Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 17: Cơn Gió Lạnh Đầu Tiên
Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo những ánh nắng cuối ngày vàng vọt. Trên con đường đất ven sông, bóng dáng hai người bạn thanh mai trúc mã đổ dài, in đậm như một bức tranh thủy mặc. Lê An vẫn nắm chặt tay Trần Hạo, hơi ấm từ bàn tay nhỏ nhắn truyền sang anh, nhưng Hạo cảm nhận được một sự bất an len lỏi qua từng kẽ tay. Lời mời thân tình về bữa cơm cá nướng tối nay của An vẫn văng vẳng bên tai, nhưng câu thoái thác của anh, “Chắc anh không sang được đâu, mẹ anh cần anh giúp việc nhà,” lại như một lưỡi dao vô hình cứa vào sự hồn nhiên của cô. Anh biết lý do ấy chỉ là một cái cớ, một tấm màn che cho nỗi lòng rối bời của mình. Sự lơ đãng của anh, cái "khoảng cách vô hình" mà An vừa cảm nhận, đã bắt đầu nhen nhóm một đốm lửa nhỏ trong lòng cô bé, một cảm giác xa lạ mà trước đây chưa từng có. Anh kìm nén một tiếng thở dài khác, chỉ mong An không nhận ra sự giằng xé đang cào xé tâm can anh, giữa những ước mơ lớn lao nơi thành thị và bóng hình cô bé hồn nhiên bên bờ sông này. Anh không muốn mình là người làm nụ cười ấy vụt tắt, nhưng anh biết, con đường anh chọn, với những khát vọng sục sôi, có thể sẽ đưa anh xa khỏi cô, và những ngày tháng bình yên bên bờ sông cũ này sẽ chỉ còn là ký ức.
***
Nắng chiều đã ngả vàng nhạt, buông thứ ánh sáng dịu mát xuống con hẻm nhỏ quen thuộc của thị trấn. Quán bún đậu mắm tôm của dì Ba nằm khuất mình sau những mái hiên nhà cổ kính, nhưng lúc nào cũng tấp nập khách ra vào. Mùi mắm tôm đặc trưng, nồng nàn quyện với mùi đậu chiên giòn rụm thơm lừng bay khắp ngõ, đánh thức mọi giác quan. Tiếng dao thớt lạch cạch thái bún, tiếng chiên đậu xèo xèo trong chảo dầu nóng, tiếng trò chuyện râm ran của thực khách tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, ấm cúng. Trần Hạo và Lê An ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ nhỏ đã bạc màu theo năm tháng, nằm nép mình ở một góc khuất.
Lê An, sau những giây phút buồn bã mơ hồ trên đường về, giờ đây đã lấy lại vẻ tươi tắn thường ngày. Cô bé hào hứng kể về một chuyện vui ở trường, về bài kiểm tra Văn mà cô bé vừa đạt điểm cao, về câu chuyện cô giáo Hạnh kể về một chuyến đi biển đầy thú vị. Giọng An trong trẻo, líu lo như chim hót, đôi mắt sáng lấp lánh niềm vui. "Hạo này, hôm nay cô Hạnh kể chuyện vui lắm! Cô bảo..." An ngừng lại một chút, chờ đợi sự hưởng ứng từ người bạn của mình. Cô nhìn Trần Hạo, mong chờ một nụ cười, một ánh mắt đồng điệu.
Nhưng Trần Hạo lại có vẻ lơ đãng. Anh cầm đũa khua nhẹ vào đĩa đậu chiên, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn xa xăm qua khung cửa sổ nhỏ, nơi những mái nhà ngói rêu phong xen lẫn những tán cây xanh biếc. Tâm trí anh không ở đây, không lắng nghe câu chuyện của An. Thay vào đó, những "vision" về thành phố lại hiện lên rõ nét trong đầu anh: hình ảnh những tòa nhà cao tầng vút lên trời xanh, tiếng còi xe ồn ào, ánh đèn điện lung linh về đêm. Anh thấy mình đứng trong một căn phòng thí nghiệm đầy máy móc hiện đại, hay ngồi trong một văn phòng sang trọng với những chồng tài liệu cao ngất. Những hình ảnh đó cứ xen kẽ, chồng chéo lên nhau, tạo thành một mớ hỗn độn trong đầu, khiến anh không thể tập trung vào những gì Lê An đang nói.
"Hạo có nghe An nói không đấy?" Lê An hỏi, giọng đã không còn trong trẻo như ban đầu. Nụ cười trên môi cô bé bắt đầu tắt dần, thay vào đó là một vẻ mặt hơi khó chịu. Cô nhận ra ánh mắt của Hạo không hề hướng về phía mình, và những câu "ừm", "à" của anh chỉ là những phản ứng máy móc, vô hồn.
Trần Hạo giật mình, như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng. Anh vội vàng quay lại nhìn Lê An, một vẻ lúng túng hiện rõ trên gương mặt. "À... ừm... An nói gì cơ?" Anh lắp bắp, cố gắng gượng cười, nhưng nụ cười ấy trông thật gượng gạo. Anh biết mình đã sai, nhưng không biết phải giải thích thế nào.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tênh nhưng chất chứa đầy sự thất vọng. Cô bé đặt đôi đũa xuống bàn một cách dứt khoát, tạo nên một tiếng động nhỏ. Cô quay mặt đi, không nhìn Trần Hạo nữa, đôi môi mím chặt. "Không có gì đâu." Giọng cô bé nhỏ xíu, gần như thì thầm, nhưng lại vang lên trong tai Trần Hạo như một tiếng sét. Không khí giữa hai người bỗng trở nên nặng nề, ngột ngạt. Mùi mắm tôm, mùi đậu chiên, tiếng nói cười xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ giữa họ.
Trần Hạo nhìn Lê An, cảm thấy một nỗi bối rối tột độ. Anh muốn nói gì đó để xoa dịu cô, để giải thích, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Anh không biết bắt đầu từ đâu, không biết phải nói gì để cô hiểu rằng anh không cố ý lơ là. Anh chỉ thấy mình thật vụng về, thật vô dụng. Ánh mắt anh tràn ngập sự hối hận, nhưng Lê An đã không còn nhìn anh nữa. Cô bé chỉ nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi những bóng người qua lại như những cái bóng vô tri. Nụ cười trong trẻo đã hoàn toàn biến mất trên môi An, thay vào đó là một vẻ mặt buồn bã, cam chịu. Hạo cảm thấy như có một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ, không phải là khoảng cách của không gian, mà là khoảng cách của tâm hồn, của sự thấu hiểu. Anh biết, anh vừa "sai một bước", và anh sợ rằng bước sai ấy sẽ dẫn đến những điều không thể cứu vãn.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Những tia nắng vàng cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho sắc đỏ cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang màu xanh thẫm. Gió bắt đầu se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hoa dại thoang thoảng. Lê An không nói một lời, cô bé đứng dậy và bước ra khỏi quán bún đậu, để lại Trần Hạo đang ngồi đó với đĩa bún đậu còn dang dở. Anh vội vàng đứng dậy, trả tiền và chạy theo cô.
An đi thẳng đến Góc Trà Quê, một góc nhỏ yên tĩnh nằm bên cạnh quán tạp hóa Chú Nam. Nơi đây không quá nổi bật, chỉ có vài bộ bàn ghế tre cũ kỹ được kê dưới mái hiên đơn sơ, nhưng lại là điểm dừng chân quen thuộc của những người muốn tìm chút bình yên sau một ngày dài. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng mùi hoa nhài từ giàn hoa leo cạnh tường, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang lạch cạch pha trà cho khách. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, tiếng xe đạp lướt qua, tiếng Chú Nam lẩm bẩm một giai điệu cũ kỹ, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc nền êm ái.
Lê An không chọn chiếc bàn quen thuộc mà họ vẫn thường ngồi, mà tìm một chỗ khuất hơn, nép mình vào góc tường. Cô bé ngồi xuống, ánh mắt vẫn nhìn ra xa xăm, không hề quay lại nhìn Trần Hạo. Anh theo sau, cảm thấy sự căng thẳng giữa hai người như một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. Anh bước đến, ngập ngừng đứng trước mặt cô.
"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ mặt nặng trĩu của hai đứa trẻ. Chú đã quá quen với việc Hạo và An luôn gọi hai cốc nước vối nóng mỗi khi ghé quán.
Trần Hạo gật đầu. "Vâng, Chú Nam." Anh cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng trong lòng lại như lửa đốt. Chú Nam đưa cho anh hai cốc nước vối nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của lá vối. Hạo đặt một cốc trước mặt An, rồi ngồi xuống đối diện cô.
Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu. Lê An chỉ cầm ly nước vối, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng cô bé không hề uống. Hơi nước bốc lên che mờ một phần gương mặt cô, khiến anh không thể đọc được cảm xúc trong mắt cô. Hạo cảm thấy mình thật vô dụng. Anh muốn phá vỡ sự im lặng này, muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh nhìn Lê An, nhìn làn môi mím chặt, nhìn đôi mắt đang nhìn ra khoảng không vô định, và cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim.
Cuối cùng, anh cũng lấy hết can đảm. "An... An giận Hạo à?" Giọng anh trầm khàn, mang theo một chút lo lắng.
Lê An khẽ lắc đầu, vẫn không nhìn anh. Giọng cô bé khẽ khàng, như một làn gió thoảng qua, "Không có gì đáng để giận đâu." Câu nói ấy nghe có vẻ bình thản, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, một sự cam chịu đến đau lòng.
Trần Hạo nắm chặt tay dưới gầm bàn. Anh biết, cô bé đang giận, giận anh vì sự lơ đãng, giận anh vì sự vô tâm. Anh cảm thấy tội lỗi dâng trào. "Vậy sao An không nói chuyện với Hạo?" Anh cố gắng hỏi, giọng anh đã run run.
Lê An quay mặt lại, ánh mắt cô bé cuối cùng cũng chạm vào mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo thấy một nỗi buồn sâu thẳm ẩn hiện trong đôi mắt ấy, như mặt hồ tĩnh lặng nhưng dưới đáy lại chất chứa những nỗi niềm. "Hạo có nghe An nói đâu mà An nói." Cô bé nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói lại như một mũi kim châm vào tim anh. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt cô, nhưng cô cố gắng kìm nén, không để chúng lăn dài.
Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt đầy bối rối và hối hận. Anh thấy mình thật tồi tệ. Anh đã làm tổn thương cô bé mà anh yêu quý nhất, chỉ vì những suy nghĩ xa vời, những tham vọng mà anh còn chưa dám nói ra. Anh biết, sự im lặng của anh, sự lơ đãng của anh, chính là nguyên nhân của tất cả. Anh ước mình có thể quay ngược thời gian, ước mình có thể tập trung lắng nghe cô, ước mình có thể ôm cô vào lòng và nói rằng anh xin lỗi. Nhưng anh chỉ có thể ngồi đó, nhìn cô bé chịu đựng nỗi buồn, và cảm thấy bất lực. Cái cảm giác "chậm một nhịp" trong giao tiếp, trong việc bày tỏ cảm xúc của anh, đã khiến cô bé phải chịu đựng sự tổn thương này. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu, và nếu anh cứ mãi rụt rè, cứ mãi "lời nói không thành", thì những "sự chờ đợi mỏi mòn" của An sẽ càng ngày càng lớn.
***
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên bầu trời, ánh trăng lưỡi liềm bắt đầu hé rạng, chiếu thứ ánh sáng mờ ảo xuống vạn vật. Trần Hạo đứng dậy, lòng anh nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh không thể để Lê An buồn bã như thế này. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay An. "Đi thôi, An." Anh nói, giọng khẽ khàng nhưng kiên quyết. Lê An ngập ngừng một chút, nhưng rồi cô bé cũng để anh dẫn đi. Bàn tay cô bé vẫn còn hơi lạnh, nhưng cái nắm tay của anh lại ấm áp và đầy an ủi.
Họ đi bộ trên con đường đất nhỏ, dưới hàng cây liễu rủ bóng. Tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm, tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua những tán lá, tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong đêm. Mùi đất ẩm, mùi nước hồ và mùi cây cỏ xanh tươi tràn vào lồng ngực, thanh lọc tâm hồn họ. Hạo dẫn An đến Hồ Làng, một hồ nước lớn nằm ở rìa thị trấn, nơi thường ngày họ vẫn hay đến hóng mát, tâm sự. Lúc này, Hồ Làng chìm trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng mờ ảo in bóng xuống mặt hồ, tạo nên những dải sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như một lời thì thầm của tạo hóa.
Họ dừng lại bên một gốc cây liễu cổ thụ, nơi những cành liễu rủ xuống như một tấm màn che. Trần Hạo quay lại nhìn Lê An, ánh mắt anh giờ đây không còn sự lơ đãng hay bối rối nữa, mà thay vào đó là sự chân thành và hối lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói, giọng anh trầm khàn nhưng rõ ràng, từng lời nói như được gọt giũa cẩn thận từ tận đáy lòng.
"An ơi, Hạo xin lỗi." Anh nói, rồi ngập ngừng một chút, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Hạo... Hạo không cố ý lơ là An đâu. Hạo chỉ... đang suy nghĩ nhiều chuyện quá, về việc học, về tương lai..." Anh không dám nói ra những "vision" về thành phố, về những tham vọng lớn lao, vì sợ rằng cô bé sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn là sẽ cảm thấy anh đang xa vời. "Hạo sợ Hạo không đủ giỏi để... để làm những điều Hạo muốn. Hạo sợ mình sẽ không thành công, sợ mình sẽ không thể... (lấp lửng) bảo vệ được những điều mình quý trọng." Anh không nói rõ "những điều mình quý trọng" là gì, nhưng trong tâm trí anh, đó chính là bình yên của An, là nụ cười của cô, là cuộc sống êm đềm mà anh muốn mang lại cho cô. Anh sợ rằng, nếu anh không đủ tốt, anh sẽ không xứng đáng với cô. "Nhưng Hạo hứa, Hạo sẽ không bao giờ bỏ quên An đâu." Anh nhấn mạnh câu cuối, như muốn khắc sâu lời hứa ấy vào tim mình.
Lê An lắng nghe, những giọt nước mắt đã không còn kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên má cô bé, lấp lánh dưới ánh trăng. Giọng cô bé nghẹn ngào, "An cứ tưởng Hạo... không còn muốn chơi với An nữa. Cứ tưởng Hạo tìm được bạn mới ở thành phố, rồi Hạo sẽ bỏ quên An ở đây." Nỗi sợ hãi bấy lâu nay, cái "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận, giờ đây đã được nói ra thành lời, dù chỉ là một lời giải thích đơn giản cho sự lơ đãng của anh. Cô bé vẫn giữ chặt ly nước vối lạnh ngắt trong tay, như muốn bấu víu vào một điều gì đó quen thuộc.
Trần Hạo cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh biết, nỗi sợ của cô bé là có thật. Anh đã vô tình gieo mầm cho nỗi sợ ấy bằng sự im lặng, bằng sự rụt rè của mình. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má An. "Không bao giờ. An là người quan trọng nhất với Hạo mà." Anh nói, giọng anh chân thành đến mức anh cảm thấy mình chưa bao giờ nói một điều gì thật lòng như vậy. Lời nói "không thành" bấy lâu nay, cuối cùng cũng được thốt ra, dù chỉ là một phần nhỏ của những gì anh cảm nhận.
Rồi anh vòng tay ôm lấy Lê An. Cái ôm chặt nhưng dịu dàng, như muốn truyền toàn bộ sự ấm áp, sự an ủi và lời xin lỗi chân thành của anh vào cô bé. Lê An siết chặt tay anh, dựa đầu vào vai anh, những tiếng nức nở nhỏ dần rồi tắt hẳn. Cô bé cảm nhận được hơi ấm từ anh, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói và cái ôm ấy. Mọi hiểu lầm, mọi nỗi buồn, mọi sự bất an trong lòng cô bé dường như tan biến hết, như những làn khói mờ ảo bị gió cuốn đi. Cô bé biết, Hạo vẫn ở đây, vẫn là Hạo của cô.
Họ đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo, bên bờ Hồ Làng, ôm chặt lấy nhau. Cả hai cùng nhìn ra mặt hồ lấp lánh ánh trăng, nơi những hàng cây liễu rủ bóng xuống mặt nước như đang soi gương. Gió nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc họ, mang theo hơi sương mát lạnh của đêm. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như trở lại bình yên. Nhưng Trần Hạo biết, đây chỉ là một khoảnh khắc tạm thời. Những "vision" về thành phố, về tương lai vẫn còn đó, chờ đợi anh. Anh biết, những lời hứa của anh hôm nay, dù chân thành đến đâu, cũng có thể sẽ bị thử thách bởi thời gian, bởi "khoảng cách vô hình" và bởi những lựa chọn sắp tới. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài hòa vào làn gió đêm, mang theo một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không khi cứ mãi ôm ấp những tham vọng lớn lao, nhưng anh biết, anh không thể mãi mãi che giấu những điều đó. Anh chỉ mong, An sẽ mãi tin tưởng anh, sẽ hiểu cho anh, và sẽ chờ đợi anh, dù anh biết, lời chờ đợi ấy có thể là một "sự chờ đợi mỏi mòn" kéo dài cả một đời. Dưới ánh trăng, bóng hai người họ đổ dài trên con đường đất, hòa vào nhau như một, nhưng trong lòng mỗi người, một sự "chậm một nhịp" vẫn còn đó, là khởi đầu cho những tiếc nuối sẽ mãi ám ảnh sau này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.