Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 7: Con Đường Làng và Những Ước Mơ Chớm Nở
Gió vẫn thổi. Cái chạm nhẹ nhàng, vô thức ấy vẫn còn vương trên cánh tay Lê An, gieo vào lòng cô bé một cảm giác an toàn tuyệt đối, một niềm tin tưởng vô bờ mà chỉ riêng Trần Hạo mới có thể mang lại. Cô bé không hề hay biết rằng, ngay trong khoảnh khắc đó, khi cô đang vui vẻ mời cậu sang nhà làm bài tập, tâm trí Trần Hạo vẫn còn đang trôi dạt trong một thế giới khác – một thế giới xa xăm, rực rỡ và đầy hứa hẹn, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình, nơi những âm thanh lạ lẫm vang vọng, và nơi những gương mặt xa lạ hiện hữu. Cậu mỉm cười, cái gật đầu nhẹ tênh như một lời hứa, nhưng trong thâm tâm, "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ là sự rụt rè trong lời nói, mà còn là những chân trời khác biệt đang dần hé lộ, chực chờ kéo họ về những hướng đi riêng. Ánh nắng chiều dần tắt, để lại trên con đường làng những vệt sáng cuối cùng. Trần Hạo vẫn bước đi bên cạnh Lê An, nhưng tâm trí cậu đã bắt đầu bay lượn đến những chân trời xa xăm, nơi những ước mơ và định mệnh đang chờ đợi. Lê An vẫn vui vẻ kể chuyện, tin tưởng tuyệt đối vào người bạn thanh mai trúc mã của mình, không hề hay biết rằng trong lòng Hạo, một cuộc chiến thầm lặng giữa hiện tại và tương lai đang diễn ra.
Con đường làng sau giờ học tấp nập hơn một chút so với buổi sáng, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Nắng vàng cuối chiều trải dài như một tấm lụa mềm mại trên những mái nhà ngói đỏ rêu phong, len lỏi qua kẽ lá của hàng tre xanh rì đang rì rào trong gió. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hòa cùng tiếng gió xào xạc như những lời thì thầm của thiên nhiên. Từ xa, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng xe đạp lộc cộc của ai đó đang vội vã trở về nhà, hoặc tiếng rao lảnh lót của người bán hàng rong. Mùi rơm rạ khô thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi cỏ dại mọc ven đường và mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Bầu không khí trong lành, hồn nhiên, như chính tuổi thơ của những đứa trẻ đang bước đi trên con đường này.
Lê An bước đi nhanh nhẹn, mái tóc tết hai bên đung đưa theo từng nhịp chân. Gương mặt cô bé rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. "Hạo này, hôm nay cô giáo khen bài vẽ của em đó!" Cô bé líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo. "Cô bảo em có năng khiếu lắm, còn bảo em phải cố gắng học để sau này làm họa sĩ nữa đấy!" An quay sang nhìn Trần Hạo, chờ đợi một lời đáp.
Trần Hạo, như thường lệ, vẫn đi sát bên Lê An, bước chân trầm ổn, vững chãi. Cậu lắng nghe từng lời của An, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bé. Lời khen của cô giáo như một tia nắng ấm áp, sưởi ấm trái tim vốn đã tràn đầy sự quan tâm của cậu. Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Ừ, em vẽ đẹp mà." Giọng cậu trầm ấm, vang nhẹ trong không khí. Câu nói ngắn gọn, súc tích, đúng như phong cách của cậu, nhưng đủ để Lê An cảm thấy được sự công nhận và khích lệ.
Cậu không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cậu, những cử chỉ nhỏ nhặt, lại nói lên tất cả. Khi Lê An bước qua một vũng nước nhỏ còn đọng lại sau cơn mưa tối qua, Trần Hạo đã nhanh chóng nghiêng người, tay khẽ đặt dưới chiếc cặp sách của cô bé, nhẹ nhàng đỡ lấy, tránh cho chiếc cặp bị vấy bẩn. Đó là một hành động vô thức, một phản xạ tự nhiên được hình thành từ bao năm tháng đồng hành, che chở. Lê An cảm nhận được cái chạm nhẹ đó, dù chỉ lướt qua, nhưng đủ để cô bé hiểu. Cô bé không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng hàng ngàn vì sao nhỏ. Cảm giác được quan tâm, được bảo vệ, khiến trái tim non nớt của An tràn ngập niềm vui và sự tin tưởng. Cô bé tựa như một cây non, vững vàng hơn khi có một gốc cổ thụ lặng lẽ che chở.
Trong lúc An vui vẻ kể tiếp về những chuyện trên lớp, về bài tập Toán khó nhằn hay trò chơi trốn tìm trong giờ ra chơi, tâm trí Trần Hạo lại không hoàn toàn ở hiện tại. Những hình ảnh về thành phố lớn, về những con người xa lạ, vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tiềm thức cậu, như một thước phim quay chậm. Cậu yêu cái sự hồn nhiên của An, yêu cái cách cô bé nhìn cuộc sống bằng đôi mắt trong veo không vẩn đục. Nhưng đồng thời, một khao khát mãnh liệt khác cũng đang cháy bỏng trong lòng cậu – khao khát được vươn ra, được khám phá, được chinh phục một thế giới rộng lớn hơn. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, không phải là gánh nặng của sự mệt mỏi, mà là gánh nặng của trách nhiệm và ước mơ. Cậu muốn thành công, muốn trở nên mạnh mẽ, không chỉ cho riêng mình, mà còn vì một điều gì đó mơ hồ hơn, mà cậu chưa thể gọi tên. Cậu muốn đảm bảo rằng, dù tương lai có ra sao, An sẽ luôn được bình yên, được hạnh phúc. Nhưng liệu cái hành trình cậu sắp đi có thể dung hòa được với ước mơ giản dị của An không? Cái "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây không chỉ là sự ngại ngùng trong việc bày tỏ tình cảm, mà còn là sự khác biệt về tầm nhìn, về con đường mà mỗi người khao khát. Cậu biết, mình đang đứng giữa hai bờ của một dòng sông, một bên là bến đỗ bình yên, quen thuộc, một bên là đại dương bao la, đầy thử thách.
Con đường làng cứ thế trải dài, dẫn họ qua những khu vườn xanh tốt, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, nhuốm màu thời gian. Mỗi góc cua, mỗi hàng cây, đều gắn liền với bao nhiêu kỷ niệm của tuổi thơ. Trần Hạo, dù ít nói, nhưng lại vô cùng trân trọng những khoảnh khắc này. Cậu biết, sẽ có một ngày, những hình ảnh này sẽ chỉ còn là hoài niệm, là ký ức đẹp đẽ được cất giữ trong một góc sâu thẳm của trái tim. Lúc đó, "nếu như ngày đó" cậu đã dũng cảm hơn, đã nói ra những lời chất chứa, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng đó là một câu hỏi của tương lai, một câu hỏi mà ở tuổi này, cậu chưa thể có lời giải đáp. Cậu chỉ biết, lúc này, được đi bên cạnh An, được nhìn thấy nụ cười trong trẻo của cô bé, là đủ.
***
Đi một đoạn đường dài, khi nắng đã bắt đầu dịu hơn, họ dừng chân tại một quán nước nhỏ ven đường, nơi có mái hiên che mát và vài bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian. Đây là quán của Chú Năm, người đã bán nước giải khát ở đây từ khi cả Hạo và An còn bé tí. Tiếng nói chuyện râm ran của vài người khách quen ngồi đánh cờ tướng, tiếng ly cốc lanh canh, hòa cùng tiếng nhạc cũ phát ra từ chiếc đài nhỏ đặt trên quầy, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, thân mật, đậm chất làng quê. Mùi trà đá thoang thoảng, quyện với mùi bánh kẹo ngọt từ những chiếc lọ thủy tinh bày trên kệ, làm dịu đi cái nắng oi ả của buổi chiều tà.
"Hai đứa lại đi học về cùng nhau à?" Chú Năm, người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền lành và nụ cười luôn thường trực, cất giọng oang oang ngay khi nhìn thấy Hạo và An. Chú vui vẻ, thân thiện, mái tóc điểm bạc và đôi mắt nheo lại vì nụ cười. "Lớn nhanh quá, mai mốt là thành đôi rồi nhé!" Chú nói, tay vẫn thoăn thoắt pha nước cho khách khác, nhưng ánh mắt tinh nghịch không rời khỏi hai đứa. Lời trêu chọc của Chú Năm không phải là lần đầu, mà đã trở thành một câu cửa miệng mỗi khi Hạo và An ghé qua. Nó như một sự "mặc định" của cả cái thị trấn này về mối quan hệ của họ, một điều hiển nhiên mà ai cũng tin tưởng.
Lê An nghe vậy, má đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống, ngón tay vô thức xoắn vào vạt áo. "Chú Năm nói gì lạ vậy!" Cô bé khẽ làu bàu, nhưng trong giọng nói lại không giấu được một chút ngượng ngùng và cả một chút... vui vẻ mơ hồ. Cái cảm giác được gắn ghép với Trần Hạo, dù chỉ là lời trêu ghẹo, cũng khiến trái tim cô bé khẽ rung lên.
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư hơn là sự ngượng ngùng. Cậu gọi hai ly nước sấu mát lạnh, hương vị chua chua ngọt ngọt quen thuộc của tuổi thơ. Cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã bóng loáng, ánh mắt nhìn xa xăm ra con đường làng, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ rơi trong gió chiều. Lời nói của Chú Năm, hay của bất kỳ ai trong làng, đều không phải là điều xa lạ. Cả thị trấn này dường như đã mặc định rằng Hạo và An sẽ là của nhau. Điều đó vừa là sự an ủi, vừa là một áp lực vô hình.
Trong thâm tâm, Hạo cảm thấy một sự giằng xé. Cậu quý An, yêu mến sự hồn nhiên, trong sáng của cô bé. Cậu thích cái cảm giác được che chở, được là chỗ dựa cho An. Nhưng cái định nghĩa "thành đôi" mà mọi người gán ghép, nó lại mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, và đồng thời cũng nặng nề hơn. Liệu cậu có thể trao cho An một tương lai như cô bé mong muốn, một cuộc sống bình yên, an ổn "bên bờ sông cũ" này không? Hay cậu sẽ kéo An vào một thế giới mà cô bé chưa từng hình dung, một thế giới đầy cạnh tranh, hối hả như những gì cậu đã thấy trong "giấc mơ ban ngày" của mình?
Những hình ảnh về thành phố lại ùa về, như một làn sóng ngầm. Cậu thấy mình, một Trần Hạo trưởng thành, đang đứng giữa những tòa nhà chọc trời. Cậu thấy Quân, Hoàng, Ông Vệ – những con người mà cậu biết rằng sẽ là một phần quan trọng trong hành trình của mình ở nơi xa. Cái khao khát được chứng tỏ bản thân, được vươn lên, lại càng cháy bỏng. Nhưng mỗi khi hình ảnh An hiện lên, với nụ cười trong trẻo và đôi mắt tin tưởng, cậu lại thấy lòng mình chùng xuống. "Nếu như ngày đó..." cậu đã không có những tham vọng này, liệu cuộc sống của họ có đơn giản hơn không? Liệu cậu có thể chấp nhận một cuộc đời bình dị, chỉ để giữ lấy An bên mình? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí cậu, như một đám mây xám xịt giữa bầu trời xanh.
Lê An uống nước sấu, vị chua ngọt lan tỏa trong miệng, làm dịu đi cái cảm giác ngượng ngùng. Cô bé nhìn Hạo, thấy ánh mắt cậu xa xăm, trầm tư. Cô bé không hiểu Hạo đang nghĩ gì, nhưng từ sâu thẳm trái tim, cô bé cảm thấy có một điều gì đó đang thay đổi trong cậu. Một sự trưởng thành, một sự xa cách mơ hồ mà cô bé không thể nào chạm tới. Cô bé muốn hỏi, muốn biết, nhưng rồi lại thôi. Hạo ít nói, và cô bé đã quen với việc cậu thể hiện tình cảm qua hành động hơn là lời nói. Cô bé tin rằng Hạo vẫn sẽ ở đây, vẫn sẽ là người bạn thanh mai trúc mã của cô bé, người luôn che chở và quan tâm cô bé như bao năm qua. Cô bé không hề biết rằng, chính cái sự tin tưởng tuyệt đối, cái sự chờ đợi một "lời nói không thành" của Hạo, lại đang vô tình tạo nên một "khoảng cách vô hình" lớn hơn, mà sau này, dù muốn, cũng khó lòng lấp đầy.
Chú Năm cười vang, lại đưa thêm cho hai đứa đĩa hạt hướng dương. "Cứ thoải mái đi các cháu. Tuổi trẻ mà, cứ vô tư mà sống. Chuyện tình cảm cứ đ��� tự nhiên, rồi sẽ đâu vào đó thôi." Lời chú nói nghe có vẻ vô tư, nhưng lại ẩn chứa một sự thật mà Hạo, dù còn bé, cũng đã bắt đầu cảm nhận được. Đôi khi, mọi thứ không hề tự nhiên như người ta vẫn tưởng. Đôi khi, chỉ vì "chậm một nhịp", mà mọi thứ có thể lỡ cả một đời.
***
Uống cạn ly nước sấu, Hạo và An lại tiếp tục hành trình về nhà. Con đường dẫn đến nhà An là một đoạn đường nhỏ, uốn lượn ven bờ sông. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ chân trời một màu cam rực rỡ, phản chiếu xuống mặt nước sông lấp lánh như dát vàng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một bản tình ca êm đềm của thiên nhiên. Tiếng côn trùng bắt đầu kêu râm ran, hòa cùng tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ già nua, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên tĩnh, và đầy lãng mạn. Mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quyện với mùi nước sông tươi mát và mùi hoa dại mọc ven bờ, đánh thức mọi giác quan.
Đến đoạn bờ sông gần nhà An, cả hai nán lại một chút. Đó là thói quen của họ từ khi còn bé, ngồi lại đây, ngắm nhìn dòng sông, trò chuyện vu vơ về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Lê An ngồi xổm xuống, đôi tay nhỏ bé nghịch nước, những ngón tay thon thả khuấy nhẹ mặt sông. Đôi mắt cô bé mơ màng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng.
"Em muốn sau này được làm cô giáo ở trường mình, dạy các em nhỏ như mình bây giờ." Giọng An nhẹ nhàng, trong trẻo, như một lời thì thầm với dòng sông. "Em thích nhìn thấy các em vui vẻ khi học bài, thích kể chuyện cho các em nghe, và thích được các em gọi là cô giáo An." Ước mơ của cô bé giản dị, thuần khiết, gắn liền với mảnh đất này, với những con người thân thuộc này. Nó đẹp như chính tâm hồn cô bé, không vẩn đục bởi những tham vọng xa vời.
Trần Hạo đứng cạnh, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi hoàng hôn đang buông xuống. Lời nói của An như một luồng gió nhẹ, thổi qua tâm trí cậu, nhưng lại không thể xua tan đi những hình ảnh của một thế giới khác. Cậu cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa ước mơ bình dị của An và những gì đang thôi thúc cậu. "Thành phố... có gì cho mình? Cho An?" Câu hỏi đó vang vọng trong đầu cậu, đầy hoài nghi và cả một chút sợ hãi. Liệu cậu có thể mang An đi cùng trên con đường đầy chông gai đó không? Hay cô bé sẽ hạnh phúc hơn khi ở lại đây, với ước mơ của riêng mình?
Trong lúc An vẫn hồn nhiên nghịch nước, tâm trí Trần Hạo lại chìm vào một "vision" mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết. Lần này, không còn là những hình ảnh chớp nhoáng, mà là một thước phim sống động, chi tiết, như một lời tiên tri về tương lai. Cậu thấy mình, một Trần Hạo trưởng thành, đang đứng trên **Sân Thượng Tòa Nhà Trần Thịnh** – một tòa nhà chọc trời cao vút giữa lòng thành phố. Gió lộng thổi tung mái tóc cậu, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của đô thị và hơi ẩm từ những con sông nhân tạo xa xa. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại dưới bàn tay, sự choáng ngợp trước một thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới, và cả một chút cô độc giữa không gian rộng lớn ấy.
Rồi cậu thấy Lê An. Nhưng cô không đi một mình, không đứng cạnh cậu. Cô bé của cậu, giờ đã là một thiếu nữ duyên dáng, đang cười nói vui vẻ với hai cô gái khác trong một **Trung Tâm Thương Mại Lớn**, ánh đèn lấp lánh và dòng người tấp nập. Một cô gái tóc ngắn cá tính, năng động, hay cười – **Chi Mai** – đang khoác tay An, chỉ trỏ vào một cửa hàng thời trang sang trọng. Bên cạnh là cô gái xinh xắn, hay trang điểm, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch – **Hồng** – đang thì thầm điều gì đó khiến An bật cười khúc khích. Lê An trong vision của cậu không còn là cô bé hồn nhiên của thị trấn ven sông, mà là một cô gái thành thị, tự tin, hòa nhập vào cuộc sống năng động nơi đây. Thậm chí, cậu còn thoáng thấy bóng dáng một cô gái khác, dịu dàng, ít nói, hay cười tủm tỉm – **Thanh** – đang ngồi đọc sách trong một góc khuất của quán cà phê trong trung tâm thương mại, vẻ mặt an yên, tĩnh lặng.
Cảnh tượng chuyển sang một **Rạp Chiếu Phim MegaStar** đông đúc, nơi mọi người đang xếp hàng dài, háo hức chờ đợi một bộ phim bom tấn. Tiếng cười nói, tiếng xì xào, tiếng nhạc hiệu của rạp phim hòa quyện, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt. Cậu thấy An, Chi Mai và Hồng cùng nhau bước vào rạp, trên tay cầm bỏng ngô và nước uống. Họ dường như đang tận hưởng cuộc sống thành phố một cách trọn vẹn.
Những hình ảnh đó hiện lên rõ ràng đến mức Hạo có thể cảm nhận được mùi hương của những quán ăn trong trung tâm thương mại, âm thanh huyên náo của rạp chiếu phim, và cả cái không khí gấp gáp nhưng đầy sức sống của thành phố. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cậu: sự phấn khích khi thấy An dường như hạnh phúc, thích nghi được với cuộc sống mới, nhưng đồng thời cũng là một nỗi buồn sâu sắc, một cảm giác mất mát mơ hồ. An của cậu, An trong những ký ức "bên bờ sông cũ" của cậu, dường như đã tìm thấy một thế giới khác, một hạnh phúc khác, mà không có cậu bên cạnh.
Cái "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây không chỉ là sự rụt rè trong lời nói, mà còn là sự khác biệt về những con đường định mệnh. Ước mơ bình dị của An về một cuộc đời làm cô giáo làng, và những hình ảnh thành phố xa hoa, rực rỡ trong tâm trí Trần Hạo, là hai thái cực đối lập. Cậu nhận ra, mình đang đứng trước một lựa chọn, một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. "Nếu như ngày đó" cậu đã nói ra, liệu có thể thay đổi được gì không? Hay mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, và dù có nói ra hay không, họ vẫn sẽ đi trên những con đường riêng?
Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ cuối chân trời. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu ước mơ. Trần Hạo vẫn đứng lặng lẽ, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Lê An vẫn hồn nhiên nghịch nước, không hề hay biết về cuộc đấu tranh nội tâm của người bạn thanh mai trúc mã. Cô bé tin tưởng rằng Hạo sẽ mãi là Hạo của cô bé. Nhưng Hạo biết, một cuộc hành trình mới đang chờ đợi cậu, và cuộc hành trình đó sẽ khiến cậu rời xa nơi này, rời xa An. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi về "chậm một nhịp" bắt đầu nhen nhóm trong lòng cậu, như một hạt mầm của tiếc nuối, chực chờ nảy nở trong tương lai.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.