Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 4: Lời Hứa Ngầm Dưới Nắng Sớm
Buổi hoàng hôn tím thẫm của thị trấn đã lùi lại sau tấm màn nhung đêm. Cái "khoảng cách vô hình" và "lời nói không thành" vẫn còn vương vấn trong lòng Lê An như một sợi tơ mỏng manh, dai dẳng. Nhưng rồi, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, lấp ló sau rặng tre làng, đã mang theo một luồng sinh khí khác, xua tan đi phần nào những bâng khuâng mơ hồ. Đó là một buổi sáng nắng dịu, mang theo hơi se lạnh đặc trưng của những ngày đầu thu miền Bắc, báo hiệu một sự khởi đầu mới, một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của những đứa trẻ: ngày đầu tiên đi học.
Trần Hạo thức dậy khi những tia nắng vàng óng vẫn còn ngái ngủ, len lỏi qua khe cửa sổ gỗ đã bạc màu. Mùi cơm mới nấu thơm lừng từ bếp bay lên, quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên, tạo nên một sự ấm cúng quen thuộc của ngôi nhà. Cậu bé lặng lẽ bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch hoa mát lạnh. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu và An đến trường cấp một. Một cảm giác háo hức len lỏi, xen lẫn với một chút gì đó trang trọng, như thể cậu đang đứng trước một cánh cửa lớn của cuộc đời.
Trong căn bếp nhỏ, mẹ Trần Hạo, Nguyễn Thị Tư, với mái tóc búi cao gọn gàng, làn da hồng hào phúc hậu, đang cẩn thận chuẩn bị bữa sáng. Bố Trần Hạo, Trần Văn Ba, dáng người rắn rỏi, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, đã ngồi vào bàn, đọc tờ báo cũ. Cả hai đều không nói gì nhiều, nhưng không khí tràn ngập sự mong chờ và tự hào.
"Hạo xuống ăn sáng đi con, kẻo nguội," mẹ Tư nhẹ nhàng nói, giọng nói ấm áp như dòng sông chảy qua thị trấn. Bà đặt trước mặt Hạo một bát cơm nóng hổi, với món cá kho riềng quen thuộc mà cậu yêu thích.
Trần Hạo gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Bố Ba nhìn cậu, ánh mắt dừng lại ở bộ đồng phục mới tinh treo trên móc áo. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, chiếc quần xanh đậm phẳng phiu, tất cả đều được mẹ Tư chuẩn bị kỹ lưỡng. Cái màu xanh ấy, tựa như màu của những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài phía sau làng, màu của hy vọng và những khởi đầu.
"Học hành cho chăm chỉ, Hạo nhé," bố Ba nói, giọng trầm và dứt khoát, không cần nhìn thẳng vào Hạo. "Lớn rồi, phải biết lo cho tương lai."
Hạo khẽ "Dạ" một tiếng. Cậu hiểu, đằng sau những lời nói ngắn gọn ấy là cả một trời kỳ vọng của cha mẹ. Cậu ăn chậm rãi, cảm nhận từng hạt cơm dẻo thơm, từng thớ cá kho đậm đà. Trong đầu cậu, hình ảnh Lê An lại hiện lên. Cô bé chắc cũng đang rộn ràng chuẩn bị cho ngày đầu tiên này. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, xen lẫn với một ý nghĩ kiên định: cậu sẽ luôn ở bên An, sẽ che chở cho cô bé.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Mẹ Tư ra mở cửa. Ông Bà Nội Trần Hạo đã đến từ sớm. Ông nội gầy gò, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, còn bà nội phúc hậu, tay cầm theo một gói bánh lá dừa thơm phức.
"Chào ông bà ạ," Trần Hạo đứng dậy lễ phép.
Bà nội xoa đầu Hạo, nụ cười hiền từ nở trên môi. "Thằng Hạo của bà lớn rồi, bữa nay đi học rồi. Phải lo cho tương lai nhé con. Nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ, đừng có ham chơi mà bỏ bê học hành đó." Giọng bà ngân nga, chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương và lo lắng. Ông nội chỉ gật đầu, ánh mắt đầy trìu mến.
Chưa kịp dứt lời, Bà Cụ Hàng Xóm, lưng còng, tóc bạc phơ, tay chống gậy tre, cũng từ từ bước vào sân. Bà cụ là người đã chứng kiến Trần Hạo và Lê An lớn lên từng ngày, từ lúc còn bé xíu chập chững biết đi. "A, thằng Hạo hôm nay bảnh bao quá! Đi học rồi, giỏi lắm con ạ." Bà cụ cười móm mém, rồi quay sang nhìn mẹ Tư. "Hai đứa Hạo với An mà đi học cùng nhau thì nhất rồi, như hình với bóng! Cả làng này ai cũng biết mà."
Lời nói của bà cụ, tuy đơn thuần là một lời trêu ghẹo vô tư, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, củng cố thêm cái "mặc định" đã ăn sâu vào tiềm thức của cả thị trấn. Hạo chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng ánh mắt cậu lại ẩn chứa điều gì đó khó nói. Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ đơn giản là chấp nhận nó như một lẽ tự nhiên.
Đúng lúc đó, Bác Hải, vóc người cao lớn, râu quai nón, phong thái đường hoàng, tình cờ đi ngang qua. Bác là người có tiếng nói trong cộng đồng, luôn được mọi người kính trọng. Bác dừng lại trước cổng, nhìn Hạo với ánh mắt thâm trầm. "Chào cả nhà! Chào cháu Hạo, hôm nay là ngày đầu đi học à?" Bác Hải hỏi, giọng nói vang và dứt khoát.
"Dạ, cháu chào bác Hải ạ," Hạo đáp lời.
Bác Hải gật đầu, nhìn Hạo một lượt, rồi chậm rãi nói, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn vào tương lai: "Con người ta, ai cũng có một con đường riêng. Quan trọng là mình biết mình muốn gì, và đừng để lỡ mất những thứ quan trọng nhất. Chuyện tình cảm là duyên số, nhưng cũng phải tự mình nắm bắt lấy, chứ không thì hối không kịp đâu." Bác Hải không nói thẳng ra là ám chỉ ai, nhưng lời nói của bác như một luồng gió lạnh lướt qua, gieo vào lòng Hạo một hạt mầm bâng khuâng, một dự cảm không tên. Hạo không hiểu hết ý của bác, nhưng cậu cảm thấy có gì đó nặng trĩu.
Mẹ Tư vội vàng đưa cho Hạo chiếc cặp sách mới, bên trong đã có đầy đủ sách vở, bút thước. Cảm giác da tay bà chạm vào tay cậu, ấm áp và mềm mại. "Đi đường cẩn thận nhé con. Nhớ học hành chăm chỉ, nghe lời thầy cô."
Đúng lúc Hạo vừa bước ra khỏi cửa, một giọng nói trong trẻo, lảnh lót vang lên từ phía cổng: "Hạo ơi!"
Đó là Lê An. Cô bé đứng đó, với bộ đồng phục trắng xanh phẳng phiu, mái tóc đen mượt được tết gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Đôi mắt cô bé lấp lánh niềm vui, nụ cười tươi tắn như đóa hoa vừa hé nở. An vẫn vậy, luôn là ánh sáng, là sự hồn nhiên, vô tư lự. Cô bé như một đóa hoa dại ven sông, mộc mạc nhưng đầy sức sống, luôn biết cách làm bừng sáng mọi không gian mà cô bước tới.
Trần Hạo nhìn An, một cảm giác bình yên đến lạ dâng lên trong lòng. Mọi lời nói, mọi ánh mắt trêu ghẹo, mọi lời khuyên răn thâm trầm của người lớn dường như tan biến hết. Lúc này, chỉ còn lại An, rạng rỡ và mong chờ. Cậu siết chặt quai cặp, đáp lại bằng một nụ cười rất khẽ, nụ cười mà chỉ An mới có thể cảm nhận được hết ý nghĩa của nó. "Ừ, An."
Hai đứa trẻ bước đi trên con đường làng quen thuộc. Con đường đất vẫn còn đọng sương đêm, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sáng làng quê. Họ đi ngang qua những ngôi nhà quen thuộc, những gương mặt thân thương. Mọi người đều mỉm cười chào, ánh mắt trìu mến dõi theo hai đứa trẻ. Họ đã quá quen với hình ảnh Hạo và An luôn sánh bước bên nhau, như hình với bóng. Trong tâm trí của mọi người, và cả trong tâm trí của An, điều đó là hiển nhiên, là một phần không thể thiếu của thị trấn ven sông này. Hạo không nói nhiều, nhưng cậu cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ với An, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt đã được dệt nên từ những năm tháng tuổi thơ.
Hạo và An không đi thẳng đến trường ngay. Như một thói quen đã hình thành từ bao giờ, họ rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến hiệu sách cũ của Ông Đức. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm lại, không khí tĩnh lặng và mùi giấy cũ đặc trưng. Hiệu sách nằm khuất mình trong một con ngõ nhỏ, được bao phủ bởi những cây trầu không leo giàn, tạo nên một vẻ cổ kính, trầm mặc. Bên trong, những kệ sách gỗ cũ kỹ chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, từ sách giáo khoa, truyện cổ tích đến những cuốn tiểu thuyết, tạp chí đã ngả màu thời gian. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng giấy treo giữa nhà làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một không gian huyền ảo, đầy mê hoặc.
Ông Đức, người thủ thư gầy gò, đeo cặp kính dày cộp, mái tóc bạc phơ được vuốt gọn gàng, đang ngồi trầm tư bên bàn làm việc, chăm chú ghi chép gì đó vào một cuốn sổ cũ. Giọng nói của ông nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, mỗi lời ông nói ra đều như chứa đựng bao nhiêu tri thức và trải nghiệm. Ông đã chứng kiến không biết bao thế hệ học trò lớn lên, và ông luôn là người gieo mầm tri thức, nuôi dưỡng những ước mơ lớn lao trong tâm hồn trẻ thơ.
"Chào ông Đức ạ!" Lê An reo lên, giọng nói trong trẻo phá vỡ sự tĩnh lặng của hiệu sách. Cô bé luôn thích thú với nơi này, nơi mà mọi câu chuyện cổ tích đều trở thành hiện thực qua từng trang sách.
Ông Đức ngẩng đầu lên, nụ cười hiền từ nở trên gương mặt gầy gò. "Chào hai cháu. Hôm nay đi học ngày đầu mà còn ghé qua đây à?"
"Dạ, bọn cháu muốn ghé qua tìm sách ạ," Trần Hạo đáp, giọng trầm.
Ông Đức gật gù, ánh mắt lấp lánh sự khích lệ. "Tốt lắm, tốt lắm. Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Cứ đọc đi các cháu, thế giới rộng lớn lắm. Đừng bao giờ ngừng học hỏi." Lời nói của ông Đức vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hiệu sách, gieo vào lòng Trần Hạo một hạt mầm khao khát. "Thế giới rộng lớn lắm... liệu mình có thể vươn xa đến đâu?" Cậu thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua những giá sách cao ngất, rồi dừng lại ở một cuốn tạp chí cũ kỹ với hình ảnh những tòa nhà chọc trời, những cây cầu vượt trên cao, và những con phố đi bộ tấp nập của một thành phố xa lạ. Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí cậu là một Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh, nơi những quyết định lớn được đưa ra, hay một Cầu Vượt Trên Cao vút, tượng trưng cho sự phát triển vượt bậc, và những Phố Đi Bộ Cuối Tuần sôi động, khác hẳn với sự bình yên của thị trấn. Những hình ảnh ấy, dù chỉ là những nét phác thảo mơ hồ, đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng cậu bé một ước mơ về một tương lai thành đạt, một cuộc sống khác biệt ở nơi phồn hoa đô thị.
Lê An không để ý đến những suy nghĩ sâu xa của Hạo. Cô bé đã nhanh chóng tìm thấy góc yêu thích của mình, nơi những cuốn truyện cổ tích và thơ ca được bày biện gọn gàng. An cầm trên tay một cuốn truyện cổ tích về nàng công chúa và hoàng tử, đôi mắt tròn xoe sáng rực. Cô bé thích những câu chuyện có cái kết có hậu, nơi tình yêu luôn chiến thắng mọi thử thách.
Trần Hạo thì lại bị thu hút bởi những cuốn sách khoa học, khám phá. Cậu lật từng trang của một cuốn sách về vũ trụ, say sưa ngắm nhìn những hình ảnh về các hành tinh, về những vì sao xa xôi. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu, muốn khám phá những điều bí ẩn của thế giới. Cậu ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đọc ngấu nghiến, quên hết mọi thứ xung quanh.
Lê An cũng ngồi xuống bên cạnh Hạo, tựa đầu vào vai cậu, chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Mùi sách cũ, mùi giấy đã ngả vàng, mùi mực in thoang thoảng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian yên bình và quen thuộc. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ Hạo, cảm thấy an toàn khi ở bên cậu. Đối với An, Hạo chính là chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích của riêng cô, người sẽ luôn ở bên và bảo vệ cô. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện của anh, cái cảm giác được quan tâm thầm lặng ấy là đủ.
Tuy nhiên, đôi lúc, khi An ngẩng đầu lên, cô lại bắt gặp ánh mắt xa xăm của Hạo đang nhìn vào một khoảng không vô định, hoặc chăm chú vào những hình ảnh xa lạ trong cuốn tạp chí kia. Cái ánh mắt ấy, chứa đựng những suy nghĩ mà An không thể nào thấu hiểu. Một lần nữa, cái "khoảng cách vô hình" lại hiện hữu, mỏng manh như sương khói nhưng đủ để khiến trái tim non nớt của cô bé khẽ se lại. Cô bé vẫn luôn chờ đợi một "lời nói không thành" từ anh, một lời thổ lộ mà cô bé tin rằng sẽ đến, nhưng lại cứ "chậm một nhịp" so với sự mong chờ của cô.
Sau khi tạm biệt Ông Đức, Trần Hạo và Lê An tiếp tục hành trình đến trường. Con đường làng giờ đây đã bớt đi vẻ tĩnh lặng của buổi sáng sớm, thay vào đó là sự nhộn nhịp của những người đi chợ, những tiếng cười nói râm ran. Nắng đã lên cao, rải một lớp vàng óng lên mọi vật. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai.
Trên đường về, họ đi ngang qua Công Viên 'Ký Ức Xanh' của thị trấn. Cái tên ấy, tự nó đã gợi lên bao nhiêu hoài niệm. Công viên không quá rộng lớn, nhưng được chăm sóc kỹ lưỡng, là một ốc đảo xanh mát giữa lòng thị trấn. Lối đi được lát đá cẩn thận, uốn lượn quanh những bãi cỏ xanh mướt và những luống hoa rực rỡ sắc màu. Một cây cầu đá bắc ngang qua hồ nước nhỏ trong vắt, nơi những chú cá vàng tung tăng bơi lội. Dưới bóng cây cổ thụ sum suê, những chiếc ghế đá nằm lặng lẽ, chứng kiến bao nhiêu câu chuyện đã diễn ra ở nơi đây. Kiến trúc của công viên mang một nét cổ điển, với những đình nghỉ được chạm khắc tinh xảo, pha lẫn nét Á Đông và chút ảnh hưởng kiến trúc Pháp, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, thanh bình. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm đềi của cuộc sống. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi, mùi hoa thoang thoảng, đôi khi lẫn cả mùi kem hay đồ ăn vặt từ những xe đẩy gần đó, tất cả tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình.
Hạo và An bước đi chậm rãi, bàn tay Hạo tự nhiên tìm đến bàn tay An, đan vào nhau một cách nhẹ nhàng. Cảm giác ấm áp lan truyền từ tay cậu sang tay cô bé, một sự kết nối không cần lời nói.
Họ đi ngang qua một góc công viên, nơi Ông Lão Đánh Cờ với bộ râu bạc phơ, đang ngồi trầm ngâm bên ván cờ tướng. Ông lão ít nói, chỉ lặng lẽ di chuyển những quân cờ, nhưng ánh mắt ông lại như chứa đựng cả một kho tàng tri thức và sự bình thản của người đã trải qua bao thăng trầm. Ông lão không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào khi Hạo và An đi ngang qua, ánh mắt ông lướt qua đôi bàn tay đang nắm chặt của hai đứa trẻ, một nụ cười hiền hậu thoáng hiện trên môi.
"Hạo ơi, mai đi học chắc vui lắm nhỉ?" Lê An ngẩng đầu lên hỏi, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cô bé vẫn còn đắm chìm trong sự háo hức của ngày đầu tiên đến trường.
Trần Hạo siết nhẹ tay An, giọng nói trầm và ấm áp, như một lời hứa thầm lặng: "Ừm. Có An đi cùng... Hạo sẽ không để ai bắt nạt An đâu." Câu nói ấy không phải là một lời tuyên bố ồn ào, mà là một sự khẳng định chắc chắn, một lời cam kết được thốt ra từ tận sâu thẳm trái tim cậu bé. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Trần Hạo kiên định lạ thường, như thể cậu đang nhìn thấy tương lai và sẵn sàng bảo vệ An khỏi mọi giông bão. Dù cậu ít nói, dù cậu không giỏi bày tỏ cảm xúc bằng lời, nhưng hành động siết chặt tay An, ánh mắt kiên định ấy đã nói lên tất cả.
Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạo, và cả sự vững chãi trong lời nói của cậu. Trái tim cô bé khẽ rung lên một nhịp. Cô tin Hạo. Cô luôn tin Hạo. Cái "khoảng cách vô hình" và những bâng khuâng mơ hồ từ tối qua dường như tan biến hết, nhường chỗ cho niềm tin tuyệt đối và cảm giác an toàn. Đối với An, lời hứa thầm lặng ấy, cùng với sự hiện diện của Hạo, đã là đủ. Cô bé không đòi hỏi thêm, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên này.
Họ tiếp tục đi dạo, ngang qua một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua một con suối cạn. Dưới ánh nắng vàng rực, mặt nước lấp lánh như dát bạc. Ở phía xa, họ tình cờ thấy Chú Thợ Điện đang sửa cột điện gần đó. Chú Thợ Điện, với tay chân lấm lem, khuôn mặt nghiêm túc, đang chăm chú với công việc của mình. Tiếng lạch cạch của dụng cụ kim loại vang lên đều đều. Rồi một lát sau, một Bác Nông Dân với làn da sạm nắng, quần áo giản dị, vai gánh một đôi thúng rau tươi rói đi qua, mỉm cười hiền lành chào hai đứa trẻ. Những hình ảnh bình dị ấy, tất cả đều là một phần của thị trấn ven sông, một bức tranh sống động, yên bình, nơi mà Hạo và An đã lớn lên cùng nhau. Nhưng trong lòng Hạo, một khao khát vẫn âm ỉ cháy: liệu cậu có thể bảo vệ An mãi mãi trong cái bình yên này, hay sẽ có lúc cậu phải rời xa nó để vươn tới một chân trời rộng lớn hơn, nơi những ước mơ về thành phố xa hoa kia đang vẫy gọi?
Buổi chiều hôm đó, trước ngày Trần Hạo chính thức bước vào năm học mới, bố Ba đưa cậu đến tiệm cắt tóc của Chú Tám. Tiệm cắt tóc nằm ở cuối con phố chính của thị trấn, là một căn nhà nhỏ nhắn, đơn sơ, nhưng lúc nào cũng đông khách. Bên trong, mùi dầu gội đầu thơm nhẹ, tiếng kéo lách cách đều đặn, và tiếng nói chuyện phiếm rôm rả của Chú Tám, tất cả đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống thị trấn.
Chú Tám, với mái tóc húi cua gọn gàng, đôi tay thoăn thoắt cầm kéo, là một người thợ lành nghề và cũng là một người kể chuyện duyên dáng. Chú đã cắt tóc cho Trần Hạo từ khi cậu còn bé xíu, và chú luôn có những câu chuyện, những lời trêu ghẹo dành cho cậu bé ít nói này.
"Thằng Hạo bữa nay lớn tướng rồi!" Chú Tám reo lên khi thấy Trần Hạo bước vào, giọng nói sang sảng, đầy vẻ thân thiện. "Chuẩn bị đi học hả con? Bố Ba cưng con ghê, đưa đi cắt tóc cho gọn gàng, bảnh bao đi học luôn."
Trần Hạo ngồi lên chiếc ghế da cũ kỹ, ngước nhìn Chú Tám qua tấm gương lớn. Cậu khẽ gật đầu, không nói gì nhiều. Bố Ba ngồi ở chiếc ghế chờ bên cạnh, tay cầm tờ báo cũ, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo con trai.
Chú Tám bắt đầu công việc của mình. Tiếng kéo lách cách đều đặn, tiếng tông đơ rè rè, tất cả tạo nên một âm thanh quen thuộc, gần gũi. Chú Tám vừa cắt tóc, vừa kể những câu chuyện vui, những tin tức từ khắp thị trấn. Rồi chú quay sang Trần Hạo, ánh mắt lấp lánh vẻ tự hào.
"Chú chúc con học giỏi nha, thằng Hạo. Cứ học cho giỏi vào, sau này làm ông lớn trên thành phố! Thị trấn mình nhỏ bé thế này, làm sao mà giữ chân được những người tài như con." Chú Tám nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng lời nói ấy lại gieo vào lòng Trần Hạo một hạt mầm suy tư. "Làm ông lớn trên thành phố."
Cậu bé im lặng lắng nghe, cảm giác tóc rơi lả tả trên cổ, rồi rơi xuống chiếc khăn choàng trắng. Hình ảnh những tòa nhà chọc trời, những cây cầu vượt, những con phố đông đúc mà cậu thoáng thấy trong cuốn tạp chí ở hiệu sách Ông Đức lại hiện về. Cậu bắt đầu tưởng tượng về một cuộc sống khác, một cuộc đời không chỉ dừng lại ở thị trấn ven sông yên bình này. Một ước mơ lớn hơn, xa hơn, bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí cậu. Thành phố không chỉ là một nơi chốn, mà còn là một biểu tượng của thành công, của sự vươn lên, một khát vọng bùng cháy. Cậu muốn được khám phá, muốn được chứng tỏ bản thân.
Bố Ba nghe thấy lời Chú Tám, khẽ ho khan một tiếng, rồi nói: "Thằng Hạo nhà tôi chỉ mong học hành thành người thôi, Chú Tám ạ. Còn ở đâu thì còn tùy duyên số."
Chú Tám cười phá lên, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Hạo đầy vẻ khuyến khích. Trần Hạo không nói gì. Cậu chỉ nhìn hình ảnh của mình trong gương, mái tóc đã được cắt gọn gàng, gương mặt trở nên sáng sủa và chững chạc hơn. Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi, không chỉ ở ngoại hình, mà còn ở trong tâm hồn. Cậu biết, cuộc đời mình sẽ không mãi mãi gắn liền với thị trấn này. Sẽ có ngày, cậu phải rời xa "bờ sông cũ" để đi tìm con đường riêng của mình. Nhưng còn An? Liệu cô bé có đi cùng cậu, hay sẽ ở lại, chờ đợi một "lời nói không thành" mà cậu chưa bao giờ dám thốt ra? Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, vốn đã tồn tại bấy lâu, dường như lại được nới rộng thêm bởi những ước mơ và hoài bão lớn lao đang dần hình thành trong tâm trí cậu. Cậu không biết rằng, chính cái sự im lặng và những ước mơ lớn dần này, sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài của những nuối tiếc, khi "nếu như ngày đó" đã quá muộn để thốt ra lời yêu, và tình yêu của họ sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm "bên bờ sông cũ", một câu chuyện chỉ vì đến chậm hơn một nhịp mà lỡ cả một đời.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.