Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 15: Lời Trêu Ghẹo Ngọt Ngào, Ước Mơ Xa Xăm

Bình minh, một họa sĩ trầm lặng, bắt đầu tô điểm bầu trời bằng những sắc hồng và vàng dịu, xua tan bóng đêm còn vương vấn. Một ngày mới, trong lành và hứa hẹn, bừng sáng trên thị trấn ven sông yên bình, mang theo hương đất ẩm sau một đêm sương nhẹ và làn không khí trong lành, tinh khiết mà chỉ một buổi sáng thôn quê tĩnh lặng mới có thể ban tặng. Lê An, khẽ cựa mình từ một giấc mơ nơi Trần Hạo luôn kề bên, cảm thấy một sự nhẹ nhõm trong tâm hồn. Cơn sốt đã hoàn toàn tan biến, để lại một cảm giác bình yên sâu sắc và một niềm tin được củng cố trong trái tim cô. Cô gìn giữ ký ức về sự chăm sóc dịu dàng của anh như một món báu vật, những hành động của anh đã nói lên tất cả những điều mà lời nói không bao giờ có thể diễn tả trọn vẹn.

Nhưng ngay cả khi Lê An thức giấc trong niềm hân hoan ngọt ngào của buổi sáng, ở một nơi khác, Trần Hạo, đã thức dậy, đứng bên khung cửa sổ, ánh mắt anh dán chặt vào những tia nắng đầu tiên xuyên qua rặng tre. Hơi ấm còn vương vấn từ bàn tay Lê An trong tay anh, nụ cười dịu dàng của cô khi anh đút cháo, những hình ảnh ấy vẫn còn tươi mới. Tuy nhiên, chúng lại hòa quyện với những tia chớp sống động, dai dẳng của một thế giới khác – một thế giới của những tòa nhà cao ngất, những con phố nhộn nhịp, và mùi hương quyến rũ của tham vọng. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh cảm nhận không phải là điều anh có thể diễn tả thành lời, ngay cả với chính mình, nhưng nó hiện hữu ở đó, một sự rung động tinh tế ẩn dưới bề mặt tĩnh lặng của tình cảm anh dành cho cô. Anh khẽ thở dài, một âm thanh hầu như không thể nghe thấy, trước khi quay đi chuẩn bị đến trường, những thói quen hàng ngày như một điểm tựa vững chắc chống lại những dòng chảy xoáy sâu trong nội tâm anh.

***

Những tia nắng đầu tiên, mỏng manh và e ấp, bắt đầu trải dài trên con đường làng, dát vàng lên những chiếc lá còn đọng sương. Một làn gió nhẹ, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của dòng sông và hương thơm tinh tế của hoa dại ven đường, lướt qua hàng tre già, tạo nên một điệu nhạc rì rào êm ái. Trần Hạo, trên chiếc xe đạp cũ kỹ, chỉnh lại quai balo, lòng anh là một hỗn hợp của sự mãn nguyện tĩnh lặng và một nỗi khát khao non nớt, không thể gọi tên. Phía sau anh, Lê An, trong tà áo trắng tinh khôi dưới ánh nắng sớm, nhẹ nhàng ngồi lên yên sau, tiếng cười của cô, trong trẻo như tiếng chuông gió, vang vọng trong không khí trong lành. Tiếng xe đạp lạch cạch đều đều trên con đường đất quen thuộc, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi sớm mai. Bầu không khí trong lành, ngập tràn sức sống, như lời hứa hẹn cho một ngày mới tươi đẹp.

Họ đạp xe qua những ngôi nhà thân thuộc, nơi khói bếp đã bắt đầu len lỏi lên từ những mái ngói rêu phong. Ánh nắng nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Lê An, khiến đôi má cô ửng hồng như quả đào chín. Cô dựa nhẹ vào lưng Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng rộng của anh, một sự an toàn quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Trần Hạo cảm nhận được sự hiện diện dịu dàng ấy, và một nụ cười mỏng manh lướt qua môi anh. Anh thích những buổi sáng như thế này, được chở cô đi học, được nghe cô kể những chuyện vu vơ về bài vở, về những giấc mơ con trẻ. Đó là những khoảnh khắc giản dị mà anh biết, sẽ mãi mãi được cất giữ trong ký ức, dù cho cuộc đời có đưa anh đi đâu.

Khi họ đến đoạn đường gần trường, nơi có hàng ghế đá cũ kỹ dưới bóng cây bàng cổ thụ, Thầy Bình và Bà Mai đã ngồi đó, cùng với vài bà hàng xóm khác, đang hàn huyên câu chuyện sáng sớm. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, vừa thấy hai đứa đã vẫy tay gọi. "Hai đứa Hạo An lại đi học chung rồi kìa! Sáng nào cũng như sáng nào, cứ như vợ chồng son ấy nhỉ!" Giọng bà sang sảng, chất chứa sự yêu mến. Thầy Bình, với cặp kính lão trễ xuống sống mũi và mái tóc điểm bạc, thêm vào, giọng vang lên đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng tràn đầy sự yêu mến: "Lớn nhanh quá, chả mấy mà có đôi có cặp thật rồi! Nhớ mời thầy đấy nhé!"

Lê An bẽn lẽn, đôi má cô đỏ ửng lên trông thấy, còn tươi hơn cả màu nắng sớm. Cô cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt trêu ghẹo của người lớn, nhưng khóe môi thì không thể giấu được nụ cười khúc khích. "Thầy, cô trêu tụi con hoài!" cô thỏ thẻ, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Trần Hạo, dù cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi tai anh cũng nóng bừng, đỏ ửng. Anh chỉ biết gật đầu chào các cô, các thầy, rồi khẽ đẩy xe đi nhanh hơn, như muốn thoát khỏi những ánh mắt tò mò, vui vẻ ấy.

Vừa lúc đó, một nhóm Học Sinh Cấp 3, áo trắng quần xanh hồn nhiên, đi ngang qua. Tiếng cười nói ríu rít của bọn trẻ vang lên, vô tư lự, đầy sức sống của tuổi học trò. Một vài đứa trong số đó, quen mặt Hạo và An, cũng không kìm được mà hùa theo. "Hạo với An đẹp đôi quá!" Một cô bé tóc tết hai bím reo lên, giọng trong trẻo. "Bao giờ cưới nhớ mời tụi em nha!" Một cậu con trai khác nhanh nhảu nói thêm, rồi cả nhóm lại cười vang, giòn tan như tiếng thủy tinh va vào nhau, tan vào không khí buổi sáng.

Trần Hạo chỉ biết cười trừ, càng cố gắng đạp nhanh hơn. Bàn tay anh, không tự chủ, khẽ nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên vai anh. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, một sự kết nối giản dị nhưng mạnh mẽ. Anh siết nhẹ, như một lời động viên, một sự sẻ chia thẹn thùng. Lê An hiểu ý anh, cô cũng siết nhẹ lại, rồi cả hai cùng bật cười khúc khích, tiếng cười trẻ thơ hòa vào tiếng gió, tiếng chim, tan vào không khí buổi sáng trong lành. "Đừng có trêu tụi con nữa mà!" Lê An giả vờ trách, nhưng ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô cảm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc trong trẻo, không chút vướng bận. Những lời trêu chọc ấy, đối với cô, không phải là áp lực, mà là sự xác nhận, là lời chúc phúc từ những người thân quen, những người đã chứng kiến họ lớn lên cùng nhau. Cô mặc định rằng, đó là một phần của con đường mà họ sẽ cùng nhau đi, một con đường đã được định sẵn bởi số phận và tình yêu thương của cộng đồng.

Trần Hạo, trong khoảnh khắc ấy, cũng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự gán ghép của mọi người, dù khiến anh bẽn lẽn, nhưng cũng mang lại một niềm vui khó tả. Anh nhìn thấy sự mãn nguyện trong mắt Lê An, và anh muốn giữ gìn nụ cười ấy. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, một phần khác của anh lại cảm thấy một chút áp lực. Những lời nói "chả mấy mà có đôi có cặp" hay "sau này hai đứa mà về chung một nhà" như một lời nhắc nhở về một con đường đã được định sẵn. Nhưng con đường anh mơ ước, những "vision" anh thường thấy, lại không hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh an yên, bình dị này. Anh khẽ thở dài, rồi lại nhanh chóng xua tan suy nghĩ đó, tập trung vào việc đạp xe, đưa Lê An đến trường. Khoảng cách vô hình ấy, lại một lần nữa, lướt qua tâm trí anh, một cách nhẹ nhàng, nhưng không thể xóa nhòa. Nó là một hạt mầm của sự giằng xé, đang âm ỉ nảy nở trong lòng anh, đối lập với sự tin tưởng tuyệt đối, không chút nghi ngờ của Lê An.

Mùi đất ẩm và hoa dại dần nhường chỗ cho mùi phấn bảng và mực in khi họ đến gần cổng trường. Tiếng trống trường vang lên, giục giã, như một lời nhắc nhở về sự khẩn trương của thời gian. Trần Hạo dừng xe, Lê An nhảy xuống, mái tóc đen mượt khẽ bay trong gió. Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt long lanh. "Gặp Hạo ở sân trường nhé," cô nói, nụ cười vẫn còn vương vấn sự bẽn lẽn. Trần Hạo gật đầu, "Ừ, em vào trước đi." Anh nhìn theo bóng cô gái nhỏ khuất dần sau cánh cổng, rồi mới quay xe, đạp về phía bãi gửi xe. Trong ánh nắng ban mai rực rỡ, hình bóng họ, một nam một nữ, cùng nhau đi học, cùng nhau cười đùa, đã in sâu vào tâm trí của những người hàng xóm, như một biểu tượng của tình yêu thanh mai trúc mã, một câu chuyện đẹp đẽ mà thị trấn nhỏ này vẫn luôn nâng niu, gìn giữ. Ai cũng tin rằng họ sẽ là của nhau, một niềm tin vững chắc đến mức không ai dám nghĩ đến một khả năng khác, một khả năng mà Trần Hạo, trong sâu thẳm tâm hồn, đang âm thầm đối mặt với những "nếu như ngày đó" anh đã có thể lựa chọn một con đường khác.

***

Buổi trưa hôm ấy, căn nhà nhỏ của Lê An bỗng trở nên rộn ràng, ấm cúng hơn thường lệ. Ánh nắng vàng óng ả đổ tràn qua khung cửa sổ, chiếu sáng gian bếp, nơi mùi canh chua cá lóc thơm lừng, mùi thịt kho tàu béo ngậy và hương cơm nóng hổi đang quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tiếng cười nói vui vẻ, tiếng bát đĩa lách cách hòa cùng tiếng nhạc bolero trầm bổng phát ra từ chiếc radio cũ đặt trên kệ, tạo nên một bầu không khí thân mật, tràn đầy tình cảm gia đình. Hôm nay, ba mẹ Trần Hạo – ông Trần Văn Ba và bà Nguyễn Thị Tư – đã ghé thăm, và một bữa cơm thân mật đã được chuẩn bị, như một truyền thống không lời giữa hai gia đình, một sự kiện thường niên mà ai cũng ngầm hiểu ý nghĩa của nó.

Lê An, với chiếc áo bà ba màu lam giản dị, đang thoăn thoắt giúp mẹ Phan Thị Sáu bày biện các món ăn lên bàn. Khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Trần Hạo ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng liếc nhìn, bàn tay anh vô thức đưa lên vuốt vuốt gáy. Anh vẫn còn hơi bẽn lẽn trước những lời trêu chọc buổi sáng, nhưng sự ấm áp của gia đình hai bên khiến anh cảm thấy thoải mái hơn nhiều, như được bao bọc trong một chiếc kén của tình thân.

"Nào, nào, ngồi xuống cả đi chứ, thức ăn nguội hết bây giờ!" Ông Lê Văn Năm, ba của Lê An, với nụ cười chất phác và giọng nói vui vẻ, thúc giục. Ông ra hiệu cho Trần Hạo ngồi cạnh Lê An, như thể đó là một lẽ đương nhiên, một vị trí đã được mặc định. "Thằng Hạo hôm nay được đãi to, chắc là được cô Tư chỉ dẫn cho cách nấu ăn rồi chứ gì?" ông Năm hóm hỉnh trêu chọc, khiến mọi người cùng bật cười vang.

Bà Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, với vẻ dịu dàng thường thấy, mỉm cười hiền hậu. "Ông Năm cứ nói quá, thằng bé nó chỉ biết học thôi. Nhưng mà, thằng Hạo nhà mình dạo này khéo tay ghê, biết gắp đồ ăn cho con An rồi đó!" Bà Tư vừa nói vừa liếc nhìn Trần Hạo, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu và mong muốn con trai mình được hạnh phúc, một hạnh phúc mà bà tin rằng sẽ trọn vẹn bên Lê An. Trần Hạo, bị mẹ "bóc mẽ" một cách công khai, đôi tai lại đỏ bừng lên, một phản ứng quen thuộc mỗi khi anh bị trêu chọc về Lê An. Anh chỉ biết cúi đầu xuống, giả vờ tập trung vào bát cơm. Lê An bên cạnh, đôi má cũng ửng hồng, nhưng ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô khẽ liếc nhìn Trần Hạo, rồi mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười mà anh đã quá quen thuộc và yêu mến.

"Ôi dào, có gì đâu mà ngại! Chuyện vợ chồng son là chuyện thường tình mà!" Ông Trần Văn Ba, ba của Trần Hạo, cũng không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc. Ông vỗ vai con trai, giọng nói mang đậm chất địa phương, vui vẻ và hồ hởi. "Sau này hai đứa mà về chung một nhà, khỏi lo đói bụng! Thằng Hạo nó giỏi giang, biết chăm sóc người yêu như thế này là nhất rồi!" Lời nói của ông Ba như một lời tiên đoán, một sự khẳng định về tương lai mà ai cũng mong đợi.

Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, với vẻ hiền hậu và giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, lên tiếng "giải vây" cho hai đứa trẻ. "Thôi các ông các bà cứ trêu mãi, tụi nhỏ nó ngại! Cứ để tụi nó tự nhiên đi chứ." Dù nói vậy, nhưng khóe môi bà Sáu vẫn không giấu được nụ cười mãn nguyện. Bà cũng như mọi người trong gia đình, đều ngầm hiểu và mong muốn Trần Hạo và Lê An sẽ thành một đôi. Họ đã lớn lên cùng nhau, quá quen thuộc, quá đỗi thân thiết, đến mức ai cũng mặc định rằng định mệnh đã an bài cho hai đứa trẻ này, một định mệnh mà dường như không ai có thể thay đổi.

Trần Hạo, dù cảm thấy ngượng ngùng, nhưng vẫn không quên những gì anh thường làm một cách tự nhiên, một cử chỉ đã trở thành quen thuộc. Anh đưa đũa gắp một miếng cá kho béo ngậy, đặt nhẹ nhàng vào bát của Lê An. "Em ăn thêm đi, món này mẹ em nấu ngon lắm." Giọng anh trầm ấm, mang một chút ngượng nghịu, nhưng sự quan tâm thì không thể nào che giấu. Lê An ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng dịu dàng. Cô mỉm cười, nụ cười hạnh phúc và biết ơn. "Cảm ơn Hạo." Cô thầm nghĩ, những hành động nhỏ nhặt này của anh, còn quý giá hơn ngàn lời nói hoa mỹ. Đối với cô, đó chính là lời yêu chân thành nhất, một tình yêu không cần ngôn từ, chỉ cần sự hiện diện và quan tâm.

Cả bữa cơm trưa, không khí ấm cúng, vui vẻ. Những câu chuyện về tuổi thơ, về trường lớp, về những dự định nhỏ của hai đứa trẻ được mọi người bàn tán. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự gán ghép, sự mặc định rằng họ sẽ là một cặp. Lê An đón nhận tất cả những điều đó một cách tự nhiên, như một phần không thể thiếu của cuộc sống. Cô tin tưởng vào mối quan hệ này, vào tương lai mà mọi người vẫn thường vẽ ra cho cô và Trần Hạo. Trong tâm trí cô, anh là bến đỗ an yên, là người mà cô sẽ cùng xây đắp tổ ấm, một tổ ấm bình dị nhưng tràn đầy tình yêu.

Tuy nhiên, trong khi Lê An hoàn toàn đắm chìm trong sự ấm áp và tin tưởng ấy, thì Trần Hạo lại cảm thấy một sự giằng xé âm ỉ. Anh yêu thích sự bình yên này, sự gần gũi của gia đình, sự trong trẻo trong ánh mắt Lê An. Nhưng những "vision" về thành phố, về những con đường rộng lớn, những tòa nhà cao tầng, những cơ hội học tập và sự nghiệp rực rỡ vẫn không ngừng len lỏi vào tâm trí anh. Chúng như những hạt mầm gieo vào mảnh đất tâm hồn anh, từ từ nảy nở, tạo nên một sự đối lập gay gắt với cuộc sống an nhiên nơi thị trấn nhỏ. "Nếu như ngày đó" anh không có những vision ấy, liệu anh có chọn một con đường khác?

Anh nhìn Lê An cười bẽn lẽn khi mẹ anh lại trêu chọc, và anh cảm thấy một chút tội lỗi. Anh biết cô tin tưởng anh tuyệt đối, cô coi anh là tất cả. Nhưng anh có dám nói với cô về những ước mơ lớn lao hơn, những tham vọng mà anh chưa từng dám bộc bạch? Anh có dám phá vỡ sự bình yên này để theo đuổi một con đường mà anh cũng chưa chắc chắn? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu Trần Hạo, tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà chỉ mình anh cảm nhận được, trong khi cô gái bên cạnh vẫn hồn nhiên mỉm cười, hoàn toàn không hay biết. Anh siết nhẹ tay dưới gầm bàn, tự nhủ phải cố gắng học thật giỏi, phải tìm ra con đường cho riêng mình, dù con đường đó có thể xa rời thị trấn yên bình này, và xa rời cả Lê An.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một lời chia tay rực rỡ của mặt trời. Sau bữa cơm trưa ấm cúng và rộn rã tiếng cười, Trần Hạo và Lê An cùng nhau ra bờ sông đi dạo, một thói quen quen thuộc đã gắn bó với tuổi thơ của họ, khắc sâu vào từng ký ức. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một điệu ru êm đềm của dòng sông, hòa cùng tiếng côn trùng kêu ri ri trong những bụi cây ven bờ, và tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre, tạo nên một bản nhạc chiều êm ái, thanh bình, mang chút u hoài. Mùi nước sông mát lạnh, mùi bùn non phảng phất, thoang thoảng mùi hoa dại ven đường, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa chút suy tư khó nói.

Họ ngồi xuống một tảng đá quen thuộc, nơi đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu giấc mơ con trẻ của họ. Ánh hoàng hôn đỏ rực, như một lời từ biệt của mặt trời, trải dài trên mặt nước, khiến dòng sông lấp lánh như dát vàng, huyền ảo và lung linh. Lê An, mái tóc đen óng ả bay nhẹ trong gió, khẽ tựa đầu vào vai Trần Hạo. Cô kể cho anh nghe những chuyện vui ở lớp, về bài văn cô vừa được điểm cao, về cô bạn mới chuyển trường. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như hơi thở của buổi chiều tà, mỗi từ ngữ đều tràn đầy sự trong trẻo và tin tưởng.

"Hạo này," Lê An khẽ gọi, sau một hồi im lặng, khi câu chuyện của cô dần cạn. Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng một sự ngập ngừng, một điều gì đó sâu sắc hơn đang chực chờ được bày tỏ, một mong muốn được biết về tương lai. "Sau này Hạo muốn làm gì? Có muốn ra thành phố thật không?" Câu hỏi của cô, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến đúng mạch suy nghĩ đang giằng xé trong lòng Trần Hạo, như một mũi kim châm vào vết thương thầm kín.

Trần Hạo giật mình khẽ. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đỏ rực đang dần chìm vào bóng tối, nơi mà những "vision" về thành phố thường hiện về, rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy một sự bối rối dâng lên trong lòng. Anh muốn nói với cô về những ước mơ lớn lao của mình, về những khát khao được khám phá một thế giới rộng lớn hơn, được thử thách bản thân. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo, đầy tin tưởng của Lê An, anh lại không đủ can đảm. Anh sợ sẽ phá vỡ sự bình yên mà cô đang có, sợ sẽ làm cô thất vọng, sợ rằng lời nói của anh sẽ tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy.

Anh khẽ siết nhẹ bàn tay Lê An đang đặt trên tảng đá, như một cử chỉ trấn an, nhưng ánh mắt anh vẫn mơ hồ, nhìn về phía xa. "Anh chỉ muốn học thật giỏi, rồi tính sau. Em cứ lo học đi." Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng lại có chút lảng tránh, một "lời nói không thành" mà anh vẫn thường dùng để che giấu những suy nghĩ thật sự của mình. Anh không muốn nói dối cô, nhưng cũng không muốn nói ra sự thật có thể làm tổn thương cô, khiến cô phải đối mặt với một tương lai không có anh.

Lê An cảm nhận được sự né tránh trong câu trả lời của anh. Cô biết, anh đang giấu cô điều gì đó. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô, như một làn gió lạnh thổi qua giữa buổi chiều ấm áp, xua đi sự bình yên vốn có. Cô nhạy cảm đủ để nhận ra sự lơ đãng trong ánh mắt anh, sự xa xăm trong tâm hồn anh. Cô biết, anh không hoàn toàn ở đây, bên cô, vào lúc này. "Nhưng... em muốn biết tương lai của mình có anh không." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, gần như tan vào tiếng gió, một lời thổ lộ mong manh, một sự khao khát được khẳng định về một tương lai chung, về một "nếu như ngày đó" họ đã có thể cùng nhau xây đắp ước mơ.

Trần Hạo quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt cô. Anh thấy sự mong chờ, sự tin tưởng tuyệt đối ở đó, và điều đó khiến anh càng thêm bối rối, nặng trĩu. Anh muốn ôm cô vào lòng và hứa hẹn mọi điều, nhưng anh không thể. Anh không thể hứa hẹn một tương lai mà anh cũng không chắc chắn, một tương lai mà anh biết có thể sẽ không có cô ở bên.

Trong khoảnh khắc anh nhìn xa xăm về phía chân trời, một chuỗi "vision" lại ập đến trong tâm trí anh, rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết, như những thước phim quay chậm. Anh thấy mình đứng giữa một Khu Vườn Bí Mật Ở Biệt Thự Gia Tộc tráng lệ, với những cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ, những đài phun nước lấp lánh, và một không khí sang trọng mà anh chưa từng thấy ở thị trấn nhỏ này. Anh là chủ nhân của nơi đó, nhưng lại cảm thấy một sự cô đơn khó tả giữa vẻ hào nhoáng, xa hoa. Rồi cảnh vật chợt thay đổi, anh thấy mình trong một Quán Bar Jazz Nhỏ mang tên 'Blue Note', ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc jazz u hoài vương vấn trong không khí, đầy lãng mạn và trầm lắng. Ở một góc khuất, anh thấy một người phụ nữ thanh lịch, khuôn mặt phúc hậu, với nụ cười tươi (Chị Hà), đang trò chuyện cùng một cô gái. Cô gái ấy có dáng vẻ trưởng thành, chín chắn của Lê An, nhưng ánh mắt cô lại có một sự bình yên, một sự an yên mà anh chưa từng thấy trên khuôn mặt Lê An bây giờ. Họ không có anh ở bên, chỉ có cô và Chị Hà, những người phụ nữ trưởng thành, tự tại.

Cảnh tượng lại vụt qua, đưa anh đến một Quán Lẩu Nướng BBQ sôi động, ngập tràn tiếng cười nói rộn ràng của những người trẻ tuổi. Họ ăn uống, ca hát, không khí tràn đầy năng lượng và niềm vui, một không khí khác hẳn sự tĩnh lặng nơi đây. Anh thấy mình cũng ở đó, hòa mình vào đám đông, nhưng vẫn có một cảm giác lạc lõng, một sự tìm kiếm vô định, một mảnh ghép còn thiếu. Cuối cùng, anh thấy hình ảnh một nhóm Anh Sinh Viên Tình Nguyện với áo xanh nhiệt huyết, đang hăng hái làm việc cộng đồng, ánh mắt họ bừng sáng niềm tin và khát vọng cống hiến. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một mong muốn được trở thành một phần của những điều lớn lao, ý nghĩa như vậy, một sự nghiệp mà anh không thể tìm thấy ở thị trấn nhỏ này.

Những "vision" đó, chúng không phải là những giấc mơ đơn thuần, mà là những lời thì thầm của một tương lai đang chờ đợi, một tương lai mà anh biết, sẽ rất khác với cuộc sống an yên bên bờ sông này. Chúng là lời nhắc nhở về một con đường mà anh cần phải đi, dù con đường đó có thể dẫn anh xa khỏi Lê An, xa khỏi những lời trêu ghẹo ngọt ngào của gia đình và làng xóm, xa khỏi những "mặc định" mà mọi người đã gán cho anh.

Lê An, cảm nhận được sự lơ đãng của anh, sự xa xăm trong ánh mắt anh, khẽ chạm vào tay Hạo, như muốn níu giữ anh lại. "Hạo ơi..." Giọng cô yếu ớt, như thể muốn kéo anh trở về với thực tại, về với khoảnh khắc hiện tại, về với cô. Cô cảm nhận được một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa hai người, một khoảng cách không thể chạm tới bằng tay, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong tâm hồn cô. Nó không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của những ước mơ, những định hướng tương lai, một sự "chậm một nhịp" trong suy nghĩ của cả hai. Cô cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một nỗi sợ hãi không tên đang bắt đầu nảy mầm trong lòng, báo hiệu cho một "sự chờ đợi mỏi mòn" sau này.

Trần Hạo giật mình, quay trở lại với thực tại. Anh nhìn vào đôi mắt Lê An, thấy sự lo lắng phản chiếu trong đó, và một sự tiếc nuối nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Anh siết nhẹ tay cô một lần nữa, cố gắng truyền đi sự trấn an, một sự hứa hẹn không lời. Nhưng ánh mắt anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh của thành phố, của những ước mơ chưa dám nói. Anh biết, anh đang đứng trước một lựa chọn, một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Một bên là sự bình yên, sự an toàn, và tình yêu thanh mai trúc mã đã được "mặc định" với Lê An. Một bên là sự thách thức, sự thành đạt, và những ước mơ lớn lao nơi thành phố xa xôi.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng đêm dần bao trùm lấy dòng sông, mang theo hơi sương lạnh. Tiếng côn trùng kêu ri ri càng thêm rõ ràng, như một bản nhạc buồn cho những suy tư chất chứa. Lê An tựa đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm từ anh, nhưng lòng cô không còn hoàn toàn bình yên như lúc ban trưa. Cô biết, có điều gì đó đang thay đổi, có điều gì đó đang kéo Trần Hạo đi xa cô, dù anh vẫn ở đây, bên cạnh cô, nhưng tâm hồn anh đã bay bổng đến một chân trời khác. Cô lặng lẽ cảm nhận sự xa xăm trong anh, cái "khoảng cách vô hình" ấy, và một nỗi buồn nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim cô, báo hiệu cho một "sự chờ đợi" dài đằng đẵng sau này, một sự chờ đợi mà cô không hề hay biết sẽ kéo dài đến vô vọng, vì "nếu như ngày đó" anh đã nói ra, thì có lẽ mọi chuyện đã khác, đã không có một "lời nói không thành" làm dang dở cả một đời.

Trần Hạo nhìn dòng sông trôi lững lờ, lòng anh nặng trĩu. Anh vẫn giữ chặt tay Lê An, nhưng tâm trí anh đã bay xa, đến một chân trời khác, nơi những giấc mơ của anh đang chờ đợi. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không, nhưng anh biết, anh không thể mãi mãi ở lại đây, bên bờ sông cũ này, nếu anh muốn theo đuổi những khát vọng của mình. Anh chỉ mong, Lê An sẽ hiểu, sẽ chờ đợi anh, dù anh biết, đó là một lời hứa quá đỗi xa vời, và anh, trong sự rụt rè của mình, cũng không dám nói ra. Chính sự im lặng của anh, đã bắt đầu gieo mầm cho những tiếc nuối sau này, những tiếc nuối mà sẽ mãi ám ảnh anh suốt cả một đời.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free