Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 18: Khu Rừng Cổ Tích và Bóng Hình Tương Lai
Đêm trôi qua thật nhẹ nhàng, mang theo hơi sương lành lạnh của Hồ Làng và xoa dịu những vết xước nhỏ trong tâm hồn Lê An. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua tán lá, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng vàng óng như mật, Lê An đã không thể ngủ yên. Nỗi buồn đêm qua đã tan biến như sương mai, nhường chỗ cho một niềm háo hức khó tả. Cô bé bật dậy, vội vã sửa soạn, rồi chạy như bay ra khỏi nhà, chỉ kịp để lại tiếng “con đi đây ạ!” vọng vào bếp khi mẹ cô còn đang lúi húi chuẩn bị bữa sáng.
Con đường làng vẫn chìm trong vẻ yên bình quen thuộc. Tiếng gà gáy xa xăm từ những mái nhà lợp ngói đỏ tươi vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản nhạc dạo đầu cho ngày mới. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây nhãn, cây mít sum suê, xen lẫn tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng luồn qua hàng tre xanh mướt hai bên đường. Không khí trong lành đến mức Lê An cảm thấy lồng ngực mình như được căng tràn một nguồn năng lượng mới. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa quyện với mùi cỏ dại mọc ven đường và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà đã nhóm lửa. Tất cả tạo nên một bầu không khí thuần khiết, tràn đầy sức sống, một bức tranh làng quê buổi sớm mai đẹp đến nao lòng, như thể cả thế giới đang thức dậy để chào đón niềm vui của cô bé.
Lê An bước những bước chân thoăn thoắt, mái tóc đen mượt được tết gọn gàng đung đưa theo nhịp, hai má ửng hồng vì thích thú. Trên tay cô bé là một túi vải nhỏ, bên trong đựng vài chiếc bánh quy mẹ vừa làm và mấy quả ổi chín cây thơm lừng. Ánh mắt Lê An lấp lánh sự tò mò và một niềm khao khát khám phá không giấu diếm. Suốt đêm qua, ý nghĩ về khu rừng nhỏ phía sau làng cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Người lớn vẫn thường dặn dò không nên đi quá sâu vào đó, vì nơi ấy hoang sơ, nhiều cây cối rậm rạp và có thể ẩn chứa những điều không ngờ. Nhưng chính những lời dặn dò ấy lại càng khơi dậy trí tò mò của một cô bé tuổi mới lớn. Hơn nữa, sau cái ôm ấm áp và lời xin lỗi chân thành của Trần Hạo đêm qua, Lê An cảm thấy mọi nỗi bất an đều tan biến. Cô tin tưởng tuyệt đối vào anh Hạo của mình, tin rằng chỉ cần có anh ấy bên cạnh, mọi thứ đều sẽ ổn.
Khi đến trước cổng nhà Trần Hạo, Lê An không gõ cửa mà chỉ khẽ gọi, giọng cô bé trong trẻo như tiếng chim hót. “Anh Hạo ơi! Anh Hạo!”
Trần Hạo đang ngồi trong nhà, đọc dở cuốn sách khoa học, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung vào những con chữ. Những “vision” về thành phố, về những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, những phòng thí nghiệm hiện đại vẫn cứ chập chờn trong đầu anh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn vươn ra thế giới rộng lớn đó, muốn chứng tỏ bản thân. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại vô thức nhìn ra cửa sổ, nơi có thể thấy loáng thoáng bóng cây xanh của làng, nơi có thể cảm nhận được sự bình yên quen thuộc. Lời hứa với An đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai: “Hạo sẽ không bao giờ bỏ quên An đâu.” Anh biết mình yêu quý An đến nhường nào, nhưng anh cũng biết, con đường anh muốn đi có thể sẽ không có An đi cùng. Cái “khoảng cách vô hình” ấy, anh cảm thấy nó đã bắt đầu hiện hữu từ trong chính những suy nghĩ của anh.
Tiếng gọi của Lê An như một làn gió mát lành thổi bay đi những suy tư nặng nề đó. Trần Hạo đứng dậy, bước ra mở cổng. Anh thấy Lê An đứng đó, nụ cười tươi rói như ánh nắng ban mai, ánh mắt long lanh đầy vẻ mời gọi. Anh khẽ nhếch môi cười, một nụ cười ấm áp, xua đi vẻ trầm tư thường ngày.
“An đến sớm thế,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm khàn nhưng chứa đựng sự dịu dàng.
Lê An không đợi anh nói hết, cô bé đã nhanh nhảu kéo tay anh. “Anh Hạo, hôm nay mình đi thám hiểm đi! Khu rừng sau làng ấy, em nghe nói có nhiều cây lạ lắm! Mình đi xem thử đi anh!”
Trần Hạo hơi ngần ngại. Anh nhớ lời người lớn dặn, nhưng anh cũng không muốn làm An thất vọng. “Nhưng mà… người lớn dặn không được đi sâu vào đó mà, An. Sợ lạc đường, với lại… có thể không an toàn.” Anh không muốn nói thẳng ra những lo lắng của mình, sợ làm mất đi sự hồn nhiên của An.
Lê An bĩu môi, ánh mắt long lanh nhìn anh đầy vẻ năn nỉ. Cô bé siết nhẹ bàn tay anh, như muốn truyền thêm sự kiên quyết của mình. “Có anh đi cùng thì em sợ gì chứ! Anh Hạo là giỏi nhất mà! Anh sẽ bảo vệ em mà, đúng không?”
Nhìn đôi mắt trong veo đầy tin tưởng của An, trái tim Trần Hạo mềm nhũn. Lời nói “Có anh đi cùng thì em sợ gì chứ!” đánh trúng vào nỗi mong muốn sâu thẳm trong anh: được bảo vệ cô bé, được là điểm tựa của cô bé. Anh mỉm cười nhẹ, gật đầu. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận đấy nhé.”
Lê An reo lên sung sướng, kéo tay Trần Hạo đi thật nhanh, như sợ anh sẽ đổi ý. Trần Hạo để mặc cô bé kéo đi, trong lòng anh vừa ấm áp vì niềm vui của An, vừa thấp thoáng một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh biết, những chuyến phiêu lưu hồn nhiên như thế này rồi sẽ không còn nhiều nữa. Cái bóng của “thành phố” và “tương lai” vẫn lơ lửng, như một đám mây đen đang dần kéo đến, dù lúc này, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, nó vẫn còn quá xa vời để cả hai có thể nhìn thấy rõ. Anh siết nhẹ tay An, tự nhủ, ít nhất là lúc này, anh vẫn có thể bảo vệ và mang lại niềm vui cho cô bé.
***
Khu rừng nhỏ phía sau làng hiện ra trước mắt họ như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Càng đi sâu vào, những tia nắng ban trưa càng cố gắng xuyên qua tán lá cây cổ thụ rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lung linh nhảy múa trên mặt đất. Màu xanh bạt ngàn của cây cối bao phủ khắp nơi, từ những thảm rêu xanh rì bám trên thân cây, những bụi cây dương xỉ cao quá đầu người, đến vòm lá xanh thẫm vươn cao che khuất cả bầu trời. Không khí trong rừng mát mẻ hơn hẳn bên ngoài, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong đặc trưng và thoang thoảng hương hoa dại thơm ngát. Tiếng côn trùng kêu vo ve không ngừng, tiếng lá cây xào xạc dưới chân mỗi khi họ bước qua, và xa xa là tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang dã, bí ẩn nhưng cũng đầy cuốn hút, như một thế giới cổ tích nhỏ ẩn mình khỏi thế giới bên ngoài.
Trần Hạo đi trước, dùng bàn tay rắn rỏi của mình gạt những cành cây, bụi rậm vướng víu, cẩn thận mở đường cho Lê An. Anh quan sát từng bước chân của mình, đảm bảo rằng con đường cô bé theo sau là an toàn. Anh cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy ngọt ngào khi phải bảo vệ cô bé. Mỗi khi An reo lên thích thú trước một điều gì đó, anh lại mỉm cười, cảm thấy lòng mình ấm áp. Anh biết, những khoảnh khắc giản dị như thế này là vô giá. Anh tự hỏi, liệu sau này, khi anh đã vươn tới những thành công ở thành phố, liệu An có còn giữ được sự hồn nhiên, trong trẻo này không? Liệu anh có còn được chứng kiến những niềm vui nhỏ bé của cô bé không? Cái ý nghĩ đó khiến anh có chút chạnh lòng, nhưng anh nhanh chóng gạt đi, tập trung vào hiện tại.
Lê An theo sau Trần Hạo, đôi mắt cô bé mở to đầy kinh ngạc và thích thú. Mọi thứ trong rừng đều mới lạ và kỳ diệu đối với cô. Cô bé chạy nhảy xung quanh, khám phá từng ngóc ngách nhỏ. “Anh Hạo ơi, nhìn kìa! Bông hoa này đẹp quá, có màu tím lấp lánh!” cô bé reo lên, chỉ vào một bông hoa nhỏ mọc nép mình dưới một tảng đá. Cô bé định vươn tay hái, nhưng Trần Hạo đã kịp thời giữ tay cô lại.
“Đừng chạm vào nó, An,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm ổn. Anh vừa nói vừa đưa tay che chắn cho An, nhẹ nhàng gạt một cành cây có gai ra xa. “Có thể nó có gai, hoặc là một loại cây dại có nhựa độc. Mình chỉ nên ngắm thôi.”
Lê An hơi cụt hứng, nhưng cô bé vẫn tin lời anh Hạo. “Em muốn hái về cắm trong phòng, anh có nghĩ nó sẽ đẹp không?” cô bé hỏi, ánh mắt vẫn không rời bông hoa tím.
Trần Hạo khẽ mỉm cười. “Nó sẽ đẹp hơn nếu nó được sống ở đây, trong rừng, An à. Như vậy thì lần sau mình đến, mình vẫn có thể ngắm nó.” Anh giải thích, giọng điệu kiên nhẫn. An gật đầu hiểu ra, nhưng vẫn lưu luyến nhìn bông hoa.
Họ tiếp tục đi sâu hơn, men theo tiếng suối chảy róc rách. Cuối cùng, họ tìm thấy một con suối nhỏ, dòng nước trong vắt chảy len lỏi qua những viên đá cuội đủ hình dạng. Hai đứa ngồi nghỉ bên bờ suối, cùng nhau rửa mặt bằng dòng nước mát lạnh. Tiếng cười trong trẻo của Lê An vang vọng khắp khu rừng, hòa cùng tiếng suối róc rách và tiếng chim hót. Trần Hạo nhìn An, lòng anh dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, muốn đóng băng thời gian lại để An mãi mãi là cô bé hồn nhiên, vô tư như thế này. Anh vốc nước lên mặt, cảm nhận sự mát lạnh xua tan đi cái nóng bức của buổi trưa, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự se lạnh mơ hồ trong tâm trí, như dự báo về những điều sắp đến.
An đưa tay vào dòng nước, nghịch ngợm vẩy nước lên mặt Trần Hạo. “Anh Hạo này, nước mát quá! Em ước gì mình có thể ở đây mãi thôi!”
Trần Hạo khẽ khàng lau đi những giọt nước trên mặt, nhìn An với ánh mắt dịu dàng. “Mình phải về thôi, An. Trời sắp chiều rồi.” Anh không muốn nói ra, nhưng anh biết, những chuyến đi như thế này, những khoảnh khắc bình yên như thế này, rồi sẽ trở thành những kỷ niệm xa xăm.
Họ ăn hết số bánh và ổi mang theo, nhâm nhi từng miếng như thể đó là bữa ăn ngon nhất thế giới. Trần Hạo ngồi nhìn An ăn, trong lòng anh cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Anh nghĩ về những lời người lớn thường nói ở thị trấn: “Sau này hai đứa sẽ là của nhau thôi.” Lời nói ấy, trong khoảnh khắc này, nghe có vẻ thật đơn giản, thật gần gũi. Nhưng rồi, anh lại nhớ đến một câu nói khác, mang theo chút lo lắng: “Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?” Anh biết mình muốn An ở bên cạnh, nhưng anh cũng biết, anh không thể mãi mãi níu giữ cô bé ở lại cái thị trấn nhỏ bé này, khi tâm trí anh đã bắt đầu vươn tới những chân trời mới. Anh sợ, sợ rằng khi anh đi, anh sẽ thay đổi, và cô bé sẽ không còn nhận ra anh nữa. Nỗi sợ hãi ấy, nó như một sợi tơ mỏng manh, bắt đầu dệt nên một tấm màn vô hình giữa hai người, ngay cả trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất này.
***
Chiều tà, những tia nắng vàng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất, rồi dần dần chuyển sang màu cam đỏ rực rỡ. Trần Hạo và Lê An tìm thấy một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to đến mấy người ôm không xuể, tán lá rộng rợp mát cả một khoảng không gian. Họ ngồi tựa lưng vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự tĩnh lặng và thanh bình của khu rừng khi hoàng hôn đang dần buông xuống. Tiếng gió lướt qua tán lá cây xào xạc như những lời thì thầm cổ xưa, tiếng chim hót xa xăm gọi bầy và tiếng ve kêu rì rào tạo nên một bản nhạc nền êm ái, mang chút linh thiêng và hoài niệm. Mùi gỗ mục, mùi nồng của đất và lá khô hòa quyện với mùi trong lành của không khí rừng, tạo nên một hương thơm đặc trưng, khiến người ta cảm thấy an yên đến lạ.
Lê An dựa đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô bé khẽ nói, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. “Anh Hạo này, sau này mình cứ ở đây mãi nhé? Em muốn mỗi ngày đều được đi chơi với anh như thế này, mình cùng nhau lớn lên, cùng nhau xây nhà, cùng nhau…” Lê An ngập ngừng, hai má ửng hồng. Cô bé ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy mong đợi. “Ước mơ của anh là gì thế, Hạo?” Cô bé hỏi, giọng nói chứa đựng cả niềm hy vọng rằng ước mơ của anh cũng sẽ có cô ở trong đó.
Trần Hạo cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Một sự ấm áp lan tỏa từ chỗ Lê An tựa vào vai anh, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng vô hình, một gánh nặng vô hình lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh siết chặt tay An đang nắm trong tay mình, nhưng ánh mắt anh lại lảng tránh, nhìn về phía xa xăm, nơi những tán lá cây cổ thụ dường như đang vươn tới vô tận. Anh im lặng một lúc lâu, không biết phải trả lời thế nào. Làm sao anh có thể nói với An về những “vision” chập chờn trong tâm trí anh, về những khát vọng lớn lao, về một thế giới rộng lớn mà anh muốn khám phá, nơi mà cô bé, với sự hồn nhiên và giản dị này, dường như không thuộc về?
Ngay lúc đó, những hình ảnh chớp nhoáng ùa về trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh thấy mình đứng trong một không gian rộng lớn, hiện đại của Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật 'The Canvas'. Ánh đèn rọi sáng vào những tác phẩm trừu tượng, những bức tranh lạ lẫm với gam màu mạnh mẽ, những khối điêu khắc sắc lạnh. Xung quanh là những gương mặt xa lạ, những người ăn mặc lịch thiệp, lặng lẽ chiêm ngưỡng, thỉnh thoảng lại thì thầm những câu nói khó hiểu về nghệ thuật. Không khí ở đó trang trọng, có chút lạnh lẽo và xa cách, hoàn toàn khác biệt với sự ấm áp, mộc mạc của thị trấn.
Rồi, khung cảnh chuyển sang một Phòng Trà Ca Nhạc 'Tiếng Tơ Đồng'. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, nhưng không phải là ánh đèn dầu lung linh của làng quê, mà là ánh sáng điện tinh tế, tạo nên một không gian lãng mạn, đôi chút u buồn. Tiếng nhạc jazz du dương vang lên, một giọng ca nữ trầm ấm cất lên những giai điệu đầy tâm sự. Xung quanh là những bàn ghế nhỏ, những cặp tình nhân thì thầm trò chuyện, những ánh mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Mùi cà phê thơm nồng quyện với mùi rượu nhẹ, tạo nên một không khí phảng phất sự trưởng thành, phức tạp. Những gương mặt ở đó đều là người lạ, những câu chuyện họ kể đều xa lạ, những cảm xúc họ thể hiện đều khác xa với sự giản dị của An.
Những hình ảnh đó vừa quyến rũ một cách khó cưỡng, vừa lạnh lẽo đến rợn người, khiến Trần Hạo cảm thấy thế giới này thật rộng lớn, và có những con đường anh sẽ phải đi một mình. Anh biết, những con đường ấy, những nơi ấy, sẽ không có An bên cạnh. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh, nhưng khát vọng được khám phá, được chinh phục lại quá mạnh mẽ. Anh đã vô tình gieo mầm cho nỗi sợ hãi về “khoảng cách vô hình” trong lòng An đêm qua, và giờ đây, anh lại đang củng cố nó bằng chính sự im lặng và những suy tư của mình.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp, nhưng những “lời nói không thành” cứ nghẹn lại ở cổ họng. Giọng anh trầm hơn, mang theo một chút mơ hồ. “Anh… anh chỉ muốn… đi thật xa để xem thế giới bên ngoài như thế nào thôi.” Anh không dám nhìn thẳng vào mắt An, sợ cô bé sẽ đọc được những điều đang ẩn chứa trong tâm trí anh. Anh muốn nói về những tòa nhà cao tầng, về những thư viện khổng lồ, về những phòng thí nghiệm đầy bí ẩn, nhưng anh biết, An sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn, sẽ cảm thấy anh đang dần xa cách. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra tất cả, thì cái “khoảng cách vô hình” kia sẽ trở thành một bức tường không thể vượt qua.
Lê An vẫn dựa vào vai anh, nhưng cảm nhận được sự im lặng và ánh mắt xa xăm của Hạo, cô bé khẽ nhíu mày. Nụ cười trên môi cô bé dần tắt hẳn. Cô bé không hiểu những gì Hạo đang nghĩ, nhưng cô cảm thấy một nỗi hụt hẫng khó tả. Lời nói của Hạo, dù không trực tiếp từ chối ước mơ của cô, nhưng cũng không hề chứa đựng cô trong đó. Nỗi bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng cô bé, như một bóng mây xám xịt vừa kéo đến che khuất ánh nắng hoàng hôn. Cô bé nắm chặt tay Hạo hơn một chút, như muốn níu giữ điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả con đường làng bằng một màu cam đỏ rực rỡ, nhưng trong lòng Lê An lại cảm thấy một chút u hoài. Hạo và An im lặng bước đi trên con đường làng quen thuộc. Tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng tre, tiếng bước chân sột soạt trên nền đất, và tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tất cả như đang kể lại một câu chuyện buồn man mác của buổi chiều tà. Mùi rơm rạ đốt, mùi khói bếp từ những căn nhà bắt đầu nấu cơm tối, và mùi đất ẩm sau một ngày nắng nóng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại mang một chút gì đó của sự chia ly.
Lê An vẫn nắm chặt tay Trần Hạo, bàn tay anh vẫn ấm áp, nhưng cô bé cảm nhận được sự im lặng khác thường của anh. Nỗi hụt hẫng từ gốc cây cổ thụ lớn vẫn còn vương vấn trong lòng cô. Cô bé ngước nhìn anh, cố gắng đọc những suy nghĩ đang ẩn chứa trong đôi mắt trầm tư của anh, nhưng vô vọng. Hạo dường như đang ở một nơi rất xa, một nơi mà cô bé không thể chạm tới. Cô bé cảm thấy mình đang đứng trước một "khoảng cách vô hình" mà cô không biết làm thế nào để vượt qua.
“Anh Hạo nghĩ gì mà im lặng thế?” Lê An khẽ hỏi, giọng cô bé nhẹ nhàng, mang theo một chút lo lắng. “Khu rừng đẹp lắm đúng không?” Cô bé cố gắng hướng câu chuyện về những điều vui vẻ, về những kỷ niệm họ vừa tạo ra, hy vọng có thể kéo anh trở về với hiện tại.
Trần Hạo khẽ siết tay An, anh cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của cô bé. Anh biết mình đang làm cô bé buồn, nhưng anh không biết phải nói gì. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh thành phố xa hoa vừa hiện lên trong các "vision" của mình. Anh cảm thấy thế giới thật rộng lớn, có quá nhiều điều để khám phá, nhưng cũng thấy mình nhỏ bé và con đường phía trước đầy những lựa chọn khó khăn. Anh biết, những lựa chọn đó sẽ ảnh hưởng đến cả anh và An, và anh sợ rằng mình sẽ "sai một bước".
Anh quay sang nhìn An, ánh mắt anh chất chứa suy tư, nhưng không một lời nào có thể diễn tả hết những gì anh đang cảm thấy. Anh chỉ có thể thở dài, giọng trầm hơn. “Ừm… nó rộng lớn hơn anh nghĩ nhiều. Và… thế giới cũng vậy.” Anh nói lảng đi, không dám nói về những “vision” của mình, về những khát vọng đang bùng cháy trong lòng. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, An sẽ cảm thấy mình bị bỏ lại, hoặc tệ hơn, sẽ cảm thấy anh không còn yêu quý những điều giản dị của làng quê nữa. Anh sợ rằng, lời nói của anh sẽ là khởi đầu cho "sự chờ đợi mỏi mòn" của An.
Lê An nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, nhưng cô bé không thấy được câu trả lời mình mong muốn. Cô bé cảm thấy một sự xa cách rõ rệt, dù tay họ vẫn đan vào nhau. Lời nói của Hạo, tuy đơn giản, nhưng lại mang theo một hàm ý sâu xa mà cô bé chưa thể hiểu hết. Cô bé biết, Hạo đang mơ về một thế giới lớn hơn, một thế giới mà cô bé không thể hình dung được. Nỗi bất an mơ hồ trong lòng cô bé lớn dần, như một hạt mầm đã được gieo xuống, chờ đợi ngày nảy nở thành một cây cổ thụ của sự tiếc nuối.
Họ bước đi cạnh nhau, bóng hai người đổ dài trên con đường đất, hòa vào nhau như một. Trong khoảnh khắc ấy, họ vẫn là Trần Hạo và Lê An của tuổi thơ, vẫn là đôi thanh mai trúc mã không thể tách rời. Nhưng trong lòng mỗi người, một sự "chậm một nhịp" đã bắt đầu hình thành. Trần Hạo đã mơ về thành phố, về những tham vọng lớn lao, còn Lê An vẫn muốn níu giữ những bình yên giản dị. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, nó không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ước mơ. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không khi cứ mãi ôm ấp những tham vọng lớn lao, nhưng anh biết, anh không thể mãi mãi che giấu những điều đó. Anh chỉ mong, An sẽ mãi tin tưởng anh, sẽ hiểu cho anh, và sẽ chờ đợi anh, dù anh biết, lời chờ đợi ấy có thể là một "sự chờ đợi mỏi mòn" kéo dài cả một đời. Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người họ đổ dài trên con đường đất, hòa vào nhau như một, nhưng trong lòng mỗi người, một sự "chậm một nhịp" vẫn còn đó, là khởi đầu cho những tiếc nuối sẽ mãi ám ảnh sau này, như những lời nói không thành, như những ước mơ dang dở "bên bờ sông cũ".
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.