó hoa cúc dại, đôi lúc đưa lên ngửi nhẹ, như muốn lưu giữ mùi hương của sự bình dị, của quê nhà. Trần Hạo đi bên cạnh, ánh mắt cậu vẫn hướng về phía trước, về những điều cậu chưa chạm tới, về một tương lai mà cậu đang cố gắng định hình. "Khoảng cách vô hình" giữa hai người, dường như đã được nới rộng thêm một chút, không phải bởi sự xa cách về thể xác, mà bởi những suy tư và dự định khác biệt trong tâm hồn.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên dòng sông. Gió nhẹ thổi từ sông vào, mang theo hơi mát và mùi phù sa đặc trưng. Trần Hạo và Lê An ngồi bên bờ sông cũ, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của họ được dệt nên. Dòng sông Hồng vẫn cuồn cuộn chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe thật êm tai, tiếng chim hót xa xa như ru ngủ không gian. Bầu không khí mênh mông, thoáng đãng, yên bình, đôi khi lãng mạn, đôi khi hoang sơ, luôn là nơi cả hai tìm về để chia sẻ những tâm sự, những ước mơ.
Lê An khẽ đặt bó cúc dại xuống bãi cỏ xanh mướt bên cạnh, ngắm nhìn dòng sông. Đôi mắt cô bé ánh lên vẻ mơ màng, xa xăm. "Em chỉ mong sau này được làm cô giáo ở trường làng mình, dạy các em nhỏ, sống yên bình bên gia đình," An nói, giọng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối. "Một cuộc đời giản dị, êm đềm, không phải lo toan gì nhiều. Sáng đi dạy, chiều về chăm sóc vườn tược, tối ngồi bên bờ sông ngắm trăng sao..."
Hạo lắng nghe, không nói gì. Cậu nhìn dòng sông, nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực, nhưng trong tâm trí cậu, những hình ảnh về thành phố lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Chúng không còn mơ hồ như trước, mà trở nên sống động, chân thực đến đáng sợ.
Cậu thấy mình đứng trong một văn phòng sang trọng, những bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Đó là Phòng Tổng Giám Đốc của tập đoàn Trần Thịnh, một thế giới hoàn toàn khác xa với thị trấn ven sông này. Trước mặt cậu là Ông Đạt, một người đàn ông vóc người trung bình, bụng hơi phệ, vẻ mặt khó tính và cứng nhắc. "Cậu làm cái gì cũng phải có quy trình!" Ông ta gằn giọng, ánh mắt sắc như dao. Trần Hạo, trong bộ vest chỉnh tề, đứng thẳng người, ánh mắt kiên định. *'Tôi sẽ làm được, Ông Đạt!'* Cậu thầm tự nhủ, một quyết tâm sắt đá cháy bỏng trong lòng.
Rồi khung cảnh thay đổi. Cậu thấy mình vội vã ăn một bát phở nóng hổi ở một quán ven đường tấp nập. Chị Bán Phở, với tay thoăn thoắt và giọng nói nhanh nhẹn, tươi cười mời: "Phở đặc biệt đây!" Hơi nóng từ bát phở bốc lên, mang theo mùi thơm của nước dùng, của hành ngò, xộc thẳng vào mũi. Đó là một bữa ăn nhanh, gọn, nhưng đầy năng lượng cho một ngày làm việc dài.
Cậu lại thấy mình ghé vào một tiệm bánh cuốn nhỏ. Cô Bán Bánh Cuốn, tay thoăn thoắt tráng bánh trên chiếc nồi hơi nghi ngút khói, miệng luôn nở nụ cười chất phác: "Bánh cuốn nóng đây!" Mùi gạo mới, mùi hành phi thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt kích thích mọi giác quan.
Cậu ngồi trong một quán cà phê hiện đại, tiếng nhạc du dương, mùi cà phê rang xay thơm lừng. Cô Gái Phục Vụ Quán Cà Phê, tóc buộc cao, nhanh nhẹn, đến bên bàn hỏi: "Anh Hạo dùng gì ạ?" Phía sau quầy bar, Người Pha Chế chuyên nghiệp, tóc búi cao, đeo tạp dề, đang tỉ mẩn tạo ra những tách cà phê nghệ thuật. Cuộc sống ở thành phố thật sôi động, hiện đại và đầy những cơ hội.
Hạo nhìn thấy những con phố tấp nập của Khu Phố Cổ Hà Nội, những ngôi nhà cổ kính xen lẫn với những cửa hàng hiện đại. Cậu thấy Bờ Hồ Gươm lung linh ánh đèn vào mỗi buổi tối, những cặp đôi nắm tay nhau dạo bước. Cậu thấy dòng Sông Hồng mênh mông, rộng lớn chảy qua thành phố, khác xa con sông nhỏ hiền hòa ở quê nhà. Cậu còn thấy mình đứng trước một Cửa Hàng Đồ Thủ Công Mỹ Nghệ tinh xảo, ngắm nhìn những tác phẩm được làm ra bằng sự khéo léo và tâm huyết.
Những hình ảnh đó, những âm thanh đó, những mùi hương đó, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí Hạo, mạnh mẽ đến nỗi cậu gần như có thể chạm vào chúng. Chúng xen lẫn với bóng dáng mờ ảo của An, như một lời nhắc nhở, một mục tiêu, nhưng cũng như một sự giằng xé. *'Bình yên... nhưng liệu có đủ cho những gì mình muốn đạt được?'* Cậu thầm nghĩ. Bình yên của An là sự an nhiên nơi làng quê, còn bình yên của cậu, có lẽ, phải là sự chinh phục, là sự khẳng định bản thân giữa một nơi rộng lớn hơn rất nhiều.
Hạo siết chặt tay, quyết tâm của anh càng mãnh liệt. Cậu biết rằng, con đường cậu chọn sẽ đưa cậu rời xa nơi này, rời xa An, rời xa cái bình yên mà cô bé hằng mong muốn. Cậu không thể nói cho An nghe những điều này, không phải vì cậu không tin tưởng cô, mà vì cậu sợ. Sợ rằng những ước mơ của cậu quá lớn lao, quá khác biệt so với cô. Sợ rằng cô sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn, sợ rằng cô sẽ trở thành gánh nặng trên con đường chinh phục của cậu. Cái "lời nói không thành" này, một lần nữa, lại hiện hữu, như một bức tường vô hình ngăn cách hai tâm hồn.
Lê An ngồi bên cạnh, cảm nhận được sự im lặng bất thường của Hạo. Cô bé quay sang nhìn cậu, thấy ánh mắt cậu xa xăm, chứa đựng một thứ gì đó mà cô bé không thể nào hiểu nổi. Nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng An. Cô bé cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Hạo, một sự khác lạ mà cô chưa từng thấy trước đây. Nó không phải là sự lạnh lùng, mà là một thứ gì đó lớn lao hơn, phức tạp hơn, đang dần kéo Hạo ra khỏi thế giới nhỏ bé của họ. Cô bé biết rằng, có những điều Hạo không nói, có những giấc mơ cậu đang ấp ủ mà cô không thể nào chạm tới. "Khoảng cách vô hình" ấy, dường như đang ngày một lớn dần, không phải chỉ là khoảng cách giữa hai người, mà còn là khoảng cách giữa hai con đường, hai số phận.
Hoàng hôn dần tắt, để lại một vệt sáng cam cuối cùng nơi chân trời, rồi cũng chìm vào bóng tối. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những bí mật và những ước mơ chưa thành lời. Lê An khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Cô bé vẫn tin tưởng Hạo, vẫn yêu mến cậu, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối khôn nguôi về những điều có thể đã khác. "Nếu như ngày đó," cô bé thầm nghĩ, "nếu như cậu nói ra, hoặc nếu như mình hiểu được những gì cậu đang nghĩ..." Nhưng tất cả chỉ là những "nếu như" không lời đáp, lơ lửng trong không gian tĩnh mịch của bờ sông cũ, nơi hai tâm hồn trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của những lựa chọn định mệnh, những lựa chọn sẽ đưa họ đi trên những con đường hoàn toàn khác biệt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.