Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 19: Ước Mơ Bay Xa Và Lời Hứa Chốn Thị Trấn

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả con đường làng bằng một màu cam đỏ rực rỡ, nhưng trong lòng Lê An lại cảm thấy một chút u hoài. Hạo và An im lặng bước đi trên con đường làng quen thuộc. Tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng tre, tiếng bước chân sột soạt trên nền đất, và tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tất cả như đang kể lại một câu chuyện buồn man mác của buổi chiều tà. Mùi rơm rạ đốt, mùi khói bếp từ những căn nhà bắt đầu nấu cơm tối, và mùi đất ẩm sau một ngày nắng nóng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại mang một chút gì đó của sự chia ly.

Lê An vẫn nắm chặt tay Trần Hạo, bàn tay anh vẫn ấm áp, nhưng cô bé cảm nhận được sự im lặng khác thường của anh. Nỗi hụt hẫng từ gốc cây cổ thụ lớn vẫn còn vương vấn trong lòng cô. Cô bé ngước nhìn anh, cố gắng đọc những suy nghĩ đang ẩn chứa trong đôi mắt trầm tư của anh, nhưng vô vọng. Hạo dường như đang ở một nơi rất xa, một nơi mà cô bé không thể chạm tới. Cô bé cảm thấy mình đang đứng trước một "khoảng cách vô hình" mà cô không biết làm thế nào để vượt qua.

“Anh Hạo nghĩ gì mà im lặng thế?” Lê An khẽ hỏi, giọng cô bé nhẹ nhàng, mang theo một chút lo lắng. “Khu rừng đẹp lắm đúng không?” Cô bé cố gắng hướng câu chuyện về những điều vui vẻ, về những kỷ niệm họ vừa tạo ra, hy vọng có thể kéo anh trở về với hiện tại.

Trần Hạo khẽ siết tay An, anh cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của cô bé. Anh biết mình đang làm cô bé buồn, nhưng anh không biết phải nói gì. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh thành phố xa hoa vừa hiện lên trong các "vision" của mình. Anh cảm thấy thế giới thật rộng lớn, có quá nhiều điều để khám phá, nhưng cũng thấy mình nhỏ bé và con đường phía trước đầy những lựa chọn khó khăn. Anh biết, những lựa chọn đó sẽ ảnh hưởng đến cả anh và An, và anh sợ rằng mình sẽ "sai một bước".

Anh quay sang nhìn An, ánh mắt anh chất chứa suy tư, nhưng không một lời nào có thể diễn tả hết những gì anh đang cảm thấy. Anh chỉ có thể thở dài, giọng trầm hơn. “Ừm… nó rộng lớn hơn anh nghĩ nhiều. Và… thế giới cũng vậy.” Anh nói lảng đi, không dám nói về những “vision” của mình, về những khát vọng đang bùng cháy trong lòng. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, An sẽ cảm thấy mình bị bỏ lại, hoặc tệ hơn, sẽ cảm thấy anh không còn yêu quý những điều giản dị của làng quê nữa. Anh sợ rằng, lời nói của anh sẽ là khởi đầu cho "sự chờ đợi mỏi mòn" của An.

Lê An nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, nhưng cô bé không thấy được câu trả lời mình mong muốn. Cô bé cảm thấy một sự xa cách rõ rệt, dù tay họ vẫn đan vào nhau. Lời nói của Hạo, tuy đơn giản, nhưng lại mang theo một hàm ý sâu xa mà cô bé chưa thể hiểu hết. Cô bé biết, Hạo đang mơ về một thế giới lớn hơn, một thế giới mà cô bé không thể hình dung được. Nỗi bất an mơ hồ trong lòng cô bé lớn dần, như một hạt mầm đã được gieo xuống, chờ đợi ngày nảy nở thành một cây cổ thụ của sự tiếc nuối.

Họ bước đi cạnh nhau, bóng hai người đổ dài trên con đường đất, hòa vào nhau như một. Trong khoảnh khắc ấy, họ vẫn là Trần Hạo và Lê An của tuổi thơ, vẫn là đôi thanh mai trúc mã không thể tách rời. Nhưng trong lòng mỗi người, một sự "chậm một nhịp" đã bắt đầu hình thành. Trần Hạo đã mơ về thành phố, về những tham vọng lớn lao, còn Lê An vẫn muốn níu giữ những bình yên giản dị. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, nó không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ước mơ. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không khi cứ mãi ôm ấp những tham vọng lớn lao, nhưng anh biết, anh không thể mãi mãi che giấu những điều đó. Anh chỉ mong, An sẽ mãi tin tưởng anh, sẽ hiểu cho anh, và sẽ chờ đợi anh, dù anh biết, lời chờ đợi ấy có thể là một "sự chờ đợi mỏi mòn" kéo dài cả một đời. Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người họ đổ dài trên con đường đất, hòa vào nhau như một, nhưng trong lòng mỗi người, một sự "chậm một nhịp" vẫn còn đó, là khởi đầu cho những tiếc nuối sẽ mãi ám ảnh sau này, như những lời nói không thành, như những ước mơ dang dở "bên bờ sông cũ".

***

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua kẽ lá, rải những vệt vàng óng ả lên giàn hoa giấy trước hiên nhà Lê An. Những chùm hoa trắng muốt, hồng phớt vẫn còn đọng sương đêm, rung rinh khẽ khàng trong làn gió mát lành. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ trong vườn, xen lẫn tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai làng quê. Mùi cơm mới nấu thoang thoảng từ trong bếp, quyện với hương hoa lài dịu ngọt từ góc vườn, đánh thức mọi giác quan.

Trần Hạo đến sớm, trên tay cầm một túi bánh cam mẹ anh mới làm, còn nóng hổi. Anh thấy Lê An đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong vườn, tay chống cằm, đôi mắt trong veo nhìn xa xăm về phía con đường làng uốn lượn. Hôm nay, cô bé không còn vẻ u hoài của chiều qua. Thay vào đó, một thứ ánh sáng lấp lánh lạ thường bừng lên trong đáy mắt, như thể cô bé vừa khám phá ra một bí mật diệu kỳ hay ấp ủ một điều gì đó thật lớn lao. Mái tóc dài của cô bé được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi má ửng hồng vì nắng sớm. Chiếc áo bà ba màu xanh nhạt mà cô bé đang mặc càng tôn thêm vẻ dịu dàng, thanh khiết.

“An này, bánh cam mẹ anh mới làm,” Trần Hạo nhẹ nhàng lên tiếng, phá tan sự yên tĩnh. Giọng anh vẫn trầm và chậm rãi, nhưng có một sự cố gắng để xua đi bầu không khí nặng nề của tối qua.

Lê An giật mình quay lại, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai chợt bừng nở trên môi. “Ôi, anh Hạo! Sao anh đến sớm vậy?” Cô bé vội vàng đứng dậy, đón lấy túi bánh, “Bánh cam của dì Tư thì ngon nhất rồi!”

Họ ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài dưới tán hoa giấy. Trần Hạo ngắm nhìn Lê An, thấy cô bé vui vẻ trở lại, lòng anh cũng nhẹ nhõm phần nào. Nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ kéo dài trong chốc lát, bởi anh biết, những suy tư trong lòng anh vẫn còn đó, chưa được giải tỏa. Anh nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh của An, cố gắng tìm hiểu xem điều gì đã khiến cô bé trở nên rạng rỡ đến vậy.

“Hạo này,” Lê An bắt đầu, giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, “em có một ước mơ lớn lắm, lớn hơn cả khu rừng mình vừa đi qua hôm qua nữa.” Cô bé vừa nói, tay vô thức vẽ những vòng tròn trên mặt đất ẩm. Những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng hạt đất mịn, như đang phác thảo nên một tương lai nào đó trong tâm trí.

Trần Hạo nhìn An, lòng anh dấy lên một sự tò mò. Anh biết, An không phải là người hay nói những điều lớn lao, nhưng khi đã nói ra, đó thường là những suy nghĩ đã được cô bé ấp ủ rất lâu. Anh gật đầu, ra hiệu cho cô bé tiếp tục, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của cô.

“Em muốn được đi học đại học ở thành phố.” Lê An dứt khoát nói, ánh mắt cô bé hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh mờ hiện ra dưới làn sương sớm. “Em muốn được khám phá những điều mới mẻ, được học hành thật giỏi… để sau này có thể làm những điều có ích cho quê mình.” Giọng cô bé đầy nhiệt huyết, nhưng cũng pha lẫn một chút rụt rè, như thể đang chia sẻ một bí mật thiêng liêng. “Em muốn biết thế giới bên ngoài làng mình rộng lớn đến đâu, có những điều gì thú vị. Em muốn được nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, và những thư viện sách khổng lồ.”

Trần Hạo im lặng lắng nghe. Anh cảm thấy một sự ngạc nhiên lớn lao. Ước mơ của Lê An, hóa ra, lại trùng khớp một cách kỳ lạ với những "vision" mà anh đã thấy, với những khát vọng đang âm ỉ cháy trong lòng anh. Anh tưởng rằng chỉ mình anh mới có những suy nghĩ xa vời đó, còn An thì sẽ mãi gắn bó với làng quê, với những điều giản dị. Nhưng không, An cũng có những khát khao của riêng mình, những khát khao không hề nhỏ bé.

Anh nhớ lại lời An đã nói tối qua: "Khu rừng đẹp lắm đúng không?" và câu trả lời lảng tránh của anh: "Ừm… nó rộng lớn hơn anh nghĩ nhiều. Và… thế giới cũng vậy." Lúc đó, anh sợ rằng An sẽ không hiểu, sẽ cảm thấy bị bỏ lại. Nhưng giờ đây, cô bé lại tự mình nói ra những điều đó. Anh cảm thấy một sự đồng điệu bất ngờ, nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo lắng khác lại dấy lên. Khi cả hai cùng mơ về một nơi xa xôi, liệu con đường của họ có thực sự là một? Hay sẽ có những ngã rẽ khiến họ phải "sai một bước" mà không thể quay đầu?

Mẹ Lê An, bà Phan Thị Sáu, từ trong bếp đi ra, tay cầm rổ rau cải tươi non vừa hái. Bà mỉm cười hiền từ nhìn hai đứa trẻ đang ngồi bên giàn hoa giấy. “Hai đứa lại thủ thỉ gì mà vui thế?” Giọng bà ấm áp, tràn đầy tình yêu thương.

Lê An quay sang mẹ, ánh mắt rạng rỡ. “Mẹ ơi, con vừa nói với anh Hạo là con muốn đi học đại học ở thành phố đó!”

Bà Sáu đặt rổ rau xuống, lại gần xoa đầu Lê An. “Con bé này, lúc nào cũng mơ mộng. Nhưng ước mơ là tốt. Quan trọng là con phải học hành thật giỏi.” Bà nhìn sang Trần Hạo, ánh mắt bà thoáng qua một nét suy tư khó tả. Bà biết Trần Hạo là đứa trẻ thông minh, có chí tiến thủ. Việc anh ra thành phố học là điều gần như chắc chắn. Liệu ước mơ của An có phải là để theo bước Hạo không? Hay đó là ước mơ thực sự của riêng con bé? Trong lòng bà Sáu, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi, giống như những người lớn trong làng từng thì thầm về "Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?".

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu chào bà Sáu, anh vẫn chưa thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình. Anh quan sát Lê An, cô bé vẫn đang say sưa kể về thành phố, về những điều cô bé muốn học, muốn khám phá. Trong đôi mắt cô bé, anh thấy một ngọn lửa khát khao đang bùng cháy, một ngọn lửa mà anh cũng đang mang trong mình.

Anh nắm lấy bàn tay đang vẽ vòng tròn trên mặt đất của Lê An, khẽ siết. Bàn tay cô bé mềm mại và ấm áp. “Em… em có nghĩ đến việc mình sẽ học ngành gì chưa?” Anh hỏi, giọng trầm và chậm rãi, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng trong lòng thì bão tố. Anh muốn biết, ước mơ của An có thực sự rõ ràng như vẻ ngoài của nó, hay chỉ là một khao khát chung chung về một tương lai tươi sáng hơn.

Lê An quay sang nhìn anh, nụ cười vẫn rạng rỡ. “Em chưa biết nữa, Hạo ạ. Nhưng em muốn học cái gì đó thật hay, thật bổ ích. Em muốn sau này có thể giúp làng mình phát triển, có thể mang những điều mới mẻ từ thành phố về đây.” Cô bé nói, ánh mắt lại hướng về phía con đường làng, nơi những chiếc xe đạp thỉnh thoảng đi qua, mang theo những âm thanh lạ lẫm từ thế giới bên ngoài. “Em muốn mọi người trong làng mình cũng được sống tốt hơn, được tiếp cận với những điều hiện đại hơn.”

Trần Hạo nhìn An, lòng anh trào dâng một cảm xúc phức tạp. Cô bé không chỉ mơ cho riêng mình, mà còn mơ cho cả làng. Sự hồn nhiên và lòng tốt của An luôn khiến anh cảm thấy ấm áp, nhưng cũng khiến anh thêm phần day dứt. Anh hiểu rằng, anh và An, tuy cùng hướng về một phương trời, nhưng mục đích và cách thức họ muốn đạt được có thể sẽ rất khác nhau. Anh vẫn chưa dám nói ra những tham vọng cá nhân của mình, những khát khao khẳng định bản thân, vươn lên đỉnh cao, những điều mà anh tin rằng sẽ không thể nào thực hiện được nếu anh cứ mãi níu giữ những bình yên giản dị của làng quê. Anh sợ rằng, những lời nói của anh, nếu được thốt ra, sẽ biến thành "lời nói không thành" trong tai An, hoặc tệ hơn, sẽ tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.

Anh gật đầu khẽ, miệng mỉm cười nhẹ. “Ừm… đó là một ước mơ đẹp, An.” Anh chỉ có thể nói vậy, bởi những từ ngữ khác, những suy nghĩ sâu xa hơn, vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng, không thể bật ra. Anh biết mình đang "chậm một nhịp" so với An trong việc bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ thật sự.

***

Khi Lê An say sưa kể về ước mơ đại học ở thành phố, về những điều cô bé muốn khám phá, một "vision" mạnh mẽ và rõ nét hơn bất kỳ lần nào trước đó đột nhiên ập đến trong tâm trí Trần Hạo. Nó không còn là những hình ảnh mờ nhạt, chớp nhoáng, mà là một thước phim sống động, sắc nét, cuốn anh đi khỏi thực tại, khỏi tiếng chim hót líu lo và hương hoa lài dịu ngọt.

Đầu tiên, anh thấy mình đứng giữa một không gian rộng lớn đến choáng ngợp – đó là Sân Bay Quốc Tế. Trần Hạo cảm nhận được sàn đá hoa cương lạnh lẽo dưới chân, nhìn lên trần nhà cao vút với những khung thép và kính hiện đại. Hàng ngàn con người tấp nập, hối hả lướt qua anh, mỗi người một vẻ, một ngôn ngữ, mang theo những vali kéo nặng trịch và những gương mặt chất chứa lo âu, mong chờ. Tiếng loa thông báo vang vọng, lướt qua đầu anh bằng nhiều thứ tiếng khác nhau, những âm thanh khô khan, lạnh lẽo nhưng lại mang theo sức mạnh của sự kết nối toàn cầu. Tiếng bánh xe vali kẽo kẹt trên nền đá, tiếng trò chuyện ồn ào nhưng không ai thực sự lắng nghe ai, tiếng máy bay gầm rú từ đường băng xa xăm cất cánh, xé toạc bầu trời. Mùi jet fuel thoang thoảng, mùi nhựa mới của những chiếc ghế chờ, mùi cà phê đắng ngắt từ những quầy hàng vội vã. Anh đứng đó, một mình, mặc một bộ trang phục đơn giản, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác mạnh mẽ, một sự khao khát được hòa mình vào dòng chảy ấy, được bay đến những chân trời xa lạ. Anh cảm thấy mình nhỏ bé giữa sự vĩ đại của thế giới, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sức mạnh tiềm ẩn đang bùng cháy, thôi thúc anh phải vươn lên, phải khẳng định bản thân.

Rồi cảnh tượng đột ngột chuyển đổi. Anh thấy mình đang đứng trong Đại Sảnh Khách Sạn 5 Sao. Không gian sang trọng đến mức lộng lẫy, với trần nhà cao vút được trang trí bằng những chùm đèn pha lê lấp lánh, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên những bức tường ốp gỗ quý và những tấm thảm Ba Tư mềm mại. Mùi hương nước hoa cao cấp của những người xung quanh quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ sảnh, tạo nên một bầu không khí xa hoa, quyền quý. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một góc sảnh, hòa vào những tiếng trò chuyện thì thầm, lịch thiệp. Trần Hạo giờ đây mặc một bộ vest đen lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, đứng giữa những cuộc gặp gỡ quan trọng. Anh bắt tay những người đàn ông thành đạt với nụ cười tự tin, trao đổi những tấm danh thiếp bóng bẩy. Anh nói chuyện bằng một thứ ngôn ngữ sắc sảo, tự tin, hoàn toàn khác với chàng trai rụt rè của làng quê. Anh cảm thấy quyền lực, thành công, như thể cả thế giới đang nằm trong tầm tay.

Nhưng giữa tất cả sự hào nhoáng và thành đạt đó, một nỗi cô đơn mơ hồ bỗng ập đến, lạnh lẽo như luồng gió điều hòa đang phả vào mặt anh. Anh quay đầu tìm kiếm, giữa những gương mặt xa lạ, giữa những nụ cười xã giao, anh cố gắng tìm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, mờ nhạt, xa xăm, anh thấy hình bóng Lê An. Cô bé không còn rạng rỡ như buổi sáng nay, mà chỉ là một nét phác thảo mơ hồ, đứng lẻ loi trong đám đông, ánh mắt đượm buồn. Cô bé như một ảo ảnh, một kỷ niệm đang dần tan biến vào không trung, không thể chạm tới, không thể níu giữ. Hình ảnh đó khiến trái tim anh thắt lại. Đây có phải là cái giá của sự thành công? Đây có phải là một "khoảng cách vô hình" mà anh sẽ phải chấp nhận?

Cảm giác choáng ngợp và một chút sợ hãi trước những gì anh thấy trong tâm trí mình bỗng trở nên quá sức chịu đựng. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh muốn thoát ra khỏi "vision" này, muốn quay trở lại với thực tại, với sự ấm áp của bàn tay Lê An đang nắm chặt lấy anh. Nhưng những hình ảnh đó cứ ám ảnh, cứ lởn vởn trong đầu, không ngừng nhắc nhở anh về một tương lai có thể rất khác với những gì anh và An đang mơ ước. Anh biết, con đường thành công sẽ rộng mở, nhưng cũng đầy chông gai và đánh đổi. Anh không biết liệu mình có đang "sai một bước" hay không khi cứ mãi ôm ấp những tham vọng lớn lao này, nhưng anh cũng không thể nào chối bỏ chúng. Anh sợ rằng, lời hứa mà anh sắp nói ra sẽ trở thành "lời nói không thành" khi đối diện với những thử thách sắp tới, và Lê An sẽ phải đối mặt với một "sự chờ đợi mỏi mòn" không hồi kết.

***

“Hạo ơi… Hạo?” Tiếng Lê An khẽ gọi kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh chớp mắt, khung cảnh vườn hoa giấy, tiếng chim hót và mùi hương quen thuộc ập đến, xua tan những hình ảnh xa hoa, choáng ngợp trong tâm trí. Anh buông tay Lê An, gương mặt anh vẫn còn một chút ngơ ngác, nhưng anh cố gắng che giấu cảm xúc đó. Lê An nhìn anh với ánh mắt lo lắng, “Anh Hạo sao thế? Anh lại suy nghĩ gì mà xa xôi vậy?”

“Không có gì…” Trần Hạo lảng tránh, giọng anh trầm và hơi khàn, như thể vừa trải qua một cuộc hành trình dài. Anh đứng dậy, “Mình… mình đến hiệu sách Ông Đức đi. Anh muốn tìm một vài cuốn sách cũ.” Anh muốn thay đổi không khí, muốn tìm một nơi quen thuộc, yên bình để trấn an tâm trí đang hỗn loạn.

Lê An không hỏi thêm, cô bé cảm nhận được sự bất an trong anh Hạo, dù cô bé không hiểu rõ nguyên nhân. Cô bé chỉ khẽ gật đầu, đi theo anh.

Hiệu sách Ông Đức vẫn vậy, nằm ẩn mình dưới tán cây bàng cổ thụ, với cánh cửa gỗ cũ kỹ và tấm biển hiệu đã bạc màu theo thời gian. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng, quen thuộc, mang theo vẻ tĩnh mịch và tri thức. Tiếng chuông cửa leng keng khi hai đứa trẻ bước vào, phá vỡ sự yên lặng của buổi chiều. Ông Đức, với dáng người gầy gò, đôi mắt đeo kính lão, đang ngồi sau quầy tính tiền, tay cầm một cuốn sách dày cộp. Ông khẽ ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu khi thấy Trần Hạo và Lê An.

“Hai đứa lại đến tìm sách à?” Giọng ông nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, đầy vẻ thân tình.

“Vâng, ông Đức.” Lê An đáp, nụ cười nhẹ nhàng. “Anh Hạo muốn tìm sách cũ, còn cháu thì… cháu muốn tìm sách về những nghề nghiệp trong tương lai.” Cô bé nói, ánh mắt lại lấp lánh sự tò mò.

Trần Hạo gật đầu chào ông Đức, rồi đi thẳng đến khu vực sách cũ, nhưng tâm trí anh vẫn chưa thực sự yên tĩnh. Anh lướt qua những cuốn sách bám bụi, đôi lúc dừng lại trước một bìa sách quen thuộc, nhưng không thực sự chú tâm. Anh vẫn còn mải miết phân tích những hình ảnh vừa hiện lên trong đầu, cố gắng lý giải ý nghĩa của chúng, và quan trọng hơn, tìm cách dung hòa chúng với thực tại, với Lê An.

Lê An thì khác, cô bé đi thẳng đến khu vực sách mới, nơi có những cuốn sách với bìa minh họa màu sắc rực rỡ. Cô bé tìm kiếm một hồi, rồi reo lên vui vẻ khi tìm thấy một cuốn sách có tựa đề "Khám Phá Thế Giới Nghề Nghiệp Tương Lai". Cuốn sách dày dặn, in màu, với những hình ảnh minh họa về các ngành nghề hiện đại mà ở làng quê ít ai biết đến.

Cô bé hào hứng chạy đến chỗ Trần Hạo, giơ cuốn sách lên. “Anh Hạo nhìn này! Cuốn sách này hay lắm! Có cả những nghề nghiệp mà mình chưa từng nghe đến bao giờ!”

Trần Hạo quay lại nhìn cuốn sách trong tay An. Những hình ảnh về kỹ sư công nghệ, kiến trúc sư, nhà khoa học… hiện lên đầy sống động. Anh cảm thấy một sự cuốn hút mạnh mẽ từ những trang sách đó, như thể chúng đang gọi mời anh đến với một thế giới khác, một thế giới mà anh vừa thoáng thấy trong “vision” của mình. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bìa sách, cảm nhận sự mịn màng của giấy in mới, hoàn toàn khác biệt với những cuốn sách cũ kỹ, ố vàng anh đang cầm trên tay.

“Hạo nghĩ sao?” Lê An hỏi, giọng cô bé nhỏ lại, mang theo một chút bất an. “Liệu em có làm được không? Thành phố lớn như vậy… em sợ mình không đủ giỏi, không đủ tự tin để sống và học tập ở đó.” Cô bé nhìn anh Hạo, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng. “Liệu em có đang mơ những điều quá xa vời không?”

Trần Hạo nhìn thẳng vào mắt Lê An. Anh thấy sự dao động, sự e dè quen thuộc của cô bé. Nhưng anh cũng thấy ngọn lửa khát khao vẫn cháy âm ỉ trong đó. Anh hít một hơi thật sâu. Bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu hình ảnh về tương lai xa hoa nhưng cô độc đã lướt qua tâm trí anh. Anh biết, anh không thể nói dối An, không thể khiến cô bé chùn bước. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, anh hiểu rằng ước mơ của An cũng chính là một phần của ước mơ của anh, dù anh chưa dám thừa nhận. Anh biết, nếu anh không ủng hộ An, anh sẽ "sai một bước" lớn nhất trong cuộc đời mình.

Anh đặt bàn tay lên vai Lê An, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Bàn tay anh ấm áp, truyền cho cô bé một nguồn năng lượng vững chãi. Giọng anh trầm hơn bình thường, nhưng từng lời nói lại rõ ràng, dứt khoát, như một lời thề. “An, em cứ đi đi. Cứ theo đuổi ước mơ của mình.” Anh nói, ánh mắt anh không hề rời khỏi cô bé, “Thành phố lớn thật, nhưng em không hề nhỏ bé. Em có trí tuệ, có lòng tốt, và có cả sự kiên trì. Anh… anh sẽ luôn ủng hộ em, trên mọi chặng đường.”

Lê An nghe những lời đó, đôi mắt cô bé chợt rưng rưng. Một nụ cười hạnh phúc, rạng rỡ nở trên môi, xua tan đi mọi lo lắng, bất an. Cô bé dựa nhẹ vào cánh tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ anh. “Thật chứ, Hạo?” Giọng cô bé khẽ run, vừa là để xác nhận, vừa là để giữ lại khoảnh khắc ngọt ngào này.

Trần Hạo siết nhẹ vai cô bé, ánh mắt kiên định. “Thật. Anh hứa.” Lời hứa đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hiệu sách, như một dấu ấn không thể phai mờ. Anh biết, lời hứa này sẽ là gánh nặng trên vai anh, là một thử thách lớn lao cho mối quan hệ của họ trong tương lai. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những khoảng cách địa lý và những áp lực cuộc sống thành phố có thể khiến lời hứa này trở nên khó khăn để thực hiện trọn vẹn. Anh sợ rằng, sẽ có lúc anh "chậm một nhịp", sẽ có lúc anh để An phải "chờ đợi mỏi mòn". Nhưng ngay lúc này, anh muốn An tin tưởng vào anh, tin tưởng vào tương lai.

Từ quầy tính tiền, ông Đức mỉm cười hiền hậu. Ánh mắt ông lướt qua hai đứa trẻ, dừng lại ở bàn tay Trần Hạo đang đặt trên vai Lê An, rồi lại lướt qua cuốn sách "Khám Phá Thế Giới Nghề Nghiệp Tương Lai". Nụ cười của ông có chút gì đó của sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng pha lẫn một nỗi u hoài mơ hồ, như thể ông đã nhìn thấy trước những khúc quanh, những ngã rẽ và cả những tiếc nuối sẽ đến trong câu chuyện tình yêu của họ. Ông biết, những lời hứa của tuổi trẻ thường đẹp đẽ và mãnh liệt, nhưng để giữ trọn vẹn chúng qua bão tố cuộc đời, không phải ai cũng làm được. “Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết,” ông Đức khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ nhẹ, như nói với chính mình, nhưng cũng như một lời nhắn nhủ dành cho hai đứa trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới rộng lớn.

Lê An ngước nhìn Trần Hạo, đôi mắt cô bé tràn ngập niềm tin và hy vọng. Cô bé tin vào lời hứa của anh, tin vào tương lai tươi sáng mà họ sẽ cùng nhau xây dựng. Còn Trần Hạo, anh nhìn lại vào đôi mắt ấy, cảm nhận được sức nặng của lời hứa, và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng, dù con đường phía trước có ra sao, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để không "sai một bước", để không biến lời hứa này thành một "lời nói không thành" bên bờ sông cũ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, "khoảng cách vô hình" vẫn còn đó, là một hạt mầm đã được gieo, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã, khi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không lời đáp.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free