Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 6: Nắng Sân Trường, Tim An Khẽ Rung

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cao, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ cũ kỹ của lớp học. Mùi phấn bảng thoang thoảng, hòa lẫn với hương giấy vở mới và mùi đất ẩm từ sân trường vừa được tưới. Trong không khí yên ắng của tiết học đầu tiên, Thầy Bình, với mái tóc đã điểm bạc và cặp kính lão, đứng trước bảng đen, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội, đang giảng bài về những con số. "Các em chú ý bài giảng nhé!" Thầy dặn dò, đôi mắt hiền từ lướt qua từng gương mặt học trò nhỏ.

Trần Hạo ngồi ngay ngắn ở bàn thứ hai, bên cạnh Lê An. Trong lòng cậu, dư âm của những hình ảnh xa lạ, chóng vánh từ chiều hôm qua vẫn còn vương vấn như một làn sương mờ. Những tòa nhà cao ngất, những con người hối hả, những âm thanh chói tai – chúng không rõ ràng, nhưng đủ để gieo vào tâm trí cậu một hạt giống tò mò về một thế giới khác. Tuy nhiên, khi quay sang nhìn Lê An, mọi mộng mị dường như tan biến. Cô bé đang cặm cụi ghi chép, mái tóc đen mượt hơi nghiêng, ánh nắng sớm khẽ đậu trên gò má ửng hồng. An nhỏ bé, hiền lành, đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc này, trong lớp học yên bình của thị trấn ven sông. Hạo cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, muốn giữ gìn sự trong trẻo ấy, muốn bảo vệ cô bé khỏi mọi điều không hay. Cậu lặng lẽ đưa tay, khẽ chỉnh lại chiếc bút chì đang sắp lăn khỏi bàn của An. Một hành động nhỏ, vô thức, nhưng chứa đựng sự quan tâm thầm lặng mà cậu luôn dành cho cô.

Lê An không nhận ra ánh nhìn trầm tư của Hạo, cũng không biết về những giấc mơ ban ngày đang dần hình thành trong tâm trí cậu. Cô bé chỉ cảm thấy một sự ấm áp quen thuộc khi Hạo ngồi cạnh. Mỗi khi An gặp một bài toán khó, chỉ cần liếc sang, ánh mắt Hạo đã kịp thời giải đáp, không cần một lời nói nào. Cô bé tin tưởng Hạo tuyệt đối, một niềm tin vô điều kiện được xây đắp từ những ngày thơ ấu, từ những lần Hạo luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Thầy Bình tiếp tục giảng bài, giọng thầy đều đều như tiếng mái chèo khua nước trên sông. Trần Hạo đôi khi cũng lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt lay động trong gió, nhưng ánh mắt cậu luôn nhanh chóng quay về phía Lê An, như một vệ tinh nhỏ bé xoay quanh hành tinh của mình. Cậu nhận thấy sự nhạy cảm của An, cô bé dễ buồn dễ vui, và vì thế, cậu tự thấy trách nhiệm phải che chở.

Tiếng trống trường vang lên, giòn giã và hân hoan, báo hiệu giờ ra chơi. Cả lớp ùa ra như đàn chim vỡ tổ. Lê An đang định cất sách vở vào cặp thì phát hiện chiếc cặp của mình đã biến mất. Cô bé ngơ ngác nhìn quanh, đôi mắt long lanh đầy vẻ hoảng sợ. "Cặp của em... đâu rồi?" Cô bé lẩm bẩm, giọng nói nhỏ xíu như tiếng ve đầu mùa. Thằng Tý, với vẻ mặt tinh quái và nụ cười toe toét, đi vòng quanh bàn An, vừa đi vừa hát: "An ơi, cặp của cậu đâu rồi nhỉ? Biến mất rồi à?" Con Mèo, tóc tết hai bím, má phúng phính, đứng cạnh Tý, khúc khích cười, đưa tay che miệng. An nhìn Hạo, đôi mắt đầy vẻ cầu cứu: "Hạo ơi, cặp của em..."

Trần Hạo không nói một lời. Ánh mắt cậu thoáng qua vẻ khó chịu khi nhìn thấy Thằng Tý và Con Mèo. Cậu biết ngay là trò đùa của hai đứa nhóc này. Với dáng vẻ bình thản, cậu đứng dậy, bước ra khỏi chỗ ngồi. Cậu không hỏi, không trách mắng, chỉ lặng lẽ đi tìm. Đám trẻ khác vẫn đang hò reo, chạy nhảy, nhưng Hạo lại như một cái bóng, di chuyển một cách dứt khoát giữa sự ồn ào. An dõi theo từng bước chân của Hạo, tim cô bé đập thình thịch, một sự lo lắng mơ hồ len lỏi, nhưng sâu thẳm vẫn là niềm tin rằng Hạo sẽ giải quyết được mọi chuyện. Cậu liếc nhìn vào tủ đồ cá nhân của các bạn, rồi cúi xuống gầm bàn, cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở một góc khuất gần cửa lớp, nơi chiếc cặp vải màu xanh lam của An bị vứt lăn lóc, bị che khuất bởi mấy chồng ghế.

Hạo nhẹ nhàng nhặt chiếc cặp lên, phủi nhẹ lớp bụi bám trên đó. Cậu quay lại, bước thẳng về phía Lê An, đặt chiếc cặp ngay ngắn lên bàn cô bé. Hành động của cậu dứt khoát nhưng không hề thô bạo. Khi đặt cặp xuống, ánh mắt Trần Hạo lướt qua Thằng Tý và Con Mèo, một cái lườm sắc lạnh, không cần lời nói nào, đã đủ để khiến hai đứa nhóc đang cười khúc khích phải im bặt, lảng đi chỗ khác. Chúng biết, chọc Hạo thì không sao, nhưng chọc An trước mặt Hạo thì không ổn chút nào. An thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt sáng rỡ nhìn Hạo, một nụ cười hồn nhiên nở trên môi. "Cảm ơn Hạo nhé!" Giọng cô bé líu lo, đầy vẻ biết ơn. Trần Hạo chỉ gật đầu khẽ, môi mím chặt. Cậu không cần lời cảm ơn, chỉ cần nhìn thấy An vui vẻ là đủ. Trong khoảnh khắc đó, ánh nắng vàng hắt lên gương mặt cậu, khiến vẻ trầm tư thường ngày dường như càng sâu sắc hơn. Cậu lại ngồi xuống, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi An, như một lời hứa thầm lặng, rằng sẽ không để bất cứ ai làm phiền cô bé.

Giờ ra chơi trưa, sân trường ngập tràn ánh nắng chói chang, không khí dường như đặc quánh lại bởi tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây bàng cổ thụ. Tiếng cười đùa, tiếng reo hò của lũ trẻ chơi trò đuổi bắt, đá cầu vang vọng khắp nơi. Lê An ngồi một mình dưới gốc cây bàng già, nơi bóng râm mát mẻ trải dài, cẩn thận mở hộp cơm mẹ chuẩn bị. Mùi cơm rang thơm lừng quyện với mùi lá cây, tạo nên một không khí thân thuộc của tuổi thơ. Cô bé từ tốn ăn từng miếng, thỉnh thoảng ngước nhìn đám bạn đang nô đùa. An cảm thấy một chút cô đơn khi Hạo đang chơi đá cầu cùng đám bạn nam, nhưng rồi lại tự an ủi mình rằng Hạo sẽ luôn ở bên cạnh. Niềm tin ấy đã trở thành một phần của cô bé, một sợi dây vô hình níu giữ cô bé với cậu bạn thanh mai trúc mã.

Trần Hạo, sau vài ván đá cầu cùng Quân và Hoàng, mồ hôi lấm tấm trên trán, bỗng dừng lại. Ánh mắt cậu không theo quả cầu đang bay lượn mà lướt nhanh về phía gốc cây bàng. Cậu thấy Lê An đang ngồi đó, nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của sân trường, chậm rãi ăn bữa trưa. Một cảm giác quen thuộc ùa về, một sự thôi thúc không tên khiến cậu không thể đứng yên. Cậu khẽ nói với Quân và Hoàng: "Tớ đi một lát." rồi tách khỏi đám đông, đi về phía vườn trường, nơi có hàng ổi đang trĩu quả. Cậu cẩn thận chọn một trái ổi căng tròn, xanh mướt, vỏ còn đọng những giọt sương mai. Trái ổi nhỏ, vừa vặn trong lòng bàn tay, mang theo hương vị của đất trời và tuổi thơ.

Khi Hạo quay lại, Lê An đã ăn gần hết hộp cơm. Cậu bước đến bên cô bé, cái bóng của cậu đổ dài trên mặt đất, che đi một phần ánh nắng. An ngước lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên rồi nở nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy Hạo. "Hạo, cậu không ăn à?" cô bé hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Trần Hạo khẽ lắc đầu, đưa trái ổi cho An. "Cậu ăn đi. Ngon lắm." Giọng cậu nhỏ xíu, hơi ngượng nghịu, vẻ mặt có chút bối rối khi An nhìn cậu bằng đôi mắt đầy sự ngưỡng mộ. Cậu không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, chỉ biết rằng muốn An được vui.

Lê An cầm trái ổi, cảm nhận sự mát lạnh từ lớp vỏ. Cô bé mỉm cười rạng rỡ, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. "Cảm ơn Hạo!" Cô bé nói, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả ánh nắng mặt trời. An biết Hạo luôn quan tâm cô, theo dõi cô, và điều đó khiến cô bé cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết, như có một vòng tay vô hình luôn bao bọc. Cảm giác này, dù còn mơ hồ, nhưng đã là những rung động đầu đời trong trái tim non nớt của cô bé.

Trong khoảnh khắc An nhận trái ổi, ánh mắt Trần Hạo bỗng trở nên xa xăm. Một "vision" chớp nhoáng lướt qua tâm trí cậu, nhanh đến mức cậu không thể nắm bắt trọn vẹn, nhưng đủ để lại một ấn tượng sâu sắc. Cậu thấy một không gian rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Không phải màu xanh của cây cối hay màu vàng của nắng, mà là những gam màu trung tính, bạc, xám, trắng. Những bức tường cao vút bằng kính, những ánh đèn nhân tạo rọi xuống những chiếc bàn làm việc sáng bóng. Không khí ở đó dường như đông cứng lại, không có tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con, chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng bước chân vội vã trên nền đá hoa cương. Cậu thoáng thấy những gương mặt xa lạ, những người mặc vest lịch sự, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng. Mùi cà phê nồng nặc và hương điều hòa phả ra một cách nhân tạo, khác hẳn với mùi đất, mùi nắng, mùi ổi chín nơi đây. Một cảm giác choáng ngợp, xen lẫn chút cô đơn và xa lạ ập đến.

Hạo chớp mắt, hình ảnh tan biến. Cậu quay lại thực tại, nhìn Lê An đang cắn một miếng ổi giòn tan, đôi mắt cô bé vẫn lấp lánh niềm vui. Cô bé không hề hay biết về chuyến du hành ngắn ngủi trong tâm trí cậu. Trần Hạo cảm thấy một sự giằng xé. Một bên là Lê An, là thị trấn bình yên, là những điều quen thuộc. Một bên là thế giới xa lạ, rộng lớn, lạnh lẽo nhưng đầy hứa hẹn mà cậu vừa thoáng thấy. "Cái khoảng cách vô hình" giữa cậu và An, giữa ước mơ và thực tại, dường như lại được nới rộng thêm một lần nữa. Cậu không biết liệu An có thể đi cùng cậu trên con đường đó, hay sẽ chỉ đứng lại, mãi mãi chờ đợi một "lời nói không thành" mà cậu chưa bao giờ dám thốt ra.

Buổi chiều tà, ánh nắng vàng nhạt trải dài khắp con đường làng, nhuộm lên những mái nhà rêu phong một màu cổ kính. Không khí dịu mát hơn, mang theo mùi khói bếp len lỏi từ những bữa cơm chiều và hương đồng nội thoang thoảng. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng trẻ con í ới gọi nhau về nhà, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống làng quê. Trần Hạo và Lê An cùng nhau đi bộ về nhà, những bước chân nhỏ bé nối tiếp nhau trên con đường đất quen thuộc.

Lê An líu lo kể cho Hạo nghe về những điều thú vị ở lớp học ngày hôm nay. "Hạo này, hôm nay cô giáo khen em viết chữ đẹp đấy! Cậu thấy chữ em có đẹp không?" Giọng cô bé trong trẻo, đầy vẻ tự hào. An quay sang nhìn Hạo, đôi mắt to tròn long lanh, chờ đợi một lời khen ngợi. Hạo khẽ gật đầu, môi mỉm cười rất nhẹ. "Đẹp." Cậu nói khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm, không hẳn là đang nhìn vào cô bé, mà dường như xuyên qua cô bé, hướng về một nơi nào đó rất xa. Cậu thích nghe An kể chuyện, giọng nói của cô bé như dòng suối nhỏ, xoa dịu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu cậu. Hạo không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng sự hiện diện và lắng nghe của cậu đã là một sự động viên lớn đối với An.

An không để ý đến sự xa xăm trong mắt Hạo. Cô bé tiếp tục chia sẻ. "Hôm nay Thầy Bình kể chuyện về một chú chim nhỏ bay đi rất xa để tìm thức ăn. Rồi chú chim đó quay về với gia đình đó Hạo." An nhìn cậu, vẻ mặt ngây thơ. "Cậu có nghĩ sau này cậu có đi xa như chú chim đó không?" Cô bé hỏi, một câu hỏi vu vơ mà ch��nh cô bé cũng không biết nó mang ý nghĩa gì, chỉ là một sự tò mò trẻ con. Trần Hạo không trả lời ngay. Cậu chỉ lặng lẽ bước đi, đôi mắt vẫn nhìn về phía trước. Cái bóng của cậu đổ dài trên mặt đường, như một người bảo vệ thầm lặng. Khi đi qua một đoạn đường vắng, nơi những hàng tre xanh mướt reo trong gió, Hạo luôn bước chậm lại một chút, đảm bảo An không bị bỏ lại phía sau. Cậu khẽ đưa tay, chỉnh lại một lọn tóc mai đang vương trên má An do gió thổi. Cái chạm nhẹ nhàng, vô thức ấy, lại khiến trái tim An khẽ rung lên. Cô bé cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối khi ở bên Hạo, một cảm giác mà không ai khác có thể mang lại.

Trong khoảnh khắc đó, khi ánh nắng chiều vàng óng ả bao trùm, Trần Hạo lại chìm vào một "giấc mơ ban ngày" rõ ràng hơn, phức tạp hơn những gì cậu đã thấy ở sân trường. Lần này, các hình ảnh không còn mơ hồ mà hiện rõ mồn một, như một cuốn phim đang tua nhanh trong tâm trí cậu. Cậu thấy mình ở một thành phố lớn, những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa làn khói bụi. Tiếng còi xe ồn ào, tiếng nhạc xập xình, tiếng người nói chuyện huyên náo vang vọng.

Cậu thấy **Quân**, chàng trai đeo kính cận với vẻ ngoài thư sinh, đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng, ánh đèn mờ ảo. Quân đang chăm chú đọc sách, thi thoảng ngẩng lên suy tư. "Hạo, bài này khó quá!" Cậu nghe giọng Quân vang lên, không phải là một lời than vãn mà là một câu nói mang vẻ thách thức, gợi mở. Tiếp theo là hình ảnh **Hoàng**, năng động, vui vẻ, thích thể thao, đang cười nói rôm rả với một nhóm bạn tại một **Quán Karaoke 'The Voice'** sặc sỡ ánh đèn neon. Tiếng nhạc sôi động, tiếng cười nói giòn tan. "Hạo, đi đá bóng không?" Hoàng hô vang, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt huyết.

Cảnh chuyển sang một con hẻm nhỏ, tối tăm, nơi có một **Quán Nhậu Vỉa Hè** nghi ngút khói than, mùi đồ nướng thơm lừng. Tiếng cụng ly, tiếng người đàn ông nói chuyện rôm rả. Cậu thấy **Ông Vệ**, dáng người gầy, đeo kính, đang ngồi một mình bên bàn nhậu, vẻ mặt nghiêm khắc nhưng đôi mắt lại ánh lên sự cẩn trọng. Ông Vệ nói: "Em vào trường phải xuất trình thẻ!" Giọng nói của ông dù hơi khàn nhưng vẫn đầy uy lực.

Rồi Hạo thấy mình đứng trên **Cầu Thang Thoát Hiểm Tòa Nhà Trần Thịnh** – những bậc thang kim loại lạnh lẽo, cao vút, nhìn xuống một thành phố rực rỡ ánh đèn. Gió lùa mạnh, mang theo mùi khói xe và hơi ẩm từ những con sông nhân tạo. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại chạm vào da tay, sự cô độc giữa không gian rộng lớn. Tiếp đó là hình ảnh một **Quán Bar 'The Eclipse'**, ánh sáng mờ ảo, nhạc DJ đập dồn dập, những ly cocktail màu sắc rực rỡ. Nơi đó đầy những gương mặt lạ lẫm, những nụ cười xã giao, những ánh mắt ẩn chứa nhiều điều.

Những hình ảnh đó hiện lên rõ ràng đến mức Hạo có thể cảm nhận được mùi hương, âm thanh, và cả cái không khí xa lạ, gấp gáp của thành phố. Chúng cuốn cậu vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cậu cảm thấy mình sẽ thuộc về, dù nó khác biệt hoàn toàn với thị trấn ven sông yên bình này. Những tham vọng bấy lâu nay chỉ là những hạt mầm vô hình, giờ đây bỗng nảy nở, vươn mình mạnh mẽ.

Giấc mơ ban ngày tan biến khi An lay nhẹ tay cậu. "Hạo, cậu làm bài tập chưa? Tối nay sang nhà em làm cùng nhé?" Giọng An nhẹ nhàng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạo. Cô bé không hề hay biết về chuyến du hành của cậu, về cái thế giới rộng lớn đang dần kéo cậu ra xa khỏi cô. Trần Hạo quay lại nhìn An, đôi mắt cậu vẫn còn vương vấn sự mơ hồ từ những hình ảnh vừa qua. Cậu mỉm cười nhẹ, gật đầu. "Ừ." Một từ ngắn gọn, nhưng đủ để An vui vẻ. Hạo biết, những lời nói của Chú Tám, những hình ảnh trong tâm trí cậu, tất cả đều đang đẩy cậu về phía một tương lai xa xôi, một tương lai mà cậu không chắc An có thể đi cùng. "Cái khoảng cách vô hình" giữa họ, giờ đây không chỉ là sự rụt rè trong lời nói, mà còn là những chân trời khác biệt đang dần hé lộ.

Cậu chỉ biết rằng, nếu không nắm bắt lấy cơ hội, nếu không dũng cảm bước đi, thì "nếu như ngày đó" sẽ trở thành một lời tiếc nuối, và tình yêu của họ, dù có sâu đậm đến mấy, cũng sẽ chỉ là một câu chuyện "bên bờ sông cũ", lỡ cả một đời chỉ vì chậm một nhịp. Ánh nắng chiều dần tắt, để lại trên con đường làng những vệt sáng cuối cùng. Trần Hạo vẫn bước đi bên cạnh Lê An, nhưng tâm trí cậu đã bắt đầu bay lượn đến những chân trời xa xăm, nơi những ước mơ và định mệnh đang chờ đợi. Lê An vẫn vui vẻ kể chuyện, tin tưởng tuyệt đối vào người bạn thanh mai trúc mã của mình, không hề hay biết rằng trong lòng Hạo, một cuộc chiến thầm lặng giữa hiện tại và tương lai đang diễn ra.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free