Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 13: Bên Trang Sách Cũ, Giấc Mơ Xa Lạ
Đêm dần buông, kéo theo cái se lạnh đặc trưng của thị trấn ven sông. Trong căn nhà nhỏ của Trần Hạo, ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn sợi đốt yếu ớt chật vật soi rọi góc bàn gỗ cũ kỹ. Trần Hạo và Lê An ngồi đối diện nhau, giữa họ là chồng sách vở, tập đề cương và những cuốn sổ ghi chép đã sờn mép. Mùi giấy cũ, mùi mực mới và chút hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa nặng trĩu không khí học hành căng thẳng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút chì khẽ chạm vào giấy, đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ của một trong hai đứa, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.
Trần Hạo, với vẻ mặt tập trung cao độ, kiên nhẫn giải thích một bài toán hình học khó. Bàn tay anh cầm cây bút chì, chỉ vào từng đường nét, từng góc cạnh trên trang sách đã ngả màu. Giọng anh trầm ấm, chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng để Lê An dễ hiểu nhất. “Chỗ này An hiểu chưa? Phải nhớ công thức này mới làm được,” anh hỏi, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô bé, dò xét xem cô đã thực sự nắm bắt được vấn đề hay chưa. Anh không vội vã, không thúc giục, chỉ đơn giản là ở đó, kiên nhẫn gỡ rối từng nút thắt kiến thức. Anh biết An không thông minh xuất chúng như anh, nhưng cô bé lại cần mẫn và chịu khó. Anh luôn có một sự dịu dàng đặc biệt dành cho cô, thứ dịu dàng mà anh hiếm khi thể hiện ra ngoài với bất kỳ ai khác.
Lê An chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn, đen láy dán chặt vào từng cử chỉ của Trần Hạo. Cô bé gật gù, thỉnh thoảng lại "à" một tiếng khe khẽ khi một điểm kiến thức nào đó bỗng sáng tỏ. “À, ra vậy! Hèn gì An cứ thấy khó mãi. Hạo giảng dễ hiểu quá,” cô bé thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng pha chút ngưỡng mộ, như thể anh vừa hóa giải một bí ẩn vĩ đại. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô, làm bừng sáng cả căn phòng nhỏ. Đối với An, những buổi học cùng Hạo không chỉ là học, mà còn là những khoảnh khắc quý giá của sự gần gũi, của sự tin tưởng tuyệt đối. Cô cảm thấy thật bình yên khi ở bên anh, khi được anh quan tâm chỉ bảo. Hơi ấm từ bàn tay anh khi vô tình chạm vào tay cô lúc chỉ bài, mùi hương thoang thoảng của sách vở và mùi hương riêng của anh, tất cả đều là những điều khiến trái tim An rung động một cách thầm kín. Cô ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình, những nét chữ mềm mại, nắn nót, như thể đang lưu giữ từng lời giảng của anh. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió khẽ lay động tán lá bàng, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đặn, như một bản nhạc nền dịu êm cho buổi tối học bài.
Hạo nhìn nụ cười của An, lòng anh khẽ trùng xuống một nhịp. Nụ cười ấy, sự tin tưởng ấy, khiến anh cảm thấy mình thật tệ. Bởi vì, ngay cả khi đang ngồi cạnh cô, đang tận tâm giảng bài cho cô, tâm trí anh vẫn không ngừng bị giằng xé. Áp lực của kỳ thi cấp ba đang đến gần, một kỳ thi quyết định con đường tương lai của anh. Anh biết mình phải làm tốt, phải đỗ vào trường chuyên ở thành phố, phải vươn lên. Đó là khát vọng cháy bỏng đã nhen nhóm trong anh từ rất lâu, được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện về thành phố phồn hoa, những 'vision' ngày càng rõ nét mà anh đã thấy.
“Kỳ này khó lắm đó, Hạo. Anh có lo không?” Lê An bất chợt hỏi, ánh mắt cô bé giờ đây không còn sự vui vẻ vì giải được bài toán, mà thay vào đó là chút lo lắng, một sự thấu cảm tinh tế trước áp lực mà anh đang mang. Giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến đúng những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng Hạo. Cô biết anh luôn cố gắng, luôn đặt ra những mục tiêu cao hơn cho bản thân, và kỳ thi này là một bước ngoặt lớn.
Trần Hạo khẽ giật mình, cố gắng che giấu sự phân tâm của mình. Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng non lấp ló sau rặng tre. “Cứ cố gắng hết sức là được rồi,” anh đáp, giọng hơi xa xăm, không dám nhìn thẳng vào mắt An. Anh không muốn nói dối cô, nhưng cũng không thể nói hết những gì mình đang nghĩ. Anh lo, lo rất nhiều. Lo cho tương lai của mình, lo cho con đường mà anh sắp chọn, và lo cho cả Lê An, người con gái vẫn luôn ở bên anh một cách chân thành nhất. Sự im lặng của anh, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, lại khiến Lê An cảm nhận được một điều gì đó nặng trĩu. Cô bé khẽ cúi đầu, tiếp tục ghi chép, nhưng sự ấm áp trong lòng dường như đã vơi đi một chút, thay vào đó là một cảm giác bối rối mơ hồ.
Anh biết, anh phải lựa chọn. Và lựa chọn đó, sẽ khiến anh phải rời xa nơi đây, xa rời Lê An và những kỷ niệm bình yên bên bờ sông cũ. Anh tự hỏi, liệu An có thực sự hiểu được khát vọng ấy, cái khao khát được vươn lên, được chứng tỏ bản thân trong một thế giới rộng lớn hơn? Hay cô bé sẽ chỉ cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa anh và cô bé, ngay cả khi họ đang ngồi gần nhau đến thế. Anh thầm ước, nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, nói ra những lời yêu thương, những lời hứa hẹn rõ ràng hơn, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng giờ đây, những lời nói không thành ấy, chỉ còn là những tiếc nuối chôn sâu trong lòng.
Trong khoảnh khắc Trần Hạo đang miên man với một bài toán khó, đôi mắt anh vô thức nhìn vào một điểm vô định trên trang sách. Tâm trí anh, như một con thuyền lạc lối, lại chợt lạc vào những hình ảnh chớp nhoáng, sống động của thành phố. Lần này, chúng rõ ràng và chi tiết hơn bao giờ hết, như những mảnh phim quay chậm của một tương lai đang chờ đợi.
Anh thấy mình đứng trước một tòa nhà lộng lẫy mang tên "Spa & Thẩm Mỹ Viện Sen Trắng", với biển hiệu neon lung linh và ánh đèn vàng dịu chảy tràn qua ô cửa kính. Bên trong, những người phụ nữ thành đạt với vẻ ngoài thanh lịch đang thư giãn trong không gian sang trọng, tiếng nhạc du dương và mùi tinh dầu thơm ngát lan tỏa. Họ cười nói khẽ khàng, bàn tay được chăm sóc tỉ mỉ, gương mặt rạng rỡ sau những giờ làm việc căng thẳng. Rồi, khung cảnh chợt chuyển sang một con phố khác, nơi Cửa Hàng Thời Trang Cao Cấp "Mode" đứng sừng sững với ánh đèn chói lòa, những ma-nơ-canh khoác trên mình bộ cánh lấp lánh, sành điệu. Anh thấy mình bước vào một phòng thử đồ rộng rãi, rèm nhung buông thõng, trước gương là những bộ vest được cắt may tinh tế, phản chiếu ánh sáng kiêu sa. Mùi vải mới, mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, hứa hẹn một cuộc sống xa hoa, đẳng cấp.
Tiếp theo là một khoang máy bay, nơi anh ngồi trên ghế da êm ái, một Cô Tiếp Viên Hàng Không xinh đẹp, duyên dáng trong bộ đồng phục màu xanh ngọc, mỉm cười chuyên nghiệp hỏi: "Quý khách có cần thêm gì không ạ?". Giọng nói cô dịu dàng, trầm bổng, như một bản nhạc nhẹ. Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua cửa sổ máy bay, nhìn xuống những đám mây trắng xóa như bông gòn, bên dưới là những tòa nhà cao tầng thu nhỏ như những khối lego. Cảm giác được bay bổng, được khám phá những chân trời mới dâng trào trong lòng anh.
Rồi anh lại thấy mình đang đứng trong một hành lang bệnh viện sạch sẽ, tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa. Một Chị Y Tá tận tâm, với chiếc mũ trắng và bộ đồng phục tươm tất, đang đi lại vội vã. Chị ấy cúi xuống bên một bệnh nhân, ánh mắt lo lắng, ân cần hỏi: "Anh có khỏe không?". Giọng nói của chị chứa đựng sự quan tâm chân thành, mặc dù anh không biết bệnh nhân đó là ai. Sau đó, hình ảnh chuyển đến một ngân hàng lớn, với cửa kính trong suốt và kiến trúc hiện đại. Một Chú Bảo Vệ Ngân Hàng đứng nghiêm nghị trước cửa, bộ đồng phục chỉnh tề, ánh mắt cẩn trọng quét một lượt khắp không gian, đảm bảo an ninh tuyệt đối.
Và rồi, giữa những mảnh ghép chớp nhoáng của cuộc sống thành thị, anh thoáng thấy Thanh Tú. Cô gái có vẻ ngoài thanh tú đúng như tên gọi, đang ngồi một mình trong một quán cà phê sang trọng, góc khuất của một con phố đông đúc. Ánh đèn vàng ấm áp từ quán hắt lên mái tóc dài mềm mại và khuôn mặt dịu dàng của cô. Cô cầm tách cà phê, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang mang một nỗi niềm riêng, một nỗi u sầu khó tả giữa sự ồn ào của thành phố. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng hình ảnh đó lại khắc sâu vào tâm trí Hạo. Anh nghe thấy, hay chỉ là cảm nhận được, một câu nói như vọng lại từ sâu thẳm: "Hoàng Huy anh ấy tốt, nhưng anh ấy không hiểu em." Câu nói ấy, dù không rõ ràng là của ai, nhưng lại như một lời tiên tri về những mối quan hệ phức tạp, đầy những tâm tư không nói thành lời sẽ xuất hiện trong cuộc sống tương lai của anh.
Các hình ảnh lướt qua nhanh, chớp nhoáng, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ, một tương lai xa lạ mà anh chưa từng chạm tới. Chúng hòa quyện với mùi khói bụi, tiếng còi xe inh ỏi, sự hối hả của dòng người và ánh đèn rực rỡ của phố thị. Một cảm giác choáng váng ập đến, khiến Trần Hạo giật mình, chớp mắt liên hồi. Anh lắc đầu nhẹ, cố gắng xua đi những hình ảnh sống động vừa bủa vây tâm trí.
Lê An ngồi bên cạnh, đã chú ý đến sự lơ đãng bất chợt của anh. Cô bé nhìn anh với vẻ khó hiểu, ánh mắt lo lắng pha chút tò mò. “Anh Hạo, anh sao vậy? Anh có thấy mệt không?” An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy quan tâm. Cô bé cảm nhận được anh vừa lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà cô không thuộc về. Cái “khoảng cách vô hình” ấy lại một lần nữa trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bức tường pha lê trong suốt ngăn cách hai người, khiến cô không thể chạm tới, không thể hiểu được những suy nghĩ đang ẩn giấu trong tâm hồn anh. Sự xa cách ấy, dù chỉ là trong khoảnh khắc, cũng đủ làm trái tim An se lại.
Buổi học kết thúc khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng vàng dịu và những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen. Lê An khẽ thu dọn sách vở, những cuốn sách giáo khoa đã cũ kỹ, những tập đề cương đã chi chít chữ viết. Cô bé nhìn Trần Hạo, ánh mắt dịu dàng, chất chứa biết bao điều muốn nói. Có điều gì đó cô muốn thốt ra, một lời hỏi han sâu sắc hơn về những suy nghĩ của anh, một câu nói về cảm xúc mà cô đã ấp ủ bấy lâu. Trái tim cô bé đập rộn ràng, chờ đợi một tín hiệu, một lời động viên, hay chỉ đơn giản là một ánh mắt thấu hiểu.
Nhưng Trần Hạo, vẫn còn đang bối rối bởi những 'vision' thành phố vừa lướt qua, chỉ khẽ mỉm cười nhẹ. Anh tránh né ánh mắt An, không dám đối diện với sự mong chờ trong đôi mắt cô bé. Anh biết, nếu An hỏi, anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn khó khăn mà anh đang cố gắng né tránh. "An nhớ về ôn kỹ phần này nhé. Mai anh hỏi đó," anh nói, giọng vẫn giữ vẻ bình thản, cố gắng đẩy cuộc trò chuyện sang những vấn đề học hành quen thuộc, như một cách để giữ an toàn cho cả hai. Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, một cử chỉ thân mật quen thuộc nhưng lại ẩn chứa sự rụt rè lạ thường.
Lê An khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô bé hơi gượng gạo. Cô bé cảm nhận được sự né tránh của anh, sự vô hình của những lời nói không thành. Nỗi buồn khẽ dâng lên trong lòng, nhưng cô bé không thể hiện ra ngoài. Cô hiểu, hay ít ra là cố gắng hiểu, rằng anh đang có những bận tâm riêng. "Vâng... Hạo cũng nghỉ sớm đi nhé," cô đáp, giọng hơi buồn, rồi lặng lẽ đứng dậy, ôm chồng sách vở ra về. Bóng An khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng và tiếng gió vi vu qua những hàng cây.
Trần Hạo đứng lặng lẽ trước cửa nhà, nhìn theo bóng An cho đến khi cô bé hoàn toàn biến mất trong bóng tối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí đêm khuya len lỏi vào từng thớ thịt. Trong lòng anh là một mớ bòng bong của những suy nghĩ và cảm xúc. Một bên là Lê An dịu dàng, với tình cảm chân thành và những món quà thủ công đầy ý nghĩa, đại diện cho sự bình yên, gắn bó với quê hương. Cô bé là hiện thân của tất cả những gì thân thuộc, ấm áp mà anh từng có. Một bên là thành phố rực rỡ, đầy tham vọng, nơi anh có thể khẳng định bản thân, xây dựng nên sự nghiệp vĩ đại, nhưng cũng ẩn chứa sự cạnh tranh, áp lực và cả sự xa lạ.
Anh biết mình phải chọn, và lựa chọn đó sẽ không dễ dàng. Anh không muốn làm tổn thương An, cô bé đã luôn ở bên anh, đã luôn tin tưởng anh. Nhưng anh cũng không thể từ bỏ giấc mơ của mình, giấc mơ về một tương lai rực rỡ nơi thành phố. Những 'vision' về Spa & Thẩm Mỹ Viện Sen Trắng, Cửa Hàng Thời Trang Cao Cấp Mode, cô tiếp viên hàng không, chị y tá, chú bảo vệ ngân hàng, và đặc biệt là Thanh Tú với câu nói "Hoàng Huy anh ấy tốt, nhưng anh ấy không hiểu em" – tất cả cứ ám ảnh anh, bủa vây lấy tâm trí. Chúng là những lời hứa hẹn về một cuộc sống đầy thử thách nhưng cũng đầy vinh quang, một cuộc sống mà anh khao khát được chinh phục.
Anh quay vào nhà, ánh mắt vẫn còn vương vấn những điều chưa nói, những lời nói không thành. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và An, mà còn nằm sâu trong chính trái tim anh, giữa hai con đường, hai số phận. Nỗi sợ hãi ấy, cùng với sự ám ảnh của những 'vision' thành phố, cứ thế giằng xé anh trong màn đêm yên tĩnh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và anh phải tự mình bước đi. Nhưng liệu bước chân ấy có dẫn anh đi quá xa, xa đến mức không thể quay về? Liệu "nếu như ngày đó" anh đã nói ra tất cả, liệu mọi chuyện có khác? Những câu hỏi ấy, như những làn khói mờ ảo, cứ lơ lửng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Dù anh đã cố gắng hết sức để giữ khoảng cách, để tránh né những cảm xúc phức tạp, nhưng trái tim anh vẫn không ngừng rung động trước sự chân thành của An, và cùng lúc đó, khao khát cháy bỏng được vươn lên lại kéo anh về phía thành phố xa xăm.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.