Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 3: Dấu Chân Chung Trên Lối Nhỏ

Đêm trăng vằng vặc buông xuống thị trấn ven sông, mang theo một nỗi bâng khuâng không tên len lỏi vào tâm hồn Lê An. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Trần Hạo vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay, một dấu ấn nhẹ nhàng nhưng sâu đậm hơn bất kỳ lời nói nào. Cô bé đứng lặng lẽ trước cổng nhà mình, dõi theo bóng lưng anh khuất dần sau khúc cua, một khoảng trống nhỏ bé như vừa được tạo ra trong lòng. Tâm trí An vẫn vương vấn hình ảnh Hạo, vương vấn cái nắm tay và nụ cười rất nhẹ của anh. Những lời trêu ghẹo của bà Mai, của thầy Bình, những hành động bảo vệ thầm lặng, tất cả đều hòa quyện lại, dệt nên một cảm xúc ngọt ngào, khó tả. An tin tưởng vào Hạo, tin tưởng vào những điều anh không nói ra nhưng lại thể hiện bằng hành động. Cô bé tự hỏi, liệu có bao giờ Hạo sẽ nói ra những điều ấy thành lời không? Nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, nói ra những cảm xúc của mình, thì liệu câu chuyện của họ có khác? Cô bé không biết rằng, chính cái sự tin tưởng và chờ đợi ấy, cái sự "chậm một nhịp" của những lời nói, sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài của những nuối tiếc. Cô bé không biết rằng, những "khoảng cách vô hình" ngày hôm nay, những "lời nói không thành" này, sẽ trở thành vết hằn sâu trong trái tim cả hai, khi "nếu như ngày đó" đã quá muộn để thốt ra lời yêu. Đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc, Lê An ôm ấp những giấc mơ đầu tiên về một tương lai tươi đẹp bên Trần Hạo, mà không hề hay biết rằng, chính sự dịu dàng và kiên nhẫn của cô, cùng với sự trầm lặng cố hữu của anh, sẽ tạo nên một bi kịch của những điều đã lỡ, của một tình yêu chỉ vì đến chậm hơn một nhịp mà mãi mãi trở thành hoài niệm "bên bờ sông cũ".

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên lách qua rèm cửa, đánh thức Lê An khỏi giấc mơ còn vương vấn hình bóng Hạo, cô bé vẫn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Dù có đôi chút bâng khuâng của đêm qua, nhưng niềm tin vào sự gắn bó với Trần Hạo vẫn rực rỡ như ánh bình minh đang trải vàng trên mái ngói ẩm sương. Lê An vươn vai, hít thở căng lồng ngực mùi hương của đất ẩm và cây cỏ sau một đêm tĩnh lặng. Thị trấn ven sông bắt đầu cựa mình, tiếng gà gáy eo óc từ xa, tiếng mái chèo khua nước của những ngư dân sớm mai, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống làng quê.

Trần Hạo, như thường lệ, đã đứng chờ An trước ngõ. Dáng người anh cao hơn An một cái đầu, ánh mắt tĩnh lặng dõi về phía con đường đất quen thuộc. Khi An mở cổng, một nụ cười rất khẽ, chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ, nở trên môi Hạo. Nụ cười ấy không rạng rỡ, không ồn ào, nhưng đủ để sưởi ấm lòng An, xua đi những ưu tư còn đọng lại từ đêm qua. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, và An cũng đáp lại bằng một nụ cười tươi tắn.

Họ bắt đầu bước đi trên con đường đất đã in hằn dấu chân của biết bao thế hệ. Con đường ngoằn ngoèo, uốn lượn qua những hàng cây xanh mướt, những cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh non mơn mởn. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất, như những viên ngọc trai được rải khắp lối đi. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm sau sương đêm, xen lẫn hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo trên vòm cây, tiếng gió xào xạc trên những tán lá như đang kể một câu chuyện cổ tích.

Khi họ đến khu chợ nhỏ đầu làng, không khí trở nên sống động hơn hẳn. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng rao hàng của các cô, các bác bán rau, bán cá, tiếng dao thớt lách cách từ hàng thịt, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh đầy màu sắc. Những gánh hàng rong đầy ắp rau củ tươi rói, những mẹt cá còn nhảy tanh tách, những sạp bánh trái thơm lừng, tất cả đều mời gọi. Trần Hạo và Lê An như một phần không thể thiếu của bức tranh buổi sáng ấy, những bóng hình nhỏ bé nhưng quen thuộc đến nỗi bất cứ ai cũng phải mỉm cười khi nhìn thấy.

"A, Hạo với An đi học đấy à? Lớn nhanh quá, mai mốt cưới nhau cho bác ăn cỗ nhé!" Bác Thu, một người phụ nữ khá mũm mĩm, giọng nói sang sảng, đang loay hoay sắp xếp mớ rau muống xanh non, cất tiếng trêu ghẹo. Bà nhìn họ với ánh mắt tinh nghịch, nụ cười hiền hậu. Lê An khẽ đỏ mặt, vội nép sát vào Trần Hạo. Cô bé không biết phải phản ứng thế nào với những lời trêu chọc ấy, vừa ngại ngùng, vừa có chút ngọt ngào len lỏi.

Trần Hạo, như mọi khi, không nói gì. Anh chỉ khẽ lắc đầu, đôi má ửng hồng một chút, nhưng không hề buông tay An. Ngược lại, anh khẽ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, một hành động vô thức nhưng lại có sức mạnh trấn an lạ kỳ. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Hạo truyền sang, khiến An cảm thấy an toàn và được che chở. Cô bé ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ biết ơn và cả sự ngại ngùng đáng yêu.

Họ tiếp tục đi qua hàng nước mía của Chị Mai. Chị Mai, vóc người nhỏ nhắn, làn da rám nắng, đang thoăn thoắt ép những cây mía tươi rói. Mùi nước mía ngọt lịm, thanh mát thoang thoảng trong không khí, xua đi cái oi nồng của buổi sớm. "Nước mía giải khát đây! Hai đứa uống gì không? Như mọi khi nhé?" Chị Mai vui vẻ hỏi, quen thuộc đến nỗi không cần đợi câu trả lời.

Hạo khẽ gật đầu, rồi quay sang nhìn An, ánh mắt như hỏi ý kiến. An mỉm cười, "Dạ, hai ly ạ, chị Mai." Chị Mai nhanh nhẹn rót hai ly nước mía mát lạnh, thêm một chút tắc và đá, tiếng đá va vào ly lách cách nghe thật vui tai. Trần Hạo rút mấy đồng tiền lẻ từ túi quần, đặt lên bàn. Chú Nam mỉm cười nhận tiền, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. Lê An khẽ nhấp một ngụm nước mía, vị ngọt thanh mát lan tỏa trong miệng, làm dịu đi cái nóng bắt đầu lên. Cô bé liếc nhìn Hạo đang đứng cạnh, anh cũng đang từ tốn uống ly nước của mình. Lời trêu ghẹo của Bác Thu và sự "mặc định" của Chị Mai về họ cứ lảng vảng trong tâm trí An. Cô bé biết, cả thị trấn đều coi họ là một cặp trời sinh, một điều hiển nhiên như nắng lên mỗi sáng. Nhưng Hạo, anh vẫn trầm lặng như thế, vẫn chỉ thể hiện qua những cử chỉ nhỏ bé. An ước ao, giá như anh có thể nói ra một lời, một lời khẳng định, dù chỉ là một câu "Anh thích em" đơn giản. Cô bé biết, đó là một "lời nói không thành" mà cô bé vẫn luôn chờ đợi, một điều mà cô bé cảm nhận được qua từng hành động của anh, nhưng lại thiếu đi sự xác nhận bằng âm thanh.

Họ đi tiếp, những lời trêu ghẹo cứ vương vấn trong không khí, như một điệp khúc quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Trần Hạo vẫn điềm nhiên, bàn tay anh vẫn nắm hờ tay An, như một lời cam kết thầm lặng. An cảm nhận được sự ấm áp và bình yên khi ở bên anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một "khoảng cách vô hình" mà cô bé không biết làm sao để vượt qua. Khoảng cách ấy không phải vì sự xa cách về tình cảm, mà là khoảng cách của những lời chưa nói, của những cảm xúc chưa được bộc lộ rõ ràng. Đó là một sự "chậm một nhịp" trong cách thể hiện, mà An hy vọng, một ngày nào đó, sẽ được lấp đầy.

***

Sân trường cấp 1 rộn ràng tiếng trẻ con trong giờ ra chơi. Tiếng hò reo, tiếng chạy nhảy, tiếng cười đùa vang vọng khắp sân, như một bản hòa ca của tuổi thơ. Trần Hạo và Lê An không tham gia vào những trò chơi ồn ào ấy. Họ tìm đến một gốc cây bàng già, nơi tán lá rậm rạp che mát cả một khoảng sân rộng. Gốc cây bàng sần sùi, to lớn như một người khổng lồ hiền lành đã chứng kiến biết bao thế hệ học trò lớn lên. Dưới bóng cây, không khí trở nên dịu mát và yên tĩnh hơn, tách biệt khỏi sự náo nhiệt của sân trường.

Hạo và An ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc bàng, cùng đọc chung một cuốn truyện. Đó là một cuốn truyện tranh về những chuyến phiêu lưu kỳ thú, với những hình vẽ ngộ nghĩnh và những câu chuyện đầy trí tưởng tượng. Hạo, như mọi khi, không nói nhiều. Anh chỉ lật từng trang truyện một cách từ tốn, đôi mắt chăm chú dõi theo từng nét vẽ, từng dòng chữ. An ngồi sát bên anh, mái tóc dài buông xõa trên vai, thỉnh thoảng khẽ nghiêng đầu để nhìn rõ hơn những hình ảnh trong truyện. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng, mang theo một cảm giác hoài niệm và bình yên.

Lan Hương, một cô bé ít nói, tóc dài, dịu dàng, cũng là bạn cùng lớp của An, ngồi cách đó không xa. Cô bé đang say sưa đọc một cuốn sách khác, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hạo và An. Lan Hương luôn ngưỡng mộ tình bạn thân thiết giữa hai người, và cũng thầm ghen tị với sự quan tâm mà Hạo dành cho An, dù nó thường được thể hiện một cách thầm lặng. Cô bé không có nhiều bạn, và thường tìm thấy sự an ủi trong thế giới của những trang sách.

"Hạo với An lại dính nhau như sam kìa!" Tiếng Thằng Tý, một cậu bạn nhỏ con, hay cười, tinh nghịch trong lớp, bỗng vang lên. Cậu ta đang chơi đá cầu với đám bạn, nhưng vẫn không quên buông lời trêu chọc. Đám bạn của Tý cũng cười rộ lên, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo hướng về phía gốc cây bàng. Lê An khẽ đỏ mặt, cúi đầu xuống, giả vờ như không nghe thấy. Cô bé cảm thấy hơi khó xử, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng những lời trêu chọc ấy, đôi khi, lại mang đến một niềm vui nho nhỏ, một sự xác nhận ngầm về mối quan hệ của họ. Trần Hạo vẫn điềm nhiên, không phản ứng gì. Anh chỉ khẽ nhíu mày một chút, rồi lại tiếp tục lật trang truyện, như thể những lời trêu ghẹo kia không hề chạm đến anh. An biết, anh không muốn gây sự chú ý, và sự im lặng của anh đôi khi lại là một cách để bảo vệ cô bé khỏi những ánh mắt tò mò.

"Quyển này hay lắm, Hương đọc thử đi." Lê An khẽ nói, giơ cuốn truyện sang phía Lan Hương. Giọng nói cô bé nhẹ nhàng, ấm áp, muốn chia sẻ niềm vui đọc sách với cô bạn ít nói. Lan Hương ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ ngạc nhiên và vui mừng. Cô bé khẽ gật đầu, nhận lấy cuốn truyện từ tay An. Trần Hạo, lúc này, cũng quay sang nhìn Lan Hương, anh khẽ gật đầu chào một cách lịch sự, ánh mắt anh không lạnh lùng mà ẩn chứa một sự quan tâm thầm kín. Lan Hương cảm thấy một chút bối rối nhưng cũng rất hạnh phúc khi được cả Hạo và An chú ý.

Hạo lặng lẽ nhường cuốn truyện cho Lê An cầm khi cô bé mải mê lật trang, giải thích một hình ảnh hay một đoạn văn thú vị. Anh luôn để An là người chủ động trong việc khám phá những câu chuyện, và anh chỉ là người đồng hành, lặng lẽ ở bên. An cảm nhận được sự tinh tế ấy từ Hạo. Anh không cần phải nói những lời hoa mỹ, anh thể hiện tình cảm của mình qua từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Đó là cách Hạo thể hiện sự quan tâm, sự dịu dàng của riêng anh. Nhưng đôi khi, chính sự thầm lặng ấy lại khiến An cảm thấy một chút cô đơn. Cô bé ước, giá như Hạo có thể bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng hơn, dù chỉ là một câu hỏi thăm, một lời trấn an. Sự "chậm một nhịp" trong lời nói của anh, cái "khoảng cách vô hình" ấy, đôi khi khiến An phải tự mình suy đoán, tự mình tìm kiếm ý nghĩa đằng sau những hành động.

Cô bé biết, Hạo không vô tâm. Anh chỉ đơn giản là không quen bộc lộ cảm xúc bằng lời nói. Sự trầm lặng ấy, đôi khi, lại khiến An cảm thấy một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà cô bé không biết phải làm sao để rút ngắn. Cô bé ước, giá như Hạo có thể nói ra một lời, dù chỉ là một câu hỏi thăm, một lời trấn an rõ ràng, thì có lẽ mọi thứ sẽ trở nên dễ hiểu hơn, bớt đi sự mong chờ trong lòng cô bé. Cô bé khao khát được nghe một lời khẳng định, một "lời nói không thành" mà cô bé vẫn luôn đợi chờ từ anh. Dù vậy, dưới gốc cây bàng già, giữa tiếng cười đùa của bạn bè, An vẫn cảm thấy bình yên và hạnh phúc khi có Hạo ở bên. Cô bé tin rằng, dù không nói ra, Hạo vẫn luôn ở đó, lặng lẽ chở che cho cô.

***

Sau giờ học, thay vì vội vã về nhà, Trần Hạo và Lê An lại rủ nhau ra bờ sông. Đó là thói quen của hai đứa trẻ, nơi những buổi chiều tà trở nên thi vị và đầy khám phá. Dòng sông êm đềm chảy qua thị trấn, là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ của họ. Hôm nay, họ không đi về phía bờ sông quen thuộc gần nhà, mà rẽ sang con đường mòn ít người qua lại hơn, dẫn đến một khúc sông vắng vẻ, hoang sơ hơn. Nơi đây có một đền thờ nhỏ, rêu phong nằm khuất dưới những tán cây cổ thụ, và vài người già ngồi đánh cờ dưới bóng cây.

Ánh nắng chiều tà trải một màu vàng nhạt lên cảnh vật, nhuộm vàng cả mặt sông lấp lánh. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi phù sa đặc trưng, làm dịu đi cái nóng còn sót lại của buổi trưa. Tiếng sóng vỗ bờ khe khẽ, như một lời thì thầm của dòng nước. Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng của một Chàng Trai Chèo Thuyền vừa đi qua, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông, rồi tan biến vào khoảng không.

Trần Hạo và Lê An đi dọc theo con đường mòn, những bước chân nhẹ nhàng in dấu trên nền đất mềm. Khi đến một tảng đá lớn chắn ngang đường, Hạo không nói gì, chỉ khẽ cúi xuống, đưa tay ra đỡ Lê An trèo qua một cách cẩn thận. An cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay anh, một sự che chở thầm lặng mà cô bé đã quá quen thuộc. Họ cùng nhau nhặt những viên sỏi đủ màu sắc trên bờ sông, những viên sỏi nhẵn mịn được dòng nước mài giũa qua thời gian. An thích thú chọn những viên có hình dáng đặc biệt, còn Hạo chỉ lặng lẽ nhặt những viên tròn trịa, ánh mắt xa xăm như đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Họ dừng chân cạnh đền thờ nhỏ, nơi Bác Tám, người trông coi đền, với râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn, thường mặc áo nâu sòng, đang quét dọn sân. Bác Tám nhìn thấy hai đứa trẻ, mỉm cười hiền từ. Nụ cười của bác ấm áp như ánh nắng chiều, mang theo sự bình an và thấu hiểu.

"Mọi sự đều do duyên, nhưng phận do người tạo. Hai đứa nhỏ cứ sống thật lòng mình, trời đất ắt sẽ an bài." Bác Tám cất tiếng nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, như một lời triết lý sâu xa. Bác không nói trực tiếp với Hạo và An, nhưng ánh mắt bác dừng lại ở họ lâu hơn một chút, như muốn gửi gắm một thông điệp nào đó.

Lê An ngước nhìn Hạo, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò. "Bác Tám nói gì thế Hạo?" cô bé khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, muốn tìm kiếm một lời giải thích từ anh. Trần Hạo nhìn về phía Bác Tám, rồi lại nhìn xa xăm về phía dòng sông. Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, như thể bản thân anh cũng không thực sự hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của lời nói ấy, hoặc có lẽ, anh hiểu nhưng không muốn bộc lộ. Ánh mắt anh trầm tư, ẩn chứa một điều gì đó khó nói, một suy nghĩ vượt ra ngoài sự hồn nhiên của An.

An cảm thấy một chút hụt hẫng. Cô bé luôn mong muốn Hạo sẽ chia sẻ những suy nghĩ của anh, những cảm xúc mà anh giữ kín trong lòng. Chính cái sự im lặng và ánh mắt xa xăm ấy của anh, khi cô bé nói về ước mơ, về những điều cô bé muốn làm trong tương lai, lại càng khắc sâu thêm "khoảng cách vô hình" giữa hai người. An khao khát được anh lắng nghe, được anh cùng chia sẻ những dự định, nhưng Hạo chỉ lặng lẽ gật đầu, như một người đồng hành thầm lặng, không hơn không kém. Cô bé vẫn luôn chờ đợi một "lời nói không thành" từ anh, một lời khẳng định cho những cảm xúc mà cô bé tin rằng cả hai đang chia sẻ.

Gần đó, vài ông lão tóc bạc phơ đang ngồi quanh một bàn cờ tướng, vẻ mặt trầm ngâm, tay cầm quân cờ. Ông Lão Đánh Cờ (Thị trấn), với râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư, đôi khi lại thở dài khi đi một nước cờ khó. Tiếng quân cờ lạch cạch va vào nhau, tiếng thở dài khe khẽ, tạo nên một không khí tĩnh lặng, suy tư. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, cuốn trôi đi bao nhiêu điều. An nhìn dòng nước, cảm thấy một nỗi bâng khuâng mơ hồ. Cô bé tự hỏi, liệu dòng thời gian có cuốn trôi đi cả những tình cảm thầm kín, những lời chưa nói?

Hạo vẫn đứng đó, bên cạnh An, tay anh vẫn nắm chặt mấy viên sỏi nhặt được, ánh mắt anh không rời khỏi mặt sông. Anh dường như đang chìm đắm trong một thế giới riêng của mình, một thế giới mà An chưa thể chạm tới. An muốn hỏi anh nhiều điều, muốn biết anh đang nghĩ gì, muốn được anh cùng mơ những giấc mơ về tương lai. Nhưng rồi, cô bé lại thôi. Cô bé biết, Hạo sẽ không nói. Anh sẽ chỉ lặng lẽ ở bên, như một cái bóng, một người bạn đồng hành, một sự hiện diện an toàn nhưng không thể giải mã. Lời nói của Bác Tám về "duyên và phận" cứ văng vẳng bên tai An. "Mọi sự đều do duyên, nhưng phận do người tạo." Cô bé không biết, liệu duyên của họ có đủ lớn, và liệu cái "phận" mà họ tự tạo ra, có đủ mạnh mẽ để giữ chân Hạo lại "bên bờ sông cũ" này, hay anh sẽ theo đuổi những hoài bão lớn lao hơn, bỏ lại cô bé với những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày hắt vào quán tạp hóa của Chú Nam, tạo nên một thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, huyền ảo. Quán nhỏ nhưng bày bán đủ thứ, từ bánh kẹo, đồ dùng học tập đến những vật dụng lặt vặt trong nhà, là nơi bọn trẻ con hay tụ tập sau giờ học để mua quà vặt. Mùi bánh kẹo ngọt ngào, mùi xà phòng thoang thoảng, mùi giấy mới từ những cuốn vở, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của tuổi thơ.

Trần Hạo và Lê An ghé vào quán trên đường về. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, đang sắp xếp lại mấy hộp kẹo trên kệ. Chú đã quá quen thuộc với hình ảnh hai đứa trẻ này, dường như chúng là một phần không thể thiếu trong bức tranh hoàng hôn của thị trấn.

"Vẫn vị cũ chứ cháu? Hai đứa lúc nào cũng có nhau nhỉ, lớn lên chắc cũng thành đôi thôi." Chú Nam cất tiếng, giọng nói chất phác nhưng đầy sự thấu hiểu, vừa cười vừa nhìn Hạo và An. Ánh mắt chú lấp lánh vẻ trêu ghẹo quen thuộc.

Lê An khẽ đỏ mặt, vội cúi xuống, giả vờ xem mấy gói kẹo trên quầy. "Chú Nam lại trêu cháu!" cô bé lí nhí phản đối, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười. Cô bé khẽ huých tay Trần Hạo, như muốn anh nói gì đó.

Trần Hạo không nói gì. Anh chỉ lẳng lặng mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng ánh mắt anh lại ẩn chứa điều gì đó khó nói. Anh với tay lấy một gói kẹo mà Lê An thích nhất, gói kẹo dẻo hình trái tim với vị dâu tây ngọt lịm. Đó là loại kẹo mà anh luôn mua cho An mỗi khi ghé quán, một thói quen thầm lặng mà chú Nam cũng đã thuộc nằm lòng. Anh đặt gói kẹo lên quầy, rút mấy đồng bạc lẻ từ túi quần, đặt lên tay chú Nam.

Chú Nam mỉm cười nhận tiền, ánh mắt vẫn không rời khỏi hai đứa trẻ. Chú đã chứng kiến chúng lớn lên từng ngày, từ những đứa bé tí teo nắm tay nhau đi mẫu giáo đến bây giờ đã là những học trò cấp một chững chạc. Chú tin rằng, hai đứa này sinh ra là để dành cho nhau, như một cặp trời sinh.

Lê An cầm gói kẹo dẻo hình trái tim, cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ bé len lỏi trong lòng. Mặc dù chú Nam cứ trêu ghẹo, mặc dù Hạo vẫn im lặng, nhưng cái cách anh luôn nhớ loại kẹo cô thích, cái cách anh luôn ở bên cạnh cô, khiến An cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, cô bé vẫn không khỏi bâng khuâng. Lời nói của chú Nam về việc "thành đôi" lại một lần nữa khẳng định sự "mặc định" của cả cộng đồng về mối quan hệ của họ. Điều đó vừa là sự chấp thuận, vừa là một áp lực ngầm. An biết, mọi người đều mong chờ một cái kết đẹp cho câu chuyện của họ. Nhưng còn Hạo? Anh nghĩ gì? Ánh mắt anh ẩn chứa điều gì đó khó nói, một sự trầm tư mà An không thể nào giải mã được.

An khẽ nhìn Hạo, anh vẫn đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng, gương mặt anh bị ánh nắng chiều tà phủ một màu vàng cam, khiến anh trông càng thêm mơ hồ. Cô bé cảm nhận được sự quan tâm của anh, nhưng vẫn thiếu một lời nói rõ ràng, một sự xác nhận bằng lời. Cái "khoảng cách vô hình" ấy vẫn tồn tại, dai dẳng như một sợi tơ vương vấn trong lòng An. Cô bé vẫn luôn chờ đợi một "lời nói không thành" từ anh, một lời thổ lộ mà cô bé tin rằng sẽ đến, nhưng lại cứ "chậm một nhịp" so với sự mong chờ của cô.

Họ bước ra khỏi quán tạp hóa, bóng dáng nhỏ bé của hai đứa trẻ in dài trên con đường đất đã ngả màu tím sẫm của hoàng hôn. Hạo vẫn điềm nhiên bước đi, An vẫn lặng lẽ sánh bước bên anh. Không có những lời nói hoa mỹ, không có những cử chỉ ồn ào, chỉ có sự hiện diện của nhau, một sự hiện diện đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cả hai. Nhưng An biết, trong cái sự bình yên tưởng chừng như vô tận ấy, những hạt mầm của sự tiếc nuối đã bắt đầu được gieo. Cô bé không biết rằng, chính cái sự tin tưởng và chờ đợi ấy, cái sự "chậm một nhịp" của những lời nói, sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài của những nuối tiếc. Những "khoảng cách vô hình" ngày hôm nay, những "lời nói không thành" này, sẽ trở thành vết hằn sâu trong trái tim cả hai, khi "nếu như ngày đó" đã quá muộn để thốt ra lời yêu, và tình yêu của họ sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm "bên bờ sông cũ", một câu chuyện chỉ vì đến chậm hơn một nhịp mà lỡ cả một đời.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free