Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 12: Món Quà Thầm Kín và Ánh Thành Phố Xa Xăm
Sự im lặng của Trần Hạo đêm ấy đã gieo vào lòng Lê An một nỗi bất an không thể gọi tên. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay anh, dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô bé, khiến giấc ngủ chập chờn không yên. An biết Hạo có những giấc mơ lớn, những hoài bão rực rỡ nơi thành phố xa xôi, nhưng cô vẫn hy vọng, vẫn tin rằng một phần nào đó trong những giấc mơ ấy sẽ có hình bóng cô. Cô cần một sự đảm bảo, một bằng chứng hữu hình cho tình cảm bền chặt giữa hai người, thứ mà lời nói của Hạo vẫn còn quá đỗi mơ hồ.
Vậy nên, vào một buổi chiều nắng nhẹ, gió mát rượi sau buổi học, Lê An quyết định tự mình dệt nên bằng chứng ấy. Cô ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc của căn nhà nhỏ, nơi ánh nắng vàng óng ả trải dài trên sàn gỗ cũ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng lạch cạch của mẹ cô đang chuẩn bị bữa tối trong bếp. Lê An trải tấm vải lanh trắng tinh lên đùi, đôi mắt chăm chú dõi theo từng đường kim mũi chỉ. Cô đang thêu một chiếc khăn tay nhỏ, với họa tiết là hình ảnh hai người đang nắm tay nhau đi bên bờ sông, dưới vầng trăng vàng dịu. Mùi vải mới, thoang thoảng hương hoa nhài từ giàn hoa trước hiên, quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ.
Đôi bàn tay nhỏ bé, mềm mại của An, giờ đây lại tỏ ra khéo léo một cách đáng kinh ngạc. Từng mũi kim được đưa lên, đưa xuống một cách cẩn trọng, tỉ mẩn, như thể mỗi đường chỉ là một lời thì thầm, một lời hẹn ước được gửi gắm. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Hạo, những lần anh giảng bài cho cô dưới gốc cây bàng cổ thụ, những lần anh khẽ gạt tóc mái khỏi trán cô khi cô ngủ gật trên ghế đá. Mỗi kỷ niệm ùa về, lại khiến đôi môi An khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh nắng chiều đang xuyên qua kẽ lá. "Hạo sẽ thích cái này chứ?", cô thầm hỏi chính mình, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng. Cô biết Hạo không phải là người hay bộc lộ cảm xúc, nhưng cô vẫn muốn anh cảm nhận được sự trân trọng và tình cảm mà cô dành cho anh qua món quà nhỏ bé này.
Lê An cũng không quên những con hạc giấy. Hàng chục con hạc giấy màu sắc khác nhau, được cô cẩn thận gấp từ những mảnh giấy nhỏ, đặt trong một chiếc hộp gỗ đã cũ. Mỗi con hạc mang theo một điều ước, một lời nguyện cầu cho Hạo, cho tương lai của anh, và cho cả hai. Cô còn dùng những vật liệu tái chế đơn giản, như những mảnh gỗ vụn, vỏ ốc biển, và sợi dây gai để làm nên những chiếc móc khóa xinh xắn. Cô muốn Hạo luôn mang theo một điều gì đó của cô bên mình, như một lời nhắc nhở về quê hương, về những tháng ngày tuổi thơ bên bờ sông. Tiếng kim khâu sột soạt trên nền vải, tiếng giấy gấp xột xoạt trong lòng bàn tay, và mùi vải mới thơm lành, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng của tình yêu thầm kín, của sự hy vọng và cả nỗi lo lắng.
Mẹ Lê An, bà Phan Thị Sáu, đi qua, thấy con gái đang ngồi tỉ mẩn thêu thùa. Bà khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy trìu mến. "Con bé này, lại làm quà cho thằng Hạo đấy à? Khéo tay ghê!", bà nói, giọng dịu dàng, trìu mến. An khẽ giật mình, rồi ngẩng đầu lên, má ửng hồng. "Dạ... con làm cho Hạo ạ...", cô bé lí nhí đáp, vội vàng giấu chiếc khăn thêu vào lòng. Bà Sáu chỉ cười, không nói thêm. Bà hiểu con gái mình. Bà cũng đã từng trải qua những cảm xúc ấy khi còn trẻ, những tình cảm trong veo, thuần khiết như sương mai. Bà biết An đang cố gắng níu giữ một điều gì đó, một sợi dây vô hình đang dần bị kéo căng bởi những ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ. Bà chỉ mong, dù Hạo có bay cao, bay xa đến đâu, cậu bé vẫn không quên đi cái gốc gác, không quên đi những tình cảm chân thành đã lớn lên cùng mình. Lê An hoàn thành món quà, gói ghém cẩn thận trong một mảnh vải lụa mềm, buộc bằng sợi dây ruy băng nhỏ. Cô đặt nó vào trong chiếc túi vải nhỏ, lòng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa mong chờ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rải vàng lên mặt sông lấp lánh. Sau buổi học chiều, Lê An và Trần Hạo lại sánh bước trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, con đường nhỏ trải đầy cát mịn ven sông. Gió nhẹ nhàng thổi, vuốt ve mái tóc hai đứa trẻ, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hương hoa dại ven đường. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, rì rầm như những lời thì thầm của dòng sông, chứng nhân cho bao nhiêu kỷ niệm của họ. Hạo vẫn bước đi trầm ngâm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang tan dần. Anh vẫn còn vương vấn bởi những suy nghĩ miên man về tương lai, về những hình ảnh rực rỡ của thành phố mà anh đã nhìn thấy trong những 'vision' của mình. Cái cảm giác giằng xé giữa ước mơ và thực tại vẫn cứ đeo bám anh, nặng trĩu.
Lê An đi bên cạnh anh, lòng vừa lo lắng, vừa hồi hộp. Cô bé khẽ siết chặt chiếc túi vải trên tay. Đến đoạn bờ sông quen thuộc, nơi họ thường ngồi ngắm trăng, ngắm sao, An khẽ dừng lại. Hạo cũng dừng theo, quay sang nhìn cô bé, ánh mắt có chút khó hiểu. An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Đôi má cô ửng hồng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô từ từ lấy món quà ra khỏi túi, đưa về phía Hạo, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh. "Hạo này, cái này... là em tự làm. Mong là cậu thích.", giọng An nhỏ nhẹ, hơi run run, nhưng đầy chân thành.
Trần Hạo nhìn món quà trên tay An, một chiếc khăn tay nhỏ thêu hình ảnh hai người bên bờ sông, cùng với một chiếc móc khóa hình vỏ ốc. Anh bất ngờ, nhưng cũng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh khẽ đón lấy món quà từ tay cô bé, cảm nhận được hơi ấm còn vương lại từ bàn tay An. Sự tỉ mỉ, cẩn thận trong từng đường kim mũi chỉ, trong từng nét gấp con hạc giấy (mà anh biết chắc là có trong hộp quà tặng kèm) đã nói lên tất cả. Nó không chỉ là một món quà, mà là cả tấm lòng, cả tình cảm của An dành cho anh. "Cảm ơn An. Cậu khéo tay thật.", Hạo nói, giọng trầm ấm, nhưng vẫn giữ một chút ngập ngừng. Anh siết nhẹ món quà trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp của nó, như một lời nhắc nhở về sự dịu dàng, về sự bình yên mà An luôn mang đến cho anh.
Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc. Trong đôi mắt trong veo của An, Hạo thấy sự mong chờ, sự tin tưởng, và cả nỗi lo lắng thầm kín vẫn còn vương lại từ đêm hôm trước. Trái tim anh khẽ nhói lên. Anh biết An đang cố gắng lấp đầy "khoảng cách vô hình" giữa họ bằng tất cả những gì cô bé có. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, khi sự ấm áp từ món quà và ánh mắt An đang bao trùm lấy anh, một 'vision' bất chợt ập đến, mạnh mẽ và chi tiết hơn bao giờ hết. Nó như một dòng điện xoáy sâu vào tâm trí Hạo, cuốn anh đi khỏi thực tại, khỏi con sông yên bình, khỏi ánh mắt mong chờ của An.
Mọi thứ trở nên mờ ảo, rồi đột ngột sáng bừng lên. Hạo thấy mình đang đứng giữa một dòng người hối hả, tấp nập. Không còn tiếng sóng vỗ nhẹ, không còn mùi phù sa quen thuộc. Thay vào đó là tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào, chen lẫn những thanh âm lạ lẫm của một thành phố lớn. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố và cả mùi nước hoa thoang thoảng của những người qua lại xộc thẳng vào khứu giác anh. Anh đang đứng trên một con đường rộng lớn, những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn lên kiêu hãnh, ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Đây chính là "Đường Phố Trung Tâm Thành Phố" mà anh đã thấy trong những 'vision' trước đó, nhưng lần này, nó chân thực hơn, sống động hơn gấp ngàn lần.
Anh thấy mình trong một phòng họp sang trọng, tấm kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Ánh sáng neon hắt vào, tạo nên những vệt sáng lạnh lẽo trên bàn họp bóng loáng. Trước mặt anh là một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, mặc bộ vest công sở màu xám thanh lịch, tôn lên vẻ tự tin, chuyên nghiệp. Đó là Hải Yến. Cô ấy đang trình bày một dự án lớn, giọng nói dứt khoát, ánh mắt sắc sảo. Hạo cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm, nhưng cũng là sự hứng khởi mãnh liệt. Cuộc họp kết thúc, Hải Yến đi về phía anh, đôi mắt cô ấy khẽ nheo lại, ẩn chứa một điều gì đó mà anh không thể lý giải. "Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không?", cô ấy hỏi, giọng vẫn tự tin, nhưng lại mang một chút mong đợi, một chút thách thức. Hạo giật mình, một cảm giác bối rối len lỏi.
Cảnh tượng thay đổi. Anh thấy mình ngồi trong một nhà hàng sang trọng, ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc giao hưởng du dương. Những chiếc bàn được trải khăn trắng tinh, ly rượu vang sáng lấp lánh. Một người đàn ông trong bộ đồng phục chỉnh tề, lịch sự, đúng mực, đó là Anh Phục Vụ, đang khẽ cúi người rót rượu vào ly anh. "Xin mời quý khách.", giọng anh ta trầm ấm, chuyên nghiệp. Hạo cảm thấy một sự xa lạ, một sự cô đơn len lỏi trong không gian sang trọng ấy. Anh nhớ đến những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng ở nhà, tiếng mẹ anh gọi anh vào ăn, tiếng An cười khúc khích bên cạnh.
Rồi lại một cảnh khác. Hạo thấy mình đứng giữa một công trường xây dựng rộng lớn, bụi bay mù mịt, tiếng máy móc ầm ĩ. Những khối thép khổng lồ, những cột bê tông vươn cao, đang dần hình thành nên một công trình đồ sộ. Một người đàn ông trung niên, mặc áo thợ đã cũ, tay chân chai sần, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, đang chỉ trỏ vào một bản vẽ trên tay anh. Đó là Bác Thợ Hồ. Ánh mắt bác sáng lên vẻ chăm chỉ, tận tâm. "Anh Hạo, xem chỗ này thế nào?", bác hỏi, giọng khàn khàn nhưng đầy sự tin tưởng. Hạo cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự cống hiến của những con người nơi đây, những người đang cùng anh xây dựng nên những công trình vĩ đại.
Những hình ảnh cứ thế lướt qua nhanh chóng, như một thước phim quay chậm nhưng đầy chi tiết. Anh thấy mình đi ngang qua Nhà Thờ Lớn Hà Nội uy nghiêm, những mái vòm cổ kính, những bức tường đá rêu phong kể câu chuyện của thời gian. Rồi anh lại lạc bước trong không gian thanh tịnh của Chùa Một Cột, kiến trúc độc đáo vươn lên giữa hồ sen trong xanh. Anh ghé thăm Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia, những hiện vật cổ kính, những câu chuyện về một dân tộc kiên cường, gợi cho anh cảm giác tự hào và thôi thúc khám phá. Mỗi địa điểm, mỗi con người, mỗi âm thanh, mùi vị trong 'vision' đều mang một màu sắc khác biệt, xa rời thị trấn ven sông yên bình. Anh cảm nhận được áp lực của cuộc sống đô thị, sự cạnh tranh khốc liệt, nhưng cũng là một sự hứng khởi lạ thường, một khao khát mãnh liệt được chinh phục, được khẳng định bản thân. Cái thế giới ấy, đầy thách thức nhưng cũng đầy hứa hẹn, đang vẫy gọi anh.
***
Trần Hạo giật mình tỉnh dậy khỏi 'vision' của mình, như vừa trồi lên từ một giấc mơ quá đỗi chân thực. Anh chớp mắt mấy cái, cố gắng định hình lại thực tại. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên mặt sông, nhưng đã nhạt dần. Lê An vẫn đứng đó, đôi mắt vẫn nhìn anh đầy lo lắng. Cô bé không hề biết anh vừa lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, một tương lai xa xôi mà cô không hề xuất hiện. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. "Anh... anh phải về rồi, An ạ.", anh nói, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng. An khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô bé vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Cô bé cảm nhận được sự xa cách vô hình ấy lại một lần nữa trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hạo khẽ siết chặt chiếc khăn tay và móc khóa trong lòng bàn tay, quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường ven sông. An đứng nhìn theo bóng anh cho đến khi anh khuất dạng, lòng nặng trĩu.
Đêm về khuya, không khí se lạnh bao trùm lấy căn nhà nhỏ của Trần Hạo. Anh về đến nhà, cất món quà của Lê An cẩn thận vào ngăn tủ đầu giường, bên cạnh những cuốn sách cũ và vài viên bi ve kỷ niệm. Chiếc khăn tay thêu hình ảnh hai người, chiếc móc khóa hình vỏ ốc, và cả hộp hạc giấy nhiều màu sắc, tất cả nằm gọn gàng trong đó, như một góc nhỏ bình yên giữa những bộn bề suy nghĩ của anh. Món quà của An là một lời nhắc nhở về sự dịu dàng, về tình cảm chân thành và sự bình yên giản dị mà cô bé mang lại. Mùi vải mới, thoang thoảng hương hoa nhài từ món quà, vương vấn trong không gian phòng anh, nhẹ nhàng xoa dịu những căng thẳng.
Anh ngồi một mình trong phòng, bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm. Ánh trăng vẫn vàng dịu, nhưng không còn lung linh như những đêm trước. Những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen, nhưng chúng không thể xua tan đi sự trống rỗng trong lòng anh. Mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, thấy anh vẫn còn thức khuya, khẽ gõ cửa. "Thằng Hạo, ăn cơm đi con. Suốt ngày suy nghĩ gì mà thẫn thờ vậy?", giọng bà nhẹ nhàng, đầy quan tâm. Hạo khẽ giật mình, quay lại nhìn mẹ. "Con không sao đâu mẹ. Con không đói ạ.", anh đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an. Bà Tư nhìn anh một lúc, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu. Bà biết con trai mình đang lớn, đang đứng trước những ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời. Bà chỉ khẽ thở dài, rồi lặng lẽ đóng cửa phòng lại, để lại Hạo một mình với những suy nghĩ của riêng anh.
Hạo lại quay ra nhìn bầu trời đêm. Những 'vision' về thành phố, những khuôn mặt mới, những công trình kiến trúc đồ sộ, tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói bụi, và cả câu hỏi đầy thách thức của Hải Yến – tất cả cứ ám ảnh anh, bủa vây lấy tâm trí. Một bên là Lê An dịu dàng, với tình cảm chân thành và những món quà thủ công đầy ý nghĩa, đại diện cho sự bình yên, gắn bó với quê hương. Một bên là thành phố rực rỡ, đầy tham vọng, nơi anh có thể khẳng định bản thân, xây dựng nên sự nghiệp vĩ đại, nhưng cũng ẩn chứa sự cạnh tranh, áp lực và cả sự xa lạ.
Anh biết mình phải chọn, và lựa chọn đó sẽ không dễ dàng. Anh không muốn làm tổn thương An, cô bé đã luôn ở bên anh, đã luôn tin tưởng anh. Nhưng anh cũng không thể từ bỏ giấc mơ của mình, giấc mơ về một tương lai rực rỡ nơi thành phố. "An à... liệu em có hiểu...?", anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Liệu cô bé có hiểu được nỗi giằng xé trong lòng anh, nỗi khao khát được vươn lên, được chinh phục thế giới? Hay "nếu như ngày đó", anh đã có thể nói ra tất cả, đã có thể chia sẻ những tham vọng của mình một cách rõ ràng hơn, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng những câu hỏi ấy, như những làn khói mờ ảo, cứ lơ lửng trong tâm trí anh, không có lời đáp.
Chiếc khăn tay của An vẫn nằm yên trong ngăn tủ, ấm áp và dịu dàng. Nhưng ánh đèn lấp lánh của thành phố xa xăm, dù chỉ là trong 'vision', lại có sức hút mãnh liệt hơn bao giờ hết. Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya, xen lẫn với sự ấm áp còn vương lại của món quà trên tay. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và anh phải tự mình bước đi. Nhưng liệu bước chân ấy có dẫn anh đi quá xa, xa đến mức không thể quay về? Nỗi sợ hãi ấy, cùng với sự ám ảnh của những 'vision' thành phố, cứ thế giằng xé anh trong màn đêm yên tĩnh. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và An, mà còn nằm sâu trong chính trái tim anh, giữa hai con đường, hai số phận.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.