Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 14: Bát Cháo Yêu Thương và Nỗi Niềm Cố Nén
Tiếng lách cách của bát đĩa va vào nhau trong bếp, cùng tiếng gió heo may luồn qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc quen thuộc của buổi sớm bình yên nơi thị trấn ven sông. Trần Hạo ngồi vào bàn ăn, mùi cá kho riềng và canh cua đồng mẹ nấu thơm lừng, đánh thức vị giác sau một giấc ngủ đầy trăn trở. Anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh chớp nhoáng về thành phố xa hoa, về những con người xa lạ, những tòa nhà cao tầng vút tận mây xanh. Chúng như những hạt cát li ti, bám vào từng ngóc ngách tâm trí anh, tạo nên một sự đối lập gay gắt với khung cảnh ấm cúng, thân thuộc trước mắt.
Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, đặt đĩa rau luộc xuống bàn, đoạn thở dài một tiếng. Bà nhìn con trai, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng thoáng nét ưu tư. "Con bé An nhà bác Sáu ốm nặng lắm con ạ, sốt cao mấy hôm nay rồi," bà nói, giọng trầm xuống, mang theo chút lo lắng cho cô bé hàng xóm. Tin tức đột ngột này như một gáo nước lạnh tạt vào những suy nghĩ lơ lửng của Trần Hạo. Thành phố, những tòa nhà chọc trời, những bóng người lướt qua trong tâm trí anh bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng tức thì, chân thật và vô cùng gần gũi.
Trần Hạo đặt đũa xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mẹ, vẻ mặt nghiêm trọng. "An ốm ạ? Có nặng lắm không mẹ?" Anh vội vàng hỏi, giọng không giấu được sự sốt ruột. Cái tên Lê An, vừa được thốt ra, đã gợi lên trong anh biết bao nhiêu hình ảnh: một cô bé gầy gò, đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười hiền lành và những cử chỉ quan tâm vụng về mà chân thành. Anh nhớ đến những buổi học chung, những lần cô bé lẳng lặng đặt chiếc kẹo dừa anh thích lên bàn, hay ánh mắt dõi theo anh khi anh say sưa giảng bài. Lê An là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, là hiện thân của sự bình yên và quen thuộc.
"Cũng sốt hầm hập mấy đêm rồi. Bác Sáu với chú Năm lo lắm, mời cả thầy lang đến xem rồi," bà Tư tiếp lời, đoạn ngồi xuống ghế đối diện con trai. "Nghe nói con bé không thiết ăn uống gì, cứ nằm bẹp một chỗ thôi."
Nghe mẹ kể, Trần Hạo cảm thấy lòng mình nóng như lửa đốt. Hình ảnh Lê An yếu ớt, xanh xao hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh không thể ngồi yên được nữa. Dù vừa mới hôm qua, anh còn đang chìm đắm trong những băn khoăn về tương lai, về những lựa chọn khó khăn, nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đều bị gạt sang một bên. Mối quan tâm duy nhất của anh lúc này là Lê An.
"Con muốn qua thăm An," Trần Hạo nói dứt khoát, gần như là một lời tuyên bố hơn là một câu hỏi. Anh đứng dậy khỏi bàn ăn, vẻ mặt lộ rõ sự quyết tâm. "Con sẽ nấu chút cháo mang sang cho An. Mẹ xem An thích ăn gì nữa không ạ?"
Bà Tư nhìn con trai, đôi mắt bà ánh lên vẻ thấu hiểu và hài lòng. Bà đã quá quen với sự quan tâm thầm lặng mà Trần Hạo dành cho Lê An. Từ những ngày còn bé tí, Hạo đã luôn là người che chở, bảo vệ An. Những cử chỉ dù nhỏ nhặt nhất của anh cũng luôn hướng về cô bé hàng xóm. "Ừ, đúng rồi, con bé An nó yếu, phải ăn cháo nóng mới dễ tiêu. Con bé thích cháo gà với chút hành tăm. À, con nhớ mang thêm mấy quả cam, quýt tươi nữa nhé. Mẹ thấy nó hay thích ăn mấy thứ thanh mát đó khi ốm."
Trần Hạo gật đầu, lập tức đi vào bếp. Căn bếp nhỏ của gia đình anh vốn luôn ấm cúng, giờ đây càng trở nên bận rộn hơn dưới bàn tay anh. Anh thuần thục lấy gạo, rửa sạch, rồi bắt đầu ninh cháo. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng muỗng khuấy đều, cùng với mùi gạo mới thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp. Anh chọn những con gà ta tươi ngon nhất mà mẹ vừa mua ở chợ về, cẩn thận làm sạch, luộc chín rồi xé phay nhỏ. Từng công đoạn đều được anh thực hiện một cách tỉ mỉ, chu đáo, như thể đang làm cho chính mình. Anh nêm nếm gia vị vừa phải, thêm chút hành tăm thái nhỏ và tiêu xay, đảm bảo bát cháo không chỉ bổ dưỡng mà còn thật thơm ngon, dễ ăn đối với người bệnh. Anh nhớ những lần Lê An bị cảm vặt hồi nhỏ, cô bé rất kén ăn, chỉ thích những món thanh đạm và được anh dỗ dành mới chịu ăn hết. Dường như, trong những khoảnh khắc này, Trần Hạo quay trở về là chính mình của những năm tháng ấu thơ, là cậu bé Hạo luôn sẵn sàng làm mọi thứ vì An.
Trong lúc chờ cháo chín, anh ra vườn, lựa chọn những quả cam, quýt chín mọng, căng tròn, còn đọng sương đêm. Anh rửa sạch từng quả, xếp gọn gàng vào một chiếc giỏ mây nhỏ. Mùi cam quýt tươi mát, thoang thoảng trong không khí, như xua đi phần nào cái lạnh của buổi sáng. Mẹ anh, bà Tư, đứng tựa cửa bếp, lặng lẽ quan sát con trai. Bà nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt anh, sự ân cần trong từng cử chỉ. Bà biết, tình cảm của Hạo dành cho An không chỉ là tình bạn đơn thuần. Nó sâu sắc hơn thế, một thứ tình cảm đã lớn lên cùng hai đứa trẻ, tự nhiên như hơi thở, vững bền như rễ cây cổ thụ bám sâu vào lòng đất. Bà khẽ mỉm cười, lòng thầm mong cho hai đứa sẽ luôn được ở bên nhau, dù cho cuộc đời có bao nhiêu sóng gió. Nhưng rồi, ánh mắt bà lại thoáng chút ưu tư khi nghĩ đến những lời xì xầm của mấy bà hàng xóm: "Thằng Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" Liệu cái sự gắn bó này có đủ sức chống chọi lại những cám dỗ, những lựa chọn nghiệt ngã của cuộc đời?
Trần Hạo múc cháo vào một chiếc cặp lồng giữ nhiệt còn mới tinh, cẩn thận đậy chặt nắp để giữ hơi nóng. Anh đặt cặp lồng vào giỏ, cùng với giỏ cam quýt. Anh khoác thêm chiếc áo khoác dày, trời vẫn còn se lạnh. Trước khi đi, anh quay lại nhìn mẹ, đôi mắt ngập tràn sự biết ơn. "Con đi đây mẹ. Mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi ạ."
Bà Tư gật đầu, vẫy tay tiễn con. "Con đi cẩn thận nhé. Nhớ dặn con bé An phải ăn hết cháo, uống thuốc đầy đủ."
Trần Hạo gật đầu, bước ra khỏi nhà. Con đường làng còn ướt sương, những chiếc lá rụng còn nằm im lìm trên lối đi. Tiếng gió heo may xào xạc qua những hàng tre, mang theo hơi lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu. Anh đi bộ, lòng ngập tràn những suy nghĩ về Lê An. Anh mong cô bé sẽ sớm khỏe lại, mong cô bé sẽ thích bát cháo anh tự tay nấu. Trong khoảnh khắc đó, mọi tham vọng về thành phố, mọi 'vision' về những cuộc sống xa hoa đều bị đẩy lùi về phía sau. Chỉ còn lại sự quan tâm chân thành, giản dị dành cho cô bé thanh mai trúc mã của mình. Cái cảm giác cần được che chở, chăm sóc cho Lê An lúc này mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì khác. Anh bước nhanh hơn, như muốn rút ngắn khoảng cách giữa mình và ngôi nhà nhỏ nơi Lê An đang yếu ớt.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng nhạt len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên con đường làng. Gió heo may vẫn thổi, mang theo chút se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu. Trần Hạo bước vào nhà Lê An, trên tay xách một chiếc giỏ mây đựng đầy cam quýt và một cặp lồng giữ nhiệt vẫn còn tỏa hơi ấm. Mùi thuốc Bắc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi dầu gió, tạo nên một cảm giác quen thuộc đến nao lòng của những căn nhà có người bệnh.
Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, đang ngồi bên giường, vẻ mặt khắc khổ vì lo lắng. Bà thấy Trần Hạo bước vào, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng. "Ôi, thằng Hạo đấy à con? Con An nó cứ nhắc đến con mãi," bà Sáu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Bà Hiền, hàng xóm sát vách, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, đang ngồi trên ghế uống trà. Bên cạnh bà là ông Phúc, người đàn ông gầy gò, chất phác, ít nói, chỉ lặng lẽ gật đầu chào Trần Hạo. Cả hai đều đến thăm hỏi Lê An, thể hiện sự gắn kết ấm áp của cộng đồng làng quê.
Trần Hạo khẽ gật đầu chào hỏi mọi người, rồi ánh mắt anh hướng thẳng về phía giường. Lê An nằm đó, khuôn mặt tái xanh, đôi môi khô khốc, đôi mắt nhắm nghiền. Vầng trán cô lấm tấm mồ hôi, mái tóc đen nhánh bết vào thái dương. Hình ảnh yếu ớt của Lê An khiến trái tim Trần Hạo như thắt lại. Nỗi lo lắng từ sáng đến giờ bỗng chốc dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhẹ nhàng đặt giỏ quà xuống bàn, rồi tiến đến bên giường Lê An.
"An ơi... An ngủ à?" Trần Hạo khẽ gọi, giọng nói trầm ấm, đầy ân cần.
Nghe thấy tiếng anh, Lê An khẽ cựa mình. Đôi mắt cô từ từ mở ra, còn hơi mơ màng. Khi thấy Trần Hạo đứng bên cạnh, đôi mắt cô bỗng sáng lên, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. "Hạo..." cô khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt đến nỗi gần như không nghe thấy.
Trần Hạo ngồi xuống mép giường, đưa tay khẽ vuốt mái tóc bết mồ hôi của Lê An. Bàn tay anh thật dịu dàng, ấm áp. "An sao rồi? Có đỡ hơn chút nào không?"
"Đỡ hơn rồi... nhưng hơi mệt," Lê An đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi khó chịu vì bệnh tật dường như tan biến. Sự hiện diện của Trần Hạo, sự quan tâm của anh, là liều thuốc hữu hiệu nhất đối với cô.
Phan Thị Sáu nhìn hai đứa trẻ, lòng bà ấm áp lạ thường. "Thằng Hạo chu đáo quá. Con An nó không chịu ăn uống gì, chắc là nhớ con Hạo đấy." Bà Hiền bên cạnh cũng gật gù tán thưởng, khuôn mặt phúc hậu nở một nụ cười hiền. "Đúng rồi, con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Thằng Hạo nhà mình lớn rồi, chu đáo y như người lớn vậy." Ông Phúc chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hiền từ, như ngầm đồng ý với lời của bà Hiền. Những lời nói ấy, dù chỉ là sự trêu chọc nhẹ nhàng hay lời khen ngợi chân thành, cũng như một lời khẳng định ngầm của cả cộng đồng về mối quan hệ giữa Trần Hạo và Lê An. Ai ai cũng mặc định rằng hai đứa sẽ là của nhau.
Trần Hạo mỉm cười nhẹ, đoạn mở cặp lồng cháo. Mùi cháo gà hành tăm thơm lừng, lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào mùi thuốc Bắc nặng nề. "An ăn chút cháo nóng cho khỏe nhé. Anh tự tay nấu đấy," anh nói, giọng nhỏ, đầy ân cần.
Lê An nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn ánh mắt trìu mến của Trần Hạo. Nụ cười trên môi cô bé càng rõ nét hơn. Cô khẽ gật đầu. Trần Hạo nhẹ nhàng đỡ Lê An ngồi dậy, lưng cô tựa vào vai anh. Anh dùng thìa nhỏ, cẩn thận thổi nguội từng thìa cháo, rồi đưa đến miệng cô. Lê An mở miệng đón nhận, vị cháo ngọt dịu, ấm nóng lan tỏa trong vòm họng, xua đi cái lạnh và sự mệt mỏi trong người cô.
"Ngon lắm Hạo... Cảm ơn Hạo," Lê An nói, giọng nói yếu ớt nhưng chứa chan sự cảm động. Mỗi thìa cháo anh đút, mỗi cử chỉ ân cần của anh đều chạm đến sâu thẳm trái tim cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay anh, mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin tưởng hoàn toàn vào tình cảm của Trần Hạo, tin rằng anh sẽ luôn ở bên cô, che chở cho cô. Cô đặt trọn niềm hy vọng vào anh, vào một tương lai mà cô luôn mặc định sẽ có anh.
Trần Hạo tiếp tục đút cháo cho Lê An, ánh mắt anh dõi theo từng cử động của cô bé. Anh xoa trán Lê An, cảm nhận cái nóng đã dịu đi phần nào. Trong đầu anh, những 'vision' về thành phố dường như hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại Lê An, yếu ớt nhưng đầy tin tưởng, dựa vào vai anh. Cảm giác được chăm sóc, được bảo vệ cô bé này mang lại một sự bình yên, một sự thỏa mãn mà những tham vọng nơi thành phố xa xăm chưa bao giờ có thể mang lại. Anh không nói nhiều, chỉ im lặng đút cháo, nhưng hành động của anh đã nói lên tất cả. Sự chu đáo, ân cần của anh là minh chứng rõ ràng nhất cho tình cảm sâu sắc mà anh dành cho Lê An. Anh cảm thấy một sự gắn kết vô hình, bền chặt giữa hai người, một sự gắn kết đã được vun đắp từ những ngày thơ ấu, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông.
Phan Thị Sáu nhìn cảnh tượng đó, lòng bà dâng lên bao nhiêu cảm xúc. Bà Sáu biết ơn Trần Hạo vô cùng. Bà thấy con gái mình, dù đang ốm yếu, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ lạ thường khi có Trần Hạo bên cạnh. Bà thầm nghĩ, con bé An của bà thật may mắn khi có được một người bạn như Hạo. Bà quay sang Bà Hiền và Ông Phúc, khẽ mỉm cười. "May mà có thằng Hạo đây, chứ con bé nó cứ bướng bỉnh không chịu ăn gì."
"Đúng rồi, có thằng Hạo nó khác ngay," Bà Hiền hưởng ứng. "Con bé An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Sau này hai đứa mà thành đôi thì nhất rồi còn gì." Lời nói của Bà Hiền vang vọng trong căn phòng, như một lời tiên tri, một lời chúc phúc, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình đặt lên vai hai đứa trẻ. Trần Hạo nghe thấy, nhưng anh chỉ khẽ cúi đầu, tiếp tục đút cháo cho Lê An, không biểu lộ cảm xúc. Anh không muốn nghĩ đến tương lai xa xôi lúc này. Điều quan trọng nhất là Lê An phải khỏe lại.
Khi bát cháo đã cạn, Lê An cảm thấy người mình ấm áp hơn rất nhiều. Cô nhìn Trần Hạo, đôi mắt ngập tràn sự biết ơn và cảm động. Cô tựa đầu vào vai anh thêm một lúc, tận hưởng sự bình yên mà anh mang lại. Mùi hương của anh, sự ấm áp từ cơ thể anh, tất cả đều khiến cô cảm thấy an toàn và được che chở. Anh là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời cô. Trần Hạo khẽ xoa nhẹ lưng Lê An, như an ủi, như vỗ về. Anh biết cô bé đã rất mệt mỏi, nhưng sự có mặt của anh dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Trước khi ra về, Trần Hạo dặn dò Lê An uống thuốc đầy đủ, nghỉ ngơi thật nhiều. Anh cũng không quên nhắc bà Sáu giữ ấm cho An, và hứa sẽ quay lại thăm cô vào ngày mai. Phan Thị Sáu tiễn Trần Hạo ra cửa, không ngừng nói lời cảm ơn. Trần Hạo bước ra khỏi nhà An, lòng anh vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ cơ thể cô bé. Mặc dù anh không nói ra bất kỳ lời yêu thương nào, nhưng những hành động chu đáo của anh đã khắc sâu vào trái tim Lê An, khiến cô càng thêm tin tưởng và 'mặc định' anh là của mình. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Trần Hạo, những 'vision' về thành phố lại âm ỉ trở lại, như một làn khói mờ ảo, nhắc nhở anh về một con đường khác, một tương lai khác đang chờ đợi. Sự giằng xé nội tâm ấy vẫn còn đó, chỉ là tạm thời bị che lấp bởi sự quan tâm chân thành dành cho Lê An.
***
Đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung đen lên khắp thị trấn. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây, tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của màn đêm. Trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Mùi cháo đã ăn hết, mùi thuốc Bắc cũng đã dịu bớt, nhường chỗ cho một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình.
Lê An nằm trên giường, cảm thấy người mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cơn sốt đã giảm hẳn, và cô không còn cảm thấy mệt mỏi như ban ngày. Cô đưa tay chạm vào món quà Trần Hạo mang đến – một trái cam mọng nước, căng tròn, còn thơm mùi vườn cây. Cô vuốt ve vỏ cam, lòng ngập tràn những cảm xúc dạt dào. Chỉ một hành động nhỏ của anh, một cử chỉ ân cần, đã đủ để sưởi ấm cả tâm hồn cô.
Cô nhớ lại buổi chiều nay, nhớ từng khoảnh khắc Trần Hạo ngồi bên giường, đôi mắt anh dõi theo cô đầy lo lắng. Cô nhớ bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nhớ cách anh cẩn thận thổi nguội từng thìa cháo, rồi đưa đến miệng cô. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của anh đều thấm đẫm sự quan tâm, khiến cô cảm thấy được yêu thương, được che chở hơn bao giờ hết. Anh không nói "anh yêu em", không có bất kỳ lời thề non hẹn biển nào, nhưng những hành động của anh đã nói lên tất cả. Đối với Lê An, đó chính là tình yêu. Một tình yêu không cần ngôn từ hoa mỹ, mà thể hiện qua sự chân thành, qua những quan tâm giản dị, thầm lặng.
Lê An nhắm mắt lại, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo hiện lên rõ nét, như một người hùng, một bến đỗ vững chắc. Cô tin rằng anh chính là người đàn ông của đời mình, là người mà cô sẽ gắn bó cả đời. Từ sâu thẳm trái tim, Lê An chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của Trần Hạo. Cô mặc định rằng, mối quan hệ thanh mai trúc mã này sẽ tự nhiên dẫn đến một cái kết hạnh phúc, một cuộc hôn nhân êm đềm như bao cặp đôi khác trong làng. Cô không cần anh phải nói ra những lời hoa mỹ, chỉ cần những hành động như thế này là đủ để cô đặt trọn niềm tin.
Cô mơ về một tương lai xa xôi, nơi cô và Trần Hạo sẽ cùng nhau xây dựng một tổ ấm nhỏ bên bờ sông này. Sẽ có những đứa trẻ chạy nhảy quanh sân, sẽ có những bữa cơm gia đình ấm cúng, và sẽ có anh, luôn ở bên cạnh, che chở cho cô. Cô hình dung ra cảnh anh đi làm về, cô sẽ chuẩn bị những món ăn anh thích, rồi hai người cùng ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, kể cho nhau nghe những câu chuyện trong ngày. Một cuộc sống bình dị, an yên, nhưng tràn đầy tình yêu thương.
Cô khẽ lật cuốn sổ nhật ký nhỏ dưới gối, nơi cô vẫn thường ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ của mình. Trang giấy trắng tinh khôi như chờ đợi những dòng chữ mới. Cô cầm cây bút, ngập ngừng một lúc, rồi viết nguệch ngoạc: "Hôm nay, Hạo đã đến thăm em. Anh ấy đã nấu cháo cho em, đút cho em ăn. Anh ấy luôn là người chu đáo nhất." Dòng chữ cuối cùng được tô đậm, như một lời khẳng định chắc nịch về tình cảm của cô.
Trần Hạo là tất cả những gì cô cần. Anh là sự bình yên, là niềm tin, là hy vọng. Cô tin rằng, dù cho có bất kỳ khó khăn nào, anh cũng sẽ vượt qua, và anh sẽ luôn quay về bên cô. Cô không hề hay biết, trong sâu thẳm tâm trí Trần Hạo, những 'vision' về thành phố vẫn đang âm ỉ cháy, những tham vọng về một tương lai rực rỡ, dù có thể xa rời thị trấn yên bình này, vẫn đang thôi thúc anh.
Cái "khoảng cách vô hình" mà Trần Hạo cảm nhận, Lê An dường như không hề hay biết. Cô chỉ cảm nhận được sự ấm áp, sự gần gũi trong những hành động của anh. Cô tin rằng sự im lặng của anh là sự thể hiện của một tình yêu sâu sắc, chứ không phải là sự do dự hay giằng xé. Đối với cô, "nếu như ngày đó" anh nói lời yêu, thì đó chỉ là thừa thãi, bởi tình yêu đã hiển hiện rõ ràng trong từng hơi thở, từng cử chỉ anh dành cho cô.
Lê An khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự mãn nguyện. Cô đặt trái cam lên đầu giường, như một vật kỷ niệm cho buổi chiều ấm áp này. Cô biết, mình sẽ luôn chờ đợi anh, tin tưởng anh, và yêu anh bằng tất cả những gì mình có. Cô không thể hình dung ra một cuộc đời nào khác mà không có Trần Hạo. Cô thiếp đi, trong giấc mơ, anh lại xuất hiện, vẫn ân cần, vẫn dịu dàng, và vẫn mãi mãi là của riêng cô. Sự tin tưởng và mong chờ của Lê An, sau buổi chiều hôm nay, càng trở nên sâu đậm, vững chắc hơn bao giờ hết, đặt nền móng cho một "sự chờ đợi" dài đằng đẵng sau này, một sự chờ đợi mà cô không hề hay biết sẽ kéo dài đến vô vọng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.