Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 2: Bờ Sông Đầu Tiên Và Lời Hứa Không Lời
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh những hàng cây cổ thụ, thị trấn ven sông đã bắt đầu cựa mình thức giấc. Không khí sớm mai trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm sau cơn sương đêm, quyện lẫn với hương hoa đại thoang thoảng từ những góc vườn, và chút mùi khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu nhóm lửa chuẩn bị bữa sáng. Tiếng chim hót líu lo, ríu rít từ những tán lá xanh rì, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc, báo hiệu một ngày mới đã đến. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mặt nước phẳng lặng như tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời trong xanh không một gợn mây.
Trần Hạo và Lê An, hai bóng hình quen thuộc của con đường làng, lại bắt đầu hành trình đến trường. Chiếc xe đạp cũ kỹ của Hạo lách cách trên con đường rải sỏi, từng viên đá nhỏ nảy lên dưới bánh xe, tạo nên một âm thanh quen thuộc đến nỗi An có thể nhắm mắt lại mà vẫn cảm nhận được từng nhịp lăn bánh. An ngồi ngay ngắn phía sau, hai tay bám nhẹ vào vạt áo anh. Mái tóc đen nhánh của cô bé khẽ bay bay trong làn gió sớm, những sợi tơ mảnh mơn man chạm vào lưng Hạo, như một lời thì thầm không lời mà chỉ có hai đứa trẻ mới cảm nhận được. Hạo đạp xe chậm rãi, đều đặn, không nhanh không chậm, vừa đủ để An có thể ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc hai bên đường, vừa đủ để cô bé cảm nhận được sự vững chãi từ tấm lưng nhỏ bé nhưng đáng tin cậy của Hạo.
Họ băng qua những con hẻm nhỏ, nơi những bức tường vôi trắng đã phai màu theo năm tháng, những giàn hoa giấy rực rỡ buông rủ xuống như những tấm màn lụa tự nhiên, tô điểm thêm cho vẻ đẹp mộc mạc của thị trấn. Những ngôi nhà mái ngói cổ kính, rêu phong, chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ lớn lên, chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu chớm nở và lụi tàn. Cả thị trấn như một bức tranh thủy mặc, chậm rãi và đầy hoài niệm, nơi thời gian dường như trôi qua chậm hơn một nhịp so với thế giới bên ngoài.
Khi đi ngang qua con ngõ nhỏ dẫn vào chợ, nơi đã bắt đầu nhộn nhịp với tiếng người mua kẻ bán, họ thấy Bà Mai đang tưới những chậu hoa vạn thọ trước hiên nhà. Mái tóc bạc của bà được vấn cao gọn gàng, trên người là chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo thời gian, nhưng nụ cười vẫn hiền hậu và ấm áp như ánh nắng sớm. Bà đặt chiếc vòi nước xuống, chống nạnh nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch và chút tò mò quen thuộc của người lớn.
"Hai đứa đi học hả? Lớn nhanh quá, mai mốt là thành đôi rồi!" Bà Mai cất giọng lanh lảnh, pha chút trêu ghẹo. Giọng bà nghe thật tự nhiên, như thể đây là một lời tiên tri không thể chối cãi.
Lê An ngồi sau xe, đôi má ửng hồng. Cô bé cúi đầu xuống, đôi chân khẽ cọ vào bánh xe như muốn giấu đi vẻ ngại ngùng đang dâng lên trong lòng. Mặc dù cảm thấy xấu hổ, nhưng sâu thẳm trong trái tim non nớt của An, lại dấy lên một cảm giác ngọt ngào, một niềm vui nho nhỏ khó tả. Những lời nói ấy, dù chỉ là lời trêu ghẹo bâng quơ từ người lớn, lại khiến trái tim cô bé đập rộn ràng một nhịp, như thể chúng đang vẽ ra một tương lai mà cô bé vẫn luôn mơ hồ hình dung. Cô bé thầm ước, giá như Hạo cũng nói điều gì đó, dù chỉ là một câu bâng quơ thôi, để khẳng định điều mà ai cũng mặc định ấy. Cái cảm giác được "gán ghép" với Hạo, người bạn thân thiết từ thuở bé, vừa khiến An cảm thấy đặc biệt, lại vừa mang đến một áp lực vô hình.
Trần Hạo chỉ khẽ cười. Nụ cười rất nhẹ, chỉ đủ làm khóe môi anh nhếch lên một chút, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước, nhưng An biết, trong ánh mắt ấy có một sự ấm áp, một sự trìu mến không thể che giấu khi anh liếc nhìn cô bé qua gương chiếu hậu nhỏ xíu. Anh không nói gì, vẫn là sự trầm lặng cố hữu, đặc trưng của anh, nhưng cái cách anh ghì tay lái vững vàng hơn khi qua đoạn đường hơi gồ ghề, cái cách anh khẽ nghiêng người để che chắn cho cô bé khỏi những bụi bẩn ven đường, lại nói lên nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào. An cảm nhận được sự quan tâm thầm lặng ấy, nó như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn cô bé, khiến cô bé tin tưởng rằng, dù Hạo không nói ra, anh vẫn luôn ở đó, bên cạnh cô, bảo vệ cô. Chính sự im lặng của Hạo, cùng với những hành động nhỏ bé đầy quan tâm, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, nơi An phải tự mình suy đoán, tự mình cảm nhận, và đôi khi, tự mình chờ đợi một "lời nói không thành".
Họ tiếp tục hành trình, băng qua khu chợ nhỏ đang dần nhộn nhịp. Mùi xôi nếp thơm lừng quyện với mùi gia vị từ các hàng quán, mùi nước mắm thoang thoảng, tiếng rao hàng ồn ã, tiếng xe máy nổ lách tách, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của buổi sáng chợ quê. Họ dừng lại ở quán xôi của Cô Bảy. Cô Bảy, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, tấm lưng hơi còng nhưng nụ cười luôn móm mém hiền lành, đang thoăn thoắt gói xôi cho khách.
"Xôi nóng đây, hai đứa ăn gì nào?" Cô Bảy cất giọng chất phác, tay vẫn thoăn thoắt múc xôi, thoạt nhìn đã thấy sự hiền lành, chất phác toát ra từ con người cô.
An liếc nhìn Hạo, rồi nói nhỏ: "Cho cháu hai gói xôi ngô ạ, cô." Cô bé biết Hạo thích xôi ngô, và cô bé cũng vậy. Họ thường chia nhau ăn, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, một sự gắn kết không cần lời nói.
Hạo gật đầu, móc tiền trong túi quần đưa cho cô Bảy. Anh không nói nhiều lời, chỉ đơn giản là hành động một cách dứt khoát và chu đáo.
Tiếp đó, họ đi ngang qua Chủ Cửa Hàng Tạp Hóa, một người đàn ông vóc dáng mập mạp, vui vẻ, đang sắp xếp hàng hóa trước cửa tiệm. Ông thấy hai đứa liền vẫy tay chào, nụ cười rộng mở: "Mua gì đấy con? Hay Hạo lại quên mua mực hả?" Ông chủ tiệm cười phá lên, tiếng cười vang cả con phố. Hạo chỉ lắc đầu, mỉm cười chào lại, rồi tiếp tục đạp xe. Ngay bên cạnh, Ông Thợ May, với chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, đang cặm cụi bên chiếc máy may cũ kỹ, tiếng máy may kêu lạch cạch đều đặn, như một nhịp điệu không ngừng nghỉ của cuộc sống. Ông không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật gù khi tiếng xe của Hạo và An lướt qua, một sự chào hỏi quen thuộc không cần ánh mắt. Xa hơn một chút, Bà Cụ Bán Trầu Cau, với mái tóc bạc phơ như cước và gương mặt nhiều nếp nhăn, đang ngồi lặng lẽ bên gánh trầu cau của mình, miệng móm mém nhai trầu, thỉnh thoảng lại cất giọng khàn khàn, chậm rãi: "Trầu cau đây con ơi!" như một phần không thể thiếu của buổi chợ sớm, một biểu tượng của thời gian và truyền thống.
An cảm nhận được sự thân thuộc, ấm áp của thị trấn này. Mọi người đều biết nhau, đều quan tâm nhau, và dường như ai cũng đã "mặc định" một điều gì đó về cô và Hạo. Điều đó vừa khiến cô bé cảm thấy ngại ngùng, nhưng cũng vừa mang đến một cảm giác an toàn, được bao bọc. Những lời trêu ghẹo, những ánh mắt trìu mến, tất cả đều là những sợi chỉ vô hình dệt nên tấm thảm tuổi thơ của cô bé, một tấm thảm đầy màu sắc của sự hồn nhiên và những ước mơ đầu tiên. Cô bé không biết rằng, chính những sự "mặc định" ấy, những lời nói bâng quơ ấy, lại vô tình đặt lên vai cô một gánh nặng của sự chờ đợi, một hy vọng cho "lời nói không thành" mà Hạo vẫn luôn giữ trong lòng. Dù vậy, trong khoảnh khắc đó, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió mát lành, An chỉ cảm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc đơn thuần của tuổi thơ bên cạnh người bạn thanh mai trúc mã. Cái khoảnh khắc Hạo chở cô bé qua đoạn đường gồ ghề, chiếc xe hơi chao đảo một chút, rồi anh lại ghì chặt tay lái, khiến cô bé cảm thấy an toàn tuyệt đối. Cô bé khẽ tựa đầu vào lưng Hạo, một cử chỉ vô thức, và Hạo khẽ siết chặt tay lái, một phản ứng cũng vô thức không kém. Khoảng cách vô hình giữa họ, đôi khi, lại được lấp đầy bằng những cử chỉ nhỏ bé, dịu dàng như thế, như những mảnh ghép hoàn hảo của một bức tranh còn đang dang dở. An thầm nghĩ, nếu như ngày đó, Hạo có thể nói ra những lời chất chứa trong lòng, thì liệu có khác không? Nhưng rồi, cô bé lại gạt bỏ suy nghĩ đó, vì hiện tại, mọi thứ đều thật bình yên.
***
Tiếng trống trường vang lên, giòn giã và hối hả, báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Như một đàn chim vỡ tổ, lũ học trò ùa ra sân, tiếng cười đùa, tiếng reo hò vang vọng khắp sân trường, hòa lẫn với tiếng giảng bài từ những lớp học chưa tan. Sân trường cấp một giờ đây trở thành một thế giới thu nhỏ đầy màu sắc, với những trò chơi nối đuôi nhau, những tiếng gọi bạn í ới. Thằng Tý và Con Mèo, hai cái tên quen thuộc của lớp, một đứa thì nhỏ con, hiếu động, đứa kia tóc tết hai bím, má phúng phính nhưng lại hay nhút nhát, đang chơi đuổi bắt quanh những gốc cây phượng già. Ánh nắng vàng ươm trải đều trên những bãi cỏ xanh mướt, trên những hàng ghế đá đã sờn cũ, và trên cả những khuôn mặt thơ ngây, lấm lem mồ hôi của đám trẻ. Làn gió nhẹ mơn man lay động những tán lá bàng lớn, tạo nên những đốm nắng nhảy múa trên mặt đất, như muốn cùng đám trẻ chơi đùa.
Trần Hạo và Lê An thường tìm đến gốc cây bàng cổ thụ, nơi có bóng mát rượi và không khí yên tĩnh hơn một chút so với sự ồn ào náo nhiệt của sân trường. Họ ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh mướt, nơi những chiếc lá bàng già rụng xuống, nhuộm một màu đỏ thắm, tạo thành một tấm thảm tự nhiên êm ái. Mùi phấn bảng từ các lớp học vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cỏ non và chút hương hoa đại từ phía xa, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tuổi học trò.
Thầy Bình, người thầy giáo nghiêm nghị nhưng luôn tận tâm với mái tóc đã điểm bạc và chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, đi ngang qua. Ông khẽ gật đầu chào hai đứa học trò chăm ngoan, ánh mắt hiền từ lướt qua. Ông thấy Cô Hạnh, cô giáo chủ nhiệm dịu dàng với mái tóc xoăn nhẹ và nụ cười hiền hậu, đang trò chuyện với một nhóm học sinh khác ở gần đó. Bà Giáo Thể Dục, với vóc dáng khỏe mạnh và giọng nói vang, đang hướng dẫn một nhóm bạn nam chơi bóng đá ở cuối sân, tiếng huýt sáo và tiếng hò reo cứ thế vang lên.
Thầy Bình khẽ quay sang Cô Hạnh, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để Hạo và An nghe thấy loáng thoáng: "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh." Lời nói ấy, dù khẽ khàng, nhưng lại như một lời khẳng định, một sự "mặc định" nữa từ người lớn, như thể số phận đã an bài cho hai đứa trẻ. Cô Hạnh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, rồi quay sang nhóm học trò của mình, giọng nói ấm áp vang lên: "Các em là tương lai của đất nước! Cố gắng học tập nhé!" như một lời động viên quen thuộc.
An nghe thấy những lời của thầy Bình, đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ bối rối pha lẫn chút hạnh phúc. Cô bé khẽ liếc nhìn Hạo, thấy anh vẫn thờ ơ như không nghe thấy gì, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười rất nhỏ, rất nhanh, chỉ đủ để An nhận ra. An biết, Hạo cũng nghe thấy, và có lẽ, anh cũng cảm thấy một chút gì đó giống như cô. Cảm giác ấy như một sợi tơ mỏng manh, kéo gần hai trái tim non nớt lại với nhau, xóa nhòa đi "khoảng cách vô hình" mà An đôi khi cảm thấy.
Hạo đứng dậy, khẽ kéo tay An, giọng trầm ấm: "Đi mua bánh rán không?"
An gật đầu ngay tắp lự, niềm vui hiện rõ trong đôi mắt. Hạo luôn là người chủ động trong những việc nhỏ nhặt như thế, và An luôn sẵn lòng đi theo anh, như một cái bóng nhỏ bé và tin tưởng. Họ cùng nhau chạy ra cổng trường, nơi có chiếc xe đạp cũ kỹ của Cô Bé Bán Bánh Rán. Cô bé ấy, với vóc dáng nhỏ nhắn và nụ cười tươi rói, luôn là điểm đến yêu thích của bọn trẻ mỗi giờ ra chơi. Tiếng dầu xèo xèo trong chảo, mùi bánh rán thơm lừng, ngòn ngọt lan tỏa khắp một góc cổng trường, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải hít hà.
"Bánh rán nóng giòn đây, hai đứa ăn gì nào?" Cô Bé Bán Bánh Rán hồ hởi chào, đôi mắt lấp lánh niềm vui, tay thoăn thoắt gắp những chiếc bánh vàng ruộm.
An chỉ vào chiếc bánh rán hình hoa sen: "Cháu lấy hai cái này ạ!" Cô bé cảm nhận được cái nóng hổi từ chiếc bánh vừa mới ra lò, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa, kích thích vị giác.
Hạo đưa tiền, đôi mắt ấm áp nhìn An, như thể chỉ cần nhìn thấy cô bé vui là đủ. Anh luôn để An chọn, và anh luôn ăn bất cứ thứ gì cô bé chọn, như một lẽ đương nhiên, một sự nhường nhịn thầm lặng. Họ nhận bánh, cảm nhận cái nóng hổi từ chiếc bánh, rồi quay lại gốc cây bàng.
Họ ngồi xuống, An đưa cho Hạo một cái bánh, rồi cắn một miếng nhỏ. "Hạo ăn cái này đi, ngon lắm!" Cô bé nói, giọng lí nhí, đôi mắt ánh lên vẻ hạnh phúc đơn thuần. Hạo khẽ gật đầu, nhận lấy bánh, ánh mắt vẫn ấm áp nhìn cô bé. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều hàm chứa một sự dịu dàng, một sự quan tâm mà An cảm nhận rất rõ.
Đang ăn bánh, bỗng "Vù!" một tiếng, Thằng Tý, một cậu bé nhỏ con, hiếu động, hay cười, cùng vài đứa bạn khác đang chơi trò đuổi bắt, chạy vụt qua. Thằng Tý không để ý, vung tay quá đà, suýt chút nữa làm đổ cốc nước cam của An đang để trên cỏ. An giật mình "Oái!" một tiếng, tim đập thình thịch. Chiếc cốc nước cam chao đảo, nghiêng hẳn sang một bên, nước cam bắn ra ngoài, vài giọt bắn lên áo An.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo, vốn đang ăn bánh, bỗng nhanh như cắt vươn tay ra, giữ chặt lấy chiếc cốc. Bàn tay anh vững vàng, kịp thời giữ lại chiếc cốc đang chực đổ. Nước cam chỉ bắn ra vài giọt nhỏ, không làm ướt quần áo An nhiều. Thằng Tý, vẫn còn đang cười khúc khích, không hề biết mình vừa gây ra chuyện gì, chỉ kịp ngoái đầu lại nhìn một cái rồi chạy mất hút cùng đám bạn.
An ngước nhìn Hạo, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ bất ngờ và cả sự cảm kích. Cô bé cảm thấy một làn hơi ấm áp lạ thường lan tỏa trong lòng, xua tan đi chút hoảng sợ. Hạo vẫn trầm lặng, chỉ khẽ gật đầu như một lời trấn an. Anh đưa chiếc cốc nước cam đã được giữ lại về chỗ cũ, rồi đưa cho An một chiếc khăn giấy khô ráo từ trong túi áo, một hành động chu đáo và tinh tế. Mùi bánh rán vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay, nhưng An cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối khi ở bên Hạo. Anh không nói một lời nào trách mắng Thằng Tý, cũng không nói một lời nào về việc anh vừa giúp cô bé. Anh chỉ đơn giản là hành động, một cách tự nhiên và dứt khoát, như thể đó là một việc hiển nhiên anh phải làm.
Cái hành động bảo vệ thầm lặng ấy, dù nhỏ bé, lại khắc sâu vào tâm trí An. Nó khẳng định một điều mà cô bé vẫn luôn cảm nhận: Trần Hạo luôn ở đó, luôn dõi theo, luôn bảo vệ cô, ngay cả khi anh không nói ra thành lời. Sự rụt rè, ít nói của anh dường như được bù đắp bằng những hành động cụ thể, mạnh mẽ và đầy tình cảm. An cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào Hạo, một sự tin tưởng đặt nền móng cho những hy vọng và chờ đợi sau này, cho một "lời nói không thành" mà cô bé vẫn luôn mong mỏi. Cô bé tin rằng, dù không có những lời hoa mỹ, Hạo vẫn luôn dành cho cô một vị trí đặc biệt trong trái tim anh. Cái tình cảm ấy, tuy còn mộc mạc và ngây thơ của tuổi học trò, nhưng lại bền chặt như gốc cây bàng cổ thụ, vững chãi giữa bao nhiêu đổi thay của cuộc đời. An thầm ước, giá như Hạo có thể bày tỏ bằng lời nói, dù chỉ một lần, để cô bé không phải luôn tự mình suy đoán, tự mình chờ đợi trong cái "khoảng cách vô hình" ấy.
***
Tiếng trống tan trường lại vang lên, không còn hối hả như buổi sáng mà mang theo một âm hưởng nhẹ nhàng, báo hiệu một ngày học đã kết thúc, một lời mời gọi dịu dàng đến những khoảnh khắc bình yên của buổi chiều. Thay vì về nhà ngay, Trần Hạo và Lê An thường rủ nhau ra bờ sông, nơi dòng chảy lững lờ của con sông quê hương đã chứng kiến không biết bao nhiêu kỷ niệm của tuổi thơ họ, nơi những ước mơ đầu tiên của hai đứa trẻ được dệt nên từ những buổi chiều hoàng hôn. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam tím lãng mạn, pha lẫn chút hồng nhạt của những áng mây cuối ngày, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động và đầy chất thơ. Nắng chiều dịu dần, không còn gay gắt như giữa trưa, chỉ còn lại những tia nắng yếu ớt lấp lánh trên mặt nước gợn sóng, như hàng ngàn viên kim cương nhỏ li ti nhảy múa. Gió từ sông thổi lên mát rượi, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi chiều tà.
Họ ngồi trên bãi cỏ mềm mại ven sông, nơi từng cơn gió mát rượi mơn man làn da, mang theo mùi nước sông phù sa đặc trưng và chút hương hoa dại từ những bụi cây ven bờ. Lê An thích thú nhặt những hòn sỏi nhỏ đủ màu sắc, tròn trĩnh dưới lòng bàn tay, rồi ném xuống mặt nước. Mỗi viên sỏi rơi xuống lại tạo nên những vòng tròn đồng tâm lan tỏa, như những gợn sóng nhỏ trong tâm hồn cô bé, báo hiệu những rung động đầu đời đang chớm nở. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên từ những lùm cây ven sông, cùng tiếng ếch nhái vọng lại từ những cánh đồng xa, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian cũng phải chậm lại một nhịp để lắng nghe.
Trần Hạo ngồi cạnh An, đôi mắt trầm lặng dõi theo những hòn sỏi cô bé ném xuống nước. Anh không nói nhiều, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, nhưng sự hiện diện của anh lại mang đến cho An một cảm giác an toàn tuyệt đối, một sự bình yên mà không lời nói nào có thể diễn tả được. Thỉnh thoảng, khi một làn gió nhẹ thổi qua, làm những sợi tóc đen nhánh của An bay lòa xòa trên mặt, che đi đôi mắt to tròn của cô bé, Hạo lại khẽ đưa tay gạt chúng sang một bên, động tác nhẹ nhàng và tự nhiên như hơi thở, như thể anh đã làm điều đó không biết bao nhiêu lần. Bàn tay anh, dù nhỏ bé của một đứa trẻ, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp, khiến An khẽ rùng mình, một cảm giác ngọt ngào len lỏi trong trái tim. Cô bé không cần Hạo phải nói gì, chỉ cần những cử chỉ nhỏ bé ấy cũng đủ để cô bé hiểu được sự quan tâm anh dành cho mình, một sự quan tâm vượt lên trên "lời nói không thành". Cái khoảnh khắc bàn tay Hạo chạm vào tóc cô bé, một cảm giác se lạnh của buổi chiều tà bỗng trở nên ấm áp lạ thường, như có một dòng điện nhỏ chạy qua.
Đang say sưa với trò chơi ném sỏi, bỗng nhiên, một vài tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau, phá tan bầu không khí yên bình. Thằng Tý, một cậu bé nhỏ con, hiếu động, hay cười, cùng với hai ba đứa bạn khác, xuất hiện. Chúng là những cậu bé nghịch ngợm của làng, thường xuyên bày trò trêu chọc bạn bè. Chúng tiến lại gần bờ sông, nơi Hạo và An đang ngồi, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
"Haha, cá nhảy kìa!" Thằng Tý reo lên, giọng nói the thé, đầy vẻ thích thú khi thấy những con cá nhỏ bơi lội gần bờ. Nó nhặt một hòn đá lớn, ném mạnh xuống nước, ngay gần chỗ An.
Tiếng "Tõm!" lớn vang lên, nước bắn tung tóe. Một con cá nhỏ, đang bơi lượn gần bờ, giật bắn mình lên khỏi mặt nước, rồi rơi xuống, suýt văng vào mặt An. An giật mình "Oái!" một tiếng, tim đập thình thịch. Cô bé theo phản xạ lùi lại, chân dẫm phải một tảng đá trơn trượt ven bờ, cơ thể loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống mép nước lạnh ngắt. Mùi bùn và nước sông bỗng trở nên đậm đặc hơn, cùng với chút sợ hãi.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Trần Hạo, vốn vẫn đang ngồi trầm lặng, bỗng hành động nhanh như một tia chớp, không một chút do dự. Anh không nói một lời nào, nhưng hành động của anh lại mạnh mẽ và dứt khoát. Bàn tay anh vươn ra, nắm chặt lấy cánh tay An, kéo cô bé sát vào mình hơn một chút. Cơ thể An đổ về phía Hạo, cô bé cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai anh, từ tấm lưng nhỏ bé nhưng đáng tin cậy. Mùi nước sông phù sa vẫn còn thoang thoảng, nhưng trong khoảnh khắc đó, An chỉ cảm nhận được mùi hương rất riêng của Hạo, một mùi hương mang lại sự an tâm đến lạ, như một bến đỗ bình yên.
Hạo không buông tay An. Anh giữ chặt lấy cánh tay cô bé, rồi ngước nhìn thẳng vào Thằng Tý và đám bạn với ánh mắt kiên quyết, pha chút lạnh lùng. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự giận dữ ồn ào, mà là một sự cảnh cáo trầm lặng nhưng đầy uy lực, một sức mạnh vô hình khiến người đối diện phải dè chừng. Thằng Tý, vốn đang cười khúc khích, bỗng chùn lại. Nó nhìn thấy ánh mắt của Hạo, cái ánh mắt mà ngay cả những đứa trẻ nghịch ngợm nhất cũng phải dè chừng, một ánh mắt không cần lời nói nhưng lại đủ sức răn đe. Đám bạn của Tý cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Chúng không nói gì, chỉ khẽ nhìn nhau rồi lẳng lặng bỏ đi, tiếng cười khúc khích dần tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng trở lại, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ.
Hạo vẫn không nói một lời nào. Anh chỉ buông tay An ra khi chắc chắn cô bé đã đứng vững, nhưng rồi, anh lại khẽ nắm lấy bàn tay cô bé, ngón tay anh đan nhẹ vào những ngón tay nhỏ nhắn của An, một sự nắm giữ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời cam kết không lời. An ngước nhìn Hạo, đôi mắt to tròn vẫn còn chút hoảng sợ nhưng giờ đây đã tràn ngập sự biết ơn và một cảm xúc khó gọi tên, một sự rung động đầu đời đang chớm nở. Lòng cô bé dấy lên một niềm ấm áp đến lạ lùng, xua tan đi cái lạnh của chiều tà. Hạo vẫn trầm lặng, đôi môi mím chặt, nhưng bàn tay anh lại siết nhẹ bàn tay An, như một lời trấn an không lời, một lời hứa không cần thốt ra.
Trong khoảnh khắc đó, bên bờ sông cũ, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, An cảm nhận được một điều sâu sắc. Hạo không cần phải nói "anh sẽ bảo vệ em", hay "em có sao không?". Anh chỉ cần hành động. Và những hành động ấy, dù là một cái gạt tóc, một cái nắm tay, hay một ánh mắt kiên quyết, đều nói lên tất cả. Chúng là những "lời nói không thành" nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, khắc sâu vào tâm trí An như những dòng chữ không thể phai mờ. An cảm thấy một sự gắn kết vô hình giữa hai người, một sự gắn kết mà thời gian và những biến cố sau này cũng khó lòng phá vỡ. Cô bé không biết rằng, chính sự trầm lặng và hành động mạnh mẽ này của Hạo sẽ là nền tảng cho sự chờ đợi mỏi mòn của cô bé sau này, cho những "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô bé chỉ cảm thấy tin tưởng và hạnh phúc, một hạnh phúc trong veo như dòng nước sông đang lững lờ trôi, một tình cảm đang chớm nở, chậm một nhịp nhưng lại sâu sắc vô cùng.
***
Bóng tối đã bao trùm thị trấn, nhưng ánh trăng tròn vành vạnh trên bầu trời lại soi rọi vạn vật bằng một thứ ánh sáng bạc huyền ảo, khiến con đường làng trở nên lung linh và thơ mộng như một bức tranh mực tàu. Gió đêm mát rượi mơn man, xua đi cái nóng bức còn sót lại của ban ngày, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, cùng tiếng chó sủa xa xa từ những căn nhà đã lên đèn, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho buổi tối, ru thị trấn vào giấc ngủ.
Trần Hạo và Lê An cùng nhau bước đi trên con đường về nhà. Bàn tay Hạo vẫn nắm chặt lấy bàn tay An, một cách tự nhiên và ấm áp, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Hạo truyền sang An, xua đi chút se lạnh của màn đêm, khiến lòng cô bé dâng lên một sự bình yên lạ thường. An bước đi bên cạnh Hạo, đầu óc vẫn vương vấn về những gì vừa xảy ra bên bờ sông. Cô bé thầm cảm ơn Hạo. Cậu ấy không nói gì, không một lời an ủi hay trách móc, nhưng luôn là người bảo vệ cô bé, luôn là người ở bên cạnh cô bé mỗi khi cô bé cần. Sự im lặng của Hạo không phải là sự thờ ơ, mà là một cách biểu lộ tình cảm rất riêng của anh, một thứ tình cảm sâu sắc và bền bỉ hơn vạn lời nói hoa mỹ.
Họ đi ngang qua tiệm sửa xe của Cậu Sáu. Cậu Sáu, với đôi tay lấm lem dầu mỡ và vẻ mặt phúc hậu, vẫn đang cặm cụi bên chiếc lốp xe đang s���a dở. Tiếng cờ lê va vào kim loại lách cách trong đêm khuya, như một âm thanh quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Mùi dầu mỡ đặc trưng của tiệm sửa xe thoang thoảng trong không khí.
Thấy hai đứa trẻ đi ngang qua, Cậu Sáu ngẩng đầu lên, cười hiền, đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm: "Lại hỏng xe à, hai đứa?" Giọng nói của ông chất phác và đầy sự gần gũi.
Hạo khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ, rất hiếm hoi. An cũng cười theo, rồi khẽ nói: "Dạ không ạ, cháu về ạ."
Cậu Sáu gật gù, tiếp tục công việc của mình, ánh mắt nhìn theo hai bóng hình nhỏ bé đang dần khuất xa trong ánh trăng, như thể ông đã quá quen thuộc với hình ảnh này.
Trên đường về, An cảm thấy lòng mình tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn. Vừa ngại ngùng, vừa hạnh phúc khi được Hạo nắm tay, vừa tin tưởng vào sự che chở của anh, nhưng cũng có chút bối rối. Cô bé nhìn sang Hạo, anh vẫn điềm nhiên bước đi, ánh mắt dõi về phía trước, dường như không hề bận tâm đến những gì vừa diễn ra. Nhưng An biết, Hạo không vô tâm. Anh chỉ đơn giản là không quen bộc lộ cảm xúc bằng lời nói. Sự trầm lặng ấy, đôi khi, lại khiến An cảm thấy một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà cô bé không biết phải làm sao để rút ngắn. Cô bé ước, giá như Hạo có thể nói ra một lời, dù chỉ là một câu hỏi thăm, một lời trấn an rõ ràng, thì có lẽ mọi thứ sẽ trở nên dễ hiểu hơn, bớt đi sự mong chờ trong lòng cô bé. Cô bé khao khát được nghe một lời khẳng định, một "lời nói không thành" mà cô bé vẫn luôn đợi chờ từ anh.
Cuối cùng, họ cũng về đến con hẻm quen thuộc dẫn vào nhà An. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ nhà cô bé, như một lời mời gọi dịu dàng, một bến đỗ bình yên. Hạo dừng lại trước cổng, bàn tay anh vẫn nắm chặt tay An, như thể muốn níu giữ khoảnh khắc này lâu hơn một chút.
An ngước nhìn Hạo, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ biết ơn và cả sự ngại ngùng. "Cảm ơn Hạo nhé," cô bé lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại chất chứa bao nhiêu tình cảm.
Trần Hạo không nói gì. Anh chỉ khẽ gật đầu, và rồi, một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nở trên môi anh. Nụ cười ấy chỉ thoáng qua, chỉ đủ để An kịp nhận ra, nhưng lại đủ để làm trái tim cô bé đập rộn ràng, một niềm hạnh phúc nhỏ bé len lỏi. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ hớn hở, mà là một sự ấm áp, một lời trấn an không lời, một sự khẳng định thầm lặng về tình cảm anh dành cho cô bé. Rồi, anh buông tay An ra, khẽ vẫy tay chào, và quay đi, bóng lưng anh dần khuất xa trong ánh trăng, để lại An đứng lặng lẽ trước cổng nhà mình, trong cái cảm giác bâng khuâng khó tả.
An đứng đó, dõi theo bóng lưng Hạo cho đến khi anh hoàn toàn biến mất sau khúc cua, để lại một khoảng trống trong lòng cô bé. Cái cảm giác ấm áp từ bàn tay Hạo vẫn còn vương vấn, như một dấu ấn không phai. Cô bé mở cổng, bước vào nhà, nhưng tâm trí vẫn vương vấn hình ảnh Hạo, vương vấn cái nắm tay và nụ cười rất nhẹ của anh. Những lời trêu ghẹo của bà Mai, của thầy Bình, những hành động bảo vệ thầm lặng của Hạo, tất cả đều hòa quyện lại, dệt nên một cảm xúc ngọt ngào, khó tả trong lòng An. Cô bé tin tưởng vào Hạo, tin tưởng vào những điều anh không nói ra nhưng lại thể hiện bằng hành động. Cô bé tự hỏi, liệu có bao giờ Hạo sẽ nói ra những điều ấy thành lời không? Nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, nói ra những cảm xúc của mình, thì liệu câu chuyện của họ có khác?
Cô bé không biết rằng, chính cái sự tin tưởng và chờ đợi ấy, cái sự "chậm một nhịp" của những lời nói, sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài của những nuối tiếc. Cô bé không biết rằng, những "khoảng cách vô hình" ngày hôm nay, những "lời nói không thành" này, sẽ trở thành vết hằn sâu trong trái tim cả hai, khi "nếu như ngày đó" đã quá muộn để thốt ra lời yêu. Đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc, Lê An ôm ấp những giấc mơ đầu tiên về một tương lai tươi đẹp bên Trần Hạo, mà không hề hay biết rằng, chính sự dịu dàng và kiên nhẫn của cô, cùng với sự trầm lặng cố hữu của anh, sẽ tạo nên một bi kịch của những điều đã lỡ, của một tình yêu chỉ vì đến chậm hơn một nhịp mà mãi mãi trở thành hoài niệm bên bờ sông cũ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.