Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 20: Nét Cọ Vô Thanh Bên Bờ Sông
Lời hứa của Trần Hạo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hiệu sách, đọng lại trong tâm trí anh như một dấu ấn không thể phai mờ, nhưng cũng nặng trĩu một gánh lo vô hình. Anh biết, lời hứa ấy không chỉ là sự trấn an nhất thời cho Lê An, mà còn là một cam kết nặng nề, một thử thách lớn lao cho mối quan hệ của họ trong tương lai. Con đường phía trước, anh hình dung, sẽ đầy chông gai, với những khoảng cách địa lý và những áp lực cuộc sống thành phố có thể khiến lời hứa này trở nên khó khăn để thực hiện trọn vẹn. Anh sợ rằng, sẽ có lúc anh "chậm một nhịp", sẽ có lúc anh để An phải "chờ đợi mỏi mòn", biến lời nói chân thành này thành một "lời nói không thành" bên bờ sông cũ. Nhưng ngay lúc này, anh chỉ muốn An tin tưởng vào anh, tin tưởng vào tương lai.
Ánh mắt ngập tràn niềm tin và hy vọng của Lê An là động lực, cũng là nỗi ám ảnh. Trần Hạo nhìn lại vào đôi mắt ấy, cảm nhận được sức nặng của lời hứa, và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng, dù con đường phía trước có ra sao, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để không "sai một bước", để không biến lời hứa này thành một điều hối tiếc. Nhưng sâu thẳm trong lòng, "khoảng cách vô hình" vẫn còn đó, là một hạt mầm đã được gieo, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã, khi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không lời đáp.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của thị trấn, Trần Hạo và Lê An đã đứng đợi ở trạm xe buýt. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương và hương hoa sữa thoang thoảng từ đầu ngõ, hòa lẫn với mùi khói bếp bay ra từ những ngôi nhà đang bắt đầu một ngày mới. Chiếc trạm xe buýt mái tôn cũ kỹ, với vài chiếc ghế thép đã hoen gỉ, trông thật đơn sơ giữa bối cảnh thanh bình của làng quê. Những bảng thông tin tuyến xe đã bạc màu theo thời gian, một vài hình vẽ nguệch ngoạc của trẻ con còn in dấu trên cột.
Lê An đứng tựa vào cột, mái tóc dài buông xõa, được buộc gọn bằng một sợi dây ruy băng màu xanh nhạt. Nụ cười tươi tắn trên môi cô bé như xua tan đi mọi mệt mỏi của buổi sớm. Đôi mắt trong veo của An lấp lánh sự háo hức, nhìn về phía con đường đất đỏ hun hút, nơi chiếc xe buýt sẽ xuất hiện. Trên tay cô bé là một chiếc túi vải nhỏ, đựng một ít bánh trái và chai nước lọc.
“Hy vọng chuyến tàu không đông lắm, em muốn nhìn cảnh vật bên ngoài,” Lê An nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, đôi mắt hướng về phía Trần Hạo. Cô bé nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ thanh mảnh, trông thật đáng yêu.
Trần Hạo đứng cạnh An, chiếc cặp vẽ cũ kỹ bằng da sờn đã bạc màu được anh ôm chặt trước ngực. Bên trong là những cây bút chì, tẩy, và cuốn sổ phác thảo đã theo anh qua không biết bao nhiêu buổi chiều bên bờ sông. Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt trầm tư lướt qua những gương mặt vội vã xung quanh – những người nông dân đi chợ sớm, vài ba cô cậu học trò đang cố bắt chuyến xe đi học ở thị trấn lớn hơn, tất cả đều mang một vẻ bận rộn rất riêng. Mùi xăng xe và khói bụi thoảng qua mỗi khi có chiếc xe máy nào đó lướt nhanh, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của những vũng nước đọng lại từ trận mưa đêm qua, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương quen thuộc của buổi sáng.
“Anh cũng hy vọng tìm được loại bút chì đó,” Trần Hạo đáp, giọng anh trầm hơn thường lệ, nhưng vẫn đủ ấm áp để Lê An cảm thấy được sự quan tâm. “Sẽ giúp bức tranh của em hoàn hảo hơn.” Anh không nói nhiều, như thường lệ, nhưng mỗi lời anh nói ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa mà chỉ người hiểu anh mới có thể cảm nhận. Anh đang nghĩ về lời hứa mình đã nói với An, về việc ủng hộ ước mơ của cô bé. Chuyến đi này, dù chỉ là để mua sắm dụng cụ vẽ, lại mang một ý nghĩa lớn hơn đối với anh. Nó như một bước chân đầu tiên của anh vào thế giới rộng lớn hơn, một thế giới mà anh đã thoáng thấy trong những “vision” của mình – những nơi xa hoa lộng lẫy, những con người vội vã, và cả một tương lai thành đạt nhưng cô độc.
Lê An cười tươi, nụ cười làm bừng sáng cả một góc trời. “Em tin anh sẽ tìm được thôi. Anh Hạo là giỏi nhất mà.” Cô bé tin tưởng một cách tuyệt đối, cái tin tưởng hồn nhiên, vô điều kiện của tuổi trẻ, khiến trái tim Trần Hạo chợt nhói lên một cảm giác vừa ấm áp vừa day dứt. Sự tin tưởng ấy, anh tự hỏi, liệu có phải là một gánh nặng quá lớn cho đôi vai anh? Liệu anh có thực sự đủ sức để giữ trọn vẹn lời hứa ấy, để không làm cô bé thất vọng?
Trong thâm tâm, Trần Hạo vẫn còn ám ảnh bởi những “vision” về Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật “The Canvas” hay Phòng Trà Ca Nhạc “Tiếng Tơ Đồng”, những hình ảnh về một tương lai xa hoa nhưng đầy áp lực và cô đơn. Những hình ảnh đó đối lập hoàn toàn với sự bình yên, thanh thản khi anh ở bên Lê An. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa anh và cuộc sống đơn giản nơi thị trấn, giữa anh và An. Khoảng cách ấy không phải là sự ngăn cách bởi không gian hay thời gian, mà là sự khác biệt trong những lựa chọn, những khao khát tiềm ẩn. An mơ về thành phố để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, để được học đại học, còn anh, anh mơ về thành phố vì một sự nghiệp, một danh vọng mà anh chưa thể gọi tên.
Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, nghe rõ dần, kéo Trần Hạo về với thực tại. Chiếc xe buýt màu xanh lá cây cũ kỹ, với những vết xước và móp méo đã cũ, từ từ lăn bánh đến trước trạm. Cửa xe mở ra với một tiếng rít nhẹ, phả ra mùi dầu diesel và không khí ngột ngạt bên trong. Những người vội vã chen chân lên xe, tạo nên một không khí hối hả, khác hẳn với sự tĩnh lặng ban nãy.
Trần Hạo nắm nhẹ tay Lê An, dẫn cô bé lên xe. Bàn tay An nhỏ nhắn, mềm mại, vừa vặn trong tay anh. Cái chạm nhẹ ấy đủ để xoa dịu những suy nghĩ hỗn độn trong đầu Trần Hạo. Anh tìm được hai chỗ ngồi trống gần cửa sổ, nơi An có thể ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài theo ý muốn. Khi chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh, rời khỏi thị trấn quen thuộc, Trần Hạo quay sang nhìn Lê An, thấy cô bé đang dán mắt vào những hàng cây xanh mướt lướt qua khung cửa kính, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Anh khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư, nhưng cũng đầy trìu mến. Dù cho "khoảng cách vô hình" kia có lớn đến đâu, ngay lúc này, anh vẫn muốn được cùng An đi trên chuyến xe này, cùng An ngắm nhìn thế giới, và cùng An bước những bước đầu tiên vào một tương lai mà cả hai đều chưa biết.
***
Chuyến xe buýt dừng lại ở một ga tàu nhỏ, đánh dấu sự chuyển giao từ vùng quê yên bình đến một khu vực sầm uất hơn. Từ đây, họ sẽ bắt một chuyến tàu khác để vào trung tâm thành phố, nơi có những cửa hàng văn phòng phẩm lớn mà Trần Hạo tin rằng sẽ có loại bút chì đặc biệt mà anh đang tìm kiếm. Ga tàu điện ngầm hiện ra trước mắt Lê An và Trần Hạo như một thế giới khác biệt hoàn toàn. Không còn những mái ngói rêu phong, những con đường đất đỏ hay mùi rơm rạ thoang thoảng. Thay vào đó là kiến trúc hiện đại, những khối bê tông và kính sáng loáng, những tấm bảng điện tử nhấp nháy đủ màu sắc. Sân ga ngầm rộng lớn, sạch sẽ, với những thang cuốn tự động êm ru đưa khách xuống lòng đất.
Tiếng tàu điện chạy rầm rập từ phía xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng loa thông báo liên tục vang lên bằng thứ giọng đều đều, khô khan, báo hiệu các chuyến tàu đến và đi. Tiếng bước chân vội vã của hàng trăm con người, tiếng trò chuyện xì xào, tiếng vali kéo lạch cạch trên nền đá hoa cương tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, hối hả của cuộc sống đô thị. Mùi kim loại đặc trưng của đường ray và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo, pha lẫn với một chút ẩm nhẹ từ lòng đất, tràn ngập không gian. Bầu không khí ở đây nhanh chóng, vội vã, đông đúc ngay cả khi chưa phải là giờ cao điểm.
Trần Hạo và Lê An tìm được hai chỗ ngồi cạnh cửa sổ trên chuyến tàu đã cũ kỹ. Những toa tàu sơn màu xanh đậm, ghế bọc nỉ đã sờn màu, nhưng vẫn mang một vẻ cổ kính riêng. Trần Hạo ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt anh không dán vào cảnh vật mà lướt qua những hành khách đang di chuyển vội vã trên sân ga. Mỗi người một dáng vẻ, một câu chuyện, một hành trình. Anh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một kẻ lữ hành lạc bước vào một thế giới xa lạ, dù anh đã từng thoáng thấy những hình ảnh này trong các "vision" của mình. Nỗi cô đơn mơ hồ lại trỗi dậy trong lòng anh, một cảm giác nhỏ bé và lạc lõng giữa dòng người tấp nập.
Lê An, ngược lại, lại vô cùng thích thú. Đôi mắt cô bé mở to, tròn xoe, dán chặt vào khung cửa kính. “Anh Hạo, anh nhìn xem, ngoài kia đẹp quá!” Lê An thốt lên, giọng nói reo vui, chỉ tay về phía những tòa nhà cao tầng vút lên tận trời xanh, những chiếc xe hơi lướt đi như mắc cửi trên đường phố rộng lớn. Cô bé chưa từng thấy một cảnh tượng nào như vậy. Đối với An, thành phố là một thế giới đầy màu sắc, đầy cơ hội, nơi những ước mơ có thể bay cao, bay xa.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh không nói thêm lời nào, ánh mắt anh vô thức dừng lại ở một góc toa tàu. Ở đó, một người đàn ông trung niên ngồi bất động. Ông ta có vẻ ngoài bình thường, không có gì nổi bật – mái tóc điểm bạc, chiếc áo sơ mi đơn giản, đôi mắt nhìn xa xăm, vô định, như thể tâm hồn ông đang trôi dạt về một nơi nào đó rất xa. Ông ta không đọc sách, không dùng điện thoại, chỉ ngồi đó, im lặng, giữa dòng người ồn ào. Một sự tĩnh lặng đến khó hiểu. Trần Hạo cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với người đàn ông này. Có lẽ, ông ta cũng đang mang trong lòng một câu chuyện không thể kể, một nỗi niềm không thể bày tỏ. Anh tự hỏi, liệu cuộc đời mình sau này có giống như ông ta không, cũng ngồi một mình trên chuyến tàu của cuộc đời, nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt xa xăm và chất chứa những "nếu như ngày đó" không thể gọi thành lời? Hình ảnh 'Người Lạ Trên Chuyến Tàu' này gieo vào lòng Trần Hạo một hạt mầm của sự cô đơn, một dự cảm về những cuộc gặp gỡ tình cờ, những cái gật đầu chào hỏi đầy xa lạ sẽ đến trong tương lai.
Lê An không để ý đến ánh mắt xa xăm của Trần Hạo. Cô bé vẫn mải mê với cảnh vật bên ngoài. “Anh Hạo, anh có thấy không? Thành phố lớn thật đấy. Em tự hỏi, liệu sau này em có thể sống ở một nơi như thế này không?” Giọng An tràn đầy hy vọng, nhưng cũng thấp thoáng một chút lo lắng. Cô bé quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt chờ đợi một lời động viên.
Trần Hạo nhìn vào đ��i mắt ấy, nỗi lo lắng của An như phản chiếu nỗi sợ hãi của chính anh. Anh siết nhẹ tay An, một cử chỉ quen thuộc, đầy quan tâm. “Em sẽ làm được thôi, An. Em có đủ khả năng mà.” Anh cố gắng trấn an cô bé, và cũng là tự trấn an chính mình. Anh biết, lời hứa của anh, sự ủng hộ của anh, là điều quan trọng nhất đối với An lúc này. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn day dứt. Liệu khi An thực sự bước vào thế giới này, liệu cô bé có còn là An của thị trấn ven sông yên bình? Liệu anh có còn là Hạo, người bạn thanh mai trúc mã luôn ở bên cạnh cô bé?
Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh, mang theo hai tâm hồn trẻ thơ với những ước mơ và nỗi lo lắng riêng. Trần Hạo vẫn không rời mắt khỏi 'Người Lạ Trên Chuyến Tàu' kia, như thể đang cố gắng giải mã một bí ẩn nào đó. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đó không phải là cái lạnh của máy điều hòa, mà là cái lạnh của dự cảm về một tương lai xa xăm, nơi những con người xa lạ cứ lướt qua nhau, nơi những lời hứa có thể bị bỏ quên, nơi tình yêu có thể "chậm một nhịp" và trở thành nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó". Anh biết, hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những ngã rẽ phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều điều mà anh chưa thể tưởng tượng ra. Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ trong túi quần anh rung nhẹ, một tin nhắn từ mẹ, hỏi anh khi nào về. Anh vuốt nhẹ màn hình, nhưng không trả lời ngay. Tâm trí anh vẫn còn đang trôi dạt đâu đó, giữa những hình ảnh của hiện tại và những dự cảm của tương lai.
***
Buổi chiều tà, khi ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía chân trời, Trần Hạo và Lê An đã quay trở lại một khúc sông vắng vẻ ở một thị trấn lân cận, nơi họ thường tìm đến để tránh xa sự ồn ào. Nơi đây, không khí trong lành, mát mẻ, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách của con sông hiền hòa. Mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Lê An ngồi trên một tảng đá phẳng, mái tóc dài buông xõa, bay nhẹ trong làn gió mát lành. Ánh nắng chiều vương trên tóc cô bé, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo, khiến Lê An trông như một nàng tiên nhỏ của dòng sông.
Trần Hạo ngồi đối diện, trên tay là cuốn sổ phác thảo và những cây bút chì mới tinh mà anh đã cất công tìm kiếm. Anh tập trung cao độ vào bản phác thảo của mình, đôi mắt chăm chú quan sát từng đường nét trên khuôn mặt Lê An. Anh phác họa từng chi tiết: từ ánh mắt trong veo, hồn nhiên, đến nụ cười dịu dàng luôn thường trực trên môi cô bé, và cả những sợi tóc lòa xòa bay trong gió. Với Trần Hạo, việc ghi lại vẻ đẹp này không chỉ là một hành động đơn thuần của người nghệ sĩ, mà giống như đang giải mã một "bí mật" nào đó, một "Văn Phòng Thám Tử" của riêng anh, nơi anh lưu giữ những điều ẩn sâu nhất, những cảm xúc mà anh chưa thể nói thành lời.
Anh nhớ lại lời hứa của mình với An, lời hứa sẽ luôn ủng hộ cô bé. Nhưng anh cũng biết, lời hứa ấy không thể bao hàm hết những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng anh. Anh muốn nói, muốn thổ lộ, muốn giữ An lại bên mình mãi mãi, nhưng sự rụt rè cố hữu lại níu giữ anh. Anh sợ hãi, sợ rằng lời nói sẽ làm vỡ tan cái khoảnh khắc bình yên này, sợ rằng anh sẽ "sai một bước" nếu anh thốt ra điều gì đó không đúng lúc, không đúng cách. Vì vậy, anh chọn cách thể hiện tình cảm của mình qua nét vẽ. Mỗi đường chì, mỗi mảng màu đều chứa đựng một phần trái tim anh, một phần tình yêu anh dành cho Lê An mà anh chưa thể gọi tên.
Lê An ngồi yên lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Hạo. Cô bé cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối của anh, cảm nhận được cái chạm nhẹ của gió trên da, và cảm nhận được ánh nắng vàng nhạt đang bao trùm cả hai. Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ có tiếng bút chì sột soạt trên giấy và tiếng nước chảy rì rào là rõ rệt. Cô bé cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở bên cạnh Trần Hạo. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh, ánh mắt anh, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh đều khiến cô bé cảm thấy an toàn và được yêu thương.
“Anh Hạo, anh vẽ gì mà tập trung thế? Có giống em không?” Lê An khẽ cười, phá vỡ sự im lặng, giọng cô bé trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô bé tò mò muốn biết Trần Hạo đang vẽ gì, nhưng cũng không dám làm phiền anh quá lâu.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, khẽ cười. Nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt anh lại lấp lánh một ý nghĩ bí ẩn về những câu chuyện chưa kể. Anh chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời nào. Anh biết, Lê An luôn tin tưởng anh, luôn tin vào những gì anh làm. Và anh không muốn phá vỡ niềm tin ấy. Anh muốn giữ lại những cảm xúc này, những khoảnh khắc này, như một bí mật thiêng liêng chỉ mình anh biết. Mùi gỗ và mực từ dụng cụ vẽ của anh thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cỏ cây, tạo nên một hương vị đặc trưng của buổi chiều bên sông.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng trong lòng. Cô bé không cần Trần Hạo nói ra, cô bé vẫn cảm nhận được tình cảm anh dành cho mình. Nhưng đồng thời, một nỗi bất an mơ hồ cũng len lỏi vào tâm trí cô bé. Sự im lặng của Trần Hạo, dù dịu dàng và ấm áp, đôi khi lại khiến cô bé cảm thấy hụt hẫng. Cô bé muốn một lời thổ lộ rõ ràng, một lời khẳng định cho tương lai của cả hai, nhưng Trần Hạo lại chọn cách thể hiện qua hành động, qua nét vẽ, qua những cử chỉ thầm lặng. Nỗi bất an ấy, như một hạt mầm đã được gieo, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã, khi cô bé nhận ra rằng "thích thì không đủ".
Trần Hạo vẫn tiếp tục vẽ. Bức tranh dần hiện rõ hình hài Lê An, với vẻ đẹp thơ ngây, hồn nhiên và trong trẻo. Anh biết, vẻ đẹp này sẽ trở thành một kỷ niệm quý giá trong tâm trí anh, nhưng cũng là nỗi day dứt khi mọi thứ thay đổi, khi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không lời đáp. Anh muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi, muốn gói ghém tất cả sự bình yên, sự gắn bó không thể tách rời của họ vào trong từng nét cọ. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng, dù anh có vươn tới những thành công rực rỡ đến đâu, dù anh có đứng trên đỉnh cao của thế giới, thì những khoảnh khắc bình dị bên Lê An, bên bờ sông cũ này, vẫn là điều quý giá nhất mà anh từng có. Và anh sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ chỉ còn lại bức tranh này, để hoài niệm về một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu "lời nói không thành".
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.