Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 16: Bình Yên Bên Bờ Sông và Những Mộng Tưởng Xa Vời
Sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên những tán cây ven sông, Trần Hạo và Lê An đã có mặt trên con đường đất quen thuộc. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mỏng manh, rải đều trên mặt sông lăn tăn gợn sóng, vẽ nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Không khí trong lành mang theo mùi bùn đất ẩm sau một đêm sương, lẫn với hương cỏ cây dại ven đường, mơn man trên da thịt, xua tan đi chút lạnh giá còn vương lại. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi bình minh.
Lê An bước đi bên cạnh Trần Hạo, chiếc giỏ tre nhỏ đung đưa theo nhịp chân cô, bên trong là hai chiếc cần câu tự chế đơn sơ làm từ cành tre vót nhọn và dây cước. Cô bé không giấu nổi sự háo hức, đôi mắt to tròn, đen láy lấp lánh như chứa đựng cả ánh nắng sớm. Từng bước chân cô nhẹ nhàng, hồn nhiên, trái ngược hoàn toàn với những suy tư nặng nề đang ẩn sâu trong tâm trí Trần Hạo từ đêm qua. Anh vẫn giữ chặt ký ức về những "vision" choáng ngợp, về con đường thành phố rực rỡ và cả viễn cảnh Lê An kết hôn với người đàn ông khác. Nỗi lo lắng ấy như một tảng đá vô hình, đè nặng lên lồng ngực anh, khiến bước chân anh dù vững chãi nhưng lại mang một sự nặng trĩu khó tả.
Hạo chọn một chỗ ngồi dưới bóng mát của cây bàng cổ thụ, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh khúc sông uốn lượn. Mặt nước lúc này phẳng lặng như gương, thi thoảng lại có một chú cá nhỏ tung tăng vọt lên, tạo thành những vòng tròn đồng tâm rồi tan biến. Anh cẩn thận đặt giỏ tre xuống, lấy ra những sợi mồi giun đất còn tươi rói. Động tác của anh chậm rãi, tỉ mỉ, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy. Lê An ngồi xổm xuống bên cạnh anh, mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, đôi mắt không rời từng động tác của Hạo, như thể anh đang thực hiện một phép màu.
“Hạo này, sao anh biết chỗ nào có nhiều cá thế? Anh tài thật đó!” Giọng Lê An trong trẻo, mang đầy vẻ ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Cô bé khẽ đẩy nhẹ vai anh, ánh mắt lấp lánh như muốn học hỏi tất cả những bí quyết từ người bạn thanh mai trúc mã của mình. Với An, Trần Hạo luôn là người dẫn lối, là biểu tượng của sự thông thái và đáng tin cậy. Mọi lời anh nói, mọi việc anh làm đều có một sức hút đặc biệt đối với cô.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng đôi mắt anh vẫn ẩn chứa một chút xa xăm. Anh tập trung móc mồi, đầu ngón tay khéo léo luồn sợi giun qua lưỡi câu sắc bén. Mùi tanh nhẹ của mồi hòa với mùi sông nước, tạo nên một cảm giác rất "đời thường", rất "làng quê" mà anh vẫn luôn yêu quý. "Anh hay đi câu với bố, quen rồi. Em muốn thử không?" Anh hỏi, giọng trầm ấm, nhưng lời mời ấy lại như một lời đề nghị cho một sự sẻ chia bình dị, một khoảnh khắc an yên mà anh muốn níu giữ thật lâu. Anh đưa cho An một chiếc cần câu đã được buộc sẵn mồi, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay nhỏ nhắn của cô, chỉ dẫn cách cầm cần. "Cầm thế này này, thả nhẹ xuống, đừng làm động nước quá."
Lê An vụng về làm theo, bàn tay cô run run khi cố gắng giữ cho chiếc cần thăng bằng. Cô bé lóng ngóng thả câu, sợi mồi tuột khỏi lưỡi, bắn tung tóe nước lên mặt áo. Hạo bật cười khúc khích, tiếng cười hiếm hoi nhưng chân thật, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh không trách móc, chỉ kiên nhẫn cầm lại cần câu, móc lại mồi rồi chỉ dẫn cô thêm lần nữa. "Không sao, lần đầu ai cũng vậy thôi. Cứ bình tĩnh, An à." Sự ân cần của anh khiến Lê An cảm thấy ấm áp vô cùng, mọi sự vụng về của cô đều được anh bao dung đón nhận. Cô bé lại thử, lần này thì khá hơn, chiếc mồi chìm xuống mặt nước, tạo thành những gợn sóng nhỏ rồi dần tan biến. Hai người ngồi cạnh nhau, mắt dõi theo phao câu, chờ đợi. Tiếng côn trùng kêu ri ri bắt đầu rõ hơn khi nắng lên cao, hòa vào tiếng nước chảy nhẹ nhàng, tạo thành một khung cảnh yên bình đến lạ. An cảm nhận được sự ấm áp từ Hạo, từ sự kiên nhẫn của anh, và trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ muốn thời gian ngừng lại. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi thở đều đều của anh, lòng ngập tràn một thứ cảm xúc trong trẻo, hồn nhiên của tuổi mới lớn. Cô tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, Hạo sẽ luôn ở đây, bên cạnh cô, như dòng sông này vẫn mãi chảy bên thị trấn nhỏ bé của họ.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống mặt sông, lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương đặc trưng của sông nước. Hạo và An vẫn ngồi cạnh nhau, kiên nhẫn chờ đợi. Dù chưa câu được con cá nào đáng kể, nhưng sự bình yên của khoảnh khắc này đã đủ làm Lê An cảm thấy hạnh phúc. Cô khẽ dựa nhẹ vào vai Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm từ anh, một hơi ấm quen thuộc đã gắn bó với cô từ thuở ấu thơ. Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lê An bắt đầu tâm sự, giọng cô bé nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng, nhưng mỗi lời nói đều chất chứa những ước mơ giản dị, hồn nhiên.
"Hạo này, em chỉ muốn sau này mình cứ thế này mãi thôi, anh có nghĩ vậy không?" Cô ngước nhìn anh, ánh mắt long lanh, không chút hoài nghi. "Anh sẽ không đi đâu xa đâu, đúng không?" Lời nói của Lê An như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Trần Hạo, đánh thức những nỗi niềm giằng xé anh đã cố gắng chôn giấu. Cô bé hỏi với một niềm tin tưởng tuyệt đối, không hề hay biết rằng trong tâm trí anh, một "khoảng cách vô hình" đã bắt đầu hình thành, một khoảng cách của những ước mơ và định hướng tương lai.
Trần Hạo vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Lê An, cử chỉ ân cần như một thói quen tự nhiên. Bàn tay anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô đang đặt hờ trên đùi anh, cố gắng truyền đi sự trấn an, một lời hứa hẹn không lời mà anh biết mình khó lòng giữ trọn. Nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây trắng lững lờ trôi, nơi mà anh biết, một tương lai khác đang chờ đợi. Tâm trí anh đột ngột bị kéo vào một loạt "vision" chớp nhoáng, sắc nét và sống động đến đáng sợ.
Đầu tiên là một Phòng Thí Nghiệm Nghiên Cứu hiện đại, lạnh lẽo. Ánh đèn trắng sáng rực rọi xuống những thiết bị tinh vi, phức tạp. Tiếng máy móc rì rì không ngừng vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng của sự tiến bộ và tri thức. Anh thấy mình mặc chiếc áo blouse trắng, đôi mắt tập trung cao độ vào những ống nghiệm, những công thức hóa học phức tạp. Khuôn mặt anh giờ đây không còn vẻ thư thái, mà thay vào đó là sự căng thẳng, nghiêm nghị của một nhà khoa học đang theo đuổi những chân lý lớn lao. Rồi anh thấy Trần Thiện Minh, người mà anh biết sẽ là cố vấn, một người đàn ông lạnh lùng nhưng uyên bác, đang trao đổi với anh về những phát minh mang tính đột phá. Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí, một mùi hương xa lạ nhưng lại kích thích niềm khao khát khám phá trong anh.
Cảnh tượng thay đổi, đưa anh đến một Phòng Giám Đốc Điều Hành sang trọng, với những bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố nhộn nhịp. Một cuộc họp căng thẳng đang diễn ra, những gương mặt nghiêm nghị của các đối tác, các đồng nghiệp vây quanh chiếc bàn dài. Anh, trong bộ vest lịch lãm, đang đưa ra những quyết định quan trọng, mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và quyền lực. Bên cạnh anh là một Thư Ký trẻ trung, chuyên nghiệp, liên tục ghi chép và sắp xếp công việc. Áp lực nặng nề, nhưng cũng đầy thách thức, một cảm giác mà thị trấn nhỏ này chưa bao giờ có thể mang lại. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng bàn phím lạch cạch, tất cả tạo nên một nhịp sống hối hả, vội vã, hoàn toàn khác biệt với sự chậm rãi, an yên bên bờ sông cũ.
Và rồi, đột nhiên, khung cảnh lại chuyển mình, đưa Trần Hạo đến một đám cưới náo nhiệt. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói rộn ràng của khách khứa vang vọng khắp không gian. Ông Trưởng Ban Tổ Chức Đám Cưới, với vóc người to lớn và giọng nói vang, đang hô hào: "Đến giờ đẹp rồi, chuẩn bị thôi!" Những Cô Dâu Phụ xinh đẹp trong tà áo dài rực rỡ, cười tươi như hoa, tay cầm bó hoa cưới. Chú Rể Phụ cao ráo, lịch thiệp trong bộ vest đen, đang mời khách vào vị trí. Nhưng trái tim Trần Hạo như ngừng đập khi anh nhìn thấy cô dâu. Lê An. Cô mặc một chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc vấn cao, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy, lẽ ra phải dành cho anh, nhưng không. Cô đang mỉm cười với một người đàn ông khác, một người đàn ông xa lạ, không phải anh. Khoảnh khắc ấy, một cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực Trần Hạo. Nó không phải là một giấc mơ, mà là một "vision" quá đỗi chân thực, quá đỗi tàn nhẫn, báo hiệu cho một "lời nói không thành" và một sự "chậm một nhịp" định mệnh.
Cần câu rung mạnh, kéo Trần Hạo về thực tại. Một con cá nhỏ đang giãy giụa dưới nước, kéo phao câu chìm hẳn. Anh giật mình, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở trở nên dồn dập. Toàn bộ cơ thể anh như vừa trải qua một cú sốc điện. Lê An nhìn anh đầy lo lắng, đôi mắt cô bé phản chiếu sự bối rối và hoảng loạn của anh.
"Anh Hạo, anh sao thế? Anh làm em sợ!" Lê An hỏi, giọng run run, bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy cánh tay anh.
Trần Hạo cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít thở thật sâu. Anh nở một nụ cười gượng gạo, cố che giấu sự xáo động trong lòng. "À... không có gì, anh chỉ hơi giật mình thôi." Anh mím môi, khẽ siết nhẹ bàn tay An đang đặt trên đùi anh, một cử chỉ vô thức để trấn an cô, và cũng là để trấn an chính mình. "Ừ... anh cũng mong vậy." Anh lặp lại lời cô vừa nói, nhưng trong lời nói ấy, chất chứa bao nhiêu sự rụt rè, bao nhiêu nỗi sợ hãi về một lời hứa chắc chắn mà anh không dám thốt ra. Anh biết, anh đang lảng tránh một sự thật, lảng tránh việc bày tỏ cảm xúc thật sự của mình, và chính sự lảng tránh này, lại là khởi đầu cho "sự im lặng" và "sự chờ đợi mỏi mòn" của Lê An sau này. Anh chỉ ước, giá như anh có thể nói ra tất cả những gì anh đang nghĩ, giá như anh có thể gạt bỏ những "vision" khắc nghiệt kia. Nhưng anh không thể. Anh biết, đó là một lựa chọn, một ngã rẽ mà anh buộc phải đối mặt, dù nó có đau đớn đến nhường nào.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông bằng những vệt nắng vàng cam rực rỡ. Mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ lặn xuống phía chân trời, kéo theo những suy tư nặng trĩu trong lòng Trần Hạo. Gió chiều thổi qua, mang theo hơi sương lạnh và mùi khói bếp từ những ngôi nhà ven sông, tạo nên một không gian lãng mạn nhưng cũng đầy u hoài. Hai người thu hoạch được vài con cá nhỏ, đủ để một bữa ăn đạm bạc. Lê An cười rạng rỡ, đôi má ửng hồng vì nắng và vì niềm vui chiến thắng. Cô bé hớn hở khoe chiến lợi phẩm, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào. Với cô, đây không chỉ là những con cá, mà là minh chứng cho một buổi chiều bình yên, hạnh phúc bên Trần Hạo.
Hạo nhìn nụ cười trong trẻo của An, cảm thấy lòng mình vừa bình yên nhưng cũng nặng trĩu. Anh biết rằng, sự lựa chọn của mình, những tham vọng mà anh đang ấp ủ, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến nụ cười ấy. Và có thể, một ngày nào đó, chính tay anh sẽ làm nụ cười ấy vụt tắt. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao cứa vào tim anh, khiến anh chùn bước. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình, chỉ mình anh nghe thấy. An vẫn vô tư, không hề hay biết đến những giông bão đang nổi lên trong lòng người bạn thanh mai trúc mã của mình. Cô bé nắm chặt tay Hạo, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại áp vào lòng bàn tay chai sần của anh, trên đường về nhà. Cô hồn nhiên kể về những món ăn cô sẽ nấu từ số cá câu được, về việc cô sẽ nhờ mẹ làm món cá nướng mà Hạo vẫn thích.
"Chúng ta giỏi quá, Hạo nhỉ? Tối nay mẹ em sẽ làm món cá nướng, anh sang ăn cùng nhé!" Lê An nói, giọng tràn đầy niềm vui giản dị và sự gắn kết. Lời mời thân mật ấy như một lời khẳng định cho vị trí không thể thiếu của anh trong cuộc sống của cô, một sự "mặc định" đã ăn sâu vào tiềm thức của cả hai.
Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng đôi mắt anh vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Anh biết, anh cần thời gian để suy nghĩ, để đối diện với những "vision" đang ám ảnh anh, để tìm ra con đường cho riêng mình. Anh không thể ngồi đó, đối diện với nụ cười rạng rỡ của An và những lời mời gọi về một tương lai bình yên, khi lòng anh đang sục sôi những khát vọng lớn lao nơi thành thị. "Ừ, chúng ta giỏi. Chắc anh không sang được đâu, mẹ anh cần anh giúp việc nhà." Anh nói, lời thoái thác nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Đó là một lý do hợp lý, nhưng thực chất, anh muốn tránh mặt để có thể một mình suy nghĩ, để đối mặt với những giằng xé nội tâm mà anh không dám sẻ chia. Anh muốn tránh né ánh mắt tin tưởng của cô, tránh né cảm giác tội lỗi khi anh biết rằng, con đường anh chọn có thể sẽ đưa anh xa khỏi cô mãi mãi.
Hạo giúp An thu dọn đồ đạc, cẩn thận buộc chặt cần câu và giỏ cá. Họ nắm tay nhau đi về, bóng hai người đổ dài trên con đường đất ven sông, in đậm hình ảnh một cặp thanh mai trúc mã. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Hạo khẽ thở dài khi An không để ý, tiếng thở dài hòa vào làn gió chiều, mang theo bao nỗi niềm chất chứa. Lê An vẫn hồn nhiên kể chuyện, nhưng cô cảm nhận được một sự xa xăm, một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa hai người. Nó không phải là khoảng cách vật lý, mà là khoảng cách của những ước mơ, những định hướng tương lai, một sự "chậm một nhịp" trong suy nghĩ của cả hai. Cô cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một nỗi sợ hãi không tên đang bắt đầu nảy mầm trong lòng, báo hiệu cho một "sự chờ đợi mỏi mòn" sau này. Cô vẫn giữ chặt tay anh, như muốn níu giữ anh lại bên mình, níu giữ lấy khoảnh khắc bình yên cuối cùng này.
Trần Hạo nhìn dòng sông trôi lững lờ, lòng anh nặng trĩu. Anh vẫn giữ chặt tay Lê An, nhưng tâm trí anh đã bay xa, đến một chân trời khác, nơi những giấc mơ của anh đang chờ đợi. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không, nhưng anh biết, anh không thể mãi mãi ở lại đây, bên bờ sông cũ này, nếu anh muốn theo đuổi những khát vọng của mình. Anh chỉ mong, Lê An sẽ hiểu, sẽ chờ đợi anh, dù anh biết, đó là một lời hứa quá đỗi xa vời, và anh, trong sự rụt rè của mình, cũng không dám nói ra. Chính sự im lặng của anh, đã bắt đầu gieo mầm cho những tiếc nuối sau này, những tiếc nuối mà sẽ mãi ám ảnh anh suốt cả một đời. Anh biết, những ngày tháng bình yên bên bờ sông cũ này, những khoảnh khắc giản dị như buổi câu cá hôm nay, sẽ sớm trở thành những ký ức hoài niệm, đẹp đẽ nhưng cũng đầy day dứt, về một mối tình thanh mai trúc mã đã "lỡ cả một đời" chỉ vì "chậm một nhịp" và "lời nói không thành".
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.