Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 8: Cõng Em Qua Mưa Rào, Cõng Cả Một Trời Thương Nhớ

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ cuối chân trời. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu ước mơ. Trần Hạo vẫn đứng lặng lẽ, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Lê An vẫn hồn nhiên nghịch nước, không hề hay biết về cuộc đấu tranh nội tâm của người bạn thanh mai trúc mã. Cô bé tin tưởng rằng Hạo sẽ mãi là Hạo của cô bé. Nhưng Hạo biết, một cuộc hành trình mới đang chờ đợi cậu, và cuộc hành trình đó sẽ khiến cậu rời xa nơi này, rời xa An. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi về "chậm một nhịp" bắt đầu nhen nhóm trong lòng cậu, như một hạt mầm của tiếc nuối, chực chờ nảy nở trong tương lai.

***

Căn phòng nhỏ của Lê An luôn mang một vẻ dịu dàng, tĩnh lặng, như chính con người cô bé. Ánh chiều muộn vàng như mật ong len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên bức tường vôi trắng những vệt sáng ấm áp. Hơi gió nhẹ mang theo mùi hoa lài từ vườn nhà thoang thoảng vào, quyện với mùi giấy sách mới, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, ru lòng người. Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những quyển sách giáo khoa và vở bài tập trải rộng. Họ đang cùng nhau ôn luyện cho kỳ thi cuối cấp hai, một cột mốc quan trọng đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn và mở ra một cánh cửa mới.

Lê An, với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi khi lại khẽ vén một lọn tóc vướng víu khỏi gương mặt thanh tú. Ánh mắt cô bé lấp lánh sự tập trung, nhưng cũng không giấu được vẻ bối rối trước một bài toán khó. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn sang Trần Hạo, người đang chăm chú đọc đề bài.

"Bài này khó quá, Hạo ơi," giọng Lê An nhẹ như làn gió, mang theo một chút nũng nịu đáng yêu. "Cậu giảng lại cho tớ chỗ này được không?"

Trần Hạo khẽ gật đầu, không nói gì, đôi mắt vẫn dán vào trang sách. Cậu đưa tay, ngón trỏ gầy gầy của cậu lướt trên mặt giấy, tìm đến đúng dòng chữ mà An đang vướng mắc. "Chỗ này mình phải dùng công thức này, rồi thế số vào thôi." Giọng cậu trầm ấm, đều đều, như một dòng suối nhỏ chảy qua thung lũng. Cậu giải thích từng bước, chậm rãi, cẩn thận, như thể đang tháo gỡ một nút thắt phức tạp trong tâm trí mình.

Lê An chăm chú lắng nghe, bàn tay cô bé vô thức chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần Hạo khi cả hai cùng chỉ vào một công thức. Một dòng điện nhỏ, mềm mại chạy dọc cánh tay Hạo, khiến tim cậu khẽ hẫng một nhịp. Cậu nhanh chóng rút tay về, tự nhiên như không có gì, nhưng lòng lại dấy lên một cảm giác bối rối khó tả. Cái chạm ấy, dù vô tình, đã in hằn trong tâm trí cậu, như một dấu ấn của sự gần gũi, của một thứ tình cảm đang lớn dần mà cậu không dám gọi tên.

Trong đầu Hạo, những hình ảnh về thành phố lớn vẫn chập chờn như những đốm sáng xa xăm. Cậu nhớ lại cái "vision" mạnh mẽ của mình về Sân Thượng Tòa Nhà Trần Thịnh, về những người bạn mới của An, về cuộc sống sôi động nơi đô thị. Nó là một bức tranh tương phản gay gắt với khoảnh khắc yên bình hiện tại, với mùi hoa lài thoảng nhẹ và tiếng bút sột soạt trên giấy. An ngồi cạnh cậu, tin tưởng và hồn nhiên, nhưng liệu cô bé có biết được những gì đang diễn ra trong tâm trí cậu không? Liệu cô bé có biết cậu đang đứng giữa hai thế giới, một bên là sự ấm áp quen thuộc này, và một bên là khát vọng bùng cháy về một tương lai xa hoa, đầy thử thách? Cái "khoảng cách vô hình" ấy, tưởng chừng chỉ là những suy nghĩ riêng tư, lại đang dần nới rộng, dù An vẫn ở ngay bên cạnh cậu.

Lê An không nhận ra sự xáo động trong lòng Trần Hạo. Cô bé chỉ cảm thấy thật an toàn khi có cậu bên cạnh. Mỗi khi Hạo giảng bài, giọng nói trầm ấm của cậu như một liều thuốc an thần, giúp cô bé gỡ bỏ mọi khúc mắc. An ngắm nhìn gương mặt cậu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi niềm gì đó mà cô bé chưa thể hiểu hết. Hạo ít khi cười, ít khi nói những lời đường mật, nhưng sự quan tâm của cậu thì luôn hiện hữu trong từng hành động nhỏ nhất. Cô bé tin vào sự bảo vệ thầm lặng ấy, tin vào sự hiện diện của cậu như một điều hiển nhiên trong cuộc đời mình. Đôi khi, An thầm ước Hạo sẽ nói ra một điều gì đó, một lời thừa nhận, một lời hứa hẹn, để cô bé không phải cứ mãi "chờ đợi" trong sự im lặng ấy. Nhưng rồi, ánh mắt bắt gặp sự kiên định trong đôi mắt Hạo, và cô bé lại tự nhủ rằng, có lẽ, sự im lặng này cũng chính là một cách thể hiện tình cảm của riêng cậu.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Ánh sáng vàng ngoài cửa sổ đã dần chuyển sang màu tím sẫm của buổi hoàng hôn. Mùi hoa lài càng lúc càng đậm, như muốn níu giữ khoảnh khắc dịu dàng này. Trần Hạo gấp sách lại, ánh mắt thoáng lướt qua gương mặt An, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang dần kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. Cậu biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự bình yên này. Con đường phía trước còn dài, và những ước mơ lớn lao kia đang vẫy gọi.

***

Khi Trần Hạo và Lê An rời nhà An để Hạo về, bầu trời vốn đã âm u bỗng chốc đổ sầm. Không khí đặc quánh lại, nặng nề như thể sắp nổ tung. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tít trên con đường làng quen thuộc. An hơi rụt vai lại, cảm nhận một sự bất an len lỏi.

"Trời ơi, mưa lớn quá! Giờ sao đây Hạo?" Giọng Lê An vang lên, xen lẫn tiếng gió rít và tiếng lá cây xào xạc. Cô bé ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ lo lắng. Chiếc áo trắng đồng phục của cô bé, vốn đã mỏng manh, giờ lại càng khiến cô bé thêm phần yếu ớt trước sự biến đổi đột ngột của thời tiết.

Trần Hạo không trả lời ngay. Cậu nhìn xung quanh, tìm kiếm một chỗ trú mưa tạm thời, nhưng con đường làng heo hút này không có lấy một mái hiên. Cơn mưa đầu mùa trút xuống, không báo trước, không ngần ngại. Ban đầu chỉ là những hạt mưa lất phất, rồi nhanh chóng biến thành trận mưa rào xối xả, ào ào như trút nước. Nước từ trên trời đổ xuống trắng xóa, làm mờ đi cả những hàng cây ven đường.

"Lên đây, An. Để tớ cõng cậu về. Ướt hết bây giờ." Giọng Trần Hạo hơi trầm, dứt khoát, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Cậu cúi người xuống, lưng hơi khom lại, tạo thành một điểm tựa vững chắc cho Lê An. Nước mưa đã bắt đầu thấm ướt mái tóc cậu, chảy thành dòng trên gương mặt cương nghị.

Lê An ngỡ ngàng. Cô bé nhìn Hạo, đôi mắt mở to. Chưa bao giờ Hạo lại hành động dứt khoát như vậy. Một thoáng ngại ngùng và bối rối len lỏi, nhưng sự lạnh giá của những hạt mưa và sự tin tưởng tuyệt đối vào Hạo đã nhanh chóng xua đi mọi suy nghĩ khác. Cô bé vội vàng trèo lên lưng Hạo, vòng tay ôm lấy cổ cậu một cách tự nhiên. Khoảnh khắc ấy, thân hình mềm mại, ấm áp của An áp sát vào lưng Hạo, khiến tim cậu lại một lần nữa đập mạnh, một nhịp đập vừa vội vã, vừa mãnh liệt.

Hạo đứng dậy, vững chãi. Một tay cậu ôm chặt lấy đôi chân thon dài của An, tay còn lại giữ lấy chiếc cặp sách của cả hai, như thể đang giữ lấy cả một thế giới nhỏ bé. Cậu bước đi, đôi chân trần lội bì bõm trong dòng nước mưa đang chảy xiết trên con đường đất đã hóa thành bùn lầy. Mỗi bước chân của cậu đều dứt khoát, mạnh mẽ, như muốn khẳng định rằng cậu có thể chở che, bảo vệ cô bé khỏi mọi giông bão.

Lê An khẽ siết chặt vòng tay quanh cổ Hạo, đầu tựa vào vai cậu. Mùi mưa, mùi đất ẩm sau cơn hạn, và mùi đặc trưng của Hạo hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân quen đến lạ lùng. Cô bé cảm nhận được hơi ấm từ lưng cậu truyền sang, cái nhịp tim đập đều đều, mạnh mẽ dưới lồng ngực cậu. Tiếng mưa rơi ào ào trên mái nhà, trên lá cây, như một bản giao hưởng dữ dội của thiên nhiên. Những hạt mưa lạnh buốt táp vào mặt, vào vai, nhưng Lê An lại cảm thấy một sự ấm áp lạ thường lan tỏa trong lòng. Đó là sự ấm áp của tình bạn, của sự che chở, của một mối liên kết vô hình nhưng bền chặt. Chiếc áo trắng của cô bé đã dính chặt vào người, ướt sũng, những sợi tóc mái bết lại trên trán. Đôi giày vải trắng giờ đã lấm lem bùn đất, nhưng tất cả những điều đó dường như chẳng còn quan trọng nữa. Trong khoảnh khắc này, cô bé chỉ cảm thấy bình yên và an toàn tuyệt đối trên lưng Hạo. Cô bé tin rằng, miễn là có Hạo, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Trần Hạo bước đi, đôi mắt dán về phía trước, cố gắng né tránh những vũng nước sâu và những đoạn đường lầy lội nhất. Cậu cảm nhận được sức nặng của An trên lưng, không phải là gánh nặng thể xác, mà là một cảm giác trách nhiệm, một lời nhắc nhở về sự mong manh, cần được bảo vệ của cô bé. Hơi thở đều đều của An phả vào tai cậu, mùi tóc ướt của cô bé thoang thoảng, khiến tim cậu lại khẽ lỗi nhịp. Cậu tự hỏi, liệu mình có thể mãi mãi là chỗ dựa vững chắc cho An như thế này không? Liệu con đường mình chọn, con đường dẫn đến thành phố xa xôi kia, có đủ rộng để cậu mang theo cô bé không? Hay, chính cái khát vọng vươn xa ấy sẽ tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà dù có cố gắng đến mấy cũng khó lòng lấp đầy? Tiếng sấm rền vang xa xa, như một lời cảnh báo, hay một tiếng vọng từ tương lai đầy bão tố.

***

Trên lưng Trần Hạo, Lê An khẽ cựa mình, siết chặt vòng tay thêm một chút. Cô bé cảm nhận được từng thớ cơ trên lưng Hạo căng lên khi cậu bước đi, cảm nhận được hơi thở dốc của cậu hòa vào tiếng mưa. Mái tóc ướt của cô bé cọ vào gáy cậu, mang theo mùi hương của hoa lài và một chút ẩm mốc của đất trời sau cơn mưa. Hơi ấm từ cơ thể Hạo truyền sang, xua đi cái lạnh buốt của nước mưa, khiến An cảm thấy an toàn và được bảo vệ hơn bao giờ hết. Cô khẽ thì thầm, giọng nói gần như bị nhấn chìm trong tiếng mưa ào ạt: "Hạo... cậu lạnh không?"

Trần Hạo lắc đầu, dù thực sự hơi lạnh. "Không sao. Cậu bám chắc vào, đường trơn lắm." Giọng cậu khàn khàn, một phần vì lạnh, một phần vì cố gắng giữ hơi thở đều đặn. Cậu tiếp tục bước đi, đôi mắt sắc bén quét qua từng tấc đất, né tránh những vũng nước sâu và những viên đá ẩn mình dưới lớp bùn. Mỗi bước đi của cậu đều là một lời hứa thầm lặng, rằng cậu sẽ đưa An về đến nơi an toàn.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của Lê An áp sát vào lưng mình, một "vision" mạnh mẽ, rõ ràng đến mức đáng sợ đột ngột ập đến trong tâm trí Trần Hạo. Nó không còn là những hình ảnh chớp nhoáng, mờ ảo như trước, mà là một thước phim sống động, chi tiết, như thể cậu đang đứng giữa chính tương lai của mình.

Cậu thấy mình, một Trần Hạo trưởng thành, trong bộ vest lịch lãm, đứng giữa một thành phố xa hoa, đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người tấp nập, tiếng động cơ gầm rú hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đô thị. Xung quanh cậu là những tòa nhà chọc trời vươn lên mây, những biển quảng cáo nhấp nháy đủ màu sắc, những dòng người hối hả. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà cậu chưa từng ngửi thấy ở thị trấn ven sông.

Rồi cậu thấy Bác Hai, người trông coi bãi gửi xe ở thị trấn, giờ đây đã già hơn, làn da sạm nắng vẫn hằn sâu những nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh. Ông đang cần mẫn trông coi một bãi gửi xe rộng lớn trong thành phố, giữa dòng xe cộ tấp nập. Bên cạnh đó, một Cô Bé Bán Vé Số với ánh mắt lanh lợi, tay cầm xấp vé số mời chào khách qua đường, giọng nói lảnh lót giữa dòng người. Em Bé Bán Báo, nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, chạy thoăn thoắt trên vỉa hè, rao "Báo mới đây chú ơi!" với một sự hăng hái đáng kinh ngạc. Một Anh Cảnh Sát Giao Thông trong bộ đồng phục chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị, đang thổi còi, điều tiết dòng xe cộ hối hả. Chị Công Nhân Vệ Sinh, với chiếc đồng phục màu xanh quen thuộc, vẫn cần mẫn quét dọn từng góc phố, giữ cho thành phố luôn sạch sẽ. Và một Cô Gái Bán Nước Mía tươi tắn, năng động, đang nhanh nhẹn ép mía, pha chế những ly nước mát lạnh cho khách. Tất cả họ đều là những mảnh ghép quen thuộc của cuộc sống đô thị, những con người nhỏ bé nhưng không ngừng vận động, không ngừng cống hiến.

Vision của Hạo tiếp tục đưa cậu đến một không gian sang trọng hơn. Cậu thấy mình bước vào Nhà Hàng Pháp 'Le Rêve' – Giấc Mơ, nơi ánh nến lung linh trên mỗi bàn ăn, tiếng nhạc jazz dịu nhẹ vang vọng, và hương thơm của món ăn cao cấp lan tỏa trong không khí. Cậu ngồi đó, trong một bộ đồ lịch lãm, đàm phán với những đối tác quan trọng, phong thái tự tin, điềm đạm. Đây là một cuộc sống mà cậu mơ ước, một tương lai mà cậu đang khao khát vươn tới.

Và rồi, hình ảnh Lê An cũng xuất hiện trong vision đó, nhưng mơ hồ, xa xôi, như một mục tiêu cần được chinh phục, một bến bờ cần được xây đắp. Cô không đứng bên cạnh cậu, không cùng cậu trong Nhà Hàng Pháp sang trọng ấy. Cô bé của cậu, An của "bên bờ sông cũ", giờ đây là một nét vẽ mờ nhạt trong bức tranh lớn của cuộc đời cậu, một điều gì đó cậu cần phải đạt được, một phần thưởng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô không phải là hiện tại ấm áp, mà là một viễn cảnh, một lý do để cậu cố gắng hơn nữa. Có một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong tâm trí Hạo: liệu khi cậu đạt được tất cả những điều này, khi cậu đứng trên đỉnh cao của thành phố, An có còn là An của cậu nữa không? Hay cô bé sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, trong một thế giới khác, một thế giới không có cậu? Liệu có phải cậu đang "gánh" thêm một gánh nặng vô hình khi cứ mãi ôm ấp hình bóng An trong trái tim mình, trong khi con đường sự nghiệp lại rẽ sang một hướng khác?

Vision ấy nhanh chóng vụt tắt, như một thước phim bị cắt ngang. Cảm giác lạnh giá của nước mưa và sức nặng của An trên lưng một lần nữa kéo Hạo về thực tại. Nhưng cảm giác về một tương lai tươi sáng nhưng đầy thử thách vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh, xen lẫn với sự ấm áp từ người con gái đang tựa vào lưng mình. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây không chỉ là sự rụt rè trong lời nói, mà còn là sự khác biệt về những con đường định mệnh. Ước mơ bình dị của An về một cuộc đời làm cô giáo làng, và những hình ảnh thành phố xa hoa, rực rỡ trong tâm trí Trần Hạo, là hai thái cực đối lập. Cậu nhận ra, mình đang đứng trước một lựa chọn, một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. "Nếu như ngày đó" cậu đã nói ra, liệu có thể thay đổi được gì không? Hay mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, và dù có nói ra hay không, họ vẫn sẽ đi trên những con đường riêng?

Lê An khẽ cọ má vào vai Hạo, một cử chỉ vô thức đầy tin tưởng. Cô bé không hề hay biết về cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra trong lòng người bạn thanh mai trúc mã. Cô bé chỉ cảm nhận được sự ấm áp, sự che chở, và thầm cảm ơn Hạo bằng cả trái tim mình.

***

Cuối cùng, Trần Hạo cũng cõng Lê An về đến cổng nhà. Cơn mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn những giọt nước đọng trên lá cây và tiếng tí tách nhỏ giọt từ mái hiên. Màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ những ngôi nhà xa xa, le lói giữa màn đêm đen kịt. Con đường đất vẫn còn lầy lội, in hằn những dấu chân trần của Hạo và những vệt bùn đất lấm lem.

Hạo nhẹ nhàng khom người, đặt Lê An xuống đất. Cả hai đều ướt sũng, nhưng không khí xung quanh họ lại ấm áp lạ thường, như thể có một ngọn lửa vô hình đang bùng cháy giữa hai tâm hồn trẻ. Lê An đứng vững, đôi chân hơi run rẩy vì lạnh và vì sự mệt mỏi sau quãng đường dài. Ánh mắt cô bé ngước lên nhìn Trần Hạo, tràn đầy sự biết ơn và một chút bẽn lẽn. Chiếc áo trắng của cô bé dính sát vào người, để lộ những đường cong non nớt, khiến Hạo thoáng chút ngượng ngùng, vội vàng quay mặt đi.

Trần Hạo, với gương mặt ướt đẫm nước mưa và mồ hôi, chỉ khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại chân thành và dịu dàng đến lạ. Đôi mắt cậu, sâu thẳm và đầy suy tư, vẫn ẩn chứa những điều khó nói, nhưng nụ cười ấy đã xua tan đi phần nào vẻ lạnh lùng thường thấy. Nụ cười ấy in hằn sâu vào tâm trí Lê An, một kỷ niệm đẹp đẽ, một khoảnh khắc mà cô bé sẽ mãi mãi trân trọng. Trái tim cô bé khẽ rung lên, một cảm xúc ngọt ngào, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

"Cảm ơn cậu nhiều lắm, Hạo. Cậu vào nhà tớ uống chén nước đã rồi về." Giọng Lê An nhẹ nhàng, pha chút lo lắng cho cậu. Cô bé thực lòng muốn Hạo vào nhà, để sưởi ấm, để cô bé có thể chăm sóc cho cậu một chút, như một cách đáp lại sự quan tâm mà cậu vừa dành cho mình.

Trần Hạo lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn về phía con đường làng tối mịt phía trước. "Không sao đâu. Tớ về luôn đây. Cậu vào thay đồ đi, kẻo cảm lạnh." Giọng cậu vẫn khàn khàn, nhưng đầy kiên định. Cậu biết, nếu cậu ở lại, khoảnh khắc này sẽ kéo dài hơn, và những cảm xúc mà cậu đang cố gắng kìm nén sẽ có thể bùng nổ. Cậu không muốn điều đó. Không phải bây giờ. Tương lai của cậu, những khát vọng lớn lao kia, vẫn còn đang ở phía trước, và cậu không muốn bất cứ điều gì làm chệch hướng con đường mà cậu đã vạch ra. Cái "lời nói không thành" này, một lần nữa, lại hiện hữu, như một bức tường ngăn cách giữa hai người.

Hạo quay lưng, bước đi trong màn mưa đã ngớt, bóng lưng cậu dần khuất vào màn đêm. Lê An đứng lặng lẽ trước cổng nhà, ánh mắt dõi theo bóng dáng cậu cho đến khi cậu hoàn toàn biến mất. Một cảm giác trống trải, hụt hẫng bỗng dưng ập đến. Cô bé cảm nhận được sự lạnh giá của không khí đêm, và cả sự lạnh lẽo len lỏi vào trái tim mình. Nụ cười của Hạo, sự che chở của cậu, tất cả như một giấc mơ đẹp đẽ vừa tan biến vào hư vô. Cô bé biết ơn cậu, yêu mến cậu, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ. Tại sao Hạo không ở lại? Tại sao cậu luôn giữ một "khoảng cách vô hình" như thế?

Trong lòng Lê An, một cảm xúc khó tả dấy lên, pha trộn giữa sự ấm áp của tình bạn, sự rung động đầu đời và một chút tiếc nuối, hụt hẫng. Cô bé tin tưởng Hạo, nhưng sự im lặng của cậu, sự từ chối ở lại của cậu, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự "chờ đợi", một sự chờ đợi mỏi mòn cho một lời nói, một cử chỉ rõ ràng hơn, một sự khẳng định tình cảm mà cô bé hằng mong muốn. Khoảnh khắc ấy như một bức tranh khắc sâu vào tâm trí cả hai, một kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ, của tình cảm chớm nở, nhưng cũng là khởi điểm của những "nếu như ngày đó", những tiếc nuối khôn nguôi về sau. Lê An đứng đó, một mình trong màn đêm, trái tim chập chờn những cảm xúc mới lạ, và một nỗi băn khoăn về tương lai đang dần hình thành.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free