Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 11: Trăng Sáng Bờ Sông, Giấc Mơ Lạc Nhịp

Đêm trăng rằm, vầng trăng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, rải ánh sáng vàng dịu xuống khắp con đường làng quen thuộc. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, luồn qua kẽ lá của những hàng tre già rủ bóng. Tiếng côn trùng đêm rả rích hòa cùng tiếng ếch nhái vọng lại từ những cánh đồng xa, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, êm ả của miền quê. Sau bữa cơm tối giản dị nhưng ấm cúng, Trần Hạo và Lê An cùng bước đi trên con đường đất đã in hằn dấu chân bao thế hệ. Mỗi bước chân của họ đều nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh thiêng liêng của đêm.

Họ bước đi trong sự im lặng thoải mái, một sự im lặng được dệt nên từ bao nhiêu năm gắn bó, thấu hiểu. Giữa họ không cần quá nhiều lời nói để biết người kia đang nghĩ gì, đang cảm nhận điều gì. Hay ít nhất, Lê An vẫn luôn tin là như vậy. Bàn tay của Hạo và An vô tình chạm nhẹ vào nhau khi họ bước qua một vũng nước đọng lấp lánh ánh trăng, rồi lại tách ra, như hai con sóng nhỏ trên mặt hồ. An không chủ ý nắm lấy, mà Hạo cũng không chủ ý giữ lại, một sự e dè, một sự ngập ngừng đã trở thành thói quen, thành một phần không thể thiếu trong mối quan hệ của họ. Cảm giác ấm áp thoáng qua từ lòng bàn tay Hạo, chỉ đủ để An mỉm cười nhẹ trong bóng đêm, một nụ cười ẩn chứa chút ngại ngùng nhưng cũng đầy mãn nguyện.

Đến bờ sông, nơi đã chứng kiến vô vàn kỷ niệm của tuổi thơ, họ tìm đến phiến đá quen thuộc. Phiến đá phẳng lì, mát lạnh dưới làn gió đêm, như một người bạn cũ vẫn kiên nhẫn chờ đợi. An ngồi xuống trước, rồi Hạo cũng ngồi cạnh, đôi vai họ khẽ chạm vào nhau, một sự gần gũi vô cùng tự nhiên. An ngước nhìn vầng trăng, ánh mắt trong veo phản chiếu ánh bạc lung linh của mặt sông. Dòng sông đêm vẫn chảy trôi êm đềm, mang theo những câu chuyện của ngày, của tháng, của năm, như một dòng thời gian vĩnh cửu. Mùi nước sông, mùi bùn non và mùi hương hoa đêm thoang thoảng từ những khóm hoa dại ven bờ khẽ đánh thức những giác quan, gợi lên một cảm giác an yên đến lạ.

"Trăng hôm nay đẹp quá, Hạo nhỉ?" An khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở, không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Cô không cần Hạo phải nói nhiều, chỉ cần một tiếng đáp lại, một cử chỉ đồng tình cũng đủ.

Trần Hạo không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt anh không chỉ dừng lại ở vầng trăng hay dòng sông, mà dường như còn xuyên qua cả màn đêm, hướng về một nơi xa xôi nào đó mà chỉ anh mới có thể nhìn thấy. Sự trầm tư của Hạo, cái nhìn xa xăm ấy, đã trở nên quá quen thuộc với An trong những ngày gần đây. Cô bé cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong anh, một luồng suy nghĩ mới mẻ đang chiếm ngự tâm trí người bạn thanh mai trúc mã. Nó không phải là một sự thay đổi xấu, nhưng lại mang theo một nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi vào trái tim An.

"Mấy hôm nay cậu cứ hay suy nghĩ gì đó xa xôi, có phải không?" An khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đầy quan tâm nhìn Hạo. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một chút tò mò, một chút mong muốn được sẻ chia. An luôn muốn là người đầu tiên Hạo tìm đến mỗi khi có chuyện gì, dù là niềm vui hay nỗi buồn, dù là những giấc mơ non nớt hay những trăn trở đầu đời.

Hạo vẫn nhìn về phía xa xăm, nhưng lần này anh không gật đầu mà khẽ thở dài. Hơi thở ấy mang theo một chút nặng nề, một chút phức tạp mà An chưa thể hiểu hết. Anh không nói gì, nhưng An biết, trong im lặng ấy chứa đựng cả một thế giới. Thế giới đó, cô cảm thấy mình đang đứng bên ngoài, cố gắng chạm tới nhưng lại bị một "khoảng cách vô hình" ngăn lại. An không ép Hạo phải nói, bởi cô biết tính anh. Anh sẽ nói khi anh cảm thấy sẵn sàng. Và cô, cô sẽ chờ. Cô luôn chờ đợi.

Cái chờ đợi ấy, dường như đã trở thành định mệnh của Lê An. Từ những ngày thơ bé, cô đã chờ đợi Hạo kể cho nghe những câu chuyện phiêu lưu trong trí tưởng tượng của anh, chờ đợi anh đưa cô đi bắt bướm, bắt ve. Lớn hơn một chút, cô chờ đợi Hạo cùng cô giải những bài toán khó, chờ đợi anh chở cô đi học dưới những cơn mưa phùn. Và giờ đây, cô chờ đợi anh chia sẻ những giấc mơ, những khát vọng của mình. Cô chờ đợi một lời nói, một lời hứa hẹn, một sự khẳng định về tương lai của họ. Nhưng những lời đó, Trần Hạo vẫn cứ giữ lại cho riêng mình, như những hạt mầm chôn sâu dưới lòng đất, không dám để chúng nảy nở, không dám để chúng vươn mình đón ánh sáng. Anh sợ, sợ rằng khi những lời đó được thốt ra, chúng sẽ mang theo một gánh nặng mà anh chưa chắc đã gánh vác nổi. Anh sợ, sợ rằng những giấc mơ của anh quá lớn lao, quá khác biệt so với sự bình yên mà An mong muốn.

An quay lại nhìn dòng sông, ánh trăng vẫn dịu dàng soi chiếu, nhưng lòng cô đã không còn hoàn toàn an yên như lúc ban đầu. Cô biết Hạo đang có những suy nghĩ lớn, những hoài bão lớn. Cô cảm nhận được điều đó qua ánh mắt anh, qua sự trầm tư của anh, qua cả cái cách anh đôi khi lơ đễnh nhìn về phía chân trời. Cô vui cho anh, tự hào về anh, nhưng cũng không thể ngăn được nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần trong tim mình. Liệu những giấc mơ lớn lao ấy có mang Hạo đi xa, xa khỏi thị trấn này, xa khỏi bờ sông này, và xa khỏi cô không? Câu hỏi ấy như một hạt sương nhỏ, nhẹ nhàng đậu trên cánh hoa lòng An, nhưng lại có sức nặng của cả một trời sầu muộn.

Cô khẽ nhích lại gần Hạo hơn một chút, để đôi vai họ chạm hẳn vào nhau, để cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh. Cô muốn nói, muốn hỏi, muốn biết những gì đang diễn ra trong tâm trí anh. Nhưng cuối cùng, cô chỉ thở dài, rồi lại quay sang nhìn anh, chờ đợi. "Nếu như ngày đó," An tự hỏi, "mình có nên mạnh dạn hỏi anh ấy trực tiếp không? Hay cứ để anh ấy tự mình bộc bạch?" Nhưng rồi cô lại gạt bỏ ý nghĩ đó. An là An, cô không thể thay đổi bản thân, không thể ép buộc Hạo. Cô tin vào tình yêu của họ, tin vào sự gắn bó đã được dệt nên từ những năm tháng tuổi thơ. Cô tin rằng Hạo sẽ không bao giờ quên cô, dù anh có đi đâu, làm gì. Đó là một niềm tin ngây thơ, mạnh mẽ, và cũng là một lưỡi dao sắc bén sẽ cứa vào tim cô sau này.

Trần Hạo vẫn lặng im. Anh cảm nhận được sự dựa dẫm nhẹ nhàng từ An, cảm nhận được hơi ấm từ vai cô truyền sang. Lòng anh chùng xuống, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi. Anh biết An đang mong chờ điều gì, biết cô đang lo lắng điều gì. Nhưng anh không thể nói. Cái "lời nói không thành" đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách anh với những cảm xúc chân thật nhất của mình. Anh muốn bảo vệ An, muốn mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, như lời anh đã nói dưới ánh pháo hoa. Nhưng anh cũng muốn tự mình khám phá thế giới, muốn chứng tỏ bản thân, muốn chạm tới những giấc mơ rực rỡ mà anh đã nhìn thấy trong những "vision" của mình. Hai mong muốn ấy, như hai dòng nước chảy ngược chiều, đang giằng xé trong tâm hồn non nớt của chàng trai trẻ. Anh biết, anh phải chọn. Và anh sợ hãi sự lựa chọn ấy, sợ hãi cái giá phải trả.

Cái giá phải trả có thể là sự bình yên bên bờ sông cũ này, cái giá có thể là nụ cười hồn nhiên của An, cái giá có thể là sự gắn bó đã từng được mặc định là vĩnh cửu. Anh đã nhìn thấy thành phố, và thành phố đã gọi mời anh bằng những lời hứa hẹn đầy mê hoặc. Những hình ảnh về những tòa nhà cao tầng, những con đường nhộn nhịp, những thư viện khổng lồ, những con người thành đạt... chúng cứ lấp lánh trong tâm trí anh, che mờ đi cả ánh trăng dịu dàng và tiếng côn trùng đêm thanh bình. Anh biết, anh sẽ không thể giữ được An nếu anh đi theo những giấc mơ đó. Nhưng anh cũng không thể từ bỏ chúng.

"Hạo này..." An khẽ gọi, giọng cô kéo anh trở về thực tại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương vấn những điều xa xăm.

"Ừ?" Anh đáp, giọng trầm và hơi khàn, như thể đã giữ quá nhiều lời trong cổ họng.

An nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô trong veo như mặt nước sông dưới ánh trăng. "Cậu có gì muốn kể cho mình nghe không?" Cô hỏi, một câu hỏi mở, một lời mời gọi chân thành, một tia hy vọng thắp lên trong bóng đêm. An muốn anh tin tưởng cô, muốn anh chia sẻ. Cô muốn trở thành một phần trong những giấc mơ của anh, dù những giấc mơ đó có lớn lao đến đâu đi chăng nữa. Cô vẫn tin rằng, dù có lớn lao đến đâu, chúng cũng sẽ có chỗ cho cô. Cô đâu biết, những giấc mơ ấy, ngay cả trong 'vision' của anh, đã dần không còn chỗ cho cô nữa rồi.

Trần Hạo nhìn vào đôi mắt An, và anh thấy được sự tin tưởng, sự mong chờ. Anh biết, đây là lúc để nói ra. Đây là lúc để chia sẻ, để cô bé hiểu được những gì đang thôi thúc anh, những gì đang định hình con đường tương lai của anh. Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài. "An à..." Anh bắt đầu, giọng anh trầm và chậm rãi, từng tiếng như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra, "Anh... anh có một giấc mơ." Giấc mơ ấy, không còn non nớt nữa, mà đã được bồi đắp bằng những hình ảnh, những âm thanh, những khát khao cụ thể từ những 'vision' mà anh đã trải qua. Giấc mơ ấy, đầy tham vọng, và nó sắp sửa mang anh rời xa nơi đây.

***

Trần Hạo bắt đầu chia sẻ những ước mơ của mình, từng chút một, như thể đang gỡ từng lớp vỏ bọc để lộ ra một thế giới hoàn toàn khác. Ban đầu, anh nói về những điều đơn giản, những khát khao gần gũi, như một cách để thăm dò, để đảm bảo rằng An vẫn đang lắng nghe, vẫn đang ở đó cùng anh. Anh nói về việc muốn học giỏi hơn, muốn được vào một ngôi trường lớn hơn, nơi có nhiều sách vở hơn, nhiều thầy cô giỏi hơn. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự hứng khởi hiếm thấy khi anh nói về những điều mình đam mê.

“Anh muốn lên thành phố lớn,” anh bắt đầu, ánh mắt anh dần trở nên mơ màng, xa xăm, như thể anh không còn ở bên bờ sông này nữa, mà đã lạc vào một thế giới khác, một thế giới chỉ anh mới có thể nhìn thấy. “Nơi có những thư viện khổng lồ như Thư Viện Công Cộng Thành Phố, nơi anh có thể đọc sách cả ngày không chán. Anh sẽ học thật nhiều, tìm tòi thật nhiều.” Anh ngừng lại một chút, như đang tự mình hình dung lại những chi tiết trong 'vision' của mình, rồi lại tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự khao khát. “Anh sẽ làm việc trong một công ty lớn, gặp gỡ những người thông minh, những kiến trúc sư giỏi giang... Anh muốn tự tay mình thiết kế những tòa nhà cao tầng, những cây cầu vững chắc, những công trình vĩ đại, để lại dấu ấn của mình trên mảnh đất này.”

Trong lời kể của Trần Hạo, những hình ảnh về thành phố hiện lên một cách sống động, rực rỡ, đối lập hoàn toàn với khung cảnh làng quê yên bình đang bao quanh họ. Anh kể về những con đường nhộn nhịp, những ánh đèn đủ màu sắc không bao giờ tắt, những dòng người hối hả. Rồi anh lại lạc vào những 'vision' sống động hơn nữa, những chi tiết mà anh đã gặp trong tâm trí mình.

“Anh sẽ đi qua những hiệu sách cũ như Hiệu Sách Cũ ‘Ký Ức Trang Sách’,” anh nói, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy những cuốn sách cổ kính, những trang giấy ố vàng chứa đựng cả một kho tàng tri thức. “Ở đó, anh sẽ tìm thấy những câu chuyện, những ý tưởng mới mẻ.” Anh kể tiếp, bàn tay anh vô thức vẽ vời trên mặt đất ẩm ướt, như đang phác thảo ra những hình ảnh mà anh đang nhìn thấy. “Có thể anh sẽ gặp một Chàng Trai Chụp Ảnh Dạo lãng tử, với chiếc máy ảnh cổ điển trên vai, đang say sưa ghi lại khoảnh khắc bình minh trên Hồ Gươm, hay một buổi chiều tà lãng mạn bên cầu Long Biên. Anh sẽ ngồi uống cà phê ở một quán ven đường, ngắm nhìn cuộc sống hối hả trôi qua, cảm nhận nhịp đập của một thành phố không ngủ.”

An lắng nghe, đôi mắt dõi theo từng cử chỉ của Hạo, từng nét vẽ vô thức trên mặt đất. Cô bé thấy được sự hứng khởi, sự say mê trong ánh mắt anh. Lòng cô vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần. Những gì Hạo kể, nó quá khác biệt so với thế giới nhỏ bé của họ. Nó quá xa xôi, quá rộng lớn.

Hạo vẫn tiếp tục, như thể anh không thể dừng lại được nữa, như thể những hình ảnh ấy đang thôi thúc anh phải bộc lộ hết ra bên ngoài. “Rồi anh sẽ mua một que kem mát lạnh từ Cô Gái Bán Kem với nụ cười thân thiện trong công viên, tận hưởng vị ngọt ngào giữa cái nắng Sài Gòn. Hay có thể, anh sẽ tình cờ đi ngang qua một quán cà phê nhỏ, nơi một Cô Gái Bán Hoa trầm tư đang ngồi cắm những bông hoa đủ màu sắc, đôi mắt u sầu nhưng lại ẩn chứa cả một câu chuyện.” Anh ngừng lại, ánh mắt anh lướt qua gương mặt An, rồi lại quay về phía xa xăm, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một hình bóng nào đó trong những 'vision' của mình. “Và… có lẽ còn gặp cả những cô gái xinh đẹp, năng động như Phương Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, họ làm việc trong những tòa nhà chọc trời, tự tin và đầy tham vọng.”

Lời Hạo nói như một làn gió lạnh thổi qua trái tim An. Cô gái xinh đẹp, năng động… Phương Anh. Một cái tên, một hình ảnh hoàn toàn xa lạ, một phần của thế giới mà An không thuộc về. An khẽ nắm chặt vạt áo Hạo, một hành động vô thức, một cách để giữ anh lại, để khẳng định sự hiện diện của mình. Cô bé cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, không để lộ ra sự lo lắng đang dâng trào.

“Thật sao? Nghe thú vị quá…” An nói, cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại không đạt tới đôi mắt. “Nhưng… anh sẽ về lại thị trấn chứ?” Câu hỏi đó, như một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng níu kéo Hạo trở về thực tại, trở về với bờ sông này, với cô. “Em… em chỉ ước sau này hai đứa mình có một căn nhà nhỏ ở đây, bên bờ sông này thôi. Một căn nhà gỗ đơn sơ, có một khu vườn nhỏ trồng thật nhiều hoa mà em thích, và mỗi tối lại ra đây ngắm trăng như thế này. Có anh, có em, và những đứa trẻ của chúng ta, cùng nhau lớn lên bên dòng sông này. Em chỉ cần thế thôi, Hạo à.”

Lời ước của An giản dị đến nao lòng, nó gói gọn tất cả những gì cô bé mong muốn: sự bình yên, sự gắn bó, và tình yêu trọn vẹn tại nơi họ đã lớn lên. Cô không cần những tòa nhà chọc trời, không cần những con đường nhộn nhịp, không cần những cô gái năng động hay những chàng trai lãng tử. Cô chỉ cần có Hạo, ở đây, bên cạnh cô. Lời nói của An, như một dòng nước mát, dội vào trái tim đang rực cháy tham vọng của Trần Hạo. Anh nhìn xuống vạt áo mình đang bị An nắm chặt, rồi nhìn sang đôi mắt trong veo của cô. Trong đôi mắt ấy, anh thấy sự tin tưởng tuyệt đối, sự mong chờ, và cả một nỗi lo lắng mơ hồ không thể che giấu. Anh cảm nhận được sự khác biệt giữa hai ước mơ, giữa hai con đường mà họ đang muốn đi.

Cái “khoảng cách vô hình” giữa họ, không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách giữa hai tâm hồn, hai định nghĩa về hạnh phúc. An muốn một cuộc sống bình dị, an yên, gắn bó với gốc rễ. Hạo lại khao khát vươn xa, chinh phục những đỉnh cao mới, hòa mình vào sự hối hả của thành phố. Anh biết, anh không thể cùng lúc có cả hai. Và điều đó, khiến lòng anh đau đáu. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn hứa hẹn. Nhưng những lời đó, lại một lần nữa, nghẹn lại trong cổ họng. Cái “lời nói không thành” lại ám ảnh anh, khiến anh chùn bước. Anh không thể hứa hẹn một điều mà anh biết mình khó lòng thực hiện trọn vẹn, không thể gieo vào lòng An một niềm hy vọng mà anh không chắc sẽ không làm tan vỡ.

An vẫn nhìn anh, chờ đợi một câu trả lời, một lời trấn an. Cô bé khẽ siết chặt vạt áo anh hơn một chút, như thể sợ rằng anh sẽ tan biến vào không trung, vào những giấc mơ xa xăm của riêng anh. Bàn tay anh vô thức đưa lên, khẽ vuốt mái tóc An, một cử chỉ dịu dàng, đầy trìu mến. Nhưng đó không phải là câu trả lời mà An đang mong đợi. Cô bé cần một lời nói, một sự khẳng định rõ ràng, một lời hứa hẹn về “chúng ta”.

Trần Hạo chỉ thở dài, ánh mắt anh lại quay về phía dòng sông, nơi ánh trăng vàng dịu đang trải dài. Anh không thể nói dối An, nhưng anh cũng không thể nói ra sự thật nghiệt ngã rằng những giấc mơ của anh đang dần không còn chỗ cho sự bình yên giản dị của cô. Anh chỉ có thể im lặng, để cái im lặng ấy nói lên tất cả những gì anh không thể thốt thành lời. Mùi hương hoa đêm vẫn thoang thoảng, tiếng côn trùng vẫn rả rích, nhưng trong không gian giữa Hạo và An, một sự nặng nề vô hình đang bao trùm. An cảm nhận được điều đó, và nỗi lo lắng trong lòng cô lại dâng lên, như con nước sông đang dâng cao theo thủy triều. Cô bé biết, có điều gì đó đang thay đổi. Có điều gì đó sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

***

Trên con đường làng vắng lặng, ánh trăng vẫn dịu dàng rải xuống, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh trên mặt đất. Tiếng gió xào xạc qua rặng tre hai bên đường, và tiếng lá khô rơi lạo xạo dưới chân, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đang bao trùm giữa Trần Hạo và Lê An. Họ bước đi cạnh nhau, bóng hai người in dài trên con đường đất, như một bức tranh tĩnh vật đẹp đẽ nhưng ẩn chứa một nỗi buồn man mác.

Bàn tay Hạo và An lại chạm vào nhau, lần này An chủ động khẽ nắm lấy tay anh. Cô bé cảm nhận được sự lạnh lẽo của làn gió đêm, nhưng sâu hơn là sự lạnh lẽo đang len lỏi trong trái tim mình. Sau những lời kể của Hạo về thành phố, về những giấc mơ lớn lao, về những con người xa lạ, An cảm nhận được một sự xa cách vô hình đang lớn dần giữa họ. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, cố gắng tin vào tình cảm mà họ đã dành cho nhau suốt bao năm qua. Nhưng nỗi lo lắng cứ dai dẳng bám lấy cô, như một bóng ma trong đêm.

An ngước nhìn Hạo, ánh mắt cô đầy mong chờ, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời trấn an. Cô muốn nghe anh nói, muốn anh khẳng định rằng dù có đi đâu, làm gì, anh cũng sẽ không bao giờ quên cô, không bao giờ từ bỏ cô. Cô muốn một lời hứa hẹn rõ ràng, một bến đỗ an yên cho trái tim mình. Nhưng Hạo vẫn cứ nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh rực rỡ của thành phố, những tham vọng đang cháy bỏng trong lòng. Anh cảm nhận được bàn tay An đang nắm chặt lấy tay mình, cảm nhận được sự mong đợi từ cô bé. Lòng anh giằng xé. Anh biết An cần một lời khẳng định, nhưng anh không thể thốt nên lời. Cái "lời nói không thành" đã trở thành một gánh nặng quá lớn, đè nén lên trái tim anh.

Anh sợ hãi. Sợ hãi phải đối mặt với sự thật rằng con đường anh chọn sẽ khó lòng có An bên cạnh theo cách mà cô mong muốn. Sợ hãi phải làm tổn thương cô bé, người đã luôn tin tưởng và ở bên anh. Nỗi rụt rè cố hữu, cùng với sự ám ảnh của những 'vision' thành phố, khiến anh chùn bước. Anh không thể nói ra những lời hứa hẹn sáo rỗng, và anh cũng không thể nói ra sự thật tàn nhẫn. Vậy nên, anh chọn cách im lặng, một sự im lặng đầy mâu thuẫn, đầy dằn vặt. Anh chỉ khẽ siết chặt bàn tay An một cách vô thức, như một lời hứa không thành hình, một cử chỉ thay cho vạn lời muốn nói nhưng không thể nói ra. Đó là tất cả những gì anh có thể làm vào lúc này.

An cảm nhận được cái siết tay nhẹ nhàng của Hạo, nhưng nó không đủ để xua tan đi nỗi lo lắng trong lòng cô. Cô bé cần nhiều hơn thế. Cô cần một lời nói. Giọng An nhỏ dần, đầy lo lắng, như một tiếng gió thoảng qua màn đêm. "Hạo này... sau này... anh có quên em không?" Câu hỏi đó, như một lời tiên tri, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đó không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng An, nỗi sợ hãi về sự chia ly, về sự lãng quên.

Trần Hạo nghe câu hỏi của An, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh quay mặt đi, tránh ánh mắt An, lòng đầy mâu thuẫn. Anh không muốn nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt trong veo đang chất chứa bao nhiêu niềm tin và nỗi sợ hãi. Anh muốn nói "Không! Anh sẽ không bao giờ quên em!" Nhưng câu nói đó, lại một lần nữa, nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, con đường anh chọn sẽ mang anh đến một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà An không thể thuộc về. Và anh sợ, sợ rằng trong thế giới đó, những kỷ niệm của họ, những lời hứa hẹn chưa thành hình, sẽ dần phai nhạt.

Anh không nói gì. Chỉ có sự im lặng kéo dài, nặng nề, như một bức tường vô hình đang ngày càng dày lên giữa họ. An nhìn thấy sự lảng tránh trong ánh mắt anh, trong cái quay mặt đi của anh. Trái tim cô bé thắt lại. Câu trả lời của Hạo, dù không được thốt ra thành lời, lại rõ ràng hơn bất cứ điều gì. Sự im lặng của anh, chính là câu trả lời. Nó là một sự xác nhận cho nỗi lo lắng bấy lâu nay của cô, một sự xác nhận cho “khoảng cách vô hình” đang ngày càng rộng lớn.

Họ tiếp tục bước đi, nhưng giờ đây, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Bàn tay An vẫn nắm chặt tay Hạo, nhưng cô bé cảm nhận được một sự lạnh lẽo đang truyền đến từ bàn tay anh, một sự lạnh lẽo không phải của gió đêm, mà của sự xa cách. Ánh trăng vẫn vàng dịu, dòng sông vẫn rì rầm, nhưng tất cả khung cảnh lãng mạn, nên thơ ấy bỗng chốc trở nên u buồn, bi ai. An vẫn tin vào tình yêu của Hạo, nhưng niềm tin ấy giờ đây đã không còn tuyệt đối. Nó đã bị nhuộm màu bởi nỗi lo sợ, bởi sự bất an.

Trần Hạo bước đi, lòng anh nặng trĩu. Anh biết mình đang làm tổn thương An, nhưng anh không có cách nào khác. Anh không thể từ bỏ những giấc mơ của mình, những giấc mơ về một tương lai rực rỡ nơi thành phố. Anh tự nhủ, mình sẽ thành công, mình sẽ trở về, và mình sẽ mang lại cho An một cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng liệu khi anh trở về, An có còn ở đây chờ đợi anh không? Liệu cô bé có còn là An của ngày hôm nay, với nụ cười hồn nhiên và đôi mắt trong veo ấy không? Hay “nếu như ngày đó,” anh đã nói ra tất cả, đã mạnh dạn chọn một trong hai con đường, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng câu hỏi ấy, như một làn khói mờ ảo, cứ lơ lửng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Dưới ánh trăng, bóng hai người họ, một người chất chứa tham vọng, một người ôm ấp nỗi lo, cứ thế xa dần, xa dần, như thể đang bước về hai hướng khác nhau, dù vẫn đang đi chung một con đường.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free