Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 5: Ngày Đầu Tiên Đến Trường: Lời Hứa Bảo Vệ Thầm Lặng
Tiếng kéo lách cách của Chú Tám, mùi dầu gội quen thuộc và lời dặn dò của bố Ba vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hạo khi cậu bé đặt lưng xuống chiếc giường tre cũ kỹ. Đêm qua, giấc ngủ đến chập chờn, không phải vì lo lắng cho ngày đầu tiên đến trường, mà là bởi những hình ảnh thành phố xa hoa hiện lên chập chờn trong tâm trí, tựa như những đốm lửa ma trơi gọi mời từ một thế giới khác. Một phần trong cậu khao khát được vươn tới chân trời ấy, nhưng phần còn lại, phần sâu thẳm nhất, lại sợ hãi việc phải rời xa cái bình yên nơi thị trấn ven sông, rời xa Lê An. "Sẽ có ngày, cậu phải rời xa 'bờ sông cũ' để đi tìm con đường riêng của mình. Nhưng còn An? Liệu cô bé có đi cùng cậu, hay sẽ ở lại, chờ đợi một 'lời nói không thành' mà cậu chưa bao giờ dám thốt ra? Cái 'khoảng cách vô hình' giữa họ, vốn đã tồn tại bấy lâu, dường như lại được nới rộng thêm bởi những ước mơ và hoài bão lớn lao đang dần hình thành trong tâm trí cậu. Cậu không biết rằng, chính cái sự im lặng và những ước mơ lớn dần này, sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài của những nuối tiếc, khi 'nếu như ngày đó' đã quá muộn để thốt ra lời yêu, và tình yêu của họ sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm 'bên bờ sông cũ', một câu chuyện chỉ vì đến chậm hơn một nhịp mà lỡ cả một đời." Những suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh, dệt nên một tấm màn sương mỏng lên buổi bình minh đầu tiên của một chương mới trong cuộc đời Hạo.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường đất ẩm ướt hơi sương, Trần Hạo đã thức dậy. Không khí buổi sớm nơi thị trấn ven sông thật trong lành, mang theo mùi của đất, của nước sông phả lên, và thoảng cả mùi hoa ngâu nở muộn đâu đó. Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn sự tươi mới. Cậu mặc bộ đồng phục mới tinh, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chiếc quần xanh sẫm thẳng nếp, mẹ Tư đã ủi phẳng phiu từ tối qua. Chiếc cặp sách vải màu xanh lam, bên trong là vài quyển vở mới tinh thơm mùi giấy và một cây bút chì gọt sắc, được cậu cẩn thận đeo lên vai. Tim Hạo đập nhẹ, một cảm giác vừa háo hức vừa có chút gì đó bồn chồn, lạ lẫm. Cậu biết, ngày hôm nay sẽ khác, sẽ là một khởi đầu.
Bước chân Trần Hạo dẫn cậu đến nhà Lê An, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Căn nhà nhỏ của An nằm nép mình dưới bóng cây bàng cổ thụ, cánh cửa gỗ đã ngả màu thời gian nay mở hé, để lộ bóng dáng nhỏ nhắn của An đang đứng đợi. Cô bé cũng mặc bộ đồng phục trắng tinh, mái tóc đen mượt được mẹ Sáu tết thành hai bím gọn gàng, cài nơ trắng. Gương mặt An hơi xanh xao, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng và một chút sợ sệt. Cô bé nắm chặt quai chiếc cặp sách, đứng bất động, dường như chỉ chờ có Hạo đến.
"An!" Trần Hạo khẽ gọi, giọng trầm ấm.
Lê An ngẩng đầu lên, đôi mắt ngay lập tức sáng bừng khi thấy Hạo. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô bé, như thể sự hiện diện của Hạo là liều thuốc an thần hiệu nghiệm nhất. Cô bé vội vàng chạy đến, nắm lấy bàn tay Hạo, bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh và run nhẹ. "Hạo ơi, trường có đáng sợ không?" An hỏi, giọng lí nhí, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
Trần Hạo không nói gì. Cậu chỉ khẽ lắc đầu, rồi siết nhẹ bàn tay An, một cử chỉ thầm lặng nhưng đầy trấn an. Bàn tay Hạo to hơn, ấm áp hơn, bao trọn lấy bàn tay bé nhỏ của An, truyền đi một thông điệp mạnh mẽ: "Có anh ở đây, đừng sợ." Cậu bước đi vững chãi, dẫn An trên con đường đất quen thuộc, con đường mà họ đã đi qua không biết bao lần, từ những ngày chập chững biết đi cho đến bây giờ, khi cả hai đã là những cô cậu học trò cấp một.
Con đường làng buổi sáng sớm rộn ràng hơn mọi ngày. Những người lớn đang vội vã đi làm đồng, đi chợ, hay mở hàng quán. Tiếng gà gáy râm ran, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói của bà con. Mùi cơm mới nấu, mùi khói bếp, mùi cà phê phin từ quán nhỏ đầu ngõ thoang thoảng trong gió.
"Hai đứa đi học vui vẻ nha! Lớn nhanh thành đôi cho bà con mừng!" Tiếng Bà Mai sang sảng vang lên từ hàng rau bên đường. Bà Mai, với mái tóc đã ngả bạc nhưng vẫn được búi gọn gàng, nụ cười hiền hậu, đang ngồi sắp xếp những mớ rau xanh mướt. Bà là một trong số rất nhiều người trong thị trấn đã quen thuộc với hình ảnh Hạo và An luôn có nhau. Lời nói của bà, dù là một câu trêu đùa vô tư, nhưng lại như một lời tiên tri, một sự "mặc định" mà cả thị trấn đã dành cho họ. Trần Hạo khẽ cúi đầu chào, còn Lê An thì đỏ mặt, chỉ biết cười bẽn lẽn nép sát vào Hạo hơn.
Cậu cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tay An. Hạo biết An nhút nhát, biết cô bé dễ bị tổn thương. Trong lòng cậu, một lời thề ngầm được khắc sâu: sẽ luôn bảo vệ An, sẽ không để ai làm An phải khóc. Nhưng lời thề ấy, như bao điều khác trong lòng Hạo, vẫn chỉ là một lời nói không thành, ẩn sâu trong ánh mắt và những cử chỉ thầm lặng. Dưới ánh nắng vàng dịu của buổi sớm, hai bóng hình nhỏ bé in trên con đường đất, vững vàng bước về phía cổng trường, về phía một thế giới mới đầy ắp những điều chưa biết. Tiếng sóng vỗ nhẹ từ dòng sông xa xa như một bản nhạc nền êm đềm cho bước chân của họ, cho tuổi thơ của họ, và cho những bí mật không lời đang lớn dần trong trái tim Hạo.
***
Cánh cổng trường cấp một hiện ra trước mắt, sừng sững và rộng lớn hơn nhiều so với trí tưởng tượng của Lê An. Sân trường đã đông nghịt học sinh, tiếng cười nói, tiếng hò reo vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng đầy sức sống. Những đứa trẻ mới nhập học, gương mặt còn non nớt, bỡ ngỡ, được bố mẹ dắt tay, chỉ trỏ. Những đứa trẻ đã đi học từ năm trước thì nô đùa rượt đuổi nhau, tiếng chân giậm thình thịch trên nền sân đất nện. Không khí náo nhiệt ấy khiến Lê An càng thêm rụt rè, cô bé bám chặt lấy tay Trần Hạo, ánh mắt hết nhìn đông lại nhìn tây, tìm kiếm một điểm tựa quen thuộc. Mùi phấn mới, mùi giấy sách mới, mùi mồ hôi trẻ con hòa quyện, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của trường học mà sau này, mỗi khi ngửi thấy, Hạo sẽ lại nhớ về ngày đầu tiên này.
Trần Hạo nhìn quanh, ánh mắt cậu nhanh chóng lướt qua đám đông, tìm kiếm một chỗ yên tĩnh hơn. Cậu nhận ra một vài gương mặt quen thuộc từ những buổi chơi đùa trên bờ sông hay những lần đi chợ cùng mẹ. Có Thằng Tý, nhỏ con, mái tóc cắt ba phân, đang cười toe toét chạy đuổi theo một đám bạn. Và kia là Con Mèo, với hai bím tóc tết chặt, má phúng phính, đang lén lút nhìn bạn bè từ phía sau lưng mẹ.
Hạo dẫn An đến một góc sân ít người hơn, gần hàng cây bàng lá xanh rì đang vươn tán rộng lớn. An buông tay Hạo ra, nhưng vẫn đứng nép sát vào cậu, đôi mắt long lanh như sắp khóc. "Hạo ơi, đông quá!" cô bé thì thầm, giọng run rẩy.
Bất chợt, Thằng Tý, đang chơi trò đuổi bắt, vô tình chạy ngang qua chỗ Hạo và An. Nhìn thấy An với vẻ mặt sợ sệt, Tý liền nảy ra ý định trêu chọc. Đôi mắt tinh quái của nó lướt qua Hạo, rồi dừng lại ở An.
"An mít ướt! An mít ướt!" Thằng Tý reo lên, rồi nhanh như cắt, nó giật nhẹ một lọn tóc tết của An, sau đó vọt đi mất, cười khúc khích.
Lê An giật mình, đôi mắt vốn đã rơm rớm giờ thì ngấn lệ. Tay cô bé vội vàng đưa lên ôm lấy bím tóc, môi mím chặt lại. Cô bé không dám khóc thành tiếng, chỉ khẽ nức nở, nhìn Hạo với ánh mắt cầu cứu, như một con chim non lạc mẹ giữa bầy đàn.
Trần Hạo, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, ánh mắt cậu bỗng sắc lại. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng cậu khi thấy An bị trêu chọc. Cậu biết Tý không cố ý làm An đau, nhưng hành động đó khiến An sợ hãi. Hạo không nói một lời nào. Cậu nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên vai An, như một lời trấn an. Sau đó, ánh mắt cậu dõi theo Thằng Tý.
Vừa lúc đó, Con Mèo, với mái tóc tết hai bím và má phúng phính, cũng chạy đến, nhìn thấy cảnh An sắp khóc. Con Mèo vốn nhút nhát, nhưng cũng thích hùa theo đám đông. Nó đứng cách đó một quãng, nhìn Tý rồi nhìn An, rồi lại quay sang nhìn Hạo. "Trả lại cặp cho An đi, Tý!" Con Mèo nói, giọng trêu chọc, nhưng trong ánh mắt vẫn có chút e dè, không dám đến gần. Nó biết Hạo ít nói, nhưng không phải là đứa dễ bắt nạt.
Thằng Tý, vẫn đang cười, nhìn thấy Hạo không nói gì, tưởng rằng Hạo sẽ bỏ qua. Nó lại chạy đến gần hơn, định giật thêm bím tóc của An một lần nữa. Nhưng đúng lúc đó, Trần Hạo hành động. Không một lời cảnh cáo, không một tiếng quát mắng. Cậu chỉ bước một bước nhẹ nhàng, nhưng đủ nhanh để che chắn hoàn toàn cho Lê An. Thân hình nhỏ bé của Hạo, dù không quá cao lớn, nhưng lại vững chãi như một bức tường thành che chở. Cậu dùng cánh tay khéo léo gạt tay Thằng Tý ra khỏi tóc An, đồng thời dùng ánh mắt kiên định, gần như là cảnh cáo, nhìn thẳng vào Tý.
Ánh mắt của Trần Hạo không chứa sự giận dữ hay hằn học, mà là một sự nghiêm nghị đến lạ thường, khiến Thằng Tý, dù nghịch ngợm đến mấy, cũng phải chùn bước. Nó khựng lại, cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra từ cậu bé ít nói này. Tý lắp bắp vài tiếng, rồi quay đầu bỏ chạy, không dám trêu chọc thêm nữa. Con Mèo đứng gần đó, tròn mắt nhìn cảnh tượng, rồi cũng vội vàng chạy theo Tý, bỏ lại Hạo và An trong góc sân.
Lê An từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng lưng của Tý và Mèo đã xa dần. Nỗi sợ hãi trong cô bé dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm và an toàn đến lạ thường. Cô bé nhìn Hạo, đôi mắt vẫn còn đọng nước nhưng đã ánh lên sự biết ơn vô hạn. Hạo vẫn đứng đó, che chắn cho An, đôi mắt cậu vẫn dõi theo hướng Tý và Mèo vừa chạy, như để đảm bảo chúng sẽ không quay lại.
Không cần một lời cảm ơn, không cần một lời giải thích. Giữa họ, mọi thứ đều được thể hiện qua những cử chỉ, ánh mắt. An khẽ nắm lấy vạt áo Hạo, siết chặt. Hạo quay lại nhìn An, khóe môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Đó là một nụ cười trấn an, một nụ cười của người bảo vệ. An biết, cô bé không cần phải sợ hãi điều gì khi có Hạo ở bên. Sự bảo vệ thầm lặng của Trần Hạo cho Lê An, một lần nữa, củng cố hình ảnh anh là người che chở, nhưng cũng cho thấy sự rụt rè trong việc bày tỏ cảm xúc bằng lời nói, điều sẽ trở thành bi kịch sau này. Trong khoảnh khắc ấy, đối với An, Hạo là cả thế giới, là bến đỗ an toàn nhất giữa những bỡ ngỡ của ngày đầu tiên đến trường.
***
Tiếng trống trường vang lên ba hồi dài, báo hiệu giờ vào lớp. Sân trư��ng đang ồn ào bỗng chốc trở nên trật tự hơn. Các cô giáo mặc áo dài, khuôn mặt hiền từ, đứng ở cửa lớp, hướng dẫn học sinh tìm chỗ ngồi. Trần Hạo vẫn nắm tay Lê An, dẫn cô bé đến lớp 1A. Lớp học rộng rãi, những bộ bàn ghế gỗ mới tinh được xếp ngay ngắn. Mùi gỗ mới, mùi phấn trắng, mùi giấy sách mới toát ra từ căn phòng, hòa cùng không khí háo hức của buổi học đầu tiên.
Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm lớp 1A, đã đứng sẵn trên bục giảng. Thầy là một người đàn ông trung niên, đeo kính lão, mái tóc điểm bạc, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất hiền từ. Thầy Bình nhìn một lượt quanh lớp, rồi bắt đầu giới thiệu về mình và những quy định cơ bản của trường. Giọng thầy vang, rõ ràng, nhưng cũng đủ ấm áp để xua đi phần nào sự lo lắng của những đứa trẻ.
Trần Hạo và Lê An tìm được hai chỗ ngồi cuối cùng ở bàn giữa, ngay cạnh cửa sổ. An ngồi xuống, vẫn hơi rụt rè, nhưng đã cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều khi có Hạo ngồi cạnh. Cô bé khẽ tựa vào vai Hạo, một cử chỉ vô thức, như thể cậu là nơi duy nhất cô bé có thể tìm thấy sự bình yên. Hạo nhìn An, cảm thấy một sự ấm áp lạ thường dâng lên trong lồng ngực. Cảm giác bảo vệ cô bé, nhìn cô bé bình yên, khiến trái tim cậu khẽ rung động.
Thầy Bình bắt đầu điểm danh. Tiếng thầy gọi tên từng học sinh, và tiếng "có ạ" lí nhí vang lên. Khi thầy gọi đến "Trần Hạo", cậu bé khẽ giơ tay. Rồi đến "Lê An", cô bé cũng rụt rè đáp lời. Mọi thứ diễn ra thật chậm rãi, bình yên, đúng như nhịp sống của thị trấn ven sông.
Trong lúc thầy Bình đang giảng bài về những điều cơ bản của trường học, một chuỗi hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc bất chợt ập đến trong tâm trí Trần Hạo, như một đoạn phim tua nhanh về một tương lai xa xôi, một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đầu tiên là một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi phấn, mùi sách, mà là mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, lạnh lẽo. Rồi một âm thanh chói tai, không phải tiếng cười trẻ con, mà là tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú.
Hạo chớp mắt, cố gắng nắm bắt những hình ảnh và âm thanh xa lạ đó. Cậu thấy một khuôn mặt nghiêm nghị của **Cô Lan**, mái tóc búi gọn gàng, đeo kính, đang đứng trong một căn phòng sáng trưng, không phải lớp học này. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt lên gương mặt sắc sảo của cô. Giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực của cô vang vọng: "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên." Lời nói ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Hạo, khơi dậy một khát vọng bấy lâu nay vẫn ẩn sâu.
Tiếp theo, hình ảnh chuyển động nhanh chóng. Cậu thấy một chàng trai trẻ, **Hà Minh**, khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, đang đứng nói chuyện với một 'Trần Hạo' trưởng thành hơn, cao lớn hơn, ánh mắt trầm tư hơn. Hà Minh cười nhếch mép, giọng điệu nửa đùa nửa thật: "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Lời nói đó ám chỉ sự thay đổi của Hạo, nhưng cũng khẳng định một phần bản chất không đổi trong con người cậu.
Một thoáng nữa, Hạo thấy hình ảnh **Anh Tám**, người tài xế xe khách sạm nắng, vóc người trung bình, đang vội vã. Giọng anh Tám cộc lốc nhưng đầy dứt khoát: "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Tiếng xe khách khởi động, tiếng còi xe vang lên, đưa Hạo đi xa khỏi nơi này, về một nơi nào đó đầy ồn ào và gấp gáp.
Cảnh tượng tiếp tục thay đổi, nhanh đến chóng mặt. Cậu thấy mình ở một nơi đông đúc, dưới lòng đất, nơi có những chuyến tàu điện ngầm ầm ầm lao đến, tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray, tiếng thông báo vang vọng, tiếng người đi lại hối hả. Đó là **Ga Tàu Điện Ngầm**, một biểu tượng của sự hiện đại và tốc độ. Rồi lại đến một không gian trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc hơn. Đó là **Bệnh Viện Thành Phố**, với những **Phòng Hành Lang Bệnh Viện** dài hun hút, nơi những tiếng bước chân vội vã, tiếng xe đẩy cấp cứu và những tiếng thở dài hòa lẫn vào nhau. Xen kẽ giữa những hình ảnh đó là một không gian yên tĩnh hơn, một **Phòng Khám Tư 'Đức Tâm'**, nơi ánh sáng dịu nhẹ hơn, nơi con người tìm kiếm sự chữa lành và an ủi.
Những hình ảnh đó tan biến nhanh chóng như chưa từng tồn tại, để lại trong Trần Hạo một cảm giác bàng hoàng và một khát khao mơ hồ về một điều gì đó lớn lao hơn. Cậu không hiểu chúng là gì, cũng không biết chúng đến từ đâu, nhưng chúng đã gieo vào lòng cậu một hạt giống của sự tò mò và tham vọng. Cậu cảm thấy một sức hút mãnh liệt từ cái thế giới xa lạ, phức tạp ấy, một thế giới mà cậu chỉ vừa mới thoáng thấy.
Bên cạnh cậu, Lê An vẫn đang ngồi yên lặng, đôi mắt chăm chú nhìn Thầy Bình. Cô bé không hề hay biết về chuyến du hành ngắn ngủi trong tâm trí Hạo. Cô bé chỉ cảm nhận được hơi ấm từ Hạo, và điều đó đủ để cô bé cảm thấy an toàn. Hạo quay sang nhìn An, đôi mắt cậu vẫn còn vương vấn sự mơ hồ từ những hình ảnh vừa qua. Lê An nhỏ bé, hiền lành, dường như hoàn toàn thuộc về thị trấn yên bình này. Còn cậu, cậu liệu có thể mãi mãi ở lại đây, hay sẽ phải bước ra khỏi vòng tay của sự quen thuộc, để đến với những chân trời mà cậu vừa nhìn thấy?
Lời nói của Chú Tám hôm qua lại vang vọng trong đầu Hạo: "Cứ học cho giỏi vào, sau này làm ông lớn trên thành phố!" Hạo biết, những hình ảnh vừa rồi không phải là một giấc mơ ngẫu nhiên. Chúng là một lời nhắn nhủ, một định mệnh đang chờ đợi cậu. Cái "khoảng cách vô hình" giữa cậu và An, giữa ước mơ và thực tại, dường như lại được nới rộng thêm một lần nữa. Cậu không biết liệu An có thể đi cùng cậu trên con đường đó, hay sẽ chỉ đứng lại, mãi mãi chờ đợi một "lời nói không thành" mà cậu chưa bao giờ dám thốt ra. Cậu chỉ biết rằng, nếu không nắm bắt lấy cơ hội, nếu không dũng cảm bước đi, thì "nếu như ngày đó" sẽ trở thành một lời tiếc nuối, và tình yêu của họ, dù có sâu đậm đến mấy, cũng sẽ chỉ là một câu chuyện "bên bờ sông cũ", lỡ cả một đời chỉ vì chậm một nhịp. Ánh nắng từ khung cửa sổ chiếu vào lớp học, nhuộm vàng mái tóc đen mượt của Lê An, nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng mây u hoài đã kịp kéo đến, che khuất một phần trong trẻo của ngày đầu tiên đến trường.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.